Sớm tinh mơ, tôi vội vội vàng vàng nhét hàng chục thứ linh tinh vào cốp sau xe khách đường dài. Tôi vừa làm xong việc thì hành khách cũng lục đục lên xe, cuối cùng 45 chỗ ngồi đều đã kín hết. Xe chạy ra đến cổng bến lại có thêm 4, 5 người nữa lên xe đứng ở lối đi giữa các hàng ghế.
Người bán vé đi theo bắt đầu bán vé từ cuối xe. Để tiện trong hàng của mình, nên tôi ngồi ở hàng ghế thứ hai từ dưới lên. Khi người bán vé ở dãy ghế sau đến, tôi đã lấy tiền ra nắm trong lòng bàn tay.
Người bán vé trạc trên dưới 40 tuổi, tướng mạo bình thường, chỉ có nốt ruồi trên lông mày bên trái là tương đối dễ nhận hơn.
Người bán vé hỏi đến người hành khách ngồi sát bên tôi. Người ấy lấy ra tờ giấy bạc một trăm đồng, nói rằng mua vé cho 3 người, đồng thời khó khăn lắm mới nhoài người được ra chỉ cho người bán vé hai người còn lại ngồi ở 2 hàng ghế khác nhau phía đằng trước. Một lúc sau, người bán vé mới trả xong số tiền thừa cho hành khách, sau đó nhận tiền của những người ngồi ở hàng ghế trước, tiếp tục bán vé lên phía trước. Tôi nghĩ rằng bán vé xong cho mấy người ngồi phía trước, anh ta sẽ quay trở lại hỏi đến tôi.Tôi vấn nắm tiền trong tay có í đợ anh ta. Thế nhưng xe chạy được chừng 10 cây số, người bán vé đã ngừng việc bán vé, thầm đoán có khi anh ta bỏ quên mình rồi cũng nên, cho nên tôi bỏ tiền lại túi mình.
Không bán thì thôi, coi như lẩn thoát một phen là xong! Tuy chỉ có 20 đồng một vé, nhưng cũng đủ tiền ăn của tôi một tuần lễ đấy! Tôi vốn buôn hàng vặt vãnh, mà giá cả ở chợ búa lúc này càng ngày càng mềm đi nên cũng ế ẩm lắm, phải bán ra bao nhiêu hàng mới kiếm được 20 đồng lãi. Định bụng thế nhưng tôi lại sợ suốt thời gian xe chạy trong cuộc hành trình 5 tiếng đồng hồ này, anh ta chợt nhớ ra và bắt tôi mua vé. Tôi lưỡng lự và rất khó xử, sau cùng quyết định, nếu anh ta nhớ ra, bảo mua thì tôi mua, nếu anh ta không bảo coi như tôi đi bòng một chuyến xe.
Nghĩ như thế, tôi làm ra bình thản, thoải mái ngồi nhưng trong bụng thực ra luôn thắc thỏm không yên, e rằng không giữ nổi 20 đồng bạc trong túi. Tôi dựa lưng vào ghế vờ lơ mơ ngủ, nhưng mỗi động tác nhấc tay hoặc động chân của người bán vé đều lọt hết vào mắt tôi.
Ngoài kia, bao nhiêu hoa cỏ không tên cùng những cành cây lá xanh nối theo nhau lướt qua của sổ xe; phía xa hơn thấp thoáng những sướn non xanh và từng ruộng lúa đã ngã vàng và những mái nhà của các làng thôn xám đậm thấp thoáng sau những hàng cây xanh. Tôi ngỡ ngàng trước cảnh đẹp thần kỳ đó của thiên nhiên, nhưng lúc này đây không còn bụng dạ nào mà thưởng thức, ngâm ngợi được.
Xe bỗng nhiên dừng lại ở ngã ba đường, ngồi cạnh tôi và mấy người nãy giờ vẫn đứng ở lối đi lần lượt xuống khỏi xe. Nhưng lại có một hành khách khác lên xe. Anh ta nhìn quanh bốn phía, thấy chỗ tôi còn một chỗ trống, bèn bước tới và ngồi vào đấy.Tôi căm tức cái người ấy vô cùng vì anh ta vừa ngồi xuống, thì người bán vé liền đến ngay, khiến tôi phải một phen sợ đến thót tim. Nhưng rồi tôi lại nghĩ, nhiều lắm là mua cái vé chứ bao nhiêu, vả chăng,số tiền đó coi như không phải của tôi nữa là được chứ gì? Tôi bỗng thấy đầu óc thoáng đãng hơn.
Tuy nhiên, người bán vé vẫn đến, tôi hồi hộp đến cực điểm, không dám nhìn thẳng vào mặt anh ta, mà vờ lơ đễnh quay mặt nhìn ra ngoài xe. Cũng do chỉ chú í làm sao ứng phó với người bán vé,cho nên người khách mới lên ngồi vào ghế như thế nào, trả người bán vé xe bao nhiêu tiền, tôi đều không hay biết gì hết. Mãi một lúc lâu sau, không thấy động tĩnh gì nữa, tôi mới ngoảnh mặt lại, thì không ngờ đâu người bán vé xe đã lên phía trước từ lâu, nói chuyện phím với lái xe, tim tôi từ từ được nới lỏng trở lại.
Dọc đương lại mấy lượt người lên lên xuống xuống mỗi lần tiếng phanh xe rít lên lại khiến tôi rợn cả tóc gáy. Mỗi lần người bán vé ngoảnh mặt lại, mỗi câu nói nhỏ nói to của anh ta đều khiến tôi run từ trong bụng run ra, nhất là cái mụn ruồi trên mày anh, nó như con mắt thứ ba của anh nhìn suốt được tâm can tôi.
Con người tô xốc lên xốc xuống, nghiên ngả theo đà xe, trái tim tôi cũng hồi hộp lên lên xuống xuống không ngừng. Mỗi phút trên xe đối với tôi dài tựa một năm, tôi chỉ mong làm sao đến ngay bến xe để ra khỏi xe cho hết chuyện.Dọc đường tôi cứ phải lo sợ thấp thỏm chờ đợi như vậy suốt. Người khác thì nói nói cười cuời, hút thuốc, ăn quà vặt, còn tôi thì thở không dám thở mạnh , chỉ sợ như thế gây sự chú í của người bán vé.
Chờ đợi mãi, cuối cùng xe cũng đến bến. Nhưng cũng chính lúc ấy, nhìn quẩn nhìn quanh không thấy bóng một anh xe ba gác nào, tôi chỉ còn cách tự mình dở lấy hàng xuống khỏi xe. Người lái xe vội quay chuyến khác, luôn miệng giục,bắt tôi phải nhanh tay lên. Từ trên xe xuống mặt đất, tôi chạy đi chạy lại mấy chuyến, mặt mũi đầm đìa mồ hôi. Lúc ấy người bán vé xe chừng như xuống xe đi tiểu hay làm gì đó vừa quay lại , đang đi dần từng bước đến chỗ tôi. Lúc ấy máu trong người tôi dường như đông lại. Tôi đoán có thể anh ta nhìn thấy những thứ hàng này của tôi và đã nhớ đến tôi, vì anh còn chưa thu tiền cước chở hàng lẫn tiền vé xe của tôi. Bởi vì xe cộ chạy trên chuyến đường này đều biết rất ít người tay không đi xe của họ, nên họ cũng rất ít khi thu tiền cước chở hàng của hành khách, nhưng với tôi thì…
Cuối cùng, người bán vé cũng đến trước mặt tôi, nhưng thật không ngờ anh ta lại bảo:
- Anh lên xe đi, đưa hàng qua cửa sổ xe, tôi đỡ xuống cho!
Tôi bỗng thấy ấm rang lên trong lòng, nước mắt tưởng như muốn rơi ra. Dở xong hàng, tôi nhét vào tay người bán vé xe 20 đồng và nói:
-Hôm nay tôi quên không mua vé xe ngay từ đầu...
Người bán vé xe tỏ ra nghi hoặc, còn tôi thì thấy lòng nhẹ lâng lâng.