6 trả lời, 1.528 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
#1 —
12.08.2006 14:24
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-12 14:30:06meocon_thongminh93>
Giấc mơ lạc chiều, chiều đã muộn
sao dòng sông cứ lầm lì miết về xuôi?
trong tia sóng nhỏ thoát thai ra biển là chiều
chiều dài hơn mọi chiều cộng lại
trong con ốc là một người đàn ông hát tình ca thật buồn
mối tình gầy,
dài,
và cong
vầng trán phớt xanh màu rêu cũ
chẳng đủ sức đi hết vầng trán ấy
bất lực vứt con dao găm ra khỏi giấc mơ mình
say thật thà nên triết lý mang âm điệu tình ca
chiều vẫn dài hơn mọi chiều cộng lại
nắng cạn tận đuôi mắt người con gái
nắng gọi
nắng khêu tim ngọn đèn ký ức
lên khói
lớp vỏ người thực đen hơn chiếc bóng
trước uy lực của sự tương phản
người ta tự giam mình trong lòng bàn tay
bàn tay khi úp khum khum như nấm mộ
viếng mộ
viếng bàn tay khi úp
viếng con thuyền bị lật úp, lật úp từ chối biển
cỏ xanh phủ lên sự nằm thỏa mãn, sự nằm tuyệt vọng
thèm tan vào chiều
chiều cứ dài hơn mọi chiều cộng lại
những buổi diễn tập cho một lần đêm vĩnh viễn
thử sáng tạo ra cái chết chính mình trong mòn mỏi
có công ty nào nhận dịch vụ này không nhỉ
giả thiết được đặt ra ngồn ngộn
thơm lắm
rực rỡ lắm
hương hoa hồng trắng là đoạn cuối thước phim về cái chết
trung cảnh hay toàn cảnh nhỉ
để thấy được người giữa rất chiều
dế
có nhiều con dế
nhiều con dế ngỡ một đời độc thân than vãn
giờ man dại thu càng lảo đảo lao vào nhau
cỏ buồn hát tình ca cô độc
trăng xa nghễu nghện cứng đờ
lây cứng đờ cho một kẻ sẽ nằm sấp xuyên đêm
chẳng thể khước từ mùa
đom đóm yêu nhau chằng chịt bãi tha ma
cỏ đau bầm dập
não mệt nhoài liên tục hỏi: đêm chưa?
nhân vật chính của bài thơ đã oằn oại như một sự thoát thai
chưa kịp thoát thai
đá trở về đá
giấc mơ đầm đìa một ban mai
chiều mãi dài hơn mọi chiều cộng lại
với kẻ mộng du chiều đi tìm con ốc
trong con ốc là một người hát tình ca thật buồn…
CHÚ Ý :TẤT CẢ CÁC BÀI TRẢ LỜI ĐỀU CÓ NGUỒN TỪ :TIÊNVE.ORG
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Tháng 10, những khi...
Cho An Tôn
khi yêu thương sắp thành cổ tích
thành phố lên cơn sốt
hầm hập thân thể hơn 300 tuổi
nhiệt độ sinh-vật-em như một liều thuốc an thần
ru thành phố sốt chìm vào giấc ngủ
dịu dàng
mê sảng
khi thật thà bị tuyên án
thành phố lại lên cơn sốt
loay hoay cái rùng mình vì một điều chưa kịp xa ngái
xao xuyến từ cơn say trẻ con, dùng tạm như thuốc an thần
ru trải nghiệm chui vào ngăn tủ
uốn éo và hóa đá
hình mũi tên
ghim phía trái
khi thuốc an thần là café
làm dịu đi bằng cách khiêu khích
hình như cảm giác về nhau
vẫn dạng thức sống
nỗi buồn lỗi thời
nỗi buồn đông như mưa
rơi an nhiên để biết mình đọng lại
rửa nhuần để biết mình kết tủa
10.2005
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Sóng đêm
60 phút nghĩa là 3600 giây nghĩa là bao nhiêu sát-na đời sống
cũng tuỳ em
ta cách em
trong giấc mơ mình, em mặc khải một dòng sông
lều bều trôi mảnh nhau và dây rốn
ta nghe sóng
những chuyến đò dọc một đời người hữu hạn
chờ một lần đeo tang
những chuyến đò ngang ám tượng nguồn gốc
khai sinh tên cha, giả dối một hàng
gió sông Hậu điểm vành vải trắng
gió sông Tiền vẽ mặt cắt quan tài
hình như khuôn người em rùng lên
hình như man dại
hình như man nhiên
hình như em khóc
ta nghe sóng
ta panorama những di dấu
tiếng nấc ngân dài theo nhát quét ảnh trường hun hút nâu
xà lan gạo trắng hếu thân phận sấp ngửa gió
em bỏ quên miền Tây và những chuyến đò
mai, em bay
60 phút nghĩa là 3600 giây nghĩa là bao nhiêu sát-na đời sống
ta cách em
nhiều lắm là một bàn tay nắm bình yên trong một cái truyện ngắn
đêm cuối em ở Sài Gòn ta tắt sóng
cellphone ngủ ngoan
đêm cuối em ở Sài Gòn ta nghe sóng
từ cái CD ngày cũ mua mấy chục ngàn
sóng nhân tạo rả rích
sóng nhân tạo chắc nịch
ì oạp đếm sát-na đời
đêm cuối em ở Sài Gòn ta thấy sóng
rẽ đuôi tôm một loại tình
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
ư a muối
nhặt bằng hai tay
dẫu bé xíu xiu
cho mình một tinh thể muối
lấp lánh như kim cương,
giác n góc,
thứ kim cương thời kì đồ đá
giác mặn
ừ ứ ừ
ra suối mà vốc nước lên miệng
nước xuống cổ và hát bài ca lắng
ruộng không xa
ruộng xa
chưa đi xa nên cũng chỉ đoán
nơi kia cũng mằn mặn chát chát muối
nước biển hồng cả cánh đồng ngang qua,
sắp mùa
thảng hoặc gặp dấu dân người nông dân vẹn nguyên giao chỉ
bấm năm ngón hằng như cha Thánh Gióng
ướm chân mình
lọt thỏm
nhiều lần vẫn chẳng hoài thai nổi một ngọn sóng
làm sao đi xa?
ứ a ừ à
cũng bàn chân
trần
đụn muối trắng xoá kẹp chiếc xe đạp nhỏ xíu
cứ liên tưởng những vạch núi cao ngất dựng đứng mùa tuyết trong phim người da đỏ
ruộng ở đây hồng
kìm đôi chân khẳng khiu thằng nhóc
nhấn bàn đạp, rướn
hình như người ta cũng rướn người để mang trong mình một cái mới
không còn thời kỳ nguyên thủy
nên người ta không cười
thằng nhóc khóc khi để trượt bị gạo xuống cánh đồng muối
tung toé xoè hoa trắng
những thửa ruộng hồng vẫn trơ, tôi ướt
ở gần
cái mặn đối
ư ừ
ư ử
ở xa
cái mặn đáp
í à
í a
vẫn có một lòai cây chưa kịp biết tên trụ đất nghiêng ngó
đã muộn một lối muối
không có dòng suối nào quanh đây đời đời kiếp kiếp
wedding champange vẫn mằn mặn ừ mặn mà
muối này
quanh là muối
vẫn chưa thể đi xa
í a
nhặt bằng hai bàn tay
tinh thể muối
nhặt bằng hai bàn tay
tiếng í a
trong cơn bệnh,
cảm muối
nhặt bằng hai tay giấc mơ ngày hoài thai ngọn sóng
í a
ì à
a
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
một bài thơ khác về niềm tin
hơi thở duy trì sự hiện hữu ở chợ trời thông tin
ngoi ngóp góp nhặt, phân loại, tổng hợp, rồi quyết định
làm sao tin được ai khi chẳng thể tin nổi chính mình
không cùng thời với đại gia S. Freud
bác sĩ tâm lí lắc đầu năm em 12 tuổi
có gì lạ đâu, khiếm khuyết là con dao hai lưỡi
động lực của tiến hoá và nguy cơ cho thoái hoá
sau người là gì? không biết…
ngược về người Homo habilis để khỏi có khái niệm yêu nhau
một sớm mai nhiều gió
có anh ở đấy không?
dắt tay em đi trên đường bình minh mướt cỏ
hạnh phúc non kéo tấm rèm nhìn xuống
chỉ có chân là song đôi
niềm tin đột ngột mồ côi
nó đi hoang trong tiếng nấc
lục tung sách vở, vay mượn mọi triết thuyết để tin
rồi trút hơi thở cuối cùng trên những xác chữ vô hồn đó
chiếc quan tài tống tiễn một linh hồn còn nhiều điều bỏ ngõ
nhạc rock metal làm biệt khúc
thắt nơ trắng lên quan tài
nhờ con mọt sách cầu nguyện
thêm ít rượu cho quỷ thần nhận diện
giật mình, ta còn ta để đưa tang
đành sống cho hết kiếp này
thì lay lắt nhé!
hoang mang cuống cuồng
liên tục đầu hàng trong những lần suy gẫm suýt… ngộ!
thấy niềm tin sau hàng rào trong con mắt người-dưng
cũng lấp la lấp lánh
rất lâu rồi mà mộ cỏ vẫn chưa xanh
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
cánh đồng sang mùa
đối thoại với Thục Linh
tôi cắm sâu mình vào cánh đồng
hít vào
khen khét đất cằn vẫn ngủ quên hun hút
ít cọng rơm khô chẳng kịp đốt mùa tàn
thở ra
bồng bềnh lam khói nhàu hiện thực
buốt vết thương song sinh với nhịp thở kí ức
tôi hay chiều vỡ tung triệu mảnh hoang vu
vẳng nghe tiếng chim ngói giữa mơ hồ tỉnh thức
có điều gì về theo thảng thốt một chồi mưa
cánh đồng nằm với tôi trọn cơn mơ thỏa thuê nước
tôi bay
ban mai nhẹ hẫng hay đêm không trọng lượng
liêu xiêu đứng dậy đã ngã xuống
đã tấp tênh một phần ba đời người
dưới lưng rêu kịp lún ngún xanh với mặt trời
tôi vàng vọt mắt tìm đồng minh…
thân cây ruỗng mục hôm qua đã chết sần sùi trôi nổi ụ trắng xám
sáng nay xoè vài hoa nấm
mươn mướt mưa cùng lốm đốm nắng so vai
nấm độc hay không cũng từ chắt chiu máu gỗ và ân tình hoang dại
tôi quyết định tự mang cho mình vài nhịp thở rộn rã mùa hồi sinh
(hạn, đọc lại, một cách chờ mưa…)
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Ngày nặng nề quán cũ
ngày ủ lại trong hình khối vuông
quán dăm người nhừa nhựa bài hát rè loa
rơi không thanh âm những hạt bụi quanh lời ca trau chuốt
gió thốc từ chiếc quạt máy
bụi lả lướt bay
tình tôi là hạt bụi một lần ghé dưới đế chiếc guốc bàn bên vô thức nhịp
ngày bốc tròn những lọn khói chun từ môi xinh
em bao nhiêu tuổi?
chiếc ghế đứng miết ba mươi năm chốn này
chán ngấy cách tôi ngồi đạo mạo nghiêm chỉnh
mũi chân, đuôi mắt và đỉnh lũ bây giờ hướng về em
em thả khói bay bay,
bồng bềnh bay giữa khe sâu vực núi
tôi thất trận từ khởi nguồn nhục cảm mùa tàn
ngày rợn ngợp dặt dìu tiếng loẹt xoẹt lật trang sách
cố tâm vào thức uống, vào giai điệu, vào ca từ, vào chữ nghĩa
ly cà phê sạch sẽ vị đắng hân hoan đón tiếp hạt bụi
bay từ bàn bên sang.
★
★
★
★
★
0