Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Mối Tình Tri Âm Tri Kỷ

3 trả lời, 280 lượt xem — Trang 1 / 1
Ðể diễn tả mối đồng cảm sâu sắc hoàn hảo giữa hai tâm hồn, người ta nói đó là mối tương giao tri âm tri kỷ. Thành ngữ tri âm tri kỷ dựa trên điển tích tình bạn của hai nhân vật có quí danh là Bá Nha và Tử Kỳ.

Bá Nha có ngón đàn tuyệt kỷ, bộc lộ được những tâm tình uẩn khúc, những suy tư tinh tế về thế thái nhân tình. Song hình như chưa từng có ai cảm nhận được điều đó khi thưởng thức âm nhạc của nhà nghệ sĩ tài hoa.

Tới một đêm trăng sáng kia, lúc Bá Nha đang thả thuyền dọc theo dòng nước bạc và trao gởi tâm hồn mình theo tiếng nhạc du dương réo rắt, thì bỗng chiếc đàn ông đang gẩy bị đứt dây. Bá Nha vui mừng vì biết đã có ai đó cảm được tiếng tơ lòng của mình. Và thế là Bá Nha hội ngộ với Tử Kỳ, người bạn tri âm tri kỷ nghe âm thanh tiếng đàn mà hiểu thấu được lòng mình.

Ðiển tích còn thêm rằng, về sau khi hay tin bạn Tử Kỳ qua đời vì một cơn bệnh, Bá Nha đau đớn gẩy một bản nhạc tế vong linh bạn trong nước mắt rồi đập vỡ chiếc đàn than rằng:

Từ đây đâu còn ai trên đời này còn có thể cảm nhận được tiếng đàn của mình nữa!
Đăng nhập để trả lời
0
Lịch sử dân tộc Việt Nam đã khởi đầu bằng một huyền thoại cao đẹp, huyền thoại "con rồng cháu tiên".

Tổ tiên chúng ta nói rằng, vua Lạc Long Quân thuộc dòng dõi rồng, phối hiệp với nàng Âu Cơ sinh ra một cái bọc có khoảng trăm trứng. Từ đó sinh ra một dòng giống Việt.

Sau đó, Lạc Long Quân và Âu Cơ chia tay nhau. Mẹ dắt năm mươi con lên núi. Cha đưa năm mươi con xuống biển.

Lạc Long Quân nói với Âu Cơ: khi cần thì gọi, ta về ngay. Từ đó dòng giống Việt này được phát triển.

Tiên được quan niệm là người sống trên núi, hiền từ thanh thoát, sống mãi không chết. Còn rồng thì được coi là chủ tể của biển cả, làm mưa làm gió, thiên biến vạn hóa.

Qua biểu tượng rồng tiên trên đây ông bà tổ tiên muốn dạy chúng ta rằng: con người là một kết hợp vừa biến hóa vừa trường cửu, vừa vật chất, vừa siêu phàm, vừa linh ẩn, vừa thường hằng, vừa xinh đẹp dịu hiền, vừa hùng dũng cương quyết, vừa tình vừa lý, vừa chan chứa yêu thương, vừa uy lực vô song.

Lại nữa, từ hình ảnh một cái bọc trong đó thoát ra trăm cái trứng, nói lên tình liên đới thâm sâu của con người. Người Việt Nam gọi nhau bằng đồng bào ruột thịt, nghĩa là cùng chung một bào một bọc. Hơn nữa, tình nghĩa đồng bào ấy không chỉ dừng lại trong biên giới đồng bào ấy, không chỉ dừng lại trong biên giới của một dân tộc mà trải dài đến toàn thể nhân loại. Ðó cũng là ý nghĩa được chứa đựng trong huyền thoại của con rồng cháu tiên, và đó cũng là đạo làm người mà ông bà tổ tiên đã muốn truyền lại cho con cháu mình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>hellomy9</b> -- <b>22.6.2004 19:46:04 </b> &gt;>
Trích đoạn: quang vu

Ðể diễn tả mối đồng cảm sâu sắc hoàn hảo giữa hai tâm hồn, người ta nói đó là mối tương giao tri âm tri kỷ. Thành ngữ tri âm tri kỷ dựa trên điển tích tình bạn của hai nhân vật có quí danh là Bá Nha và Tử Kỳ.

Bá Nha có ngón đàn tuyệt kỷ, bộc lộ được những tâm tình uẩn khúc, những suy tư tinh tế về thế thái nhân tình. Song hình như chưa từng có ai cảm nhận được điều đó khi thưởng thức âm nhạc của nhà nghệ sĩ tài hoa.

Tới một đêm trăng sáng kia, lúc Bá Nha đang thả thuyền dọc theo dòng nước bạc và trao gởi tâm hồn mình theo tiếng nhạc du dương réo rắt, thì bỗng chiếc đàn ông đang gẩy bị đứt dây. Bá Nha vui mừng vì biết đã có ai đó cảm được tiếng tơ lòng của mình. Và thế là Bá Nha hội ngộ với Tử Kỳ, người bạn tri âm tri kỷ nghe âm thanh tiếng đàn mà hiểu thấu được lòng mình.

Ðiển tích còn thêm rằng, về sau khi hay tin bạn Tử Kỳ qua đời vì một cơn bệnh, Bá Nha đau đớn gẩy một bản nhạc tế vong linh bạn trong nước mắt rồi đập vỡ chiếc đàn than rằng:

Từ đây đâu còn ai trên đời này còn có thể cảm nhận được tiếng đàn của mình nữa!


Bá Nha tuy có uy quyền và địa vị, lại có tiếng đàn được xem là tuyệt kỹ, thế nhưng lại không cậy mình hơn người mà kết bạn tri giao với Tử Kỳ. Còn nhớ vào một đêm trăng sáng trên dòng nước bạc, trong khoang thuyền Bá Nha đang dạo khúc đàn bộc lộ cả nỗi lòng suy tư về nhân tình thế thái. Bỗng đâu có lời ngợi ca phát ra từ mạn thuyền một người dân dã. Bá Nha tiến ra mời vị khách áo vải vào đàm đạo cho thỏa niềm vui gặp tri kỷ. Người và khách kẻ đàn, người nhận xét mấy chốc đã quá nửa đêm vẫn chưa thỏa chí tang bồng. Vị khách xưng tên là Tử Kỳ, âm luật nhất nhất thông suốt, hiểu được các loại đàn và hiểu cả tâm tư người dạo đàn. Được vài hôm Bá Nha phải về kinh chỉ còn lại Tử Kỳ với mẹ già quay về quê cũ. Bá Nha gửi tặng bạn một ít lộ phí lên đường, đôi bạn trao nhau kỷ vật và hẹn ngày gặp lại, đôi bên giao hẹn sẽ tìm gặp nhau. Ai có ngờ đôi lần nhận tin tức Tử Kỳ rồi mà Bá Nha vẫn chưa thể rời khỏi kinh thành, đôi bạn tri âm đành mượn thư từ xoa dịu nỗi nhớ mong. Cho đến một đêm trời lạnh, trong sương mù thấp thoáng bóng cố nhân. Bá Nha đang ngồi trong phòng bỗng giật mình nhỏm dậy, vừa lúc Tử Kỳ tiến về phía Bá Nha mà vái chào. Đôi câu thăm hỏi mới hay quê nhà bạn vẫn yên bình, vẫn chờ đợi Bá Nha bấy lâu cho thoả lòng mong nhớ. Bá Nha cảm thấy cả người rúng động, với tay định giữ bạn lại trong giây lát, nhưng Tử Kỳ bây giờ chỉ còn là sương là khói theo gió bay mất. Văng vẳng bên tai là lời nhắn nhủ hãy giúp chiếu cố đến người mẹ già đơn chiếc. Lúc này trời đã bớt sương mù, Bá Nha giật mình tỉnh giấc, những tưởng là giấc mơ trong lúc nhớ bạn tri âm. Được vài hôm, Bá Nha khăn gói lên đường tìm về quê bạn. Đến nơi rồi mới hay bạn đã mất, Bá Nha tìm hỏi khắp nơi mới được tin Tử Kỳ mặc dù sống cực khổ thiếu thốn, lại lâm bệnh nặng, vẫn nhất mực không đem bán cây đàn ngọc... dòng suối lệ chỉ trực tuôn trào. Đứng trước mộ cố nhân, Bá Nha nâng cao chiếc đàn, ngửa mặt lên trời mà rằng: "Cố nhân đã mất, ta còn đàn cho ai nghe nữa!". Nói xong liền đập vỡ cây đàn trước mộ Tử Kỳ. Sau đó ông đưa người mẹ già của Tử Kỳ về phủ, lấy đạo làm con mà phụng dưỡng thay người tri âm.

Sorry, điển tích đọc qua một lần, không nhớ rõ được sự kiện mà chỉ nhớ diễn tiến, mạo muội viết ra một đoạn đừng cười chê nhé!
Tiếc là nếu không phải "chí cao tài kém", đã có thể giới thiệu với mọi người những câu đối đáp âm luật của Bá Nha - Tử Kỳ và quê hương cũng như hoàn cảnh xuất thân của đôi bạn này.

Điều mình muốn nói là về tình bạn, câu chuyện sâu sắc khiến cho người ta cảm động, chính là đôi bạn tri giao Bá Nha - Tử Kỳ. Chỉ có nhìn rõ toàn bộ điển tích, mới thấy cái hay và cái cao thượng trong tình bạn này. Không đơn giản là hai người kết bạn, đó là sự bất kể sang hèn dưới thời Phong Kiến khắc nghiệt. Không đơn giản là cùng sống một nơi, mà là xa cách phương trời. Không đơn giản là gia cảnh khó khăn, mà là bệnh thập tử nhất sinh vẫn giữ lấy kỹ vật bạn trao. Không đơn giản là thác đi rồi vẫn nhớ đến bạn, mà là tìm gặp bạn ngay cả khi đã mất... nhờ bạn chiếu cố mẹ già, mà xã hội phong kiến đạo làm con đó vô cùng to lớn - có thể tin vào một người bạn mà phó thác mẹ già là điều đáng nói. Không đơn giản là thăm bạn rồi quay về hay chu cấp cho mẹ già của bạn, mà là đưa về lấy đạo làm con mà thay Tử Kỳ phụng dưỡng mẹ già. Không đơn giản là đập gãy cây đàn, mà là đập gãy cây đàn trước mộ Tử Kỳ, thề rằng chẳng bao giờ đàn nữa... cố nhân đã mất, ta còn đàn cho ai nghe nữa...

Có 3 câu trong Thư Kiếm Ân Cừu Lục thật là hay:

"Sống trên cuộc đời tri kỷ đã vô cùng khó kiếm
Tri kỷ của kiếm khách lại càng khó kiếm hơn
Tri kỷ của kiếm khách chân chính là địch thủ"
Đăng nhập để trả lời
0
điển tích về tình bạn thật cảm động,cảm ơn QV và Hellomy9 hén
Thân
Đăng nhập để trả lời
0