Chương IV
Mẹ viết thư lên cho Linh, nhắn: "Chủ nhật tới về nhà nhé!
Cả nhà mong con. Có việc này mẹ muốn nói với con". Linh băn
khoăn. Có việc mà mẹ lại nhắn mình về? Cũng đã một tháng, Linh
chưa về qua nhà. Nhớ hồi mới nhập học, mới xa nhà có một tuần
mà cô thấy nhớ bố mẹ đến phát cuồng. Nhà có bốn người, anh
Hùng làm ở công ty xây dựng ngay thị xã, cách nhà chưa đầy km
mà cứ đi biền biệt, nhiều khi đêm khuya vẫn chưa về. Lăn lộn với
các công trình, trông anh gầy vêu, đen nhẻm. Cả nhà gọi anh là
"cột nhà cháy". Linh là con út, được mọi người chiều chuộng. Bố và
mẹ là giáo viên cùng trường cấp ba. Bố dạy Địa, mẹ dạy Toán, vậy
mà không hiểu sao con gái lại có thiên hướng văn chương. Từ ngày
Linh lên trường, nhà vắng hoe. Bố dạy sáng, mẹ dạy chiều, lúc nào
nhà cũng chỉ có một người, hết ra lại vào, buồn tênh. Anh Hùng cứ
đảo qua nhà một tí, lại đi, nhiều lúc không kịp uống cốc nước mẹ
pha. Linh về chơi, giục: "Hay là anh lấy vợ đi, cho nhà đỡ vắng".
Anh cười phá lên, xoa đầu Linh: "Mày chỉ được cái hay đùa". Anh
hơn Linh những sáu tuổi, lại đi học sớm một năm, công việc ổn
định, thừa tiêu chuẩn lấy vợ rồi, nhưng vẫn cứ coi đó là chuyện
trên mây. Với anh Hùng, chỉ có những công trình xây dựng là
đáng quan tâm nhất. Bố thì bảo: "Mai sau chia đôi nhà, cho hai
anh em mỗi đứa một nửa, ở cả đây cho nó vui". Từ ngày Linh lên
học đại học, mẹ quan tâm đến đời sống nội tâm của con gái hơn.
Thư mẹ viết lên cho Linh thật nhiều tâm sự. Mẹ kể về những
tháng ngày qua của mẹ, kể về thời sinh viên như Linh bây giờ,
nhiều vất vả gian nan hơn nhưng vẫn ngập tràn mơ ước và lãng
mạn. Thậm chí mẹ còn kể với Linh về mối tình đầu của mẹ, về tình
yêu với bố. Đọc những lá thư của mẹ, không lần nào Linh khỏi ngỡ
ngàng. Hóa ra bao nhiêu năm rồi, Linh chưa hiểu những gì ẩn
chứa trong vẻ dịu dàng nhưng cũng rất nghiêm khắc của mẹ. Qua
thư, Linh hiểu mẹ còn muốn kín đáo nhắc nhở, khuyên răn con
gái. Mẹ hướng Linh tới những khát vọng đẹp, những ước mơ chân
chính, động viên con gái trong học hành. Có đêm, Linh nằm ôm
lưng mẹ, thủ thỉ: "Mẹ này, giả sử bây giờ con có người yêu, mẹ sẽ
nghĩ gì?". Mẹ im lặng rất lâu như ngỡ ngàng rồi bảo: "Con phải
dẫn anh ta về cho bố mẹ gặp mặt chứ!". Linh cười: "Con nói đùa
đấy, ai thèm yêu con đâu. Con ở với mẹ suốt đời nhé". Thế nhưng
hình như mẹ chưa tin là Linh chỉ nói đùa. Bao nhiêu lần mẹ gợi ý:
"Con chẳng có bạn trai thân gì cả. Hay có mà giấu mẹ?". Anh
Hùng bô bô: "Thì mẹ cứ nói thẳng là người yêu có hơn không. Linh
này, thằng nào làm em rể anh mày là phải biết uống rượu đấy
nhé. Không là vứt đi đấy, miễn nói nhiều". Bố thì chỉ nhìn mấy mẹ
con, tủm tỉm cười. Linh chưa dám nói với bố mẹ chuyện của mình
với Hải. Tự trong thâm tâm cô cảm thấy sợ. Yêu nhau một khoảng
thời gian không nhỏ rồi, nhưng Linh vẫn phấp phỏng một linh cảm
chẳng lành về tình yêu ấy. Cô và Hải ở xa nhau quá. Bạn bè đứa
nào cũng bảo: tình yêu sinh viên khó thành lắm. Linh sợ bố mẹ và
anh Hùng phản đối. Cả bố và mẹ đều là nhà giáo nên cách nhìn
nhận, đánh giá con người có phần khắt khe. Linh tin Hải, tin vào
con người, vào tư cách của anh, nhưng không hiểu sao mỗi lần
trước bố mẹ, bao nhiêu dự định về việc sẽ "báo cáo" chuyện tình
yêu đều tan biến hết. Những đêm nằm thủ thỉ tâm sự cùng mẹ,
Linh chỉ dám xa xôi hỏi: "Nếu mai này con yêu ai đó ở thật xa, bố
mẹ có đồng ý không?". Mẹ bảo: “Các cụ dạy rồi: Con gái mà gả
chồng xa, một là mất giỗ, hai là mất con. Con gái mà gả chồng gần,
có bát canh cần nó cũng mang cho". Linh gặng: "Nghĩa là bố mẹ
không đồng ý cho con yêu người ở xa?". Mẹ hỏi lại: "Con yêu rồi
phải không?" thì Linh lại chối đây đẩy: "Không! Là con nói thế
thôi". Để rồi lúc lên trường, lúc ngồi bên Hải, cô lại thầm ân hận,
rằng tại sao mình không đủ can đảm để tâm sự thật với bố mẹ, với
anh Hùng.
Thư của mẹ làm Linh nóng ruột. Cô băn khoăn không hiểu
có việc gì mà mẹ nhắn về. Chị Lành bảo: "Chắc là u nhớ con gái
nên gọi về thôi". "Nhưng có bao giờ mẹ em nhắn về chỉ vì nhớ đâu".
"Thì cứ về rồi biết. Đúng là con út có khác. Nhận được vài dòng
thư mẹ mà cứ sôi sùng sục. Thôi, không lăn tăn nữa nhé". Linh gật
đầu với chị Lành mà vẫn chưa thể gạt bỏ những băn khoăn. Chợt
trong óc cô lóe lên ý nghĩ: "Hay là... anh Hùng sắp lấy vợ? Cô thấy
phấn khởi hẳn lên. Anh Hùng đã gần ba mươi rồi, lấy vợ là quá
hợp lý.
Linh quyết định xin nghỉ học thứ bảy để về nhà sớm. Thời
khóa biểu thứ bảy cũng chỉ vỏn vẹn ba tiết học. Nhà trường hiểu
tâm lý lũ sinh viên xa nhà nên xếp thời khóa biểu hôm thứ bảy rất
gọn. Học xong, sinh viên vẫn có thể ra bến xe về nhà, nếu như quê
ở không xa lắm.
Chị Lành đưa Linh ra bến xe, tranh thủ ghé bưu điện. Từ lúc
nhận được giấy báo lĩnh bưu phẩm, chị Lành cứ như trẻ con được
quà. Linh thấy rõ niềm vui lấp lánh trong mắt chị. Cô bảo: “Chắc
lại anh Hoàng chứ gì? Lâu lâu không gặp nhau, nhớ nhau thì gửi
quà”. Chị Lành cứ cười. Linh lại thấy ân hận vì mình đã gieo cho
chị một niềm vui mà cô biết chắc là không thể có. Mới tuần trước
Hoàng còn đưa Lan Anh đi chơi. Chị Lành không biết vì chị về
nhà. Cả phòng cũng không biết nốt. Lan Anh chỉ kể cho Linh. Mà
giả sử Lan Anh không kể, Linh cũng lờ mờ đoán ra. Thoạt tiên,
anh Hoàng là bạn chị Lành. Hai người quen nhau từ đâu chẳng rõ.
Chỉ biết rằng chị Lành thích anh Hoàng ra mặt. Thời gian đầu,
anh cũng hay đến chơi với chị. Cả phòng cứ ầm ĩ ghép đôi hai
người. Chị Lành cười, đỏ mặt vì sung sướng, còn anh Hoàng không
tỏ thái độ gì. Từ chỗ trêu chọc chuyển sang tất cả nghiễm nhiên coi
họ đã là của nhau. Cứ động nói đến anh Hoàng là mọi người bảo:
“Chị Lành ơi, anh Hoàng của chị...”. Một đôi lần cả lũ ngớ ngẩn hỏi
nhau: “Không biết ông Hoàng với bà Lành chính thức yêu nhau
chưa nhỉ?”. Công bằng mà nói, đặt chị Lành cạnh anh Hoàng,
người ta chỉ thấy sự tương phản chứ không thấy nét nào xứng đôi.
Chị Lành lùn, đen, dáng hơi thô kiểu đàn ông với đôi vai rộng cứ
bè bè ra. Chị để tóc dài, lại hay buông xõa, nhờ thế nhìn mềm mại
hơn một chút. Anh Hoàng lại rất điển trai, dân thành phố, ăn chơi
sành sỏi. Sành sỏi từ bộ ria mép kiểu cách đến chiếc áo sơ mi đắt
tiền và mảnh mùi xoa lúc nào cũng phảng phất nước hoa trong túi
áo. Từ ngày có anh Hoàng, chị Lành chải chuốt hơn nhiều. Chị đã
biết tô son, đánh phấn mỗi lúc anh đến chơi, hoặc đến chỗ anh
chơi. Chưa từng dùng son phấn nên chị Lành cứ lóng nga lóng
ngóng. Trong khi đứa nào trang điểm trước khi đi chơi cũng vác
phấn, vác gương ra tận giữa cửa soi soi, trát trát để cho thật mặt
thì chị Lành lại cứ dấm dúi xó giường như ăn vụng. Công bằng mà
nói, giá chị cứ để gương mặt mộc còn dễ nhìn hơn. Chín đứa trong
phòng luôn tế nhị khi đề cập đến những chuyện dễ khiến chị
chạnh lòng như: sắc đẹp, tình yêu hay điểm chác, học hành (chị
học kém nhất phòng). Chị Lành có nhiều điều kém lũ “chíp hôi”
nhưng đứa nào cũng yêu quí, kính trọng chị bởi lẽ chị sống hết
mình vì mọi người. Chính Linh cũng đã bao lần xuýt xoa: “Em mà
là con trai, chỉ mong có người vợ chu đáo như chị”. Chị Lành bảo:
“Khéo nịnh”, nhưng Linh thấy chị rất vui. Chị có vẻ hay tâm sự
với Linh hơn cả. Những chuyện gia đình, chuyện riêng tư chị ít khi
ngỏ cùng ai, nhưng thỉnh thoảng sang giường Linh nhỏ to tâm sự.
Cũng chính vì thế, Linh mới khá tường tận về những mối tình “vắt
vai” trước đây của chị. Ngay lần đầu tiên chị Lành đưa anh Hoàng
về “ra mắt” phòng, Linh đã có linh cảm rằng anh Hoàng sinh ra
không phải để dành cho chị Lành. Linh không thổ lộ cùng ai ý
nghĩ ấy, trừ Hải. Anh bảo: “Em quan tâm nhiều đến chuyện của
người khác mà riêng việc dẫn anh về “báo cáo” bố mẹ, em lại
không dám”. Gần đây chẳng hiểu sao anh Hoàng quay ngoắt sang
Lan Anh. Chỉ có mình Linh biết chuyện ấy bởi rất vô tình cô và
Hải gặp họ khá tình tứ bên nhau trong công viên Bách Thảo - nơi
rất nên thơ và vắng vẻ.. Lan Anh với Hoàng cùng quê, nhưng họ
mới biết nhau sau lần chị Lành dẫn anh Hoàng về phòng chơi.
Hôm đó hai người rối rít nhận đồng hương, Lan Anh còn đùa: “Chị
Lành muốn làm dâu đất Hải Phòng thì phải liệu mà nịnh nọt em
nhé! Qua sông nên phải lụy đò mà". Linh đắn đo mãi mới dám hỏi
Lan Anh về Hoàng, nhưng Lan Anh chỉ nói: “Bạn thôi! Điên mà đi
yêu lão ấy”. Linh không tin lắm việc họ chỉ là bạn của nhau, bởi
sau lần ấy, cô biết nhiều lần Lan Anh đi chơi với Hoàng. Lan Anh
cứ dặn Linh thật nhiều rằng: “Đừng có nói chuyện tao đi chơi cùng
Hoàng với ai. Tao không muốn chị Lành hiểu lầm, chị ấy cả nghĩ
lắm”. Linh cứ thấy bứt rứt không yên. Chị Lành yêu anh Hoàng
thực sự. Cứ nói đến anh Hoàng là má chị hồng lên, mắt long lanh.
Vài món quà nhỏ anh Hoàng tặng từ khi mới quen nhau được chị
nâng niu, gìn giữ hơn báu vật. Biết chuyện anh Hoàng và Lan
Anh, không hiểu chị Lành sẽ như thế nào?.
Rẽ vào bưu điện, chị Lành hối hả: “Em gửi xe nhé! Chị vào
một lát thôi”. Linh dựng xe ngay cổng, đứng luôn đấy. Cô sợ muộn
giờ ô tô. Dọc đường Linh bảo: “Hay lúc về chị hãy vào bưu điện”,
chị Lành không nghe. Chị sốt ruột muốn biết ai gửi quà gì cho
mình. Linh biết chị đoán chắc là quà của anh Hoàng, và cô hơi
buồn. Anh Hoàng mới đi chơi với Lan Anh chủ nhật trước, thế mà
anh nói với chị Lành rằng tháng này phải theo đội thi công cầu
đường lên tận Sơn La khiến chị Lành cứ xuýt xoa thương nghề
anh vất vả, nay đây mai đó. Chắc chị lại nghĩ một cách lãng mạn
rằng ở xứ núi rừng heo hút ấy, anh ta nhớ chị nên đã gửi quà về.
Linh chưa kịp nghĩ xong, chị Lành đã ra, vẻ mặt kém tươi hơn.
Biết thừa, nhưng cô vẫn hỏi lấy lệ: “Quà của anh Hoàng hả? Cái gì
đấy chị”. Chị Lành lắc đầu: “Không! Đứa bạn trên trường sư phạm
II gửi trả cuốn sách nó mượn từ đợt hè”. Dọc đường chị Lành ít nói
hẳn, một lát lại nhìn đồng hồ. Linh mải nghĩ miên man về bố mẹ
nên cũng chẳng nói chuyện gì. Đích thân chị Lành chen vào mua
vé cho Linh, mặc cho cô quầy quậy: “Chị cứ về trường đi, em mua
vé quen rồi, kệ em”. Chị lúc nào cũng chu đáo vậy. Đợi Linh ngồi
yên trên xe, xe sắp chuyển bánh, chị mới chịu ra về. Linh nhìn
theo mãi đến khi bóng chị hòa lẫn với dòng người tấp nập trên
phố. Quay vào xe, Linh giật mình khi bên cạnh là sắc áo bộ đội. Cứ
như là Hải bất ngờ hiện diện bên cô. Cứ như cô được trở lại ngày
đầu tiên hai đứa gặp nhau. Anh chàng bộ đội xây lưng lại phía
Linh, cô không nhìn rõ mặt. Hồi ấy, trên “chuyến xe tình yêu”, Hải
cũng ngồi như vậy. Có điều phía trước mặt Linh không phải là hai
cô gái trẻ mà là hai tên thanh niên bặm trợn. Chúng cứ quay
xuống nhìn cô liên tục khiến cô phải ngó lơ ra cửa sổ? Linh rất khó
chịu khi có người nhìn mình kiểu ấy. Rồi sau đó, oái ăm thay, anh
chàng bộ đội trắng trẻo môi hồng như con gái ngồi bên cũng liên
tục liếc sang chỗ Linh. Linh cứ có cảm giác ghế của mình có gai.
Cô cố tình cau mặt lại, biểu thị sự khó chịu vô cùng. Một trong hai
gã thanh niên bắt đầu đứng dậy, rời chỗ, tiến đến phía sau Linh.
Cô nghĩ thầm: “Lạy trời cho thằng kia đi nốt. Rồi cả gã công tử kia
nữa chứ...”. Không hiểu tại sao Linh không có chút cảm tình nào
với những anh chàng bộ đội. Có thể do ngày xưa, lúc vừa tròn sáu
tuổi, cô đã chứng kiến cảnh chú Vân cùng khu tập thể đánh vợ là
cô Hoài. Từ đó ấn tượng của Linh về những anh chàng bộ đội chỉ là
nóng nảy, khô khan đến khó chịu. Lúc xe đi vào quãng đường xóc,
Linh ngả người vào thành xe, vừa kịp nhìn thấy tên bặm trợn
đằng sau đưa tay định vuốt tóc mình. Cô lại cau mặt, nhìn lên.
Hắn vờ quay đi. Tự nhiên anh chàng bộ đội nháy cô và nói to: “Em
lạnh à? Đổi chỗ cho anh nhé” rồi anh ta tiếp ngay: “à thôi, lấy tạm
chiếc khăn này quàng cổ vậy”. Linh còn đang ngơ ngác, anh ta đã
quàng vào cổ Linh chiếc khăn mặt bông vẫn vắt ở ba lô kèm theo
cái nháy mắt nghiêm nghị như ra lệnh. Linh sợ, chẳng hiểu vì sao.
Một ý nghĩ rất nhanh lướt qua: “Xe còn rất đông người, chúng dở
trò gì mình sẽ kêu toáng lên”. Thế nhưng hành khách trên xe
không ai để ý đến họ, trừ hai gã bặm trợn đang khoặm mặt lại tức
tối. Tên phía sau Linh nhổ bọt phì phì ra cửa sổ xe. Anh chàng bộ
đội bên cạnh liến thoắng: “Không biết đến bến có ai đón tụi mình
không em nhỉ? Phải đi xích lô thì ngại quá. à, hay chúng mình đi
xe buýt?”. Linh im, quay đi, nhưng cứ run lên, nghĩ: “Anh ta điên
chắc!”. Anh chàng bộ đội tiếp tục dai như đỉa: “Vẫn tức anh à?
Quay vào đây xem nào”. Đến khi xe dừng giữa đường, hai gã bặm
trợn tót xuống xe, anh chàng bộ đội cười hiền: “Xin lỗi em nhé.
Nhưng cho anh xin lại cái khăn”. Linh cáu: “Đùa kiểu gì thế. Vớ
vẩn!”. “Không đùa đâu, em nhìn lại mình đi, tí nữa thì bị chúng nó
giật mất dây chuyền. Đi xe ô tô thế này mà mặc áo hở cổ, khoe cái
dây chuyền vàng chóe ra. Nói thật, hôm nay không có cái khăn của
anh thì có lẽ giờ em đang khóc đấy”. Linh bàng hoàng sờ lên cổ.
Sợi dây chuyền vàng , mẹ cho con gái vẫn còn đây. Bây giờ cô
mới hiểu những ánh mắt và thái độ của hai gã thanh niên bặm
trợn nhìn mình. Hú vía. Linh đưa trả chiếc khăn mặt, nhìn anh
bạn đồng hành với cặp mắt thân thiện hơn nhưng vẫn dấm dẳng:
"Cho mượn khăn thôi, còn đóng kịch làm gì khiến em tưởng gặp
phải kẻ khùng". Anh ta lại cười: "Em vẫn ngây thơ. Không đóng
kịch thế để chúng nó "thanh toán" anh à? Chuyện hai đứa bắt đầu
từ đó. Về sau, mỗi lần nhắc lại, Hải cứ trêu Linh: "Ghét của nào
trời trao của ấy. Ghét bộ đội nên được yêu ngay một anh bộ đội".
Linh cãi: "Phải yêu chứ không phải được yêu". Nhanh thật, thế mà
cũng đã mấy năm rồi. Tình cờ làm sao trên chuyến xe này, cô lại
ngồi bên một "chú bộ đội". Giá như người ngồi cạnh Linh lúc này
là Hải. Chẳng biết đến bao giờ cô mới được cùng anh về quê. Năm
học cuối cùng sắp trôi qua rồi. Linh chợt thấy âu lo. Hải và cô sẽ
thế nào đây? Không! Chắc lần này về nhà mình sẽ tâm sự thật cặn
kẽ với mẹ...
Linh về đến nhà cũng là lúc mẹ đi dạy về, trên tay còn ôm
chồng bài kiểm tra to tướng. Linh rối rít: "Mẹ! Bố con chưa về à?
Có việc gì mẹ gọi con về thế? Có phải anh Hùng sắp cưới vợ
không?". Mẹ vui mừng nhìn Linh: "Mẹ cứ nghĩ tối nay con mới về.
Thôi, vào nhà đi, chưa gì đã cuống lên". Vẻ bí mật trong nụ cười
của mẹ làm Linh sốt ruột: "Mẹ nói đi, chuyện gì thế? Anh Hùng
giới thiệu người yêu hả mẹ?". Mẹ vẫn chỉ cười rồi đi vào phòng
trong. Linh ngồi xuống ghế, thở ra một hơi dài, thấy người nhẹ
nhõm, khoan khoái hẳn. Bao nhiêu mệt nhọc bay biến hết. Bao giờ
về đến nhà cô cũng có giác yên bình, thư thái thế. Thế mà anh
Hùng cứ đi biền biệt. Có lần Linh về nhà suốt hai ngày mà anh em
chẳng gặp nhau. Đến lúc cô chuẩn bị lên ô tô trở lại trường mới
thấy anh phi xe hối hả tới, dúi vội vào tay em ít tiền, bẹo má em
rồi đẩy lên xe... Nghe tiếng thìa va vào thành cốc thủy tinh lanh
canh từ trong nhà bếp, Linh nũng nịu: "Con không uống nước
chanh đâu. Con chỉ uống nước lọc thôi". Tiếng mẹ êm êm: "Lấy
chồng đến nơi rồi còn thế. Mai này ai chiều được". Linh ngả người,
lười biếng nằm hẳn ra đi văng: "Thế mà có người đang muốn chiều
chuộng con chưa được đấy mẹ ạ". "Ai vậy?". Cô đùa: "Anh chàng
Văn "em chã", học sinh cưng của mẹ ngày xưa đấy. Hay là con yêu
quách anh ta, mẹ nhé, tha hồ sướng". Mẹ mang nước ra, giọng nói
chẳng có vẻ gì là đùa cả: "Nó cũng mới về hôm qua đấy, có ghé lại
đây chơi, cho bố con cả đống rượu chai kia kìa". Linh nhỏm vội
dậy: "Mẹ có bảo anh ta là hôm nay con về không?". "Có. Vì nó cứ
hỏi thăm mãi". "Trời ạ! Thảo nào anh ta cũng đến ám con cho mà
xem! Sao lại xui thế...". Mẹ đặt cốc nước lên bàn tủm tỉm: "Báu
lắm đấy mà người ta phải xán lăn vào". Linh càu nhàu: "Con kể
mãi mà mẹ chưa hiểu anh ta đeo đẳng, làm khổ con thế nào sao?".
Bỗng dưng mẹ cắt ngang câu chuyện: "Thôi, con nghỉ một lát rồi
xuống bếp chuẩn bị cơm nước giúp mẹ. Thức ăn mẹ mua từ sáng,
để trong chạn ấy. Trưa nay anh Hùng ăn cơm nhà đấy, nhưng bố
con lại đi ăn đám cưới. Mẹ phải qua bác Song có tí việc". Linh nhìn
theo mẹ, phụng phịu một mình: "Nhà có mỗi bốn người, lại chẳng
bao giờ được đông đủ".
Linh đang nhặt rau sống thì anh Hùng về. Thấy Linh, anh
vui vẻ hét to: "ái chà! Về sớm thế! Lại còn nấu cơm nữa. Chắc trời
sắp mưa. Mẹ đâu?". Linh lườm anh: "Làm như người ta lười lắm.
Ngày xưa, ai suốt ngày phải giặt quần áo cho anh?". Anh Hùng
cười hì hì rồi nện giày rầm rầm lên gác. Vài phút sau đã thấy tiếng
nhạc vang lên chát bùm đến điếc tai. Anh đi thì chớ, cứ về đến nhà
là nghe nhạc, mà toàn loại nhạc kinh khủng được mở thật to. Mẹ
mắng thì anh bảo: "Con ở công trường nghe tiếng máy móc quen
rồi nên nhạc này vẫn còn êm tai chán". Cũng may, anh ít ở nhà
chứ không đến phát cuồng vì nhạc nhẽo của anh. Nhưng chỉ vài
phút sau, bản nhạc chát chúa ấy tắt phựt. Anh Hùng lại rầm rầm
đi xuống, ngó đầu vào bếp:
- Mẹ đâu Linh?
- Mẹ sang nhà bác Song làm gì ấy!
Anh Hùng đút tay túi quần đi lại vẩn vơ, đá tung cả nắm gốc
rau dưới sàn:
- Trưa nay anh có hẹn với thằng Phong mà quên mất - anh
giơ tay nhìn đồng hồ - Mười một giờ xừ nó rồi.
Linh nghiêm giọng:
- Không hẹn hò gì cả. Anh ở nhà thôi. Nhà có mấy mống
người, lại cứ xách xe đi suốt.
Anh Hùng cười chế nhạo:
- Người lớn nhỉ! Chuyện làm ăn của anh, mày biết gì mà cấm
đoán. Nhưng thôi, giờ cũng muộn rồi. Đành chịu cho nó phạt vậy.
- Phạt cái gì? Sao lại phạt?
- Thì bia chứ cái gì. Lỡ hẹn với nó...
Chợt nhớ ra điều mình băn khoăn, Linh nhìn anh Hùng dò
hỏi:
- Mẹ viết thư bảo em về. Có việc gì anh nhỉ?
Anh Hùng lắc đầu vô tư:
- Việc gì? Anh có thấy mẹ nói đâu. Mà có việc quái gì. Mẹ nhớ
"công chúa út" nên gọi về chơi cho vui. Mày cũng có hiếu lắm cơ, cứ
phải chờ bao giờ mẹ gọi mới về, đã thế, mai này lấy chồng chắc
mất hút luôn.
- Thế mà em cứ tưởng lần này về để chuẩn bị cho anh cưới
vợ.
Anh Hùng phá lên cười ha ha:
- Cho mày viết cổ tích được đấy! Cố mài răng cho sắc chờ
mười lăm năm nữa, nhé!
Mẹ về, Linh cũng vừa nấu cơm xong. Bữa cơm có anh Hùng
nên sôi nổi hẳn. Anh cứ oang oang kể chuyện công trường. Mẹ
nghe, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cả hai đứa. Hình như trong
mắt mẹ, cả Linh và anh Hùng còn rất nhỏ, mặc dù anh Hùng bên
cạnh mẹ là một "ông con" cao hơn mét bảy, rất phong trần. Còn
Linh, chẳng gì cũng sắp tròn hai hai tuổi. Nghe chán chuyện công
trình của anh, Linh sốt ruột cắt ngang:
- Anh thì lúc nào cũng bê tông, cọc móng, xà, dầm. Thế chưa
"cưa cẩm" được cô nào thật à?
Anh Hùng trợn mắt:
- Lại chuyện ấy? Mày yêu thằng nào rồi hả?
Mẹ nhìn Linh dò hỏi. Cô chống chế:
- Đừng trả lời thế. Em hỏi anh cơ mà.
Anh Hùng đặt bát xuống mâm, cốc đầu Linh:
- Nhóc con không được nói chuyện tình yêu, cũng đừng giục
giã anh mày. Khối cô theo tơi tới đấy, có điều anh chưa duyệt.
- ừ, củ tâm thất cũng phải gọi bằng cụ. Thằng Chương có con
rồi đấy! - Mẹ phì cười.
Chương là bạn học với anh Hùng. Hai anh chơi khá thân
suốt những năm học cấp I, cấp II. Nhưng lên đến lớp , không
hiểu sao cứ nhạt dần. Anh ta ít đến nhà Linh chơi hẳn. Mẹ hỏi,
anh Hùng chỉ bảo: "Nó đang yêu một em lớp mười. Con can, thế là
nó giận". Bây giờ, nghe mẹ nhắc đến anh Chương, anh Hùng cười
mỉa mai:
Vâng, nó có con rồi, sướng lắm. Lúc nào qua cũng thấy nó
cắm mũi vào chậu quần áo giặt dở. Hôm qua, con còn gặp nó chạy
xe như ma đuổi, bảo đi mua thuốc đi ngoài cho thằng nhóc.
Mẹ nhìn theo anh Hùng lên gác, mắng yêu:
- Cứ toang toang như thế, không trách được...
Cả nhà vừa ăn cơm xong đã thấy Văn lù lù đẩy xe vào cổng.
Anh Hùng trố mắt, hỏi thầm Linh: "Thằng nào mà béo thế nhỉ?".
Đang cáu, Linh cũng phải phì cười. Văn ôm theo một lẵng hoa
hồng to bự. Quái quỷ thế, lúc nào đến, anh ta cũng mua hoa hồng.
Chỉ vì Văn "em chã" mà Linh đâm ra ghét hoa hồng, kể cả những
bông đẹp nhất. Cô luôn bị ức chế khi nhìn những bông hồng anh ta
mua. Văn "em chã" lại bắt đầu buổi tối khủng khiếp bằng tiếng
cười "hì hị" ngắn tũn mà Linh ghét cay ghét đắng. Bố đáp lại lời
chào của chàng béo một cách xã giao rồi lên gác. Anh Hùng vừa
đánh giày vừa huýt sáo nhưng mắt cứ chăm chăm nhìn Văn như
dò xét, thỉnh thoảng lại quay đi. Linh biết chắc anh khoái chí vì cô
em gái được một anh chàng to lù lù như đống rơm đến tán tỉnh.
Mẹ pha nước xong, toan đứng lên, Linh nhìn mẹ khẩn khoản
khiến bà lại ngồi xuống. Văn "em chã" cứ hỏi Linh dồn dập như
hỏi cung. Linh trả lời nhát gừng, thầm mong anh ta chán mà về
sớm.
- Em về trưa nay hả Linh?
- Vâng!
- Chắc là mệt nhỉ? Cô bảo em hay say xe.
- Không ạ!
- Sao không bảo anh một câu. Tuần nào anh chả về nhà. Từ
giờ muốn về, cứ phôn cho anh, anh chở tận nơi. Đi xe máy vừa
nhanh, vừa tiện lợi, không mệt như ô tô đâu.
- Thôi ạ!
Cách trả lời nhấm nhẳng của Linh khiến anh Hùng cũng phì
cười. Văn "em chã" cứ vô tư trò chuyện. Mẹ Linh hiểu ý con gái,
bèn nhìn Văn "em chã" để lái câu chuyện sang hướng khác:
- Dạo này Văn có hay gặp bạn cũ không?
- Bạn cũ nào hở cô? - Văn ngạc nhiên.
- Những bạn lớp mình ngày xưa ấy. Hôm lâu cô gặp cái
Hạnh. Dạo này con bé có vẻ xinh hơn trước. Nghe đâu chồng nó
mới từ Đức về...
Động đến chuyện này, Văn "em chã" cứng họng ngồi im.
Hạnh là cô bé lớp trưởng lớp Văn ngày xưa. Hạnh xinh xắn, hát
hay, Văn "em chã" mê như điếu đổ. Thế nhưng Hạnh lại rất ghét
cậu bạn lùn tịt, béo ú và lười học ấy. Lần nào Văn "em chã" lân la
lên bàn Hạnh nói chuyện là Hạnh chạy biến lần ấy. Giờ sinh hoạt
lớp, Hạnh phê bình Văn gay gắt, đủ các tội trạng: ăn quà vặt, hút
thuốc lá, không thuộc bài, bỏ tiết, chửi bậy... Thế mà Văn cứ đều
đặn viết thư cho Hạnh, tỏ tình một cách trắng trợn, thô lỗ. Hạnh
đem hết những thư ấy nộp cho cô giáo chủ nhiệm. Chồng Hạnh
bây giờ chính là cậu bạn học lớp B với nhau. Hạnh có cảm tình
với anh bạn năng nổ nhưng hiền khô ấy. Biết chuyện này, Văn
"em chã" đã từng đón đường, gây sự với cậu bí thư kia hàng bao
nhiêu lần, rốt cuộc cũng chỉ làm trò cười cho lũ bạn cùng trường.
Ngày Hạnh cưới, cả hai người còn mang thiếp mời đến tận nhà
Văn. Văn tím cả mặt nhưng cố tình hỏi xỏ: Cưới xong rồi hai người
sống bằng gì? ý Văn muốn chê họ nghèo. Chồng Hạnh thẳng thắn:
"Cám ơn! Chúng tớ không bao giờ phải ăn bám người khác". Văn
lại tím mặt lần nữa. Lúc bấy giờ, anh ta vẫn ngồi nhà ăn bám ông
bố quan to. Gợi đến chuyện Hạnh, Văn "em chã" không nói thêm
câu nào. Linh đã được nghe mẹ kể về "thiên tình sử" ấy nên đắc
chí nhìn Văn rồi vờ hỏi:
- Hạnh nào hả mẹ? Có phải cái chị xinh xinh lớp trưởng lớp
mẹ chủ nhiệm ngày xưa không?.
Mẹ gật đầu, tủm tỉm cười. Bà thừa biết Linh không nhớ ai
vào ai trong bao nhiêu lứa học trò của bà, huống chi ngày ấy Linh
còn nhỏ. Mỗi lần học trò đến nhà chơi, lũ con gái cứ rối rít khen:
"Em Linh giống cô, xinh thế". Lũ con trai thì nhăn nhở: "Cô có
nhận em là... con rể không?". Văn "em chã" ngày ấy không đùa, chỉ
nhăm nhăm nhìn xem Hạnh chạy chỗ nào. Nhanh thế! Bao năm
trôi vèo như chớp mắt. Linh nhìn Văn "em chã" ngồi bối rối, hỏi
thêm câu nữa:
- Mà hình như ngày xưa anh Văn thích chị Hạnh lắm?
Văn đâm hoảng, chối lia lịa:
- Không... không đâu... Ai bảo em thế?
- Mẹ em còn giữ cả nắm thư tình kia kìa. Em lấy ra trả cho
anh nhé!
Mẹ Linh lườm con gái, như muốn nói "vừa vừa thôi". Văn đỏ
bừng cả mặt. Câu chuyện của cậu ta trở nên rời rạc hẳn. Và đúng
như Linh dự đoán, chỉ một lát sau, Văn "em chã" đã đứng lên cáo
từ. Bó hoa hồng nằm vô duyên trên bàn. Bước ra đến cửa, Văn còn
quay vào vớt vát:
- Hôm nào em lên trường hả Linh? Anh sang đón em đi cùng
nhé!
Linh thờ ơ lắc đầu. Mẹ cô phải đỡ lời:
- Thôi, em nó đi ô tô quen rồi.
Văn "em chã" vừa nổ máy phóng xe ra khỏi cửa, anh Hùng
đã cười rặc lên:
- Giời ạ, mày vớ được tạ thịt mỡ ấy ở đâu thế? Nhìn ngấy
quá!
Mẹ trở vào, mắng yêu:
- Ăn với nói, hay hớm lắm đấy. Anh nhìn lại mình đi, gầy
như que tăm thì đẹp, phải không?
- Con cơ bắp thế này mà mẹ bảo là gầy à?
Anh Hùng cười hì hì, vừa nói anh vừa giơ tay lên gân. Linh
cười:
- Toàn gân thôi ông ạ! Cơ bắp cái nỗi gì...
Mẹ xua hai đứa đi ngủ. Nằm bên mẹ, Linh lại vòi vĩnh:
- Mẹ gọi con về có việc gì thế mẹ?
Mẹ trở mình, vỗ nhẹ vào lưng con gái:
- Chẳng có việc gì cả. Lâu rồi con không về. Mà ngày mai nhà
có khách đấy!
- Khách nào hả mẹ? - Linh tò mò.
- Cô Hường, bạn học của mẹ từ hồi phổ thông...
- à, con biết rồi, cái cô mà đi trọ học cùng mẹ cứ nằng nặc đòi
sẻ gạo cho mẹ, ăn bớt khoai giúp mẹ phải không?
Giọng mẹ trở nên bồi hồi:
- ừ... Ngày ấy mẹ còn ít tuổi hơn con bây giờ. Nhà ông bà
ngoại nghèo lắm. Nhà cô Hường có khá hơn. Cô ấy với mẹ coi nhau
như chị em gái, chẳng lúc nào rời nhau.
- Nhưng cô ấy ở tận trong Đà Nẵng cơ mà. Hay là cô ấy ra
đây có việc gì?
- ờ... Mẹ chưa kể nhỉ. Chồng cô Hường mất đã ba năm. Bây
giờ cô ấy ra Hải Phòng sống với cậu con trai cả. Con trai thứ hai
của cô Hường cũng đang làm ở Hà Nội đấy.
- Làm gì hả mẹ? - Linh hỏi cho có chuyện.
- Làm ở Nhà xuất bản Giáo dục. Lần trước cô Hường dẫn anh
ấy đến nhà mình chơi nhưng con không ở nhà. Chắc ngày mai, cả
hai mẹ con cùng đến. Thằng bé nhanh nhẹn, sáng sủa lắm!
Linh vô tâm, không hỏi gì thêm. Cô choàng tay qua lưng mẹ,
hít hà hương chanh, hương lá sả trên tóc mẹ và mơ mơ ngủ. Gương
mặt Hải hiện lên chập chờn. Bao giờ trước khi đi ngủ cô cũng nghĩ
đến anh và luôn thầm hỏi: "Giờ này anh ấy có nhớ đến mình
không?". Đã qua một buổi tối mà Linh chưa nói được gì với bố mẹ
và anh Hùng về Hải. Chỉ còn ngày mai nữa thôi. Cũng có lần Hải
giận dỗi, bảo: "Hay em không tin anh". Linh tin, tin như chưa bao
giờ cô tin ai đến thế. Nhưng không hiểu sao cứ nghĩ đến chuyện
công khai tình yêu của mình, cô lại ngại ngần. Sẽ phải mở đầu thế
nào đây? Bố mẹ và cả anh Hùng nữa sẽ đón nhận Hải ra sao? Có
chấp nhận hay không? Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu âu lo. Trong
con mắt của bố mẹ và anh Hùng. Dường như Linh vẫn là một cô
bé. Mỗi lần đi xa về, cô vẫn được mọi người yêu chiều, săn sóc từng
li, từng tí. Anh Hùng bận là thế mà có khi nửa đêm rồi em thèm
ăn ô mai, cũng sốt sắng hỏi luôn: "Mua ở đâu? Ô mai gì?". Chính vì
thế mà Linh cứ sợ khi phải dẫn Hải về. Lỡ mọi người khe khắt với
anh. Bố mẹ luôn muốn ở gần Linh để chăm sóc cho cô con gái út.
Linh cứ phập phồng lo sợ rằng nếu công khai mối quan hệ giữa cô
và Hải, cô sẽ bị mọi người ngăn cản...
*
* *
tôn trọng mọi người là tôn trọng bản thân
★
★
★
★
★
0