📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chúc Mừng - Cảm Tạ

Kính Mừng Đại Lễ VU LAN (Phật lịch 2550) 🔒

48 trả lời, 2.949 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-04 02:42:20Viet duong nhan>

08-08-2006 - Rằm Tháng Bảy Kính Mừng Đại Lễ VU LAN


(Bảy bài thơ hiếu, kính dâng Mẹ)
Thích Nhật Từ

Tiếng mẹ ru

Ầu ơ, nhớ tiếng mẹ ru
Cho con yên giấc mẹ lo chuyện nhà.
Lời mẹ ru như tiếng ca
Thấm sâu tâm thức con đà quên đâu.

Lời mẹ ru có trước sau
Có trăng, có gió, có sao, có trời
Có nhân bản, có tình người
Có chung thủy, ôi vẹn mười nhân gian

Lời mẹ ru mãi ngân vang
Cho con thẳng bước thênh thang con đường
Nhớ mẹ ru, nhớ quê hương
Nhớ đời đau khổ, nhớ thương đạo vàng.

Rằm tháng bảy, lễ vu-lan
Bâng khuâng nhớ mẹ bên đàng mưa rơi
Dù cho đi hết đất trời
Ơn sâu nghĩa cả ngàn đời khôn quên!


Mẹ vẫn còn bên con

Hôm nay rằm tháng 7
Mưa ngâu lạnh cả trời
Nhớ mẹ lòng chẳng ngại
Đất Phật, hoa tươi cười

Thời gian thoát qua nhanh
Tóc mẹ nay đã bạc
Lao khổ biết bao phen
Ôi quảng đời thất lạc.

Đời mẹ bao phong ba
Gian nan và cơ khổ
Tình mẹ thật bao la
Vì con nên chẳng nỡ.

Dù con nay đã lớn
Nhưng mẹ vẫn thương con
Dù con vui hôm sớm
Lòng mẹ vẫn bồn chồn.

Hôm nay vu lan đến
Ai hoa trắng đơn côi
Con ngập ngùng … vui sướng
Mẹ vẫn còn bên con.


Mẹ tôi

Mẹ tôi không biết sang giàu,
Sớm chiều gian khó, đêm thâu một mình.
Vì chồng con, phải hy sinh,
Cần cù quen tánh, lặng thinh quen đời.

Lời ru mẹ hát tuyệt vời,
Dù cho trọn kiếp con người, chẳng quên.


Lòng mẹ

Mẹ thương con biển rộng,
Như mưa thắm cỏ cây,
Gian nan không rúng động:
Lành thay !


Hương mẹ

Hương trầm rồi cũng tàn phai
Hương tình nghĩa mẹ còn hoài nhân gian
Hương hồng thắm, sớm chiều tan
Hương ân đức mẹ nồng nàn không nguôi.

Hương mẹ tỏa, ấm tình người
Tình mẹ lớn như biển khơi dặm ngàn
Như bầu trời rộng thênh thang
Như vầng nhật chiếu muôn phương đồng đều

Mặt trời kia khác sớm chiều
Nhưng tình của mẹ sớm chiều như nhau.


Tình mẹ

Dù con đếm được cát sông
Nhưng không đếm được tấm lòng mẹ yêu
Dù con đo được sớm chiều
Nhưng không đo được tình yêu mẹ hiền

Dù con đi hết trăm miền
Nhưng tình của mẹ vẫn liền núi non
Dù con cản được sóng cồn
Nhưng không ngăn được tình thương mẹ dành

Dù con đến được trời xanh
Nhưng không đến được tâm hành mẹ đi
Dù con bất hiếu một khi
Tình thương mẹ vẫn thầm thì bên con

Dù cho con đã lớn khôn
Nhưng tình mẹ vẫn vuông tròn trước sau.
Ôi tình mẹ tợ trăng sao
Như hoa hồng thắm một mầu thủy chung

Tình của mẹ lớn khôn cùng
Bao dung vạn loại dung thông đất trời.
Ôi tình mẹ đẹp tuyệt vời
Làm con hiếu thảo trọn đời khắc ghi!


Hiếu thảo

Công cha nghĩa mẹ sâu dầy,
Phận làm con phải đêm ngày trông nom,
Cho tròn chữ hiếu, đạo con,
Cho tròn đức hạnh, cho tròn nghĩa nhân


:: 7 bài thơ đưa vào TV ::

Blog_vdn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-04 02:33:07Viet duong nhan>

Hoa vàng cài áo Vu Lan
Thoại Hoa

(tặng các em trong Cô Nhi Viện)

Vu Lan báo hiếu lại về,
Khắp nơi phật tử nhất tề dâng hương.
Người người già trẻ bốn phương,
Lên cầu cho mẹ, mến thương hết lời.
Cửa chùa mở rộng đón mời,
Hỏi thăm hiền mẫu trên đời còn không,
Mẹ còn, chùa lấy hoa hồng,
Cài lên vạt áo, cho lòng thêm tươi.
Người nào mẹ đã qua đời,
Thì cài hoa trắng, gửi lời nhớ thương.
Còn em, thân phận vô phương,
Cánh bèo lưu lạc, tới nương cửa chùa,
Mẹ đâu, sao biết mà thưa,
Em mơ thấy mẹ, nhưng chưa bao giờ
Được nhìn nét mặt hiền từ,
Được ôm tay mẹ, như bè chuối hương,
Được nghe tiếng mẹ ngọt đường,
Đêm đêm bóng mẹ đến giường, đứng im.
Mẹ ơi, con nhói trong tim,
Phận con không mẹ, như chim mất đàn.
Chùa đưa một cánh hoa vàng,
Em cầm như thể hoa tàn bỏ đi,
Cài lên vạt áo làm chi,
Não nùng em khóc, tràn mi mặt gầy,
Gọi em một bước lại đây,
Đôi lời khuyên nhủ, chị thay mẹ hiền,
Màu vàng mang ý giao duyên,
Chính là màu áo tu bên Phật Thừa,
Là màu nguyên thủy từ xưa,
Em nghe lời chị, nét ra dịu hiền,
Hiểu lời, em hết buồn phiền,
Cài hoa lên áo, thoảng liền hương bay.
Bỗng lòng cảm giác đâu đây,
Nghe như mẹ gọi, ngất ngây đón chờ.
Em mơ bóng mẹ đến bờ,
Gọi thuyền Bát Nhã đưa nhờ sang sông.
Nương vào cửa Phật một lòng,
Thành tâm công quả, chờ trông con hiền.
Nhắn em chăm học pháp thiền,
Nhất tâm bất loạn, hiện tiền công phu.
Mẹ con em gắng chăm tu,
Mai sau họp lại, chu du Phật Đà.


:: Bài thơ đưa vào TV ::

Blog_vdn
0
Ý Nghĩa Lễ Vu Lan
Tâm Diệu


Hàng năm cứ vào độ trăng tròn tháng Bảy âm lịch, tức khoảng trung tuần tháng Tám dương lịch là ngày lễ Vu Lan trở về. Vào ngày này các chùa Việt Nam và Trung Hoa thường thiết lễ rất trọng thể và các Phật tử đến tham dự rất đông đảo để cầu nguyện cho cha mẹ hiện tiền được an lạc, cha mẹ quá vãng được siêu sanh tịnh độ, cùng là được nghe các thầy giảng về ý nghĩa lễ Vu Lan và đạo hiếu của người con đối với các bậc sinh thành.

Lễ Vu Lan chính thức được bắt nguồn từ một bản kinh ngắn của Phật Giáo Đại Thừa "Phật Thuyết Kinh Vu Lan Bồn", do ngài Trúc Pháp Hộ dịch từ tiếng Phạn sang tiếng Hán vào đời Tây Tấn, tức khoảng năm 750-801 sau Công Nguyên và được truyền từ Trung Hoa vào Việt Nam, không rõ từ năm nào.

Kinh Vu Lan kể rằng: sau khi đắc quả A La Hán, Bồ Tát Mục Kiền Liên muốn độ mẹ là bà Thanh Ðề, bèn dùng thần thông kiếm tìm mẫu thân, thì thấy bà đang ở cõi ngạ quỷ vô cùng đói khổ. Ngài đem cơm đến dâng mẹ, nhưng mẹ ngài vừa đưa tay bốc cơm thì cơm biến thành than hồng, nên không ăn được. Ngài vô cùng thương xót mà không biết làm sao cứu, bèn trở về thưa với Phật, xin ngài từ bi chỉ dạy phương pháp cứu độ mẹ. Phật dạy rằng vào ngày trăng tròn tháng bảy, tức là ngày lễ Tự Tứ của chư Tăng, sau ba tháng an cư kết hạ thanh tịnh (*), hãy sắm lễ vật và thỉnh chúng Tăng để cúng dường, nhờ sự cầu nguyện của chúng Tăng thì mẹ Ngài sẽ được cứu thoát. Ngài Mục Kiền Liên tuân theo lời Phật dạy, và mẹ ngài, bà Thanh Ðề đã được sanh về cõi trời.

Chữ Vu Lan, vốn phiên âm từ tiếng Sanscrit "Ullambana", Hán dịch là giải đảo huyền, có nghĩa là "cứu nạn treo ngược". Giải có nghĩa là gỡ ra cho khỏi vướng mắc, cởi trói buộc, giải mê lầm. Ðảo là ngược, cũng có nghĩa bóng là những hành động điên đảo gây nên do sự thấy biết sai lầm, như việc phải cho là quấy và việc quấy cho là phải; do đó tạo nghiệp dẫn đến cảnh khổ. Huyền là treo. Ðảo huyền là treo ngược, đầu trở xuống đất, chân đưa lên trời. Hợp từ "giải đảo huyền" nghĩa là cởi trói cho người bị treo ngược, gỡ cho họ khỏi gông cùm xiềng xích, khỏi khổ đau ách nạn. Sâu xa, giải đảo huyền còn có nghĩa là giải thoát khỏi tất cả những mối phiền não, những dây luyến ái đã từng trói buộc cái tâm đi luân hồi, giải thoát khỏi sự trói buộc cuả tâm tham, tâm sân và tâm si.

Hình ảnh bà Thanh Ðề chụp ngay bát cơm khi ngài Mục Kiền liên dâng lên, nói lên cái tâm mê muội tham lam của con người và hình ảnh khi bà vừa đưa tay bốc cơm thì cơm hoá thành than hồng cháy đỏ, bụng đói mà không sao ăn được, nói lên cảnh giới địa ngục. Thật ra ba cảnh giới địa ngục, ngạ quỷ và súc sinh hay còn gọi là tam ác đạo, có thể xuất hiện bất cứ lúc nào trong con người chúng ta. Bất cứ lúc nào chúng ta nổi giận là lửa địa ngục sân hận bừng cháy. Bất cứ khi nào chúng ta thèm khát vật dục, chúng ta trở thành loài thú chạy theo dục tình. Địa ngục, ngạ quỷ và súc sinh là những nơi thọ quả báo của những chúng sanh tạo nhân tham lam, sân hận và si mê. Mỗi người trong chúng ta đều có thể, ít hoặc nhiều bị ba thứ độc hại này khống chế và sai sử, thường sống trong những toan tính tranh danh đoạt lợi, buông mình theo thất tình lục dục, tâm trí chìm đắm trong những nỗi buồn vui lo sợ, ăn không ngon, ngủ không yên, nhiều khi sống như sống trong ác mộng; tự biến cuộc đời thành địa ngục, triền miên phiền não đau khổ. Ðó là nguyên nhân dẫn đi luân hồi trong ba đường ác.

Kinh nói rằng Bồ Tát Mục Kiền Liên đắc quả vị A La Hán, đạt được tâm bất sinh, nên nghĩ đến sự báo đền ân đức cha mẹ. Chúng ta cũng cần nhớ rằng kinh Phật thường có vô lượng nghĩa, để khế hợp với vô lượng tâm chúng sanh. Ðức Phật đại từ đại bi, sau khi giác ngộ, Ngài trực nhận ra rằng tất cả chúng sinh đều có Phật Tánh, mà chỉ vì bị tam độc tham sân si lôi kéo mà bị dẫn đi trong luân hồi. Ngài muốn trải ruộng phước cho chúng sinh trồng xuống cây bố thí, đó là cánh cửa đầu tiên để cho chúng sinh tập hạnh xả bỏ, bớt đắm nhiễm vào của cải, bớt tham, cho nên Ngài dùng phương tiện thiện xảo dạy chúng sinh thực hiện pháp cúng dường chư Tăng, vừa tạo duyên lành cho Phật tử gieo nhân thiện, vừa dạy cư sĩ thực hiện nhiệm vụ hộ trì Tam Bảo, ngõ hầu chư Tăng ni có được đầy đủ vật dụng cần thiết mà an tâm tu hành cho tới giác ngộ, để tiếp tục trao truyền ngọn đèn chánh pháp, độ thoát cho hết thảy chúng sanh. Trong ý nghĩa đó thì bà Mẹ ở đây không phải là bà Thanh Ðề, bởi vì một vị thánh Tăng không còn tâm thương yêu bình thường mà chỉ là tâm đại bi với con mắt không phân biệt; thấy tất cả chúng sinh đều là quyến thuộc của nhau đã chết đi sống lại nhiều đời. Ngài không có tâm riêng rẽ, chỉ nghĩ đến tình riêng mà cứu độ riêng mẫu thân của mình. Mẹ ở đây chỉ cho cái vọng tâm, tức cái tâm sinh diệt, nguồn gốc sinh ra tất cả cảnh giới điên đảo mê lầm.

Nhà Phật có bài kệ:

Tội từ tâm khởi đem tâm sám
Tâm được tịnh rồi tội liền tiêu
Tôi tiêu, tâm tịnh, thảy đều không.
Ấy mới thật là chân sám hối.

Kinh nói rằng sau khi cúng dường chư tăng và được chư Tăng chú nguyện thì bà Thanh Ðề thoát khỏi địa ngục, sinh về cõi trời. Theo tinh thần của bài kệ trên, thì do tâm lực thanh tịnh của chư Tăng huân tập trong ba tháng an cư kết hạ đã chuyển hóa tâm của bà Thanh Ðề, khiến cho bà thấu rõ tội ác của mình trong quá khứ, nổi niệm sám hối, thì ngay đó địa ngục tan rã, vì nhà Phật quan niệm nhất thiết duy tâm tạo, cái tâm vô thường đã chuyển thì tất cả đều chuyển theo tâm.

Tâm bà Thanh Ðề cũng có thể là tâm mẹ quá khứ của chúng ta và cũng có thể là tâm tham sân si của chính mình. Một khi tâm chuyển là cảnh giới địa ngục của chính mình tan rã, tức thì cảnh giới an lạc hiện tiền. Tuy nhiên, điếu quan trọng là chính tâm của bà Thanh Ðề hay tâm của chính chúng ta phải tự nỗ lực chuyển hóa việc làm xấu ác của chính mình, phải tự thức tỉnh, sám hối những điều ác đã gây ra. Nếu không tự thức tỉnh, không tự chuyển hoá tâm cho thanh tịnh, thì oai lực của chư Tăng cũng không thể nào cảm ứng để mà giải cứu được.

Bên Trung Hoa, và miền Nam Việt Nam, trong dịp lễ hội Vu Lan, ngoài việc tụng kinh, thiết lễ cúng dường trai tăng tại các tự viện còn có tập tục cúng cô hồn tại tư gia, cơ sở thương mại và tại cơ quan tư lập theo truyền tụng rằng, ngày này cửa địa ngục rộng mở phóng thích ngạ quỷ, nên dân chúng giết các thú vật làm cỗ, cúng cho chúng với hy vọng được chúng phù hộ cho ăn nên làm ra, buôn may bán đắt. Tập tục này có tính cách mê tín dị đoan và hoàn toàn xa lạ với Phật Giáo, vì thế người Phật tử không nên bắt chước, phước đâu không thấy, chỉ thấy tạo thêm nghiệp sát hại sinh linh và chắc chắn một ngày nào đó sẽ trả quả mà thôi. Thay vào đó người Phật tử nên ăn chay suốt tháng Bảy để báo hiếu cha mẹ ông bà đã quá vãng tuân theo lời đức Phật dạy: "Tất cả chúng sinh đều là cha mẹ đời quá khứ, và sẽ là Phật trong tương lai".

Tâm Diệu
Vu Lan 2002

Chú thích:

(*) Mùa Hạ ở Ấn Ðộ thường mưa nhiều, là mùa côn trùng sinh sản, nên đức Phật không muốn cho chúng Tăng đi lại nhiều, giẫm đạp lên chúng. Ngài đại từ đại bi, còn không muốn cho các côn trùng bị nuốt vào bụng người mà chết, nên chư tăng ni đều phải có đồ lọc nước để cứu chúng trước khi uống nước. Vì thế mới có lệ chư Tăng Ni an cư ba tháng Hạ trong chùa, hay tịnh xá, để học hỏi giáo pháp và thanh lọc tâm. Do đó, trong ba tháng này, Phật tử đem vật thực đến cúng dường tại chùa, vì các sư không đi từng nhà khất thực.

Nguồn: www.thuvienhoasen.org

Blog_vdn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-05 17:22:09tulipdenus>
MẸ TÔI
(VU LAN nhớ mẹ)

Mẹ chân không bờ ao múc nước
Gánh oằn vai tưới kiển nhà ông
Nhà Nội : vườn sau xa cổng trước
Trầu xanh hoa thắm mẹ môi hồng.

Một tháng đôi lần có chợ đông
Mẹ tôi đi chợ bán hàng bông
Tiền trao bà nội bà cho lại
Phải cách nàng dâu cách mẹ chồng.

Mới giỗ vừa xong nhà lại giỗ
Họ hàng giềng xóm tựu chen đông
Vật bò mổ lợn ngoài sân cỏ
Mẹ hết lo ngoài đến chạy trong.

Thi đậu xong thầy hẹn sáng mai
Quần đen áo trắng dẫn đi chơi
Con không áo trắng nên đêm ấy
Thức trắng đêm dài mẹ cắt may.

Ðâu đây giờ gõ sang canh một
Mẹ đến bên em nựng vội vàng
Nó ngủ sau khi mòn mỏi khóc
Hôm nào cũng nhớ mẹ thành quen.

Ðương buổi xuân thì mẹ đảm đang
Thương chồng vai nặng gánh giang-san
Ơn Trời cho rộng đường mai hậu
Nhà rộn vui : con một cháu đàn.

Trẻ lớn lên rồi trẻ lại đi
Những năm đèn sách lắm chia phôi
Vườn sau ve gọi vang thôi thúc
Mong chóng hè sang trẻ chóng về.

Năm tháng qua dần tóc mẹ phai
Môi hồng nay đỏ với trầu cay
Ðàn con : năm đứa còn quanh đó
Một đứa sao đi chẳng thấy về !

Nhớ thuở con say mộng hải hồ
Cúi đầu nghe dạy mẹ khuyên cho
Ngàn khơi dâu bể giờ ngăn cách
Sóng cuộn lòng son mắt lệ mờ.

Ðợi mãi con không về với mẹ
Lá vàng buông rụng bỏ cành non
Tim già mỏi nhịp đong nhung nhớ
Môi nghẹn lời thương mắt nghẹn nhìn.

Thôi hết ... từ nay vĩnh-biệt rồi !
Dương-trần âm cảnh đã chia tay
Còn đâu mộng ước về thăm lại
Ôm mẹ hôn đôi má lệ đầy.

Ôi kiếp phù sinh chốn bụi mờ !
Khí thiêng trời đất tạo nên cho
Khí thiêng trời đất giờ thu lại
Qua bể trầm-luân đã đến bờ.

Bên đỉnh trầm hương nghi-ngút khói
Nhà sao vắng mẹ quá đìu hiu
Chiều nay mưa muộn ran trên ngói
Rào rạt từng cơn nhớ mẹ nhiều.

Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Bên kia trần thế khó trông theo
Cầu xin Thượng-đế ban ân phước
Cho trẻ theo cùng mẹ kiếp sau.

Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Trong lời kinh tiếng mõ dâng cao
"Nam-mô Quan-thế-âm bồ tát"
Dưới bóng từ-bi mẹ khấn cầu.

Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Kẻ tiên người tục khó theo nhau
Sông hồ còn níu chân du-tử
Hết kiếp con về với mẹ sau.

Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Nối vòng tay trẻ dặn thương nhau
Tang-điền dẩu biến thành thương-hải ...
Hình mẹ trong tim chẳng nhạt màu !

Lá chờ rơi



**********************************


VU LAN TỰ LUẬN

Nghĩ tới suy lui xét phận mình
Hỗ ngươi chưa vẹn nghĩa sinh thành
Nhỏ thời lếu láo lo chi chớ
Lớn lại bôn ba bóp bụng đành
Thương nhớ mẹ cha lòng bức rức
Dắt dìu em cháu chạy loanh quanh
Ai người tri kỷ* chia tâm sự
Rượu rót ngàn ly* cũng sạch sành !
Lá chờ rơi
* Tữu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu

LCR

KHÚC RU MÙA NHỚ

Chiều buồn thơ thẩn bước rong chơi
Nghe vẳng bên tai khúc ạ ời ...
Ý quyện hương yêu nồng khoé mắt
Giọng thơm mùi sửa ngát trong hơi
Đôi giòng suối ngọt nguồn chưa cạn
Một bể thâm tình rót chẳng vơi
Chợt bóng mẹ yêu bầng sống dậy
Con tim thương nhớ rộn trăm lời !
Lá chờ rơi


************************************



Tuổi Thơ

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ.
Tiếng võng mẹ ru lúc ấu thơ.
Ngọt lịm lòng con còn nhỏ dại.
Ngất ngây dạ trẻ thuở xa xưa.
Con trong lòng mẹ lim dim ngủ
Mẹ thức ru con khắp những mùa.
Êm ấm tuổi thơ bên cạnh mẹ
Trong vòng tay mẹ chẳng âu lo
Trần Mạnh Hùng



**************************************

Mẹ

Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con.
Mẹ là gương sáng tấm lòng son
Mẹ vừng nhật nguyệt soi muôn lối.
Mẹ suối nước trong lúc lỡ đường
Mẹ dắt dìu con khi lạc bước
Mẹ là chỗ tựa lúc cô đơn
Mẹ giòng sữa ngọt nuôi con lớn
Mẹ kính yêu, mẹ của chúng con
Trần Mạnh Hùng



**************************************
LÒNG MẸ
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Công đức sinh thành tựa biển sâu.
Nghĩa mẹ bao la nguồn suối ngọt.
Công cha rộng lớn ngất trời cao.
Mẹ vui sung sướng con khôn lớn.
Mẹ khóc sót xa trẻ ấm đầu
Mẹ nguyện phật trời con khoẻ mạnh
Mẹ cười vui vẻ nét gầy hao
Trần Mạnh Hùng



*****************************************

MẸ ƠI…ÐỪNG NGHĨ NGỢI GÌ…


Mẹ đi về cõi vô thường
Con còn dong ruổi quãng đường bơ vơ
Trời ơi…non nước đơị chờ
Bỗng đâu tuyết lạnh phủ mờ …bến mơ…
Khói hương quằn quại ban thờ
Hướng về quê Mẹ lậy giờ biệt ly..
Hai mươi năm trước con đi
Xôn xao nỗi nhớ thầm thì thương mong
Công Cha nghiã Mẹ trong lòng
Ru con từng phút long đong xứ người
Hôm nay trời nắng xanh tươi
Mà sao bão tố quanh người Mẹ ơi
Xót xa ngửa mặt…than trời…
Trái tim ngàn dặm rã rời khát khao
Con về thăm Mẹ năm nao
Tuổi già,sức yếu, xanh xao nụ cười
Mẹ dạy con biết làm người
Ðói - no trong sạch dù thời hàn vi
Thương yêu,thân ái,từ bi
Nên xa…xa lánh những gì bất nhân
Lênh đênh như kiếp phù vân
Tình Mẹ muôn sắc trong ngần hào quang
Cho con hạnh phúc huy hoàng
Cho con đường nét mênh mang vị đời
Cho con hơi ấm tuyệt vời
Cho con phẩm giá muôn đời Việt Nam
Cho con sức mạnh đại bàng
Vượt qua biển lớn phũ phàng hiểm nguy
Cho con nguồn sống hồn thi
Cho con nhung nhớ những gì nước non
Những gì trọn đạo làm con
Những gì bùn rác ,vàng son….gọi mời
Cây cành nghiêng ngả…Mẹ ơi
Thiên thu Mẹ vẫn vẹn ngời dáng xưa
Phố phường, làng xóm, tiễn đưa
Ngậm ngùi thân quyến lệ mưa não nùng
Cơ quan đoàn thể… buồn chung
Bạn bè cũ mới chia cùng niềm đau
Thành tâm hương nến trước sau
Nhạc-thơ san sẻ vơi màu tóc tang
Cờ hoa rưng rức giăng hàng
Ðường xưa lối hẹp... thênh thang… tình người
Mẹ nơi chín suối ngậm cười
Linh thiêng phù hộ cho người trần gian
Con không về kịp chịu tang
Cúi đầu … xuống tóc… niệm ngàn: nam mô
Mong Mẹ siêu thoát dưới mồ
Cỏ xanh, đất ấm ,biển hồ quê hương
Bao nhiêu kỉ niệm yêu thương
Biến thành bất tử trên đường con đi
Xin Mẹ đừng nghĩ ngợi gì
Mẹ ơi…Ðừng nghĩ ngợi gì … Mẹ ơi …
Mẹ…ơi…

Vũ Kim Thanh
**********************************



Mẹ tôi,

Tôi không thể nào quên
Ánh mắt của mẹ hiền
Như hai vì sao sáng
Dẫn tôi đường mông mênh.

Mẹ tôi gầy guộc nhỏ,
Ít nói và ít cười.
Có lẽ vì quá khổ!
Tâm sự đầy không vui?

Mẹ tôi thường nhìn tôi,
Ánh mắt buồn tha thiết
Tôi biết người thương tôi
Nhưng cảnh đời vất vả
Tôi chỉ nhìn lại thôi.

Những ngày tháng cuối đời
Trí bà hơi lẩn thẩn,
Bà quên hết bao người...
Nhưng bà không quên tôi.

Mẹ hiền, mẹ hiền ơi
Mẹ ở đâu giờ nhỉ
Con muốn gặp chút thôi
Con có lời tâm sự
Nói cùng mẹ, mẹ thôi!

Mẹ hiện thân chính trực,
Mẹ là mẹ công bằng
Mẹ dạy con ngay thẳng
Mẹ hướng con yêu người
Mẹ ghét điều gian dối
Mẹ hiền, mẹ của tôi.

Huyền Băng



**************************************


NHỚ CHA!

An ủi con trước lúc đi xa,
Người bảo: chết là do tạo hoá.
Nhưng nỗi đau nào hơn nỗi mất Cha
Đau thắt tâm can, con mất Cha rồi.

Cha ơi Cha con biết làm sao
Khi thầy thuốc bó tay, bệnh ngày mỗi nặng;
Con cố giữ Cha mà không giữ nổi,
Đành để Cha đi, đi mãi không về.

Còn đâu nữa được dâng Cha chén nước,
Nâng cho Cha ly rượu thuốc thơm.
Vuốt mái tóc Cha mượt mà đen bóng,
Xoa làn da Cha dày dạn gió sương.

Còn đâu nữa, để đón Cha lên, xuống
Thăm cháu ở xa, Cha lại nhớ cháu gần.
Nhìn cháu nhìn con Cha mừng rơi lệ.
Chưa được mấy hôm Cha lại đòi về.

Cha ơi Cha! Cha đã đi rồi
Bấy nhiêu xuân sáng trong như ngọc,
Mộc mạc đời Cha mà ngào ngạt hương thơm,
Để nỗi tiếc thương vô cùng vô hạn.

Từ nhỏ Cha là người hiếu thaỏ,
Thương Cha dưỡng mẹ mấy ai bằng,
Chăm học chăm làm tiếng vang cả xóm,
Kính già yêu trẻ, trên dưới đều khen.

Lớn lên Cha là người ít nói
Mà văn hay, chữ tốt nhất vùng.
Lúc nhục lúc vinh Cha đâu có nản.
Khi đói khi no chỉ thấy Cha cười.

Cha là người có tình yêu đẹp nhất
Thương vợ thương con, thương chết còn thương.
Cha đã đi mải miết dặm trường
Tìm thuốc cứu Mẹ con lúc lâm bệnh nặng

Cha cõng con đi bao nhiêu bệnh viện,
Đứa mổ ruột thừa, đứa gãy chân.
Cha thức thâu đêm, mất ăn, mất ngủ.
Sinh con ra sinh lại mấy lần.

Thương các con Cha cố suốt đời,
Giỏi việc nhà nông, dạn dày sông nước.
Cha đổ mồ hôi, Cha trào nước mắt,
Cha bị thương đau, chảy máu bao lần.

Cha lặn bao hơi, Cha bơi bao sải
Đã bao lần chết hụt ở đáy sông,
Để cho con bao cá ngon, vật lạ
Và bao nhiêu của nổi, nghĩa chìm.

Cha là người có trái tim nhân hậu
Nặng chĩu yêu thương, không gợn oán thù,
Cha cảm hóa bao người lầm lỗi
Bởi tâm Cha trong sáng tuyệt vời.

Cha đã viết bao nhiêu văn tự
Viết hộ thư cho biết bao người,
Chẳng ngại đường xa, lặn lội ngược xuôi
Dựng vợ gả chồng cho bao đôi trai gaí.

Cha là cây cầu nối vòng tay nhân aí,
Cho đôi bên nội, ngoaị gần hơn
Không phân biệt nghèo hèn, cao thấp,
Cho nghĩa tình thêm nặng thêm sâu.

Cha quý con dâu, Cha thương con dể,
Con trai, con gái Cha lại càng thương.
Cha như cánh chim bay không biết mỏi,
Mải miết tha mồi, nuôi cháu nuôi con.

Cha ru con hay nhất trần gian
Lời cổ lời kim, câu Kiều ra riết
Lời ru của Cha ngấm vào máu thịt,
Cho con, cho cháu lớn nên người.

Cha là người thủy chung son sắt,
Sống trân thành có trước có sau.
Việc chung việc riêng Cha lo trọn cả
Hạnh phúc đời Cha - Cha được gặp Bác Hồ.

Cha là người tận trung cao cả,
Cha là người tận hiếu với dân
Con muốn gọi hồn thiêng sông nước
Cho Cha về, thêm nữa những mùa xuân!


Kim Giang
****************************************



RU MẸ

Muốn hát à ơi ru giấc Mẹ
Mà con nấc nghẹn mất Cha rồi!
Không sao níu bóng Cha về lại!
Cố giữ cho đời Mẹ chậm trôi.
Ngày dõi đàn con mòn dáng hạc
Đêm lo tóc trắng xóa mây trời
Mỗi ngày là mỗi Vu lan tới
Ôm chặt lá vàng chẳng để rơi!

Kim Giang



***********************************


KHOẢNH KHẮC

Trong khoảnh khắc con nhớ về quê mẹ
Một chiều xuân hoa nắng nhạt bên thềm
Bóng mẹ già lúi húi bụi trầu xanh
Làn tóc bạc phất phơ bay trong gió

Lưng mẹ cong theo tháng năm chồng chất
Mắt đã mờ mỗi chiều vắng trông mong
Phương trời xa con yêu vẫn miệt mài
Theo vòng xóay cuộc đời con lăn lóc

Hàng cau cao trước nhà còn xanh mướt
Khói lam chiều trắng xóa nỗi lòng ai
Hoàng hôn buông trên vạt nhớ vơi đầy
Phên cửa loé ánh đèn lu trước gió

Tàn lá chuối trong đêm khua xào xạc
Nải chín vàng lặng lẽ gió đong đưa
Giọt sương khuya thấm lạnh dáng mẹ hiền
Trong khoảnh khắc lệ dâng tràn khóe mắt


Nguyễn khánh Chân
*************************************


CÁNH CHIM MẸ



Cánh chim mẹ cả đời ghánh giông bão
Vượt ngàn xa mưa gió bởi con yêu
Mỏi cánh đường bay ánh mắt vương chiều
Tiếng kêu lạc gió kiếm con ngàn lối

Đâu thiên đường? đâu người nên tội?
Nỡ xa tổ ấm - hạnh phúc gãy đôi
Ở phương nào đó chốn xa xôi
Mong chim non sẽ kiếm tìm nơi có mẹ

Tình yêu bao la muôn đời vẫn trẻ
Chẳng đổi thay lòng mẹ vẫn đong đầy
Như thác gọi, như trời cao biển rộng
Dù tháng ngày tóc nhuộm áng mây bay...

Xin chia cùng người một chút đắng cay
Một nỗi lòng, một niềm riêng mong mỏi
Thiên lý ở đâu? gần? xa vời vợi?...?
Xin nghe giùm ngấn lệ một lời xin.

Tulipdenus
***********************************

MẸ



Mẹ mang câu hát đậm quê hương
Mẹ ghánh gian nan mọi nẻo đường
Mẹ dệt xuân con bằng tuổi trẻ
Mẹ nuôi con lớn bởi yêu thương
Mẹ rơi lệ lúc con đầm ấm
Mẹ dịu dàng khi con nợ vương
Mẹ biết không Con yêu mẹ lắm
Mẹ - tình yêu biển rộng phi thường

Tulipdenus
********************************

HẠNH PHÚC KHI CÓ MẸ


Bước chân chập chững khởi đầu trong cuộc sống
Hiểu được rằng gian khó biết bao nhiêu
Bước tiếp theo
Ta hiểu được bao điều
Thì đã lỡ tuổi xuân rồi chẳng biết...

Trong tình yêu muôn đời là bất diệt
Của lời mẹ ru hát buổi sơ đầu
Dù gần bên
Hay ở bất cứ đâu
Mẹ vẫn mãi là bến bờ yêu dấu

Nuốt đắng cay
Chẳng ai nào hiểu thấu
Con trở về kí ức thuở xa xưa
Ngày đầu tiên con đi - Mẹ tiễn đưa
Làm sống lại trái tim gầy sóng gió

Con đã khóc phải đâu vì khốn khó
Mà vì con hiểu mẹ được thêm nhiều
Trong cuộc đời con mẹ đã thương yêu
Bằng tất cả nhọc nhằn trên vai mẹ

Mẹ, mẹ ơi
nghe con thỏ thẻ
Mẹ là bầu trời
Là mái ấm đời con
Dù bước chân xa, năm tháng hao mòn
Con mãi hạnh phúc
Vì con còn có mẹ!

Tulipdenus
*****************************************


Tâm sự cùng mẹ !

Con sinh bởi mẹ, trời sinh tính
Nên lúc hư, ngoan thật khó lường
Chín tháng mười ngày dù khổ nặng
Tảo tần lam lũ vẫn yêu thương
Dẫu khi thành đạt càng chăm chút
Hoặc lỡ lầm đường chẳng bỏ buông
"Nước mắt lạc dòng mong chảy ngược*
Làm con xin nhớ lẽ cương thường*... "
BHD2



*************************************




BÔNG HỒNG THÁNG 7

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Đừng nói phải chi... quá trễ rồi
Chiếc bóng thời gian nào chảy ngược
Dòng đời gõ nhịp chẳng ngừng trôi
Bông hồng dưỡng dục đây lòng mẹ
Hoa thắm công ơn tựa biển trời
Tháng bẩy vu lan mùa báo hiếu
Ai ơi kẻo muộn - lá vàng rơi
Nguyễn Khánh Chân

******************************



HOA HỒNG CHO MẸ

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Từ lúc tượng hình đến lớn khôn
Tình mẹ bao la gì sánh được
Nghiã sâu con nặng gắng vuông tròn
Bông hồng một cánh con dâng mẹ
Chữ hiếu trọn đơì ghi khắc công
Mùa lễ vu lan - mùa báo hiếu
Muôn lòng rực rỡ - sắc hoa hồng
Nguyễn Khánh Chân
************************************


CHA

một gia đình có mẹ có cha
nhưng con chỉ biết rằng cha đi xa lắm
chẳng bao giờ con biết mặt cha....
.......chỉ thường hay đứng ngắm
hình của cha , mẹ để trên nóc bàn thờ

con ngu ngơ..con dại khờ
con nhớ lắm cha ơi ! con thầm gọi
nhưng cha mãi im lìm không tiếng nói
chỉ ánh mắt buồn âu yếm nhìn con

lớn lên rồi con biết mình không còn...
không có cha như những người bạn khác
con tủi hổ với nỗi buồn man mác
mồ côi, con nuốt lệ vào tim

giữa cuộc đời con như cánh chim
lẻ loi bay trong chiều nắng nhạt
con thèm có cha dạy bảo con hay trách phạt
để cánh chim con thêm sức mạnh bay cao

con biết rằng thật vô vọng khi ứơc ao
cha trở lại bên con che chờ
để đêm khuya..cha hiện về
con ngỡ...
nhưng chốc thôi cha biến mất
.....con mơ.....
Triều Sương


******************************
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
0
MẶT TRỜI SẮP RỤNG *1
(Gửi VDN)

Có một trên đời chỉ mẹ thôi! *2
Giá xả thân con cứu nổi người
Hoàng hôn trực rụng tan trời đất!
Bóng Mẹ sắp rơi vỡ bể đời!!!
Mẹ gò gánh nặng mình không xẻ!
Mẹ cắn răng nuôi trẻ đáng người
Giờ sắp ra đi mà vẫn thế
Cứ nhẫn chịu mình...Mẹ! Mẹ ơi !!!

*1 Thơ Việt Dương Nhân
*2 Ý thơ Giác Văn Thạch

Kim Giang



**********************************

MẸ !

Con về với Mẹ đêm nay
Lần xoa lưng Mẹ, Mẹ gầy quá thôi
Thơm thơm thoảng vị mồ hôi
Vương mùi sữa Mẹ cái hồi nuôi con
Thịt da sao nỡ hao mòn
Vì mưa vì nắng vì con những ngày!

Mẹ ơi lệ ứa bàn tay...
Sợ con lo Mẹ lại xoay lưng về
Môi đặt vào trán con, nghe:
- Đầu con nóng nóng, có gì đau không?!
Thương con, lo choán hết lòng
Thân già sao Mẹ cứ vòng cứ vo
Chẳng theo con cái phụng thờ
Quẩn quanh quê, đốt nhang chờ Cha con !
Để quên cái nét tươi giòn
Cái xoan xế tuổi vẫn mòn mắt ai
Trong con Mẹ đẹp nhất đời!
Cho con lòng Mẹ biển trời yêu thương!

Kim Giang
**********************************


Mẹ.


Chiều nay ngồi bên mộ Mẹ
Nắng vàng trải sợi lưa thưa
Khói hương cay nồng đôi mắt
Nhớ Mẹ biết mấy cho vừa

Chào đời từ thuở xa xưa
Đầu tiên là Mẹ trong mắt
Một đời dày công vun đắp
Hạnh phúc gia đình , chồng , con

Mẹ nhường cho con miếng ngon
Miếng dở Mẹ dành hết cả
Chắt chiu , tay hòm chìa khóa
Tảo tần một nắng , hai sương

Con lớn dần trong tình thương
Của Mẹ mà nào hay biết
Tuổi trẻ bồng bột , bướng , ương
Vùng vằng mỗi khi Mẹ mắng

Trả treo những lời cay đắng
Biết đâu gieo nỗi buồn đau
Mẹ đau niềm đau sâu lắng
Nỗi buồn chảy ngược vào tim

Đời vẫy gọi con đi tìm
Tương lai trên đôi chân bước
Đêm đêm Mẹ thầm nguyện ước
Cho con vững bước trong đời

Mẹ mong con được nên người
Mong con mình đừng trượt ngã
( Mẹ ơi ! Thương Mẹ nhiều quá
Mẹ biết đời lắm chông gai . )

Con đi đáp phận làm trai
Xông pha trong làn bom đạn
Quê nhà Mẹ hằng cầu khấn
Yên lành , con về nay mai

Mẹ vẫn mở rộng vòng tay
Đỡ nâng khi con vấp ngã
Mẹ vui khi con hễ hả
Mẹ buồn khi con suy tư

Con chia tình cảm riêng tư
Quắt quay nỗi niềm trong , đục
Mẹ mong con mình hạnh phúc
( Tình yêu nào phải một ngày )

Con đi một quãng đời dài
Luôn có Mẹ đi bên cạnh
Chỉ bảo những điều nên tránh
Những điều phải của người xưa

Con mãi toan tính hơn thua
Trong cuộc đời nhiều ngang trái
Một ngày , giật mình nhìn lại
Tóc Mẹ tựa mây trắng bay

Thời gian nào có chờ ai
Vô tâm , con như người lạ
Mẹ ơi ! Hy sinh tất cả
Tình Mẹ không bến , không bờ

Với Mẹ con vẫn còn thơ
Của Mẹ những ngày xưa cũ
Làm sao con đền đáp đủ
Tình thương Mẹ tựa biển trời

Nay con đã được nên người
Chữ hiếu con chưa kịp trả
Âm , Dương cách chia đôi ngã
Đời Mẹ giờ đã bình yên

Ôi ! Niềm ân hận triền miên
Cắn ngập lòng con ray rức
Trong những đêm dài thao thức
Thấm thía hai chữ Mồ côi

Con có nhiều thứ trong đời
Mẹ thì con chỉ có một
Đâu còn để con thưa thốt
Nhớ hoài hình bóng Mẹ yêu

Nghĩa trang cô quạnh , buồn hiu
Chiều phủ dần lên mộ chí
Mẹ có nghe con thủ thỉ
Đêm về Mẹ lạnh lắm không ?
Thụy Hồng


*****************************


NÓI VỚI CON GÁI


Này con gái chớ nghe lời đường mật
Của lũ bướm ong đang ve vãn nụ hồng
Nhưng nếu con tìm được kẻ thật lòng
Thì chớ bao giờ để vuột khỏi tầm tay

Mẹ biết con hay than vắng thở dài
Rồi khóc hận vì một ai đi mất
Cuộc đời rộng nhưng đôi khi quá chật
Để hiểu người, và hiểu chính bản thân

Khi biết yêu người ta thường cẩn thận
Bỡi chữ yêu thường lầm lỡ đa mang
Không khéo con lại chuốc phải lỡ làng
Mà xao xác mấy đêm tàn vàng võ

Mẹ từng trãi, nên lòng mẹ hiểu rõ
Cái hào nhoáng của những kẻ đa tình
Khi nụ hồng đã rã nhụy băng trinh
Thì bướm ong mặc tình vui với gió

Con gái mẹ, đức hạnh con vốn có
Tiếng thật thà hay méo mó tham lam
Hãy yêu người có công ăn việc làm
Hạng long bong chỉ khổ đời mai mĩa

Hạnh phúc do bàn tay con khéo tỉa
Sao ra hình, ra dáng vẽ mình mong
Chớ đèo bòng ít nhiều sẽ hoài công
Con bất hạnh, mẹ buồn thương nhiều lắm

Này con gái chớ vội vàng vói nắm
Mọi yêu thương từ trái cấm trời dành
Trường Phi Bảo

******************************

Tình và hiếu

Xin đừng bắt con phải chọn lựa
Giữa mẹ và người ấy
Lòng con sẽ đau như ngày mẹ sanh vậy
Bao hạnh phúc trong đời đều do mẹ cho con!

Mẹ là cảng chắn gió che chở cánh chim non
Người ấy như bờ bãi cho đời con ẩn dật
Sau cuộc hải trình con hiểu điều rất thật
Tận tim mình cần nơi chốn bình yên

Mẹ đừng trách, con trẻ điên
Đâu có ai yêu mà tỉnh trí bao giờ
Một lần thương không đếm hết dại khờ
Ngõ đường cụt chôn chân đời con gái

Người ấy đến với con mơ một ngày hái trái
Người ấy chưa đẹp lòng mẹ con biết phải làm sao (?)
Thà con vô cảm sẽ chẳng biết đớn đau
Và chỉ thế mới thôi không chọn lựa

Dù bây giờ hay một mai nầy nữa
Người ấy yêu con không được như tình mẹ
Con vẫn vui, tự hào đời thơ trẻ
Đã từng yêu và sống thật với mình
Trường Phi Bảo-


***************************



Mẹ hiền yêu dấu
Đông Hòa

Tôi sinh ra lớn trong dòng sữa mẹ
Bầu vú nuôi tôi lớn cạnh bờ tre.
Lòng tôi sao nhớ vào hè năm ấy
Mẹ tôi ngồi lẫy tóc dưới bờ trăng

Ôi ! nhớ sao tình mẹ tôi yêu dấu
Chắt từng dòng sữa ngọt ơn sâu
Nuôi con khôn lớn dù dâu bể
Vì con thơ mẹ gian khổ cơ cầu

Tóc mẹ tôi đầu thu nay trắng tuyết
Vội tàn phai năm tháng chiết lời ru.
Mẹ ru con từng đêm không ngừng nghỉ
Mặc cho đời dù thay đổi chia ly

Tôi lớn lên ghi niềm yêu thương ấy
Nên trong lòng đau vấy lúc mẹ đi
Trên nơi kia thắm thiết đoá trà my
Mẹ tôi vì con hy sinh muôn đời

Tôi lớn lên vơi rồi giòng sữa mẹ
Nhớ từng giờ khi nhỏ vuốt ve tôi
Tôi khóc vì ngày trôi qua sao sớm
Mẹ đi rồi ai đơm áo cho tôi

Rồi ngày trôi , mẹ tôi không còn thấy
Di ảnh buồn , lòng trẻ khóc trong tim .
Đông Hòa


******************************



CHA CON Và QUÊ HƯƠNG
Đông Hòa

Cha tôi đã có một thời trai trẻ
Bỏ phòng the theo tiếng gọi non sông
Mỗi chiều đông thương đồng lúa chín
Có mẹ già tựa cửa chờ chinh nhân

Cha tôi đi lần ngày xưa chinh chiến
Trên bưng biền năm tháng chẳng đoàn viên
Tóc mẹ tôi ngày xưa nay đã trắng
Bởi từng mùa như bà đếm từng trăng

Tóc mẹ tôi ngày xưa nay vẫn trắng
Thương chồng xa cách mấy mùa măng
Đứa con xưa đã lớn giăng thử thách
Cũng trí dũng hiên ngang không sống thừa

Vì quê hương núi sông cha chưa biết
Trong lúc hành quân biền biệt nơi xa
Được tin cha vừa mất u uất lòng
Cha tôi đã hy sinh chẳng vì mình

Rồi từng trăng chờ con mình mẹ đón
Như những ngày non mẹ đứng chờ cha

********************************


RU CON

Chiều rơi gió thoảng vọng ru lơi
Kẽo kẹt võng đưa tiếng ạ ời
Dáng mẹ tay buông làn tóc xỏa
Con thơ mắt nhắm nhoẻn môi cười
Ngọt ngaò dòng sữa con khôn lớn
Tơi tả aó cơm mẹ nhọc đời
Trường học con đi , đời mẹ bước
Ví dầu cầu ván đóng đinh..ơi
Nguyễn Khánh Chân

******************************


Tưởng nhớ mẹ

( Cho những ai không còn mẹ trên đời !)
***
Con sinh ra
Bởi có mẹ trên đời
Con khôn lớn
Từ bàn tay của mẹ
Dõi theo con
Suốt một thời thơ trẻ
Mắt mẹ hiền
Nâng đỡ bước con đi!
Và hôm nay
Con đã biết nghĩ suy
Con hiểu mẹ
Cả một đời cơ cực
Tóc bạc trắng
Bởi đêm dài thao thức
Lo cho con
Ăn, học để bằng người !
Kiếp luân hồi…
Mẹ về cõi xa xôi
Con mắt ướt
Lời thương chưa nói được
Vành khăn trắng
Gọi về niềm mong ước
Có khi nào
Mẹ sống mãi cùng con ! ?
...............Tâm An



************************


Mẹ


Sinh con ra, khóc trước cười
Mẹ hy sinh cả một đời vì con
Buồn vui
Mưa nắng
Mỏi mòn
Tảo tần suốt kiếp
Cho con thành người
Qua bao sóng gió cuộc đời
Tim con vẫn ấm từng lời mẹ ru !

Mùa Đông
Xuân
Hạ
Rồi Thu !
Thời gian sao cứ vô tư thế này ?!
Mẹ già, tóc trắng như mây
Tháng ngày như lá rơi đầy ngõ quê
Luân hồi…
Lo lắng bộn bề
Xin chầm chậm tới…Nẻo về mẹ tôi .
Tâm An


****************************


Nghĩa mẹ

Vui lắm con ơi ngày có con
Trời thương cho mẹ được vuông tròn
Hình hài bé nhỏ hằng mong ước
Tiếng khóc thân yêu thỏa nỗi lòng
Mẹ nựng, mẹ ru... tình thắm thiết
Con hờn, con dỗi... điệu vô thường
Nói sao mới hết lời yêu ấy
Nghĩa mẹ cho con sánh vạn nguồn...

BHD2


***************************



MẸ TÔI

Mẹ một đời đầu tăm mặt tối
Mẹ làm dâu " bá tánh ' nhà chồng (*)
Mẹ quần quật suốt đêm về sáng
Mẹ ngược xuối đầu ngõ cuối thôn
Mẹ khóc âm thầm cho số phận
Mẹ vui lặng lẽ cạnh chồng con.
Niềm mơ của Mẹ đàn con nhỏ.
Mắt Mẹ hân hoan tựa ánh hồng
Nguyễn Thị An Giang


**************************


Ngọt Ngào Đôi Mắt Mẹ

Con ôm bản tính trẻ dại bước vào đời
Con làm những gì mình cho là đúng
Con làm những gì mình thích
Con nào biết được
Con như thiêu thân lao vào đêm tối
Ngông cuồng
Ngạo mạn
Để rồi, lệ mặn môi mẹ ướt mảnh trăng khuya cho mỗi lần con vấp ngã
Con trườn mình vào cô đơn
Cố dấu cảm xúc
Và giọt nước mắt
Tự gặm nhấm nỗi đau một mình
Dẫu cố tình trốn chạy
Nhưng ánh mắt sáng như vì sao đêm
Lấp lánh ngời ngời
Hai chữ : Chở che !

Đỗ Ngọc


****************************



Mẹ Là Tất Cả

Thuở ấy, đời Mẹ phong ba, té ngựa
Mẹ còn xuân. Con lại quá bé thơ
Mẹ định sang thuyền. Con tuổi dại khờ
Nên thù ghét bướm vờn loanh quanh Mẹ.

Từ tuổi mộng, xuân xanh mùa hoa nở
Bướm ong vờn, con thương Mẹ vô biên
Con trở về, với tâm tánh diệu hiền
Mẹ vĩnh viễn không còn bên con nữa.

Mẹ là tất cả, là bầu sữa ngọt,
Là suối nguồn trong, con lội, con bơi
Nhưng bây giờ Mẹ đã xa con rồi...
Lòng tưởng nhớ nghẹn ngào, xin chúc Mẹ :

Chúc Mẹ đi được yên lành
Vào nơi đất Phật nhặt cành Vô-Ưu
Chúc Mẹ giấc ngủ như ru
Nhẹ nhàng trong cõi thiên thu tuyệt vời.

Việt Dương Nhân

*********************************



mẹ Việt tháng tư






sóng nước bao la về đâu
phong ba bão táp ngang đầu
mẹ ghì con bơi xuyên biển sâu
trùng dương khơi lệ đắng lòng nhau

mẹ ơi tháng tư vừa vào xuân
đóa hoa tim mẹ trắng ngần
tả tơi dập vùi trong giông bão
vì con cho con mà thôi

gió gió muôn phương về đây
dâng hương tình mẹ sáng ngời
sức sống cho con chẳng vơi
mẹ ơi mẹ Việt muôn đời




kính dâng
Mẹ Việt Nam


sóng trăng

.
**********************************



MẸ ƠI ĐỪNG ỐM

Từ xa con gọi điện về
Máy thì đã nhấc chẳng nghe thấy người
Giật mình! Mẹ ốm? Mẹ ơi!
Mẹ cười khan: Mẹ khoẻ rồi...Không sao
Tai con nghe tiếng lào thào
Hụt hơi như nóng rát bào ruột gan...
Trái nắng trái gió - con van
Đừng làm Mẹ ốm Mẹ đang một mình!
Chẳng đừng - Cho ngửa tay xin
Ốm đau mặc sức cứ hành con đây
Vóc xương năm tháng héo gầy
Còn mang nỗi nhớ tháng ngày dẳng dai
Trông Cha biền biệt... Trông hoài
Các con bận việc mỗi người mỗi nơi.

Mẹ đừng ốm nhé Mẹ ơi !
Ngóng về phương Mẹ bời bời âu lo...!

Kim Giang
*****************************


Mưa... nhớ Mẹ

Tí tách, tí tách,
Từng hạt mưa rơi,
Con đường lầy lội,
Bùn lấm chân người.

Tí tách, tí tách,
Từng hạt mưa rơi,
Gà con "chim chíp",
"Lạnh quá, Mẹ ơi!".

Mưa rơi trong lòng,
Mưa rơi từng hạt,
Nhớ Mẹ phương xa,
Mái đầu đã bạc.

Mẹ ơi đừng buồn,
Lệ nhòa đôi mắt,
Con sẽ học chăm,
Đáp đền ơn Mẹ.

thuongquaVN


*******************************


Mẹ có ngủ không !

Ru Mẹ đêm nay
Lời ru con nhỏ
Ru Mẹ đêm nay
Lời ru của gió
Ru Mẹ đêm nay
Lời ru ngọn cỏ
Mẹ có ngủ không

Những đêm năm xưa
Mẹ ru con ngủ
Song cửa gió đùa
Lời xót xa đưa
Ngày con lớn khôn
Nằm nghe Mẹ khóc
Con biết ru gì
Với Mẹ Mẹ ơi

Ru Mẹ đêm nay
Còn chăng ngọn gió
Ru Mẹ đêm nay
Còn lại giấc mơ
Buồn không hở Mẹ
Khi tiếng thở dài
Rụng xuống chơ vơ

Một đời của Mẹ
Ru mãi đàn con
Con lớn con khôn
Chất chứa thêm buồn
Trĩu đôi mắt Mẹ
Thiên thu ru nhẹ
Ơi à à ơi...
Ơi à à ơi...

Nguyên Thoại.

***************************


Gió từ nơi Mẹ

Gió từ nơi Mẹ
Ngọt ngào tiếng hát đời con
Gió từ nơi Mẹ
Đưa con lên tận mây ngàn
Qua bao nhọc nhằn
Gian nan một đời Mẹ gánh
Chắt chiu năm tháng
Mẹ mừng con lớn con khôn

Gió từ nơi Mẹ
Dạt dào tiếng hát biển khơi
Gió từ nơi Mẹ
Cho con giấc ngủ tuyệt vời
Ơi à ru nhẹ
Mẹ chắp cho con đôi cánh
Con bay trong nắng
Ban mai tươi mát hiền hòa

Ơi à à ơi
Lời ru năm xưa hãy còn
Ơi à à ơi
Lời ru thắp nến yêu thương
Những lúc trong đời
Lòng con nghe buồn nghe chán
Lời ru nâng bước
Cho con đi tiếp đoạn trường

Gió từ nơi Mẹ
Vỗ về con những ngày vui
Gió từ nơi Mẹ
Xua tan bóng đêm cuộc đời
Một mai kia Trời
Gọi Mẹ về bên kia núi
Gió từ bên ấy
Mang sang hơi ấm Tình Người

Nguyên Thoại.


*************************



LỜI RU

Ngây ngất lòng người khắp thế gian.
Lời ru của mẹ khúc ca vàng.
Êm như giấc ngủ trong lòng mẹ.
Mạnh giống cuồng phong thổi cuốn tan.
Thăm thẳm chìm sâu trong ký ức.
Bưng bừng sôi động gió mưa chan.
Lời ru sống mãi lòng con trẻ.
Ngây ngất lòng người khắp thế gian.

Trần Mạnh Hùng


**********************



NHỚ NGƯỜI

Hôm nay qua phố có bóng người
Giật mình cứ ngỡ Mẹ vào chơi
Cái dáng lưng ong ôm làn áo
Làm say mê ối kẻ một thời.

Nhớ ơi cái thủa con còn bé
Cứ nguýt dài người ngắm Mẹ thôi
Nhằm khi người ấy vừa đi khỏi
Vặn xịt lốp xe phá chạy, cười.

Hồi ấy trẻ con mới chín mười
Thời gian vùn vụt bấy năm trôi
Hôm nay Cha Mẹ Người đôi ngả
Giàn lệ thương hoài Mẹ lẻ loi !

Không phải Mẹ - Mừng hẫng hụt rơi...
Lẳng lặng bạn trêu chẳng đáp lời
Thả xe lăn bánh như con rối
Đường nghẹn vì đông hay nhớ NGƯỜI !

Kim Giang


***************************


Chiều về đất mẹ
Đông Hòa

Chiều nay con về miền trung
Về bên Cố Đô đất anh hùng
Có người Mẹ già từng đêm ngóng
Con thơ xa vắng nơi muôn trùng

Mẹ ơi , con đã về đến rồi
Trên bến đò ngồi nhìn nước trôi
Ôi dòng Hương Giang êm đềm quá
Cho lòng con trẻ những bồi hồi

Mẹ ơi , nhớ Mẹ hôm nhìn theo
Khuôn mặt và đôi tay nhăn nheo
Vẫy chia ly rồi mang thương nhớ
U hoài hồn cứ mãi như treo

Mây nước chiều nay mùa thu sang
Đò chưa đến lòng nghe bâng khuâng
Mẹ ơi , con về đây đừng khóc
Cho ngày hội ngộ nhiều hân hoan

Chiều nay bước trên đất miền trung
Miền thùy dương cát lỡ mưa rừng
Có Mẹ yêu quanh năm đứng đợi
Con về trong giông tố bão bùng




Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
0
Kính mừng lễ Vu Lan

0

Trích đoạn: Mayvang

Kính mừng lễ Vu Lan



.....

Hoa hồng đỏ cho những ai còn Mẹ


Blog_vdn
0
Hai bông hồng cài ngực


Bông hồng trắng con cài lên ngực
Bông hồng đỏ con cầm, không biết đặt vào đâu?
Thôi, con xin nhận về tự trong thẳm sâu
Tình ba mẹ nơi xa, nghĩa ba mẹ ngay bên con mẹ nhé!

Để nhớ nguồn sữa trong mẹ nuôi con ngày bé
Để tạc mãi trong lòng công mẹ dưỡng ba nuôi
Con đã lớn khôn ngót ba chục năm rồi
Tự thẳm sâu trong con vẫn vẹn nguyên đủ đầy hai ba - hai mẹ!

Ngày lễ Vu Lan - xin tạ lạy tự tâm ba mẹ ơi nhận nhé
Cho bông trắng trong ngần bên bông đỏ mãi tươi nguyên.

- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
0

Trích đoạn: Khải Nguyên

Hai bông hồng cài ngực


Bông hồng trắng con cài lên ngực
Bông hồng đỏ con cầm, không biết đặt vào đâu?
Thôi, con xin nhận về tự trong thẳm sâu
Tình ba mẹ nơi xa, nghĩa ba mẹ ngay bên con mẹ nhé!

Để nhớ nguồn sữa trong mẹ nuôi con ngày bé
Để tạc mãi trong lòng công mẹ dưỡng ba nuôi
Con đã lớn khôn ngót ba chục năm rồi
Tự thẳm sâu trong con vẫn vẹn nguyên đủ đầy hai ba - hai mẹ!

Ngày lễ Vu Lan - xin tạ lạy tự tâm ba mẹ ơi nhận nhé
Cho bông trắng trong ngần bên bông đỏ mãi tươi nguyên.

Đọc thơ em nghèn nghẹn và buồn quá không nói nên lời mà nước mắt rơi
Tuổi chị hơn em gấp đôi
Mà em cùng chị mồi côi trên đời

..........
7 xin chia sẻ cùng Khải Nguyên những nỗi niềm...
Chúc em ngày VU LAN an vui.
Thương em nhiều


Blog_vdn
0


TÌNH MẸ Tranh sơn dầu Vũ kim Thanh
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-07 19:46:04Khải Nguyên>
Viet duong nhan

Đọc thơ em nghèn nghẹn và buồn quá không nói nên lời mà nước mắt rơi
Tuổi chị hơn em gấp đôi
Mà em cùng chị mồ côi trên đời

..........
7 xin chia sẻ cùng Khải Nguyên những nỗi niềm...
Chúc em ngày VU LAN an vui.
Thương em nhiều


Em cảm ơn sis! Những gì chúng ta dành cho mẹ, em tin là mẹ sẽ luôn mỉm cười, sis à!

Em yêu sis!
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-08 04:07:07Ngọc Lý>
.





.
0
Xin cảm tạ Ngọc Lý, Khải Nguyên là mems mới, chưa quen biết nhiều bạn bè nơi đây. Nhưng, những gì KN nhận được nơi Thư quán này, nhất là trong ngày lễ Vu Lan - luôn làm KN ấm lòng.

Xin nhận hai bông hồng từ tay NL, KN sẽ gài lên nơi ngực trái để hai mẹ của KN cảm nhận một tình yêu nồng nàn từ KN và những người bạn.

Thân mến!
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-08 04:24:09Ngọc Lý>
.

Khải Nguyên có nghe nhạc thử chưa?
Nhạc trong tủ nhạc Việt Nam Thư Quán đó nhe...
Và nhạc hòa tấu nữa nè...

Bông Hồng Cài Áo - Nhạc Hoà Tấu

Chúc bạn vui,

Ngọc Lý

.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-08 04:54:35Ngọc Lý>
.

Gửi đến các bạn Thông Bạch Vu Lan
của Hòa Thượng Viện Trưởng Viện Hóa Đạo

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
VIỆN HÓA ÐẠO

Thanh Minh Thiền viện, 90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, T.P. Hồ Chí Minh

Phật lịch 2549
Số 06/VHÐ/VT

THÔNG BẠCH VU LAN 2549
của Hòa thượng Viện trưởng Viện Hóa Ðạo




Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Kính bạch Chư Tôn Giáo phẩm, Hòa thượng, Thượng tọa, Ðại đức Tăng Ni,

Thưa toàn thể Phật tử trong và ngoài nước,

Cứ mỗi độ Vu Lan về, thì trong lòng mọi Phật tử Việt Nam lại rộn lên những ý niệm báo hiếu. Hình ảnh Tôn giả Mục Kiền Liên vào địa ngục cứu Mẹ trong kinh Vu Lan Bồn (Ullambana) là bài học báo hiếu cho người Phật tử. Nhưng ý chí thiết tha của cá nhân Tôn giả không đủ, bởi vì như lời Phật dạy, phải cần đến đức hạnh thanh tịnh của chư Tăng nhân ngày Tự Tứ chú nguyện, thì mới viên thành việc cứu độ. Ðây là bài học thứ hai về đại lực từ bi của pháp thể Tăng già.

Từ hình ảnh báo hiếu cứu mẹ với nguyện lực đại bi của chư Tăng, cho đến Ngày xá tội vong nhân trong truyền thống Vu Lan rằm tháng bảy ở nước ta, đã có bước tiến dài trong ý thức tự lợi lợi tha, đem con người riêng biệt tương thông với nhân loại và chúng sinh. Vì vậy mà kinh dạy : Chúng sinh trong vô lượng kiếp đều là cha mẹ, thân thuộc lẫn nhau.

Thế giới mênh mông, địa ngục cũng mênh mông. Ở đâu có khổ đau, ở đấy có địa ngục ; ở đâu có ác tâm, ở đấy có địa ngục ; ở đâu có đàn áp, nhục hình, ở đấy có địa ngục, ở đâu ý chí và ngưỡng vọng con người bị vùi dập, ở đấy có địa ngục. Trong ý nghĩa về địa ngục như thế, người Phật tử biết rằng nếu không có tâm Ðại Bi, thì không thể nào giải thoát chúng sinh ra khỏi mọi loại địa ngục. Ðại Bi là lấy từ bi làm gốc, là động cơ của Bồ tát hạnh. Bồ tát hạnh trong mùa báo hiếu Vu Lan là siêu độ cho hương linh cửu huyền thất tổ, rộng hơn nữa, là mở cửa địa ngục xóa tội cho mọi loài chúng sinh trong sáu cõi. Ðấy là hiếu hạnh của Phật giáo, mà hiếu hạnh qua kinh sách của Phật giáo Việt Nam, thì “quên mình cứu người”, “giúp nghèo cứu thiếu, thương nuôi quần sinh” đứng đầu Hiếu hạnh.

Trong xã hội đầy dẫy tệ đoan ngày nay, đơn vị gia đình đang bị hủy hoại. Lòng hiếu thuận biến thành niềm tham luyến hiếu lợi. Tiền tài, danh vọng làm thước đo cảnh sống trăm năm hư ảo. Cha mẹ, tổ tiên, tổ quốc... đang là những chiếc bóng mờ thiên di ra khỏi trái tim và trí não con người. Ðây chính là địa ngục thường trực vây kín con người xã hội ngày nay. Và cũng chính ngày nay đây, hình bóng Tôn giả Mục Kiền Liên đi cứu Mẹ là tiếng kêu cảnh tỉnh, để con người thôi làm những đứa con hoang, côi cút, dù đang sống phủ phê trong danh lợi, bạc tiền. Một tiếng kêu cảnh tỉnh để trả lại mẹ cha, tổ tiên, tổ quốc cho con người.

Phải sống và chết trong Hiếu hạnh thì mới thánh hóa những kiếp đời và tịnh hóa nhân gian. Hiếu hạnh với đức Thế tôn là truyền thừa Chánh pháp ; hiếu hạnh với Tổ tiên là bảo vệ con người của nòi giống ; hiếu hạnh với cha mẹ trong hiện tại, quá khứ hay vị lai là phục vụ chúng sinh. Bằng Hiếu hạnh mà Phật tử Việt Nam góp phần tích cực đòi lại Nhân quyền cho người sống và Linh quyền cho người chết.

Thực hiện Hiếu hạnh, tức đem tâm Ðại Bi mà che chở, đem tâm Ðại Từ mà làm lợi ích, đem tâm Vô Úy mà bảo vệ con người và chúng sinh trong thời đại hiếu sát, bức hiếp ngày nay. Ðược như thế, mùa Vu Lan báo hiếu trở thành ngày Tết Hiếu thuận với tổ tiên và hòa lạc nhân loại.

Bi nguyện của hiếu hạnh không chỉ là sự nhớ ơn và trả ơn với cha mẹ nhiều đời, với chúng sinh muôn kiếp, mà còn là hạnh lợi tha của Bồ tát. Và từ hạnh lợi tha mà thành Phật. Cũng do hạnh lợi tha mà các vọng tưởng tan biến, nghi ngại không còn, khủng bố cũng chấm dứt, quê hương thành tịnh độ, thế giới hết địa ngục, trần gian họp hội Long hoa.

NAM MÔ ÐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT

Thanh Minh Thiền viện - Saigon, Mùa Vu Lan Báo Hiếu 2549
Viện trưởng Viện Hóa Ðạo,
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất


(ấn ký)
Sa môn THÍCH QUẢNG ÐỘ





cánh đồng hoa hồng của tin yêu và hạnh phúc



http://www.ptdcvn.org/HOATDONG_TONGIAO/HTTQD-ThongDiepVuLan2005.htm

.
0
Những bài thế này không biết để vào chỗ nào cho phải, mình để tạm vào đây, các Mod xem xét lại nha.


Mục-liên bản hạnh

Hoàng Xuân-Hãn
Phiên âm từ bản nôm,
hiệu-đính và chú-thích

Dẫn
Sau đây là chuyện đức Bồ-tát Mục-liên soạn bằng Việt-ngữ xưa , theo thể lục-bát, để Phật-tử nhớ và tôn-sùng một vị La-hán có tiếng rất hiếu-hữu, đã cứu mẹ ra khỏi Địa-ngục. Cũng nhờ hành-động của Ngài mà nay có lễ Vu-lan ngày rằm tháng bảy để báo-hiếu cho tổ-tiên.

Bồ-tát người Bắc-Ấn-độ, vốn tên Maudgalyâyana, hoặc Moggalâna. Người Trung-quốc đã phiên ra chữ Hán mà ta đọc là Mục-kiện-liên hoặc gọi tắt là Mục-liên. Mục-liên là một trong mười vị đệ-tử cao nhất của đức Phật. Là con nhà phú-hữu, trái ý với cha mẹ, Ngài đi tu đạo Bà-la-môn, thành bực thầy có tới năm mươi đệ-tử, và nổi tiếng giỏi các phép thần-thông. Nhưng chưa toại ý với đạo-lí mình đã học, Ngài kết bạn với một đồng-chí xá-lị-phất (cariputra ) đến kinh-đô Vương-xá-thành ( Radjagriha ) của nước mình Ma-kiệt-đề (Magadha ) để học-hỏi sáu thầy Bà-la-môn nổi tiếng. Nhưng cũng không toại nguyện. Trong sáu thầy ấy, có San-xà-da ( Sajaya ) mách cho biết rằng thái-tử Thích-ca-mâu-ni (çakyamouni) đã tu đắc-đạo và sắp tới Vương-xá-thành thuyết-pháp. Hai người bèn đợi. Lại có bạn của Xá-lị-phất là Át-bệ ( Açvajit ) đem đạo-lí của đức Phật kể lại cho nghe, hai người xin qui-y và theo đức Phật, rồi nên hai vị đệ-tử rất cao trong Phật-giáo. Đức Phật đã rất chú-trọng đến hai người, khẳng-định rằng cả hai sẽ thành Phật, và coi Mục-liên là đệ-tử thần-thông bậc đầu.

Phật-tử đời sau chú-ý nhất vào truyền-thuyết chuyện bà mẹ Mục-liên, tên là Thanh-đề, bị đày vào ngục A-tì vì bà có ác-tâm. Mục-liên thương mẹ, bèn xin Phật giúp đi cứu. Phật bảo nhân ngày rằm tháng bảy là ngày chư-tăng "ra hạ" mà làm lễ trai-đàn xin chư-tăng cầu xá tội cho mẹ. Phật lại cho một cái gậy bít thiếc có phép mở cửa khi gậy gõ vào, và Phật trỏ cho Mục-liên biết mẹ bị giam ở ngục nào? Nhờ vậy, Mục-liên tìm được nơi mẹ bị đày; rồi nhờ ngục-tốt gọi mẹ ra nhận mặt. Thanh-đề nói không có con nào tên Mục-liên. Mục-liên phải giải-thích rằng đó là hiệu sau khi tu chứng-quả. Mẹ mừng và ra ngục với con. Mục-liên mời mẹ ăn chuối. Bà bóc vỏ, vứt xuống đất, những tù-nhân khác muốn lượm ăn. Bà bèn lấy chân dày cho nát. Con biết mẹ còn nghiệp-chướng; lòng buồn, nhưng cũng làm phép dâng mẹ bát cơm trắng. Mẹ mừng, và ăn cơm; nhưng khi cơm sắp vào miệng thì lại hoá ra than. Phật cũng không độ được kẻ ác-tâm; Thanh-đề lại phải luân-hồi làm kiếp chó để tự-tu thêm. Nhờ con tu-hành, chư-tăng giúp cứu, ba năm sau, bà mới trở lại kiếp người.

Văn-kiện sau đây kể lại chuyện nầy bằng quốc-âm, thể lục-bát dễ hiểu, dễ nhớ để giáo-hoá phật-tử nước ta. Giá-trị bản văn không hơn những chuyện cổ-tích bằng văn lục-bát đời Lê còn lại ngày nay. Chữ vần nhiều nơi chọn vụng. Quí là về phương-diện cổ-ngữ Việt. Trong chính-văn ngắn-ngủi , chỉ có 162 vế ( 1134 từ) mà văn-bản còn giữ được khá nhiều từ cổ (tôi viết tắt bằng ám-hiệu "t.c." trong vòng đơn), hoặc nghĩa cổ, hoặc âm cổ bằng cách đổi âm trắc ra âm bằng (tôi viết tắt bằng ám-hiệu "b.â." trong vòng đơn).

Một tính-cách khác của Phật-giáo đời Lê cũng thấy trong văn nầy: ấy là "Tam giáo tĩnh hành": những quan-niệm Lão và Khổng được ghép vào trong chuyện Phật-giáo. Ví như nói đến lễ Trung-nguyên, tức rằm tháng bảy, nói đến chữ Nhân trong cách xử-thế, lại không quên ơn Vua và chúc nước vững-bền.

Tuy văn-bản nôm không mang thời-điểm khắc, nhưng chữ nôm cổ, từ-ngữ cổ vẫn còn. Vả lại tôi được thấy bản in nầy đóng cùng với một sách khác có tựa khắc năm 1731 (Vĩnh-thọ tam niên), một loại sách có chữ nôm mà tự-dạng còn mới hơn, dùng bởi các thiền-sư Tam-giáo để làm những lễ trai-đàn (tên sách làCung-văn dịch đình bài-biện các đàn). Tôi nghĩ rằng văn-bản nầy đáng được coi là khắc tự đời Lê, trước 1731. Chữ khắc khá chính-xác, tuy rằng cũng có chữ không thành hình hoặc lầm ra chữ khác. Có chữ mà tôi chữa vì chắc sai hoặc nghi sai, thì tôi sẽ dùng ám-hiệu "ng." trong vòng đơn, nghĩa là: nguyên là. Trong bản phiên-âm, tôi cũng chú-giải những từ tối nghĩa, viết bằng chữ xiên trong vòng đơn liền sau những chữ ấy. Tôi cũng sẽ xếp các từ được chú-giải ấy vào một phần tự-vựng đặt cuối sách. Sau các từ, sẽ có những số mã trỏ vế mang từ ấy và có chữ mang cả chú-thích nữa. sau nầy, nếu có nhịp, tôi sẽ phiên âm bài tựa sách Cung văn dịch đình bài biện các đàn và cho phụ vào đây.

Ngày 4 tháng 9 năm 1994 , PL 2538
Hoàng Xuân-Hãn
Chán đời đi lang thang !
0
Mục-liên tu đạo

Tích xưa Đức Bụt Mục-Liên
Thương mẹ tìm đến Tây-thiên tu-hành
Ba năm chứng-quả viên-thành
Một bát một mình nhẫn-nhục từ-bi

Mẹ ác bị đày

Thanh đề (tên mẹ) từ thủa sinh-li (sinh ra)
Tội nặng, sa ngục A-tì khốn thay !
Diêm-vương đôi-hỏi (vặn tra) đòi ngày (nhiều ngày)
Dương-gian thiện ác, biết hay ca (t.c. : tại) lòng
Khán-quan kiểm-bộ tiên-đồng ( kẻ coi sổ giữ ngục)

Mở sổ ròng-ròng biết sự ngay gian
Thanh-đề nết ở đá-đoan (t.c. đa-doan)
Thấy người đói khát cơ-hàn chẳng thương
Sát-hại lục-súc ngưu dương (trâu deâ)
Tổn tha vật-mệnh (sinh-mệnh chúng), phỉ (nhạo) thường báng tăng

Cho nên quả-báo chẳng hằng (quái gơû)
"Nhị tác nhị thụ" (mầy làm mầy chịu), đọa chưng (rơi vào) U-đồ (đường tối:Âm-phuû)

Mục-liên tìm mẹ

Con tìm mười cửa Phong-đô
Chẳng thấy từ-mẫu, biết hồ (biết là) làm sao
Trở về bạch Bụt thấp cao :

((Còn có ngục nào, vâng phép lại đi ))
Bước qua khỏi dặm Bách-kì
Coi thấy cửa ngục thành-trì ghê thay !
Tích-trượng (gậy bít thiếc) cầm ở ca (t.c: 8) tay
Gõ vào cửa ngục, mở bày song-song

Ngưu-đầu ngục-tốt (kẻ giữ ngục có đầu trâu) tây đông
Vâng phép đều cùng phóng xá tội-nhân
Thấy mẹ khổ-hải (bể khổ) trầm-luân
Bằng dao cắt ruột mười phần quặn đau
Thanh-Đề mới bảo trước sau:

Mẹ phải cơ-cầu (đói khổ), nhiều nỗi gian-nguy
Từ ngày thác xuống Âm-ti
Mẹ phải cầm ngục A-tì khốn nay
Ơn con báo-bổ làm chay
Phá được ngục nầy, mẹ mới thoát thân

Chẳng còn bén chút phàm-trần
Tổ-tiên nội ngoại, song-thân hoà đồ (tất cả)
Được ngồi cửu-phẩm (cao chín bậc) Tiên-đô
Tống-thực Thiên-trù (bếp Trời cho ăn), hỉ-xả từ-bi

Cứu mẹ khỏi tù

Mục-Liên thủa ấy mới đi
Tìm chẳng thấy mẹ, ngồi thì hoà (cả) lo
Mười tám cửa ngục rạc tù
Thương mẹ thay là! Tìm chẳng thấy đâu
Dòng-dòng nước mắt thấm bâu
Mẹ ơi mẹ hởi ! ở đâu ? Thương nầy !

Bụt bảo Mục-Liên rằng bay
Mẹ Ngươi bấy-chầy (bấy lâu) cầm ở Phong-đô
Mười tám cửa ngục rạc tù
Non cao cồn-cộn, Phong-đô rái dàng (đáng sợ) !
Mục-Liên coi thấy chẳng đang

Tay cầm tích-trượng gõ ngang cửa tù
Thanh-Đề ra hỏi sự-do:
Người nào hay đến Phong-đô chốn nầy ?
Mục-Liên thưa lời rằng bay
Tớ đi tìm mẹ chốn nầy, là Nuôi

Bụt đã bảo tớ mọi lời
Ơn Nuôi (t.c. Ông, Bà) đòi bảo mẹ nầy ra đây
Quỉ-sứ vào bảo một giây (chóng) :
Có Mục-Liên Thầy tìm mẹ phu-nhân
Thanh-Đề mãng tiếng, than thân :

Mục-Liẽn tên ấy, phu-nhân khôn (khó) nhìn
Dương-gian, là vóc (thân) con min (t.c. ta)
Tên thì (ng: ngày) chẳng phải Mục-Liên đâu là
Quỉ-sứ khi ấy lại ra:
Mục-Liên chẳng phải con bà thân-sinh

Mục-Liên lại bảo phân-minh
Dẫn-dụ sau trước chân-tình cho hay:
Mẹ sinh ra vóc thật rày
Xuất-gia làm Thầy, cải hiệu Mục-Liên
Đêm ngày thương mẹ đi tìm

Bụt cho một trượng tích-kim con gầy
Thấy vậy tìm đến chốn nầy
Ơn Nuôi ngày rày bảo Mẹ ra đây
Quỉ-sứ vào bảo một giây
Thanh-Đề mừng giã các rày tù-nhân :

Con tôi có nghĩa thập-phân (hoàn-toàn)
Xin ra cho biết, kẻo phần đợi trông
Thanh-Đề ra cửa Đông-phong
Mục-Liên coi thấy cúc-cung (cúi mình) tạ-từ
Đôi hàng nước mắt bằng mưa

Ôm mẹ hoà khóc qua ư thương nầy:
Thì-vần quả-báo chẳng tây
"Nhị tác nhị thụ" , ai rày chịu cho
Bấy-chầy Mẹ thác Phù-Đồ (Âm-phủ)
Mẹ ôi! Quả-báo Phong-Đô nhật-dà

Áo-ăn (ăn-mặc) làm thấy xấu-xa
Ba năm tù-rạc thật là gian-nguy
Bây-giờ chẳng có của chi
Thì-trân quả-thực (trái ngon đúng mùa) Mẹ thì xá ăn

Mẹ còn tính ác

Lòng (mẹ) còn toan dữ làm ngần

Ăn chuối bỏ vỏ; tù-nhân ăn mày
Chẳng cho, lấy chân đạp dày
Mục-Liên coi thấy, thương thay trong lòng :
Thể-âu quả-báo làm xong
Ước làm sao khỏi thoát vòng u-minh

Mục-Liên niệm-cứu hương-kinh
Hoá bát cơm trắng, hoá hình mẹ ăn
Thanh-Đề chịu chẳng làm ngần
Và chưa đến miệng, cơm rày (liền ?) ra than
Mục-Liên nước mắt hoà chan

Mẹ ơi mẹ hởi! Bàn-hoàn thương thay!
Thể-âu quả-báo còn chầy
Mẹ con nhiều nỗi đắng cay trăm đường

Mẹ bị thêm kiếp chó

Thanh-Đề chịu những tư-lương
Đọa làm thân chó, chực trường ba năm

Dòng dòng nước mắt chiêu đăm
Chịu làm thân chó cổ câm (kim) khác loài
No ngày mới được làm người
Vì chưng quả-báo chẳng sai đâu là
Thụ tội khốn-khổ ai qua

O Rày mới cốc tính, sự nầy biết hay
Nhớ ơn có Mục-Liên Thầy
Minh tâm kiến tính (rõ tâm thấy tính) thuả nầy ai qua
Dựng làm Thủy Lục trai-gia (lễ chay thủy bộ)
Kim-ngân châu-báu phát ra làm ngần

Trước là báo đức từ-thân
Sau là Thất-tổ (bảy đời trên cha) trầm-luân hoá-hồn

Mục-liên cứu mẹ

Cùng nhờ Đại-Pháp Không-môn
Bao nhiêu hoành-mệnh (sinh mệnh) đẳng-hồn thoát ra
Tụng kinh liên-tiếp nhật-dà

Khai phương (mở lối), phá ngục khắp hoà (cả) làm nơi (các chỗ)
Chuyển luân (quay bánh xe) Pháp, trống vang trời
Thỉnh Thập-phương Phật hộ nơi chứng-đàn (đàn cầu xin)
Thinh-văn (đệ-tử được nghe Phật) Bồ-tát hai bên
Đồng trợ công-đức mạn-viền (viên b.â: đầy đủ) thuả nay

Tụng kinh Huyết-bồn (tên kinh gán cho Mục-liên) khi nay
Trung-Nguyên (lễ rằm tháng bảy) xá tội thoát rày Phong-Đô
Bao nhiêu địa-ngục lao-tù
Cùng được thoát cả Tiên-đô thanh-nhàn

Mục-Liên cứu mọi người

Mục-Liên nhớ đức Từ-nhan

Mãn-viên bát-độ (dựng đặt) trai-đàn tiến-tu
Huyết-bồn đẳng chúc Cửu-Ngu (chín đời si-mê ?)
Nhiễu đàn tam táp (đi quanh đàn ba vòng) Phong-Đô rành-rành
Bao nhiêu tù-ngục lạc-hình (trại giam)
Bụt liền xá tội, siêu-sinh làm ngần

Thanh-Đề từ ấy thoát thân
Khỏi loài cầm thú cổ-câm (kim) từ rày
Nhờ ơn có Mục-Liên Thầy
Các các môn ngục đều rày hoá Tiên
Ai ai hưởng lộc tự-nhiên

Thất- tổ Cửu-huyền (chín đời trước) đều được hoá sinh
lễ trung-nguyên và dòng tam-giáo
Cam-lồ (sương ngọt) nước rưới tĩnh-thanh (trong-trẻo)
Làu-làu kim-tướng (mình Phật) toạ bình (màn che) liên-hoa
Thiều (đàn), tiêu (sáo), nhạc vỗ, xướng ca
Bảy hàng cây báu rà-rà nở đua

Trung-Nguyên phóng-xá lao tù
Mục-Liên tiếp-dẫn, Diêm-phù sạch không
Từ rày đắc đạo thành công
Muôn năm hưởng phúc, Quốc-trung khoẻ bền
Viên-dung (thông suốt) báu-phiệt (bè từ-bi) vạn tuyền

Hữu tội, vô tội, thoát liền lâng-lâng
Thủy thanh (nước trong) nguyệt hiện trừng-trừng (suốt suốt)
Một cơn gió thổi quét chưng bụi trần
Ai ai đội đức Hoàng-ân (nhà Vua)
Thập-bát địa-ngục làm ngần hỉ-hoan

Ngưu-đầu, mã-diện thiên ban (nghìn thứ quỉ giữ ngục)
Đều thì phóng-xá khải-hoàn (thắng về) Thiên-quân (đồn Trời)
Khuyên người thiện-tín xa gần
Xá tu cho chín, chữ nhân chớ dời
Độc dữ quả-báo vô-sai

Ai hoà giữ được, ấy mai được tuyền
Hạnh nầy truyền để thiên niên (nghìn năm)

Mục-Liên thành Phật, thành Tiên chép làm ./.

Nam Mô a-di-đà phật
Thiên-Tử Vạn vạn niên chi thọ



Paris ngày trước Trung-nguyên năm Giáp Tuất
Phật-lịch 2538 (C.l. 1994)
Hoàng Xuân-Hãn phiên-âm từ bản Nôm và chú-thích


Trong đây có quá nhiều chữ Việt cổ, mình đọc cũng không hiểu lắm, nên cứ để như thế, bạn nào cao minh xin chỉ giáo.
Chán đời đi lang thang !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-08 09:27:37BĂNG NGUYỆT>
Kính mừng lễ Vu Lan năm 2006 -- PL 2550...



📎 buddhamoi|senvang3


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
0
Kính Mừng Đại Lễ VU LAN (Phật lịch 2550)




📎 Picture173
[color=blue]Thân ái ,
SF


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-09 05:41:21Hồng Tuyên Kiều>
Thân gửi đến các bạn bài thơ "Mất mẹ" của Xuân Tâm -
bài thơ đã được sư ông Nhất Hạnh trích trong "Bông Hồng Cài Áo"
và trở thành nền thơ cho Phạm Thế Mỹ phổ nhạc.

http://www.thuvienhoasen.org/nhac-21-BongHongCaiAo.wma



Mất Mẹ



Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để giòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi

Độ nhỏ tôi không tin
Người thân yêu sẽ mất
Hôm ấy tôi sững sờ
Và nghi ngờ trời đất

Từ nay không còn nữa
Trên trán mẹ hôn tôi
Mỗi khi tôi bị đòn
Đau lòng, mẹ la lẩy

Đèn nhà ai thắp sáng
Mẹ con vỗ về nhau
Tìm mẹ tôi không thấy
Khi buồn biết trốn đâu

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Như mất cả bầu trời!


Xuân Tâm




Trong lễ Vu Lan, mỗi người được gài 2 bông hoa:
2 hoa hồng nếu còn cả cha lẫn mẹ,
2 hoa trắng nếu mất cả cha lẫn mẹ,
1 hoa hồng, 1 hoa trắng nếu mất một người.
MHL may mắn trên ngực áo được gài 2 đoá hoa hồng
và mong rằng nhiều người trong các huynh đệ, tỷ muội được gài như vậy.
Xin chia sớt nỗi buồn với những ai trên ngực áo phải gài màu hoa trắng.


Cô nhạn Nam phi, hồng Bắc khứ
Nhàn vân Tây vãng, thuỷ Đông lưu
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-08 23:37:50Viet duong nhan>
7 cài 2 hoa hồng trắng : Mất Cha thuở lên 5 - Mất Mẹ vào 61 tuổi đời... Đại Lễ Vu Lan năm nay vắng Mẹ rồi !


Blog_vdn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-09 07:01:50Tố Tâm>
Kính mừng đại lễ Vu Lan Phật lịch 2550






Gởi tới mọi người vở kịch nổi tiếng Bông Hồng Cài Áo
hãy theo link này


📎 hoasen102RRR
Thân mến


[image]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/sig 01.JPG[/image]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-09 13:35:48BĂNG NGUYỆT>
Trong lễ Vu Lan, mỗi người được gài 2 bông hoa:
2 hoa hồng nếu còn cả cha lẫn mẹ,
2 hoa trắng nếu mất cả cha lẫn mẹ,
1 hoa hồng, 1 hoa trắng nếu mất một người.
MHL may mắn trên ngực áo được gài 2 đoá hoa hồng
và mong rằng nhiều người trong các huynh đệ, tỷ muội được gài như vậy.
Xin chia sớt nỗi buồn với những ai trên ngực áo phải gài màu hoa trắng.


Theo như bn biết thì người ta chỉ cài 1 bông hồng trên ngực áo vào ngày này thôi....và hoa hồng đỏ tượng trưng cho còn cả Cha và Mẹ, hoa hồng trắng cho những ai mất Mẹ,và hoa hồng màu hồng cho những ai mất Cha,.....

Từ ngàn xưa khi lịch sử Mục Kiền Liên ra đời.....đã tạo khắc dấu ấn lịch sử cho đến ngày nay mỗi năm vào ngày 15.7 âl còn gọi là rằm tháng 7, con cháu chúng ta ghi nhớ công ơn và hiếu hạnh của Mục Kiền Liên và để học hỏi, noi theo gương sáng của MKL...chúng ta thuờng hay chay lạc, cúng dường, phóng sanh,...v..v....

Và trong không khí vui lẫn buồn của mùa VU LAN KHÁNH HỘI.....Gia đình Phật tử chùa Thiên Khánh (Trường Phật Giáo Phật học PTTC Long An đã phối hợp với gia đình Phật tử chùa Vĩnh Hưng(Vĩnh Ngãi,Long An) đã tổ chức thành công buổi giao lưu văn nghệ mừng lễ hội này...

📎 P1020245


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
0
Hình ảnh vì size to quá nên bn sẽ cập nhật và chú thích sau diễn biến của chương trình...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 22:13:44cumusic>
@ BN: đã resize




📎 P1020245|P1020252
FIND QUeeN
0
Lễ VU LAN chùa Thiên Khánh



📎 P1020253|P1020254
FIND QUeeN
0
Lễ VU LAN chùa Thiên Khánh



📎 P1020255|P1020256
FIND QUeeN
0
Lễ VU LAN chùa Thiên Khánh



📎 P1020257|P1020258
FIND QUeeN
0
Lễ VU LAN chùa Thiên Khánh



📎 P1020260|P1020261
FIND QUeeN
0
Lễ VU LAN chùa Thiên Khánh



📎 P1020263|P1020264
FIND QUeeN
0
«« « 1 2 » »»