Người thợ nề nọ cảm thấy đã đến lúc mình phải về hưu, nên báo cho ông chủ của mình biết là ông muốn rời cái ngàng xây cất này để thanh thảng sống quảng đời còn lại với vợ.
Chủ của ông rất thất vọng vì phải để 1 nhân công giỏi như ông ra đi, và ông nhờ người thợ nề này làm cho ông 1 việc chót, là xây cho ông 1 căn nhà cuối cùng.
Người thợ nề đồng ý, nhưng ta có thể nhận ra được là ông không làm với cả tấm lòng của mình : tác phẩm này thật là tệ, được xây bởi những vật liệu không tốt.
Khi căn nhà đã hoàn tất, người chủ đến kiểm tra, xem xét, rồi cầm chìa khoá nhà đưa cho ông thợ nề và nói "nhà này là của anh, là quà tôi tặng cho anh đó"
Người thợ nề cảm thấy thật buồn và xấu hộ Nếu biết trước nhà đó là của mình thì ông đã làm khác hơn rồi.
Cuộc sống của mỗi người chúng ta cũng như vậy, tiếc rằng chúng ta đã thường xuyên xây dựng nó 1 cách hời hợt, cẩu thả.
Rồi đến 1 lúc nào đó, trong sự bất ngờ, chúng ta chợt nhận ra là mình sẽ phải sống trong căn nhà do chính tay mình dựng nên, và nếu như có thể làm trở lại, mình cũng sẽ làm nó khác hơn, nhưng chúng ta vốn không thể quayngu*ợc trở về.
Chúng ta đều là những thợ xây cho "căn nhà" cuộc sống của mình. Mỗi ngày, chúng ta lấp thêm 1 tấm váng, đống thêm 1 cây đinh, dựng thêm 1 bức tường...
Cuộc sống là 1 công trình bao gồm hết từng phút giây... Những hành động và chọn lựa của chúng ta hôm nay là để dựng nên căn nhà mà chúng ta sẽ ở ngày mai và suốt quảng đời còn lại... Vậy tại sao chúng ta không xây dựng nó 1 cách khôn ngoan ?
(Sưu tầm)
Chủ của ông rất thất vọng vì phải để 1 nhân công giỏi như ông ra đi, và ông nhờ người thợ nề này làm cho ông 1 việc chót, là xây cho ông 1 căn nhà cuối cùng.
Người thợ nề đồng ý, nhưng ta có thể nhận ra được là ông không làm với cả tấm lòng của mình : tác phẩm này thật là tệ, được xây bởi những vật liệu không tốt.
Khi căn nhà đã hoàn tất, người chủ đến kiểm tra, xem xét, rồi cầm chìa khoá nhà đưa cho ông thợ nề và nói "nhà này là của anh, là quà tôi tặng cho anh đó"
Người thợ nề cảm thấy thật buồn và xấu hộ Nếu biết trước nhà đó là của mình thì ông đã làm khác hơn rồi.
Cuộc sống của mỗi người chúng ta cũng như vậy, tiếc rằng chúng ta đã thường xuyên xây dựng nó 1 cách hời hợt, cẩu thả.
Rồi đến 1 lúc nào đó, trong sự bất ngờ, chúng ta chợt nhận ra là mình sẽ phải sống trong căn nhà do chính tay mình dựng nên, và nếu như có thể làm trở lại, mình cũng sẽ làm nó khác hơn, nhưng chúng ta vốn không thể quayngu*ợc trở về.
Chúng ta đều là những thợ xây cho "căn nhà" cuộc sống của mình. Mỗi ngày, chúng ta lấp thêm 1 tấm váng, đống thêm 1 cây đinh, dựng thêm 1 bức tường...
Cuộc sống là 1 công trình bao gồm hết từng phút giây... Những hành động và chọn lựa của chúng ta hôm nay là để dựng nên căn nhà mà chúng ta sẽ ở ngày mai và suốt quảng đời còn lại... Vậy tại sao chúng ta không xây dựng nó 1 cách khôn ngoan ?
(Sưu tầm)
bài rất hay [sm=35.gif]
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

