📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

665 trả lời, 165.522 lượt xem — Trang 16 / 23
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-20 16:32:33Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 458:
 
          TÌNH YÊU VÀ SỰ SỐNG TRƯỜNG TỒN


Tiếng lá rơi theo làn gió bay
Thế giới bọc em vào mênh mông
"Giống" của em là trục quay vũ trụ
Hạt nhân của tên lửa tầm xa chốn bụi trần.

Hàng cây phố reo qua ta đêm nay
Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết
Em ở đâu? Hoa nở hay bụi cát?
Có nhớ khi cởi trần đắm đuối yêu anh!
 
Hiu hắt buồn gió thổi miên man
Trong sự sống trường tồn và bụi cát
Tình yêu em cưu mang cả thế giới khỏi cơn dãy chết
Thơ anh lãng đãng bay vô vi ngoài vũ trụ...

                                     2005
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-07 18:45:34Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 459:


       VIẾT TRONG ĐÊM NOEL

Trái tim anh mưa tạnh, sóng lặng rồi
Dẫu nhớ nhung lòng chỉ hơi man mác
Em ngủ bên chồng chắc cũng đã yên bề ngon giấc
Tình chúng mình chấm hết, thế là xong.

Những đêm yêu thành cổ tích, phải không em?
Ôi cái thời không chiếu, không màn bên trăng gió
Đời thiếu nữ em trôi hoá câu vọng cổ
Anh cũng chỉ ru anh trong bóng nhạt khuya về.

Nhớ ngày nào anh vẫn đón em đi
Tối phố, trời sao... tình yêu tuổi trẻ
Ta trút cho nhau cả trời lẫn bể
Năm tháng qua, tất cả ngỡ chiêm bao....

Đêm Noel đó em! Trai gái vẫn rủ nhau
Chỉ có hai ta hai trời cách biệt!

                       Đêm Noel 2008
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-20 16:44:18Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 460:


        TIẾNG HÁT CỦA NGƯỜI THỤC NỮ

Em thao thiết suốt mùa giá buốt
Xuân về rồi, nhưng không có anh!
Hoa đào nở hắt hiu trên thềm vắng
Vài cánh rơi lẳng lặng đến se lòng.

Năm tháng đi qua đời em vào bụi cát
Tình hư vô... anh có xót không?
Nhìn con én bay giữa trời hiu quạnh
Con chim lạc đàn phải chăng cũng là em.


Ôi, những đêm xưa bên hồ em vẫn hát
Khúc hát say người thiếu nữ đang yêu!
Anh âu yếm nhìn em và vuốt tóc
Nụ hôn tình ấm cả đêm thâu.

Tình ly tan em về nơi biển cả
Sóng đánh, bão vùi...đâu bằng sóng lòng em!
Em vẫn chờ và mong ngày anh lại đến
Cứ mịt mù sương gió những đêm đêm.

Trái tim vỡ tan rồi, anh ơi! Không lành được
Em hoá đá lúc nào... nhưng để đợi chờ ai!
Giọt nước mắt chảy tràn đời bọt bể
Có làm anh chạnh lòng
            nhớ đến người con gái thuở ban mai?

                                     Xuân 2009

Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-21 15:23:32Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 461:


        MONG GẶP LẠI VẦNG TRĂNG

Anh đã gặp vầng trăng đêm hoang vắng
Cháy bỏng trái tim, hồn say đắm
Ôm em vào lòng tha thiết môi hôn
Cuộc lãng mạn tình nhớ mãi không quên.

Anh - Cây thông hao gầy lặng lẽ
Em - Bông hoa hương sắc trời mỹ lệ,
Tình đôi ta làm bão tố cuộc đời
Ôi, tấm thân em cả vũ trụ tuyệt vời!
 
Những âm thanh buông hoà trong khúc nhạc
Đời người, em ơi! Như chiếc lá mỏng manh
Ta đi giữa trần gian bụi cát
Phút gặp nhau lòng quyến luyến yêu thương.

Thơ anh rỏ đôi dòng lệ xót
Người đàn bà hồn hậu gợi khêu
Nghe tiếng gió reo quanh tha thiết
Mong gặp lại vầng trăng thân yêu!
 
                                 2005

Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-21 15:42:26Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 462:


        VĨNH BIỆT CUỘC TÌNH

Thôi! Vĩnh biệt cuộc tình êm ả
Khúc nhạc đời chan chứa tuổi thanh xuân
Bên hồ liễu những đêm trăng sáng tỏ
Đã lùi vào trong gió bụi trần gian.


Anh trở về như Napônêông đi tù ngoài hoang đảo
Ông giành thời gian viết những trang hồi ký
                                      thuở tung hoành...
Anh lấy tình xưa xây giấc thi nhân
Lòng tiếc nuối tình sao ngắn ngủi.

Nhưng chẳng lẽ đời không em lại trở thành vô nghĩa?
Bao trai gái quanh mình vẫn tha thiết yêu đương
Anh cứ bước lang thang hiu hắt bóng
Tình qua rồi, mãi mãi xa trông...

Em an phận bên người chồng quên lãng
Còn đâu những tháng ngày... 
                             dẫu ta chửa hôn nhân?
Thơ xót đắng bởi tình xưa như rượu ngọt
Nhớ những đêm khuya nào
                             anh vẫn cởi áo quần em...
 
                                          2006


Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-21 15:55:05Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 463:


             NGHE GIÓ HEO MAY

Gió heo may bóng em về đêm mát
Khúc thơ tình dìu dặt quê hương
Mây rụng xuống buông rèm trên sóng biếc
Bên hồ trầm mặc tiếng chùa chuông...

Hồn du khách anh chơi vơi theo gió
Mộng tình xưa tha thiết yêu thương
Đã bao đêm cùng em ân ái
Dựng cả một thánh đường quanh anh.

Mới chợt hiểu: tình gái trai chỉ một thời khắc vút!
Trôi qua rồi, tất cả đã chia phôi
Gió heo may cứ bay về da diết
Người thiếu nữ năm nào có còn nhớ, em ơi!
 
                                        9/2005
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-26 15:30:04Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 464:


       TRÊN SÂN KHẤU CUỘC ĐỜI
                  
Ta chào xuân trên cái sân khấu cuộc đời
Bao năm mây mù che khuất
Nay dòng thơ ta đã bay đi tràn khắp
Như đàn én bay, hoa nở trời xa...

Cõi dân gian muôn năm hơn mọi đế vương kia!
Chính trị cường quyền chỉ là tạp dịch
Hồn thơ ta trên trời cao non nước
Lưu truyền vọng tới thiên thu.

Ta từng nổi trôi nỗi dâu bể phù du
Lăn lộn chốn nhân quần, mộng mơ đời gió bụi
Trái tim ta đoá hồng trong bóng tối
Đêm ngày thơm toả hương say.

Ôi! Cái sân khấu cuộc đời, bức màn chót rồi đây!
Những phông cảnh diễn qua giờ trôi vào quá khứ
Thời thế ư? Ta dẫm đạp lên thời thế!
Đón xuân về vui giữa nhân dân...

                Mồng 3 tết năm Kỷ Sửu
                    (tức 28/1/2009)
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-26 15:44:52Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 465:

           NHỚ MÃI BÓNG EM

Cứ nhớ mãi bóng em trong ký ức
Những đêm hồ tha thiết trăng sao
Hỡi con gió cũng đừng than vãn nữa
Bụi cát rồi! Ôm giấc mộng tiêu dao...

Đó là quãng thời gian đẹp nhất!
Trái tim ta đau, hồn hoang mạc lang thang
Ôi, quá khứ quí hơn vàng bạc
Tuổi trẻ qua rồi, tình cũng ly tan!
 
                                12/2008

Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-26 16:00:19Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 466:

        ANH THẤY CẢ MẶT TRỜI
         VÀ MẶT TRĂNG TRONG ĐÓ
                   
Nhớ lúc cùng em đêm thu hiu gió
Hay khuya hè xào xạc lá bay rơi
Thân đàn bà ngửa lên: phiên bản của thiên thai...
 
Tạo hoá sinh ra một lỗ cổng trời
Hang hút sâu, rừng che phủ bên ngoài
Anh rẽ bụi, tìm đường vào em làm bất tử!

Và làn môi em bông hoa thơm lạ
Ánh mắt ái tình huyền ảo xa xôi
Đôi bầu ngọt em là hai trái lê mời.

Gió vẫn nổi bên hồ xưa, đó em!
Trong canh khuya thao thức bờ sóng vỗ
Cứ hiền dịu như vầng trăng mơ ngủ
Để cho lòng càng nhớ nhung thêm.

Những linh hồn đã chết đuối gặp em hồi sinh lại!
Anh trở thành một thi nhân thời đại
Hoa trái đời anh nở từ vôi vữa, tro tàn.

Em là nốt đàn ru những đêm thương nhớ!
Ôi! Một thời trai gái say nhau
Anh thấy cả mặt trời, mặt trăng
                      trong cái đĩa của người yêu...
 
                                        2005
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-26 17:05:29Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 467:
 

       MƯA LÂM THÂM   

[/align][/align]Cái bóng nữ sinh dịu hiền yêu dấu
Đôi mắt em nhìn thu khoảng trời xanh
Như dòng suối, bông hoa, nhành liễu
Trên bờ bãi con người…lay động trái tim anh!

Hỡi hàng cây có hơi thở em
Những vì sao đêm rào rạt gió
Giây phút bên nhau bao lời thương nhớ
Khoảnh khắc lặng im cũng chứa chất tình đời.

Nhưng em ơi niềm vui nay tan biến
Anh ngồi lâm thâm mưa bụi bay
Nhìn hàng cây lá đổ
Tình thì bèo dạt mây trôi...

Ôi! Cuộc sống biết bao ý nghĩa
Tháng năm em tạc tượng vào anh
 Khi anh ôm thiếu nữ vào lòng
Tưởng như cả đất trời tụ vào bất tử!

Mưa lâm thâm, mưa lâm thâm...
Anh ngồi viết những vần thơ thổn thức
Tóc trên đầu đã bạc hoa râm
Mối tình xưa hoá đá giữa trời non.

Giờ em ở nơi nao... em yêu nhớ!
Chút yếu lòng da diết bóng em mơ
Tiếng con cuốc đêm mưa kêu khản cổ
Kỷ niệm qua âm vang khắp bến bờ... [/align] [/align]                            27/12/2008[/align]
 
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-26 17:19:45Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 468:



       DƯỚI ĐÊM SƯƠNG BẠCH ĐÀN

Nhớ đêm dưới bạch đàn gió bay xào xạc
Anh bế em nõn nà như một vầng trăng
Tiếng nói em trìu mến dịu dàng
Một thời trôi đi bóng mây lan...
 
Làn sương đêm buông em lại về thao thức
Hoa bay dìu dịu hương khuya
Vẫn dáng hình nữ sinh xưa mơ mộng
Kỷ niệm trong anh chẳng bến bờ.
 
Ôi, hàng bạch đàn vẫn reo tha thiết
Cứ hát vô vi giữa khoảng không
Bóng người gái qua rồi, đời bụi cát
Trái tim anh rỏ máu ngày đêm!
 
                               2005


Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-27 15:36:29Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 469:

       TA VẪN BAY KHÔNG VƯỚNG VẤT BỤI TRẦN
              
Sống giữa trần gian mà tâm linh cõi vắng
Quan chức phù du, đêm ngàn sao lấp lánh
Lặng lẽ giữa trời anh đứng tựa núi non...
 
Thơ thẩn lòng ru giấc hiền nhân
Ôi! Thăng Long, chốn quê nhà ẩn bóng
Hồn tiêu dao trong mãi xứ vĩnh hằng.
 
Cùng vợ con lo manh áo, miếng cơm
Chẳng khinh bạc, chẳng tôn sùng ngưỡng mộ
Không ác độc bon chen, danh vị không đếm xỉa.
 
Thời thế như đám mây
Ta vẫn bay không vướng vất bụi trần
Ngỡ hư không nhưng lại là rất thực!
 
                                 14/7/08

Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-27 15:50:46Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 470:

          EM LÀ BẢN TÌNH XÔ-NÁT CHỨA CHAN
                 
Ta vùi trong tình quên lãng tháng năm  
Sự đời, em ơi! Nhiều rối rắm
Lại hiện trong anh
              các bộ phận của em đẹp lắm!


Ngày đi kiếm tiền, tối ân ái bên em
Nhớ những lúc bế em lên
                   chiếc giường đệm trắng thơm
Nguyệt của người yêu vĩ đại và thiêng liêng...

Mắt em đong cả bầu trời thắm mênh mông
Ôm em càng thấy cuộc đời giàu nhân ái
Đấy! Sự sống tột cùng hoang dại.

Nghe tiếng mõ chùa xa buông trễ nải
Em là bản tình xô-nát chứa chan
Tấm thân truồng đàn bà thánh thiện vô biên...
 
                                  22/3/2009

Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-28 16:34:29Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 471:


            VÁY THIẾU NỮ BAY

Váy thiếu nữ bay để ngỏ
Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
Tìm vào chỗ ấy của em...

Trên bờ bãi con người
                        em trổ hoa, trái ngọt
Đến đế vương cũng khum gối ước mong
Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài điện ngọc
Đây, sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm!

Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
Bay trên bầu trời, bay giữa thế gian
Có phải đó khúc quân hành nhân loại?
Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh.

Váy thiếu nữ bay để thấy ở đời còn có lý!
Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
Dù dung tục vẫn thánh linh bậc nhất
Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang...
 
                                          2006
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-28 16:51:27Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 472:


      MẶT TRỜI CHÂN LÝ CHÓI QUA TIM

Cuộc sống hư vô em rót vào ngọn lửa
Biến ao đời thành biển cả bao la
Lá trên cây ru, mây trời bổi hổi
Đi giữa đường nghe gió hát mùa thu...

Khi em nằm mộng mơ dưới vầng trăng sáng
Xôn xao bờ sóng vỗ đêm ngày
Em mời chào hoa quyến, bướm ong say
Người đàn bà có đôi mắt huyền vũ trụ.

Ôi, dưới lớp lông tơ mềm ấp ủ
Khi miếu đường em mở rộng cửa thiên...
Bụng em trắng một bầu trời bất tuyệt
Đưa hồn anh lên tận chốn niết-bàn.

Anh thiết tha ve vuốt tấm thân mềm
Thấy trong ấy cả thế giới này tồn tại...
Cuộc sống - Tình yêu ơi, có phải?
Đó: mặt trời chân lý chói qua tim!
 
                              2005
  


Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 04:44:05Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 473:


     NGƯỜI ĐÀN BÀ MỜ XA

Hàng cây phố đứng im buồn ngủ
Mây thẫn thờ vơ vẩn tầng cao
Chuông chùa vẳng tiếng hư hao
Đời cát bụi, em ơi! Cát bụi...
 
Bãi cát lòng anh vẫn xót xa trộn muối
Thế thái nhân tình biển cả mênh mang
Nhớ khi ôm em vào lòng hôn đắm đuối
Ta bên nhau cuộc sống xuân sang.
 
Đêm Hà Nội anh đi giờ vắng bóng
Lãng quên ngày tháng lánh phồn hoa
Ôi! Kỷ niệm ấm êm chìm dĩ vãng
Người đàn bà cứ mờ xa, mờ xa...
 
                              2008
 
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 04:54:44Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 474:


        TRỜI BÃO VIẾT CHO EM

Trời đang bão mà lòng anh vắng
Vẩn vơ tình nhớ bóng em xưa
Lòng trôi dạt theo khúc đêm mưa
Bản xô-nát giờ đây không còn nữa.

Những êm đềm của tháng năm qua
Chỉ còn giông tố và cõi hư vô
Người con gái có đôi mắt thăm thẳm biếc
Khuôn mặt em như vầng trăng xa.

Em hiển hiện bức tranh toàn bích
Ru hồn anh trong bão gió tơi bời
Ngoài trời cây rung lá đổ
Quấn quít hình em man dại tuyệt vời!

Chắc em cũng quên rồi, lòng dạ đàn bà như đom đóm
Tình mới chắc gì đã bằng tình cũ, em ơi?
Thôi! Đành thế, ta trôi vào dĩ vãng
Ngọn lửa tim anh cháy mãi bời bời...
 
                                  2005


Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 16:10:16Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 475:
 
         HOANG NHƯ RỪNG
       MÀ THẾ GIỚI NHÂN SINH

Lá vàng bay chiu chít xuống đời anh
Em gieo khát vọng yêu đương, cây đời anh xanh lại
Thành phố thêm thương, lòng càng nhân ái
Tình nồng nàn với cuộc sống dân gian.
 
Cùng ta vui vầy trong khoảnh khắc yêu em
Hỡi đêm tối mịt mùng sâu thẳm!
Hỡi hàng cây bên bờ gió cuốn!
Mắt em chứa cả khoảng trời mơ.
 
Em xinh tươi và rất đỗi nên thơ
Thân nhi nữ hoa vừa mới nở,
Để cùng anh làm cuộc ái tình bất hủ!
Hoang như rừng mà thế giới nhân sinh...
 
                                2005


Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 16:47:08Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 476:


      NGHĨ VỀ MỘT NHÀ THƠ GIAN MANH

Thơ của nó vứt đi rồi!
Bởi không ý nghĩa, chao ôi thật buồn
Nó làm thơ như ao chuôm
Vớ gì nó cũng vớt luôn đổ vào
Nó làm thơ như phường chèo
Úm ba la cứ nháo nhào tưởng hay
Nó làm thơ như trò thôi
Ba xu đổi lấy một nồi cám heo
Nó đem chó thụ tinh mèo
Phởn lên lại tưởng người yêu cho tình
Tứ nghĩa xiên xẹo linh tinh
Cả đời nó vẫn chỉ thằng gian manh.
 
                             8/8/2005

Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 16:56:35Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 477:

          MỐI TÌNH TRÔI ĐI NHƯ GIÓ MƯA
              


Khi em còn một thiếu nữ ngây thơ
Cùng với anh bao lời ước hẹn
Con gái nồng nàn vầng trăng xa thẳm
Tiếng nói ngọt ngào tựa suối reo.

Anh yêu em dào dạt sóng dâng trào
Giữa biển lớn mênh mang cuộc sống
Tất cả hết rồi em! Thế giới này trống rỗng
Văng vẳng bên tai buồn tẻ tiếng chuông chùa...
 
Mối tình trôi đi như gió mưa
Để đêm nay lòng anh da diết nhớ
Sao vắng, trăng lu, lá bay lặng lẽ
Và trái tim khe khẽ đập thành thơ!
 
                                   2005




Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 17:03:12Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 478:


         BÀI CA BƯƠM BƯỚM

Hai trái đào em treo
Anh xoa vào em hát bản tình ca
Ôi, thiên thể như fa-lê con gái
Một đài hoa! Một đài hoa!...

Vậy thì gây chiến tranh làm chi cho máu đổ?
Em mở toang ra mà kêu gọi hoà bình,
Hãy cứ yêu cả tâm hồn cùng xác thể
Bươm bướm em: đó, tuyệt đỉnh tận cao xanh...
 
                                    21/8/2005

Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 17:12:23Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 479:
 
 
         CON GÁI MỞ MANG LINH HỒN SỰ SỐNG

Con gái mở mang linh hồn sự sống
Không có em tất cả hoá khô cằn
Và thành phố sẽ phủ đầy bụi cát
Em là biển trời thơm mát trong xanh.

Con gái mở mang đoá thiên thai tạo hoá
Em đi hoa bướm hương bay
Thơ anh viết biển cồn sóng dậy
Cây đàn tình xúc động vút căng dây!

Em vừa mang bão tố trong mình 
                                và dòng sông dịu êm
Một trời yêu đương say ánh mắt
Mãnh liệt cả tâm hồn thể xác
Váy em bay để lộ ra một cái bánh tuyệt trần...
 
                                      2006

Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 17:27:41Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 480:


         ANH NHỚ LẠI

Anh nhớ lại một thời đẹp đẽ
Những đêm yêu trong bóng lá xạc xào
Ánh mắt em gieo cả mùa trái ngọt
Tối bên hồ nghe sóng vỗ nôn nao.


Anh nhớ lại những tháng năm tuổi trẻ
Nhìn mây mù cũng thấy ngọc bên trong
Cuộc sống đời thường mà lung linh gấm vóc
Em dẫn anh vào thế giới ánh trăng...

Anh nhớ lại, dẫu chỉ còn dĩ vãng
Vòng đời ngắn lại rồi! Ôi, tiếc không em?
Liệu những đêm em thao thức bên chồng
Có nghĩ đến lúc đã cùng anh hoan lạc...

                                    2006



Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-31 17:13:17Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 481:


          SỐNG GIỮA ĐỜI
    NHƯ MỘT BÓNG MA HOANG
              
Ngồi trong phố lòng bao bối rối
Nhìn hàng cây bóng lặng đứng trầm tư
Đường sương mù chắn lối chửa mở ra
Tình cũng nhạt hư vô đời trôi dạt.


Sinh làm chi giấc mộng lòng khát vọng!
Cứ như các thường dân vui thú tháng ngày
Chẳng đẹp đấy ư? Tràn sung sướng mê say
Mà tận hưởng, không khổ sầu, quên lãng...

Kia vinh quang ngẫm chỉ là ảo giác
Mai chết rồi, còn gì biết nữa đâu?
Mà hôm nay phải trăn trở đau đầu
Con người sao tư tưởng nhiều mâu thuẫn.

Ngồi trong phố hồn quay trống rỗng
Tháng năm này liệu có lý hay không?
Sống giữa đời như một bóng ma hoang
Lòng thì vỡ, cõi trần gian lạc lõng...

                        15/11/2008
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-30 17:05:56Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 482:

      TÌNH GIÓ MÂY MÀ THA THIẾT NỒNG NÀN
           


Ta nói mãi về những tối trời gió mát
Hay những đêm không chiếu, không màn
Miễn có em thì ở đâu cũng đẹp
Em là bản tình xô-nát trong anh.

Thế là hết! Tất cả thành bãi cát
Tình gió mây mà tha thiết nồng nàn
Em đi lấy chồng bỏ anh lại lang thang
Ngọn lửa đốt trái tim thành hoang phế.

Ai bảo cứ yêu rồi mới thế!
Bàu tí em tụ ngọt trái cây
Đã bao lần anh hôn bàu thơm ấy
Còn cửa động em... đôi cánh bướm vừa bay...

                                  28/12/2008
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi! Nhà thơ làm có khác! Thơ hay mà sâu sắc vô cùng
Xin mời ghé thăm:
http://www.daytohong.net/
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=549263&mpage=1&key=򆔷
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-30 17:17:00Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 483:

          VỀ GIÀ
                  
Ta ngồi bóng lặng hồn vơ vất
Sống giữa cuộc đời như khoảng không
Nghe gió mùa đông về heo hút
Tiếng ngỗng cụ Tam Nguyên mênh mông...(1)

Có yêu trần thế? Tớ chẳng yêu! (2)
Người ngợm sinh chi đến là nhiều
Dẫu cũng khi vui, lắm lúc tẻ
Chết chưa muốn chết, sống đìu hiu.

Vô thưởng, vô phạt... có khi hay?
Rượu thì không uống lấy chi say?
Thân đã về già... gái cũng hết
Tứ khoái chỉ còn mỗi một thôi!

Gọi mãi nàng thơ đã hết hơi
Tình tọt gì đâu nữa, thơ ơi!
Ngồi buồn thì gảy dăm ba chữ
Kiếp sau làm gió để chơi thôi...

                        18/11/2009

(1) Tam Nguyên Yên Đổ là tên huý của nhà thơ Nguyễn Khuyến - Trong bài "Thu vịnh" cụ đã viết hai câu:
       Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái
       Một tiếng trên không ngỗng nước nào?
(2)  Thi sĩ Tản Đà đã viết:
         Trần thế em nay chán nửa rồi...


             
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-30 17:25:17Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 484:


          ANH VẪN Ở BÊN HỒ TÂY
            
Tình để lại vết thương không lành được
Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian
Em dịu ngọt trái tim từng tha thiết
Người con gái anh yêu nay hóa khói sương tan.

Ta cũng già rồi, em ơi! Vết thương còn đau buốt
Hạnh phúc qua như một cánh chim bay
Nỗi khổ tình người để đâu cho hết
Tình thơ ngây? Tình sao mãi mê say.

Nhớ buổi đón em cổng trường sư phạm
Đôi mắt từ xa đã nhận ra người...
Tình yêu có cái nhìn trong linh cảm
Giờ ở đâu, người con gái xa xôi?

Thế đó, em ơi! Tình qua không trở lại
Sắp hết kiếp rồi máu tim ta chảy mãi không thôi
Em có nghe gió hồ Tây đang thổi,
Anh ở đây, anh vẫn ở bên hồ Tây mây trôi...

                           Đêm 26/11/2009



Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-31 17:06:57Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 485:


      NẾU ĐƯỢC CHẾT TRONG TÌNH YÊU

Nếu ta được chết trong tình yêu
như giấc ngủ êm rồi lặng mất
Cuộc sống là gì ta không cần biết
Bởi cõi trần mệt mỏi lắm, em ơi!

Không phải chỉ có mệt thôi
Còn đủ thứ bịp lừa
Xã hội, chính quyền, đảng ư? hay chủ nghĩa...
Nó như con bạch tuộc nhiều vòi.

Nếu được chết trong em là hạnh phúc nhất rồi!
Ta ru nhau...
Mọi thứ trên đời không cần đếm xỉa
Cũng chẳng phải rạch ròi sự thật và dối trá
Quên đi, hãy quên đi! Tất cả, thế là xong.

Ta sẽ chết trong em trong sạch mà vô biên
Đừng bao giờ nói với ta về những kẻ
                    hay diễn trình về nghị quyết?
Lũ hàng rong thì buôn vỉa hè,
                         còn chúng buôn nhà nước,
Kẻ cường quyền giờ càng lắm thối tha...
Cứ để ta chết trong em như giấc ngủ đi qua!

                               26/11/2009




Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-31 17:24:32Nhatho_PhamNgocThai>
Bài thơ 486:

          TỨC LÀ TA ĐÃ ĐÂM VÀO CẢ TRÁI TIM EM

Ta nhớ lại một thời trai trẻ
Em, bông hoa thơm ngát phố phường
Như cả bàu trời mùa thu êm dịu
Đáng lẽ cuộc đời anh đã tràn hương.

Phải chăng lỗi chỉ bởi lòng kiêu mãn?
Em đến rồi anh lại đẩy cho xa
Mặc dù lòng anh yêu em khôn tả
Hỏi vì sao khi đó thế? nghĩ không ra.

Ta hoá kẻ tầm thường nhỏ bé
Khi chưa được hoa thì mơ ước yêu hoa
Tình yêu đến lại ra tuồng ngạo mạn
Để tự cầm dao đâm vào trái tim ta!

Tức là ta đã đâm vào cả trái tim em, máu chảy
Nên suốt đời anh bão tố bùng lên
Và cuộc sống thành đau thương, rồ dại
Tóc bạc rồi, tình cũ còn nguyên.

Ở bến bờ xa em có nghe lời anh nói?
Cát bụi bay, cát bụi khắp nẻo đường...

                           28/10/2009

Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
Đăng nhập để trả lời
0