ĐÊM CHỢT THỨC
Vũ Thị Minh Nguyệt
[/align]
[/align]
Viết tặng Jariya Đoàn và nhạc sỹ Minh Thu
[/align]
Đêm chợt thức, nằm nghe tí tách tiếng mưa rơi…như tiếng nhạc dội vào mái hiên. Đêm mưa đã từ lâu mà chưa hết cái nóng khủng khiếp của một ngày giữa tháng Sáu. Năm nay thời tiết thất thường và tâm trạng của tôi cũng vậy. Mưa, nắng và day dứt...thỉnh thoảng từng tia chớp lại loé lên qua những thanh chớp cửa sổ. Đêm yên bình và oi…nồng!
Không ngủ lại được, chắc trở dậy thôi và muốn viết một cái gì đó. Vào blog nhận được tin nhắn của một cô bé từ Thái Lan:
“Chuc chi va gd cuoi tuan vui ve va thu vi nhe. Luc nao em ve HN se doi chi "khao" day nhe. Vi bai tho "Lang thang pho dem" cua chi em "man phep copy ve blog cua em" nguoi yeu cu doc duoc, the la cuoi som hon du dinh. He he. Cam on chi da lam rat nhieu bai tho hay va co y nghia. Nhung khong biet co nen cam on "bai tho dinh menh" do khong. he he
Day la bi mat em bay gio moi tiet lo day a.”
Yahoo Blog Trăng và Thơ
Tôi chạy vào Blog của em và viết:
“Thật hạnh phúc cho người làm thơ khi đọc những "bí mật" về đám cưới của em... Cảm ơn những chuyện tình huyền thoại trên đời này…”
Yahoo Jariya D
Vậy là kỷ niệm về bài thơ cứ lang thang tìm về. Đêm ấy là đêm đầu tiên của tháng 11 năm ngoái, cả nhà về quê…ngồi một mình chả lẽ lại vào YM để buzz đi một cửa sổ quen thuộc. Cái cảm giác vừa đam mê về xấu hổ khiến tôi chững lại và dắt xe ra đường. Đi như một người mộng du giữa lòng Hà nội và nhớ và …Tôi trở về nhà lúc 11 giờ đêm. Đã lâu rồi tôi không ra phố ban đêm, đi một mình lại càng không. Lang thang vô định vừa mệt vừa buồn, về đến nhà lại mò vào mạng. Một tin nhắn hiện lên màn hình :
- Em đi đâu về?
- Em lang thang phố đêm...
Cảm xúc lúc đó thật lộn xộn…tôi chát với anh đến 1 giờ sáng và sau đó thức tiếp để viết:
Lang thang phố đêm - VNTQ
Thành phố đêm, lấp loáng ánh đèn
Vòng tay êm trong từng ngõ nhỏ
Em lang thang… đoạ đầy nỗi nhớ
Em bây giờ…về phía không anh!
Hồ Tây đêm đẹp đến nao lòng
Từng đôi từng đôi thì thầm rạo rực
Anh ngủ chưa, hay còn thao thức?
Có chút gì náo nức giữa màn đêm…
Càng xa anh càng nhớ nhiều thêm
Em loanh quanh vòng về Thuỷ Tạ
Cơn mưa chiều còn vương ghế đá
Chỗ mình ngồi chụm sát một đôi
Chẳng thể nào chịu nổi đơn côi
Dẫu dặn lòng mình đừng bấn bíu
Ánh mắt anh, nụ cười vướng víu
Theo em hoài mỗi nẻo đường khuya...
Mặc kệ em, mưa dẫu ướt ai kia
Anh ngồi đâu bên khung cửa nhỏ
Để bình yên nghe tim mình đập rõ
Có nhịp nào thảng thốt về em ?
Son phấn dập dìu phố xá đêm đêm
Có tình yêu hay lọc lừa xảo trá
Rẽ ngang qua quán cà phê nhỏ
Ngồi một mình, ảo giác có anh…
Hà nội đêm thanh vắng mát lành
Em hít hà sương đêm căng ngực
Thành phố đêm nay cùng ta thức
Ngu ngơ hoài ơi … kẻ lang thang!
Và với tâm trạng đó tôi post bài thơ lên VNTQ. Ngay sáng sau tôi nhận được một tin nhắn từ beautifuny: “ Cậu viết bài đó được đấy, cho tớ nhé để tớ gửi tặng một người…hihi” Cô bé này kém tôi cả chục tuổi nhưng vẫn cứ “xí xớn” với tôi như vậy. Tôi cũng nghĩ nó khen “vớ vẩn” lấy lệ vậy thôi, rồi bài thơ được đưa vào Thư viện của VNTQ.. Một số bạn gái đã đề nghị tôi cho post bài thơ lên Blog của mình
Van’s Blog Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được vài cảm nhận của các bạn trên Blog về bài thơ này đại loại như “ là phụ nữ em cũng có những lần lang thang như thế, cảm ơn chị đã viết nó thành thơ”. Thú thật tôi cũng không mấy để ý đến và dần dần quên bài thơ như những bài khác. Về vụ này tôi thấy mình hơi giống Lâm Cúc, nhưng giá viết được thơ hay như chị ấy thì tốt hơn
Đùng một hôm (13.03.2007) đang ngồi nghe phát biểu của chị Ngân - nữ Thứ trưởng xinh đẹp của Bộ Thương mại thì nhận được tin nhắn của anh Minh Thu:
- Bài Lang thang phố đêm của em phải không? Nếu đúng thì cho anh hát nhé?
Vô cùng hồi hộp với bản nhạc thứ hai anh Thu phổ thơ mình tôi chờ đón được nghe từng phút một. Nhưng quả thật tôi đã hơi thất vọng về lời của bài thơ đã được Minh Thu sửa đi để phù hợp với nốt nhạc. Thật ra những lời ca của Minh Thu rất đẹp nhưng cuối bài là câu kết
“Em lang thang hoài đợi chờ anh”.
Phải thật lòng là khi nhạc sỹ đã để ý đến bài thơ và viết nó thành bài hát là niềm sung sướng của những người mới bước chân vào nghiệp viết như tôi. Bây giờ mà bắt bẻ lại thì …cũng ngại. Nhưng rồi nghe đi nghe lại bài hát tôi đành nhắm mắt gọi liều vào cho nhạc sỹ. Lúc đầu nhạc sỹ cũng chưa thông cảm lắm nhưng có lẽ vốn chiều phụ nữ nên anh lắng nghe dần dần. Tôi đã nói với anh rằng trong cuộc đời có những chuyện day dứt lắm, giữa tình yêu và lý trí, những cuộc tình vô vọng, những kẻ lang thang vô định đâu chỉ một mình ai…và năn nỉ đổi câu cuối thành :
” Em lang thang hoài phía không anh”.
Anh bảo nếu em không nói anh đâu hiểu được tâm trạng của phụ nữ bọn em, anh muốn mọi chuyện đều có hậu. Anh muốn những người lang thang về tới đích của mình. Đúng là Minh Thu hiền lành và nhân hậu quá tôi cảm nhận được con người anh qua giọng nói thật dễ nghe. Vậy là anh Thu ơi, anh đã đúng vì Jariya Đoàn đã có được đám cưới mong đợi của mình vì đã post bài thơ lên Blog, để người yêu của em hiểu được tình yêu em dành cho anh ấy lớn nhường nào. Để giang rộng vòng tay đón người yêu lang thang vô định về với ngôi nhà hạnh phúc. Tôi chợt nghĩ giá tất cả những người lang thang vì tình yêu trong cuộc đời này đều may mắn như em thì tôi sẽ hạnh phúc biết bao. Mừng cho em biết bao và thầm chúc em hạnh phúc!!!
Đến khi nói về vẻ đẹp của Hà nội thì hai anh em tâm đầu ý hợp vô cùng. Tôi say sưa tả cho anh về những phố nhỏ, ngõ nhỏ, quán nhỏ của Hà nội. Cái thành phố nhỏ xinh với hơn sáu triêu dân sinh sống này đó là quy luật tất yếu. Tôi kể cho anh nghe về đêm Hồ Tây, những cơn mưa chiều Hà nội. Sửa lời đến đâu anh hát và đánh đàn cho tôi nghe luôn đến đó qua điện thoại đường dài…Những kỷ niệm về bài hát này về người bạn nhạc sỹ quen qua mạng ảo này chắc không bao giờ tôi quên mặc dù đôi khi tôi đã quên lời của chính bài hát đó…
Vậy là bài thơ đã cho tôi niềm vui trong đêm hè nóng nực này, đã cho tôi độc giả và những người bạn thân thương.Hạnh phúc với người viết chỉ đơn giản thế sao? Vậy mà tôi đã không hiểu, đã “xấc xược” viết một bài về nhuận bút mà tôi đã phải xoá đi ngay sau khi post khi một người bạn đã góp ý.
Vì đêm nay tôi mới hiểu được rằng hạnh phúc đối với người cầm bút không chỉ là những đồng tiền, không chỉ là cuộc sống của tác phẩm mà là những niềm vui bất ngờ mà tôi có được cho một bài thơ nhỏ nhoi của mình…Tôi sẽ không thể nói lời cảm ơn tới các độc giả mà chỉ biết rằng có lẽ mình cần phải viết đến khi nào có thể, để hiểu rằng mỗi một bài thơ đâu chỉ là những vần điêu suông suông…
Cơn mưa đã tạnh lâu rồi, tự nhiên tôi muốn hát thật khẽ một mình!
9 June 2007