Trích đoạn: Nhatho_PhamNgocThai
.
Đã bao năm rồi chẳng có ai chú ý góp thêm bài về mưa...
Hôm nay Nhà thơ Phạm Ngọc Thái đăng thêm một bài thơ về mưa nữa đây nè!...
EM ƠI! THÀNH PHỐ LẠI MƯA
Tặng một bông hoa
tận bản làng xa
Nghe không em lại mưa lên phố!
Bao năm rồi chiều ấy cũng mưa rơi...
Gió se sắt đưa anh vào nỗi nhớ
Mối tình thời trinh nữ xa xôi.
Thưở xưa ấy , em ơi! Như hoa nở
Say như mơ và mộng như thơ,
Anh đã gặp em những tháng năm cát bụi…
Khi trái tim yêu trong cõi vắng vật vờ.
Thành phố lại mưa…
Có nghe không em? Con chim trời, cá nước
Khúc nhạc chiều dìu dặt bay qua.
Tình êm dịu bên em mơ màng quá
Thôi hết rồi! Tan vỡ bến bờ xa.
Tiếng mưa rơi não nề thao thức
Bóng hoàng hôn đỏ cũng xua tan
Bèo dạt sông trôi buồm anh không bến đỗ
Chân trời vương vấn dải mây lan.
Ôi, cuộc sống! Tình chỉ như màn kịch,
Nào phải lỗi do anh? Đâu phải lỗi do em?
Anh đứng giữa trời mưa làm những vần thơ xao xác
Người con gái năm nào về như một bóng chim hoang...
PHẠM NGỌC THÁI
31/7/2005
Thương Miền Trung
Mưa vẫn rơi và gió vẫn lay
Miền Trung lũ lụt nỗi đau này
Muôn vạn dân tình đang khổ cực
Gom góp một đời cũng trắng tay
Bão về làm xáo động trời xanh
Làm chim xa tổ lá xa cành
Con thơ xa mẹ sầu thương nhớ
Vợ phải xa chồng em xa anh
Tủi nhục chi bằng nhà không có
Bão lũ tràn về đã cuốn trôi
Người dân không còn nơi trú ngụ
Trách chi số kiếp bởi ông trời
Cơn bão về rồi bão cũng qua
Thương dân vùng lũ cảnh không nhà
Màn trời chiếu đất đành đắp tạm
Ai ghé nhìn vào chẳng xót xa
Ước mong một ngày mai tươi sáng
Cho dân vùng lũ ở miền quê
Không còn đói rét trong cơ cực
Chén cơm manh áo chốn đi về…
BMH