13 trả lời, 2.031 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
(Tác giả không tiết lộ tên thật của mình chỉ cho biết bút danh)
Buổi chiều cơn dậy mùi từ thể trạng sâu khắm của mụ
Mụ lê lết qua những ngày gieo gió
Áo rách váy rách
Mỏi chẳng buồn kéo lại
Hái chẳng đủ cong để kịp gặt bão
Nhưng hạt gai hạt cỏ dại hạt giả nhại hạt mị ái hạt rỗng rột hạt thui chột hạt tai ương
Nhiều lần mụ tự hỏi mình đã lén rải thêm những hạt bất nhân nào thốc vào trong gió lớn
Đầu độc cả một nhân loại dễ dãi đến điên rồ
Cắn dập lưỡi nhiều buổi chiều
Mụ bứ mụ
Bứ thân thể rệu rã cơ quan nào cũng có vấn đề tổ chức nào cũng mục ruỗng cá thể nào cũng sâu mọt
Cơn chết ngứ xông máu thối từ những tiếng nói
Tổng thể trổ đầy những mầm mống dặt dẹo
Mụ lúng búng lục khục sằng sặc suýt chết
Có đứa bảo mụ mày tự ngắt quách cầu giao đi
Trung ương dứt dây thì tiêu bản ngay bầy cơ quan cơ sở cơ hội cơ may bám đuôi kí sinh trùng
Ôm rơm nặng đũng
Có đứa lại xúi mụ đường cùng thì đành cưa nòng bán súng
Mụ bán quách mụ đi
Cái đứa nào ngu nó nhảy vào sở hữu thì nó tự túc thu chi
Chẳng phải đau đầu cải tổ cải tiên làm chuyện giả danh bé khoẻ bé sạch bé giãy đành đạch khùng điên làm chi cho nó tổn khí hao niên
Làm kháng chiến mà cứ tính chuyện bắn tiểu liên
Thực tình mụ cũng đã bóp vẹo cái đầu to óc như trái nho nghĩ ngợi tính toan muốn nát cả mặt tiền
Teo một vài thứ eo hẹp di truyền và rụng một vài thứ lủng lẳng có thể
Đưa thêm một số cơ quan di sản quốc gia vào tình trạng tin bão khẩn cấp cơn bão số 3 toàn phần báo động
Tuy thế mụ may mắn không mắc bệnh to gan
Để cảm tử ghé răng cắn chốt dũng sĩ đánh bom mình
Ú ớ bóp cổ kêu ca cẩm cử vài tiếng cho thiên hạ biết mình đoan chính
Rồi mặc xác gã mệt mỏi mịt mù mông mênh mày mò xâm chiếm
Tự nhủ lòng còn biết cái làm sao âu cái gì cũng có khoái cảm của nó
Trong cơn đau đớn bị đè bẹp vùi dập quằn quại đôi lúc hưng hưng phấn tiết cũng biết vùng lên
Mụ ngửi thấy mùi mục ruỗng tinh khiết nồng nàn chiết lọc từ nguồn mạch ngàn năm ẩn sâu trong lòng da thịt mụ như tách đá hoá rồng quấn khố thăng hoa
Lẳn bẳn khắm
Không rõ là mùi bùn hay mùi mắm
Mụ bùi thật là ngùi ngẫm ngợi
Vần đề ở chỗ mụ đã không biết mình thuộc trung ương hay cơ sở để quán triệt cách điều tiết trọng trách
Đâu thể dung thứ cho một sự hỗn loạn chức năng tổng cục
Mụ quyết định tổ chức họp báo tuyên bố bó tay
Bó tay ở đây có nghĩa là gửi gió cho mây ngàn bay
Vô can với vấn đề hố thẳm
Trung ương cơ sở mạnh ai nấy sống mặc sức mà vần
Tuyên bố xong rồi mụ mới nhận thấy mình sáng suốt nhân dân
Chuyện của muôn đời tớ đã cố hết sức rồi để đến lượt đời sau con cháu cố
SG 29/05/06
Nguồn của tất cả các bài trả lời:TIENVE.NET
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Vừa & nhỏ
Tụi người nhóc thích chứng tỏ bao giờ cũng chỉ chăm chú đến kích thước
Với một đống tò mò kiêu hãnh hơn thua so đo so to
Những người đã từng trải chiếu kinh qua chỉ kẻ cả cười cười
Vấn đề không phải ở chỗ đó
Lớn lên rồi mới biết cái tối tối cần cần là có võ
Được khen ăn mặc thức thời mô đen mì quảng
Nhệch mép cảm ơn
Bơi trong xanh đỏ mớ bảy mớ ba dây dựa lùng thùng phối với óng ánh kim tuyến bèo bo rất sến
(Ừ giỏi thật, biết cả mình thích mì quảng hơn cơm hến)
Triệt để treo ở tất cả các chỗ có thể đeo
Technicolour xủng xoảng nhì nhằng chùm hạnh phúc mỏng teo
Xóa mình phi tính phi style phi lý phi thị phi hình hài bằng chiêu song phi hợp phức
Héo chịu hiểu héo chịu nổi héo chịu nghe héo hề hấn hay hậm hực hố hàng thế mới tức
Tức to
H bảo thôi vậy thì hôm khác nhá ráng mà vui lên
Ráng là phải gồng mình lên kiểu Lý Đức hay phải cắn nghiến kiểu Mike Tyson
Ráng để đừng buồn để đừng khùng để đừng nghĩ lung tung để đừng làm bậy
Ai mà chẳng muốn vậy nhưng nhiều khi biết phải giải quyết làm sao với những nỗi buồn giao lậu ương ương không chịu to đùng
Làm gì cũng đừng ham bự quá
Ước mơ một ước mơ nho nhỏ về một cái gì nho nhỏ
Phải biết kiềm chế bản năng (dân) tộc không thôi chúng chửi việt nam tham to
Muối cái mặt mo
Chắc cú cứ vừa và nhỏ.
SG 9/3/2006
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
... Ngoài ra còn đau một số thứ khác (thế mới ác!)
Cấm nói cấm nghĩ cấm tưởng tượng cấm tư duy
Đoạn lìa quá khứ
Khảo cung từng con chữ
Ối giời ơi, con này loại mặt
Đã bảo tránh xa ra chỗ khác
Chỗ mày ở vỉa hè (lè tè)
Lại cứ bon chen chuối oản xôi chè
Ông là thu hồi tiêu hủy, nhé (hé hé)
Viết như ưỡn cổ nuốt xuôi cơn buồn nôn mửa mật
Mùi ngấy nhậy ộc ngược thoát trào
Đau rũ tàu mà chẳng biết vì sao
Cũng chẳng biết cơn đau hè nhau nổi nhọt từ những chỗ nào
Bầu trời ngày úng bủng
Còi cảnh sát hú quanh đèn chớp đỏ xanh vây tròn náo động
A nô a nô …
Thuần một cái là phong ngay mỹ tục (chỉ mỹ mới được tục thôi nhá)
KH. Bùi thể nào cũng lấy hơi éo một cái lên ngang ngửa nửa octave bảo tám trăm cái còi tám trăm cái đèn tám trăm con lục tục
Héo hiểu để làm gì
Nhục như con cá nục
Boo Boo sẽ chỉ ngoe nguẩy cười ngoe nguẩy lắc bơi
Jupe ca rô đỏ chín tươi xoè trời ơi trên vớ mắt cáo mắt dơi khóa ngời ngời xuân nõn
Đau tim đau …im hí hí đau im (lim dim)
Boo boo boo boo …
Ngu như con ku thì bà đây chỉ cho mày à nu … chết mỏi
Dịch vụ này miễn hỏi!
Trốn biệt cần câu mà lâu lâu vẫn chạm mặt đầu hẻm một ông cóc
Cóc cậu ông trời
Miệng phì phì nhãi nhớt phì phì bụng phệ phì phì
Bảo này để cậu xoa đầu lấy tí hên hên thì dẫu có mới toe toe học làm thơ nhưng cứ cố lên ngoan ngoãn ngây ngon sẽ có ngày được sung vào công hội thợ
Trương to như cậu đây nhảy phịch đến đâu là thiên hạ đều dạt ra ngay vì khiếp sợ (suýt nữa thì đổ bẹp nợ)
Nghe xong bèn thì là mà rằng lên cơn ợ
Ông cóc khum mình gồng cơ Lý Đức khặc khặc không off được cơn cười cùng cục nói
Mà mình mắt mũi miệng mãi mở tròn muốn ói muốn ói
Cuối cùng đành cắn lưỡi đầu hàng giấc mơ đầu hàng những cơn ghen tuông lậu
Chẳng thể mong chờ gì khác hậm hực away
Lần này thì thực chia tay chia đôi bàn tay bấy lâu nay vẫn còn vấn vương cạch cạch
Lần này thì đúng là chia tay thật
Dù scene này trời chẳng toé ra mưa
Đau rũ tàu mà chẳng hiểu cái làm sao
Toàn thân ngất liệt
Cơn chết dâng lên nuốt tiêu đồng tử
Hai lỗ tai toả khói
Máu vỡ từng bầy
Thịt da rữa chảy
Túm lại là rồi cũng chẳng biết cơn đau nảy nhọt từ đâu
Tự dưng đầy lưng mụn mọc.
SG 21/2/06
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Ấy ó thực --- tồn
Nói láo! Nói láo!
Gã ầm ĩ đập cánh
Đứa nào dám bảo tao không tồn?
Chứ giờ tao đang ngồi nhậu với ai?
Lại còn gặm gặm cái đùi giò này?
3 thằng toi đêm ấy ngồi đến 3h sáng bên hồ thì 2 thằng kia vẫn hì hục ngấm ngầm phân công cạnh tranh cưa cẩm chung 1 em nho nhỏ như thường
Và mả mẹ chứ đứa nào vừa cụng ly cái bốp?...
Thiên nga trắng trong bảo Gà baby cứ việc đi lấy vợ
Em sẽ chẳng đòi gì hỏi gì nữa
Chỉ một đêm ấy chỉ rưng rưng ôm nhau rưng rưng ôm tròn trĩnh quả trứng vàng
Một đời vì những điều chưa làm vì nhau mắc nợ
Một đời thành thật phút giây giật mình chùn chân cắc cớ
Tao chả nghe mày nói gì ráo
Hả?
Cái gì con cáo?
Tao chẳng chùm nho
Mày còn nứng thì mày cứ việc tuyên ngôn
Cho thiên hạ biết mày tồn
Dở hơi dở hồn gì thì với mày thế cũng là quá tốt
Chúng có cười mày dốt
Mày cứ kệ nốt
Thế mới ...mốt!
Em đây thì chả vấn đề gì
Ăn chơi ăn hàng ăn đòn ăn ý
Ỏn ẻn chúm chím mè nheo thường trực dễ xương
Đôi bận thua cờ cấn sạch cả nickname ngúng ngẩy ra về úp rổ thưa che mặt thánh
Mắt chớp chớp, môi chu chu, thuốc khói lu bù chả mê nhiều chỉ S (sói sách sếch siếc)
Ai muốn gì cứ việc
Tụi mày đi đi đi cả hộ phần tao
Ăn cũng gấp đôi (đương nhiên tốn kém gấp đôi), dạ thưa ừ cười nói cũng gấp đôi (đương thời phí sức gấp đôi) nhưng cái gì lấp lánh thơm tho thì nhớ vác về đây chia cho tao 1 phần tất yếu (đương sự đương nhiệm đương thì đương đầu đương kim đương cuộc đương đường đương tay đương tâm đương đại)
Bởi vì chồng con tao ở lại
Thế mới hãi!
Loay hoay vác bộ sừng đường bệ tăm tia tút tít cả năm chẳng biết cắm đầu ai cắm đại đầu mình
Cổ cọp cổ cò cổ cao cổ cồn cổ kính
Nhát chết điên cơn chưa làm gì đã quýnh quàng đính chính
Sồn sồn những buổi sáng mở mắt ngoạc mồm muốn cắn cổ một ai cho ngộ tỉnh
Đùng đùng đăm đăm đẫy đà đủng đỉnh
Điên nửa vời, muốn nửa vời, khôn ngoan khờ khạo nửa vời, hấp (dẫn dụ dỗ) nửa vời
Đụng đầu đốp đốp đã oặt mềm bún bã xịt hơi
Tất cả các cọng tóc đều xoăn
Thế mới tê dại người!
Ả bảo chúng em đã kính xơi xong thịt đám chúng anh
Chỉ bằng thời gian nói kịp 3 câu dạo đầu đêm hôm ấy
Không cần giương đao, không xé xác ngấu nghiến, không chép miệng nguều ngoào
Rượu nấu từ gì mà nóng người quá nhẩy
Rượu ướp vào tẩn tã cho mềm ngọt thịt các anh đây
Đừng hỏi chứ chúng anh đây đang ngồi nhậu nhị nhưng mà các em bảo thế là không còn sống nữa là cái tại làm sao
Ai cả chúng ta xác tín hiện tồn mình?
Ai nói ai nghe ai là ai biết?
Ai cũng bị thịt ráo rồi.
SG 13/1/2006
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
TRỐ _ NG
Tôi vỗ lên mặt da mình để nghe từng hồi rỗng căng run rẩy trong tôi
Tiếng gọi mướt mồ hôi
Cuồng một khuấy động nổ tung
Đỏ xanh u mê bần bật
Xoè cong
Tự bơm hơi lần lượt thổi phồng mỗi khoang bào thể
Từng chiếc lông như muốn thót mình bắn tung đi phấn khích
Cầu vồng bảy màu cá vàng quẫy đuôi toẽ nan mềm nhung vô độ sắc
Phao câu ửng tình
Tôi lầm lụi ăn
Hết bọc màn huyền thoại phủ ngoài đến đất đá trầm tích 4500 năm
Ăn rỗng cả những lời nguyền
Biểu tượng bí mật rụn ra một đống bụi lừa bịp
Tôi mang găng cao su xẻ phanh từng con chữ nhẫy chuội dầu bóng
Này~trống,
Này trống.
Này Trống!
Này TRỐNG …
Chẳng có một linh hồn thối tha nào bên trong những con chữ hống
Chẳng có một bí mật chết toi nào bên trong những thiêng liêng thánh vật
Lêô nát đô xé roẹt giấy vệ sinh chậm chậm chùi chùi hai bên khoé mép:
“Cat ch me if you can!”
SG 19/11/05
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Mặc cảm chiếm hữu
Cho những tín đồ của định mệnh
Tôi đã rút ván khỏi người nói vô vụ lợi muốn đưa tôi qua cầu
Khi thấy cái đầu lưỡi chiếm hữu giả dạng của hắn lén lút thập thò phía sau lời nói
Tôi vội vã áp chiếc mặt nạ thực dụng vô liêm sỉ lên mình quay lưng
Để không biến thành con chó nhà cuống quýt ngoe nguẩy lòng biết ơn
Tôi đã rút ván khỏi người lãnh ấn trọng canh gác phẩm giá và trinh tiết cho tôi
Bằng nỗi ngoan ngoãn rất bé thơ khi vọc uế cung cấm linh thiêng trước cơn đùng đùng thịnh nộ
Bị ném ra đường cho ê chề với phố
Tôi vừa đi vừa hát vừa cười
Tôi đã rút ván khỏi người dẫn tôi vào cánh cửa xanh
Nơi tôi chấp chới bay lên để thuộc về mình hôn mê ngất lịm
Khi người ấy bảo: thôi đừng bay xa hơn nữa
Ngoài kia bão giông
Tôi đã rút ván khỏi tôi
Khỏi đứa bé sinh ra để luôn được người ta nhắc đến làm gương, tị hiềm và ngưỡng mộ
Khỏi đứa bé rất ngoan và giỏi – niềm hãnh diện to đùng của mẹ cha
Đứa bé biết khoanh tay với cả những kẻ vô cớ bạt tai mình và nói: ạ, cảm ơn, rất biết ơn trước khi biết cong cớn chửi thề
Tôi rút ván khỏi tôi sau một lần trên vai người mình rồ dại yêu thương tái diễn trò khóc dối
Những giọt nước mắt cũng ma mãnh manh nha chiếm hữu
Những giọt nước mắt biết ngã giá chính mình
Một hôm
Ở một nơi khác
Tôi nhận mặt ra tôi trong con Ngựa Trời cái thành khẩn chắp tay tạ lỗi cuối mỗi cuộc làm tình (và còn định khóc một trận sóng cuồng thanh tẩy)
Trên những vết tích hoan lạc còn sót lại của con đực sau giờ hiến sinh
Trên đỉnh hân hoan kiếm tìm vô vọng riêng mình
Trên tận cùng bản năng chiếm hữu.
GS 9/05
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Nương thân
Tôi chạy quàng tìm một chốn nương thân
Tháng năm đáp lời hun hút vọng
Tiếng chân xôn xao đánh lừa mang dư âm đêm trượt ngang những mùa đông trước già nua duỗi dài lên phố rỗng
Tôi chạy quàng vào anh
Vá víu mùa hy vọng non xanh đã rã bời từ lâu bằng mong manh tóc rối
Lối cỏ vào lỗ chỗ dấu giày gót cao của những người đàn bà đến trước
Rưng rưng đặt thánh giá cô đơn trước mộ phần giấc mơ xiêu đổ
Ai đã hân hoan xức dầu thơm lên một thời thiếu nữ
Rồi ngại ngần mãi chẳng tìm được cho mình một chỗ đặt chân
Tôi chạy cắm vào đêm tìm một chốn dung thân
Gõ cấp lên khoảng đen
Ngón xương sưng đỏ mắt
Vùng chết vắng dội âm
Những cửa về khép chặt
Tôi đã bình an bao nhiêu trong anh
Nhưng làm sao không thể
Đôi khi thấy mình sợi tơ hoang tưởng
Giăng ngang vô vọng ngày tháng
Rơi tuột nỗi thốc trống
Thui thủi một mình mình
Sự thật đâm thò lên sưng sỉa những mũi đinh xuyên nát lời yêu hoen rỉ
Ai không ảo tưởng về một điểm tựa
Nơi trở về gục đầu vào mà phụ rẫy những hạt nước mắt âm thầm ghim sâu lòng gối mỗi đêm đã trả bằng giá đắt
Đổi bất an này lấy một bất an khác
Chông chênh này lấy một chông chênh khác
Để nương thân
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Khe lạc xẻ dọc con đường chạy về phía chết
Lao vào ngày mai
Để chết
Đuối vòng quắt quay tính toan ham muốn
Lọt thỏm khoảng vỡ không trọng lực
Cắm đầu vào cô đơn
Để chết
Dự định buổi chiều âm thầm
Bơi một mình ra biển
Thân thể bọc chì
Uống cạn nỗi ngủ
Xì phao
Cú rơi chậm hoành tráng hơn bất cứ giấc mơ nào
Vào sâu thẳm hoang trống
Quấn lấy nhau cho đến rã rời trên linh thể phát quang
Để chết
Nơi mỗi sự va chạm ánh ỏi run rẩy khai mở một chùm sáng
Ngôi nhà gỗ trắng
Khu vườn im vắng
Hàng rào hồng môi tường vi
Ta đến để chết
Đong sự sống bằng khoảnh khắc
Lũ hàu bám chặt ghềnh đá nghênh mặt thách thức vào nỗi cuồng nộ sóng
Thách thức cơn đập tung tróc vỏ
Ta đến để chết
Trong những thân tàu ầm ì tháng năm cúi đời muối mặt
Lặng lẽ đường ray chân trời
Khói nồng mặt nước xanh
Mặn mùi tham vọng đánh tráo thân phận
Rúc vào nhau từng hồi còi khản đục hạnh ngộ
Để chết
Nơi ngưỡng lệch của số mệnh rời bỏ
Tiếng cọp gầm rung chuyển cơn bão không cưu mang nổi sức thốc tháo cuộn quay mình
Như con người tự muôn đời
Cố vẽ ra một Thiên Đường
Để chết
Cho anh và VT 21/11/04
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Phần tiền dự ước truyện tình nhiều tập vừa tìm thấy
Tôi nhắn tin khẩn cấp vào nỗi nhớ nàng
Rồi ôm quần bỏ chạy
Chẳng phải vì sợ mình phạm tội
Hay sợ nàng lãng quên
Câu chuyện chỉ mới manh nha bắt đầu tập 1 cùng những dự tưởng dài hơi
Nàng đã bảo :
- Thôi, em không thể nào chịu nổi!...
Cuộc tháo chạy bắt đầu từ cái nhìn và những đầu ngón tay
Người đàn bà đi trước mặt tôi lắc đảo khoan thai cặp mộng tròn ủm
Đôi tay trần lơi lả chờ những trận mưa hôn
Không thể tin là anh phải yêu em bằng một tình yêu vô cùng thánh thiện
Không ôm hôn, không những lần âu yếm
Chỉ ngắn ngủi nắm kịp tay và nhìn
Anh đành yêu quá ư classic giữa thời post modern
Những người đàn bà đi quyện vào nhau
Em: cô ấy: vợ tôi: những người đàn bà khác đã đến và đã đi
Tôi hối hả chạy xuyên qua và chạm hét vang
Để lao tuột mình vào cõi cô đơn không cùng sâu thẳm
Thèm một bàn tay giữ tôi ở lại
Sau từng cuộc mỏi mê
- Em kết truyện ở đây vì chẳng đủ yêu anh hay đầu hàng những áp lực?
- Chỉ đàn bà thôi với anh là đã đủ, cần gì phải yêu.
Những người đàn bà đi quyện vào nhau và quấn thít quanh tôi
Mắt bão bập bùng ấm ức hoang dại
Tôi đã tìm thấy tôi khai nở nơi thân thể nào?
SG11/2004
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Dự ước truyện tình nhiều tập
Cho V.
Không cưỡng nổi cơn ngột khởi dựng sừng
Con tê giác ảo tưởng về ngày tuyệt chủng lao mình đâm cuồng vào bóng tối
Chẳng thể gìn giữ mệt mề nơi mùa cám dỗ
Thì một lần rồi thôi.
Phủ dụ mật ngôn lên ngợp kín da người
Bằng những chiếc lưỡi lắc lư uốn mình ma mị
Giả tiên tri
Ai đã tức tưởi ném lên đầu giường những ký tự thèm muốn bị hãm hiếp
Sau cơn vội vàng thất trận
Nhìn nhau bằng cái nhìn thú hoang trong ngày chay tịnh
Cuộn tròn chiếc lưỡi không
Buổi chiều đổ ập dự ước về cơn bão yểu mệnh trước ngày sinh lên cuộc làm tình tưởng tượng
Cú điện thoại đòi nợ từ tuổi thẹn thò nổ súng vào vùng mơ mộng
Trận mảnh đỏ ngời bắn tung
Muốn quỵ sấp xuống chiều ngất lịm
Chấm dứt nỗi hành hạ chứng lở lói di căn
Đỏ mắt không ra một chỗ đứng nhưng luôn sẵn một chỗ nằm
Tiếng thì thào vực dậy từ hoang tưởng rất xa xăm: Người Dẫn Đường đã đến
Thót mình ướt giày hè phố khi chợt thấy bầy chữ quen ngổn ngang ngả rạp dưới chân tường
Chiều
Ẩm mốc cơn giông trong lời ca bạc phếch héo già
Cái nhìn giả thờ ơ phềnh dật dờ những tin nhắn khẩn cấp
Chiều
Trống hoác nỗi lặng im bội thực lời nói
Rồng?
Không! Rắn!
Em sẽ đi thật à buổi sáng
Không có tiếng chim hót trong quần
Ừ thì … Mẹ kiếp!
Nhưng anh sẽ có ngay một bắt đầu khác, vậy thôi!
SG 11/2004
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Yêu nhau ngày chảy máu
Cho Anh và những buổi chiều
Nàng bỏ lại vùng ngợp ngời những giọt máu non tươi
Lan xòe mùa hoa cháy lửa trên drap giường
Con dấu tình yêu đóng đinh tôi lên thập giá
Lạy Chúa!
Không thể không yêu nàng
Dù hôm nay là ngày của Ngài
Là ngày của nàng
Là ngày chảy máu
Cơn đam mê ngột khởi từ hai thân thể trái mùa, trái không gian, trái dấu
Ghim chặt nhau không chọn ngày
Nàng cười vang:
— Yêu mà coi ngày như làm nhà hay hạ huyệt
Em không thể coi ngày để muốn!
Lạy Chúa!
Và con đã tận tụy yêu nàng
Như chưa từng biết mình có thể yêu đến đâu
Sục tung buổi chiều đục ngầu lá me thả vô hồi lòng đường đói khan ham muốn
Quấy đảo vùng nắng gắt thốc rạn ngói sần chai tháng năm
Nàng chảy tràn cơn thốc tháo cuồng mê:
— Cho đến khi em ráo kiệt và bất tỉnh!...
Nàng muốn được bất tỉnh bằng dốc cạn vào tôi
Để chẳng bao giờ còn chông chênh trên đỉnh cô đơn
Duỗi dài cơn say ảo vọng
Để bắn thỏa mình đi nhanh hơn
Nàng vừa yêu tôi vừa khóc
Nàng muốn được bất tỉnh bằng dốc kiệt vào tôi
Tự khai sinh trong một đời sống khác
— Em muốn yêu anh bằng tất cả những người đàn bà từ vạn kiếp trước đã
đến và những người đàn bà khác sẽ xuyên thấu qua em
Nàng hối hả dẫn tôi qua những vùng muội mê, lên những đỉnh cuồng hoan
Như thể ngày mai sẽ không còn kịp nữa
Như thể giấc mơ bất cứ lúc nào toác vỡ
— Yêu em nhiều hơn đi!
Yêu em nhiều hơn nữa!
Nàng không ngừng rót vào tôi lênh láng máu lệ tình yêu và cơn thảng thốt đói lo khát sợ
Lạy Chúa!
Nàng đam mê nhưng mong manh và bất trắc bao nhiêu!
Tôi hôn lên những giọt máu tình yêu thầm thì lời xưng tụng
Uống miên man mùi mật ngây rực rỡ ướt loang chiều.
SG10/10/04
P.L
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Sài Gòn không trà chanh
Thò thụt vào ra thuỗn mặt
ngày chảy nhão lên ngày
ầm ì chuồn mất
Vòm Sử Quân Tử uể oải rũ xuống bầy sâu tơ quá lứa
chờ vô vọng tiếng thét thốc rạn men chiều
Lang thang qua nỗi cô đơn bằng vé lậu tình yêu
Không ai lao vào đêm với con dao trong tay
rạch mặt nguỵ ngôn mình để giết được người trong mộng
Bất lực cắm ngược dao vào cuống họng
lần về tay không
Ở đâu vùng ký ức đội lên
lổn nhổn những dấu tích ung nhọt
hát cùng ai nỗi đàn bà lỡ sinh ra làm que diêm cho một lần kiệt cùng cháy đốt
mà khói chẳng thả lên trời
Đặt bàn tay lên một chỗ ngồi
rũ ngất
lên chiều quá chật
Sài Gòn trổng mắt
Sài Gòn không trà chanh.
SG 10/9/04
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Cho Dalat và T.
Bầu trời sẽ sụp xuống không
Tháng ngày rã cánh mỏi chân đã không còn chịu nổi?
Ban công đầy những hạt hơi nước
Em hớp từng cơn da diết nhớ vào người.
Message thổi bạt từ anh - một message đã thất lạc quá lâu bỗng vô tình rơi chao trở lại
Em đắng khô tiếng khóc ngang ngưỡng họng chiều không mưa
eL. ơi, anh về nhà nhưng không gặp
Metropolis nhé
và gọi cho anh!
H.T.
Cứ ngỡ rồi mình chẳng thể sống không nhau
Như tháng tư chẳng thể không mưa
Như sự phục sinh chẳng thể không mùa
Như cơn khát nở xòe những triền hoa cỏ hoang trên em chẳng thể nào không nhớ
Em đã gọi vang anh khắp cánh đồng mình ngút gió
Và rồi chiều không mưa.
Những sợi nắng quắt queo èo uột trườn lên
Đuổi xua bầy bóng nước
Tiếng kêu độc đinh lén lút dè chừng của loài chim lưu lạc ném thốc tham vọng nổ tung cơn thảng thốt
Cố liều lĩnh châm ngòi cho một sự thật không bao giờ xảy ra.
Và rồi những bóng mây trượt qua
Nứt lộ vòm khô cong vọng chờ ruộng hạn
Chiều buông từng chùm ti gon vỡ rạn
Xuống cánh cổng rệu già rêu mốc tiếng kêu.
T. ơi, hãy về với em những chiều không mưa cháy khan trong từng thân cỏ rỗng
Biết khước trả vào đâu một tình yêu đặc quánh trên đầu lưỡi người câm
Như quay lưng cố trốn từng hồi chuông cạn ngày vỡ loang đầy ký ức
Quấn vội khãn phiêu lên đỉnh mù
Em ru mình xuống phố
Mộng du trôi ngược con đường vặn mình tấp tênh như chiếc xe thổ mộ.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.087
Từ: 27.06.2006
Trạng thái: offline
Sau lưng là đêm
Có lẽ là vì ta đã trút lên nhau
Một ảo tưởng tình yêu quá lớn
Những đám mây cháy rạng vòm trời chia tay buổi sáng
Làm thâm tối cái nhìn mọng nước ngộ nhận hoang mê
Muốn yêu nhau nát nhàu
một lần cuối sau đến mệt mề
nhưng không thể
Ta đã yêu gì đâu
Ngạo nghễ bên đời thử ném mình vào nhau
Thoả thuận ngầm trong bọc cách nhiệt
Những kẻ không quá khứ và tương lai
chỉ có những gì đang thị hiện
thốc tháo cuộc phiêu lưu
Ừ thì dối gian, ừ thì thủ thế, ừ thì buông thả, ừ thì
ngông liều
ừ thì tình yêu chỉ là vòng hào quang giả
Cả hai nhe nhẻn đội lên đầu nhau.
Làm sao có thể nắm tay người tình đi mãi suốt dài lâu
Hạnh phúc cũng sớm tàn như một lời nói dối
Khi chuyến bay rạch ngang khoảng ngắt của lời
Làm sao phơi mãi được cuộc tình trên môi
Khi ký ức không đủ thơm chỉ với toàn nước bọt
Làm sao hút ngược lại những giọt nước mắt rỗng rênh trương mình trong bóng đêm trôi vuột
Để khỏi tự lợm mửa khi đội giấc mơ lên đầu
Ta đã yêu nhau gì đâu
Như hai đầu tàu ngược chiều cụt ngủn không toa trượt thốc vào nhau trên đường ray
thõng ườn mỏi mệt
sự va chạm tự loè mắt cơn phun trào luồng xung năng phóng thích
thổi phồng những giấc mơ như thổi bong bóng
để huyễn hoặc mình
Vẻ cố dửng dưng thực ra chẳng phải cố tình
trương ra trong phút chia ly thầm thở phào nhẹ nhõm
Như con nhện cái cuối cùng tìm được lối thoát khỏi cái bẫy lưới chính mình
dúm dó trên những cẳng chân run
★
★
★
★
★
0