Đã mấy hôm rồi, lúc Duy chạy bộ đến Nhà Văn Hóa thì một người giống như chờ đợi sẵn ở đầu hẻm chạy kèm theo cô. Suốt quãng đường dài, gã đàn ông ấy chẳng nói chẳng rằng cứ giữ một khoảng cách nhất định bên cô mà chạy. Cô chạy mau, gã chạy mau, cô chạy chậm, gã ta cũng dậm chân tại chỗ theo.
Ấy thế mà cũng galant ra phết, chạy ra đường vào sáu giờ sáng thê này thì xe cộ cũng đâu mấy chiếc, gã cũng dành phần chạy ngoài để cô an toàn hơn bên trong. Có lúc cô vô ý vấp ổ gà đến chuệnh choạng, gã hào phóng đưa cánh tay mạnh khỏe đỡ lấy cô. Cô thăng bằng lại được, gỡ tay gã ra, gã cũng không phiền gì lại tiếp tục làm cận vệ bên cô tiếp.
Đến nhà văn hóa, cô vào trong nghỉ một chút trong khi chờ đợi học viên đến để cô hướng dẫn lớp Aerobic, thỉnh thoảng tò mò nhìn ra, cô thấy gã không đứng vẫn vơ phía ngoài xem người qua lại, thì cũng dựa cột ngắm trời mà đoán khí hậu trong ngày ra sao.
Bảy giờ rưỡi cô xong lớp, trở ra đã thấy gã hờm sẵn. Cô đi bộ về, hắn cũng thế, y như đôi vợ chồng có thì giờ nhàn rỗi tản bộ buổi sáng, đi cạnh nhau chỉ cách có cánh tay, nhưng lại giận dỗi không thèm nhìn nhau vậy.
Sự việc cứ thế xảy ra đều đặn liên tục.
Thoạt đầu Duy bực, chỉ cười nhạt cho qua. Dần dần về sau, mỗi sáng ra hẻm, cô lại tò mò không biết có lại gặp gã không.
Chủ nhật đến, Duy nghĩ được một buổi sáng. Tối đến vào Tonight, thấy gã ngồi ngay trước phòng D.J uống nước khoáng yên lặng nhìn cô.
Đến sáng thứ Hai, hết chịu nổi, cô đang chạy bỗng dưng đứng lại. Gã lỡ trớn mấy bước nên phải dậm chân chờ cô.
Không thấy cô chạy tiếp, gã giật mình đứng lại và quay người nhìn cô.
Duy một tay chống nạnh, một tay đè lên ngực thở dồn. Gã ngần ngừ rồi tiến lại lo lắng hỏi han:
- Có sao không Duy? Mệt à?
Duy ngẩng lên như bắt tại trận kẻ trộm, cô mím môi gằn giọng:
- Tôi sao. Chỉ có anh mới là "có sao" thôi.
Nguyễn cười cười:
- Em không sao thì anh cũng không sao?
Duy trợn mắt. Ở đâu mà "anh em" ngọt xớt vậy trời. Cô châm biếm hỏi:
- Này, tai tôi có nghe lầm không vậy?
Nguyễn tỉnh bơ:
- Em không nghe lầm đâu, có muốn anh lặp lại không?
Duy đột nhiên... rùng mình:
- Thấy mà ớn - Cô lẩm bẩm.
Hất mặt về phía anh, cô hỏi gặng:
- Anh theo tôi làm gì? Tôi chạy bộ thôi làm gì theo đuôi tôi hoài vậy?
Nguyễn nhướng mày ngạc nhiên:
- Đường lộ chung mà. Em chạy bộ, anh cũng chạy bộ.
Duy nhăn nhó:
- Anh phiền tôi quá xá rồi Nguyễn. Cho tôi xin đi, sao cứ giở trò như khủng bố vậy. Sáng nào anh cũng kè kè một bên. Tối nào cũng chui vô đó coi tôi nhảy. Anh là tôi có cảm tưởng tôi là tội phạm còn anh là mậ thám vậy. Thật ra anh muốn gì?
Nguyễn nhìn cô không đáp.
Không phải là anh không có lời đáp cho câu hỏi dễ ẹc của cô, nhưng anh sợ nói ra không chừng anh bị cô... tống một đạp lăn quay ra đường. Cho nên thôi thì không đáp cho chắc ăn.
Thế nhưng anh không trả lời thẳng thì ánh mắt của anh lại ẩn chứa điều gì đó làm cho trái tim nhạy cảm của Duy muốn sai nhịp đập. Cô nhìn nơi khác:
- Đừng quẩn quanh bên tôi nữa anh Nguyễn. Tôi biết từ Pháp về, công việc của anh thế nào cũng bận rộn lắm, anh đừng phí thời gian bày trò nữa, tôi không có cười đâu, không có vỗ tay khen đâu.
Nguyễn cười cười:
- Anh không biết rõ trò của anh có được em hưởng ứng hay không, nhưng nếu em không chạy tiếp mà trách cứ anh hoài ở đây thì chút nữa đến trễ à.
Duy giật mình liếc vội xuống đồng hồ tay rồi không thèm nghe anh nói tiếp, cô phóng mình chạy như bay, cũng mặc kệ cái dáng quen thuộc bên cạnh cô.
Cũng may cô đến cũng vừa kịp giờ, chỉ có điều là cô mệt đến thở ra khói.
Hết giờ, lại vẫn Nguyễn thả bộ bên cô bền bỉ và thầm lặng. Cô rẽ vào chợ, anh cũng theo sát. Cô rảo một vòng rồi đến trước một hàng rau quả, anh lảng vảng gần đó.
Sờ tay lên mấy bông cải, mấy trái bí ngon mắt, cô phân vân một chút, rồi quyết định lại gần anh. Anh ngạc nhiên nhưng đứng yên chờ đợi.
- Trưa nay anh muốn ăn món gì? - Cô khẽ hỏi.
Nguyễn sửng sốt, tưởng mình nghe lầm, đến khi cô hỏi lại lần thứ hai, anh mới biết tai mình còn thính chán. Anh ngẫm nghĩ trả lời tỉnh queo:
- Tôm kho tàu, canh bông bí.
Duy tròn mắt nhìn anh. Trời đất, tưởng cô là đầu bếp nhà hàng chắc, cô đâu có biết làm mấy món này. Cô bĩu môi:
- Thực đơn của... tôi không có mấy món đó.
Anh cười dễ dãi:
- Vậy em làm món gì em thích đi. Gì anh cũng ăn được.
Duy gật gù quay trở lại hàng rau, cô mua hai trái dưa leo. Nguyễn ngẩn người ra nhìn cô. Trả tiền dưa leo xong, y như suy đoán của anh, cô lại đến hàng hột vịt.
Theo chân cô trở ra, chịu hết nổi, anh đành lên tiếng hỏi:
- Duy này, sao em lại vẫn mấy món đó.
- Thì... thực đơn của tôi hôm nay là như vậy đó mà - Cô đáp.
- Nhưng... em chịu khó hỏi anh làm chi rồi lại vẫn dưa leo và trứng vịt?
Cô quay lại anh mím môi nhìn:
- Thì cũng là trứng chiên và canh trứng đó, anh chịu ăn không?
Nguyễn trố mắt nhìn ngạc nhiên rồi chợt sực tỉnh gật đầu lia lịa:
- Ăn mà, ăn. Anh ăn được mà. Em nấu món gì cũng được.
Cô gật đầu hài lòng.
Vê đến cửa nhà cô, anh hơi bối rối:
- Duy à, sáng nay... anh có một cuộc họp cũng khá quan trọng, cho nên...
Cô ngạc nhiên:
- Thì anh cứ đi đi. Tôi đâu có bắt anh phụ bếp.
- Nhưng mà anh... rủi em...
Chợt hiểu, cô phì cười:
- Trời đất, ông bác sĩ ơi. Tôi mời ông ăn cơm trưa mà, xin nhắc lại là "cơm trưa", tất nhiên là trưa mới có mà ăn. Có muốn đi đâu thì ông đi phức cho rồi, còn lấn cấn mãi.
Nguyễn ngơ ngác thấy sao hôm nay mình lú lẩn quá, hay tại hôm nay vận hên đến nên anh mừng quá mà hóa... khờ rồi.
Từ nhà Duy về, anh tắm rửa, thay đồ thật mau để kịp giờ họp. Họp xong bước ra, đồng hồ đã chỉ 11:30, anh phónh như bay trở lại nhà cô.
Duy mở cửa cho anh với nụ cười hiền ơi là hiền làm anh... ngờ ngợ. Y như rằng, đợi anh dựng xe xong, cô ngỏn ngoẻn:
- Anh tới kịp lúc ghê. Cái bếp... nó hổng chịu cháy.
Biết ngay mà. Nguyễn thầm thở dài áo não, chỉ có nhờ vả mới có cái nụ cười dễ thương đến ngần ấy thôi. Tội nghiệp anh ghê.
Lần đầu tiên vào cái bếp của Duy, anh không khỏi la hoảng khi thấy cái cô nhờ anh sửa là một cái bếp cũ mèm, nhỏ xíu như cái dĩa, dây nhợ thì sút cả vỏ bọc lòi cả dây đồng ra thấy ra nóng lạnh.
Nguyễn rên rỉ trong lúc cởi áo vest.
- Trời đất ơi, cái bếp của em gì mà kinh khủng vậy Duy? Làm sao mà nấu được?
Duy trợn mắt:
- Sao lại không nấu được? Tôi vẫn nấu cơm trưa, cơm chiều bằng nó đó thôi. Anh không muốn sửa thì cứ nói.
Nguyễn kêu lên:
- Sửa mà, anh sửa. Từ từ đã chứ.
Cặm cụi mất một lúc, cuối cùng "cái bếp hiện đại" của Duy cũng đỏ hồng được. Duy xăn tay áo chiên trứng, Nguyễn đứng bên hỏi nhóng:
- Có cần anh giúp gì nữa không?
Duy sai ngay:
- Anh đâm tỏi ớt, rót nước tương ra đi. À, còn dưa leo nữa chứ, anh xắt lát giùm.
Tủm tỉm cười, anh nhận nhiệm vụ và làm một cách hăng hái.
Cơm chín, Duy lại dúi cho Nguyễn mấy tờ báo rồi thản nhiên "nhờ" anh trải trên nền nhà một tờ làm cái mâm. Cùng cô ăn ngồi bệt xuống sàn nhà mát lạnh. Nguyễn ăn ngon lành 3 chén cơm đầy, Duy cũng phải cười:
- Chỉ có trứng chiên mà ăn cũng ngon dữ ha.
Nguyễn nháy mắt:
- Trứng chiên chính tay em làm mời cơm anh mà.
Cô bĩu môi. Anh chợt để ý đến chén cơm duy nhất cô và hoài không hết:
- Sao em không ăn? Sợ anh ăn nhiều nên nhường à?
Cô lườm anh sắc lẻm:
- Tôi mà chịu nhường ai. Có điều tôi chỉ ăn có một chén mỗi bữa thôi, ráng ăn thêm cũng không nuốt nổi.
Nguyễn ngưng đũa:
- Sao vậy?
- Có biết đâu - Duy nhún vai.
Anh nhìn cô chăm chú:
- Em có thể đổi món ăn cho lạ miệng chưa?
Duy cười:
- Có biết món nào đâu mà đổi. Trứng chiên, trứng luộc, trứng kho, thịt kho, canh trứng, chấm hết. Tài nấu bếp của tôi chỉ có thế mà thôi.
Nguyễn bật cười:
- Hèn gì ngày nào cũng thấy em mua trứng thì ra thực đơn quanh năm của em là "sáng trứng chiên, chiều chiên trứng".
Gượng và xong chén cơm, Duy dịu mắt:
- Mệt ghê. Hồi nãy lo loay hoay sửa cái bếp mất cả tiếng đồng hồ.
Đưa cô ly nước lạnh, Nguyễn ân cần:
- Vậy đi ngủ cho lại sức đi Duy. Để ở đây anh dọn dẹp cho.
Duy cười hì hì:
- Thật không? Anh rửa chén luôn à?
Nguyễn cố nín cười:
- Có mấy cái chén, mấy cái nồi, ghê gớm gì đâu, anh làm được mà.
Duy hân hoan cho phép mình cái quyền ngồi yên nhìn anh thu dọn "mâm cơm".
Vừa làm Nguyễn vừa hỏi:
- Tường nhà lỗ chỗ nham nhở quá, có định sửa sang lại không Duy?
Nghe anh nhắc, cô nhìn quanh thở dài:
- Hồi trước hai bên tường là kiếng ốp sát làm phòng tập dạy múa của mẹ. Em túng tiền cho tên quỷ kia mướn nhà, hắn phá hư hết tấm kiếng rồi, bây giờ nhìn thấy ghê quá, em cũng không biết phải sửa sao nữa.
Nguyễn ngắm nghía rồi gật đầu:
- Bữa nào chủ nhật rảnh, anh với em "tân trang" nó lại, mình mua hồ trét cho bằng rồi quét vôi hay sơn nước là được rồi. Anh sẽ mượn đồ nghề về làm.
Ngôi co hai chân, Duy lặng thinh nghe anh nói. Cô không biết, hành động bộc phát mời anh đến ăn cơm trưa sáng nay có đúng không. Sau chuyện hôm nay, còn chuyện gì tự nhiên dẫn đến nữa? Cô không biết được. Nhưng dù gì, cô cũng đang hiểu rõ mình cần biết bao một người đàn ông để an ủi và chở che.
Sáng hôm nay, Duy phát hiện sự lấn tới của Nguyễn sau cái buổi cơm trưa hòa bình và thân thiện trưa qua.
Anh chờ cô ở ngay cửa nhà, chứ không phải đầu hẻm như thường lệ. Cô cũng lờ đi không bắt lỗi anh làm chi. Dọc đường anh thỉnh thoảng hỏi chuyện làm cô phải vừa chạy vừa thở vừa trả lời mệt muốn chết.
Cô trả thù bằng cách... nghĩ câu hỏi lại vì dù gì hỏi thì cũng chỉ tốn có một câu nhưng khi trả lời có thể đến mấy câu lận, tốn hơi sức hơn.
- Anh đến bằng gì? Chạy bộ luôn à?
Nguyễn cười tủm tỉm:
- Không, bằng taxi.
Sự ngạc nhiên làm cô quên khuấy, cô kêu lên:
- Taxi? Mỗi ngày anh đến nhà tôi bằng taxi, chỉ để chạy bộ đưa tôi đến Nhà Văn Hóa?
- Ừ - Nguyễn lại cười.
Nhớ lại sự lỗ lã của mình, cô xoay qua câu hỏi khác:
- Vậy... hồi trước anh có hay chạy bộ không?
- Không. Anh chỉ chơi bóng rổ thôi.
"Hèn chi cao to đến khiếp" Duy nghĩ thầm.
- Bây giờ bỏ bóng rổ, anh chạy bộ luôn à?
Nguyễn cười cười:
- Nếu em cho phép anh chạy chung.
Duy trề môi. Chứ mấy ngày qua có phép của cô đâu, mà anh vẫn lì lợm chạy theo. Bày đặt như hiền lắm vậy.
Đối thoại thấy cũng chẳng lời hơn vì anh trả lời gọn còn hơn cả câu hỏi phải vắt óc suy nghĩ, Duy bèn làm thinh luôn.
Khi về, Nguyễn giữ lấy tay Duy trước cửa chợ, mắt anh sáng lấp lánh:
- Hôm nay đến phiên anh làm bếp, em đi giám sát nghen.
Duy ngạc nhiên. Anh mà cũng biết làm bếp sao? Nhưng rồi cô cũng mặc kệ để tự ý anh sắp xếp, càng khỏe hơn cho cô chứ sao.
Cô đi theo, chắp tay sau lưng nhàn tản như bà vợ khôn ngoan huấn luyện ông chồng công việc nội trợ vậy. Chợ sáng chưa đông người lắm, nên với cái tướng đàn ông cao ráo mặc bộ short trắng giầy vớ đàng hoàng ngắm nghía chọn lựa hàng hóa trông thật ngộ đối với những bà hiếu kỳ, càng lạ hơn khi cô gái nọ cứ lẽo đẽo theo sau ngắm nghía lại... anh chàng đó.
Duy phát hoảng khi thấy Nguyễn vòng đi vòng lại mua đủ thứ đồ ăn mà chỉ nhìn cô đã thấy... phức tạp. Nào là cá, nào là rau, nào là thịt, nào là đậu, khiến cô càng rối thêm.
- Mua gì mà dữ vậy?
Cô cằn nhằn khi cùng anh đi về nhà.
Nguyễn nháy mắt:
- Anh biết công việc của anh mà. Em cứ ngồi quan sát rồi sẽ có đồ ăn thôi.
- Chẳng biết có làm được ra trò không mà cứ ôm đồm - Cô nói mỉa mai.
Nguyễn tỉnh bơ vào bếp lăng xăng soạn đồ ra. Thấy anh cắm điện cái bếp, cô kêu lên:
- Anh làm gì vậy? Giờ này mới có tám giờ, chưa tới giờ cơm trưa mà?
Nguyễn gật đầu:
- Tất nhiên anh biết bây giờ chưa đến giờ cơm, nhưng là giờ ăn sáng chắc được chứ?
- Ăn sáng? - Duy ngạc nhiên - Tôi bỏ ăn sáng lâu rồi. Tôi đâu có ăn sáng.
Quay lại nhìn cô, anh dịu dàng nói:
- Anh để ý anh biết, em không ăn sáng, nhưng anh muốn em chú ý chăm sóc sức khỏe của mình. Với công việc, nặng nhọc mỗi tối và mỗi sáng như vậy, em cần thiết phải ăn sáng đấy Duy ạ.
Nhìn lảng đi để tránh ánh mắt anh, cô nói nhỏ như trêu đùa anh:
- Anh nói cứ giống như quảng cáo hãng sữa vậy. "Bữa ăn sáng quan trọng lắm các con" đó.
Bỏ anh ở đó, cô ra tìm tờ báo mà mỗi sáng cậu bé bỏ báo đều nhét vào khe cửa. Ngồi xếp chân trên nền gạch, cô chăm chú đọc báo. Thỉnh thoảng, Nguyễn nhìn ra phì cười một mình. Trông cảnh này thật hệt như hình ảnh một gia đình ấm cúng, chỉ có điều vị trí giữa "ông chồng" và "bà vợ" bị hoán đổi mà thôi. Thay vì lăng xăng trong bếp thì "bà vợ" lại say sưa đọc báo, còn thay vì vểnh râu rung đùi xem báo thì "ông chồng" như anh lại phải lăn vào bếp, đánh vật với cái bếp điện bé tí này.
- Nè, điểm tâm, điểm tâm đây. Mời cô chủ vào ăn rồi cho ý kiến với.
Nguyễn nghiêng người rao lớn làm Duy cười sặc sụa khi thấy điệu bộ khôi hài của anh. Bỏ tờ báo, cô chạy ngay lại và lập tức trố mắt hít lấy hít để.
- Trời ơi, thơm quá. Trời ơi, ngon quá.
- Trời ơi, đói quá - Anh trêu - Em có chịu ăn không hay chỉ hửi rồi kêu ông trời ra là đủ rồi.
Không thèm cãi với anh, cô thò tay định bốc một miếng chả thì bị anh đánh vào tay nạt khẽ:
- Hư quá. Em chưa rửa tay mà.
Bị quê Duy nổi quạu:
- Không cần rửa tay, có mất vệ sinh cũng là trong phần ăn của tôi, mắc mớ gì mà anh la.
Nguyễn nghiêm mặt:
- Giữ vệ sinh thì hơn em ạ. Em nên...
Duy ngoắt đi:
- Không thèm ăn nữa. Không ăn sáng tôi cũng quen rồi, chả sao. Anh ráng mà ngốn luôn hai phần đi.
Nguyễn ngớ ra. Trời ơi, chẳng lẽ chuyện vô lý như vậy mà cô cũng dỗi, cũng lẫy? Đến trước mặt cô, anh dịu giọng:
- Duy nè, anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà. Anh xin lỗi vì cách nói của anh... ơ... có khi giống như răn đe. Xin lỗi em nhé. Bây giờ theo anh vào đây đi.
Nhẹ nắm tay cô, anh dẫn cô xuống bếp. Cô đã nguôi giận nhưng còn hỏi trỏng:
- Đi đâu vậy?
Đến trước bồn nước, anh xăn tay áo cô lên nhẹ nhàng, gọn ghẽ, miệng bảo:
- Thì rửa tay cho em.
Duy đỏ mặt rụt tay về kêu lên:
- Gì vậy? Thôi được, anh muốn rửa tay thì tôi rửa tay, anh lên trên đi. Làm gì dắt tôi xuống rồi rửa tay cho nữa chứ. Làm như tôi... cùi rồi không bằng.
Nguyễn ra vẻ vô tội:
- Thì anh chỉ muốn...
- Thôi thôi được rồi ông bác sĩ nhìn đâu cũng thấy vi trùng kia, ông lên đi, tui bảo đảm là sẽ rửa tay thật sạch. Chịu chưa.
Nguyễn gật gù quay ra, dấu một nụ cười trên nét mặt.
Lát sau, Duy với đôi tay sạch bong bước ra. Lườm anh một cái, giật đôi đũa anh trao, cô bưng cái đĩa mì xào lên ăn ngấu nghiến như để trả thù người làm ra nó.
Càng ăn, cô càng ngạc nhiên, không ngờ anh cũng có tài làm bếp ghê. Mì, bún gạo, giá, chả xắt sợi, trứng chiên xắt sợi được anh xào đều, hành phi thơm giòn, nước mắm ngon tuyệt làm cô vừa ăn vừa nén tiếng xuýt xoa khen tặng.
- Ngon không? - Anh hỏi khi cô bỏ cái dĩa trống xuống.
- À thì.. cũng được - Cô đáp.
Anh cười, "cũng được" mà cái dĩa láng o, cả nước mắm cũng không còn một giọt. Anh thầm hài lòng.
Ngoan ngoãn đón lấy ly nước chanh trên tay Nguyễn, cô làm một hơi rồi thở ra khoan khoái. Chà! Ăn ngon thế này, no thế này thì ngủ một giấc mới "thung thướng" làm sao đến trưa không chừng dậy lại có đồ ăn ngon nữa thì... Ui cha! Số dách.
Như đoán được ý nghĩ của cô, Nguyễn gật đầu bảo:
- Uống nước đi rồi lên ngủ một giấc đi Duy, để chuyện dưới này anh lo cho.
Cô ngạc nhiên:
- Vậy ai đi làm cho anh?
- Hôm nay anh được nghỉ buổi sáng khỏi lo.
Ngần ngừ một chút rồi cô cũng làm tỉnh leo lên gác lửng. Muốn khách sáo cũng không được vì mắt cô cứ muốn nhíp lại rồi. Ăn no cũng khổ thật, đành phải kiếm chỗ ngồi cho tiêu bớt mới được.
Đợi Duy đi ngủ rồi, Nguyễn bốc máy điện thoại bắt đầu làm việc. Trước tiên anh gọi cho một cửa hàng bán gaz đầu hẻm mà khi nảy anh có liếc ghi nhớ. Xong, gọi đến nhà người bạn củ vốn bán lẻ vật liệu xây dựng.
Khi Duy tỉnh dậy thì đã hơn mười một giờ. Cô nằm ôm gối lăn qua lăn lại một cách thoải mái. Ngủ nướng vốn là một tật xấu của cô. Từ khi dạy Aerobic cô đành chuyển qua.. ngủ ngày.
Có tiếng lạch cạch gì ở dưới nhà khiến Duy nhíu mày. Đang nghĩ đến sự yên tĩnh thì ai lại cố tình làm ồn vậy nhỉ? Lười biếng ngồi dậy, cô vừa nhớ ra kẻ đó là ai rồi. Chẳng hiểu ông thần đó làm món gì mà động dao động thớt dữ vậy không biết.
Chải lại mái tóc và cột cao lên, cô lui cui leo xuống.
Xuống được dưới nhà, những cái cô trông thấy làm cô há hốc miệng kinh ngạc.
Nguyễn đang cọ rửa cái gì đó ở sàn nước, anh không nhìn thấy cô. Trên bếp thay vào chỗ cái bếp bé tí và nồi cơm điện bé tẹo của cô là một cái bếp gaz to, một bên đang sùng sục nồi gì đó.
- Cái... cái gì đây? - Cô hỏi.
Nguyễn giật mình quay lên.
- Em dậy rồi à?
Cô nhìn anh kinh ngạc:
- Tôi đang hỏi anh mấy cái này là cái gì? Và còn... cái anh cầm trên tay là gì vậy?
Quan sát cô, anh nhẹ nhàng nói:
- Cái bếp gaz đó mà. Còn cái anh cầm là cái bay, với cái ki hốt rác của em mà anh mượn đỡ.
- Mấy... thứ này ở đâu ra?
Nguyễn dịu dàng hơn:
- Có cái tiệm bán gaz ở đầu hẻm nhà em...
Quay lại anh, cô nghiêm giọng:
- Bao nhiêu?
- Hả? - Anh ngạc nhiên.
- Tôi hỏi anh bao nhiêu tiền, tất cả mấy món này?
Nguyễn trầm giọng:
- Duy à, trước sau gì em cũng cần, nên anh...
- Tôi chỉ hỏi anh giá tiền thôi. Tôi sẽ trả tiền lại cho anh. Cám ơn đã giúp tôi mua sắm.
- Duy! Đừng vậy mà em - Anh cau mày.
Duy mím môi giận dữ:
- Đừng vậy là sao? Tôi mới vui vẻ mời anh vào nhà chơi hôm qua, hôm nay anh đã tự động khuân về đây nào là bếp gaz, nào là nồi cơm điện mới. Anh muốn giở trò gì vậy?
Nguyễn nhăn mặt:
- Anh chỉ mua sắm vài thứ cần dùng thôi, có gì đâu mà em nặng nhẹ thế.
Duy trợn mắt:
- Vài thứ cần dùng ư? Vậy ở đây còn thiếu nhiều lắm. Salon, bàn ghế, TV, tủ lạnh, sao anh không hào phóng sắm luôn một thể? Anh muốn gì? Anh tưởng tôi không đủ sức làm việc kiếm tiền mua mấy thứ này hay sao.
- Duy! - Nguyễn kêu lên - Đừng quá đáng như vậy có được không? Chỉ vài món đồ gia dụng thông thường em làm gì mà nghĩ anh tệ hại như vậy?
Duy cười khẩy:
- Vậy bây giờ anh nói đi, bao nhiêu? Tôi đủ sức trả mà. Đừng giả bộ tốt lành.
Nguyễn tái mặt:
- Em thật vô lý quá.
- Phải. Tôi vô lý vậy đó. Tôi ghét nhất hạng đàn ông vun ra ít tiền là mình mua được người ta rồi. Nhìn lại anh xem, cứ tưởng tôi dễ tính rồi anh từ từ tha về cái này cái kia. Tôi biết rõ ý đồ của anh rồi.
- Ý đồ gì? Em điên rồi.
Duy bĩu môi:
- Tôi mà ngu ngơ để anh lướt mãi mới là điên đó. Cho anh biết đàn ông bây giờ tôi chả tin ai đâu. Đừng có hòng.
Thật ra cô cũng chẳng biết cảnh cáo anh đừng có hòng cái gì, chẳng biết thật ra "mưu mô" của anh có xấu xa không, nhưng nói lời nào cũng thấy anh từ sửng sốt đến tái mặt nóng giận, cô nghĩ mình đã bắt đúng yếu điểm của anh rồi.
- Sao? Anh nói giá tất cả mấy cái thứ này ra đi chứ để tôi còn đếm lại mớ tiền dành dụm mà trả cho anh - Cô khinh khỉnh nói.
Trừng mắt nhìn Duy đến tóe lửa Nguyễn quay người bỏ ra ngoài. Cánh cửa nhà đóng mạnh vọng lại âm thanh làm Duy giật nảy người.
Đợi một chút trong im ắng, rồi cô làm tỉnh đi lên nhà ngoài, cửa đóng lại, Nguyễn bỏ về thật rồi.
Duy chẳng biết có phải đây là thắng lợi của cô không, chỉ cảm thấy nếu là thắng lợi sao lại chẳng có tí vinh quang và hoan hỉ gì cả.
Một sự khác lạ nào đó trong gian phòng trống trải làm Duy nhíu mày nhìn kỹ, rồi cô bước lại một bên tường, ngơ ngác đưa tay sờ vào mảng màu xám bằng phẳng mà mới sáng nay còn là một cái lỗ to nham nhở. Cái lành lạnh ướt át của ximăng làm cô chợt rùng mình, nhìn suốt hai bên vách.
Tất cả các vết thủng trên tường đều đã được trát kín bằng ximăng cả rồi, việc chỉ mới được làm đây thôi. Nhớ lại cái cảnh Nguyễn ngồi rửa bay, cô thấy lòng nặng nề buồn.
Anh cực nhọc vừa nấu bếp, vừa trát hố cho bằng mặt cái tường nhà cô. Ximăng còn chưa khô mà cô đã la hét kiếm chuyện để anh phải bỏ đi.
Cô đúng hay đã sai trong sự đề phòng không cần thiết này?
Trên sàn, trong góc nhà có mấy vật dụng lặt vặt, cô chậm rãi mở ra nhìn. Ximăng thùng sơn nước, chổi lăn sơn... Cột lại mớ đồ như cũ, cô thừ người ra.
Cô đã làm gì thế này? Cô lo sợ trước sự săn sóc quan tâm khác thường của Nguyễn, cũng đâu cần phải mỉa mai nặng nề đến độ mất luôn người bạn như anh. Cô chán ngán khinh bỉ những người đàn ông ve vãn quanh mình, cũng đâu cần hàm hồ trút sự căm ghét lên anh.
Bây giờ anh bỏ đi rồi. Chỉ còn cô ngồi lại một mình hiu quạnh, cô đơn trong chính ngôi nhà thân yêu.
Bức tường dở dang không còn ai rủ cô quét vôi hay sơn nước trong một ngày chủ nhật đẹp trời, mấy cái nồi đang sôi sùng sục dưới kia cũng chả còn ai ăn với cô và quan tâm đến vẻ ngon lành cô ăn.
Cô sợ một người đàn ông bước vào và đĩnh đạc tự đắc ngự luôn bên đời cô, nhưng lại vụng về làm mất một người bạn tốt bụng chân thành.
Tại sao vậy? Có phải là cô đã sai rồi?
Bữa cơm trưa hôm ấy Duy lại ăn một mình. Món ăn thật ngon, nhưng cô thậm chí một chén cũng không nuốt trôi.
Nhìn cái bếp gaz sáng loáng mà cô cứ nằng nặc đòi trả lại anh tiền, nhìn cái bay, cái ky đã khô, nhìn những mảng màu xám trên tường đã ráo, tự dưng Duy muốn khóc.
Cô buồn, buồn thật là buồn.
Chao ơi nếu thời gian có quay trở lại. Chỉ cần trở lại nửa ngày thôi, cô có lẽ sẽ xử sự khá hơn, mọi việc sẽ đẹp hơn, nụ cười sẽ vang lên vui vẻ hơn chứ không phải cái cảnh cô độc của cô bây giờ.
Duy thở dài.
Mấy ngày nay cuộc sống đối với Duy là cả một cực hình.
Sáng ra chỉ còn mình cô chạy bộ, con đường cũ bỗng như dài ra quá, bước chạy của cô lạc lõng trên đường đều đều như nhịp điệu buồn tẻ trong tim cô. Đâu rồi cái dáng đàn ông trầm lặng bên cạnh cô, đâu rồi còn người chịu đựng kiên nhẫn và bền bỉ những tính khí thất thường mưa nắng của cô?
Vào phòng tập Aerobic, cô hướng dẫn như một cái máy. Về nhà, lại càng vắng lặng nặng nề hơn.
Hôm nay, cô đã lấy một bộ đồ cũ kỹ ra và suốt buổi cặm cụi pha sơn để sơn lên bức tường mà anh đã dự định cùng cô làm vào một ngày chủ nhật nào đó.
Cô chọn màu xanh ngọc để pha. Mím môi mím lợi pha pha chế chế, cô nhúng cây lăn vào bắt đầu sơn tường. Quyết chí làm cho xong, cô bắc cái ghế dài có đế ngày xưa kia của mẹ, đứng lên để sơn. Mỏi cả tay mà sợn được một mảng tường khá lớn. Cô leo xuống để dịch ghế đi thì tuột tay, khay sơn đổ tung toé ra sàn nhà, văng cả lên mình cô.
Tức uất lên vì sự vụng về của mình, Duy quăng cây lăn, đá đổ ghế rồi òa lên khóc, tiếng khóc tủi thân nức nở. Cô cứ tưởng mình có thể kiêu hãnh vươn vai sống còn ở đời, nhưng sự thật thì sao?
Ngồi bó gối với đôi gò má đẫm ướt, Duy nhìn bức tường chỉ mới sơn một mảng, nhìn sơn văng nham nhở trên nền nhà như một bãi chiến trường mà buồn bã.
Tiếng chuông cửa vang lên khiến Duy giật nảy mình. Cô ngơ ngác mất mấy giây mới lính quýnh đứng dậy được. Vén lại mớ tóc rối tung, sửa lại bộ quần áo xộc xệch, cô chạy ra cửa. Hít một hơi dài cho tươi tỉnh cô mở cửa.
Cô Út Sa đứng trước mặt với nụ cười hiền lành. Không phải là anh.
- Sao đó Duy? Không thèm cho Út vào nhà hả?
Câu hỏi của cô Út Sa làm Duy sực tỉnh, cô mở rộng cửa né người cho cô Út vào, miệng lí nhí:
- Xin lỗi Út. Tại con... bất ngờ quá.
Vào nhà ngồi mở giỏ soạn mấy món quà mang theo, cô Út Sa vừa nói:
- Bộ có chuyện gì hả Duy? Sao Út thấy mặt mày con buồn hiu vậy?
Sà xuống ngồi bên cô Út Duy cười gượng:
- Đâu có gì Út. Tại con... buồn ngủ thôi mà.
Ngẩng lên định nói gì tiếp, chợt cô Út trố mắt nhìn quanh nhà rồi kêu lên:
- Trời đất! Cái gì mà tùm lum vậy Duy? Hồi nãy mới bước vô còn tối mắt Út chưa kịp thấy. Ai làm lem luốc dơ dáy vậy?
Duy cười quê:
- Con chứ ai. Con tính sơn tường, ai dè...
Nhìn tổng quát từng mảng tường mới sơn trên cao tới cái nền nhà lốm đốm sơn, cô Út lắc đầu:
- Sao không gọi thợ về làm? Mấy cái vụ leo trèo sơn phết này đâu phải để cho đàn bà con gái làm đâu.
- Bây giờ con sống tự lập mà Út - Duy khẽ nói - Nên cũng phải tự làm nhiều thứ.
Cô Út nhìn Duy thở dài thương xót:
- Cực cho con lắm hả Duy? Con cứng đầu quá, nội bảo con ở lại với nội mà con cứ nằng nặc về lại Sài Gòn làm chi. Ở đây con chỉ có một mình, biết lấy ai mà nương tựa.
Duy cười nhẹ:
- Con cũng đã ổn định rồi mà Út. Con cũng đã có việc làm, cũng sống được.
- Sống được cái gì - Cô Út ngắt lời - Ý là Út chỉ nói con dạy thể dục thôi không có nói cho nội biết hằng đêm con phải nhảy múa để kiếm tiền mà nội còn nhằn như vậy, chứ nếu biết sự thật, nội còn la tới đâu nữa.
Cô Út lắc đầu:
- Út cũng phải sợ luôn. Cứ hai, ba tháng là nội lại hối Út sắp xếp về coi chừng nhỏ ra sao, bắt nhỏ lên Đà Lạt ở. Rồi lần nào về một mình không có nhỏ Duy lại bị nội cằn nhằn. Nội bảo nhớ Duy lắm đó, đã hơn năm nay rồi. Sao không chịu lên thăm nội?
- Út à, con...
- Con con cái gì. Út thấy Sài Gòn có cái gì đâu mà con cứ ở lại? Nếu vì chuyện của vợ chồng Uyển Thanh thì nội cũng đã nói cho con nghe rồi đó, nội đâu có kể mấy cái chuyện vẩn vơ đó. Mà kể từ ngày đó, nội cũng không đếm xỉa gì đến chị Hai, giận luôn cho đến bây giờ đó.
Duy cười buồn:
- Con không lên Đà Lạt sống được không hẳn vì vụ đó Út à, Út cũng biết đây là nhà mẹ con dành dụm mua được. Con thích ở lại vì có nhiều kỷ niệm của mẹ. Bây giờ con ráng làm việc, sẽ có một ngày con về thăm nội mà, Út nói nội đừng buồn con.
Mân mê mấy cái trái hồng tươi giòn, cô cười nói:
- Lần nào về Út cũng nhớ quà cho con hết.
Cô Út lườm Duy.
- Lệnh của nội ai dám không theo. Chỉ có con nhỏ cứng đầu mi mới cố níu ở lại đây, không chìu ý nội thôi.
Cô Út lại than thở:
- Chuyến này lại trở lên một mình và bị nghe chửi nữa thôi chứ biết sao được.
Nếu bạn ủng hộ sự yên bình cho thuquan mong bạn hãy giúp chúng tôi viết dòng này vào chữ ký của bạn
Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên
★
★
★
★
★
0