📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

665 trả lời, 165.519 lượt xem — Trang 12 / 23
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-11 06:46:20Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 339:



         CÁT BỤI ĐỜI THƠ
 
Lòng những xót cuộc đời thi sĩ
Giọt thơ đau như gió xé lòng
Một thân phận đi qua như cái bóng
Tô Hà ơi, như thế cũng là xong!

Từ cát bụi lại trở về cát bụi
Phải chăng kinh thánh đã nghiệm màu?
Những bài thơ có lỗi gì đâu (*)
Dẫu biết anh đã đau một đời bạc tóc...

Giá có thể :
Dù chỉ tiếng loài chả xanh, sáo khoang hay vượn hót
Vang trên mồ còn hơn thác nằm im,
Giá có thể nhẹ nhàng như cánh lá
Lặng lẽ buồn và lặng lẽ tan...

                                  1992
  
(*)   Nhà thơ Tô Hà mất vào cái tuổi 53, thơ ông để lại đôi ba tập.
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-05 07:08:20Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 340:



              QUÊN HẾT ƯU PHIỀN
                      
Như cây thông bên biển xanh vi vút
Anh bồi hồi nhớ lại tuổi thanh xuân
Thưở vẫn yêu em thân nõn hương bả lả
Dưới tán lá rung và bóng sáng của trăng.

Em ngả mình khoe vòm tuyết trắng thơm
Và hang hố như động tiên kỳ tích,
Mây bồng bềnh, gió khuya về bay mát
Vũ trụ tụ vào phát triển ở trong em...

Khi còn tình em ơi: ta quên hết ưu phiền,
Đời cát bụi - yêu là nguồn hạnh phúc!

                                   12/4/2006
              
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-29 17:03:12Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 341:



       QUĂNG TIM RA GIÓ
 
Cứ lặng lẽ nhìn em... sôi động quá,
Gái hồn nhiên như trăng hé, hoa chờ
Dưới sao khuya anh thao thức đêm mơ
Rồi vò nát tim mình quăng ra gió...

                                2/2003
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-25 07:22:47Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 342:



               TRONG HÀNG CÂY ĐÊM
 

Trong hàng cây đêm lá buông rơi
Gieo những âm thanh êm đềm thổn thức
Lại thấy bóng em âm thầm nhẹ lướt
Người đàn bà của lòng anh xa xôi...

                              8/2005
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-11 06:52:00Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 343:



         ĐỂ LẠI PHỐ PHƯỜNG
 
Xin để lại phố phường đêm nay về với gió
Biến tan đi mọi phiền muộn cuộc đời
Ta hoà quyện linh hồn ta trong đó
Bên những vì sao như chòm vú trắng ngời...

                                         4/1994
             
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-11 06:58:09Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 344:



         BỨC TRANH CON VẼ
 
Bức tranh con vẽ, con ơi!
Đơn sơ mà chứa một trời ấu thơ
Bố nhìn nét vẽ con đưa
Mới hay hồn trẻ ước mơ đã nhiều
Tuổi con nào được bao nhiêu
Mà tranh con những bấy nhiêu ý đời
Cũng bàn tay nắm tay thôi
Cũng long lanh ánh mắt ngời tuổi thơ
Trong tranh con chẳng vẽ hoa
Vẫn như có cả vườn xưa nắng vàng
Ngoài kia trời đất xuân sang
Đã thương lại nhớ lòng càng ngẩn ngơ...

                        Nước Đức * 9/2/1988
               
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-01 05:24:19Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 345:



           NỖI NIỀM QUA MỘT DÁNG THƠ
 
 
Cái dáng thơ không mang sắc hồng một sớm ban mai
Cũng không dịu như vầng trăng đầu núi
Cái dáng thơ từ máu tim tôi
Chảy xuống dòng đời gập ghềnh đau lối xe qua.

Cái dáng thơ ánh hồn non nước xa xa
Có máu thịt của anh, của chị,
Bóng gầy guộc bên hè bà mẹ già nua,
Cái dáng thơ như quầng mắt ưu tư của người vợ trẻ,
Phảng phất nét buồn sớm đến trong con
Cánh bướm xưa tha thẩn bên vườn
Cũng thỉnh thoảng bay về trong hoài vọng...

Xin đừng nghĩ rằng buồn là tự vẫn
Sống vô tư e lại quá nhẫn tâm?
Những câu thơ còn đau suốt trăm năm
Xanh sông núi và sáng ngời mặt ngọc.

Ơi tổ quốc!
Vẫn biết buồn không thôi thì chết
Hồn thi ca chỉ biết có yêu thương
Mang những câu thơ rỏ tự trong lòng
Quyện đường đời góp gió.

Ai nỡ bạc khi mẹ còn nghèo khó
Tuổi già nua không đủ sức nuôi con
Dẫu đôi lần mẹ có lỡ lầm
Non nước đảo chao cửa nhà xô xát?

Hãy nhìn! Hãy nhìn đi!
Kia vẫn cả non sông gấm vóc
Đừng vô tâm cho hết thảy thành tro
(Tôi viết bài thơ này từ nước Đức)
Đất quê ta giàu thật không phải chỉ trong mơ...

Xin đừng hiểu: Cứ đến đất văn minh là văn minh tất cả?
Cảnh bèo xô làm méo mó con người
Tiền của dễ nhìn hơn, dẫu đã tụt mấy lần lương tri phẩm giá
Cứu nước non hay lại tội nước non rồi!

Xin bắt chước cha ông cất cao nhân nghĩa
Chính phủ đi đầu cho non nước noi theo...
(Tôi viết bài thơ này từ nước Đức)
Khi tệ nạn đang tràn lan trong vạn vạn chàng trai cô gái quê nghèo.

Tiền của dễ làm hơn
Nhân cách trăm năm khôn lấy lại
Đạo lý đã giàu đâu mà vương vãi lương tâm?
Hãy giữ lấy con: những chàng trai cô gái
Và hãy yêu như một thưở non hồng!

Cái dáng thơ như gió quặn trong lòng
Nhìn sông nước vẫn mênh mông bể sở
(Dẫu có đôi lời nói quá)
Đi bán sức nuôi người đâu phải hội nước non?

                          Nước Đức * Đêm 15/10/1988
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-03 06:22:41Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 346:



            HANG THIÊN DÃ

Em là hoa trái đất
Em là sao thiên đàng
Vũ trụ em tồn tại
Một thế giới vĩnh hằng!

Ôi, tấm thân thiếu nữ
Còn mạnh hơn quỉ thần
Bắt cả hồn thiên hạ
Trái tim say khôn cùng...

Ai đã vào trong đó
Chẳng thể nào nguôi quên!?
Em ơi, hang thiên dã
Sâu tận mà vô biên...

                   21/7/2005
       
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-06 18:24:08Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 347:


         GIẤC MỘNG TÌNH NHÂN
 
Em nhè nhẹ bước chân qua phố
Váy rung rinh cặp đùi nhỏ xinh xinh
Ánh mắt đắm say màu thiếu nữ
Gọi anh về trong giấc mộng tình nhân?

Chỗ thiên thai là nơi trú ngụ của thánh thần
Quăng bờ bãi, em ơi mà sinh nở...

                                   10/1996
              
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-12 06:12:47Nhatho_PhamNgocThai>
 



Bài thơ 348:



     KHÔNG GIAN HƯ ẢNH
 
Cứ lặng ngắm ánh trăng miền xa vắng
Sao lạc loài chiếu sáng cuối trời mây
Thời dĩ vãng vút bay cánh én
Lang thang phiêu dạt hồn tôi...
 
Đêm nay ngồi tương tư với bóng
Nơi cuộc đời cơm áo những dần trôi
Ta lại viết thơ yêu giữa không gian hư ảnh
Bằng máu con tim đã tan nát tơi bời!

                                 8/5/1995
           
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-29 17:07:55Nhatho_PhamNgocThai>





Bài thơ 349:

 
         KHÁCH TÌNH PHIÊU LÃNG
 
Mùa thu lại đến lá thu bay
Dương liễu đôi hàng xoã lả lơi,
Anh qua như khách tình phiêu lãng
Ngày ấy xa rồi, anh tưởng thôi!...

Cuộc đời - nuôi ảnh em trong thơ!
Anh trong cuộc sống rất ơ hờ...
Tháng năm lặng cuốn theo chiều gió
Dan díu tình anh với cơn mơ.

                            19/7/2004
           







Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-05-12 06:00:29Nhatho_PhamNgocThai>
 




Bài thơ 350:


          DƯỚI BÓNG TRĂNG TÀ
                  
 
Bước chân đi ngơ ngẩn bóng trăng tà
Mây quấn quít trên bàu trời với gió,
Tình không chết mà sinh sôi như lửa
Thời gian nằm gày guộc giữa cơn đau...
 
Lòng vẫn bảo bao lần thôi đừng nhớ
Tháng năm nhàm tình chán mộng cô liêu!

                                   1994
               
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 05:38:03Nhatho_PhamNgocThai>
 



Bài thơ: 351



          BẢN NHẠC TÌNH BẤT TỬ
 
Người thiếu nữ mà ta còn yêu mãi
Cả bàu trời đắm đuối cũng vì em...
Em vẫn cùng ta bay tận chốn cung hằng
Rồi yên ngủ giữa lòng nhau tồn tại.

Ôi, thiên nhiên mênh mông và hoang dại
Đây - vô biên cõi sống con người,
Em hoá kiếp ta - Ta hoá kiếp em rồi!
Đã mãn nguyện, chẳng còn gì tiếc nữa.

Ta đã sống em ơi! Những phút giây phỉ chí
Đời thế thôi, làm người đến thế thôi
Và muôn năm tình ái ở trên đời
Anh hát mãi tháng năm bản nhạc tình bất tử!

                                29/6/2003
             
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 05:53:22Nhatho_PhamNgocThai>
 
Bài thơ 352:


              MƯA KHE KHẼ
 
Đã lâu lắm không làm thơ về mưa
Em đến khẽ trong mưa đêm man dại
Êm dìu dịu trái tim anh trống trải
Phố vô tư im lặng ngủ dưới đèn.

Anh vẫn ngồi nghe những giọt mưa đêm
Khêu nỗi nhớ tan ra từng mảng nhỏ
Hàng cây gió vi vu tình tự
Tiếng chim nào trong đám lá vụt bay kêu...

                                     1995
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 05:18:08Nhatho_PhamNgocThai>
 



Bài thơ 353:


               BÓNG HOA
 
Cuộc sống có ly và có hợp
Thiếu nữ đi như một dáng mây trôi...
Em bước qua ta và tim ta vỡ!
Bóng hoa ru nhè nhẹ thắt lòng tôi.

Vây quanh anh hương tắm gội
Trời đất mềm say, cây cối ngả nghiêng
Da con gái hay là thơm mùa mới
Chim lạc đàn, gió ngẩn ngơ buông.

Chiều đang xuống... chuông chùa đâu bối rối
Chút phàm tình khuấy động cõi tâm
Sư cũng muốn ra khỏi chùa đắm đuối
Tụ trong mình hương của gái xinh. 

                                       1991
          
          
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 16:37:09Nhatho_PhamNgocThai>
 
.
 
         CHIỀU HOÀNG HÔN

               Hồn mây gió lang thang
              Mà đầm đìa mưa bão
              Đời - tư lợi không tham
              Chán trò danh bốc hão.

Chưa đi đến tuổi già
Mà yêu hoàng hôn đỏ
Chợt nhìn, chợt nhận, chợt xôn xao...

Soi mặt nước xanh veo
Trầm tư và lặng lẽ
Đàn muỗi phố đã kêu
Quanh bàn nơi quán nhỏ
Chiều đang buông dần chiều.

Sợi tóc mình ngơ ngác
Có nên bạc hay không?
Tuổi trẻ sợ già nhanh
Giờ điềm nhiên đến lạ
Cái mầu hoàng hôn đỏ
Cháy như là khai sinh!

Ôi, hoàng hôn hoàng hôn
Trái tim là bất diệt!
Ngày mai anh có chết
Cũng nhẹ như lá vàng.

Mang suối tóc của em
Đi rồi yêu vĩnh viễn
Anh sẽ hoá rừng thông
Ngàn năm reo cát, sóng...

                        Phạm Ngọc Thái 


             Lời BÌNH TRÚC THÔNG 

        Bài thơ được viết một mạch vì đã đi vào trúng mạch, thơ dần dần hiện ra ở khổ thơ thứ ba:

... Tuổi trẻ sợ già nhanh
Giờ điềm nhiên đến lạ

Chính mạch đây rồi! Thơ lập tức vọt ra:

Cái màu hoàng hôn đỏ
Cháy như là khai sinh!

Khai sinh cái gì? Khai sinh một thức ngộ:

Ngày mai anh có chết
Cũng nhẹ như lá vàng

Thật sung sướng, thật hạnh phúc khi tự mình thức ngộ, sở hữu một triết lý sống an nhiên, tự chủ, tự tin đến vậy. Coi chết không là gì, để sống đắm đuối hơn, mở rộng tình yêu, tình người đến vô biên:

Mang suối tóc của em
Đi rồi yêu vĩnh viễn

Chỉ là biểu hiện vừa cụ thể, vừa tượng trưng cho nhân tính phát triển cao chứ không phải chỉ khoanh vào một em nào. Người biết thức ngộ: Trái tim là bất diệt! / - Như trong bài thơ này không thể chỉ cuồng say đàn bà một cánh ích kỷ theo lối sở hữu và bạo hành!

Sau khi mạch thơ đã vọt trào tác giả viết tiếp thoải mái và vững vàng hai đoạn nữa. Ý, tình, hình ảnh, âm điệu đều hay. Không quá bốc, vừa sung mãn đúng độ - Để tác giả kết thúc:

Anh sẽ hoá rừng thông
Ngàn năm reo cát, sóng...

Hai đoạn vào đầu, ngẫm đi ngẫm lại cũng vẫn được. Để gây không khí tịnh tiến như ông thày bắt mạch. Vả, lối thơ cảm khoái theo thể năm chữ cũng phải bắt đầu vào dần dần như thế:

Soi mặt nước xanh veo
Trầm tư và lặng lẽ
Đàn muỗi phố đã kêu
Quanh bàn nơi quán nhỏ
Chiều đang buông dần chiều.

Dĩ nhiên cổ thể nhưng ý tình hiện đại. Cảm xúc hiện đại đã làm Phạm Ngọc Thái quên phắt mình đang tuân theo lối thơ năm chữ, buột phá:

Chợt nhìn, chợt nhận, chợt xôn xao...

Sự "nổi dậy" của cảm xúc thơ thời đại mới nhắc nhở rằng: Trong khi tận dụng hết cái cổ điển của thể loại truyền thống, chúng ta có quyền cơi nới, biến động. Nhưng phải tự do trong qui luật của nghệ thuật, nghĩa là mức độ, tiết chế, hài hoà.

(Bài viết đã đăng trên báo "Đài Tiếng nói Việt Nam" & cũng đã được in vào tập
"100 bài thơ hay - Có lời bình" - NXB Thanh niên, của nhiều tác giả bình như:
Vũ Quần Phương, Vân Long, Trúc Thông, Phạm Khải, Tô Hà, Mã Giáng Lân...
do nhà thơ Vân Long tuyển chọn



Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 06:03:30Nhatho_PhamNgocThai>
 



Bài thơ 355:

            
              BÈO DẠT BÃI BỜ

Tiếng chim trời thánh thót mùa xuân
Trong cơn lốc nhân quần bạo loạn,
Ta quên hết, cùng em say cõi mộng
Nơi "bèo dạt bãi bờ" sự sống lại hồi sinh...

                                    2004
          
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 06:13:40Nhatho_PhamNgocThai>
 



Bài thơ 356:


              TIẾNG NÓI KHÔNG LỜI
 
Mắt em đong cả trời thu sóng sánh
Thầm thì bên anh những tiếng nói không lời...
Dấu trong lòng chút tình riêng canh cánh
Anh ôm một mình cả biển sóng, em ơi!

                                     8/2004
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 06:25:06Nhatho_PhamNgocThai>
 



Bài thơ 357:


           ĐÔI MẮT NHUNG

Hoàng hôn buông xuống trời nhạt nắng
Đôi mắt nhung em đắm cả chiều
Tay thon vò xé nhành hoa trắng
Em buồn - trời đất bỗng như xiêu ...

                                  1991
         
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 06:33:37Nhatho_PhamNgocThai>
 
Bài thơ 358:



            MÀU NHẠT CUỘC ĐỜI
 
Liễu ru mãi sao không thấy chán?
Me chòng nhau cũng chẳng buồn ư?
Nhìn thế giới hồn bỗng tràn ngao ngán
Nghe sóng hồ reo cõi vô vi...

Ta cứ đi lang thang nơi cõi vắng
Phút giây sầu lại chạnh nhớ về em!
Thôi thì hãy vùi vào trong quán lạnh
Để quên đời bằng những cuộc bia đêm...

                                16/7/1995
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 16:29:11Nhatho_PhamNgocThai>



             

                 Thơ đời và thơ tình Phạm Ngọc Thái 
                      (Đọc "Rung động trái tim, NXB.Thanh niên, 2009)

                                                       Cô giáo Hoàng


     Tập thơ "Rung động trái tim" độ 200 trang là một tập sách khá dầy dặn (khổ 14,5 x 20,5) với 45 bài thơ - Đẹp và trang trọng. Hầu hết sau mỗi bài đều được tác giả viết lời bình hoặc giới thiệu rất công phu,sinh động.

Phải nói đó là một tập thơ độc đáo, hấp dẫn, từ trước tới nay chưa thấy một nhà thơ nào đã làm như thế! Trong đó có 12 bài "thơ đời", còn lại tất cả là "thơ tình". Trước hết xin có mấy lời nhận xét khái quát về mảng thơ đời của anh:
   
  Thơ đời Phạm Ngọc Thái (PNT) cô đúc, kể cả những bài viết dưới dạng triết lý cũng đều được chảy theo dòng cảm xúc tự nhiên. Có khi vận từ đời sống dân gian để nói về sự vất vả, lam lũ kiếm miếng cơm manh áo của người lao động.

Cuộc đời của họ giống như những chiếc chổi tre kéo lê trên đường, năm tháng bị mòn vẹt dần đi:

Em quét lá lẫn đời lẫn kiếp
Tiếng chổi mòn kêu xiết vào tim!
              (Cô quét lá đêm hồ)

    Hoặc tác giả vừa gắn nỗi lòng mình trước những sự mất mát của những con người bần hàn âý... theo nghĩa ẩn dụ rất sâu sắc như:

Trăng như đứa không nhà trôi lạc lõng
Con nai vàng chết bóng thu xưa...

  Ta thấy thơ giàu hình ảnh, hàm súc mà đa nghĩa. Có khi anh chỉ tả về hình ảnh của cô quét lá đêm mà thơ như một khúc hát du dương, cứ thánh thót gieo thấm vào lòng ta:

Liễu ru nhè nhẹ quanh bờ vắng
Em thầm thì quét lá bên tôi!

    Trong bài thơ Em Bán Xoài lại vẽ lên khung cảnh bên bờ biển của thành phố Nha Trang, dưới những bóng dừa xứ sở là những thân phận đang sống vất vưởng, nổi trôi trong chốn nhân quần. Chủ nghĩa nhân đạo của bài thơ chính là lòng thương người và nỗi đau đời:

Em bán xoài đi đêm trên cát trắng
Bãi biển chập chờn kiếp đời các cô gái lang thang...

  và:

Thế giới em đi "vòng thiên la địa võng"
Tóc còn xanh em bán kiếp đời trôi
xoài em thơm hương toả mát thân người
Ai mua xoài? Còn ai có mua em?
 
   Trong bài Cỏ Hoang - Để nói về tình yêu, cuộc sống của một cô gái trong những năm tháng đi tìm hạnh phúc nơi ngoại quốc, đồng thời nó cũng phản ảnh những thân phận bọt bèo trong cuộc tha phương của những lớp người xuất khẩu lao động mưu kế sinh nhai ở nước ngoài.

Cảnh sống của họ xô bồ, rồi quan hệ hỗn độn, trai gái chung đụng lộn phèo, bất chấp luân thường đạo lý, có khi chẳng khác gì thời  nguyên thuỷ của buổi hồng hoang xưa... như bài thơ đã kết rằng:

Ôi, cuộc bèo hoang trời đất trầm luân
Và bản chất muôn đời còn muông thú

- Hay là:

Em tự do như thể là cát bụi
Có đôi lần giời cũng khóc, mưa rơi!

  Về những cảnh tượng khốn khổ của những người lao động đi kiếm sống ở nước ngoài, ta còn thấy trong bài thơ nữa cũng rất sâu sắc của anh - Họ chẳng khác gì những đoàn quân ô hợp trong cảnh bèo dạt mây trôi...

    Như lời bình của tác giả - nhiều nơi, nhiều chỗ tranh giành xô xéo, thậm chí dối lừa nhau làm ăn không kém gì cảnh chợ giời. Đạo đức bị tha hoá, về mặt tinh thần nó đã thuộc là những lớp người tận cùng đáy xã hội:...

 Kẻ tìm vàng - Người vì cảnh nghèo đi
Đạo lý có hoá thừa đành giả dại làm ngơ
Đứa mách qué lại vân vi dễ sống
Hạt muối xót tháng năm và lòng ai đắng?
Tôi nhận chìm tôi vào những lãng quên!
                  (Nỗi trăn trở người đi tìm vàng).

  Còn ở bài Làm Ma Em Vợ thì thi phẩm có cấu trúc một bài thơ tượng trưng, nhưng nghĩa thơ nhuốm đầm sắc thái của nỗi kiếp đoạn trường trong kinh Phật mà cụ Nguyễn Du đã từng tả trong Kiều, để tác giả nói về bể khổ nơi dân tình.

   V.v... và v.v...

  Tôi xin nói sâu hơn về mảng thơ tình của anh - Hầu hết là loại thơ tình đã chia ly. Tuy tình yêu trong trái tim nhà thơ với người con gái nào đó đã qua  vẫn tha thiết nồng nàn, nhưng không rơi vào bi luỵ... có khi nó còn được tạo ra những thiên tình diễm lệ, rất đa dạng và phong phú.

   Trong bài thơ Anh Vọng Nghe Tiếng Em Hát Bên Hồ - Chỉ là giây phút bồi hồi nhớ lại tiếng hát người yêu xưa, anh viết:

Tiếng hát ấy vẳng xa đã vào bụi cát
Em mãi còn kỉ niệm trong anh
Như hạnh phúc đời anh: Cái thực là hư cả
Cái đã hư xưa mới chính thực là mình

  Nghĩa là tác giả quay sang triết lý về tình yêu và sự sống trong cuộc đời. Rồi anh sử dụng những hình ảnh vần vũ của thiên nhiên, trời đất để nói đến qui luật bụi cát, nhưng tình yêu thì mãi mãi vĩnh hằng:

Cuộc đời như bóng mây qua vũ trụ
Chiếu ở rất xa, qua hồn ta, trong mộng ủ
Ôi, hư vô- Sao quặn xiết lòng ta
Hỡi đêm tàn! Có nghe tiếng em vẫn hát tận hồ xa...

  Theo tiếng hát ấy đưa ta vào xứ huyền diệu, êm ái của tình yêu.
 
   Bài "Khoảng Trôi Trong Lá" lại là một tình thơ được cấu thành dưới gió mưa và trăng sao, nhưng bao kỷ niệm  tình yêu xưa  vẫn trở về cồn cào, day dứt trái tim của nhà thơ:

Bỗng cồn nhớ một thời dĩ vãng
Gió cứ trôi không hữu hạn bến bờ
Nhưng vẫn đó: Em,anh - cuộc sống
Xa nhau rồi! tình cũ đến bơ vơ.

   Đó là thứ triết lý rất đời, tình yêu thì đã vào bụi cát, nhưng cuộc sống của anh và em thì vẫn đang phải tồn tại... để rồi tác giả trào ra những nỗi nhớ thương:

Có bao lá cây rơi, em đã vào xa vắng
Lá nuốt em. Giờ sống thế nào rồi?
Em sung sướng? Ưu phiền? Lãng quên hay bụi cát?
Mặt trăng trên trời. Tim anh rất mồ côi

   Trong sự thổn thức nỗi lòng ấy, nhà thơ thốt lên:

Hãy níu lại dùm ta! Một thời dĩ vãng
Gió vẫn trôi, lá vẫn bay vèo...

  Nghĩa là chỉ có tiếng lá và tiếng gió vu vi... kia đáp lại lời tâm tình đó của anh. "Khoảng trôi trong lá" là một bài thơ tình khá hay và cũng là lạ.
  
  Về thơ tình mùa thu, cái cách tả người yêu của anh thành biểu tượng, chẳng những chứa đựng sâu lắng mà vẫn sinh động, như:

Đôi mắt em bóng trúc bay xoà...
Đường phúc hậu vầng trăng đầy nở...
                     (Sáng Thu Vàng)

   Với đôi môi thì:

 Môi em cười hoa lá nát đau thêm

     Để rồi anh hạ một câu thơ thật đắt:

Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!...

   Tiết tấu, nhịp điệu thơ thì uyển chuyển như một cánh võng mùa thu vậy:
             
Sáng thu vàng mông mênh mênh mông...
Sáng thu vàng xang xênh xênh xang...
  
   Tác giả đã gắn cả linh hồn, hình ảnh của người đàn bà trẻ ấy (cách anh gọi người yêu  như vậy), vào trong bóng dáng của mùa thu:

 Người đàn bà - Em nuốt mùa thu tan!

Chữ "nuốt mùa thu" này còn mang theo cả nghĩa thơ siêu thực, làm cho bài thơ mùa thu của anh càng cô đúc. Anh đã mang đến cho thi đàn được một bài thơ mùa thu hay!
   
    "Thông Và Biển" là một tình thơ mà đôi trai gái đã được hoá thân vào đất trời, để ca vọng mãi tình yêu tuổi trẻ trong vĩnh cửu, vô biên:

Biển thì xô, Thông suốt đời quạnh quẽ
Thân xù xì, nắng héo, mưa dông...

  Trong cuộc sống đầy đá sỏi, mà tháng năm như một đoàn tàu nghiền trên đường đời ta thành tan nát, nhưng "thông và biển" vẫn cứ quấn quít hát mãi bên nhau:

Vỗ mãi anh thành cát mất thôi
Tình chỉ mộng, đời cũng là hư ảo
Biển xa xót, dịu dàng và sóng bão
Lời anh ru như gió thổi mây ngàn...
   
   Nếu ở bài Người Đàn Bà Trắng ta bắt gặp một PNT với cách triết lý về tình yêu - cuộc sống rất thực tiễn:

Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
Anh cũng không làm chàng Trương Chi suốt đời chèo sông vắng
Ta không đi theo con đường lông ngỗng trắng
Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau!...

  Thì ở trong Em Về Biển - Tình yêu ấy lại được nhà thơ đẩy cao lên thành một thần tượng vĩnh hằng:
               
 Bờ bãi đời người - Cuộc sống tình yêu
Trái tim nhỏ em dựng cả toà sen chân Phật Tổ!
   
   Như nhà thơ Nga M.Lermôntốp đã thần tượng tình yêu đối với người đàn bà:

Tượng thờ dù đổ vẫn thiêng
Miếu thờ bỏ vắng vẫn nguyên miếu thờ.
  
    Ở bài Một Góc Hồ Tây tôi thích cái câu thơ:

Thiếu vắng em nên anh lẻ bóng
Lá vàng rơi thay vào chỗ em ngồi

   Bài thơ vẽ lên một bức hoạ đầy tình, mà mỗi cảnh vật đều thấm đẫm tâm linh của một con người đã bước vào tuổi hoa niên. Tình cảm, tâm hồn nhà thơ thật da diết... nhưng lại chơi vơi bởi sự cô liêu, đầy sắc hư hao như câu thơ đã kết:
                   
Trong tiếng lá bay... chầm chậm bóng ta theo...
 
   Về chùm thơ "áo trắng" của PNT - Nó nuối cảm những tình yêu chớm nở thưở đầu đời, trong suốt tựa dòng suối ban mai. Có những câu thơ mà hình tượng gợi vào trái tim ta da diết, bàng hoàng như:

Tà áo trắng động vào... khe khẽ nát tim anh!
                              (Thời áo trắng)

    Hay là:

Tà áo trắng trôi dưới dòng mây bạc
Lang thang vài cánh bướm bơ vơ
Áo trắng in ngang trời - sét đánh!
Lưỡi dao nào cào nát tim thu?
                    (Phố thu và áo trắng)
 
    Nhà thơ không khỏi bỡ ngỡ, thảng thốt như một giấc chiêm bao. Vừa mới thoáng đây thôi mà mình đã già rồi! Vì thế nên cả thành phố cũng cô đơn, hiu hắt cùng nỗi lòng anh. Anh tha thiết muốn níu kéo lại nó:
                  
Trả lại cho anh một thời áo trắng
Em đi rồi, mai thành phố cô đơn!
  
    Tình yêu vừa mang lại bao hạnh phúc lẫn nỗi đau khổ cho trái tim ta, nhưng nó cũng chắp cánh cho những khát vọng bay lên cao, để ta làm được nhiều điều lớn lao hơn, có ích cho cuộc sống cũng như xã hội.

   Thơ PNT đã đạt độ triết lý sâu sắc và có nhiều tình thơ hay! 

                               Bài bình luận đã đăng trên Tạp chí Diễn đàn 
                               của Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật VN
                                             -  CỦA MỘT NỮ NHÀ GIÁO - 
  
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 16:39:52Nhatho_PhamNgocThai>
 



Bài thơ 360:


        MÂY BAY GIÓ THOẢNG

Sóng cứ vỗ ngày đêm xô bờ cát 
Tình mây trôi... toàn mộng em ơi! 
Bao nụ hôn anh vương vãi trong trời đất
Để đến giờ thành kẻ mồ côi. 

Tuổi trẻ đi qua - chiều về, tuy hoàng hôn vẫn đẹp
Ta luôn nghĩ tới em trên mọi nẻo đường đời
Người thiếu nữ tận khung trời xa thẳm
Quá xa rồi, chỉ còn bóng mà thôi.

Bóng em vờn như mây bay, gió thoảng
Ta chẳng bao giờ nắm được gió và mây
Phố hiu hiu một chiều buồn lằng lặng
Chỉ có tiếng thơ ta vang vọng tháng năm dài...

                                   17/7/2004
            
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 17:38:54Nhatho_PhamNgocThai>


Bài thơ 361:



         LÁ ME RƠI
 
Lá me rơi khắp phố
Trời lãng đãng mây bay
Lòng bỗng nhiên buồn nhớ
Giờ chỉ còn cây thôi.

Chiều nay cơn gió thổi
Nghĩ về em mà thương
Em ơi! Tình ngắn ngủi
Thu trút lá đầy đường.

Anh cuộn mình trong tổ
Làm một con nhện giăng
Tránh mọi điều điên đảo
Ngoài xã hội nhi nhăng.

Lòng luôn nghĩ về em
Với bao nhiêu mộng đẹp
Một thế giới vĩnh hằng...
Ai hay tình lại chết!?

Lá me... lá me rơi...
Xuống đầu anh chiu chít
Nói bao nhiêu là lời
Giữa khoảng không lạnh ngắt.

                           13/10 2005
           






Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 17:55:19Nhatho_PhamNgocThai>
 



Bài thơ 362:


              TRĂNG ĐÃ TRẪM MÌNH

Trăng lai láng ngủ cùng "đêm thiếu nữ"
Gió êm đềm xao xiết làn da
Kể từ năm ấy từ năm ấy
Trăng đã trẫm mình dưới sông xa...

Sao khuya thôi cũng không rụng nữa
Cuộc đời ta giờ đã thấm sương pha
Thương nhau thao thức mà không nói
Khóc cái vầng trăng tít trên xa.

Nhớ bao tối cùng em bên bờ liễu
Vòm ngực thơm hồi hộp mê say
Qua bao toa tàu anh vẫn nuối
Bạc phơ rồi... mái tóc xoã mây bay...

                                 10/2/1996
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-13 18:09:29Nhatho_PhamNgocThai>

Bài thơ 363:


       GIÓ SỜ SẨM GÁI
 
Gió ru cành liễu xoã lê thê
Tan tác hoa bay khắp bốn bề
Cảnh xuân trông tựa như hôn phối
Khiến lòng thiếu nữ khóc ri ri...

Trời cao thì dấm dí trên cao
Biết ma đi ăn cỗ nơi nào...
Cô em nọ lấy chồng qua phố
Dáng thẹn thùng mà mắt sáng như sao.

Đến gió còn thích sờ sẩm gái
Đức Bà nào có hám đồng trinh!
Muôn năm vĩ đại tình hoang dã
Mấy thầy sao cứ nói là... khinh?

                               15/2/1995
             
 
 







Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-23 05:19:25Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 364:


         
       NGƯỜI ĐÀN BÀ HOÁ THÂN
 
 
Người đàn bà đi quẹt qua cửa gió
Làm cháy bùng cả tim và da
Mắt em ngời trăng, môi em nhóm lửa
Em hoá thân thành Đức Phật Bà!

                                 20/9/1994
           
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-20 05:25:11Nhatho_PhamNgocThai>
 Bài thơ 365:


              TẶNG
 
Em xin thơ tôi lại muốn tặng tình
Một chút nhỏ, nhỏ thôi... em nhé!
Thế có đủ để ấm lòng thiếu nữ?
Tình cho rồi, hồn anh hoá hư không...

                         25/1/1999
         
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-20 05:48:27Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 366:


         TRONG THẢM LÁ TÌNH

Anh trở lại thăm hàng cây xanh mát
Nghe bên bờ sóng nước lao xao
Tình là mộng, em ơi! Thầm hương ngát
Đường yêu đương nay thành cõi chiêm bao.

Đôi mắt em đong mặt hồ nước biếc
Vầng trăng soi mơ giấc đêm đêm
Anh ôm ấp một thiên thai tưởng tượng
Giữa thế giới nhân quần hồn anh bay không trung.

Tình xưa đã hoang tàn, đổ nát
Chân lang thang trong thảm lá mênh mông
Tan vỡ cả trái tim và thể xác
Dưới bầu trời mây gió hư không...

                            1/4/2006
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-20 06:33:31Nhatho_PhamNgocThai>
 


Bài thơ 367:


            HẠNH PHÚC TRONG ẢO MỘNG
 
Dưới đêm sương đường đời mưa gió
Những hàng cây lẳng lặng đứng dầm chân
Các ngọn đèn vơ vẩn cháy lang thang
Đưa ta vào một không gian nhạt lạnh.

Ngọn lửa từ đâu trong ảo mộng?
Hình ảnh em quấn quít bên ta...
Em trong trắng như thể vầng trăng mọc
Ánh lửa hồng ấm lại bến bờ xa.

Người đàn bà - Ôi, bông hoa hương ngát
Nuôi giấc ngủ và bóng thức trái tim
Nghe tiếng lá khuya rơi xào xạc
Tâm trí ta thổn thức nhớ thương nàng.

Khi em gần tim anh hoá mặt trời
Em xa xôi... tâm hồn băng giá lạnh
Tình yêu em biển trời cất cánh
Giọng nói dịu hiền anh uống cả đôi môi...

                        5/2/2006
             
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-20 06:40:39Nhatho_PhamNgocThai>
 
Bài thơ 368:


               LÀN HƯƠNG ĐÊM
 
Đêm nhớ em nguyệt không thấy bóng
Hoa đâu đây bay thoảng trong khuya
Ôi, mái tóc người xưa vẫn buông trên lồng ngực
Em về man dại như mơ

Em là nửa cuộc đời anh có thực
Nửa đời còn anh sống giữa vô vi
Dáng hình em treo tận trên không hư ảnh
Làn hương đêm cứ thao thức thầm thì...

                             20/1/1995
                 
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0