📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA THANH XUÂN

27 trả lời, 2.646 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-13 08:17:21meocon_thongminh93>
Có gì đâu, eL!

Bồ nói, nếu hết mùa dậy thì, thì sẽ dậy mùi thôi, không tìm thấy ống trục thì làm sao xoáy nòng. Ơ này, động thái lăng loàn ngay chiều qua mình đã nướng hết vào bồn rửa vừa khóc vừa kỳ cọ đau rát tận óc, bồ nghĩ xem mình có nhục không, thiên nga hết trắng tinh chuyển sang màu cháo lòng, mình về với bồ nghe.

Gì đâu mà khóc eL, mình chừa rồi.

Đâu ai có thể sống giùm ai một nửa niềm vui hay bất hạnh, đâu ai có thể chết nếu thiếu một ai đó trong phần đời còn lại, đâu ai giành mình riêng cho ai lâu dài, đâu ai có thể biết mình có được sống nốt ngày mai.

Thế mới đơn lẻ, thế mới thừa, thế mới tạm thời, thế mới mặc kệ, thế mới thôi.

Có gì đâu, eL ! Vui như vừa xong một tang gia, đấu giá khăn sô, studio nhà mồ, hoà lỗ.

Ngày mai, trên vành móng ngựa mình thú nhận lỗi lầm, chai vỡ toạc máu, niểng tay sàm sỡ, tế mình như tế vật

Ngày mai, hoàng hoa

Ngày mai, có gì đâu eL, bỏ của chạy lấy người ...








CHÚ Ý:TẤT CẢ CÁC BÀI TRẢ LỜI ĐỀU XUẤT PHÁT TỪ TRANG WEB:TIENVE.NET
Đăng nhập để trả lời
0
Panadol

Về một buổi chiều không vắng, được yêu nàng tại một căn phòng thậm chí rẻ tiền. Nàng bảo, cẩn thận kẻo ngã chổng vó cầu thang dốc. Cẩn thận kẻo chúng nó thấy anh không còn mảnh giáp. Sụt sùi cái nhân bản.

Triệt tiêu hết tất cả
Để bắt đầu lại những nghi ngờ
Hết đường đi rồi
Héo dậu cái mồng tơi

Kinh thi và bánh mì, trao nạp như quy ước. Ta khẩu trang bịt mặt quáng quàng phóng vọt. Thương hàn cảm mạo nàng cần nghỉ xả hơi.

Quần chúng chuyên nghiệp
Nông dân sa đà
Thiên tài như bụi
Quét nhà ra ma
Khai thác tiếng chuông đinh đoong đi vắng
Chẳng trả lời
Ngày mai
Ứ thèm không gặp nữa.

Ngủ quên phòng tắm nàng gào như điên. Bặt vô âm tín ta dửng dưng với trang trại nuôi rắn lấy da. Lải nhải suốt cả ngày, ghen tuông không chịu nổi. Nhức đầu. Panadol giải pháp tối ưu.

Drap trắng còn vương chút mưu cầu nóng hổi
Gõ cửa lạch cạch ngái ngủ nàng về đây
Hết tiệc trần gian hết hoan ca ô hợp
Ngả mũ chào
Làu bàu Panadol

Đăng nhập để trả lời
0
Mục lục

Trên xuống


Mũ nồi, mắt lúng liếng, chớp mi giật cục
Tráng thủy khuyên tai tham nhũng chút tóc dài xoăn tít thò lò line xanh line đỏ niền cả vành môi_nỏ_
Bất tiện ghê cổ không có ngấn nào_áo dây vàng lỗ chỗ nhũ hanh nâu đồng
Lotion Banana, body wash Banana đích thị là_Quả chuối
Sặc bọt_phòng tắm_giở bệnh mấy ngày liền mua ngay bản kẽm nhét họng mình_im luôn_
Lưng ong khóa chặt_tay_ xoa lưng để ngủ vờn chuột như vờn mèo
Chịu thua
Eo không thon rốn không son
Quy giản tại chỗ này_chưa tới giờ tế lễ
Bỏ về.

Dưới lên



Chân nhon ngón nhọn gót mỏng dấu cằm_hàm râu trụi lủi_
Ký gửi chai rượu tỳ bà hành điện thoại_tới giờ công diễn chưa
_Mặt xị bánh bao_Váy ca rô tất ca rô_ô cửa_ chồm tay hộp sắt thơm mùi em
Đùi mềm tiu nghỉu thắt lưng rụt rè_hom hem_
Nắng xanh không lạnh làm gì đưa em đi_hey !Taxi !
Đưa lên tận cửa đi theo anh vừa gập ghềnh vừa tối_về đi chìa khóa run tay rồi
Lăn cù khách sạn bừng bỏng cả tai không có nốt ruồi nào
_trâng tráo_
Sao không nhìn lên em shopping hàng đào mua sịp CK
Xé niêm phong
_Mời chào_

Ở giữa


Không ngon đâu_đừng ăn thịt Gà
_lãnh cảm_

Đăng nhập để trả lời
0
Tim đau
Vịnh vào Casper

Off.
The end.
Finish.
Rơi.

Như một hệ thống sinh tồn đặc biệt.
Tim đau trở lại để hồi sinh.
Casper và mục đích của Casper.
Là thôi không thể nào duy lý nữa.
Freud không còn gì để nói.
Từ chối diễn tuồng. Cứ khóc hoài tim đau.

Ngấy trực tràng / thốc cát vào mồm / sinh lực thừa / giả vờ bừa / bi kịch chiếc hộp đen / / / / /
Muốn bục vỡ bản nguyên. Mà sao, rốt ráo, thôi, trì hoãn.
Thoái trào lĩnh xướng vì tim đau.

Begin.
Start.
Power.
Ngạc nhiên.

Tắc phù bình sinh.
Đá chân gầm bàn.
H5N1.
Kê vàng đêm khuya.

Phù nề thổ phỉ. Vĩ thanh mùa tới. Tóc xoăn lên từng sợi. Bất động bàn tay đợi. Náo động vọng ra khơi.
Chiều Nhật đậm đặc wasabi / bảo tàng tủn mủn hết vé / chững lại sau váng chuông điện thoại / định thần dự ước tương lai / / / / /
Nạn nhân của trò đùa giai thoại.
Luân hồi chủ nghĩa giếng sâu.

Off.
The end.
Finish.
Bơi.

Đăng nhập để trả lời
0
Mệt

Nhấm nhẳng phá bĩnh cuộc chơi
Khoai lang xú uế đồng đội đốt giọng anh em rạch môi rạch miệng hoàn hồn còn sống trở về
Bản mặt lộ ra một chút ngu đần
Cho (những) thằng đàn ông phía sau buông-rèm-nhiếp-chính
Rỉ rả cười con ẻm bị giật dây

Hí hoáy bịa ra một thất thoát
Rống riết như chó tru
Địa vị rùa già đâu thể chút ngoại tình trên không
Ba ngày không Gà không mess không èn ưa
Thử lòng mình lẫm đẫm dò mình gỡ mìn nhớn nhác
Bạc đãi con nợ lộ nhãn tiểu nhân
Đồ quỷ, khai hỏa thôi
Mệt rồi.

Tiều phu sưu tập gỗ xanh mượt nhung không bợn bã chưa một lần nào nhú
Oằn nại cả cành hóng hớt
Truy điệu cả hồn mình
Không mệt sao?

Ừ thì em đâu có lắm điều, một bí mật còn nguyên không tiếng động
Ủy thác chờ, một lần báo hỉ, phỉ lòng ai kia
Mặc ả quê kệch gầm gừ rồi cũng nằm trong số hàng thanh-thanh khác
Buổi sáng vẹo vọ trên giường chờ một tin nhắn động kinh
Thèm em chút vưu vật hãi hùng xì tốp thôi
Xì lốp
Mệt

Đồng đội choảng
Mệt

Đăng nhập để trả lời
0
Nude

Ngày thứ bảy không nghĩ gì
Máu chảy ngược vào tim người khác

Uống rượu mật nghe lời khả ố
Gài bẫy rùa già
Khuyến mại đầu lọc
Núi vọng “anh cưng em “

Nude em, tập dần, nước mắt ồn ào đêm tối
Khô họng lần đầu
Rùng mình Don Joan
Thế vẫn còn chưa đủ, để dành quà cáp về sau
Bất bình thường
Nhũn nhặn trà gừng
Rời đám táng bắng nhắng phòng ba lẻ hai

Ngày 3 tháng 1 dã man trời chiều
Cõng mùa thắt chặt da lưng
Xử nữ đua đòi cuồng nộ

Điện thoại nửa đêm
Cố vấn cảm xúc
Bèo nhèo thị giác
Phỉ
Cai tình

Nude Em nude gương mặt mình
Một gương mặt không son phấn

14/01


Đăng nhập để trả lời
0
Chiều Nhật

Ta ra đi lắm khi người ngoảnh mặt
Lê thê chuỗi ngày
Sự ràng buộc nửa vời được che đậy bằng tàn dư bận rộn
Tiếp tục đài từ dở dang
Lập lờ những mối quan hệ thiếu chủ ý
Sau những cuộc vui cảm tính tùy nghi
Câu thơ không vần điệu, đời sống lạc điệu
Nốc sochu
Mà qui thuận những điều nghịch lý

Những lời nói giăng ngang chậm chạp
Nụ cười đểu giả
Cái nhìn nghiệt ngã
Đo lường thời gian bằng sochu bột ngọt
Hỏa châu và khung toan
Cùng những tiếng thở dài tưởng tượng
Rồi sân si nụ cười, lười nhát nụ cười, tinh hoa kiêng cữ
Muộn phiền câu thơ rời rạc
Đặt dấu chấm để kết thúc
Rốt cuộc không có sự rành mạch nào được vừa ý
Người ra đi thoắt nhiên ta ngoảnh mặt
Vạt vào đêm tối phẳng lì
Thõng ngực buồn
sa mạc lon xon.

Sợi tóc dài bao nhiêu vòng của ngón tay
Mà không đo đếm được

Chia tay ?
Hỗn độn mồi đêm
Có bền lòng để vượt qua bằng những lý giải không thuộc về số đông
Chấm dứt một tồi tệ bằng men và khói
Có ích gì

Những bài thơ bôi bôi xóa xóa
Vội vàng và hời hợt
Vò nát con chữ
Mua ý người khác
Rất hời

Hết một ngày cuốn thốc …….
Bỏ đi.

S, 4.1.06

Đăng nhập để trả lời
0
Bikini
Vé khứ hồi trễ nãi.
Lấn cấn lo toan sau bốn mươi tám giờ sét đánh.
Miết dần bikini.

Mặc nhiên cửu vạn
Trống rỗng những dằng dưa
Buổi chiều phù hoa làm thơ vách đá
Vang vọng phản hồi và lặp đi lặp lại
Loằng ngoằng rêu mốc
Thôi đi đây

Có kẻ đem lời nhạo báng một câu thơ thô ráp
Sửa đổi chút ngôn từ
Làm đẹp số đông
Quấy quá bình thường và lắc đầu nhún vai
Thoát xác bikini
Đồ con trẻ

Cuộc sống không phải ít tai ương
Mà cứ hả hê gieo rắc
Nhọc nhằn những búa rìu
Phỉnh phờ tai mắt buông lời chật
Đối thoại mật
Toàn thư mê tín
Giáp hạt chỗ ngồi

Tự vẫn khẽ khàng đám đông
Bikini mù lòa

Thôi thì đi thì đi
Cho mọi thứ được trở lại bình thường
Sáng trưa chiều chạy hộc tốc trên những ngả đường tắc tắc
Mà thiếu sót một niềm tin hàm ngôn như qui luật
Xót xa cho những đe nẹt và cố tình xúc phạm
Vần điệu như những bài thơ trau chuốt ngữ âm vần từ
Cười khan mà không thèm biện minh
Nhọc sức chi một lần đánh đố
Rơi rớt niềm tin đâu đó bên đường
Cho kẻ đi rong vô tình nhặt lấy
Cho trẻ nít đùa vui

Ai có nhiều bất hạnh
Thì ai cứ đi thôi

Thông lệ tuột dốc bikini
Bao biện miết dọc bikini
Hỏa hoạn vịnh-đầu-gỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Kẹt ở thiên đường

Gồng mình ở lại

Trệu trạo những giấc mơ–hoang-tưởng và rồi tố tụng cả ngày mai
Plan tình
Plan đổ vỡ
Plan cả cái chết vinh danh cho sự sống trả bất chấp
Nhiều khi ta cũng ngầy ngật với những liều an thần chiêu dụ
Rủng rỉnh chút vốn liếng dư thừa nửa tỉnh nửa mê
Yêu theo mùa vụ, theo những náo nhiệt ngoài kia
Nhét bấc vào âm thanh để không thể nào nghe được nữa những tiếng mõ khốc liệt của pháp đình.
Vay mượn chút cảm xúc của kẻ hợm mình rồi giả vờ lên cơn động kinh
Plan hờ
Plan những điều đơm đặt
Khệnh khạng như lũ đầu trâu mặt ngựa để bước qua một thiên đường rỗng kết nạp thành viên
Plan điên

Vờ vịt thử nghiệm và tạm ứng tương lai, hão huyền đơm đặt bon-sai
Dự tính hầm tối
Làm xanh mặt thập phương
Thiên đường ngắc ngứ
Yêu nhau đứt lưỡi
Hà tiện niềm vui
Ngẫu nhiên một ngày mai
Plan tôi thiến nỗi buồn

Plan Mantis, 08.2005

Đăng nhập để trả lời
0
Giấc mơ, giả mộng và bóng căng

Nói mê


Chính tôi đã để lùi dần những khả năng
Đánh hơi bằng cái mũi ngược
Nỗi buồn không còn chủ đích và hữu hạn
Buổi tập kết thúc khá nhanh.

Tôi rời khỏi buổi tập bằng những bước chậm
Với những lý do sắp xếp ngôn từ
Tôi nhược thể và hoang mang như thể
Những bóng ma cũng biết trầm tư

Bàn chân


Khốn nỗi thì là cứ tóe máu
Như trưa Vạn Hạnh như những nghiền nát tập tành
Như thứ thuốc phiện trong mỗi con người
Cà phê và đất cát
Mùi tanh dội ngược lên đầu

Đi lùi sao thật khó khăn
Hay chùng lòng vì quá nhiều giả mộng
Chửi vào những cái đầu mấy chục năm lưu bang
Giả mộng đặt ở giữa thân người
Gió Tây cứ sằng sặc thổi
Những cơn sốt da màu dị
Giả mộng gieo rắc ánh sáng cuối đường hầm
Vào những cái đầu mấy lưu bang
Mưu cầu thêm bốn ngàn năm văn hiến nữa
Tôi tay sai cho đất lành
Dự báo thời tiết (*) vào những đôi bàn chân

Bóng căng


Quần thần bấn loạn vì không tìm thấy tấu chương
Các con chim gái không thèm đậu nơi đất lành
Buồn nôn vào một bầu trời trữ tình
Định giá và qui đổi Nobel
Chúng nó trỗi dậy như bóng căng
Lên gân trong địa hạt quen biết

Các con chim gái thì thầm
Chúng tao cũng đang căng như bóng

SG, 26/03/2005

Đăng nhập để trả lời
0
Bão cấp
Tóm lại, hôm qua trời còn giông
Mang xác quạ đen cong miệng vòng vô thực
Hí hoáy cười với lão nhà đòn đồng nghiệp
Trương nở những nhận định bằng ngôn ngữ La-tinh
Chúng ta không đen (hay chưa đen) như những gì người ta bơm lên như khinh khí cầu ảo tưởng thủy tinh chưa vỡ
Chúng ta quá nhanh quá xa quá

Tôi thích EL
Vì đó là một Gallery sang trọng trên đường Lý Tự Trọng
Tuy nhiên, đôi khi nó lại là một cái chuồng gà (*)

Bầy đàn đôi lần phun nước bọt vào chúng ta
Làm chúng ta đôi lần lăn tròn như những con ong thợ cần mẫn vô tình nhầy nhụa trong đám mật của mình
Nhìn lại phía sau dấu chân chúng ta hân hoan được người khác ký tên lên đó trước khi dẫm vào
Chúng ta — quạ đen hí hoáy cười bản năng của một loài sinh vật sống sau thời kỳ hiện đại

Thật ra, hôm qua trời còn giông những cơn giông cũ xì
Và hôm nay là một cơn bão nắng
Nắng đau thân người
Và dựng ngược lên
Và cao chất ngất
Từ EL tôi không thấy chuồng gà đâu cả ngoài ma thuật âm dương và những ý niệm được hình thành trong đầu và bay biến đi
Tôi vác quá khứ ném vào bầy đàn gương mẫu và ì trệ
Chúng bu đen

Nắng bắt đầu hát Thánh ca và bóng tối thì rên rỉ như kẻ thua mạt chược
Quạ đen huých vào không gian tiếng kêu khai sinh bội thực
Bão nắng uốn éo tràn vào thành phố thối rữa những nghiêm cẩn những mặc định bèo nhèo không xương sống
Nắng lầm lũi mặc áo đen cho những con bồ câu lông trắng
Và rõ ràng chúng nó đang sợ sệt — vì không quen

Những con quạ đen (lông không còn xám nữa) vực dậy thẳng đứng và rồi
Xuân không còn xanh nồng nàn như vốn có
Ngược mùa là một vùng trời ám khói không còn thân thế
Vĩnh biệt một mùa băng khắt khe nứt cả da người bằng một mùa nắng khác trắng đục màu tuyết rơi
Như một ngày khác khát quạ đen

Chúng ta vạch đường đua như một bức điện tâm đồ rằn rện ngoằn ngoèo
Và rồi cũng chẳng để làm gì
Hay để được đăng cai một cách trầm trọng?
Hay để cho giấc mơ ngầy ngật múa may và thì thôi những nỗi buồn tắt im nghẹn thở

Tôi đi bằng những bức họa ở EL rời khỏi bầy đàn âm thầm như cơn bão

SG, ngày 15/12/04


*Gallery: không gian trưng bày tranh ảnh; nghĩa khác: chuồng gà.


Đăng nhập để trả lời
0
Những con dã tràng dúm dó

Người đàn ông đi tìm cái chết của mình trên xác thiếu phụ hàng đêm hàng đêm không không như mắc nợ lời thề vọng ra từ vô số kẹt cửa mà gã đã núp sẵn đó (vì không còn việc gì khác để làm). Mẹ gã đó là xác thiếu phụ và gã đó đã lâm chung khi chưa vật vã làm CON người.
Gã rịn máu xuống bầu trời hay bầu vú thiếu phụ gã tùy tiện khóc như chưa được khóc một lần nào gã tẩm liệm cái chết của gã vào cái mớ tương lai xuất thân danh giá nhà chứa gã lè lưỡi liếm vào chót mũi và không bao giờ chạm được gã tình nguyện khum người đổ mình ra biển gã lạo xạo trên xác dã tràng đồng trinh thay vì xác thiếu phụ gã đi tìm cái chết của mình.
Mùi thán khí của bạn bè gã làm gã muốn chết nhiều lần và lần nào cũng muốn phục sinh [thứ Sáu hay Chúa nhật gì đó (vì gã không biết Kinh thánh mà)] ruột biển nồng nặc mùi thiếu phụ hun hun bất tử vào những con dã tràng đang bắt đầu dúm dó dạt vào chân gã Từ đó gã suy dã tràng từ những thiếu phụ mà ra
Gã trân mình chết lần cuối gã bay lên vắt mình trên những sợi dây lông quạ gã thấy mình nở ra trương phình dang cánh bay là là chạm vào những con dã-tràng-thiếu-phụ gã tưởng về với biển Đông gã đan mãi đan mãi và gào lên như lúc nhỏ gã thấy có người đàn ông khác rúc đầu vào vú mẹ -xác thiếu phụ- dã tràng
Gã siết chặt những con dã tràng và rợn ngợp cảm giác hoại tử. Gã tái sinh lần cuối thành một con dã tràng dúm dó tật nguyền.

Đăng nhập để trả lời
0
Ngày thứ mười



Sắp đặt tại Ciao một hứa hẹn
Ciao mới quá, lần đầu tiên

Tại chỗ định vị, anh gọi em về à thì em cứ tàn nhẫn đi mà không đau mình nữa
Không còn mấy ngày nữa thì em sẽ thanh lý xong một mối tình với một kẻ nhân danh cảm xúc đã lừa mị em rằng huyễn hoặc có nghề nghiệp
Hắn nói bằng tin nhắn, rằng chúng ta là người lớn á á em sợ quá anh ạ thì ra người lớn là lừa nhau
Hắn lừa em bằng
Sự hiếm có người nào như hắn : lừa

Từ chỗ định vị anh đã phải phóng vọt lên nhiều lần bắt sóng thương ghê nên em hủy bỏ Ciao và ngồi-nằm với chồng sách giảm giá 40%
Nhớ có lần ngưỡng mộ Chánh lắm ở Galaxy
Em sắp nhận được biên độ để định vị mình và thôi tất yếu

May vá lại nụ cười em phỉnh phờ với thằng đồng tính rằng đàn ông là mục đích của chúng ta em hàm oan
Trong chằng chịt những lạc thú tầm thường mà hắn đã cố tình sử dụng em em hân hoan triệt tiêu trong một ngày gần nhất
Em ghét cánh đồng và anh gọi đó là rừng Amazon
Em vác cánh đồng kể anh nghe về hắn với thứ vũ khí sót lại là BÍ MẬT
Đó là nhan-sắc

Hắn quá sơ sinh

Ciao = anh, thật thế mà

Anh, ảo giác của hai mươi ngày còn lại
Sẵn sàng định vị
Tại Ciao

Đăng nhập để trả lời
0
Ngày thứ tám


Em gái tôi thắc mắc khi hắn luồn tay vào ngực áo nó
Sao anh không yêu em như Trịnh
Hắn gầm gừ Hừm, anh đâu có bất lực yêu bằng mỹ từ
Em tôi buồn vì em tôi là nhà thơ

Chị gái tôi khó hiểu khi hắn đưa cho chị cái áo ngủ Vera (chắc là hắn chuộng vẻ đẹp tự nhiên (ý tôi là vậy)
Khi chị mè nheo Anh cho em vay một-triệu việt nam đồng đi Spa tắm trắng
Hắn duyên dáng khả ố Nhỏ, em có thể tắm trắng bảy lần nếu muốn mà không cần hoàn trả lại anh nào chuyện ấy nhé cưng
Chị tôi cười khốn nạn
Chị tôi buồn vì da mình ngày càng trắng ra

Tôi có một anh người yêu nghèo kiết xác
Đèo tôi bằng chiếc Vespa-cá-tính cũ xì xì xì
Xe chết máy hàng chục lần anh cười cầu-tài chơi phải chịu
Không ít lần thảng thốt
Anh yêu em bằng sự sống (thất nghiệp dài hạn) hay mạng sống rẻ như bèo của anh
Tôi sướt mướt cảm động và ôm lấy tình yêu của anh như ôm lấy một-vài-lần được tắm trắng vừa được nghe nhạc Trịnh.


Đăng nhập để trả lời
0
Sự trở lại là tuyệt nhiên

Có khi chỉ là ảo tưởng, sự trở lại được tiếp đãi nồng hậu
Tuyệt nhiên, sau cánh cửa được mở ra một cách nhân từ và đầy mặc cảm tự tạo
Những ngày mật và mật
Nếu chỉ có ba mươi ngày để hoàn thành một sứ mệnh như lời đã tuyên bố trước khi tự do
Cuối cùng thì cũng bắt đầu
Cuối cùng rồi cũng bắt đầu

Đếm ngược thời gian một cách huênh hoang sẽ là đột phá sẽ lau sậy tung tẩy đời mình sẽ là một kẻ câm điếc hiên ngang sẽ dửng dưng mà ăn cây táo mà rào cây bồ xoan...
Hay là cây mắc cỡ

Đêm đêm hoang thị nằm nghe ca trù
Lẩm nhẩm tình tính tang
Aristotle mà hát đào thì hay phải biết
Hát rằng : “Tôi yêu quí Plato nhưng tôi còn yêu quí chân lý”
Ừ, thì xem. Người nhạc sĩ nhái nhạc bên trời Tây đứng dậy phản kháng đó-là-những-tư-tưởng (tưởng chừng vĩ đại) có vẻ như đang gặp nhau.
Tôi xin ẩn khúc cầu toàn.
Hóa ra, hèn.

Ngày thứ ba thì phải, lặp lại những âm thanh nghễng ngãng
Dấn thân mới và sẵn sàng ma mị ruồng bỏ

Sự trở lại ví như một miếng cao su được tái sinh
Nguyên bản caoutchouc / kế tiếp acrylat / kiên cường butadiene / và rồi cloropren / etylen propylene / tinh khiết tương tự isoprene / mỹ mãn silicon / … / và một số khác như cao su lưu hóa, cao su tổng hợp, cao su xốp...
Ôi thôi mặc kệ
Cứ miễn là tái sinh

Tuyệt nhiên, ta trở lại




Đăng nhập để trả lời
0
Bên phải không chắc không đêm


Sau những dằng co cuối cùng
Những khoảng ngày dài nóng nảy và cao trào
Là những lặng im đáng sợ
Ta cứ tưởng chẳng có một hồi âm nào mà là chạy trốn như những gã hèn nhát còn sót lại của thế kỷ nhân danh tình yêu
Như đa số những kẻ đại ngôn, ngụy ngôn, dụ ngôn đầy sách vở
Thời gian cứ như cái bản lề cũ xì kẽo cọt
Cười sằng sặc khinh bỉ những lời nói to hơn âm thanh
Bình an không ? cái kiểu sống robot biết ti toe chào anh chào em mà chẳng hiểu được thế nào là cái nhìn thân thiện
Hay lại là người chế tạo ra robot phiên -bản - mình ?
Đá vàng cái kiểu gì mà sợ rào cản, sợ tai tiếng, sợ thay đổi cái khuôn đã được đúc bằng danh vọng
Cứ giữ lấy sự kiêng nể mà người khác giành cho mình
Cứ nhu nhược mà giữ lấy
Biết đâu thế giới đã biết tất tần tật cả rồi

Này người cộng sự, dù không muốn không muốn không muốn
Vẫn phải xếp loại người
Sàn sàn như những kẻ đội lốt và nhân danh khác

Phía phải là phía không tim
Mạch lạc mà nghĩ
Những gì không đáng có giữ lại cũng bằng thừa
Nên rất muốn ZERO


Đăng nhập để trả lời
0
Khi chiều dài hơn ngày

Viết cùng T.D.
1.

phố bỗng nghiêng
buông bàn tay chạy đường dài
ngóc ngách mang những đôi mắt chìm
mùi hương không biết được tên

đã quen ánh sáng chiếu từ những ngôi nhà nằm ẩn sâu lòng đất
tiếng cười thiếu độ rung trái tim
cứ ngỡ đọc hết những điều chưa lên tiếng
mang những điều tưởng quên vào niềm vui với những người thân biết tên

em
ngày hôm qua ta đi hết một con đường ta không quen
khuôn mặt em lắc lư
đôi mắt ấn vào lòng sâu ngã năm tình nhân
ta chưa quen khi không em
không môi son quàng hương
ta cũng chưa biết tập quăng ý nghĩ về tiếng thở dài từ mắt đen ngời trong đêm

về nhà
ý nghĩ thường trực trong những lần ta quen có em
ta đã nằm ngủ giấc quá sâu trên con đường đầy hoa để nhớ ta không muốn quên em
về nhà đôi khi không có hơi thở của người thân nhưng ta không thể mãi loanh quanh trên ngã năm tình nhân nơi những sợi tóc đen em rơi nghiêng
ta biết em chưa muốn về sau những thì thầm tận sâu trong căn phòng không hoa
mặt trời đã chuyển mùa về phương nam nơi chim phương bắc mang cọng rơm khô

một giây thôi
vì những suy nghĩ ta không em ta đã không còn trực trên sóng biển sâu một ngày ta từng còn em
có thể trụ lại
có thể không vững
từ những khả kháng
từ những đường chim rộng bay tưởng đã quen với biến động dài

có tiếng trẻ thơ rơi cõi sâu
tìm em trong bão yên
giấu tên một loài hoa
ta không muốn em đi trong vườn riêng
ta thèm thì thầm em từ xa hơn lúc đang yêu

ta không biết đặt tên cho những gì ta viết riêng em


2.

Khi con phố không nghiêng như ta bỗng nghĩ
Ta chạy trên đường dài mà không có sự tiếp sức vốn có khi ở trường đua
Ta biết chẳng có anh trên phố muộn ngày mà ta chẳng muốn về nhà
Về đâu chẳng thiết tha hầm tối không ánh sáng
Cứ thản nhiên hầm hập chiếc máy điều hòa đời cũ
Sau thẳm cái nhìn vô thức của ai đó chỉ riêng mình ta được thấy
Có anh hay không đâu phải chỉ mình ta muốn và đâu thể xem là chuyện bình thường

Khoảng thời gian biết còn đó nhưng không tìm nhau được
Sóng cứ nghẽn một chiều đi không có đường về
Cứ tưởng bức bối trong bốn bức tường
Ùa ra khung cửa kính nhìn phía bên kia đường
Kia là phố mà cứ tưởng dốc nghiêng
Một lúc nào đó cứ tưởng mình trôi giạt
Ước mình cùng bay được với loài chim không nơi di trú
Làm tổ chân trời mà cứ tưởng về nhà

Anh
Lúc nào rừng trúc không thay lá
Lúc nào mặt trời sẽ đỏ trên đường về
Lúc nào có ánh chớp đang đêm như luân hồi sự đổ vỡ
Có miễn dịch được không sự im lặng không thể phân thân
Anh đắn đo
Tập chi thói quen không ta một cách khó khăn
Sự thể có thể thay đổi khi rừng trúc không bao giờ chờ đợi mùa thay lá
Nuớc mắt ta có phải rơi không
Loài hoa giấu tên có lấp đi được sự rạng rỡ của mình
Nơi đuôi mắt tù đọng kiếp nhân tình
Thôi chia ly
Anh
Gió mang hơi lạnh xua đi những sinh linh sống vất vưởng chạy rầm rập
Đe dọa mơ hồ
Lo sợ mơ hồ
Che giấu mơ hồ
Chẳng có bóng tối nào được chấp nhận
Chế ngự nông nổi
Khước từ một tương lai

Tiếng trẻ thơ chỉ kịp gọi về từ mầm chưa được phôi thai
Biết đâu được
Có kẻ đem giấc mơ tình nhân khỏa lấp làm đau mình
Làm những đứa trẻ bất động chờ trái đất xoay nghiêng

Ta biết từ một điều bất ngờ thít chặt
Cảm xúc luôn được gọi tên

Ngày trước tình yêu

Đăng nhập để trả lời
0
Phía trước cũng là đêm


Thì ra đó là sự dửng dưng cố tình
Khi phủ nhận tình yêu kia là vỏ bọc
Của những tháng ngày tìm đến nhau chỉ vì có quá nhiều khoảng trống
Và lấp đầy khi không biết làm gì hơn?

Buồn cười vì niềm tin kia nhầm chỗ
Căm thù kiếp Mỵ Châu thất vọng lần cuối cùng
Lời chào nhau giữa đám đông chỉ là vở kịch
Gượng gạo rùn vai và thì đã bộc bạch chuyện đã rồi
Trái tim đã một lần sụp đổ thì thêm một lần rách nát
Có nghĩa lý gì trước những nỗi đau mà nhân loại đang kêu gào
Thì thôi xin rêu rao
Đó chỉ là mảnh pha lê sắc nhọn làm chân ta tóe máu
Sẽ phục hồi và đi trên thảm cỏ êm
Dưới chân ta là rác rưởi, bùn đen
Trên đầu ta là vùng trời nhiễm bẩn, là sương mù chắn lối
Còn nhẹ lòng hơn khi phải đỡ lấy một tình yêu có quá nhiều toan tính
Sự toan tính được kiến tạo bởi những thì thầm bịa đặt
Nực cười thêm lần nữa vì bây giờ mới chịu phanh phui

Có hay ho gì tay cầm quyển sách dày mà lòng yêu kém chữ nghĩa
Dục vọng bao nhiêu lần tro bay bụi tan
Đam mê cho lắm rồi cuối cùng ngượng ngập
Chính mình đây cũng tán thưởng sự kiên nhẫn của mình

Chưa kịp úp mặt vào đôi vai hứa hẹn sẽ giữ lấy ta
Thì đã vội mất đà bởi một vô tâm sắp đặt
Này người, nếu được hóa thân làm kiếp vật
Cũng xin quay lại một lần làm loài nhện độc
Mà kiêu hãnh giăng tơ

Đăng nhập để trả lời
0
Chưa phải ngày cuối cùng

Một ngày tân cảng
Nghìn nghịt xe nghìn nghịt người
Dựa vào một đôi vai phía trước
Ảo ảnh một núi đá có thể rơi vào một ngày không định trước

Giấc mơ vẽ vời như những chiếc bóng
Rơi tõm vào một giác quan nào đó
Không chờ đợi dư ba sau một ngày mai mang hình dấu hỏi
Tóc rụng một vài sợi
Niềm vui không phân biệt nỗi buồn
Thảng thốt và hoang hoải sợ những điều sẽ vuột mất
Vất vưởng như trước một ngày mai
Dù chẳng kịp cười, giọng cười xẻ núi

Trở lại cuộc sống bình thường
Đồng sàng mà dị mộng
Con đường không ánh sáng, le lói những đom đóm lập lòe tưởng tượng
Ngày tân cảng cuốn hút dòng người vào vòng xoáy trách nhiệm
Con thoi chính mình và mai một những đam mê
Đôi bàn tay chạm vào nhau, ngổn ngang vô số hoài nghi có thật
Bí mật có phanh phui?
Rồi tự phỉ báng vào sự hèn nhát vô nghĩa

Trưa tân cảng mang con người vào khói bụi
Vào sự thiếu kiềm chế của hai-mươi-tư giờ nhân bản
Khẽ khàng quay lưng như sợ tâm hồn vỡ tung
Chẳng muộn màng cho những khát khao
Nhưng vẫn thấy kiệt sức nếu bắt đầu lại những đấu tranh thần thánh
Muộn phiền vì đói ngủ đêm qua
Thử sống một ngày thiếu vắng niềm tin
Mà thấy khó khăn như không còn hơi thở

Đó là ngày bắt đầu, và sẽ không bao giờ kết thúc
Bám chặt vào những giọt nước mắt rơi ra từ những nụ cười
Vào giác quan
Vào núi đá
Vào bóng đêm
Vào những tù túng mê mải
Vào sự vĩnh hằng vòng vây định mệnh
Vào vòng ràng buộc sắp đặt lý tính
Hụt hơi vào cái quan có nhiều chọn lựa
Thấy chùng chình một niềm tin yếm thế vô hình
Và rẽ trái.

Ngày mai tân cảng
Cứ tưởng sẽ bình yên như vốn có
Ngày có một ranh giới


Đăng nhập để trả lời
0
Nắng quái

Thậm thượt thở dài từ lúc sinh linh quên cả nỗi buồn quên cả niềm vui. Nghi hoặc vào những điều có thể phao truyền. Hôm qua miệt mài cười khóc nhìn bầu trời đỏ ói nắng quái hanh hao mặt người. Bóng râm của một con người diệu vợi xa tung tóe chót vót tận trời.

Ngai ngái quán cũ nhốn nháo phận người lao đao khỏa lấp những rối rắm. Người hốt hoảng chạy. Nắng quái mang điềm gở. Loài người thoát điềm gở chạy về phía loài người. Điềm gở.

Sóng từ đại dương mang nham thạch lúm ngúm nóng bức. Hối hả nắng quái tuột khỏi bóng người lắc lư tĩnh mạch. Im lặng và hào hển thở ngạt ngào niềm tin nắng quái đi hút. Đằng kia chen chúc loài người. Và, bắt đầu, chạy.

Ngày nguyên một cõi

Đăng nhập để trả lời
0
Những vất vả bình thường

Và một ngày khác nữa
Những hơi thở gần
Chạm vào những điều ngụy tạo
Oà vỡ lo sợ, sự kỳ thị đã được dè chừng trước khi bắt đầu
Ghì chặt niềm tin
Phóng khoáng vòng tay ôm
Một lúc nào đó nhận ra chỉ là lấp liếm sự trống vắng thói quen
Những vất vả, những lời giải thích, những ăn năn
Sự chia sẻ kệch cỡm, vụng về
Ngày không sắc thái, cách ly thế giới
Trốn khuất vào căn phòng chìm ngập bóng đêm
Đèn vàng, mắt vàng, thất vọng
Ngày dày như nêm

Thậm chí muốn trở lại những đơn điệu hôm qua
Rồi không so sánh
Không phải chần chừ ngã ba

Con đường gió, vắng người
Hoảng sợ một sự rình rập bất ngờ
Ân cần lời trấn an
Nghe bình an
Những bình an (hình như) được mặc định thường tình

Niềm tin bị gãy đôi, hay chỉ là tưởng tượng???
Giữa đêm xuất hiện một sự níu giữ
Lặp lại như hôm qua về sự xác tín bất cẩn.

Sẽ bình thường hóa mọi quan hệ, như là không có gì(!)

Rạng ngày, thức dậy, thấy bình minh .
Ngày sau dư âm

Đăng nhập để trả lời
0
e-mail cuối năm

Hấp tấp dịch vụ đóng cửa ngày còn lại của năm
Người nhân viên hối hả quét dọn ông thần tài cười toa toét mỗi sáng trưa chiều ngày này qua ngày khác
Ôi, password những số những chữ đại diện cho những bí mật thói quen
Thói quen mòn và lạc điệu
1 email 2 email 3 email, lại spam lại bomb lại những nhăng cuội nhảm nhí
Chẳng hay ho gì lặp lại trò đùa hơn ba trăm ngày vừa qua
Check all và delete là hành đông cuối cùng trước khi off
Và off thêm một lần nữa nếu không bao giờ muốn online

Chầm chậm thôi, còn 1 email kia, của người mang nick name gây sự chú ý
Một dòng buông thõng lời chúc chung dành cho nhiều người
Không Subject, không Signature
Bổ sung thêm cái mặt cười loe hoe không động đậy
Này người, phải cười thôi, vì cuối năm, vì người bên cạnh, vì xung quanh…
Í ới gọi, hối thúc, dợm tắt cái cầu dao niêm phong bụi bặm
Ngày cuối năm ơi, shutdown thôi.

Ngày 4h trên Net

Đăng nhập để trả lời
0


Lá gấp gáp vàng từ mùa chậm tới. Hong hóng treo lơ lửng loáng thoáng cười khẩy. Lá xanh kia như dáng dấp xanh hành vi xanh. Những chiến hữu và bè lũ cùng xanh như phiên bản. Nhân danh sự bề thế mà vênh vang ta xanh trẻ xanh non xanh hơn vỏ cây xanh hơn trời. Đầy sáng tạo tự do. Thang thảng rì rào reo khan cục cựa những chiếc lá trên cành ta xanh nhất. Khốn khó hòa vào đám xanh để được cùng xanh tự kỷ ám thị xanh. Các xanh cứ xanh trong sự khiên cưỡng của mình. Xanh loại trừ xanh. Cười vàng bàng bạc không thể xanh với những ý nghĩ không xanh.

Vàng như thể luân hồi vàng ta đây có thể vàng may mắn vàng tự thân vận động vàng. Đạo đức chân chính không lệch lạc sẽ dẫn tới La mã vàng. Hình bóng sai lầm thời xanh lãng đãng rơi không dư ba phủ nhận xanh. Khoái trá sấm truyền sự xanh không đáng có. Lèn sự bỡn cợt trong sắc vàng nhạt vàng nghệ vàng chóe vàng ệch vàng hơn nắng. Tự hào vàng đơn lẻ vàng lập dị nổi loạn vàng. Vàng hơn xanh vàng diệt vong vàng diệt vong cả xanh.

Ôi, đám lá mục. Xanh phải lụy vàng. Vàng phải trước xanh.


Đăng nhập để trả lời
0
Vãn hồi 3

Tôi cố đánh lừa mình bằng những lý tưởng được định sẵn
Phiêu lưu không cảnh giác không dè chừng
Sự sống sáng tạo bị gò bó trong lý tưởng được áp đặt khuôn khổ
Quá khứ định kiến chảy ngược vào sự hồn nhiên dù có thương tích cũng là phong phú
Tôi mang gót A-sin ngây thơ thao túng cuộc sống mình
Bất chấp sự hao tốn cách ly tôi với thế giới
Thiết nghĩ, sau stress đâu còn là gì hơn nữa
Tôi mộng tử tôi sẽ chết đi để chết như những người sống hơn là điều ngược lại
Những cái rọ đời công chức lê mòn gót chân to bè cúi gập tấm phản lưng
Khinh bạc, khinh bạc.
Tôi không thèm trò đùa cảm giác để dối lòng người dối lòng mình
Tôi không thích nổi loạn đơn độc hay khoác lên bộ mặt giả tạo để an thân
Tôi kinh hãi : sống như một người chết
Sống đi sống đi sống như chết mòn, dần
Tôi quả là bất thường khi không a-dua vào những nói, cười, ăn, ngủ, chơi như mệnh lệnh vô hình mà guồng máy đã tạo ra những người-chết-mà-sống đó
Cuối cùng tôi cũng té, cũng vấp, cũng bật ngửa hay trào máu
Vì những cái xương hóc trong lưỡi, cái gai trong áo, cái đinh ngụy trang sau cánh cửa, cái hố dưới chân mình
Và cái đạp điếng người của người bạn sinh tử ngồi bên cạnh
Tôi cười ha ha ngạo nghễ
Ôi, sống như như như chết. Chết sống đây.

Đăng nhập để trả lời
0
Vãn hồi 2

Có những lỗ đen vũ trụ xoáy ta vào cơn lốc chẳng thể nào thoát ra. Giằng co, giằng co. Sự ngột ngạt vây bủa. Xác tín về một tình yêu trầy trật. Ngập ngụa trong thứ ánh sáng nhờ nhờ hệ lụy từ những cao trào ngúm tắt.

Ai hú gọi ai trong sự thừa thãi vô tận. Tàn tích từ những thăng hoa vô hình và thủy tinh thô ráp và mảnh vụn của những biến cố hỗn độn. Thời gian đông cứng và giãn nở và lại đông cứng và lại giãn nở. Sự bỡn cợt cứ như là phiên bản của một khoái cảm không biên giới. Vào buổi chiếu mờ mịt bóng ảnh. Bất tử ma trơi.

Nàng đã trở nên vô sắc. Ta chỉ là tông đồ muôn đời mông muội và ký thác vào những giáo điều hoang tưởng. Biết ngày nào linh hồn hết quẫn bách để lầm lũi quay về những phán đoán tầm thường. Mà khuynh đảo : tình yêu là tất cả những gì ta có thể.


Đăng nhập để trả lời
0
Vãn hồi 1

Xa khuất tiếng gọi của một hình nhân di động xuyên suốt con đường trắng xóa vôi tôi. Tiếng người về từ nẻo riêng không có cái nhìn đưa lối. Một ngày buồn như những ngày buồn. Tôi viết thêm một dòng trong quyển nhật ký đã đầy và chỉ còn trang cuối. Sau những ngày cười khóc lui cui.

Tiễn anh đi lần sau cùng của nỗi nhớ - của trái tim tôi. Mịt mờ đâu đó tiếng “yêu em” đã biến dạng và ngọng nghịu. Những ảo giác thừa thãi. Những níu ghì nhễ nhại mồ hôi. Những bế tắc bị từ khước. Tôi trở về những mộng ngày thấp thoáng liu xiu.

Rễ của sự quên đã bắt đầu sinh sôi trong vùng đất hoài vọng còi cọc, lau lách trong bụi mù hóa vãng. Tôi khánh thành mình.

Đăng nhập để trả lời
0
Sự xuất hiện trở lại

Khi nàng Eva ngán ngẩm trước quyển sách cuối cùng được đọc
Bất giác đứng dậy ném vào váy áo lời khinh bỉ
Trước khi phạm tội
Rằng: không phải tại tôi.

Sau cơn chấn động của cái nhìn tưởng chừng như đã được ban thánh thể
Eva dẹp bỏ ham muốn dù Adam có nói rằng ai sẽ duy trì nòi giống và tiếp tục đọc sách cho người
Lần thứ hai Eva khinh bỉ: Platon tự sinh ra không phải chúng ta
Thế là nàng ôm quả táo trên tay và đi mất

Từ đó có tiên tri

Con người sẽ mang vốn kiến thức cỡ con kiến ngu si mà kêu gào triết học
Chà đạp lên nhau bằng thứ văn hóa tự tạo rẻ tiền
Khuếch trương cái gọi là chủ nghĩa
Bán bạn bè và ngủ với kẻ thù

Dù cũng có số ít những người dám làm hô hào chống đối
Nhưng lụn bại bởi những niềm tin cũng (tương đối) rẻ tiền
Bịt chặt tai nắm chặt tay ngồi trên bàn nhậu
Bá vai anh em giả vờ say khướt để làm ngơ những khuyến khích văn chương mang tính nhạc thời thượng kiếp ve sầu

Người đàn ông già cỗi có vợ bốn con quỳ dưới chân cô gái trẻ có làn da trong suốt
Thở hổn hển: anh iêu em điên dại
Cô gái nhắm tịt mắt vì bận nhớ ra hình như câu này quen lắm (giống một bài hát do một ca sĩ có chất giọng hơi giống Ngọc mà đã có lần bị tẩy chay vì đòi cátxê cao)
Khi bàn tay người đàn ông lần tới chiếc vớ da màu beige cô mua ở Diamond Plaza với giá được tính bằng dollar
Cô khuỳnh chân đá cho một phát ngay chổ hiểm và mỉm cười
Ngày xưa, chắc anh là Eva

Cáo rằng, sự xuất hiện trở lại hay được gọi là Vãn hồi thứ tư
Nàng Eva mang quả táo đã được kiểm duyệt của Rau xanh Sao Việt trở lại vườn trời
Ta chưa từng bị cám dỗ mà đã hàm oan
Thế nên: lỗi tại ta lỗi tại ta mọi đàng

Con rắn gục xuống, hoàn thành một tiên tri


Đăng nhập để trả lời
0
Dòi chữ

Buổi sáng thức dậy thấy những chữ của mình trần truồng lao đi mờ mị giữa những ngôn ngữ được trang bị bởi quần áo và mỹ phẩm đắt tiền
Chữ tôi ngột ngạt và yếm thế
Trầy trật trương nở qua những ngã tư dọc ngang có lắm kẻ ngáng chân mình
Lắm lần tôi té và thấy mình xiêu vẹo
Lùng nhùng trong đầu tôi những con chữ mệt nhọc và đau đói
Chúng đòi cắn xé và đòi bật tung
Những mặt chữ sát khí

Sáng qua nhìn thấy chữ bạn tôi sáng lòa vòng nguyệt quế
Được thoa mỡ chó bóng bẩy và gọt dũa khá nhiều
Chúng không hề chùng lòng hay nghi hoặc dù đang đứng tư thế một chân
Tôi muốn phân thân và làm hoang phế những điều trần tục
Xin đừng vay mượn ngôn ngữ loài bò [ngu lắm]
Và đừng hèn hạ mà bon-sai chữ nghĩa

Chữ tôi lúc nhúc như dòi, khó khăn mặc khố luồn lách qua những lỗ kim bước vào thế giới ấy
Một thế giới ảo mà ở đó những chữ khác đều mặc quần áo tân thời
Khốn nỗi, thế giới ảo thì đầy những con chữ rỗng

Rủ anh bạn già nuôi râu đi nhậu và nói chuyện thong dong.

18/12/04



Đăng nhập để trả lời
0