📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ LƯU TRỮ TRẦN MẠNH HÙNG

49 trả lời, 10.381 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 15:15:32Trần Mạnh Hùng>
1001 Đêm

Ôi chuyện tình Nghìn Lẻ Một Đêm.
Vương gia say đắm tựa sau rèm.
Mỹ nhân thỏ thẻ ru vào mộng.
Hoàng thượng mơ màng đắm đuối thêm.
Chuyện hết đêm còn , đêm nối chuyện.
Nhen tình chớm nở, chớm hương nhen
Lần lừa năm tháng nghìn đêm lẻ
Nồng thắm duyên lành ta có em
Trần Mạnh Hùng

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 18:38:38Trần Mạnh Hùng>
Ách Giữa Đàng

Những chuyện gì đâu, chuyện tận đâu.
Tình duyên dang dở, đổ đầu ngâu.
Thấy trời tầm tã: Ngưu Lang khóc
Nhìn đất âm u: Chức Nữ sầu
Lắm chuyện, lắm phiền, thôi sợ lắm
Ít lời, ít tiếng , giữ gìn sau
Một nhường, chín nhịn đành lơ láo
Bằng hữu văn thơ kính mến nhau
V ư ơng Gia/TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 18:41:03Trần Mạnh Hùng>
AI  1
Ai bảo với cô tôi mất vui
Ai xem lời hứa chỉ đùa cười.
Ai mang tâm sự ra rao bán
Ai vướng  tơ tình sắc kém tươi
Ai khổ đau nhiều nên ngớ ngẩn.
Ai thương nhớ lắm  sợ lòng nguôi
Ai mơ tưởng đến lời hò hẹn
Ai hững hờ ai. Nhớ một người
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 18:42:51Trần Mạnh Hùng>
ÁI KHANH
-4-
Ta nhớ mãi một chiều trong cung điện
Quỳ bên ta hoàng hậu lả lơi mời
Đẹp làm sao từ ánh mắt làn môi
Ta đắm đuối lịm hồn vùng ngực ấm

Tuổi 16, tuổi trăng tròn tinh khiết
Nàng như sương, tóc mềm mại như mây
Hơi thở nồng rạo rực đến cuồng say
Môi hé nở, mắt khép hờ lạc mộng

Làn tóc xoã chạy dài trên lưng ngọc
Tấm thân trần uốn éo đẹp kiêu sa
Đêm thần thánh, đêm dâng hiến ngọc ngà
Ta vụng dại hôn lên dòng nước mắt

Từ đêm ấy , một mối tình nở rộ.
Nhưng tinh yêu … chỉ đến phía tim ta
Ta đợi nàng trao ánh mắt đậm đà
Nàng lạnh buốt với nụ cười vô cảm

Nàng đến với ta vô hồn như đôi dép
Dép vô tri đời đặt để thành đôi
Được ca tụng như thần tượng lên ngôi
Vô cảm xúc, nàng không quyền lựa chọn.

Ta đã hiểu và vô cùng đau khổ
Ta là vua, nhưng cũng phải quy hàng
Vì tình yêu là báu vật phi phàm
Ta biết thế nên phải đành thua cuộc

Ta còn nhớ một thời không xa lắm
Nàng lại đây hãy hầu chuyện cùng ta
Kể ta nghe những cay đắng đã qua
Nàng buồn bã vì nàng là chiếc dép
Sống chung đôi bởi người đời buộc ép

Không có chiếc kia , cũng vô dụng bỏ đi

Ta thương sót muôn vàn hỡi Quý Phi
Trần Mạnh Hùng
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 18:47:59Trần Mạnh Hùng>
ÁI KHANH 2
-5-
Lâu lắm rồi không về thăm vương quốc.
Hỏi thăm người thuở trước sống ra sao
Có niềm vui trong ánh mắt dạt dào.
Mà nghe thoảng hương bay từ má phấn.

Lâu lắm rồi không về thăm vương quốc.
Kinh đô xưa còn rực rỡ huy hoàng???
Vườn thượng uyển với muôn ngàn hoa đẹp.
Dầu chân ai còn vướng động mùi hương.

Lâu lắm ta không về thăm cung điện.
Ái khanh ơi còn nhớ buổi trăng tròn.
Nàng đã hát những bài ca tình ái
Ta ngất ngây trong mắt biếc môi son

Lâu lắm ta không về thăm cung điện
Nàng lại đây, ngồi xuống cạnh bên ta
Nàng nghe chăng tiếng tim đập thiết tha
Không thay đổi dù thời gian xa vắng.

Ta trở lại - ô kìa nàng bối rối
Mắt xót sa và gượng nở nụ cười.
Ta hiểu rồi vinh hoa là thuốc độc
Mối tình nào cũng phải đến thế thôi

TMH/Vương Gia
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 18:52:16Trần Mạnh Hùng>
Ai nhớ ai
-6-

Ai đắm ai say ai nhớ ai
Hỏi ai thao thức đã bao ngày
Ai buồn, ai xót cùng ai nhỉ

Ai giận, ai thương đến h éo người.
Ánh mắt ai kia tình vạn kỷ.
Nụ hôn ai đó mộng mu
ôn đời
Trói nhau dáng ấy ai mà biết
Ai nhớ Thôn Đông, ai nhớ Đoài
Trần Mạnh Hùng

 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 18:58:08Trần Mạnh Hùng>
AI NHỚ NỔI
-7-
.
Rượu trong ly đã cạn
Xin rót cho thật đầy.
Cuộc vui còn dang dở.
Em cuống quýt đến hay.

Rượu trong ly đã cạn.
Ly còn đọng men cay
Chuyện đâu còn có đó.
Uống thỏa thích đêm nay?

Rượu trong ly đã cạn.
Ly còn ấm trong tay
Tiếng ai cười rất sẽ.
Sợ khuấy động đêm dài

Rượu trong ly đã cạn.
Còn nhiều chuyện bên lòng.
Ai nhớ? Ai nhớ nổi
Bao nhiêu ly say mồng

Ly không rượu quay ngang.
Ly ai úp xuống bàn.
Hững hờ hóng câu chuyện.
Mắt nhắm mở mơ màng

TMH




 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 21:42:18Trần Mạnh Hùng>
ẤM ỨC CƯỜI
-8-
Mắt nhướng không lên lại quậy rồi.
Suốt đêm chưa thỏa... ối trời ôi.
Cơm vừa tới dạ tiêu nguyên khối.
Máu chửa về tim bỗng nhập đôi.
Cố nhướng không lên- buồn liễu rũ
Gắng gồng chẳng thẳng - tủi em tui.
Cờ không có gió sao mà phất.
Đôi mắt nhìn nhau - ấm ức cười
Trần Mạnh Hùng

Mến chào Vancali, vì có tí chuyện buồn, nên...
Chúc Vancali vui
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 21:45:25Trần Mạnh Hùng>
AN LẠC
-9-

Phủi bụi.
Trừ dơ.
Sạch dơ.
Một gốc.
Trong đục không màng.
Tâm thân, an lạc.
Nam mô.
Di đà.
Trong cõi
Ta bà.
Từ dơ thành sạch.
Từ sạch hóa dơ.
Sạch dơ.
Tại tánh,
Trí dũng.
Đại từ,
Không trừ . Không vọng.
Người sạch .Ta dơ.
Sạch dơ.
Dơ sạch
Tứ vô,
Lượng tâm.
Từ bi. Hỉ xả.
Nam mô cứu khổ.
Quán Âm
Phật Bà.
Ma ha tát.
Nam mô Bồ Tát
Nam mô Di Đà.
A Di Đà Phật

TMH
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 21:48:19Trần Mạnh Hùng>
)
       o
)
(        0
0           (
)          o
(      o
o      )
O           (
o         0
(   O
o   )

o o

ANH CÁM ƠN EM
Anh cám ơn em tấm thịnh tình.
Trao anh một đoá hoa  thân tình
Trong niềm hoan lạc dâng cao ngất
Trong chốn đắm say ngập mộng tình
Anh cám ơn em  ... lòng  quý mến.
Anh  xin  trân  quý tấm  chân tình.
Dù cho vật đổi trong muôn một
Ấp ủ trong tim một mối tình
Trần       Mạnh       Hùng
{}__________{}
_(_____________)_
( ________________)
{}             {}             {} 

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 21:50:40Trần Mạnh Hùng>
ÁNH MẮT
-11-
Tình yêu rộ nở tha hồ ươm
Nũng nịu ai kia chớp nguýt lườm.
Thanh thoát ngập ngừng trong yểu điệu
Yêu kiều mơ mộng cuốn hồn bươm
Giọng cười rộn rã đầy hoan lạc.
 Cử chỉ thân thương  thoát ý rườm.
Tình đã trao nhau bằng ánh mắt.
Không bằng ngôn ngữ cũng xanh tươm
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 21:52:26Trần Mạnh Hùng>
ẢO
-12-
THƠ LÀ MÊ ẢO ĐÚNG LÀ THƠ
MỘNG ẢO QUAY CUỒNG MÃI NGẨN NGƠ
TÔI MỚ, BẠN MÊ NHƯ ẢO ẢO
BẠN SAY, TÔI ĐẮM CỨ MƠ MƠ
CUỘC ĐỜI TÔI BẠN LÀ HUYỀN ẢO
SỰ NGHIỆP BẠN TÔI CỨ ĐẮM MƠ
THIÊN HẠ NHÂN QUAN TRONG MỘNG ẢO
ẢO CHƯA CHẮC ĐÚNG PHẢI LÀ THƠ
Vương Gia Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 21:55:45Trần Mạnh Hùng>


ẢO
-13-
Anh nhớ đến em lại dệt thơ.
Mà sao chua xót , đắng cay chờ.
Ai kia có hiểu trong lưu luyến...
Người ấy không quên những ước mơ...???
Thèm tiếng em cười  như mật ngọt
Nhớ lời em nói tựa cung tơ.
Bao nhiêu sợi nhớ đan thành mộng.
Chẵng giữ được em bóng ảo mờ.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 21:57:46Trần Mạnh Hùng>
ẢO
-14-


Ta vẫn biết là ảo.
Nhưng lòng vẫn đợi chồ
Không ảo không có mộng.
Vì mộng ảo nên thơ.


Giữa cuộc đời đau khổ.
Không mộng đi về đâu
Chạm trán vào thực tế.
Mộng ảo vẫn ngọt ngào

Đời bao nhiêu tính toán.
Hơn thiệt với thiệt hơn.
Trong ảo không có thật.
Trong thật chỉ có buồn.

Ta biết ảo vẫn chờ.
Thời gian trôi là ảo.
Tình em trao là mộng.
Cuộc đời đẹp như mơ.
Vương Gia/TMH
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 21:59:24Trần Mạnh Hùng>
ÁO QUÊ
-15-
Thuơng biết bao nhiêu vóc dáng quê
Ngày xưa hình ảnh bỗng tuông kề
Cánh diêù no gió - Vi vu sáo.
Đồng ruộng phủ sương - rả rích ve
Sóng lúa nhấp nhô chìm ánh mắt.
Cánh cò bay lả tận sơn khê.
Chiều về bận rộn trong cơm nước
Duyên dáng em trong tấm áo quê
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-05 22:40:31Trần Mạnh Hùng>
 
B ẾN Ý YÊN
-16-
Trăng đêm về run rảy.
Quanh thuyền ánh sao rơi.
Thuyền trôi đến tận chân trời.
Vui trăng mến rượu, ai người tri âm.

Phấn sương vàng sóng nước.
Thương trăng liễu rũ buồn.
Tiếng hạc chìm đêm vắng.
Ta một cõi mênh mông.
Vỗ tay đếm nhịp ca rằng.
Bẻ đôi thanh kiếm lời nguyền trên sông.

Rù rì lời gío thoảng.
Như nhạc ngựa reo say.
Bao bạn bè thuở trước.
Bạt cánh chim trời bay.
Ha !!! Ha!!! trong chén vơi đầy.
Ta là ai nhỉ, nơi đây chốn nào???.

Khách gọi thuyền ai giữa tiếng đêm.
Thênh thang trên bến nước êm đềm.
Thảnh thơi vui thú ngâm thơ cổ.
Bến nước Ý Yên giải lụa mềm.

Ngày xưa trên bến Ý Yến.
Bẻ đôi thanh kiếm lời nguyền trên sông.
Ra đi tráng sỹ kiêu hùng.
Thuyền ai neo đợi bên dòng Ý Yên.
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:42:41Trần Mạnh Hùng>
BẮC CẦU KIỀU
-17-
Hỏi hoài không biết hỏi ai đây.
Muốn giỏi phải chăng yêu lấy thầy.(*)
Tình cỡ bao nhiêu cho thấm dạ.
Yêu chừng mấy độ được phì thây
Bởi chưng nào biết bao nhiêu đủ.
Vì thế nhiều khí cũng chốc trầy.
Có hỏi nhưng mà thầy chẳng nói.
Bớt yêu , thầy lại nhướng lông mày
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:43:15Trần Mạnh Hùng>
BÀI HÁT TẶNG RIÊNG EM
-18-
Xa em một giờ.
Nhớ em ngọt ngào
Xa em một ngày
Nhớ em miệt mài
Xa em một tuần
Nhớ em bồng bềnh
Như ngất, như ngây
Biết làm sao đây ?
Biết làm sao đây ?
Em ơi , em ơi

Xa em mịt mùng
Nhớ em từng ngày
Xa em mịt mùng
Nhớ em tràn đầy
Xa em mịt mùng
Nhớ em chập chùng
Như đắm , như say
Biết làm sao đây ?
Biết làm sao đây ?
Em ơi , em ơi

Xa em ngàn trùng
Ngàn trùng xa cách
Yêu em chân thành
Chân thành yêu dấu
Nhớ em thật nhiều
Thật nhiều cay đắng
Như đắng , như cay
Biết làm sao đây ?
Biết làm sao dây ?
Em ơi , em ơi .

Xa em một giờ
Nhớ em bồi hồi
Xa em một ngày
Nhớ em nghẹn lời
Xa em một lần
Nhớ em nồng nàn
Như ngất , như ngây
Biết làm sao đây ?
Biết làm sao dây ?
Enh ơi , em ơi ,’ .’ .’
Tran Manh Hung
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:45:31Trần Mạnh Hùng>
BÀI LỤC BÁT CUỐI CÙNG CHO EM - 1 -
-19-

Từ em lạc bước lên ngôi.
Dài tay khuấy động khung trờI yên vui.
Rưng rưng trong tiếng em cười.
Nghe như cùng tận của lờI chua ngoa.
Từ em một bước thăng hoa.
Ta đem tiếng khóc ngàn xa gom về.
Chờ em tỉnh một cơn mê.
Nhưng . . . Không ! ta vẫn ngô nghê thế nào.
Từ em lấn bước qua cầu.
Ta nghe đổ vỡ hư hao cuối đời.
Lạnh căm trong tiếng em cười
Nghe như cùng tận của lời phân ưu.

Từ em say thói phong lưu
Ta ư !!! gặm dấm án tù chung than
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:47:36Trần Mạnh Hùng>
BÀI LỤC BÀI CUỐI CÙNG CHO EM - 2 -
-20-

Từ em sa cõi mê trần
Bước chân quay quắt gian nan rã rời.
Nén hương ta thắp giữa trời.
Cầu xin em được trọn đời bình yên.
Nhớ xưa em những hồn nhiên.
Nụ cười muôn thuở của miền hoang sơ.
Ta về từ chốn bơ vơ.
Em diù ta đến bên bờ yêu thương.
Sóng tình như sợi tơ vương.
Ta, em cuống quýt tình trong hồn ngoài
Nhớ em hơi thở nồng say.
Ta, em - Ngưu Chức - lạc loài đến đây.

Bây giờ chân ngắn, bước dài.
Rèm mi em khép với ai hẹn cùng.
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:49:55Trần Mạnh Hùng>
 
BÀI LỤC BÁT CUỐI CÙNG CHO EM - 3 -
-21-
Từ em mang mộng vào đời.
Chỉ tay năm ngón giữa trời ba hoa.
Từ em ảo giác bước ra.
Bỏ sau lưng dáng thuớt tha dịu dàng.
Từ em cao quý, quyền sang.
Còn đâu ánh mắt mơ màng thơ ngây.
Từ em chắp cánh cao bay.
Thế gian bỗng chốc đổi thay từng giờ.
Ta đâm ngớ ngẩn thẩn thờ.
Tay bưng lấy mặt ngu ngơ rộ cười.
Từ em dệt mộng vá trời.
Bờ môi cong cớn tiếng cười ngang cung.
. . . . .
Từ em quay mặt vào tường.
Tặng em câu hát mười thương ngọc ngà.
" Một thương tóc bỏ đuôi gà " (1)

(1) Ca dao Mười Thương
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:51:21Trần Mạnh Hùng>
Bài Thơ Đôi Guốc Đế Vàng
-22-

Xá gì đôi dép xẹp
Việc gì em quan tâm
Dù anh đi nghiêng ngả
Chuyện riêng anh - Khỏi bàn

Trả em đôi guốc vàng.
Em chiêu dụ khoe khoang
Lòng anh trơ như đá.
Tình trao đổi phũ phàng.

Em nhìn anh ngất ngây,
Thấy anh hiền - em say.
Em mơ ngày cưới hỏi.
Tiền đổi tình trao tay.

Vì thế anh cười khì.
Em mắt liếc nhu mì.
Em đắm lòng đưa đẩy.
Em khuê ngọc - Dạn lì.

Ta quen nhau hồi nào???!!!
Ta gặp nhau ở đâu???!!!
Hề ! Khách qua đường phố nhỏ.
Hề ! Em cuống quýt - Bắc cầu

Hề ! Con đường đời ta đi.
Hề ! Ta có mối tình si
Hề ! Chưa một lần vấp ngã.
Hề ! Dù lưới tình hồ ly.

Một bài thơ đôi guốc.
Guốc đế vàng cầu kỳ
Cả đời mơ không tới.
Ta trót dại ngu si
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:53:38Trần Mạnh Hùng>

BÁM LẤY CÀNH
-23-
Cứ tưởng cam sành lại hóa chanh
Gió êm, sóng lặng lại tanh banh
Miệng cười ỏn ẻn cơn ghen đổ
Mắt nhắm lim dim cũng dựt giành.
Khí bốc chẳng kiêng nơi tóc bạc
Máu điên đâu cứ phải đầu xanh.
Bướm ong nào thiết mùa xuân ngự
Trái nặng chắt chiu bám lấy cành
Trần Mạnh Hùng 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:55:13Trần Mạnh Hùng>
BẠN THƠ
-24-

Kết bạn giao hòa thơ với thi.
Lòng vui rộn rã muốn ngay thì.
Ta nghe tiếng gío vi vu : Mến
Bạn cảm mưa rơi tí tách : hay
" Đồng khí tương cầu " chung nhịp phách.
" Đồng thanh tương ứng" chẳng mờ phai.
Ta mừng gặp bạn trong thi phú.
Bằng hữu duyên thơ cũng đắm say
TRẦN MẠNH HÙNG
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:56:47Trần Mạnh Hùng>
BẢN TÌNH CA
-25-
Yêu em vẫn biết là mơ ảo.
Sao lại đau lòng muốn cắt da.
Hờn giận buồn thương khi nhớ đến...
Xót xa cay đắng những ngày qua... 
Tình yêu vẫn biết là mơ mộng. 
Nhung nhớ tưởng chừng lụy đắm sa.
Những nụ hôn yêu trao trọn gởi . 
Phổ vào cung điệu khúc tình ca
Trần Mạnh Hùng  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 04:58:52Trần Mạnh Hùng>
o   )
( o
)
O
)
)    o
o
O o
o )
-26- 
HÓA   THÁNH    CA
Nhớ nụ hôn yêu trao gởi đến
Nhớ bờ môi ngọt, nhớ làn da.
Nhớ lời yêu dấu còn vương mãi.
Nhớ nét dỗi hờn bỗng thoảng qua.
Tình nhớ ngây say tràn mộng ước
Tình mơ chất ngất đắm kiêu sa
Tình yêu hiện hữu sao là ảo.
Nhỏ xuống thành thơ hóa thánh ca.
Trần Mạnh Hùng
(____________________)
 }{                 }{               }{
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 05:01:27Trần Mạnh Hùng>
Bâng Khuâng
-27-

Từng giọt thời gian tha thiết ơi.
Giọt từ khoé mắt lệ lăn rơi.
Giọt tràn thương nhớ phai màu má.
Giọt thóat khổ đau thấm mặn môi.
Cắt lịm trái tim đang thổn thức.
Hằn sâu ánh mắt lúc xa xôi.
Lòng trong khẳc khỏai, trong mòn mỏi.
Trăn trở cùng đêm luống ngậm ngùi.
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 05:05:48Trần Mạnh Hùng>
BAO GIỜ NHỈ
-28-

Vẫn biết yêu em là mộng ảo.
Mà sao hụt hẫng đến hư hao.
Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ.
Chẳng lễ giờ đây chẳng lẽ nào.
Để giận hờn dày vò nỗi nhớ.
Để mong chờ níu kéo thương đau.
Để cho nhung nhớ thành cay đắng,
Em có bao giờ nghĩ đến nhau.
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 05:07:53Trần Mạnh Hùng>
BAO GIỜ NHỈ
-29-



Vẫn biết yêu em là mộng ảo.
Mà sao hụt hẫng đến hư hao.
Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ.
Chẳng lễ giờ đây chẳng lẽ nào.
Để giận hờn dày vò nỗi nhớ.
Để mong chờ níu kéo thương đau.
Để cho nhung nhớ thành cay đắng,
Em có bao giờ nghĩ đến nhau.
TMH
 
 
Chẳng Biết Bao Giờ
 
Chua cay ngọt đắng yêu là vậy.
Vóc dáng giờ đây đã héo hao.
Trở giấc nửa đêm... sao lại thế???
Loanh quanh trọn buổi...có không nào???
Để cho nước mắt âm thầm chảy....
Để dấu nụ cười lặng lẽ đau...
Mật ngọt tình yêu thành mật đắng.
Bao giờ chẳng biết được bên nhau.
Thảo My
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-06 05:10:49Trần Mạnh Hùng>
BAO LẦN RẼ
-30-
Tiếng hát hoà trong điệu nhạc thơ
Lời ngâm tha thiết khóc Ngu Cơ
Giòng đời khốn đốn bao đường rẽ
Suốt kiếp dại khờ trước khúc cua
Cao vút mây xanh như nức nở
Êm đềm gío thoảng tựa vần thơ
Đàn ai thổn thức trong đêm vắng
Thương xoáy tâm cang lệ đục lờ
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»