Ta nhắm mắt để mặc cho những kỷ niệm trôi về trong trí óc, vẫn vẹn nguyên tất cả hệt như mới xảy ra vậy!
Con sông nhỏ hiền hòa chảy, nơi mỗi buổi chiều tà ta vẫy vùng cùng lũ bạn, xa xa cánh đồng lúa mênh mông xanh rì sắc mạ, nơi ta vui đùa bằng việc mò cua bắt ốc. Đây vườn trái cây xum xuê quả ru ta một thời thơ dại đi qua đầy ắp trong tiếng cười hồn nhiên trong sáng.
Những trò nghịch ngợm của một thời học sinh, những nụ cười sung sướng mội khi bài kiểm tra được điểm cao, những giọt nước mắt chia sẻ khi mẹ thằng bạn thân mất ta và đám bạn thân cùng ngồi suốt mấy đêm với nó, cũng đau như nó vậy, nhưng xung quanh ta vẫn đầy ắp những tiếng cười.
Một người bạn gái lúc học cấp 3, ta bắt chước lũ bạn để có một cuộc tình vắt vai trong thời học sinh, cho bằng chị bằng em, nhưng nó thật trong sáng và ngây thơ. Rồi đến lúc ta phải chia tay cái thời mài đũng quần trên ghế nhà trường, ta cố nén những giọt nước mắt nuối tiếc khi phải xa thầy xa bạn, xa những cuộc vui, xa mái trường thân yêu, mà nơi đó ta được sống trong hạnh phúc ....
Ta bật cười bởi những điều như thế, đã lâu lắm rồi ta quên nụ cười của chính mình, thấy ấm lòng trong sự nghiệt ngã của cuộc sống nhiều mệt mỏi....
Và rồi cũng có lúc ta tìm được cho mình một tình yêu thực sự, yêu mãnh liệt mà nhờ nó ta tưởng chừng như mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Một ai đó đã nói: "Mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời được tạo bởi tình yêu". Ta đã như thế. Tình yêu như tiếp thêm cho ta sức mạnh. Ta hăng hái lao vào công việc không biết mệt mỏi chỉ mong rằng mình sẽ đem lại hạnh phúc cho em mai sau. Những tưởng tình yêu sẽ là mãi mãi, hạnh phúc sẽ là bền lâu nhưng ta đã mất nó bởi ta chỉ là người thay thế cho một tình yêu vừa trôi qua của em.
Ai đó đã nói: "Tình yêu sẽ làm cho người ta tốt đẹp, thánh thiện", và ta cũng đã như thế. Tình yêu đối với ta không phải là một sự chiếm hữu cho riêng bản thân ta, mà là một sự mong mỏi được thấy em sống trong hạnh phúc, buồn khi những giọt nước mắt em thấm ướt vai ta, hạnh phúc khi âm thầm mang đến một nụ cười đến cho em, dù là rất nhỏ ...
Đau đến cắt lòng.... khi phải đứng nhìn và chấp nhận em ra đi về bên người ấy..., bởi ta biết rằng em sẽ không hạnh phúc khi ta làm mọi thứ để giữ em lại bên mình. Lời cuối cùng cho một tình yêu ta đã nói: "Anh sẽ đợi em cho dù điều đó sẽ khó xảy ra, bởi anh tin vào tình yêu của anh... tin vào một lúc nào đó em cảm nhận được hết tình yêu của anh khi ta xa nhau và khi ấy em hãy quay về với anh".
Ta muốn khóc, khóc thật lớn như một đứa trẻ đánh mất một món đồ mà nó yêu thích nhưng sao lại không được...? Chỉ nghe trái tim mình xé nát từng mảnh. Và em cũng đã khóc... Ta hiểu rằng em đang hối hận khi đến bên ta và giờ đây em gây ra cho ta đau đớn.
Thời gian cứ dần trôi qua, theo quy luật của tự nhiên một ngày nào đó thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả, xóa luôn cả nhưng nỗi đau ta đang mang, ta hy vọng như vậy!
Ta biết thực hiện lời hứa khờ dại của ta ngày nào là vô vọng. Nhưng có lẽ... mỗi con người trong đời chỉ tìm thấy được một tình yêu, ta đánh mất nó và giờ đây ta cứ so đo: "tình yêu mới không giống tình yêu cũ". Có lẽ điều ta nghĩ là đúng. Và rồi ta tiếp tục chờ đợi nhưng thời gian chỉ có thể làm được một điều đó là giấu nỗi đau của ta vào sâu trong tận đáy lòng hơn, những gì thuộc về em vẫn còn hằn sâu trong kí ức...
Giờ đây mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, cảm giác như sắp gục ngã, ta lại để những kỉ niệm tiếp thêm sức mạnh để ta đi hết con đường mà mình phải đi.
Có một lần tình cờ nghe được một câu nói: "Hãy cảm ơn những khó khăn, vì nếu không có một lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không? Hãy cảm ơn những nỗi đau vì khi bạn có những nỗi đau bạn sẽ biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất! Hãy cảm ơn những mất mát vì khi bạn mất mát bạn sẽ biết yêu quí những gì bạn có!". Cũng vậy, ta đang cảm ơn tất cả những điều ta đã trải qua vì trong ta vẫn còn rất nhiều thứ tình yêu khác...và rồi trời hà nội lại buồn quá !
Con sông nhỏ hiền hòa chảy, nơi mỗi buổi chiều tà ta vẫy vùng cùng lũ bạn, xa xa cánh đồng lúa mênh mông xanh rì sắc mạ, nơi ta vui đùa bằng việc mò cua bắt ốc. Đây vườn trái cây xum xuê quả ru ta một thời thơ dại đi qua đầy ắp trong tiếng cười hồn nhiên trong sáng.
Những trò nghịch ngợm của một thời học sinh, những nụ cười sung sướng mội khi bài kiểm tra được điểm cao, những giọt nước mắt chia sẻ khi mẹ thằng bạn thân mất ta và đám bạn thân cùng ngồi suốt mấy đêm với nó, cũng đau như nó vậy, nhưng xung quanh ta vẫn đầy ắp những tiếng cười.
Một người bạn gái lúc học cấp 3, ta bắt chước lũ bạn để có một cuộc tình vắt vai trong thời học sinh, cho bằng chị bằng em, nhưng nó thật trong sáng và ngây thơ. Rồi đến lúc ta phải chia tay cái thời mài đũng quần trên ghế nhà trường, ta cố nén những giọt nước mắt nuối tiếc khi phải xa thầy xa bạn, xa những cuộc vui, xa mái trường thân yêu, mà nơi đó ta được sống trong hạnh phúc ....
Ta bật cười bởi những điều như thế, đã lâu lắm rồi ta quên nụ cười của chính mình, thấy ấm lòng trong sự nghiệt ngã của cuộc sống nhiều mệt mỏi....
Và rồi cũng có lúc ta tìm được cho mình một tình yêu thực sự, yêu mãnh liệt mà nhờ nó ta tưởng chừng như mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Một ai đó đã nói: "Mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời được tạo bởi tình yêu". Ta đã như thế. Tình yêu như tiếp thêm cho ta sức mạnh. Ta hăng hái lao vào công việc không biết mệt mỏi chỉ mong rằng mình sẽ đem lại hạnh phúc cho em mai sau. Những tưởng tình yêu sẽ là mãi mãi, hạnh phúc sẽ là bền lâu nhưng ta đã mất nó bởi ta chỉ là người thay thế cho một tình yêu vừa trôi qua của em.
Ai đó đã nói: "Tình yêu sẽ làm cho người ta tốt đẹp, thánh thiện", và ta cũng đã như thế. Tình yêu đối với ta không phải là một sự chiếm hữu cho riêng bản thân ta, mà là một sự mong mỏi được thấy em sống trong hạnh phúc, buồn khi những giọt nước mắt em thấm ướt vai ta, hạnh phúc khi âm thầm mang đến một nụ cười đến cho em, dù là rất nhỏ ...
Đau đến cắt lòng.... khi phải đứng nhìn và chấp nhận em ra đi về bên người ấy..., bởi ta biết rằng em sẽ không hạnh phúc khi ta làm mọi thứ để giữ em lại bên mình. Lời cuối cùng cho một tình yêu ta đã nói: "Anh sẽ đợi em cho dù điều đó sẽ khó xảy ra, bởi anh tin vào tình yêu của anh... tin vào một lúc nào đó em cảm nhận được hết tình yêu của anh khi ta xa nhau và khi ấy em hãy quay về với anh".
Ta muốn khóc, khóc thật lớn như một đứa trẻ đánh mất một món đồ mà nó yêu thích nhưng sao lại không được...? Chỉ nghe trái tim mình xé nát từng mảnh. Và em cũng đã khóc... Ta hiểu rằng em đang hối hận khi đến bên ta và giờ đây em gây ra cho ta đau đớn.
Thời gian cứ dần trôi qua, theo quy luật của tự nhiên một ngày nào đó thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả, xóa luôn cả nhưng nỗi đau ta đang mang, ta hy vọng như vậy!
Ta biết thực hiện lời hứa khờ dại của ta ngày nào là vô vọng. Nhưng có lẽ... mỗi con người trong đời chỉ tìm thấy được một tình yêu, ta đánh mất nó và giờ đây ta cứ so đo: "tình yêu mới không giống tình yêu cũ". Có lẽ điều ta nghĩ là đúng. Và rồi ta tiếp tục chờ đợi nhưng thời gian chỉ có thể làm được một điều đó là giấu nỗi đau của ta vào sâu trong tận đáy lòng hơn, những gì thuộc về em vẫn còn hằn sâu trong kí ức...
Giờ đây mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, cảm giác như sắp gục ngã, ta lại để những kỉ niệm tiếp thêm sức mạnh để ta đi hết con đường mà mình phải đi.
Có một lần tình cờ nghe được một câu nói: "Hãy cảm ơn những khó khăn, vì nếu không có một lúc khó khăn thì liệu bạn có trưởng thành được không? Hãy cảm ơn những nỗi đau vì khi bạn có những nỗi đau bạn sẽ biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất! Hãy cảm ơn những mất mát vì khi bạn mất mát bạn sẽ biết yêu quí những gì bạn có!". Cũng vậy, ta đang cảm ơn tất cả những điều ta đã trải qua vì trong ta vẫn còn rất nhiều thứ tình yêu khác...và rồi trời hà nội lại buồn quá !
Tạm biệt Huế với anh là tiễn biệt
Hải Vân ơi, xin đừng tắt ngọn sao khuya
Tạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặng
Em trở về hóa đá phía bên
Hải Vân ơi, xin đừng tắt ngọn sao khuya
Tạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặng
Em trở về hóa đá phía bên