Bà Thanh hầu như ngồi không vững, bà tựa vào Khải bồn chồn, khổ sở. Thơ thì ngồi khóc, còn Nguyên đứng bên cửa sổ phòng cấp cứu mặt lạnh ngắt, vô hồn. Bác sĩ Trâm trong phòng bước ra. Trái tim mọi người như thắt lại:
- Phúc bị mất khá nhiều máu nhưng không sao, trúng phần mềm, khâu cũng nhiều mũi vì vết thương hơi dài… Còn trẻ mau lại sức lắm.
Bà Thanh nghẹn ngào:
- Cô Trâm ơi! Nó mà có gì thì chị không biết ăn nói sao với bà nội và ba nó.
- Chị đừng lo, không sao đâu mà, chút nữa Phúc tỉnh lại ngay.
Cô Trâm bước lại ngồi kế bên bà Thanh:
- Em làm ở phòng cấp cứu nên hễ ai vào đây là gặp em… hết con Tâm đến con Phúc, rồi ông…
Cô Trâm quay lại nhìn Khải và Thơ:
- Hai đứa ra quầy phục vụ mua cho mẹ li sữa.
Khải nhìn Thơ ngần ngại, rồi như anh hiểu ý nên kéo Thơ ra ngoài. Cô Trâm nhìn bà Thanh:
- Ông đạo diễn Hoài Vũ vẫn còn nằm ở đây. Em đã nhận ra ông ta và đã nói chuyện với ông ấy rất lâu.
Bà Thanh buông một tiếng thở dài:
- Chị vẫn còn giấu con Phúc?
- Chị không muốn giấu, nhưng sợ tánh nó nông nổi rồi tội nghiệp nó.
Cô Trâm nhìn cửa phòng cấp cứu và dáng Nguyên cao cao đứng dựa vào tường, cô ngập ngừng:
- Ông Vũ cũng tội, cô đơn và cô độc, thằng con trai duy nhất điên điên vừa bị xe lửa mới cán chết xong, là ông ta nhận được cuốn nhật kí của Mai Phương. Tinh thần ông hầu như suy sụp nên mới hành động như vậy…
Bà Thanh trầm tư:
- Lúc con Phúc bị đâm, chị sợ nó chết quá. Chị lại nghĩ nếu nó chết mà nó không biết gì về cuộc đời nó, rồi ông Vũ không được nhận con mình để gọi cha chỉ một lần… Ôi! Chị chịu không nổi, chắc chị cũng mang tội với con Phương… Mà chị không can đảm nói với nó… vì bao giờ chị cũng nghĩ nó là con mình. Chị cũng sanh đứa con thứ ba một lượt với Mai Phương. Số phận dã tàn nhẫn để con chị chết, cũng như định mệnh đã khiến xui Phương lìa đời. Anh Triệu ôm con Phúc về, nó khóc lả người vì khát sữa. Chị đã nuôi nó bằng sữa mình. Trong dòng họ, ngoài hai vợ chồng chị và bà nội con Phúc ra, hoàn toàn không ai biết chuyện này cả.
- Nếu ngại thì chị để em, dù sao em cũng có liên quan với mẹ nó, cha nó và cả nó nữa. Em vẫn còn một lời hứa với Phương mà chị.
Khải bưng vào một mâm năm li café sữa. Anh bưng li mời bà Thanh, cô Trâm rồi đưa tay ra ngoắt Nguyên:
- Mày làm như đứng chực ngay cửa phòng cấp cứu là con Phúc hết đau vậy đó.
Nguyên ngượng nghịu bưng li café. Cô Trâm nhìn anh trìu mến:
- Ngồi nghỉ cho đỡ mỏi đi Nguyên. Một chút nữa sẽ chuyển Phúc sang phòng hồi sức… lúc ấy cháu được kế bên người yêu mà nghe… cô ta nhõng nhẽo….
Lời đầu tiên Phúc hỏi là Thơ có bị gì không? Thơ cứ khóc rưng rưng như con nít, đến nỗi Khải phải doạ là y tá sẽ đuổi ra hết, cô mới cắn môi mà nước mắt vẫn tuôn ra dầm dề…
Gương mặt Phúc xanh lạ lùng. Nguyên đau đỡn nhìn bàn tya co bị ghim kim để vô nước biển nhiều dấu bầm tím, đôi chân mày anh cứ nhíu lại trên khuôn mặt căng thẳng, lo âu.
Phúc gượng cười nhìn anh. Nguyên nát lòng:
- Đau lắm phải không em?
Phúc nhè nhẹ lắc đầu. Cô y tá bước đến mời mọi người ra ngoài. Phúc muốn khóc. Trời ơi! Cô rất sợ nằm bệnh viện mà lại nằm một mình không ai thân thuộc… Cô thấy Nguyên bước đến nói gì đó với cô y tá trực rồi anh trở lại giường bệnh. Phúc để Nguyên nắm tay mình, có anh kế bên cô thấy bớt đau, anh đang lau mặt cho Phúc bằng chiếc khăn trắng, mát lạnh. Phúc an tâm đi vào giấc ngủ. Nguyên bước ra hành lang, người anh mỏi nhừ, Nguyên bỗng cảm thông hết sức với Khanh… lúc đó anh đã nghĩ “làm gì mới hai ngày ở bệnh viện mà ông ta đã sút trông thấy rõ”. Giờ anh cũng thế, mới một đêm anh đã thấm… Thở dài, Nguyên xót xa “Anh làm sao chia sớt được cái đau mà em đang phải chịu hở Phúc?”
*
**
Ông Vũ bần thần ngồi bên giường của Phúc. Cô vẫn còn ngủ, từ đôi môi nhợt nhạt thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng rên khe khẽ. Ông đau đón nhìn con gái mình. Tại sao ông không thấy đôi mắt kia là đôi mắt của ông, cái cằm bướng bỉnh kia cũng là của ông, cả cái tính ngang ngang, hơi cao ngạo cũng là tính của ông chớ ai… Rồi cái hay nghiêng đầu lí lắc, hay trêu chọc người khác…
Trời ơi! Rõ là y như ông thời trai trẻ mà sao ông không nhận ra? Ông đã yêu… vì nó chính là bản thân ông. Cuối cùng, ông cũng yêu chính bản thân mình…
Bà Thanh nhìn ông Vũ. Bà cũng nhận ra nét giống nhau giữa hai cha con Phúc. Bà đau đỡn với ý nghĩ con bé sẽ xa bà… bà sợ nó sẽ về với cha nó mà bỏ bà lắm…
Phúc cựa mình. Mặt cô nhăn lại vì đau, vết thương phía sau lưng đã làm cô khốn khổ. Ông vũ bối rối vì đôi mắt nâu chớp chớp ngạc nhiên khi thấy ông. Phúc kêu:
- Má ơi! Má…
Bà Thanh vội đến bên con. Phúc nhìn bà:
- Chú Vũ nghe nói con bị thương nên đến thăm, chú cũng đang nằm bệnh ở đây…
Bà im lặng lấy khăn ướt lau mặt cho Phúc. Cô lấy lại được tự nhiên, cả ông Vũ cũng thế: “Phải chăng đó cũng là đặc điểm của cha con ông?” Ông Vũ mỉm cười với ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu. Ông trìu mến hỏi con:
- Chắc… Phúc… vừa trải qua một tình huống khủng khiếp bất ngờ?
Phúc cười, cô nói nhỏ:
- Dạ, nhưng lúc tỉnh lại Phúc thấy má, rồi anh… chị… Phúc không thấy sợ gì cả.
- Rồi Phúc có cả Nguyên kế bên… Phúc cũng không thấy đau phải không?
Phúc đỏ mặt nhìn ông Vũ. Cô chợt thấy nhẹ nhõm vì lời nói kia không phải là lời oán trách, mà là lời chia sớt niềm vui riêng của cô:
- Chú Vũ bệnh gì mà phải nằm viện?
Ông Vũ hơi bối rối dù ông đã chuẩ bị câu trả lời từ lúc bứơc vào đây:
- À! Tôi mệt tim… Lớn tuổi rồi… trái tim lộn xộn lắm.
Phúc nghịch ngợm:
- Chú Vũ phải tìm người chăm sóc trái tim cho chú… chớ nó còn cô đơn là còn bị nhồi máu bất tử…
Bà Thanh la con:
- Nói nhiều quá. Bác sĩ rầy.
Rồi bà quay sang ông Vũ nói như phân bua:
- Lúc nào cũng thế, nằm bệnh cũng còn chọc ghẹo người khác.
Ông Vũ cười, ông ao ước được nghe tiếng “Ba ơi!” quá. Giọt máu của ông đó mà ông không thể mởi lời…
Cánh cửa phòng chợt đẩy vào thật mạnh, một dáng người to cao lao vào bên giường phúc. Cô kêu lên:
- Ba!
Ông Trịêu ôm đầu Phúc và hôn lia lịa lên mặt cô:
- Ôi! Ba lo quá, đau lắm hả con?
Phúc bỗng muốn khóc, cô rơm rớm nước mắt nhìn ông. Bà Thanh kêu lên:
- Anh làm đau nó rồi.
- Đâu? Vết thương ở đâu?
Phúc thút thít:
- Ở sau lưng, đau quá ba ơi!
- Không sao, mau hết lắm.
Phúc nhìn ba, bao giờ cô cũng thích nhõng nhẽo với ông Triệu. Ngay từ nhỏ đến lớn, ông bao giờ cũng cưng cô nhất mà!
- Ba mới về tới nhà, chưa kịp tắm rửa gì cả là vào xem con gái Út ra sao rồi… Thôi! Khôgn được nhõng nhẽo, lì số một là ai nhỉ?
Ông Triệu chợt thấy ông Vũ đang đứng lặng thinh ở cửa sổ. ông đã nhìn toàn cảnh, có lẽ ông đau lòng? Ông Trịêu bước đến, ánh mắt thông cảm của ông làm ông Vũ se lòng. Hai ngời lặng lẽ bắt tay nhau. Ông Trịêu mở lời:
- Anh khoẻ không?
- Cám ơn! Tôi bình thường.
- Sao tôi thấy anh xanh vậy?
Bà Thanh nhìn chồng:
- Ông Vũ cũng đang nằm viện anh à?
Ông Trịêu ngạc nhiên:
- Vậy sao?
Rồi ông lại im lặng. Ông Vũ bước đến gần Phúc:
- Chú về Phúc nhé!
Phúc chớp mắt nhìn ông Vũ bước đi. Tim cô nhoi nhói. Tại sao cô vẫn nghĩ đến ông ta, dù cô chỉ yêu mình Nguyên và không thể nào thiếu anh?
*
**
Nhìn Mai thong thả gọt trái bom, Phúc thắc mắc:
- Ai mua vậy chị Mai?
- Ông Vũ mua cho em chớ ai.
Phúc nhíu mày:
- Nhận của chú Vũ… coi chừng ba la đó.
- Má nhận chứ đâu phải chi?
Phúc nhìn mông lung ra cửa sổ:
- Vụ ông Kiệt ra sao rồi chị Mai?
- Anh Kiệt đã bị truy tố vì thâm lạm ngân quĩ.
- Còn với chị Thơ?
- Hình như hai bên làm ăn… vụ mua bán đola gì đó. Chị Thơ phỗng tay trên ông ta mấy lần sao đấy mà ổng tức điên lên mới xảy ra cơ sự. Nếu tối hôm đó nhà mình làm lớn chuyện thì ông ta vào tù rồi.
Phúc trầm ngâm:
- Hôm nay chị thấy chị Thơ ra sao?
Mai nhún vai:
- Hết đi chơi đêm rồi. Từ bữa chỉ và anh Dương vào thăm em đến nay, hai người coi bộ thám thiết trở lại.
Mai cười cười:
- Chỉ đang cần một chỗ dựa về tinh thần, em biết chị Thơ nói sao với anh Dương không?
Phúc nằm ăn bom, im lặng nghe Mai nói bằng giọng đầy ác cảm:
- Chỉ bảo rằng ông Kiệt đã hại đời chỉ, chỉ khổ sở không dám gặp anh Dương. Rồi cũng lẩn tránh vì ghê tởm ông Kiệt, làm ông ta kiếm chuyện mãi. Tối hôm đó thấy chỉ về với anh Dương, ông Kiệt nổi máu ghen lên đòi rạch mặt. Không ngờ em nhào tới can nên bị đâm trúng.
Phúc ngậm miếng bom trong miệng, cô hoang mang:
- Nói như vậy để làm gì?
- Để kiếm một tấm chồng bình phong. Em nhớ đi, chị Thơ là người có nhiều tham vọng. Có một tình yêu người ta sẽ an tâm mà đeo đuổi mộng ước của mình.
Phúc nghiêng người, vết thương đau buốt bên hông, cô nhớ lại những giọt nước mắt của Diệp Thơ tối hôm đó… Vết thương của Phúc không cho Thơ một bài học nào cả, nó lại là cơ hội để Thơ thực hiện một mục đích trong nhiều mục đích sống của cô. Phúc chán nản buông tay xuống đệm. “Cũng mong chị Thơ được hạnh phúc”.
- Ăn hết đi, “Gỗ mun”!
Phúc buồn bã:
- Em chán quá, chị Mai!
- Có gì đâu để em chán? Chị Thơ là như vậy, cầu mong từ giờ trở đi chỉ sẽ đeo đuổi tham vọng của chỉ bằng cách khác, nhẹ nhàng, chắc chắn, trình độ và lương thiện hơn.
Phúc gượng gạo:
- Dù sao đêm ấy chỉ cũng khóc rất nhiều.
- Chỉ trời mới biết chị Thơ khóc vì thương em hay thương chỉ?
Phúc hỏi:
- Mà sao chị biết chị Thơ đã nói với anh Dương như vậy?
- Hai người ngồi ngoài xích đu. Chị tình cờ ra ghế đá… thì chị nghe chị Thơ nói và khóc nữa. Chị Thơ không khác được đâu Phúc ạ! Em nghĩ làm gì cho khổ?
Rồi Mai chuyển sang chuyện khác:
- Phúc nè! Cái bà đẹp đẹp theo săn sóc ông Vũ là mẹ Nguyên hả?
- Bà ấy còn trẻ và đẹp ghê chứ? Xứng với ông Vũ.
- Em cũng thấy vậy. Hai người lớn tuổi, cô đơn và vẫn còn khát khao một tình yêu… Nhưng anh Nguyên không ưa ông Vũ.
Mai cười cười;
- Tại có lần… ổng đòi cưới em chớ gì?
Phúc nhăn mặt:
- Chuyện cũ xì, nhắc lại hoài
Mai đứng dậy cầm bình thuỷ:
- Để chị đi mua nước sôi về pha sữa cho.
- Phúc bị mất khá nhiều máu nhưng không sao, trúng phần mềm, khâu cũng nhiều mũi vì vết thương hơi dài… Còn trẻ mau lại sức lắm.
Bà Thanh nghẹn ngào:
- Cô Trâm ơi! Nó mà có gì thì chị không biết ăn nói sao với bà nội và ba nó.
- Chị đừng lo, không sao đâu mà, chút nữa Phúc tỉnh lại ngay.
Cô Trâm bước lại ngồi kế bên bà Thanh:
- Em làm ở phòng cấp cứu nên hễ ai vào đây là gặp em… hết con Tâm đến con Phúc, rồi ông…
Cô Trâm quay lại nhìn Khải và Thơ:
- Hai đứa ra quầy phục vụ mua cho mẹ li sữa.
Khải nhìn Thơ ngần ngại, rồi như anh hiểu ý nên kéo Thơ ra ngoài. Cô Trâm nhìn bà Thanh:
- Ông đạo diễn Hoài Vũ vẫn còn nằm ở đây. Em đã nhận ra ông ta và đã nói chuyện với ông ấy rất lâu.
Bà Thanh buông một tiếng thở dài:
- Chị vẫn còn giấu con Phúc?
- Chị không muốn giấu, nhưng sợ tánh nó nông nổi rồi tội nghiệp nó.
Cô Trâm nhìn cửa phòng cấp cứu và dáng Nguyên cao cao đứng dựa vào tường, cô ngập ngừng:
- Ông Vũ cũng tội, cô đơn và cô độc, thằng con trai duy nhất điên điên vừa bị xe lửa mới cán chết xong, là ông ta nhận được cuốn nhật kí của Mai Phương. Tinh thần ông hầu như suy sụp nên mới hành động như vậy…
Bà Thanh trầm tư:
- Lúc con Phúc bị đâm, chị sợ nó chết quá. Chị lại nghĩ nếu nó chết mà nó không biết gì về cuộc đời nó, rồi ông Vũ không được nhận con mình để gọi cha chỉ một lần… Ôi! Chị chịu không nổi, chắc chị cũng mang tội với con Phương… Mà chị không can đảm nói với nó… vì bao giờ chị cũng nghĩ nó là con mình. Chị cũng sanh đứa con thứ ba một lượt với Mai Phương. Số phận dã tàn nhẫn để con chị chết, cũng như định mệnh đã khiến xui Phương lìa đời. Anh Triệu ôm con Phúc về, nó khóc lả người vì khát sữa. Chị đã nuôi nó bằng sữa mình. Trong dòng họ, ngoài hai vợ chồng chị và bà nội con Phúc ra, hoàn toàn không ai biết chuyện này cả.
- Nếu ngại thì chị để em, dù sao em cũng có liên quan với mẹ nó, cha nó và cả nó nữa. Em vẫn còn một lời hứa với Phương mà chị.
Khải bưng vào một mâm năm li café sữa. Anh bưng li mời bà Thanh, cô Trâm rồi đưa tay ra ngoắt Nguyên:
- Mày làm như đứng chực ngay cửa phòng cấp cứu là con Phúc hết đau vậy đó.
Nguyên ngượng nghịu bưng li café. Cô Trâm nhìn anh trìu mến:
- Ngồi nghỉ cho đỡ mỏi đi Nguyên. Một chút nữa sẽ chuyển Phúc sang phòng hồi sức… lúc ấy cháu được kế bên người yêu mà nghe… cô ta nhõng nhẽo….
Lời đầu tiên Phúc hỏi là Thơ có bị gì không? Thơ cứ khóc rưng rưng như con nít, đến nỗi Khải phải doạ là y tá sẽ đuổi ra hết, cô mới cắn môi mà nước mắt vẫn tuôn ra dầm dề…
Gương mặt Phúc xanh lạ lùng. Nguyên đau đỡn nhìn bàn tya co bị ghim kim để vô nước biển nhiều dấu bầm tím, đôi chân mày anh cứ nhíu lại trên khuôn mặt căng thẳng, lo âu.
Phúc gượng cười nhìn anh. Nguyên nát lòng:
- Đau lắm phải không em?
Phúc nhè nhẹ lắc đầu. Cô y tá bước đến mời mọi người ra ngoài. Phúc muốn khóc. Trời ơi! Cô rất sợ nằm bệnh viện mà lại nằm một mình không ai thân thuộc… Cô thấy Nguyên bước đến nói gì đó với cô y tá trực rồi anh trở lại giường bệnh. Phúc để Nguyên nắm tay mình, có anh kế bên cô thấy bớt đau, anh đang lau mặt cho Phúc bằng chiếc khăn trắng, mát lạnh. Phúc an tâm đi vào giấc ngủ. Nguyên bước ra hành lang, người anh mỏi nhừ, Nguyên bỗng cảm thông hết sức với Khanh… lúc đó anh đã nghĩ “làm gì mới hai ngày ở bệnh viện mà ông ta đã sút trông thấy rõ”. Giờ anh cũng thế, mới một đêm anh đã thấm… Thở dài, Nguyên xót xa “Anh làm sao chia sớt được cái đau mà em đang phải chịu hở Phúc?”
*
**
Ông Vũ bần thần ngồi bên giường của Phúc. Cô vẫn còn ngủ, từ đôi môi nhợt nhạt thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng rên khe khẽ. Ông đau đón nhìn con gái mình. Tại sao ông không thấy đôi mắt kia là đôi mắt của ông, cái cằm bướng bỉnh kia cũng là của ông, cả cái tính ngang ngang, hơi cao ngạo cũng là tính của ông chớ ai… Rồi cái hay nghiêng đầu lí lắc, hay trêu chọc người khác…
Trời ơi! Rõ là y như ông thời trai trẻ mà sao ông không nhận ra? Ông đã yêu… vì nó chính là bản thân ông. Cuối cùng, ông cũng yêu chính bản thân mình…
Bà Thanh nhìn ông Vũ. Bà cũng nhận ra nét giống nhau giữa hai cha con Phúc. Bà đau đỡn với ý nghĩ con bé sẽ xa bà… bà sợ nó sẽ về với cha nó mà bỏ bà lắm…
Phúc cựa mình. Mặt cô nhăn lại vì đau, vết thương phía sau lưng đã làm cô khốn khổ. Ông vũ bối rối vì đôi mắt nâu chớp chớp ngạc nhiên khi thấy ông. Phúc kêu:
- Má ơi! Má…
Bà Thanh vội đến bên con. Phúc nhìn bà:
- Chú Vũ nghe nói con bị thương nên đến thăm, chú cũng đang nằm bệnh ở đây…
Bà im lặng lấy khăn ướt lau mặt cho Phúc. Cô lấy lại được tự nhiên, cả ông Vũ cũng thế: “Phải chăng đó cũng là đặc điểm của cha con ông?” Ông Vũ mỉm cười với ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu. Ông trìu mến hỏi con:
- Chắc… Phúc… vừa trải qua một tình huống khủng khiếp bất ngờ?
Phúc cười, cô nói nhỏ:
- Dạ, nhưng lúc tỉnh lại Phúc thấy má, rồi anh… chị… Phúc không thấy sợ gì cả.
- Rồi Phúc có cả Nguyên kế bên… Phúc cũng không thấy đau phải không?
Phúc đỏ mặt nhìn ông Vũ. Cô chợt thấy nhẹ nhõm vì lời nói kia không phải là lời oán trách, mà là lời chia sớt niềm vui riêng của cô:
- Chú Vũ bệnh gì mà phải nằm viện?
Ông Vũ hơi bối rối dù ông đã chuẩ bị câu trả lời từ lúc bứơc vào đây:
- À! Tôi mệt tim… Lớn tuổi rồi… trái tim lộn xộn lắm.
Phúc nghịch ngợm:
- Chú Vũ phải tìm người chăm sóc trái tim cho chú… chớ nó còn cô đơn là còn bị nhồi máu bất tử…
Bà Thanh la con:
- Nói nhiều quá. Bác sĩ rầy.
Rồi bà quay sang ông Vũ nói như phân bua:
- Lúc nào cũng thế, nằm bệnh cũng còn chọc ghẹo người khác.
Ông Vũ cười, ông ao ước được nghe tiếng “Ba ơi!” quá. Giọt máu của ông đó mà ông không thể mởi lời…
Cánh cửa phòng chợt đẩy vào thật mạnh, một dáng người to cao lao vào bên giường phúc. Cô kêu lên:
- Ba!
Ông Trịêu ôm đầu Phúc và hôn lia lịa lên mặt cô:
- Ôi! Ba lo quá, đau lắm hả con?
Phúc bỗng muốn khóc, cô rơm rớm nước mắt nhìn ông. Bà Thanh kêu lên:
- Anh làm đau nó rồi.
- Đâu? Vết thương ở đâu?
Phúc thút thít:
- Ở sau lưng, đau quá ba ơi!
- Không sao, mau hết lắm.
Phúc nhìn ba, bao giờ cô cũng thích nhõng nhẽo với ông Triệu. Ngay từ nhỏ đến lớn, ông bao giờ cũng cưng cô nhất mà!
- Ba mới về tới nhà, chưa kịp tắm rửa gì cả là vào xem con gái Út ra sao rồi… Thôi! Khôgn được nhõng nhẽo, lì số một là ai nhỉ?
Ông Triệu chợt thấy ông Vũ đang đứng lặng thinh ở cửa sổ. ông đã nhìn toàn cảnh, có lẽ ông đau lòng? Ông Trịêu bước đến, ánh mắt thông cảm của ông làm ông Vũ se lòng. Hai ngời lặng lẽ bắt tay nhau. Ông Trịêu mở lời:
- Anh khoẻ không?
- Cám ơn! Tôi bình thường.
- Sao tôi thấy anh xanh vậy?
Bà Thanh nhìn chồng:
- Ông Vũ cũng đang nằm viện anh à?
Ông Trịêu ngạc nhiên:
- Vậy sao?
Rồi ông lại im lặng. Ông Vũ bước đến gần Phúc:
- Chú về Phúc nhé!
Phúc chớp mắt nhìn ông Vũ bước đi. Tim cô nhoi nhói. Tại sao cô vẫn nghĩ đến ông ta, dù cô chỉ yêu mình Nguyên và không thể nào thiếu anh?
*
**
Nhìn Mai thong thả gọt trái bom, Phúc thắc mắc:
- Ai mua vậy chị Mai?
- Ông Vũ mua cho em chớ ai.
Phúc nhíu mày:
- Nhận của chú Vũ… coi chừng ba la đó.
- Má nhận chứ đâu phải chi?
Phúc nhìn mông lung ra cửa sổ:
- Vụ ông Kiệt ra sao rồi chị Mai?
- Anh Kiệt đã bị truy tố vì thâm lạm ngân quĩ.
- Còn với chị Thơ?
- Hình như hai bên làm ăn… vụ mua bán đola gì đó. Chị Thơ phỗng tay trên ông ta mấy lần sao đấy mà ổng tức điên lên mới xảy ra cơ sự. Nếu tối hôm đó nhà mình làm lớn chuyện thì ông ta vào tù rồi.
Phúc trầm ngâm:
- Hôm nay chị thấy chị Thơ ra sao?
Mai nhún vai:
- Hết đi chơi đêm rồi. Từ bữa chỉ và anh Dương vào thăm em đến nay, hai người coi bộ thám thiết trở lại.
Mai cười cười:
- Chỉ đang cần một chỗ dựa về tinh thần, em biết chị Thơ nói sao với anh Dương không?
Phúc nằm ăn bom, im lặng nghe Mai nói bằng giọng đầy ác cảm:
- Chỉ bảo rằng ông Kiệt đã hại đời chỉ, chỉ khổ sở không dám gặp anh Dương. Rồi cũng lẩn tránh vì ghê tởm ông Kiệt, làm ông ta kiếm chuyện mãi. Tối hôm đó thấy chỉ về với anh Dương, ông Kiệt nổi máu ghen lên đòi rạch mặt. Không ngờ em nhào tới can nên bị đâm trúng.
Phúc ngậm miếng bom trong miệng, cô hoang mang:
- Nói như vậy để làm gì?
- Để kiếm một tấm chồng bình phong. Em nhớ đi, chị Thơ là người có nhiều tham vọng. Có một tình yêu người ta sẽ an tâm mà đeo đuổi mộng ước của mình.
Phúc nghiêng người, vết thương đau buốt bên hông, cô nhớ lại những giọt nước mắt của Diệp Thơ tối hôm đó… Vết thương của Phúc không cho Thơ một bài học nào cả, nó lại là cơ hội để Thơ thực hiện một mục đích trong nhiều mục đích sống của cô. Phúc chán nản buông tay xuống đệm. “Cũng mong chị Thơ được hạnh phúc”.
- Ăn hết đi, “Gỗ mun”!
Phúc buồn bã:
- Em chán quá, chị Mai!
- Có gì đâu để em chán? Chị Thơ là như vậy, cầu mong từ giờ trở đi chỉ sẽ đeo đuổi tham vọng của chỉ bằng cách khác, nhẹ nhàng, chắc chắn, trình độ và lương thiện hơn.
Phúc gượng gạo:
- Dù sao đêm ấy chỉ cũng khóc rất nhiều.
- Chỉ trời mới biết chị Thơ khóc vì thương em hay thương chỉ?
Phúc hỏi:
- Mà sao chị biết chị Thơ đã nói với anh Dương như vậy?
- Hai người ngồi ngoài xích đu. Chị tình cờ ra ghế đá… thì chị nghe chị Thơ nói và khóc nữa. Chị Thơ không khác được đâu Phúc ạ! Em nghĩ làm gì cho khổ?
Rồi Mai chuyển sang chuyện khác:
- Phúc nè! Cái bà đẹp đẹp theo săn sóc ông Vũ là mẹ Nguyên hả?
- Bà ấy còn trẻ và đẹp ghê chứ? Xứng với ông Vũ.
- Em cũng thấy vậy. Hai người lớn tuổi, cô đơn và vẫn còn khát khao một tình yêu… Nhưng anh Nguyên không ưa ông Vũ.
Mai cười cười;
- Tại có lần… ổng đòi cưới em chớ gì?
Phúc nhăn mặt:
- Chuyện cũ xì, nhắc lại hoài
Mai đứng dậy cầm bình thuỷ:
- Để chị đi mua nước sôi về pha sữa cho.
HÃY ĐỂ CHO CHÚNG TÔI HAI CHỮ BÌNH YÊN