📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Công chúa biết buồn

37 trả lời, 9.474 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-12 21:30:47Ct.Ly>
Chào Nguyễn thị Minh Nguyệt

Những giòng tùy bút của Minh Nguyệt, Ct. Ly đã mang vào thư viện

Chúc Minh NGuyệt luôn vui

Thân ái [sm=40.gif]
 
http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nvnmnnn31n343tq83a3q3m3237nvn&cochu=
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ct.Ly

Chào Nguyễn thị Minh Nguyệt

Những giòng tùy bút của Minh Nguyệt, Ct. Ly đã mang vào thư viện

Chúc Minh NGuyệt luôn vui

Thân ái [sm=40.gif]

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nvnmnnn31n343tq83a3q3m3237nvn&cochu=

 
Cảm ơn Ct. Ly nhiều lắm. Chúc bạn một tuần mới vui vẻ
Tặng bạn nè[:D]
 

Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Nguyễn Lâm Cúc - nỗi buồn quằn xéo
 
Bình luận Văn học
 
 
 
MỒ CÔI
 

Vinh hạnh được là người
Tôi mang nỗi nhục không thành người!
 


Lột bỏ mọi vỏ bọc
Trầy trụa một hồn tôi!
 


Tôi ôm hồn ngồi khóc
Chợt hiểu hồn mồ côi!
 

Nguyễn Lâm Cúc
 

Đêm qua tôi đã vào Blog của Lâm Cúc để đọc những dòng này. Đọc xong bài thơ tôi rất muốn gọi cho Cúc, muốn nói một cái gì đó nhưng cũng không biết nói gì cả! Một bài thơ muốn làm xóc óc người đọc vì nỗi trăn trở, nỗi buồn của chị đến quằn xéo tâm can. Thơ của Lâm Cúc thì ngắn nhưng tâm sự của chị thật dài:

" Về bài Mồ côi, NLC biết nó khó hiểu
Vinh hạnh được là người
Tôi mang nỗi nhục không thành người!

Phải, được làm một con người là đều vinh hạnh. Lại là một con người may mắn có sức khoẻ, không khiếm khuyết càng may mắn! Và, HV biết trong mỗi con ngưòi của chúng ta “ đây là tự chúng ta nhìn, mà tự chúng ta nhìn thì có gì che đậy tâm hồn chúng ta được không HV?” Chúng ta có thể mang muôn vẻ mặt đi trong cuộc đời, nhưng khi đối diên với chính ta thì ...một lần dũng cảm thừa nhận : “Tôi, phần ngợm nhiều hơn người!”

Bỏ mọi lớp vỏ bọc
Trầy trụa một hồn tôi!

..., nỗi cô đơn ai cũng có. Đôi khi cô đơn đến đặc quánh như thể thế gian rộng vô cùng và chỉ có mỗi mình ta. Và chung quanh ta chỉ hiện diện những vật chất hữu hình và vô hình. Có bọc được tâm hồn ta bằng vàng, bằng vải, bằng danh vọng, địa vị được không? NLC tin là không, nhưng ta vẫn bọc nó bằng những thứ ấy. Trong khi điều mà tâm hồn cần là yêu thương, là một nửa của đời người. Và....NLC đã gửi vào bài thơ nỗi niềm ấy đó ...

Dòng Sông ơi! Một nửa ơi, nếu bạn đã nhìn thấy tôi, đã nhận ra tôi xin bạn hãy ở lại cùng tôi, xin bạn hãy lên tiếng với tôi, vì tôi biết rằng tôi đến cuộc đời này chỉ là để tìm bạn!" - NLC

Tôi làm quen với thơ Cúc từ bài ĐÊM của chị, và là người đầu tiên viết cảm nhận trong Blog Đãi Trăng vì bài thơ quá dịu dàng quá nữ tính của tình nhân đang mong chờ tình lang của mình. Tôi viết: " Chị cứ chờ đi nhé vì chờ đợi cũng là một hạnh phúc! Và còn vì một điều nữa là chị đang có một điều để chờ đợi. " và tôi đã viết Bất chợt của mình với một cảm xúc thật nồng nàn. Lúc đó tôi đang rất hạnh phúc...
 

ĐÊM
 

Nếu bây giờ anh bất chợt bước vào!
Em nghĩ thế và lòng ao ước thế.
Dẫu biết anh chưa thể về - chưa thể
Đêm đêm ngồi em vẫn đợi bước chân.
 


Nếu bây giờ anh bất chợt bước vào!
Gương mặt sáng giữa vùng bóng tối.
Ôi! Nếu bất chợt em nghe anh gọi.
Em sẽ làm gì phút đứng trước anh?
 


Em sẽ ùa ra cùng với gió và trăng.
Sẽ choàng qua vai anh đôi cánh tay chờ đợi.
Sẽ úp mặt vào ngực anh bổi hổi
Mặc đêm dày và lá đổ chung quanh.
 

Nguyễn Lâm Cúc
 

Dòng sông của Cúc ơi, anh là ai vậy mà để một người phụ nữ yêu từ dịu ngọt đến đắng cay, yêu đến quằn xé trong tâm can mình. Liệu người ta có xứng đáng với tấm tình của chị?. Có thể ai đó sẽ nói thơ chỉ là những dòng sáng tác và tôi cũng đã từng nói như vậy nhưng không có bột sao gột được nên hồ. Là phụ nữ ai chẳng có một lần yêu nhưng yêu như Cúc thì thật hiếm. Bắt chước Cúc tôi tự lột xé bản thân mình và thấy rằng từ trước tới nay tôi mới chỉ yêu chính bản thân mình như anh nói.
 

...và giờ tôi phải đi làm khi mạch viết đang tuôn chảy ...
 

... sau này tôi cũng đọc thêm một số bài thơ của Cúc nhưng không thường xuyên. Phải nói rằng tài thơ của Lâm Cúc thật đáng nể. Chị có một phong cách viết riêng mà không ai có được. Súc tích ngắn gọn, cơ cấu bài thơ chắc như gạch. Thơ Cúc buồn đấy rồi vui ngay đấy, nhưng thú thật tôi sợ cái buồn trong thơ Lâm Cúc. Sự trải nghiệm của chị cùng với cách dùng từ rất đắt khiến bài thơ cứ đau đáu vào lòng người đọc. Tôi là dân kinh doanh, thơ phú chỉ để xả stress giữa những bộn bề công việc, nên ít dám bén bảng vào nhà Lâm Cúc. Bộn bề trong đống giấy tờ cả ngày tôi chỉ tìm sự bình yên trong những câu thơ dịu ngọt, nhẹ nhàng.
Có lần ghé đọc thấy chị Cúc viết về thân phận phụ nữ, cảnh cơm chẳng lành canh chẳng ngọt thật thương tâm!
 


BÃO
Anh về mang bão về theo
Bàn nghiêng, ghế đổ, chó mèo lánh xa
Con trẻ lấm lét góc nhà
Em dạt sang xóm núp chờ qua cơn
 
Bão tan còn ngổn ngang buồn
Về sau còn lại hoang tàn trong em
Bếp tình lạnh ngắt ngồi nhen
Phập phù thổi gió, bay lên tro tàn.
 
Nguyễn Lâm Cúc
 


Có vẻ như tôi lảng tránh sự không bình yên mỗi khi đọc thơ chị. Xót xa cho những người trong cảnh ngộ mà chẳng biết nói sao. Lâm Cúc tài đến mức mà viết cái gì thì nó là chính cái đó nên mới làm cho người đọc cứ lăn tăn mãi và nặng nề lắm.

Có lẽ do tôi may mắn có được một mái nhà bình yên, những đứa con ngoan chăng? Tôi có một cô bạn từ TP HCM đôi khi buôn xuyên Việt cứ đùa nhau rằng: Gì thì gì chứ phải yên ấm gia đình trước đã rồi muốn yêu “ thằng nào” thì yêu. Ha…ha ha...nói ra thì có vẻ “nổi loạn” thế thôi, chứ “yêu” ở đây là "yêu" theo kiểu văn hoá. Tôi yêu những gì bạn yêu chứ không phải yêu…”chính bạn”. Nói một cách khác là sự tri âm tri kỷ, là sự chia sẻ và cảm thông. Có bạn sẽ hỏi, làm gì có chuyện vô lý thế ? nhưng đã bao giờ các bạn hỏi câu hỏi này chưa? Nếu gia đình bạn đang lục đục như BÃO của Lâm Cúc thì bạn có “yêu” nổi không?

Có lần nói chuyện với nhà văn HĐQ về hạnh phúc tôi nói theo kiểu triết lý “vớ vẩn” rằng có lẽ hạnh phúc như một tấm chăn nhỏ hẹp, người nọ ấm thì người kia lạnh. Nhà văn bảo rằng :” Nếu hai người cùng hở một ít thì okie em ạ”. Đúng là anh Quang thường có những “phát kiến vĩ đại” vào những lúc bất ngờ nhất!

Tôi cứ lan man như vậy vì thú thật tôi cứ băn khoăn làm sao mà Lâm Cúc có thể nhập vai vào nhân vật mà mổ xẻ từng chi tiết chính xác như thế, hay đó chính là cuộc đời? Đó là thành công của bài thơ phải không các bạn.

Tôi không biết ba bài thơ của Lâm Cúc trên đây đã đại diện cho dòng thơ chị hay chưa và sự cảm nhận của tôi có làm tác giả phật lòng ?


Thôi tôi khép bài viết này ở đây, để các bạn yêu thơ ghé thăm Blog này có thể có cảm nhận riêng của mình. Nhân đây tôi cũng xin tác giả lượng thứ nếu có sơ xuất trong bài viết. Xin chúc chị thành công và hạnh phúc!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-04 04:13:29Minh Nguyệt>

 
RU TÌNH 
Đinh Đình Chiến.

Ba năm trước
Ta chạy khắp làng
Hét toáng lên
- Em yêu ta.  

Bây giờ
Em đã đi xa
Theo người lên phố........... 

Ta lặng lẽ quay về
Xóm nhỏ

Ru cuôc tình
Yên ngủ Trong tim
 

Lời bình của Minh Nguyệt 

Ba năm trước
Ta chạy khắp làng
Hét toáng lên
- Em yêu ta. 

 
Một thoáng ngỡ ngàng trước cách xưng hô. Không phải là anh ( như cách nói thông thường), không phải tôi ( một cách nói của người từng trải với người tình nhỏ) mà là TA! Như một cách vỗ ngực tự xưng một cách tự hào mà tự hào quá đi chứ. Tình yêu lại thích quy luật hình tam giác " anh,em và người khác" rất hiếm khi yêu và được yêu như chàng trai trong câu thơ trên. Thầy Đinh Đình Chiến quá tài khi chuyển tải nội dung trên chỉ bằng 13 từ vẻn vẹn. Tại sao không la lên rằng " Ta yêu em" mà lại là "Em yêu ta". Còn ta có yêu em không, có chứ nếu không ai lại la toáng khắp làng như thế! Cái hạnh phúc của người đang yêu và được em yêu lại thật đáng để cả thế giới này phải biết đúng không thầy?  Kế cục bài thơ có vẻ trầm buồn lắng xuống nhưng lại tôn vinh cái cảm xúc đầu bài thơ thật tuyệt vời. 

Ta lặng lẽ quay về
Xóm nhỏ
Ru cuôc tình
Yên ngủ
Trong tim 

 
Em đã lặng đi khi đọc những dòng này trong một buổi sáng thứ 7 bình yên! Vẫn là cuộc tình đẹp dù chỉ loé lên một lần trong đời như một tia chớp, như một niềm hạnh phúc vô biên.  Chúc thầy giáo luôn vui và sáng tác những vần đẹp như thế này! Cảm ơn thầy giáo đã cho đọc một bài thơ hay với một phong cách viết thật tài hoa! 

Đinh Đình Chiến
 

 "...Em đã lặng đi khi đọc những dòng này trong một buổi sáng thứ 7 bình yên! Vẫn là cuộc tình đẹp dù chỉ loé lên một lần trong đời như một tia chớp, như một niềm hạnh phúc vô biên..." Minh Nguyệt !Lời bình của em làm bài thơ thăng hoa lên rồi đó. Phải bằng sự trải nghiệm của cuộc đời, bằng sự linh nghiệm của tình yêu người bình mới có được những cảm nhận sâu sắc như thế. Anh xúc động và ngỡ ngàng trước lời bình của một học sinh chuyên toán. Cuộc đời đã mang đến cho em nhiều thứ. 

Nguyễn Bích Nga


 Bạn Minh Nguyệt ơi, Quả là bài thơ của anh Chiến bỗng chợt sáng rực lên, soi rõ cả một Góc Khuất, nhờ lời bình "xuất thần" của Minh Nguyệt. Và tâm hồn "xinh đẹp như mơ, dịu dàng như thơ" của Minh Nguyệt cũng đã lộ ra qua chính lời bình đó. Cảm ơn bạn Minh Nguyệt thật nhiều. Chúc bạn khỏe. 
 
Trung Kim
 
 Bài thơ hay! Minh Nguyệt bình thơ càng quá hay! Lời bình này có phải của Minh Nguyệt không đó hay có một thần hồn nào nhập tâm? Mình đọc rất nhiều cảm nhận của Minh Nguyệt rồi nhưng đây thật sự là một tiến bộ! 

 
Minh Nguyệt

Cảm ơn các bạn đã dành những lời ưu ái tặng Minh Nguyệt. Đúng như thấy Chiến đã nói cuộc đời đã cho Minh Nguyệt nhiều thứ. Là một học sinh chuyên toán với công việc suốt ngày chỉ dính đến các con số có thể nói Minh Nguyệt là một phụ nữ khô khan về hình thức. Với văn chương Minh Nguyệt chỉ là người ngoại đạo vậy đành khai gốc gác của mình để các bạn thông cảm nếu trong bài viết của Minh Nguyệt còn nhiều khiếm khuyết. Bài thơ của thầy Chiến rất hay vì vậy Minh Nguyệt chỉ ghi lại cảm nhận ngay sau khi đọc nó và bởi không thể viết khác đi những gì đã ùa đến với mình khi đọc bài thơ này. Vài người bạn của em cũng bảo em có năng khiếu bình thơ, tuy nhiên đó cũng chỉ là “ yêu nhau chín bỏ làm mười” mà thôi. Cái hạnh phúc nhất của người bình thơ là được tác giả chấp thuận cảm nhận của mình. Cũng như một người làm thơ sung sướng nhất là được độc giả hiểu đúng ý mình.
Ngay cả nhà văn Hoàng Đình Quang cũng rất thận trọng khi đưa ra lời bình cho bất cứ bài viết nào. Có lần Minh Nguyệt hỏi : 
- Anh có bao giờ đọc thơ và truyện ngắn của Phan Chí Thắng chưa? 
- Anh đọc nhiều chứ nhưng để viết một lời bình bao giờ anh cũng phải ý tứ thận trọng. Anh không viết bất cứ một nhận xét cho bài viết nào trừ bài thơ Viết tặng những người đã li hôn của Nguyệt ( hì…hì, đây chính là nhịp cầu để Minh Nguyệt có một người bạn bây giờ). 
Vậy đấy còn Minh Nguyệt thì có lẽ “điếc không sợ súng” nên cứ viết những cái gì mà mình chợt thấy, chợt nghĩ vì 5 phút sau các công viêc khác, những con số đã khiến mình quên mất rồi. Các bạn ạ, có lẽ cuộc đời đã cho Nguyệt nhiều thứ. Vật chất và tiền bạc đều do bàn tay và trí óc tạo ra nên mình luôn tự hào là đã nuôi con mình khôn lớn bằng chính lao động của mình.  Nhưng cuộc đời cho mình nhiều hơn những yêu thương của gia đình, đồng nghiệp và bè bạn. Hôm qua trời lạnh mình đi ra khỏi nhà để mua một món quà, cô út đã dắt xe cho mẹ, áp tay vào má mẹ và nói :” Mami đi mau về kẻo đêm xuống lạnh đấy”.
Các bạn lớp phổ thống mỗi lần có tụ họp thì người được gọi đầu tiên là mình chứ không phải Hội trưởng( có lẽ vì mình cầm quỹ lớp hì…hì).
Mình hay đi công tác nhiều, bạn mình bảo “ em vất vả thế đến anh còn xa xót nữa là!”. Hôm qua Phương bảo nếu Nguyệt mà đi thì bọn mình buồn lắm đó!
Đôi khi có những tin nhắn thật vu vơ “ lạnh thế này em đã ngủ chưa?”
Vậy là ở đâu đó trong cuộc đời này vẫn có ai đó ngóng chờ mình với những quan tâm nhỏ nhoi và Nguyệt luôn hạnh phúc vì điều đó! Hạnh phúc vì xung quanh mình có những người bạn đã lặng lẽ nghe mình xả giận cả tiếng đồng hồ cho đến khi minh nhận ra mình quá ư vô lý và nói lời xin lỗi! Khi có một vấn đề chia sẻ với ai đó mình lặng đi khi bạn bảo “ bạn làm tôi lo lắng đấy!” tự nhiên thấy vấn đề của mình thật vớ vẩn nhỏ nhoi, đừng làm cho bạn lo lắng nữa! 
 
Có lẽ hạnh phúc với Minh Nguyệt quá đơn giản phải không? Khác với những phụ nữ có sắc đẹp trời ban như một ưu việt mình lặng lẽ gom góp những mảnh vụn của yêu thương để nếu một ngày có đi trên hoang mạc, có dạo bước trên đường phố khuya một mình vẫn ấm áp đâu đó những yêu thương và Nguyệt không bao giờ cảm thấy cô đơn cả! 

Vũ Thị Minh Nguyệt 
30 Jan 2007
Đăng nhập để trả lời
0

 
ĐÊM CHỢT THỨC
Vũ Thị Minh Nguyệt

[/align] 


[/align]
Viết tặng Jariya Đoàn và nhạc sỹ Minh Thu
[/align]

Đêm chợt thức, nằm nghe tí tách tiếng mưa rơi…như tiếng nhạc dội vào mái hiên. Đêm mưa đã từ lâu mà chưa hết cái nóng khủng khiếp của một ngày giữa tháng Sáu. Năm nay thời tiết thất thường và tâm trạng của tôi cũng vậy. Mưa, nắng và day dứt...thỉnh thoảng từng tia chớp lại loé lên qua những thanh chớp cửa sổ. Đêm yên bình và oi…nồng!
Không ngủ lại được, chắc trở dậy thôi và muốn viết một cái gì đó. Vào blog nhận được tin nhắn của một cô bé từ Thái Lan:
“Chuc chi va gd cuoi tuan vui ve va thu vi nhe. Luc nao em ve HN se doi chi "khao" day nhe. Vi bai tho "Lang thang pho dem" cua chi em "man phep copy ve blog cua em" nguoi yeu cu doc duoc, the la cuoi som hon du dinh. He he. Cam on chi da lam rat nhieu bai tho hay va co y nghia. Nhung khong biet co nen cam on "bai tho dinh menh" do khong. he he
Day la bi mat em bay gio moi tiet lo day a.”
Yahoo Blog Trăng và Thơ
Tôi chạy vào Blog của em và viết:
“Thật hạnh phúc cho người làm thơ khi đọc những "bí mật" về đám cưới của em... Cảm ơn những chuyện tình huyền thoại trên đời này…”
Yahoo Jariya D
Vậy là kỷ niệm về bài thơ cứ lang thang tìm về. Đêm ấy là đêm đầu tiên của tháng 11 năm ngoái, cả nhà về quê…ngồi một mình chả lẽ lại vào YM để buzz đi một cửa sổ quen thuộc. Cái cảm giác vừa đam mê về xấu hổ khiến tôi chững lại và dắt xe ra đường. Đi như một người mộng du giữa lòng Hà nội và nhớ và …Tôi trở về nhà lúc 11 giờ đêm. Đã lâu rồi tôi không ra phố ban đêm, đi một mình lại càng không. Lang thang vô định vừa mệt vừa buồn, về đến nhà lại mò vào mạng. Một  tin nhắn hiện lên màn hình :
- Em đi đâu về?
- Em lang thang phố đêm...
Cảm xúc lúc đó thật lộn xộn…tôi chát với anh đến 1 giờ sáng và sau đó thức tiếp để viết:

Lang thang phố đêm - VNTQ

Thành phố đêm, lấp loáng ánh đèn
Vòng tay êm trong từng ngõ nhỏ
Em lang thang… đoạ đầy nỗi nhớ
Em bây giờ…về phía không anh!


Hồ Tây đêm đẹp đến nao lòng
Từng đôi từng đôi thì thầm rạo rực
Anh ngủ chưa, hay còn thao thức?
Có chút gì náo nức giữa màn đêm…


Càng xa anh càng nhớ nhiều thêm
Em loanh quanh vòng về Thuỷ Tạ
Cơn mưa chiều còn vương ghế đá
Chỗ mình ngồi chụm sát một đôi


Chẳng thể nào chịu nổi đơn côi
Dẫu dặn lòng mình đừng bấn bíu
Ánh mắt anh, nụ cười vướng víu
Theo em hoài mỗi nẻo đường khuya...


Mặc kệ em, mưa dẫu ướt ai kia
Anh ngồi đâu bên khung cửa nhỏ
Để bình yên nghe tim mình đập rõ
Có nhịp nào thảng thốt về em ?


Son phấn dập dìu phố xá đêm đêm
Có tình yêu hay lọc lừa xảo trá
Rẽ ngang qua quán cà phê nhỏ
Ngồi một mình, ảo giác có anh…


Hà nội đêm thanh vắng mát lành
Em hít hà sương đêm căng ngực
Thành phố đêm nay cùng ta thức
Ngu ngơ hoài ơi … kẻ lang thang!


Và với tâm trạng đó tôi post bài thơ lên VNTQ. Ngay sáng sau tôi nhận được một tin nhắn từ beautifuny: “ Cậu viết bài đó được đấy, cho tớ nhé để tớ gửi tặng một người…hihi” Cô bé này kém tôi cả chục tuổi nhưng vẫn cứ “xí xớn” với tôi như vậy. Tôi cũng nghĩ nó khen “vớ vẩn” lấy lệ vậy thôi, rồi bài thơ được đưa vào Thư viện của VNTQ.. Một số bạn gái đã đề nghị tôi cho post bài thơ lên Blog của mình Van’s Blog Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được vài cảm nhận của các bạn trên Blog về bài thơ này đại loại như “ là phụ nữ em cũng có những lần lang thang như thế, cảm ơn chị đã viết nó thành thơ”. Thú thật tôi cũng không mấy để ý đến và dần dần quên bài thơ như những bài khác. Về vụ này tôi thấy mình hơi giống Lâm Cúc, nhưng giá viết được thơ hay như chị ấy thì tốt hơn
Đùng một hôm (13.03.2007) đang ngồi nghe phát biểu của chị Ngân - nữ Thứ trưởng xinh đẹp của Bộ Thương mại thì nhận được tin nhắn của anh Minh Thu:
- Bài Lang thang phố đêm của em phải không? Nếu đúng thì cho anh hát nhé?
Vô cùng hồi hộp với bản nhạc thứ hai anh Thu phổ thơ mình tôi chờ đón được nghe từng phút một. Nhưng quả thật tôi đã hơi thất vọng về lời của bài thơ đã được Minh Thu sửa đi để phù hợp với nốt nhạc. Thật ra những lời ca của Minh Thu rất đẹp nhưng cuối bài là câu kết
Em lang thang hoài đợi chờ anh”.
Phải thật lòng là khi nhạc sỹ đã để ý đến bài thơ và viết nó thành bài hát là niềm sung sướng của những người mới bước chân vào nghiệp viết như tôi. Bây giờ mà bắt bẻ lại thì …cũng ngại. Nhưng rồi nghe đi nghe lại bài hát tôi đành nhắm mắt gọi liều vào cho nhạc sỹ. Lúc đầu nhạc sỹ cũng chưa thông cảm lắm nhưng có lẽ vốn chiều phụ nữ nên anh lắng nghe dần dần. Tôi đã nói với anh rằng trong cuộc đời có những chuyện day dứt lắm, giữa tình yêu và lý trí, những cuộc tình vô vọng, những kẻ lang thang vô định đâu chỉ một mình ai…và năn nỉ đổi câu cuối thành :
” Em lang thang hoài phía không anh”.
Anh bảo nếu em không nói anh đâu hiểu được tâm trạng của phụ nữ bọn em, anh muốn mọi chuyện đều có hậu. Anh muốn những người lang thang về tới đích của mình. Đúng là Minh Thu hiền lành và nhân hậu quá tôi cảm nhận được con người anh qua giọng nói thật dễ nghe. Vậy là anh Thu ơi, anh đã đúng vì Jariya Đoàn đã có được đám cưới mong đợi của mình vì đã post bài thơ lên Blog, để người yêu của em hiểu được tình yêu em dành cho anh ấy lớn nhường nào. Để giang rộng vòng tay đón người yêu lang thang vô định về với ngôi nhà hạnh phúc. Tôi chợt nghĩ giá tất cả những người lang thang vì tình yêu trong cuộc đời này đều may mắn như em thì tôi sẽ hạnh phúc biết bao. Mừng cho em biết bao và thầm chúc em hạnh phúc!!!
Đến khi nói về vẻ đẹp của Hà nội thì hai anh em tâm đầu ý hợp vô cùng. Tôi say sưa tả cho anh về những phố nhỏ, ngõ nhỏ, quán nhỏ của Hà nội. Cái thành phố nhỏ xinh với hơn sáu triêu dân sinh sống này đó là quy luật tất yếu. Tôi kể cho anh nghe về đêm Hồ Tây, những cơn mưa chiều Hà nội. Sửa lời đến đâu anh hát và đánh đàn cho tôi nghe luôn đến đó qua điện thoại đường dài…Những kỷ niệm về bài hát này về người bạn nhạc sỹ quen qua mạng ảo này chắc không bao giờ tôi quên mặc dù đôi khi tôi đã quên lời của chính bài hát đó…
Vậy là bài thơ đã cho tôi niềm vui trong đêm hè nóng nực này, đã cho tôi độc giả và những người bạn thân thương.Hạnh phúc với người viết chỉ đơn giản thế sao? Vậy mà tôi đã không hiểu, đã “xấc xược” viết một bài về nhuận bút mà tôi đã phải xoá đi ngay sau khi post khi một người bạn đã góp ý.
Vì đêm nay tôi mới hiểu được rằng hạnh phúc đối với người cầm bút không chỉ là những đồng tiền, không chỉ là cuộc sống của tác phẩm mà là những niềm vui bất ngờ mà tôi có được cho một bài thơ nhỏ nhoi của mình…Tôi sẽ không thể nói lời cảm ơn tới các độc giả mà chỉ biết rằng có lẽ mình cần phải viết đến khi nào có thể, để hiểu rằng mỗi một bài thơ đâu chỉ là những vần điêu suông suông…

Cơn mưa đã tạnh lâu rồi, tự nhiên tôi muốn hát thật khẽ một mình!

9 June 2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-05 13:53:06Minh Nguyệt>

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-24 08:34:29Minh Tuấn>

 
NIỀM THU TRĂN TRỞ
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0

 
Màu đêm - ánh có nhớ?
 
Lời tạ từ chiều
đường đột
tên bay
Găm vào đêm đen hoá thành đêm trắng
Giấc ngủ tan rồi cơn mơ cũng lặng
Chong chong mắt đỏ về nơi sương mù
(Màu đêm - RUXA – NXBHNV – 2007)

đêm...
em đang ngồi trong đêm, lắng nghe tiếng đi nhẹ của mùa thu cuối độ hoa vàng. Mùa thu trước mình đã từng hạnh phúc, mùa thu này chỉ mình em nhớ mà thôi. Lời tạ từ dẫu chưa nói trên môi nhưng trong anh và trong em đã từng là rất nhiều đêm trắng. Mùa thu ngoài kia vẫn trôi đi trong bằng lặng, lá thu vàng vẫn xao xác giữa bình yên.
Chị gửi cho em một lúc bốn tập thơ liền nói rằng em hãy đọc đi và đừng buồn em ạ, rồi em sẽ thấy những tập thơ này như thể viết cho em. Em bận và em buồn vì thế em đã không đọc cho đến đêm nay khi ngồi một mình với màn đêm với RU XA của Dạ Thuỷ.
Người ta đã viết rất hay về đêm vì chỉ có đêm khiến người ta có thể ẩn mình trong dịu ngọt hoặc cuồng say trong mê đắm. Đêm là nơi có những nụ hôn dài của những người yêu nhau. Đêm là nỗi nhớ đến xót lòng …đêm là những lúc chỉ có anh và em nhìn nhau qua webcam cho đỡ nhớ.
Đêm sẽ chỉ là đêm, không có tình yêu màn đêm chỉ là nơi thiếu ánh sáng mặt trời. Đêm màu đen mà lại có thể biến thành trắng chỉ vì một lời tạ từ của anh ban chiều ư? Chị nói điều đó đơn giản nhẹ thênh như lòng người đổi trắng thay đen vậy và nói bằng thơ. Sự hợp và tan của tình yêu thản nhiên như cỏ cây hoa lá giữa bốn mùa. Tự dưng em nghĩ rằng đêm nay trong cả tỷ phụ nữ ở độ tuổi đang yêu trên trái đất này ai đang nồng nàn trong vòng tay êm ấm, ai đang đêm trắng và đêm…Và những người đàn ông của họ? Ai đang trăn trở, ai đang ấm êm trong vòng tay của những người đàn bà khác hoặc thậm chí đang giết chết tình yêu của mình cùng gái làng chơi. Tại sao người ta sinh ra để gặp nhau, để yêu nhau rồi để có những lời tạ từ như tên bay cắm vào những kẻ mềm say vì đời vì thơ phú vì yêu…
Có lẽ những người đàn bà sinh ra để làm thơ vì những đêm trắng như thế này đây, nhưng Dạ Thuỷ ơi, không có nó sao ta nhớ lại được những đêm hoặc chỉ là một đêm dịu ngọt ở trên đời. Không có tình yêu làm sao ta có những đêm mà đến cả giấc mơ cũng chết lặng. Em đang hình dung ra đôi mắt rất đẹp và quý phái của chị đang chong chong giữa trời khuya.
Đỉnh tình yêu hát
Kỷ niệm xanh rêu
Buồn
Soi rượu nhạt
Giấc ngủ không về đêm trắng màu đêm
(Màu đêm - RUXA – NXBHNV – 2007)

Giá bây giờ uống được cả một hũ rượu để quên, giá bây giờ…giá bây giờ em chạy ra biển và gào hét thật to:
Anh…ơ….ơi!
Đêm
Trăng rơi triệu giọt vàng trên lòng bàn tay
Sóng dịu dàng như chưa từng cuồng nộ
Biển êm đềm như chưa từng bão tố
Ta bình yên như chưa khuỵu gối giữa đời này
(Đêm biển - RUXA – NXBHNV – 2007)
Cứ mỗi lần buồn, em lại thèm chạy ra biển để giơ hai bàn tay đón triệu triệu giọt vàng, để lòng mình thấy bình yên như đêm nay. “Sóng gió rồi cũng qua đi, chỉ cần thời gian em ạ”. Dạ Thuỷ vẫn nói với em như thế : “em đừng buồn nhé, em đi đâu thì nói chị đi theo, chỉ để giữ em thôi mà”. Em lại nhớ ai nói ngày xưa “em đi đâu cho anh theo với vì địa ngục và thiên đàng với chúng mình bây giờ cũng như nhau…không có em anh không là gì hết “ và em rất tin như thế. Để rồi đêm nay em hoà mình vào thơ Thuỷ để bình yên như cơn cuồng nộ qua đi, như mặt biển vừa qua cơn bão tố, để biết rằng dù khuỵu gối giữa đời này em vẫn phải đứng lên.
Cát ấm dưới chân
Lời ru trong ngực
Trăng đẫm đầy hồn
Tạ ơn đời
Trái tim ngân
Những nốt trầm Hạnh phúc
(Đêm biển - RUXA – NXBHNV – 2007)

Có một người bạn đã nói với em, hãy cảm ơn những nỗi buồn vì thẳm sâu trong nỗi buồn là hạnh phúc. Cuộc đời của một người đàn bà, cuộc đời của một người làm thơ có bao nhiêu cung bậc. Phải chăng “những nốt trầm Hạnh phúc” của Dạ Thuỷ là những đêm trắng đêm, là những giọt vàng trăng trên biển. Người đàn bà không yêu sao cảm nhận được sự kỳ diệu của trái đất này, không khổ đau ai biết được thế nào là hạnh phúc.

Em đã gấp RU XA lại, tắt đèn ngồi lặng giữa màn đêm. Em sợ bóng tối khi ngồi một mình nhưng đêm nay em thấy lòng mình bình yên quá, muốn gục đầu vào nỗi đau nghe lời ru ngọt của đêm dài.
Dạ Thuỷ ơi, MÀU ĐÊM trắng đã biến thành màu đêm xanh dịu giấc mơ em, chị đã RU XA cho em ngủ hết một đêm dài… Mong rằng ngày mai khi em thức dậy, là cả một bình minh yêu thương.
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Blog Trăng & Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»