📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

TRUYỆN CỦA NGỌC BẢO AN

10 trả lời, 1.465 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-13 08:35:41meocon_thongminh93>
Thắc mắc


Vào phòng, đóng chặt cửa, em nghiêng tai nghe ngóng. Anh ngồi xuống ghế, hút một điếu thuốc. Giường: Hai cái ghép một, chăn mỏng, gối, không màn. Ti vi, bảng nội quy, tủ điện thoại, điện thoại, hai đôi dép nhựa trước toilet.

Ngồi im trên giường, em nói:

- Em sợ!

Anh ôm vai , cười nhẹ, lại ngồi xuống ghế, bỏ giày, bỏ tất, đứng dậy thu giày vào góc giường, bỏ nịt quần, bỏ áo ngoài, treo lên móc, bảo:

- Ok?

Rồi cười nhẹ. Vào toilet rửa mặt, lắc lắc đầu cho nước bám trên tóc văng bớt.

Em ôm choàng. Anh cũng ôm choàng. Lẽ ra là một nụ hôn như dự kiến. Anh muốn nằm nghiêng trên nệm nhưng em từ chối, bởi vì:

Em chiêm bao thấy có tên em trên mạng, mục ảnh khỏa thân. Nghe bảo: Vào xem có ảnh ấy trên mạng, rõ tên mồn một! Em kích chuột, một giao diện màu hồng! Tên em đứng cạnh tên của H.V. Kích! Kích mãi ! Error. Cái gì? Em đã làm chuyện đó lúc nào? Ở chỗ nào? Không biết, không biết chỗ nào! Biết đâu là hôm nay. Liệu có ai biết thêm không? Không biết, nhưng nó tọc mạch nhất rồi. Kích chuột mãi vào đó vẫn không ra trang tiếp. Di di chuột lên cái hình có tên mình, vẫn nhờ nhoẹt màu da. Gia đình, bạn bè rồi ai cũng sẽ biết hết. Không nghĩ là tất cả mọi người đều làm thế sao? Nhưng ai cũng thế mà! Đúng rồi! Ai cũng thế hết.

Rồi nữa:

Cũng không hiểu sẽ ra sao nữa! Chỉ có em là đen đủi, bị người ta lén chụp. Nhưng với ai? Quan trọng là lúc ấy có mặc gì không? Người ta chụp bán thân, hay tất tật ? Có rõ mặt không? Nếu không “sua” thì bỏ qua đi thôi, lo việc hôm nay. Thôi, biết đâu nó gắn chi chít máy trên tường phòng này. Có bỏ đi ý nghĩ vớ vẩn ấy được không? Kích mà không chạy tiếp là lỗi rồi, nó không chứa ảnh thật ở trang trong đâu. Có thôi đi được không?

Vậy là, ra khỏi phòng. Anh đóng chặt cửa, em hết nghiêng tai nghe ngóng. Bên trong là giường: Hai cái ghép một, chăn mỏng, gối, không màn. Ti vi, bảng nội quy, tủ điện thoại, điện thoại, hai đôi dép nhựa trước toilet.



13/7/2006
NGUỒN TẤT CẢ CÁC TÁC PHẨM CỦA NGỌC BẢO AN :TIENVE.ORG/
Đăng nhập để trả lời
0
Lựa chọn [chuyên đề TRUYỆN CỰC NGẮN]


Phước chậm nhập cuộc nhất trong bọn. Khi chúng ta đào thải cảm giác khỏi cơ thể, hoặc đánh tráo khái niệm, Phước ôm riết ý niệm về nỗi buồn không thể triệt tiêu và máy móc hơn: phi lý là bản chất hiện tồn.

Cho nên, trong lúc chúng ta đóng kín cửa và bật điều hoà, Phước rầu rĩ vì hiệu ứng nhà kính và sự chêch lệch nhiệt độ. Một buổi trưa, Phước nói: Phước lập hội rồi. Hội bất động. Phước sẽ tìm một bãi cỏ, một ngôi nhà hoang, các hội viên im lặng tới, mỗi người một góc, không cử động, không va chạm. Có thể thoát y, nhưng không có bất cứ hành vi nào, chỉ mô phỏng một trạng thái tan rã của cơ thể: đứng im, ngồi im, nằm im: sấp, ngửa, nghiêng.

"Có phải là hội viên đã lũ lượt đăng ký không?" "Dĩ nhiên rồi, nhưng bảo sẽ mang theo bikini, kem dưỡng da, sandwich, mực khô, bia... và thơ nữa."

Thế, rồi một buổi trưa, trời nắng, chúng ta thấy Phước leo lên cây, leo ra nhánh cây. Phước nằm lắng im trong tàn cây, nhìn chúng ta vẻ thương hại pha chút mỏi mệt. Chúng ta hỏi Phước muốn gì không. Phước vin cành ngậm lá, mắt lim dim.

Để kết thúc câu chuyện, chúng ta sẽ hỏi: "Phước có biến thành hoa không?" vì nhìn thấy Phước nằm trên tán cây cao nhất, phơi mình trong nắng, yên ả như ve sầu.



7/7/2006


Đăng nhập để trả lời
0
Vô tính, muôn kiếp [chuyên đề TRUYỆN CỰC NGẮN]


Nỗi Cô Đơn không nói với nàng một lời từ ba tuần nay. Khuôn mặt hắn nằm trong đám tàn thuốc mốc ẩm. Nhiều lần nàng ôm hắn và và muốn làm tình với hắn. Nhưng hắn khóc và xin nàng đừng làm đau hắn. Nàng không vừa ý, hăm họa sẽ bỏ hắn đi. Rốt cuộc hắn chịu để cho nàng dùng đầu ngón trỏ. Nhưng làm tình với hắn xong, nàng lại khóc nức nở. Hắn không chịu đựng nổi điều đó và còn khóc to hơn cả nàng, như một đứa trẻ.

Nàng bảo nàng sẽ tới đó, tới tận cùng Fiesta và sẽ làm tình với Kitaro. Hắn buồn rầu bảo nàng không thể nào làm tình với Kitaro. Nhưng nàng không tin. Nàng vênh mặt hỏi tại sao. Nỗi cô đơn đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt vàng xanh của hắn.

Một tuần sau, nàng quay lại, nhìn Nỗi Cô Đơn nằm ốm o bên gối. Nỗi Cô Đơn không thèm ngước nhìn nàng. Hắn ngậm ngùi bảo sẽ chờ đợi mãi và nàng hãy kiếm tìm hơn nữa. Nhưng nàng cúi mặt, lặng lẽ lắc đầu, khẽ chạm vào đôi tay xanh xao của hắn. Nàng nhìn khuôn mặt Nỗi Cô Đơn đang hồng hào trở lại, mơ màng nhớ chính Nỗi cô đơn chứ không phải Kitaro đã ở đó.

Và nàng không bao giờ biết mình đã trở thành hắn: Nỗi Cô Đơn vô tính, muôn kiếp.

(3.12.03)

Đăng nhập để trả lời
0
Hành trình


Linh và tôi ngồi co chân lên ghế, ngoảnh mặt vào nhau và ngủ. Thi thoảng, giữa những cú lắc của con tàu, chúng tôi va vào nhau và giật mình tỉnh dậy. Trong tranh tối tranh sáng, tôi nhìn khuôn mặt Linh, hình như nó bé đi trông thấy. Tôi biết khuôn mặt ấy không còn lưu giữ những chuyến đi của chúng tôi cách đây ba năm. Tôi có cảm giác cái mũi Linh nhỏ đi, cái miệng cũng thế. Cái áo phông màu xanh đen kia, đôi giày cũ dính đầy bụi kia, cái quần jean rộng thùng thình kia hợp với Linh hơn bao giờ hết, nó rất hợp với một người mà tôi chưa bao giờ quen biết. Có thể đó không phải là Linh. Có thể đó là một người hoàn toàn lạ lẫm và tôi không biết gì về chị ta ngoài việc chúng tôi có thể cùng bất ngờ chạm ánh mắt nhau mà không phải nhìn ngay đi nơi khác. Tôi nhìn qua bờ vai Linh và thấy một người đàn ông mặt rất nhiều mụn đang đọc một tờ báo. Anh ta cỡ ngoài ba mươi tuổi. Có sự khác biệt nào giữa Linh và anh ta đối với tôi? Có lẽ, đó chỉ là khả năng mà tôi có thể chạm hay không chạm vào thân thể họ.

Linh ngồi quay mặt ra phía cửa sổ. Trong màn đêm le lói những ánh sáng, tôi nhìn thấy xúc cảm của chính tôi, nhìn thấy sự im lặng, nỗi buồn của tôi nhiều năm về trước, đồng loạt bất động, nhìn tôi bằng cái nhìn u tối và câm lặng. Dương ngồi trước mặt tôi. Mẹ Dương mang một khay trầu cau sang nhà. Đi cùng bà có một đám người lố nhố quần áo sặc sỡ. Tôi mở cánh của liếp, bỏ chạy, tắt ngang qua khu vườn rau muống. Dương không hề biết gì về giấc mơ ấy. Tình yêu không được đáp lại của cậu bé mười chín tuổi có cái nhìn của một tu sĩ. Tôi ở ngoài kia, vui thú với những bóng sáng trong đêm, thả mình trong không khí lạnh. Những làng mạc phía xa là chốn nương náu của tôi, là chỗ nấp khỏi vòng tay, hơi thở, tất cả những gì xác thực là của Dương. Ban đêm, những thôn làng đã mất đi vẻ tiều tụy, khắc nghiệt, lạc hậu như tất cả những con người sống trong nó, như tất cả các làng quê trên đất nước này. Đối với tôi lúc này chúng là biểu tượng của cô độc và hạnh phúc không bị cầm tù. Ngay cả đồng ruộng trước mắt tôi, sự xác xơ đã thay bằng một sự huyền bí. Nó đồng lõa với nỗi buồn và sự ngang ngạnh.

Tôi rồ ga trong đêm khuya. Bà chủ nhà thét lạc cả giọng, bà ta không còn cơ may nữa. Những ánh đèn sáng lóa của thành phố về đêm hỏi tôi rằng tôi sẽ đi đâu sau khi về nhà trọ muộn hơn so với quy định và bị chửi mắng. Những ánh đèn bảo nhiều năm về trước tôi đã đạp xe theo sau một người con trai trong đêm khuya. Anh ơi cho em đi với! Em không có chỗ ngủ. Nhà em ở đâu? Em không dám về nhà trọ, muộn quá rồi. Đúng thế, muộn quá, khi người ta đã ngủ, có nghĩa thế giới phải ngưng mọi hoạt động. Cậu tắt đèn đi, để thế chói mắt mình không ngủ được. Chị ơi đọc nhỏ một tí, em buồn ngủ lắm! Buồn ngủ, ôi những cơn buồn ngủ! Anh quay mặt lại đây với em, ôm em một tí! Không! Anh buồn ngủ. Anh yêu! Dậy đi, em sợ lắm, em cô độc lắm, đừng ngủ, đừng ngủ khi vừa yêu nhau xong, đừng bỏ em phải nghĩ ngợi một mình! Nhưng anh mệt, anh đau sống lưng! Hai người bên kia bóng tối của khoang ngồi vẫn riết lấy nhau như hai con rắn. Có lẽ người con trai ấy không buồn ngủ. Sức mạnh nào giữ cho anh ta không muốn nhắm nghiền mắt và thả lỏng cơ thể. Tôi tự hỏi người đàn ông mặt mụn kia liệu có buồn ngủ sau khi làm tình không. Cái đó hẳn cũng thật khó biết.

Sự im lặng bao giờ cũng làm chúng ta khó kết thúc một câu chuyện. Có lẽ cần phải có đối thoại. Nhưng Linh ngủ. Hai mươi sáu tuổi. Linh đang ngủ, khuôn mặt giống như một bà già. Không hiểu viên thuốc tránh thai cấp tốc sáng nay có làm cho Linh bị chảy máu bất thường không. Linh ngủ và con tinh trùng bé nhỏ sẽ chết trong giấc ngủ của Linh. Nó nhìn thấy cái khả năng biến thành bào thai đã ở đằng xa, nhưng vô vọng khoảng cách. Nó chết vì chờ đợi. Linh ngủ, hai tay vòng qua chân. Chị gọi tôi tới hiệu làm tóc. Chị làm đầu cuốn, trên mái có điểm những bông hoa li ti nhỏ bé màu trắng. Tôi nhìn chị trong gương, thấy các nét của khuôn mặt dần dần biến mất và cuối cùng gương mặt Linh trở thành một mặt phẳng màu trắng, dày, vô cảm. Chỉ còn lại đôi môi và hai con mắt là còn giữ lại được cái màu vàng của da. Nhưng trông nó mới gớm ghiếc làm sao, nhớn nhác làm sao. Sau rốt, khuôn mặt ấy được chia thành các màu rõ rệt. Hai môi trước tiên được viền chì nâu rồi phủ một lớp son bóng màu cánh sen, hai mi mắt được dán một lớp keo để tạo độ rộng, nhưng chúng sưng vù cả lên. Linh chảy nước mắt. Mi mắt lại được chia thành các màu: hồng nhạt ở đầu, hồng đậm ở giữa và cuối đuôi mắt là màu cánh sen. Tất cả đều được phủ nhũ lấp lánh. Hai gò má được kéo xuống bằng lớp phấn trắng phía trên và hồng phía dưới. Đôi mi giả cong vút, rậm rạp và đen thẫm được dán vào hai mí mắt, đè lên đôi lông mi ngắn và thưa của Linh. Cả đôi lông mày màu xanh nhạt thường ngày của Linh cũng biến mất. Tôi nhìn Linh, thấy Linh nhìn chằm chằm vào bóng mình trong gương. Thi thoảng Linh nói với người thợ trang điểm: "Cần phải làm cho khuôn mặt trở nên hiền lành hơn, nhất thiết không được làm cho sắc sảo quá". Rồi Linh mặc bộ đồ áo dài màu trắng, đi dôi dày da màu trắng. Tôi tưởng Linh là một cô diễn viên trong kịch Nô (hay là một geishả) của Nhật Bản với hai cái môi bé tí.

Ban ngày, thành phố không có vẻ đáng sợ. Nhưng ban đêm, vẻ lương thiện của nó biến mất. Tôi đi qua một toà đại sứ, có hai người đàn ông đứng quay mặt vào bờ tường, đái bậy. Trên hành lang toà nhà thương mại, nhiều người lao động nằm ngủ, gác chân lên nhau. Họ nằm dài, đầu quay vào trong, bàn chân chìa ra mặt đường. Những xác chết xếp hàng xuất hiện trên màn hình trong chương trình thời sự trước giờ cơm tối. Ban đêm, tôi thường có những giấc mơ bạo lực. Tôi làm thịt một con chó màu đen. Khi đầu đã lìa khỏi cổ, con chó bỗng biến ngay thành chàng trai đeo đuổi tôi cách đây nhiều năm. Có lần, tôi thấy mình cho thuốc độc (kiểu Hamlet của Shakespeare?) vào tai một em bé. Lí do nào khiến tôi giết người? Tôi quên khuấy ngay sau khi âm mưu đã được thực hiện. Nhưng ngược lại với Meursault , tôi hết sức đau khổ chờ ngày bị phát giác. Tôi tìm mọi cách để che giấu tội lỗi. Đại loại những cuộc rượt đuổi trong mơ như vậy làm tôi kiệt sức.

Giấc ngủ đến không cần lí lẽ. Tôi quay về ngôi nhà trọ cũ ngày xưa, khu trọ dành riêng cho nữ giới. Mai dẫn tôi vào phòng của chị. Căn phòng rộng mười mét vuông. Nằm trên giường, chỉ cần quơ tay là chạm được vào hai chiếc xe máy. Mai không có tủ quần áo, tất cả được treo trên một chiếc dây sắt mắc vòng qua hai ống thông gió. Những ống quần thẳng đuỗn, những ống tay nghều ngoào giang rộng ra hai bên. Những hình thù cứng nhắc cô độc mệt mỏi lửng lơ ngay cuối giường như những bóng ma đói rét và yếu đuối. Mùi cá, mùi nước mắm vẫn còn sực nức. Tôi không ngủ được, chỗ tôi nằm đây, ban sáng, là của người đàn ông có khuôn mặt đã chảy những khối cơ. Ông ta đã nằm lên người Mai hay ngược lại. Bây giờ, Mai nằm nghiêng, thở nhẹ, rất nhẹ.

Tôi ngồi dậy đi vòng ra phía khu nhà vệ sinh. Trăng sáng như rằm tháng Tám. Bóng tôi đổ xuống đất, ngắn cũn cỡn. Tôi vấp vào gờ tường. Chính chỗ này, chỗ này, tôi đã đánh thuốc chết mấy con chuột. Tôi đã nhìn thấy con chuột cuối cùng chạy ngắc ngoải. Nó chạy qua gờ tường, và trước khi chết, vẫn cố lủi vào bóng tối. Qua ánh trăng, tôi thấy mình có những cử động y hệt con chuột ngày ấy. Có thể lắm, khi tôi đi qua phần sân này, tôi cũng sẽ giật giật mấy cái, giơ bốn chi lên trời, và trong giây phút cuối cùng, ánh trăng ngọt ngào sẽ tràn trề trên mặt, cổ, ngực và bụng tôi. Nhưng có thể tôi không bị đánh thuốc, mặc dù bữa cơm bình dân buổi chiều tôi ăn có hẳn một con đỉa trong đĩa rau. Tôi không dám kêu vì sợ khách hàng sẽ bỏ chạy, nhưng tôi đã nôn suốt. Và tệ hại thay, tôi vẫn phải hàng ngày vào cái quán cơm ấy, chẳng thể nào khác được.

Mai xoay người sang phía tôi, vóc dáng gầy hơn trước. Hai đứa trẻ con học bài bi bô ngay sát vách không ngăn được câu chuyện của chị. Chị kể lại câu chuyện nghe được ở hiệu làm đầu về những người đàn ông và đàn bà ngoại tình. Bây giờ đấy là chuyện vặt, em ạ! Đám người này thường làm cùng cơ quan. Buổi trưa, họ sẽ cùng nhau tới nhà nghỉ. Nhưng nhà nghỉ mỗi ngày một trăm nghìn đồng, thế thì tội gì không thuê một căn nhà trọ ba trăm nghìn đồng một tháng, vị chi mỗi ngày mười nghìn. Chưa nói có thể ra vào lúc nào tuỳ ý và không bị ai xem xét rình mò. Và hơn thế bây giờ lại thuờng xuất hiện nhiều đôi cùng rủ nhau thuê nhà để tiết kiệm tiền. Em chẳng biết có bà cô mang tiếng có học thức mà ăn mặc chẳng bao giờ ra hồn. Đầu vú đã đen lại mặc áo ren rất mỏng. Đấy, lại còn một bà già nữa sáu mươi tuổi là fan của chủ nghĩa độc thân. Mỗi lần chị hỏi sao không lấy chồng, thế là ngay tức thì: Tao đang sung sướng thế này, tội gì phải lấy một thằng để nó đè lên người tao? Chị kể như một narrateur hậu hiện đại, hoàn toàn khách quan, hoàn toàn không nhập vai nhân vật, ngay cả với chính mình.

Chị quê miền sơn cước. Tôi hình dung mùi thơm quê chị. Tôi muốn ôm chị. Nhưng khuôn mặt đầy kem của chị làm tôi sợ. Tôi muốn chị đừng thoa kem vào buổi tối. ít nhất là hôm nay. Lớp kem bóng nhẫy khiến khuôn mặt ngăm đen của chị có vẻ đùa đùa cợt cợt. Chiếc áo bò hai dây và chiếc short chị mặc bó sát người như trêu ngươi. Hai bắp chân chi chít sẹo của tuổi thơ đồng quê theo chị tới thành phố. Sự tinh tế trong ăn mặc đã nhắc chị không phô chúng ra ngoài đường. Nhưng chị cũng không thể lạc hậu so với các cô gái ngoài kia. Vậy thì đây là cách thoả hiệp duy nhất: Chị mặc chúng ở nhà. Tôi biết chị cử động rất khó khăn trong bộ quần áo ấy. Và tôi cũng biết chắc chắn chị không đủ tiền để sắm thêm một đồ sa tanh như các cô gái ngoài phố sẽ mặc khi đi ngủ. Chị trở người, hỏi: Có phải em khó chịu vì mùi kem không? Tôi im lặng. Mai nói: Vậy thì để chị lau đi nhé!

Mai mở cửa, vặn vòi nước.

Linh đột nhiên tỉnh dậy. Em không ngủ à? Tôi đưa mắt về phía đôi tình nhân phía bên kia. Người con gái nằm co trên ghế, mặt sục vào phần bụng người tình đang ngồi. Anh ta nhắm mắt, tôi và Linh đều hiểu điều gì đang xảy ra. Chiếc chăn trên tàu quá hẹp khiến chúng tôi ngộ ra những cử động của cái đầu bé xinh xinh. Chàng trai không hề ngủ. Đôi mi mắt khép hờ. Con tàu lúc lắc trong đêm sâu chở những cuộc đào thoát và những nỗi thách thức. Giờ đây, không chỉ có chúng tôi, cả người đàn ông mặt mụn cũng đã nhìn thấy cảnh tượng kia, im lặng quan sát. Căn phòng của chị chỉ có mười ba mét vuông, tầng hai, cửa sổ mở ra ngay con phố. Đêm khuya thường có một người điên hát ngay phía dưới, có thể ở bên kia đường. Em thấy, mỗi lần bọn chị bắt đầu làm tình là ông ta lại hát. Không đêm nào thiếu. Dần dần, chị có cảm giác như cuộc yêu đương bọn chị có một sứ mệnh. Cần phải theo nhịp điệu hùng tráng kia, cần phải có những nhịp nhanh, mạnh và dứt khoát, và hơn hết là phải lạc quan. Nếu ông ta chuyển đột ngột sang lyrique, tức thì bọn chị muốn chấm dứt. Sáng mai chị đi đâu? Em có cùng chị ra biển không? Đôi tình nhân mở mắt, biết xung quanh đã mục kích chiến tích của họ. Tất thảy đều ngưỡng mộ nhưng không ai thốt lên lời khen. Họ ôm nhau, và như để che giấu sự ngượng ngùng, cả hai quay mặt vào bóng tối, chờ đợi giây phút hành khách trên tàu ngủ say.

Dương nhìn tôi, vẫn không nói một câu nào.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mai trở vào chẳng nói chẳng rằng, khuôn mặt sưng cong lên. Chị đã thay lớp mặt nạ kem buổi tối bằng lòng trắng trứng gà. Tôi đủ thông minh để hiểu bây giờ thì chẳng thể nói với chị câu chuyện nào nữa. Lòng trắng trứng gà -- dưỡng chất của thiên nhiên chăm sóc da mặt rất tốt. Nó sẽ làm sạch các chất bẩn bám vào da, loại bỏ các tế bào chết. Cần phải giữ bất động khuôn mặt trong vài tiếng. Nếu cử động môi miệng, nhất là nếu cười thì thật tai hại. Lòng trắng trứng sẽ bong ra từng mảng, da mặt sẽ rát bỏng và hơn hết là mất công toi. Con gái không ai không biết thủ thuật chăm sóc da mặt đơn giản đó. Mai lấy chiếc gương bé tí trong hộp đồ trang điểm ra soi. Chị nhẹ nhàng gỡ những sợi tóc dính vào má. Xong, chị chỉ vào bụng tôi, phác một cử chỉ. Tôi gật đầu. Chị ra đóng cửa, trèo lên giường, mở chiếc rương đựng đồ mùa đông. Lục lọi. Một lát, chị lôi ra một hộp bánh Chocopie còn mới nguyên. Chị gật gật đầu. Tôi ăn hai cái. Tôi biết, nếu không có lớp lòng trắng trứng gà kia, chị sẽ bảo: Em ăn bao nhiêu tuỳ thích. Mẹ tìm chìa khoá mở cánh cửa tủ giữa. Tôi biết giây phút hạnh phúc đang đến, vội trèo lên giường, kiếm một chỗ ngồi hợp lí. Đây rồi, nó đã xuất hiện. Đó là chiếc bao ni lông màu xanh lá cây có những chữ cái như những ô vuông trông rất kì quặc. Nhưng tôi đã biết xuất xứ của nó. Đó là chiếc bao đựng gạo do Trung Quốc viện trợ trong chiến tranh. Chiếc bao này làm bằng ni lông, rất dày. Như thế gạo trôi theo sông mới không bị úng nước. Trong bao có một tấm vải sọc đỏ, ba tấm vải màu xanh lơ, ba bộ complet. Tấm này sặc sỡ nhất, cho con, đúng không mẹ? Mẹ giở từng tấm một, rũ rũ. Tôi xin mẹ cho tôi ngửi một tấm. Mẹ cho tôi sờ vào tấm vải dành cho tôi khi lớn lên. Lớn lên là bao giờ, không biết, lớn đủ để may vừa vặn tấm vải này, không thừa một phân. Mùi vải thơm kỳ lạ. Mỗi năm tôi chỉ được ngửi tấm vải thân yêu ấy một lần, trong vòng năm phút, khi mùa đông tới. Mẹ xếp nhanh những tấm vải vào túi để tránh bị mốc. Mai cho gói bánh vào rương quần áo.

Chị nằm ngửa, cổ vươn cao hơn bình thường. Bắt đầu ngủ.

Và tôi tin, đó là lần duy nhất trong đời Dương, vào năm Dương mười chín tuổi, ngồi trên tàu, chong mắt suốt đêm để nhìn một người. Cái nhìn độc thoại trong suốt mười hai tiếng đồng hồ kháng cự sự tan chảy của thời gian. Có thể nhiều năm về sau, Dương không còn nhớ nổi điều gì ở đằng sau cái nhìn dai dẳng đó, cũng như tôi, tôi không còn nhớ nổi cái gì đã ở trong bóng tối xa tít mù tắp ngoài cánh đồng và làng mạc tối thẫm kia mà tôi thấy qua ô cửa con tàu đang chạy.

Khi thức giấc bởi ánh nắng chiếu xiên qua ô cửa kính, tôi thấy Việt nhìn mình. Hai con mắt của anh thật kì lạ, nó to hơn bình thường, và cũng nhiều lòng trắng hơn bình thường. Song tôi không có cảm giác sợ. Đường về nhà chỉ còn rất ngắn. Trong mười lăm phút, tôi đã kịp biết thân phận lưu lạc của anh. Những chiếc ghế trên tàu không bao giờ đủ cho một người nằm ngủ. Thế mà tụi sinh viên trốn vé qua khỏi khoảnh khắc kiểm soát cuối cùng đã vội chiếm mỗi đứa một chỗ, đầu kê lên cặp sách, hai tay ôm ngực và hai chân thò ra ngoài cửa sổ. Qua một đêm. Một đêm anh ngồi đó, đích thực là anh đã nhìn tôi suốt tám tiếng đồng hồ, lăn lóc trên ghế. Và chỉ nhìn. Hai mắt anh mở to, càng to hơn khi tàu gần về thành phố. Tôi không hiểu sự lan dần của màu trắng trong mắt anh muốn nói điều gì? Anh ngồi, hai cùi chỏ tì lên đầu gối. Anh muốn nói điều gì? Anh đã làm gì với cái đêm của anh?

May mắn cho Linh, cả toa tàu đêm không ai hát. Vì Linh biết chắc, cả tôi cũng biết chắc, rằng hễ có một ai cất lên tiếng hát thì đó sẽ là một bài hát cách mạng. Những bài hát như thế có ở khắp nơi trên đất nước này. Người ta hát nó ở tất cả mọi lễ hội, trong ngày sinh nhật, ngày chẵn tháng trẻ em, ngày mừng nhà mới, trong các quán bar với các cô cave rất biết dùng condom. Những bài hát bảo chúng ta hãy đi, đi mãi. Linh ngủ ngon, giấc ngủ có những âm thanh cơ khí của con tàu nghiến vào đường ray làm chói tai, và Linh ngồi, hai chân lại co lên ghế, như một bà già.

Những tiếng chuột chít chít bắt đầu nổi lên phía trên trần nhà bằng liếp. Có thể đó là đám con cháu còn sót lại sau trận tổng động viên giết chuột của đám sinh viên năm ngoái. Không giống tôi, ban đêm, Mai không bao giờ thức giấc bởi những âm thanh khoái lạc của đám chuột. Tôi thừa biết có cái gì đang xảy ra: chắc chắn ngay trên đầu tôi, cách đình màn năm mươi centimét. Phía trên ấy: hai con chuột. Chúng nó không hề biết rằng thế giới đang ngủ. Tôi nằm im nghe chuột rên rỉ trên đầu mình. Tiếng kêu nhỏ dần, thi thoảng chỉ còn một tiếng chít rất dễ thương.

Linh kéo tôi quay lại, phủ lên người tôi một chiếc chăn carô: - Ngủ đi!

Tôi nghĩ, cả hai con chuột đều đã ngủ.

Nào, em có dám không? Dám! Linh cúi người, vóc dáng như một cậu bé con, cởi nhanh chiếc quần bò rộng thùng thình. Tôi hăm hở làm theo. Trong thoáng chốc, quần áo của hai chị em bay tuột khỏi cơ thể, nằm lại với mấy cái chăn ca rô hôi hám.

(16. 10. 2003)



Đăng nhập để trả lời
0
Mát, mát, lạnh, lạnh


Bây giờ tôi đang ngồi trong chậu. Một chiếc chậu màu xanh lá cây. Nước chạm vào tôi. Mát, mát, lạnh, lạnh. Tôi khum khum bàn tay, vục nước, đưa lên mặt. Tôi để từng giọt nước nhỏ giọt chảy chảy xuống mũi, xuống miệng, xuống cằm, xuống hai đầu vú của tôi. Ôi, hai đầu vú của tôi. Hai đầu vú của tôi. Tôi sẽ gọi điện cho anh và tôi sẽ nghe giọng nói của anh. Điện thoại Nokia nhỏ xinh. Con gái tôi mua. Tôi không còn nhà nhưng tôi có di động. Trước mặt tôi không còn vườn hoa. Trước mặt tôi còn nhiều khuôn mặt xấu xí. Những khuôn mặt có mùi ẩm mốc. Những khuôn mặt không có di động. Những khuôn mặt không có tiền tiết kiệm. Những khuôn mặt không có ai để gọi điện. Tôi đếm có bốn hay năm khuôn mặt ẩm mốc. Tôi không nhìn thấy họ mà vẫn nhìn thấy họ. Khi tôi đi vệ sinh thì họ đã ngồi đó, quay mặt vào nhau. Chúng tôi không nói với nhau một lời. Chúng tôi không thèm nói chuyện với nhau. Tôi không tin chuyện của họ. Bây giờ có thêm ba cái chậu nữa. Một chiếc chậu màu vàng, một chiếc chậu màu xanh lam, một chiếc chậu màu đỏ. Lại có ba người ở trong mỗi cái chậu. Tôi không thèm nhìn những tấm da đồi mồi đó. Tôi không thèm nhìn. Họ cũng vục nước như tôi, cũng khum tay cho nước lên mũi. Họ trêu tôi. Họ trêu tôi. Tôi không thèm nhìn nữa. Tôi rửa hai đầu vú tôi. Tôi lại muốn gọi điện cho anh. Anh ít nói, thường ậm ừ. Anh trầm tư rất mực. Tôi ló mắt qua hai kẽ tay để nhìn họ. Họ lại ló mắt qua hai kẽ tay để nhìn tôi. Tôi thấy rồi. Tôi đứng dậy khỏi chậu và tát nước vào người họ. Họ kêu ré lên và bỏ chạy. Lát sau, họ vui vẻ chạy lại té nước vào người tôi. Và chúng tôi té nước lẫn nhau. Họ vẫn không chịu mặc quần áo. Những tấm da đồi mồi. Tôi không nhìn họ nữa. Một lát mấy người đi đến nói: Không được làm ồn. Đóng cửa khi tắm. Nhưng chúng tôi không thấy có cửa trong phòng tắm. Bây giờ tôi đến nhà bà Hoa. Tôi ngồi trong chiếc chậu. Chiếc chậu là một chiếc chậu nhôm. Nước mát, mát, lạnh, lạnh. Tôi đứng thẳng người trong chậu, múc nước dội dội. Ầm ầm, thích thích. Da tôi ẩm ướt. Tôi sẽ ngủ cùng phòng với cậu Long, cậu sinh viên thuê nhà ở đây. Cậu bé tốt bụng và khoẻ mạnh. Cậu sẽ ôm tôi vào lòng. Tôi sẽ ngủ ngon. Cậu Long sẽ chăm sóc tôi. Tôi vừa nhìn thấy một đôi guốc màu vàng và hai đôi dày da màu trắng để trước hiên nhà. Tôi thích nhổ nước bọt vào những đôi giày. Tôi nhổ một bãi nước bọt vào đôi guốc trước tiên. Nó chạy thành một vệt. Tôi nhổ tiếp một bãi nữa. Một ngôi sao. Tôi nhổ liên tiếp và liên tiếp. Càng ngày tôi càng có nhiều nước bọt. Tôi nhổ cả vào các đôi giày. Những đôi giày mũi nhọn như mũi thuyền và những đôi giày đế trùm cả ra ngoài. Tôi moi cả các đôi ủng ra để nhổ nước bọt vào đấy. Hôm nay không có ai tranh phần của tôi. Tôi sẽ gọi điện thoại cho anh. Anh không thể biết được tôi đang nhổ nước bọt vào các đôi giày. Tôi lại dội nước. Bây giờ tôi đứng trong một cái xô màu đỏ. Tôi ngồi lên thành xô và múc nước dội lên đầu. Tắm xô mát, mát, lạnh, lạnh. Trước mặt tôi là bức tường màu trắng. Tôi nhổ nước bọt lên bức tường. Tôi vừa tắm vừa nhổ nước bọt lên bức tường. Bà Hoa nói tôi hãy đi về. Bà Hoa nói tôi tắm không đóng cửa. Tôi muốn đÊng cửa. Tôi muốn đóng cửa nhưng tôi không nhìn thấy cửa. Bây giờ tôi tắm với ba cái chậu. Chúng tôi không nói. Chúng tôi nhìn nhau và kỳ cọ. Chúng tôi đang nhìn nhau. Chúng tôi chải tóc và nhìn nhau. Chúng tôi gội đầu và nhìn nhau. Chúng tôi chờ xem ai tát nước. Nhưng không ai tát nước. Một lúc, trong cái chậu màu đỏ không có tấm da đồi mồi. Rồi lại có tấm da đồi mồi. Tôi chờ xem ai tát nước. Rồi một người đi vào nói: Mời các cụ tắm nhanh. Sáng nay liệm bà Mĩ. Mời các cụ tắm nhanh. Rồi người đó đóng cánh cửa. Bây giờ tôi lại không nhìn thấy cánh cửa.

(10/2003)

Đăng nhập để trả lời
0
Tôi


Tôi lên tám.

Bảy hộ gia đình hàng xóm từ khu nhà lợp giấy dầu chuyển lên khu nhà ngói đỏ, nền lát đá hoa vuông xanh vàng, tường quét vôi trắng. Gia đình tôi không thuộc diện đó.

Tôi trở thành một khán giả. Tôi đi theo một chiếc tủ ba buồng. Nó cao gấp đôi tôi. Hai cánh gỗ hai bên, gương soi lớn ở giữa. Nhìn nó tôi thấy nửa người trên lấp ló sau hai con vịt màu trắng bi cạnh mấy lá sen xanh và nhiều búp sen hồng.

Nó nhìn tôi im lặng. Tôi nhìn nó chăm chú và bỗng nghe từng tràng cười khanh khách của bà Bản phát ra từ mỏ hai con vịt xinh ngoan. Tiếng cười có màu đen ngấm vào tôi và cắt tôi thành từng miếng đỏ ửng. Người đàn bà có hàm răng sít và đôi mắt sắt nung. Người bày đủ trò vu khống mẹ tôi ngoại tình và dạy điên tôi chuyện tình dục.

Tôi đau đớn nhìn chiếc tủ.

Nó nhìn tôi từ trước ra sau.

Tôi nhặt một viên gạch vỡ.

Tôi nói:

-Mình muốn đập tắt tiếng cười ngu ngốc kia.

-Mình muốn khuôn mặt trắng của bà Bản chuyển sang màu tím.

-Mình muốn hai con mắt bà ta đang vàng cam biến thành đỏ mận.

-TÓM LẠI LÀ MÌNH MUỐN ĐẬP NÁT CÁI GƯƠNG.

Nhưng bạn thấy: Tôi thả hòn gạch rơi xuống, im lặng đi về nhà, tìm tấm bìa các-tông* cũ kĩ quen thuộc dưới gầm giường, vẽ hình một trái tim có lá.



-------------------------------------------

(*) Năm lớp hai, tôi nhặt được nó khi bới rác tìm bao ni lông làm kế hoạch nhỏ.


Đăng nhập để trả lời
0
Kết thúc có hậu


Chiều thu, tôi đạp xe loanh quanh trong các ngõ nhỏ Hà Nội, qua những khu nhà ống có hoàng lan và dạ hương. Tôi thấy thịt da tôi thơm thơm và mềm mại.

Có cái gì như một bàn tay năm ngón bấu chặt vào bầu vú trái tôi, đau rát. Một hình bóng gãy gập từ phía sau trườn lên cùng gió.

Mùi hôi đi qua và mắt tôi thấy một thanh niên ốm o trên chiếc xe Thống Nhất cà tàng. Tôi lao lên. Hắn vội tăng tốc. Cuộc rượt đuổi ngoạn mục bắt đầu. Hắn đạp xe như một con chuột nhắt. Hai chân ríu rít giơ lên hạ xuống nhanh hơn chưng trình 24 hình/s. Hắn vòng qua phải, qua trái, lộn ngược lộn xuôi trong các ngóc ngách. Khoảng cách thu dần lại. Tôi vụt lên cạnh hắn. Hắn biến ngay thành con chuột nhắt màu xanh (quả không sai!), nhảy vọt lên bờ rào, chạy ngoằn ngoèo qua các ban công. Tôi biến thành một con chuột bạch. To hơn, hung hãn hơn. Mỗi cú nhảy đều có lực bật lên êm êm hết sức điệu nghệ. Thằng chuột xanh quay đầu lại tức thì ngã lăn một vòng.

Hắn thập thò sau cống sắt han gỉ, cái đuôi rách nâng lên hạ xuống, rụt rè nhênh đôi mắt ti hí đẫm nước nhìn tôi đang ngồi trên cao. Từ đôi mắt ấy bắt đầu chảy từng giọt từng giọt trắng.

Tôi vươn người, đi tới. Thằng chuột xanh chui hẳn vào trong cống và thò mặt ra từ phía đằng kia. Điệu bộ của nhà có tang. Tôi đứng yên, bắt chước dáng dấp một con mèo cái, chun miệng chờ đợi.

Hắn từ từ đi đến, ngồi xuống, vắt tréo chân. Thật ra đó là một thanh niên mảnh mai, da ngăm đen. Trông phong lưu mà trí thức. Anh đeo cặp kính dày màu tím. Cảm kích trước lời mời nhã nhặn, tôi dịu dàng ngồi xuống chiếc ghế có hình Britney Spears. Anh đưa ra một tập thơ. Tôi mỉm cười, cầm mic và hỏi: “Bao giờ xuất bản, thưa anh?”.

Tập thơ có nhan đề Tính nước đôi của hiện diện.




Đăng nhập để trả lời
0
Tự tử


Tôi thường nghĩ về cái chết và mơ về nó một cách thực lòng.

Tôi uống thuốc và định bụng sẽ kết thúc đời mình vào đêm nay. Đó là 50 viên Seduxen. Giá đủ hiểu biết như bây giờ, tôi sẽ thay cốc nước bằng một cốc rượu. Tôi mở nhạc The Cranberies và nghe đi nghe lại bài “Animal Instinct”. Đó quả là một kết thúc rất đẹp. Chắc chắn là người ta sẽ đến viếng tôi. Và trong đám viếng thì còn ai có thể nói xấu tôi nữa. Mọi người sẽ kể về những dự định của tôi đang có. Và những người thông hiểu thì sẽ thấy ở tôi một viễn cảnh hết sức tốt đẹp. Rằng nếu số phận của tôi tốt hơn, chắc chắn tôi sẽ rất thành công trong bước đường tương lai. Mọi người sẽ tìm cách gợi lại nhiều câu chuyện đã từng có với tôi. Nhất là những tình cảm thân ái. Nhưng tôi thật không dám chắc những người tình liệu có ai dám đứng ra để nói rằng tôi đã từng rất gần gũi với họ. Bởi như thế khác nào bảo rằng cái chết của tôi là do sự lãng quên của họ gây nên. Và thiên hạ sẽ chẳng nhìn họ bằng con mắt đồng thiện được nữa.

Có phải khủng khiếp nhất là khi nhìn thấy người tình cũ của mình trơ trơ trước mặt thiên hạ, lạnh cứng? Làm sao có thể bình ổn được khi nghĩ rằng mình đã làm tình với một xác chết? Những người yêu nhau thì cái chết là thứ trang sức rất sang trọng để tôn vinh tình yêu và sự thiết tha của họ. Nhưng những người tình cũ thì không bao giờ có thể khóc lóc ầm ĩ trước mặt thiên hạ, cũng không thể đứng ngoài mà chậm rãi lau nước mắt. Bởi khi anh đoạn tuyệt tình yêu thì chẳng đồng nghĩa với việc gây ra một án mạng đó à? Vì thế nếu tôi mà chết đi thì những người tình cũ của tôi sẽ chẳng bao giờ nên đến. Họ sẽ nằm ở nhà và mỗi người sẽ mơ về lần đầu tiên làm tình với tôi như thế nào. Cung cách này hẳn là dễ chịu hơn khi nhìn thấy tôi trơ tráo cứng ngắc trong quan tài, mà không biết nên khóc hay nên cười. Khoảng cách chiêm nghiệm từ xa đó cho phép họ có được một thái độ đúng mực và một tình cảm chân thành. Và nếu cần thiết thì họ có thể khóc, khóc to hay nhỏ tuỳ ý mỗi người. Cũng nên tưởng tượng ra cảnh nếu duyên số cho gặp nhau (dĩ nhiên là nếu tính cách tôi dễ chịu hơn) thì số phận chắc hẳn đã không quá éo le như vậy.

Nhưng dù sao, ít nhất, cái chết của tôi cũng sẽ cho họ đôi phút yên lặng, xoài mình ra khỏi cuộc sống mà ngẫm nghĩ đôi chút về những gì có thể ngẫm nghĩ được.

Song thuốc chưa ngấm vào người thì tôi đã dậy bê một chậu nước vào và cố móc họng ra mà nôn oẹ. Tôi nghe hết mười lăm lần ba bài hát đầu mà vẫn không mê đi chút nào. Thôi, cơ sự như thế là hết. Tôi lồm cồm bò dậy và nghĩ mình tự tử để làm gì? Nghĩ mãi không tìm ra ý nghĩa nào cho tới khi trong đầu tôi vang rền những tiếng thảm thiết của mẹ thì tôi lục đục mở khoá cửa. Lúc này thì cần phải sống. Vì thế, tôi chạy nhanh đến viện nhìn cô y sĩ vừa bưng một ấm nước dội vào họng tôi qua một cái ống nhựa mềm vừa lẩm bẩm chửi những đồ điên không chết quách đi còn sống dậy làm phiền người khác.

Người tự tử hụt thường có một niềm kiêu hãnh khác thường. Thiên hạ xung quanh dĩ nhiên sẽ lắm lời sỉ vả sau lưng nhưng khi ngồi một mình ắt cũng phải giật nảy mà nghĩ: Liệu mình có làm gì nên tội? Nhưng trong vài tháng, bao giờ họ cũng sẽ nhìn bạn mà tỏ lòng âu yếm và thông cảm.

Nhưng trước khi chết lần nữa, tôi sẽ phải đè bẹp hắn. Bằng cách nào vào được nhà hắn thì tôi không biết. Tôi phải phá những gì tôi muốn. Và có thể giết hắn. Một nhát dao thì quá thường. Nhưng cũng không sao cả khi ta nhìn thấy ta đâm hắn như đâm một mớ giẻ rách. Và hắn thì không thể kêu được nữa mà chỉ hự hự mấy tiếng và đồng thời đôi mắt xếp hẳn lại. Trước khi hắn kịp làm điều đó thì ta đã băm nát công trình của hắn ra nhiều mnh. Hắn sẽ chỉ có thể nhìn và không còn chút hi vọng nào cứu sống bản thân cũng như công trình của hắn.

Nhưng nghĩ kĩ, việc ra tòa và bị kết án chẳng đem lại một vinh dự nào cả. Cái chết nếu không mang theo vinh dự thì hi sinh kiểu đó cũng đi tong.

Tôi đứng bên bờ sông. Nước cuồn cuộn. Trầm mình là một thủ pháp quá cổ điển, chỉ dành cho những người ngốc nghếch. Rồi bụng sẽ ỏng nước, mặt sẽ bung bủng vàng. Có khác gì bảo với những người thăm viếng: chân tướng tôi tởm lợm thế đấy. Mà tởm lợm thật. Người ta vừa đi viếng vừa bịt mũi thì có hay ho gì? Vào cái thời buổi ô nhiễm môi trường mà uống nước sông đầy mùi phân thì còn thì là thể diện. Người chết nằm như con cá chép ươn chẳng ai thèm mua.

Vậy thì tại sao tôi lại không cắt mạch máu?

Tôi nằm trên giường hay trong toilet. Vấn đề là làm sao có thể giấu đi cái dao lam và máu me đừng chảy nhiều. Nhưng dù sao thì chết kiểu ấy vẫn thê thảm quá. Chưa tính đến lúc có thể có người nào đó ngất xỉu trước xác mình. Rối người ta còn phải lau chùi dọn dẹp. Ai có thể ngửi được mùi máu tanh nồng và cọ rửa hàng đống máu đã khô đông trên sàn nhà hay trên chiếu mà không nôn oẹ? Cái chết gây ra cảnh tượng kinh hoàng như vậy quả thật sẽ gây bất mãn cho người đời. Và ai còn dám thuê tiếp căn hộ tôi đang ở? Bà chủ nhà già yếu hay mộng mị liệu có thể sống qua chuyện này không? Thiên hạ sẽ nhìn xác mình đi qua mà nghĩ thế nào? Bao nhiêu người sẽ chuyển đi khỏi khu tập thể ấy?

Nhưng tôi chẳng thể nào không chết. Cuộc sống quá nặng nề với tôi. Tôi chẳng biết làm gì cả. Tôi sinh ra để làm một cái gì đó, nhưng không bao giờ tôi có thể làm một điều gì cho đến nơi đến chốn. Trong khi những người khác yên ổn với cuộc sống. Sinh con đẻ cái và rồi lại sinh con đẻ cái. Nghĩ lại, tôi thấy tôi đã cố gắng nhưng cái gì cũng chạy tuột khỏi tôi cứ như là một trò thách đố. Tôi cũng biết hi sinh, nhưng vẫn cứ bị nốc ao và bị lừa gạt như thường. Tôi chẳng có khả năng miễn dịch hay kháng cự gì cả. Và tôi cũng chẳng có một chút khả năng nào để thích ứng với cuộc sống này. Tôi thuộc lớp người thích tự tử và lấy đó làm một niềm vui êm đềm. Nhưng không phải lúc nào ý chí mãnh liệt ấy cũng đến. Và đôi lần khi nó đến thì tôi lại bị người ta cứu thoát hoặc chính tôi tự giải cứu cho tôi. Và rồi cứ thế những mưu toan ngấm ngầm. Nhưng chẳng bao giờ thực hiện được. Có nhiều đêm tôi khóc triền miên bởi nỗi bất lực giữa sự lựa chọn sống tiếp hay kết thúc. Tôi oán giận việc tôi có mặt ở cuộc đời. Nếu cho tôi lựa chọn, thì tôi chẳng bao giờ đến đây, dù cho tôi đã nếm được bao nhiêu vị ngọt. Tôi tồn tại, và mỗi quyết định của tôi đều tác động đến người khác một cách rõ ràng quyết liệt. Tôi cũng không thể bỏ nhà đi biệt tích và sống lang thang đầu đường xó chợ. Giải pháp nước đôi ấy không bao giờ thuyết phục tôi được. Cho đến lúc, tôi chỉ còn cầu mong, một sáng trở dậy, mình đã bất động tắt thở trên giường. Cái chết đến ngoài ý muốn là một giải pháp tốt đẹp nhất. Tôi sẽ không bị ai nguyền rủa. Mọi người sẽ chẳng bao giờ biết đến những ý nghĩ đáng xấu hổ của tôi. Đám tang sẽ diễn ra trong bầu không khí tiếc thương lặng lẽ. Và mọi người sẽ đổ tại số phận. Và ai cũng có thể nhớ đến tôi với đôi chút kỉ niệm tuy nhạt nhoà nhưng êm ái.

Rốt cuộc thì giải pháp bình yên ấy chỉ là trò chờ sung rụng. Nó quá hiền triết, không hợp với bản tính của tôi.

Tôi cũng đã nghe thấy chuyện một số người tự mổ bụng hoặc cắt lưỡi nhưng thật sự thì tôi chẳng có đầu óc khủng bố. Hơn nữa, một cái chết như thế thì thật quá tởm lợm. Treo cổ cũng chẳng đẹp đẽ gì. Có đôi lần tôi quyết định tự tử bằng cách nín thở. Nhưng đó là thử thách ghê gớm nhất và tôi không làm được. Hay là chết dưới bể bơi? Song chẳng lẽ tôi lại thích hù doạ người khác hay sao? Và bao nhiêu tiền bạc người ta đổ vào công trình sẽ đi tong cả. Chết dưới biển? Nhưng có bao giờ tôi cũng ra biển được đâu. Hoặc giả có thì cũng chưa bao giờ tôi nảy sinh ra ý nghĩ tự tử vào kì nghỉ hè.

Nhưng chẳng lẽ tôi không còn cách nào khác?

Không nên đắn đo nhiều nữa. Tôi chọn một ngôi nhà cao tầng cũ nát sắp được xây lại. Cái khung cửa sắt to và chắc chắn thế mà chỉ cần hai bàn tay nhỏ bé yếu ớt của tôi nó cũng đã bị bẻ cong như trong truyền thuyết. Ngoài trời gió cao và thoáng vô cùng. Một cái chết như thế có lẽ vẫn là thanh cao nhất. Tôi nhớ bức tranh “Tự tử” của nữ danh họa Kahlo. Một hình ảnh duyên dáng chứa đựng huyền thoại và hiện thực. Tóc tôi sẽ bay như thiên thần và chắc chắn tôi mặc một bộ đồ váy dài trắng. Cũng không cần. Chỉ cần mặc thế nào cho kín đáo bởi nếu chết mà phơi bụng ra trắng hếu thì chả có gì là đẹp. Tất cả đều phải gọn gàng để khi người ta nhìn, không ai muốn quay mặt đi. Và phải làm thế nào để không bị bỏ quên lâu quá. Ruồi nhặng là thứ không thể đùa được.

Tôi lách nhẹ nhàng qua cửa và vươn người ra. Ngoài kia, dưới xa, từng đoàn người như kiến chạy lao xao trên những con đường xanh đỏ. Giá như tôi có thể bay lên mà mất hút khỏi thế giới này như Margarita thì hùng vĩ biết mấy. Tôi sẽ thay cái chổi thần bằng cái khăn thổ cẩm. Như thế dân tộc hơn rất nhiều, nền nã hợp thời hơn. Nhưng thôi.

Tôi nhảy xuống đúng lúc có người cách đó chừng vào trăm mét. Khi rơi tôi không hét gì cả, sợ người ta tưởng mình ân hận. Tôi rơi ngang, hơi chúc đầu xuống. Đầu tôi đập xuống nền xi măng. Máu chảy ri rỉ từ trán.

Dân tình ồ ạt kéo tới. Một tay từng trải nhất nói: “ Chết mẹ nó rồi còn 113 cái đéo gì!”

Tôi nhẹ nhàng kéo chăn: “Ngủ đi, kết thúc một ngày!”




Đăng nhập để trả lời
0
1986


1



- Nếu bạn đứng nhất hoặc nhì lớp, bạn cũng không có cơ may trở thành đội viên Đội Thiếu Niên Tiền Phong Hồ Chí Minh nếu không nạp đủ hai cân giấy lộn cho chương trình Kế hoạch nhỏ. Cô giáo sẽ mang cân đến tận lớp, bỏ lên bàn, và cân cho từng đứa một. Đừng nghĩ bạn có thể cho giấy đen vào trong đó. “Học kỳ này, chúng ta góp chai”. Chuyện này có quy định hẳn hoi, và bạn phải có kinh nghiệm mới được. Cô giáo nhất định sẽ từ chối loại chai màu xanh cổ quá thuôn như cô diễn viên vai xuôi. Có lần mình đã khóc vì vỏ chai bia Trung Quốc của mình bị loại, bị đặt trong góc lớp, cạnh các chai nhỏ li ti như lọ thuốc. Đấy là của các bạn không quan tâm đến phong trào tập thể.

Mình biết loại chai nào cô giáo mê nhất. Một lần, mình mang đến lớp cái chai hai hươu bảy* vẫn thơm mùi rượu. Cô giáo để ngay lên bàn làm mẫu. Mình thấy vị ngọt của rượu trở lại trên môi sau khi đã nếm thử trên đường tới trường.



2



- Cậu Ước! Cậu là niềm hi vọng duy nhất của cháu. Cả khu tập thể chỉ có mình cậu uống rượu. Bố mẹ cháu không bao giờ có được những cái chai đáng yêu như thế. Họ chỉ có các chai đựng nước mắm vừa hôi vừa cũ. Cháu thường chờ đợi ở cửa phòng cậu, lắng nghe mọi cử động của cậu. Cháu biết cậu có tật ngủ không say. Và mỗi lần cậu giật mình tỉnh dậy, bao giờ cậu cũng uống ực một lúc hai ba ngụm rượu. Cậu làm ca, một ngày lên ban, một ngày xuống ban. Ngày xuống ban cậu ngủ không khép cửa. Cuộc sống của cháu dập dềnh theo nhịp điệu của cậu. Cháu có được kết nạp đội hay không là tuỳ thuộc vào cậu. Tương lai của cháu ở trong tay cậu. Những buổi trưa hè, cháu đi bắt một bao bóng đầy sâu mùng về cho gà ăn, rồi tới trước phòng cậu ngồi chờ. Lâu lắm, cháu không thấy cậu dậy, nên thì thầm gọi. Và cậu giật mình ừng ực một tràng dài. Nhưng không phải lúc nào cũng thành công. Vậy nên có lúc cháu phải lấy hai hòn đá đánh vào nhau tanh tách. Cháu còn gọi cả con chó già ra ngồi cùng. Mỗi lần cháu thò tay xoa xoa cái ức béo mẫm của nó, nó ư ử hoặc ăng ẳng hết sức dễ thương. Khi phát hiện tiếng kêu, cậu sẽ chỉ mắng “Li li, đi đi!”. Cháu còn có nhiều cách khác như hắt xì hơi một cái rõ to hoặc giả vờ ngã đánh oạch một cái trước cửa phòng cậu.



3



- Sau đó mình được chuyển lên lớp chọn và được kết nạp vào đội. “Bây giờ chúng ta góp quần áo cũ để các chú bộ đội lau súng”. Một lần mình nghe mẹ nói: “Cậu Ước ốm nặng. Mẹ về quê thăm cậu”. Mình tự hỏi sao cậu không ở lại thành phố. Có lẽ cậu thích về nhà quê trồng bắp cải.



-------------------------------------------

(*) khoảng 0, 65 lít.


Đăng nhập để trả lời
0
Cái tai

1.


Tòa nhà nằm nghiêng phía bên phải cuối con đường Cổ Ngư. Cô qua Hồ Tây nhiều buổi chiều nhưng tuyệt nhiên không để ý đến sự hiện diện của tòa khách sạn lớn ấy. Có lẽ, bởi nó nằm ở đầu dốc, và mỗi lần dấn ga vòng qua ngã tư đi vào đường Xuân Diệu, cô không còn tâm trí đâu để tưởng đến ngôi nhà có lối kiến trúc kì lạ ấy. Hai mặt tường xây theo hình gấp khúc dích dắc khiến tòa nhà nằm trong thế vận động, trăn trở không yên. Sự mất cân bằng ở các mảng màu xanh trắng khiến nó càng có vẻ bất an, sầu muộn và ủ rũ. Cô tưởng tượng đến việc đứng trong từng căn phòng của tòa nhà ấy, tràn ngập ánh sáng và gió, nhưng luôn có cảm giác chông chênh.

Anh đón cô ở phía dưới. Hai người vào thang máy. Đã có ở đó ba khách người Hàn Quốc. Họ không một lần đưa mắt nhìn hai người cùng khoang. Thang máy bằng khung kính, ánh nắng hắt nhẹ vào khoang. Anh giơ tay phác một cử chỉ, tỏ ý muốn chia sẻ cảm giác đang rời xa mặt đất.

2.

Cô chọn bộ bàn ghế bọc da đỏ nơi góc ngoặt hành lang. Bàn trang trí một lọ hoa sứ nhỏ màu trắng, một đóa hồng đỏ. Một vài bức sơn dầu lặng lẽ treo trên tường: những thiếu nữ sơn cước bị bọc quanh bởi những mảng màu tả thực cho cảm giác lẫn lộn giữa sự hoang dã với khiếu thẩm mỹ trưởng giả nhìn anh mỉm cười.

17 h, vắng khách. Giọng một vài người ngoại quốc phía góc tường bên kia vọng sang. Một phụ nữ châu Âu ló ra với chiếc quần đũi màu trắng, áo không tay xẻ tà dài tận gối. Hai màu trắng đen hòa nhã nhặn vào khung cảnh của khách sạn. Trong khung cảnh đó, bộ trang phục thật đẹp, nhưng không gây cảm giác trau chuốt. Người phụ nữ cầm quạt, phe phẩy, trọng lượng toàn thân dồn xuống một chân. Cô im lặng, ngẫm nghĩ về những gì mình đã làm trước cuộc hẹn: tắm gội, sấy đầu, xức nước hoa, chọn bộ quần áo đẹp nhất.

Cô nhìn khuôn mặt đã gắn bó, đối diện với mình trong nhiều tư thế, vị trí, trong nhiều khoảnh khắc và ánh sáng. Khuôn mặt đẹp cương nghị, vẻ suy ngẫm hiện lên trong khóe mắt giờ đã khác. Cằm bắt đầu bệu ra, dày lên chiếm thêm một khoảng không gian trống bên dưới. Đôi mắt đó, trong tổng thể khuôn mặt bây giờ chăm chăm nhìn cô. Cô chuyển cái nhìn ra ngoài khung cửa. Gần sát mặt đất, hai cây cầu có vẻ mềm yếu lạ lùng vắt qua lưng thành phố. Những căn nhà nằm im. Con đường Cổ Ngư thân thuộc thường ngày, giờ biến thành một tấm thảm đen, lúc lắc những đốm sáng đèn đường.

Bất giác cô nhoẻn cười, hỏi một câu vô vị:

- Anh khỏe không?

Một cô hầu bàn mặc chiếc áo dài hoa nâu đỏ, loại vải gấm mới, mỏng nhẹ quyến rũ đặt hai cốc nước xuống bàn. Anh gọi món đồ uống có màu trắng sữa, còn cô không biết gọi gì trong cái Menu đồ uống 10 $ trở lên này. Cuối cùng cô chọn một cốc sinh tố quen thuộc. Bốn năm, nhiều kinh nghiệm không còn chung nữa, cô không biết bao nhiêu thói quen cũ đã mất và bao nhiêu thói quen mới đã xuất hiện nơi anh. Thật lạ lẫm. Ban đầu là ở chiếc áo sơ mi màu xanh xa lạ này mà cô chưa bao giờ nhìn thấy.

- Em khỏe không?

Anh rút ra hai bao thuốc, một Malbroro và một Esse. Lần đầu tiên cô thấy loại thuốc đó, nó nhỏ bằng nửa điếu thuốc thường. Ngày trước, anh thường hút Mild Seven và thi thoảng là Malboro. Cô nhớ, sau một vài lần tỏ ý không vui, anh cũng để cô hút thuốc. Vì anh thường dùng những loại thuốc nhẹ nên cô vẫn thường hút chung với anh. Cô rút một điếu trong bao Esse đã vơi gần nửa.

- Bây giờ anh hút loại thuốc này à?

- Không, anh mang cho em.

- Lâu lắm rồi em không hút thuốc.

Anh châm lửa rồi nhìn ra cửa, im lặng hồi lâu. Thi thoảng họ nhìn nhau, nhìn vào gạt tàn thuốc lá.

3.

Thành phố như có sương! Giữa một ngày tháng Mười.

Một cô hầu bàn đi tới đổi gạt tàn.

Anh nhẹ đưa tay chạm môi cô, nhưng cô hơi nghiêng đầu. Cánh tay anh rơi thõng vào khoảng trống.

Cuối gian phòng, tiếng violon tấu lên bản Sóng sông Danup.

4.

Nhiều lần anh và cô cùng nằm im trong một căn phòng xa lạ, nghe đi nghe lại những bản nhạc cổ điển. Cô chỉ biết nghe và hầu như anh là người chỉ cho cô những hình ảnh được tạo dựng từ liên tưởng những âm giai. Cô không quên điều đó. Song những kinh nghiệm non nớt về âm nhạc ấy đối với cô giờ đã trở nên lỗi thời. Mấy năm qua, chắc anh ấy không tưởng tượng được khả năng thẩm thấu âm nhạc của cô bây giờ, cô thầm nghĩ. Bởi thoạt nghe bản nhạc tấu lên cuối gian phòng, cô đã biết người chơi có một trình độ non yếu và không tập trung. Cô nhìn lên bức tranh treo trên tường và thấy chính nó, cả hội họa cũng thế, cũng đang rơi vào một sự trượt dốc về thẩm mỹ khiến cô thấy khó chịu. Hiển nhiên đó chỉ là thứ âm nhạc và hội họa giải trí. Nhưng anh lại không nghĩ như vậy, cô biết thế.

- Ở đây vào các buổi chiều người ta thường chơi nhạc giao hưởng.

Trong giọng nói của anh có vẻ gì như một sự chờ đợi. Cô biết anh đã tìm chọn một nơi kín đáo và sang trọng để cô có cảm giác được nâng niu. Có thể anh muốn không gian này nuôi dưỡng chút cảm giác lãng mạn, gợi nhớ về những khoảnh khắc tốt đẹp giữa hai người.

Anh nhìn cô rất âu yếm, và anh nhẹ cười.

5.

Như thể có sương mù ngoài ô cửa.

6.

- Em có làm phiền anh không?

Cô chọn những thế ngồi khác nhau: vắt chéo chân, lưng tựa vào thành ghế, chống cùi chỏ lên bàn, khoanh tay trước ngực, chống tay lên cằm. Cô hi vọng tìm một giải pháp khả dĩ kéo hai người lại với nhau. Dường như rất lâu sau, anh vẫn yên lặng. Chợt như sợ mình phá hỏng thiện ý từ phía anh, cô nói:

- Em đã từng muốn có con với anh.

Anh nhìn cô rất lâu, và giang tay muốn ôm cô vào lòng. Một người bồi bàn đi qua, cố nhoài vào khoảng giữa hai người để rút chiếc gạt tàn cũ, thay chiếc gạt tàn mới. Song dường như khoảng cách giữa hai chiếc ghế quá chật, anh ta phải nghiêng người. Thế đứng thiếu vững chắc ấy khiến anh ta cứ loay hoay mãi.

7.

Đột nhiên cô muốn vào toilette.

Anh dẫn cô đi. Toilette ấm sực, có hai ngăn giấy, một giá đựng khăn màu trắng.

Khi trở ra, cô thấy mấy người hầu bàn nhìn cô, ánh mắt như ngầm thông báo với cô rằng họ thấu hiểu sự thân thiết giữa hai người.

8.

Khi anh muốn chạm môi vào đôi môi cô, cô nhoài người qua thành ghế để vòng ôm của anh gọn hơn. Anh tìm môi nhưng cô khăng khăng dừng lại ở má anh và một va chạm mềm mại vào thái dương khiến cô ngả người ra quan sát. Đó là cái tai của anh. Cô chợt nhận ra nó là vật không liên quan gì đến cuộc hẹn hò tẻ nhạt này. Nó nằm đó, và không liên quan một chút nào tới lịch sử mối tình của hai người. Rõ ràng trong những cuộc cãi vã của họ, những cuộc cãi vã mà khuôn mặt anh đã trở nên nặng nề với cô, đôi mắt đã từng hằn học với cô, khuôn miệng đã sỉ vả cô, tay anh đã tát cô, chân anh đã giữ cô trong những tư thế khiến cô phải nhục nhã.

- Em còn yêu anh không?

Cô nghĩ rằng cô sẽ nói: "Em yêu cái tai của anh". Quả thật, cái tai vô tội. Cánh tai to, mềm chảy dài xuống, kết thúc rất đúng chỗ trên nửa khuôn mặt xa lạ, giờ đang méo đi trước mắt cô trong tòa nhà bọc kính.


Nguồn: www.vnn.vn
Đăng nhập để trả lời
0
Người ấy


Đến gần ngã tư, hắn cho xe đi chậm lại, tránh va vào những người đi ngược chiều. Hắn ghé xe vào trong vạch phân chia ranh giới. Đám người đi cạnh hắn chìm trong tiếng ì ầm của tắc nghẽn, những ánh mắt đều trở nên vô cảm, những cử động máy móc tuân theo hai màu xanh đỏ trên cột đèn.

Hắn không thể lý giải tại sao, vào cái giây phút ấy, hình ảnh người ấy bất chợt hiện ra trong óc hắn.

Trong ký ức hắn, cho đến bây giờ, suốt hai mươi tám năm, người ấy chỉ mặc độc một bộ đồ duy nhất: chiếc áo cánh bằng vải thô màu trắng, cái váy dài chấm mắt cá chân bằng vải sợi đen. Hắn có thể không nhớ kỹ đôi dép, nhưng hẳn là một đôi dép cao su theo kiểu cũ bằng dép lốp, cái thứ dép mà bây giờ người ta chỉ còn tìm thấy trong các bảo tàng ở thành phố hay trong các phiên chợ quê. Nhưng đó cũng không phải là một đôi dép ấn tượng gì cho cam. Cũng có thể đó là một đôi dép nhựa nam, màu vàng đậm hay một đôi dép nhựa nam nữa, có thể thế, tuy không chắc chắn lắm, màu nâu. Cũng có khi, đó là đôi dép cũng là màu vàng kia đã bị đứt quai, được dùi lỗ và xâu rút lại bằng lá chuối. Giải pháp này có vẻ đúng hơn cả, vì đã rất nhiều lần hắn nhìn thấy những người già như thế đi những đôi dép như thế, và những bàn chân cũng tương tự như thế, những bàn chân không phân biệt được giới tính bởi các vết nứt ở gót cứ toác cả ra mà máu vẫn không chảy, các vết nứt và chai dày có màu vàng, cứng đơ như một chất kỳ quặc chưa bao giờ hắn có thể gọi tên.





Song ngoài chiếc áo màu trắng đó, người ấy có mặc chiếc nào khác nữa không? Có thể là một chiếc áo màu nâu có chấm trắng li ti cũ kỹ chăng? Thế còn mùa đông thì người ấy mặc gì? Hắn cố hồi tưởng lại một hai mùa đông mà hắn nhìn thấy người ấy. Người ấy đã ngồi trong cái bếp thấp lè tè, nơi cái máng hứng nước mưa chạy ngang dưới mái, ngay bên ngoài của sổ, đọng những bồ hóng đen kịt. Ở tại cái bếp ấy, vào mùa đông, người ấy mặc gì. Hắn không nhớ nổi. Hình như chưa bao giờ một bộ quần áo mùa đông của người ấy còn lưu giữ lại trong ký ức hắn. Hắn còn nhớ rõ cái bếp ấy cấu trúc như thế nào; chẳng hạn có hai cái cửa, một cửa mở vào nhà trên và một cửa thông ra vườn, cả hai cửa đều cao một mét, hắn đi ra đi vào thoải mái nhưng người lớn thì phải khom lưng lại. Cái bếp, cứ khoảng năm người đứng là không nhúc nhích được, nền bằng đất sét màu đen, lồi lõm, có những rãnh nứt nhỏ chạy li ti ngang dọc. Một đống phi lao khô cùng với lá tre vàng khô, lá ngô và những thứ lá khác kêu giòn rạo. Mỗi lần hắn vào bếp, người ấy thường ngồi quay lưng lại phía hắn, người ấy cầm một ống tre đã cháy sém một đầu, ghé sát mặt vào cái bếp tro cao bằng hai viên gạch xếp và thổi phù phù. Có khi lửa bỗng cháy bùng lên nhưng cũng không hiếm khi, tro bay mịt mù trong bếp. Người ấy khẽ nhắc hắn đóng cửa bếp lại tránh bụi tro bay lên nhà. Vào những thời khắc ấy, hẳn là hắn đã nhìn thấy một nồi cơm trên bếp, một nồi canh đã nhắc ra kiềng (hình như là canh rau đay nấu tép), và hắn thường để ý đến một cái nồi nhỏ nhất. Trong cái nồi bé đó thường có thịt hoặc cá.

Như vậy là hắn không quên cách bài trí của cái bếp, thậm chí hắn có thể tả lại căn buồng cạnh bếp và những căn buồng lớn hơn mà hắn còn nhớ vào những trưa hay xế chiều. Nắng chiếu xiên xiên qua bức liếp tre những luồng ánh sáng nhạt, soi rõ những hạt bụi bay li ti trong không gian. Nhưng hắn muốn nhớ lại nhiều hơn thế, chẳng hạn, hắn đã trò chuyện gì với người ấy, vào năm hắn bao nhiêu tuổi, và người ấy nói gì với hắn. Nhưng có lẽ, chưa bao giờ hắn biết nói chuyện với người ấy. Hắn nhớ hình như câu đầu tiên người ấy nói với hắn là "Đừng có hét oang oang như thế, các cháu!". Khi ấy, khi hắn và mấy đứa em họ rủ nhau tất thảy cùng ngồi lên một cái võng và xang đi xang lại rồi hét váng nhà. Và người ấy đã mắng bọn hắn như thế đó, nhưng khi đó người ấy đang làm gì, trong góc nào của ngôi nhà? Dưới bếp chăng, nếu là dưới bếp thì người ấy đang làm gì? Có phải vào cái khoảnh khắc đó người ấy đã ngồi bên chân giường và đang cho con dấm ăn chuối tiêu, hay đang bắt rận cho mèo. Không phải, nếu người ấy bắt rận cho chó, mèo thể nào bọn hắn cũng đã xúm vào bắt hôi và chia nhau thành lượt để ném vào cái bát mẻ đựng than nóng cho nó nổ đôm đốp, những con rận béo mẫm, nhiều khi gọi là con ve chó vì mình nó màu xanh và trông hết sức ngu đần vì không có khả năng tự vệ. Hoặc những con rận dẹt, nhiều chân bám vào các khóe chân con vật, hoặc gian nhất là rận mèo. Hắn vẫn nhớ, sau tiếng mắng mỏ của người đó, bọn hắn lại cười oang lên và người đó rì rầm một hai câu mắng mỏ nữa, nhưng rốt cuộc là tiếng mắng mỏ ấy từ đâu phát ra?

Có thể hắn đã nói với người ấy nhiều lần cái câu: "Cháu chào bà". Tuy nhiên, hình như không hơn nữa, hoặc nếu không cũng chỉ đại loại là những câu vô thưởng vô phạt như vậy. Hắn đã bao giờ hỏi thăm người ấy hơn chưa? Thế giới của người ấy, hắn biết gì khác hơn ngoài mấy người anh em trai của người ấy thi thoảng đến thăm vào những dịp giỗ tết?

Rồi hắn nghĩ đến chuyện ngày hôm nay, ở tòa soạn, hắn đã cãi nhau với cái phe cánh ấy, cái phe cánh hết sức lạc hậu và bảo thủ. Họ có năm con người trong cái nhóm đó. Hắn còn biết tường tận gia cảnh của họ như thế nào, con cái họ hư hỏng, chích hút, giỏi giang hay đang du học tận đâu ra làm sao. Bên hắn cũng có cánh của hắn, gồm hai cặp vợ chồng và một cậu đang độc thân. Gia cảnh của mấy người này hắn cũng biết hết, hắn còn biết đến cả họ hàng của họ nữa. Thậm chí hắn còn biết tường tận chị vợ của bạn hắn có những bệnh gì, chữa bao lâu chưa khỏi.

Đúng là có một lần, khi hắn đi ngang qua ngưỡng cửa, khi ấy hắn chừng mười sáu tuổi, hắn nhìn xuống nhà bếp và thấy bên cạnh người ấy là một bà già nhỏ bé, miệng đã móm gần hết, khuôn mặt tròn thon, tóc bạc trắng nhìn hắn cười. Hai người ngồi trên bậu cửa gỗ dùng tay tước tước những chiếc lá chuối khô. Hắn nói:"Cháu chào bà". Rồi hình như người ấy đã nói: "Đây là bà Ngoan bạn của bà". Bạn của bà, hắn đã kinh ngạc làm sao trong phút giây ấy? Hắn thấy ngạc nhiên làm sao. Hắn còn thấy hơi tức cười nữa. Hắn tự nhủ: "Bạn của bà, bạn của bà, nghe kỳ lạ làm sao".

Bây giờ thì người ấy đã già lắm. Lần gần đây nhất hắn về, hắn lại nói "Cháu chào bà" rồi ngồi xuống bên cạnh người ấy. Hình như người ấy đã mọc thêm một lớp da khác, hoặc là có nhiều da hơn trước, vì như vậy thì ở cánh tay mới tạo được những đường gấp của da hệt như những nếp mịn màng mà hắn nhìn thấy trong những phiên bản chụp trang phục thời Phục hưng. Hắn cũng không nhớ là đã nói với người ấy điều gì, nhưng có một đôi lần người ấy đã khóc mếu máo, có khi tiếng khóc làm hắn đau nhói. Hắn muốn nói với người ấy một điều gì đó, nhưng rốt cuộc hắn im lặng.

Hắn còn nhớ mỗi lần đi xa về, hắn lại gửi cho người ấy năm mươi nghìn đồng. Thi thoảng hắn mua về cho người ấy đôi ba cái áo mới, song người ấy hầu như không bao giờ mặc. Tất cả đều mới quá, người ấy để dành. Nhưng có một lần duy nhất trong đời, người ấy tỏ ra thích cái áo khoác màu tím mà hắn đang mặc trên người. Đó là một chiếc áo hàng thùng giá bảy mươi nghìn. Người ấy nói cái áo đẹp và ấm, ấm hơn tất cả những cái áo của người ấy. Hắn nói: "Nhưng cái áo này chỉ dành cho người trẻ, bà ạ". Kỳ thực hắn không biết cái áo đó dành cho người bao nhiêu tuổi, điều quan trọng là tết năm đó hắn có thể mặc nó với chiếc quần bò hắn có từ hồi mùa hè để ra mắt một đám bạn mới.

Có một dạo hắn bỗng quan tâm đến việc khi hắn trở thành một bà già, hắn sẽ phục sức như thế nào để vừa đủ đẹp, lại sang trọng và giản dị, trí thức. Hắn là một phụ nữ châu Á, như vậy thì quãng bốn năm mươi tuổi, hắn không thể mặc đồ màu đỏ và mặc váy ngắn như những khách du lịch được nữa. Vậy thì hắn có thể mặc một chiếc áo lụa chăng, đi một đôi dép nhẹ nhàng như dép lưới? Một vài lần trên phố, hắn thấy một số người già ăn vận theo lối như thế và hắn tự nhủ, mình có thể lựa chọn cách này. Nhưng rất có thể khi hắn già mọi sự sẽ khác và khi ấy cơ thể hắn đã béo ra khiến cho hắn không thể mặc áo xẻ tà kiểu Nam Bộ nữa. Hắn cũng tưởng tượng ra cảnh hắn ngồi trên một chiếc ghế mây, loại ghế có thể ngả nghiêng ra sau - nhưng hẳn sẽ không ngả nghiêng lắm - có thể là trước hiên nhà, ánh nắng chiếu vào góc tường. Và hắn đọc sách, chỉ có điều, hắn chưa hình dung nổi hắn sẽ đọc loại sách nào khi đó.

Người ấy có thể là một bà nông dân. Song ngoài những khung cảnh được tái hiện trong đầu hắn, hôm nay, khi quành xe qua ngã tư, hắn có thể biết gì hơn về người ấy. Có thể, hắn biết người ấy đã khóc khi bố hắn bỏ học để nhập ngũ vào năm mười bảy tuổi (hắn tình cờ đọc được điều này trong cuốn nhật ký ố vàng của bố), và còn khóc nhiều mỗi lần gia đình nhắc đến bố hắn. Nhưng trọn vẹn ký ức không đủ tái hiện một chân dung. Hắn chỉ nhớ được những mảnh ghép, song hầu hết, trong sự kiện nào người ấy cũng chỉ đóng một vai phụ, nơi hắn và những xúc cảm của hắn đóng vai trò cốt yếu.

Lâu lắm, phải ở trong những cuộc trò chuyện thân quen mới có một người nào đó hỏi: "Ông bà cháu còn không?". Có thể đó là câu hỏi của bố mẹ chồng hồi hắn vừa mới về làm dâu, hắn đã trả lời: Con còn bà nội.

Nhưng khi hỏi đến tuổi thì hắn ngắc ngứ, hình như hắn đã nói sai cho người ấy cả chục tuổi.

HN, 06/2004


Đăng nhập để trả lời
0