Giới trẻ ngày nay khiến tôi tự hỏi mình là quái nhân của thế kỷ nào. Tôi ngạc nhiên khi thấy những cô cậu 12 - 13 tuổi đã có đôi có cặp. Trừ những trường hợp thanh mai trúc mã thì không nói, tôi sửng sốt khi thấy mọi thứ đang diễn biến quá nhanh và tôi cảm thấy mình giống như lạc lõng giữa vòng xoáy 1930 - 1945 không bắt kịp thời đại. Tôi chỉ mới 22 thôi đó bạn, nhưng mà vẫn chóng mặt với cái gọi là tình yêu thời đại. Người ta yêu nhau một cách non nớt và thiếu sâu sắc. Thay người yêu như thể thay áo thay đồ cho hợp thời trang. Không ít những cái gọi là tình yêu vì lợi nhuận và chẳng thiếu những cái gọi là tình yêu vì sự chiếm hữu. Họ yêu nhau quá nhanh, và sống chung còn nhanh hơn nữa. Rồi thì được bao nhiêu kẻ không đứt gánh giữa đường? được mấy kẻ hạnh phúc?
Tôi cảm thấy nhiều người trẻ ngày nay chẳng biết còn biết ngượng ngùng là gì nữa, chẳng còn biết cách yêu và cách để được yêu nữa. Những cái vốn dĩ là đặc trưng của người Á Đông, chuẩn mực của con tàu văn minh châu Á đó có lẽ mất hút đằng sau bức màn thời gian và sự tiến hoá của nhân loại. Đâu là tình yêu (chưa dám nói đến chân chính) ngoài tiểu thuyết nhỉ? Ngay cả kẻ yêu nhau thật sự cũng có khi không dám nắm giữ tình yêu của mình, mà đánh đổi với những gía trị khác. Chúng ta có nhẫn tâm quá hay chăng?
Tôi không biết người khác cảm thấy thế nào, riêng tôi cảm thấy tiếc cho một sự thay đổi không nên có. Lẽ ra người trẻ chúng ta phải tiếp thu có chọn lọc. Cái hay thì học, cái dở thì bỏ đi. Ấy vậy mà lại...
uhm... tôi có bình thường không nhỉ, nhiều lúc vô tình vào các chuyên mục cuộc sống và gia đình tôi cũng "bất ngờ" với những bài viết rất ư là.... thoải mái tâm sự - bàn luận về giới tính của mọi người. hic.... có nhiều bài viết tôi chỉ đọc một đoạn là.... bị disconnect tư duy liền không ngốn hết được. Những bài viết để học hỏi và chân thực thì không nói làm gì dù là tôi không.... xem cũng biết rằng đó là khoa học. Thế nhưng có những bài viết thật sự chẳng thấy gì gọi là hay ho cả ngoài việc thể hiện những cái đại loại như nhu cầu và ham muốn cá nhân.
Tôi không nghĩ đến việc đòi hỏi kẻ khác phải làm thánh nhân, thánh sống. Nhưng suy cho cùng chẳng lẽ người khác không có nhu cầu sao? vấn đề đặt ra là ai có thể kìm chế những nhu cầu và ham muốn cá nhân của mình, sống tích cực và sống khoa học. Nhu cầu thuộc về bản năng, con người là động vật có ý thức chứ không phải vô thức mà để bị bản năng chi phối như thế.
Tôi cũng cảm thấy buồn cười khi đọc bài viết của một số bạn cho rằng trong những trường hợp sống chung, lỗi hoàn toàn do người phụ nữ. Tôi không bào chữa cho các cô gái và tôi cũng không tán thành gì ở họ. Điều tôi muốn nói là phụ nữ yêu bằng tai, đàn ông yêu bằng mắt. Không có lửa thì sao có khói. Ta trách giấy là nguyên liệu dễ cháy nên bị lửa đốt, thế sao không trách ai đã mồi lửa nhỉ? Như thế liệu có công bằng?
Phụ nữ được xem là ngốc nghếch, thế trong trường hợp này phải chăng đàn ông thông minh gấp bội? Đừng mang họ Sở và mang thêm họ Đỗ nữa, đó là điều tôi muốn. Mà tôi cũng cho rằng nếu người đàn ông yêu thương một người đàn bà thì nên tôn trọng cô gái của mình, thay vì tiến xa hơn ngưỡng yêu đương.
Tôi cảm thấy nhiều người trẻ ngày nay chẳng biết còn biết ngượng ngùng là gì nữa, chẳng còn biết cách yêu và cách để được yêu nữa. Những cái vốn dĩ là đặc trưng của người Á Đông, chuẩn mực của con tàu văn minh châu Á đó có lẽ mất hút đằng sau bức màn thời gian và sự tiến hoá của nhân loại. Đâu là tình yêu (chưa dám nói đến chân chính) ngoài tiểu thuyết nhỉ? Ngay cả kẻ yêu nhau thật sự cũng có khi không dám nắm giữ tình yêu của mình, mà đánh đổi với những gía trị khác. Chúng ta có nhẫn tâm quá hay chăng?
Tôi không biết người khác cảm thấy thế nào, riêng tôi cảm thấy tiếc cho một sự thay đổi không nên có. Lẽ ra người trẻ chúng ta phải tiếp thu có chọn lọc. Cái hay thì học, cái dở thì bỏ đi. Ấy vậy mà lại...
uhm... tôi có bình thường không nhỉ, nhiều lúc vô tình vào các chuyên mục cuộc sống và gia đình tôi cũng "bất ngờ" với những bài viết rất ư là.... thoải mái tâm sự - bàn luận về giới tính của mọi người. hic.... có nhiều bài viết tôi chỉ đọc một đoạn là.... bị disconnect tư duy liền không ngốn hết được. Những bài viết để học hỏi và chân thực thì không nói làm gì dù là tôi không.... xem cũng biết rằng đó là khoa học. Thế nhưng có những bài viết thật sự chẳng thấy gì gọi là hay ho cả ngoài việc thể hiện những cái đại loại như nhu cầu và ham muốn cá nhân.
Tôi không nghĩ đến việc đòi hỏi kẻ khác phải làm thánh nhân, thánh sống. Nhưng suy cho cùng chẳng lẽ người khác không có nhu cầu sao? vấn đề đặt ra là ai có thể kìm chế những nhu cầu và ham muốn cá nhân của mình, sống tích cực và sống khoa học. Nhu cầu thuộc về bản năng, con người là động vật có ý thức chứ không phải vô thức mà để bị bản năng chi phối như thế.
Tôi cũng cảm thấy buồn cười khi đọc bài viết của một số bạn cho rằng trong những trường hợp sống chung, lỗi hoàn toàn do người phụ nữ. Tôi không bào chữa cho các cô gái và tôi cũng không tán thành gì ở họ. Điều tôi muốn nói là phụ nữ yêu bằng tai, đàn ông yêu bằng mắt. Không có lửa thì sao có khói. Ta trách giấy là nguyên liệu dễ cháy nên bị lửa đốt, thế sao không trách ai đã mồi lửa nhỉ? Như thế liệu có công bằng?
Phụ nữ được xem là ngốc nghếch, thế trong trường hợp này phải chăng đàn ông thông minh gấp bội? Đừng mang họ Sở và mang thêm họ Đỗ nữa, đó là điều tôi muốn. Mà tôi cũng cho rằng nếu người đàn ông yêu thương một người đàn bà thì nên tôn trọng cô gái của mình, thay vì tiến xa hơn ngưỡng yêu đương.
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)



