📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Tuyển tập Mực tím - st 🔒

0 trả lời, 1.290 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-04 05:03:00Chuột lắc>



Sau khi trình giấy tờ, Toản đưa bà Nhâm vào dãy nhà, nơi
Huân điều dưỡng đã mấy tháng nay. Bà Nhâm bước vào cửa, trên
chiếc ghế xích đu có đệm, một người nằm đang chăm chú đọc báo.
Toản lên tiếng gọi:
- Có phải Huân đấy không?
Nhận ra tiếng Toản. Huân quay ra định hỏi lại Toản câu gì đó
thì nhìn thấy bà Nhâm đứng bên cạnh. Biết không thể giấu mẹ mình
mãi được, Huân oà lên khóc:
- Mẹ! Mẹ, con nói dối mẹ nhiều quá, mẹ tha lỗi cho con.
Bà Nhâm lặng lẽ ngồi xuống cạnh và bỏ chiếc vỏ chăn phủ trên
người Huân. Bà giật thót người, đôi chân của đứa con trai yêu dấu đã
bị cụt hoàn toàn, trời đất giữa trưa hè nhưng giờ đây bỗng tối sầm
như trước cơn giông, trong giây lát, bà lấy sức còn lại kìm nén nỗi
đau, xót thương trong lòng để khỏi bật tiếng kêu ra cửa miệng.
Bà từ từ lấy vỏ chăn phủ lại cho Huân, quay lại nhìn khuôn
mặt thân thuộc của con mình, bà muốn ôm chầm lấy để cất lên
những lời ru như ngày nào Huân còn bé, mỗi lần bị ốm, hay trước
khi đi ngủ Huân thường thích nghe bà ru.
Bà Nhâm đứng dậy lấy chiếc khăn trong túi, thấm từng giọt
nước mắt trên khuôn mặt của Huân và nói:
- Thôi nào cưng của mẹ. Mạ đã bao giờ trách con điều gì đâu.
Chỉ tội... con bị thương sao không báo ngay cho mẹ biết, để mẹ đến
chăm con.
Ngừng một lát, bà Nhâm lại nói tiếp:
- Chiến tranh mà. Với lại hòn tên mũi đạn nó tránh mình chứ
mình đâu có tránh được nó. Con cứ yên tâm điều trị, mẹ ở lại đây với
con năm bữa nửa tháng rồi mẹ xin các bác để đưa con về nhà, đã lâu
rồi mẹ sống một mình, vắng vẻ lắm, con về cho có mẹ, có con, có tiếng
người trong nhà.
Cơn mê sảng của Huân dịu dần, mệt quá, Huân ngủ thiếp đi.
Bà Nhâm lom khom đi lại phía bàn thờ, châm mấy nén hương
và cắm vào bát hương thờ chồng, chắp hai tay trước mặt:
- Ông ơi! Âm dương cách biệt đã mấy chục năm trời, tôi biết ông
ở dưới đó lạnh lẽo và cô đơn. Nhưng biết làm thế nào được, nuôi
thằng Huân khôn lớn tôi tưởng rằng sẽ lo cho nó yên bề gia thất, nào
ngờ chiến tranh... Bây giờ thằng Huân của chúng mình còn đó,
nhưng ông ơi! Nó vẫn cần sự chăm bẵm của tôi. Thôi đành vẫn phải
xa ông vậy. Ông sống khôn, chết thiêng, phù hộ, độ trì cho tôi sống
thêm được ngày nào hay ngày đó...
Cứ thế bà Nhâm cầu nguyện, trong ánh sáng mờ ảo của ngọn
đèn dầu, bóng bà Nhâm in thành vòng cung trên bức tường. Mùi
hương thơm lan toả, không khí trong nhà ấm dần lên.
Ngoài trời, gió mùa đông bắc đã tràn về, những cành cọ sau nhà
va vào nhau nghe xào xạc, không gian trở nên xáo động.

Truyện đã được đưa vào thư viện. Cám ơn sự góp sức của bạn với VNTQ.
Lần sau vui lòng post mỗi truyện là 1 reply nhé. Thân mến
tôn trọng mọi người là tôn trọng bản thân
0