📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

LỠ LẦM-TRẦN THỊ BẢO CHÂU 🔒

33 trả lời, 5.266 lượt xem — Trang 2 / 2
Bà Thanh hầu như ngồi không vững, bà tựa vào Khải bồn chồn, khổ sở. Thơ thì ngồi khóc, còn Nguyên đứng bên cửa sổ phòng cấp cứu mặt lạnh ngắt, vô hồn. Bác sĩ Trâm trong phòng bước ra. Trái tim mọi người như thắt lại:
- Phúc bị mất khá nhiều máu nhưng không sao, trúng phần mềm, khâu cũng nhiều mũi vì vết thương hơi dài… Còn trẻ mau lại sức lắm.
Bà Thanh nghẹn ngào:
- Cô Trâm ơi! Nó mà có gì thì chị không biết ăn nói sao với bà nội và ba nó.
- Chị đừng lo, không sao đâu mà, chút nữa Phúc tỉnh lại ngay.
Cô Trâm bước lại ngồi kế bên bà Thanh:
- Em làm ở phòng cấp cứu nên hễ ai vào đây là gặp em… hết con Tâm đến con Phúc, rồi ông…
Cô Trâm quay lại nhìn Khải và Thơ:
- Hai đứa ra quầy phục vụ mua cho mẹ li sữa.
Khải nhìn Thơ ngần ngại, rồi như anh hiểu ý nên kéo Thơ ra ngoài. Cô Trâm nhìn bà Thanh:
- Ông đạo diễn Hoài Vũ vẫn còn nằm ở đây. Em đã nhận ra ông ta và đã nói chuyện với ông ấy rất lâu.
Bà Thanh buông một tiếng thở dài:
- Chị vẫn còn giấu con Phúc?
- Chị không muốn giấu, nhưng sợ tánh nó nông nổi rồi tội nghiệp nó.
Cô Trâm nhìn cửa phòng cấp cứu và dáng Nguyên cao cao đứng dựa vào tường, cô ngập ngừng:
- Ông Vũ cũng tội, cô đơn và cô độc, thằng con trai duy nhất điên điên vừa bị xe lửa mới cán chết xong, là ông ta nhận được cuốn nhật kí của Mai Phương. Tinh thần ông hầu như suy sụp nên mới hành động như vậy…
Bà Thanh trầm tư:
- Lúc con Phúc bị đâm, chị sợ nó chết quá. Chị lại nghĩ nếu nó chết mà nó không biết gì về cuộc đời nó, rồi ông Vũ không được nhận con mình để gọi cha chỉ một lần… Ôi! Chị chịu không nổi, chắc chị cũng mang tội với con Phương… Mà chị không can đảm nói với nó… vì bao giờ chị cũng nghĩ nó là con mình. Chị cũng sanh đứa con thứ ba một lượt với Mai Phương. Số phận dã tàn nhẫn để con chị chết, cũng như định mệnh đã khiến xui Phương lìa đời. Anh Triệu ôm con Phúc về, nó khóc lả người vì khát sữa. Chị đã nuôi nó bằng sữa mình. Trong dòng họ, ngoài hai vợ chồng chị và bà nội con Phúc ra, hoàn toàn không ai biết chuyện này cả.
- Nếu ngại thì chị để em, dù sao em cũng có liên quan với mẹ nó, cha nó và cả nó nữa. Em vẫn còn một lời hứa với Phương mà chị.
Khải bưng vào một mâm năm li café sữa. Anh bưng li mời bà Thanh, cô Trâm rồi đưa tay ra ngoắt Nguyên:
- Mày làm như đứng chực ngay cửa phòng cấp cứu là con Phúc hết đau vậy đó.
Nguyên ngượng nghịu bưng li café. Cô Trâm nhìn anh trìu mến:
- Ngồi nghỉ cho đỡ mỏi đi Nguyên. Một chút nữa sẽ chuyển Phúc sang phòng hồi sức… lúc ấy cháu được kế bên người yêu mà nghe… cô ta nhõng nhẽo….
Lời đầu tiên Phúc hỏi là Thơ có bị gì không? Thơ cứ khóc rưng rưng như con nít, đến nỗi Khải phải doạ là y tá sẽ đuổi ra hết, cô mới cắn môi mà nước mắt vẫn tuôn ra dầm dề…
Gương mặt Phúc xanh lạ lùng. Nguyên đau đỡn nhìn bàn tya co bị ghim kim để vô nước biển nhiều dấu bầm tím, đôi chân mày anh cứ nhíu lại trên khuôn mặt căng thẳng, lo âu.
Phúc gượng cười nhìn anh. Nguyên nát lòng:
- Đau lắm phải không em?
Phúc nhè nhẹ lắc đầu. Cô y tá bước đến mời mọi người ra ngoài. Phúc muốn khóc. Trời ơi! Cô rất sợ nằm bệnh viện mà lại nằm một mình không ai thân thuộc… Cô thấy Nguyên bước đến nói gì đó với cô y tá trực rồi anh trở lại giường bệnh. Phúc để Nguyên nắm tay mình, có anh kế bên cô thấy bớt đau, anh đang lau mặt cho Phúc bằng chiếc khăn trắng, mát lạnh. Phúc an tâm đi vào giấc ngủ. Nguyên bước ra hành lang, người anh mỏi nhừ, Nguyên bỗng cảm thông hết sức với Khanh… lúc đó anh đã nghĩ “làm gì mới hai ngày ở bệnh viện mà ông ta đã sút trông thấy rõ”. Giờ anh cũng thế, mới một đêm anh đã thấm… Thở dài, Nguyên xót xa “Anh làm sao chia sớt được cái đau mà em đang phải chịu hở Phúc?”
*
**
Ông Vũ bần thần ngồi bên giường của Phúc. Cô vẫn còn ngủ, từ đôi môi nhợt nhạt thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng rên khe khẽ. Ông đau đón nhìn con gái mình. Tại sao ông không thấy đôi mắt kia là đôi mắt của ông, cái cằm bướng bỉnh kia cũng là của ông, cả cái tính ngang ngang, hơi cao ngạo cũng là tính của ông chớ ai… Rồi cái hay nghiêng đầu lí lắc, hay trêu chọc người khác…
Trời ơi! Rõ là y như ông thời trai trẻ mà sao ông không nhận ra? Ông đã yêu… vì nó chính là bản thân ông. Cuối cùng, ông cũng yêu chính bản thân mình…
Bà Thanh nhìn ông Vũ. Bà cũng nhận ra nét giống nhau giữa hai cha con Phúc. Bà đau đỡn với ý nghĩ con bé sẽ xa bà… bà sợ nó sẽ về với cha nó mà bỏ bà lắm…
Phúc cựa mình. Mặt cô nhăn lại vì đau, vết thương phía sau lưng đã làm cô khốn khổ. Ông vũ bối rối vì đôi mắt nâu chớp chớp ngạc nhiên khi thấy ông. Phúc kêu:
- Má ơi! Má…
Bà Thanh vội đến bên con. Phúc nhìn bà:
- Chú Vũ nghe nói con bị thương nên đến thăm, chú cũng đang nằm bệnh ở đây…
Bà im lặng lấy khăn ướt lau mặt cho Phúc. Cô lấy lại được tự nhiên, cả ông Vũ cũng thế: “Phải chăng đó cũng là đặc điểm của cha con ông?” Ông Vũ mỉm cười với ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu. Ông trìu mến hỏi con:
- Chắc… Phúc… vừa trải qua một tình huống khủng khiếp bất ngờ?
Phúc cười, cô nói nhỏ:
- Dạ, nhưng lúc tỉnh lại Phúc thấy má, rồi anh… chị… Phúc không thấy sợ gì cả.
- Rồi Phúc có cả Nguyên kế bên… Phúc cũng không thấy đau phải không?
Phúc đỏ mặt nhìn ông Vũ. Cô chợt thấy nhẹ nhõm vì lời nói kia không phải là lời oán trách, mà là lời chia sớt niềm vui riêng của cô:
- Chú Vũ bệnh gì mà phải nằm viện?
Ông Vũ hơi bối rối dù ông đã chuẩ bị câu trả lời từ lúc bứơc vào đây:
- À! Tôi mệt tim… Lớn tuổi rồi… trái tim lộn xộn lắm.
Phúc nghịch ngợm:
- Chú Vũ phải tìm người chăm sóc trái tim cho chú… chớ nó còn cô đơn là còn bị nhồi máu bất tử…
Bà Thanh la con:
- Nói nhiều quá. Bác sĩ rầy.
Rồi bà quay sang ông Vũ nói như phân bua:
- Lúc nào cũng thế, nằm bệnh cũng còn chọc ghẹo người khác.
Ông Vũ cười, ông ao ước được nghe tiếng “Ba ơi!” quá. Giọt máu của ông đó mà ông không thể mởi lời…
Cánh cửa phòng chợt đẩy vào thật mạnh, một dáng người to cao lao vào bên giường phúc. Cô kêu lên:
- Ba!
Ông Trịêu ôm đầu Phúc và hôn lia lịa lên mặt cô:
- Ôi! Ba lo quá, đau lắm hả con?
Phúc bỗng muốn khóc, cô rơm rớm nước mắt nhìn ông. Bà Thanh kêu lên:
- Anh làm đau nó rồi.
- Đâu? Vết thương ở đâu?
Phúc thút thít:
- Ở sau lưng, đau quá ba ơi!
- Không sao, mau hết lắm.
Phúc nhìn ba, bao giờ cô cũng thích nhõng nhẽo với ông Triệu. Ngay từ nhỏ đến lớn, ông bao giờ cũng cưng cô nhất mà!
- Ba mới về tới nhà, chưa kịp tắm rửa gì cả là vào xem con gái Út ra sao rồi… Thôi! Khôgn được nhõng nhẽo, lì số một là ai nhỉ?
Ông Triệu chợt thấy ông Vũ đang đứng lặng thinh ở cửa sổ. ông đã nhìn toàn cảnh, có lẽ ông đau lòng? Ông Trịêu bước đến, ánh mắt thông cảm của ông làm ông Vũ se lòng. Hai ngời lặng lẽ bắt tay nhau. Ông Trịêu mở lời:
- Anh khoẻ không?
- Cám ơn! Tôi bình thường.
- Sao tôi thấy anh xanh vậy?
Bà Thanh nhìn chồng:
- Ông Vũ cũng đang nằm viện anh à?
Ông Trịêu ngạc nhiên:
- Vậy sao?
Rồi ông lại im lặng. Ông Vũ bước đến gần Phúc:
- Chú về Phúc nhé!
Phúc chớp mắt nhìn ông Vũ bước đi. Tim cô nhoi nhói. Tại sao cô vẫn nghĩ đến ông ta, dù cô chỉ yêu mình Nguyên và không thể nào thiếu anh?
*
**
Nhìn Mai thong thả gọt trái bom, Phúc thắc mắc:
- Ai mua vậy chị Mai?
- Ông Vũ mua cho em chớ ai.
Phúc nhíu mày:
- Nhận của chú Vũ… coi chừng ba la đó.
- Má nhận chứ đâu phải chi?
Phúc nhìn mông lung ra cửa sổ:
- Vụ ông Kiệt ra sao rồi chị Mai?
- Anh Kiệt đã bị truy tố vì thâm lạm ngân quĩ.
- Còn với chị Thơ?
- Hình như hai bên làm ăn… vụ mua bán đola gì đó. Chị Thơ phỗng tay trên ông ta mấy lần sao đấy mà ổng tức điên lên mới xảy ra cơ sự. Nếu tối hôm đó nhà mình làm lớn chuyện thì ông ta vào tù rồi.
Phúc trầm ngâm:
- Hôm nay chị thấy chị Thơ ra sao?
Mai nhún vai:
- Hết đi chơi đêm rồi. Từ bữa chỉ và anh Dương vào thăm em đến nay, hai người coi bộ thám thiết trở lại.
Mai cười cười:
- Chỉ đang cần một chỗ dựa về tinh thần, em biết chị Thơ nói sao với anh Dương không?
Phúc nằm ăn bom, im lặng nghe Mai nói bằng giọng đầy ác cảm:
- Chỉ bảo rằng ông Kiệt đã hại đời chỉ, chỉ khổ sở không dám gặp anh Dương. Rồi cũng lẩn tránh vì ghê tởm ông Kiệt, làm ông ta kiếm chuyện mãi. Tối hôm đó thấy chỉ về với anh Dương, ông Kiệt nổi máu ghen lên đòi rạch mặt. Không ngờ em nhào tới can nên bị đâm trúng.
Phúc ngậm miếng bom trong miệng, cô hoang mang:
- Nói như vậy để làm gì?
- Để kiếm một tấm chồng bình phong. Em nhớ đi, chị Thơ là người có nhiều tham vọng. Có một tình yêu người ta sẽ an tâm mà đeo đuổi mộng ước của mình.
Phúc nghiêng người, vết thương đau buốt bên hông, cô nhớ lại những giọt nước mắt của Diệp Thơ tối hôm đó… Vết thương của Phúc không cho Thơ một bài học nào cả, nó lại là cơ hội để Thơ thực hiện một mục đích trong nhiều mục đích sống của cô. Phúc chán nản buông tay xuống đệm. “Cũng mong chị Thơ được hạnh phúc”.
- Ăn hết đi, “Gỗ mun”!
Phúc buồn bã:
- Em chán quá, chị Mai!
- Có gì đâu để em chán? Chị Thơ là như vậy, cầu mong từ giờ trở đi chỉ sẽ đeo đuổi tham vọng của chỉ bằng cách khác, nhẹ nhàng, chắc chắn, trình độ và lương thiện hơn.
Phúc gượng gạo:
- Dù sao đêm ấy chỉ cũng khóc rất nhiều.
- Chỉ trời mới biết chị Thơ khóc vì thương em hay thương chỉ?
Phúc hỏi:
- Mà sao chị biết chị Thơ đã nói với anh Dương như vậy?
- Hai người ngồi ngoài xích đu. Chị tình cờ ra ghế đá… thì chị nghe chị Thơ nói và khóc nữa. Chị Thơ không khác được đâu Phúc ạ! Em nghĩ làm gì cho khổ?
Rồi Mai chuyển sang chuyện khác:
- Phúc nè! Cái bà đẹp đẹp theo săn sóc ông Vũ là mẹ Nguyên hả?
- Bà ấy còn trẻ và đẹp ghê chứ? Xứng với ông Vũ.
- Em cũng thấy vậy. Hai người lớn tuổi, cô đơn và vẫn còn khát khao một tình yêu… Nhưng anh Nguyên không ưa ông Vũ.
Mai cười cười;
- Tại có lần… ổng đòi cưới em chớ gì?
Phúc nhăn mặt:
- Chuyện cũ xì, nhắc lại hoài
Mai đứng dậy cầm bình thuỷ:
- Để chị đi mua nước sôi về pha sữa cho.
HÃY ĐỂ CHO CHÚNG TÔI HAI CHỮ BÌNH YÊN
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-23 15:35:31Ct.Ly>
Ông Vũ ngồi một mình trên ghế đá của bệnh viện. Đêm nay nữa là mấy đêm rồi ông không ngủ được. Ông cứ thức để ngẫm nghĩ lại đời mình… Ông thấm thía lời chúc của bà

Đã mang vào thư viện
HÃY ĐỂ CHO CHÚNG TÔI HAI CHỮ BÌNH YÊN
0
Ông Vũ ngồi một mình trên ghế đá của bệnh viện. Đêm nay nữa là mấy đêm rồi ông không ngủ được. Ông cứ thức để ngẫm nghĩ lại đời mình… Ông thấm thía lời chúc của bà Thanh chiều mưa nào… Bà đã chúc ông “luôn bằng lòng với số mạng”… ông Vũ rít mạnh một hơi thuốc. Ông là người không tin vào số mạng. Mới đây thôi, ông còn tin rằng: số mạng là cái con người cầm được trên tay nhưng bây giờ ông lại nghĩ khác. Phải chăng ông đã quá mệt mỏi đến nỗi không còn muốn sống nữa? Nếu có số mạng thì số mạng cũng đã chừa cho ông một lối thoát, chớ không, ông đã làm gì đêm say đó với con ông?
Ông Vũ toát mồ hoi và nhói ở ngực “Mai Phương hãy tha tội cho anh. Anh chưa bao giờ và không bao giờ xứng đáng với tình yêu của em cũng như lòng yêu kính của con chúng ta”.
Ôi! Số mạng chỉ là tên của một trò chơi, mà bây giờ đã đến lúc ông phải trả giá cho trò chơi đó.
Bác sĩ Trâm hớt hải bước đến trước mặt ông:
- Anh làm tôi đi kiếm đến mất hồn.
Rồi cô nghiêm mặt:
- Khuya rồi. Ai cho phép bệnh nhân ra dầm sương?
Ông Vũ lặng lẽ nhìn bác sĩ Trâm lòng nặng trĩu. Ông bỗng muốn đùa cho nỗi đau vơi bớt đi:
- Thưa bà bác sĩ, tôi không ngủ được. Bác sĩ có thể nào tiêm vài mũi vào tráitim luôn khổ sở vì yêu của tôi chứ?
Trâm hừ một tiếng:
- Bố con anh rõ là một thứ… Đau, bệnh gần chết cũng pha trò được.
Mắt ông Vũ chợt sáng lên trong bóng tối:
- Ngồi xuống đây Trâm. Hãy nói cho tôi nghe về con bé đó đi.
- Con bé nào?
- Con gái tôi ấy
- Lạ thật, hồi mẹ nó muốn xin anh một đứa con như xin một ân huệ, anh đã cười và cho nhảm nhí bây giờ nhận vơ vào là “con gái tôi”.
- Cứ nói nặng vào Trâm, có vậy tôi mới thấy mình bớt khổ… Nào! Cô muốn nói gì nữa, cứ tự nhiên…
- Nói gì bây giờ? Thề có hương hồn Mai Phương, từ xưa đến nay tôi chưa bao giờ có lấy một chút cảm tình nào với anh. Nhất là lúc ôm xác con Phương trong tay, lúc đó sao tôi thù anh thế. Một đứa con gái gia đình khá giả mà phải sinh lén sinh lút trong nhà thương khí, xung quanh không một người thân, sức khoẻ yếu kém rồi phải chết đi để cứu sống giọt máu của người mình quá yêu. Nó trối với tôi rằng sau này phải làm sao cho Phúc biết cha nó là ai. Khi ấy tôi đã hứa nhưng trong thâm tâm, tôi luôn nghĩ mình sẽ làm trái lời hứa đó. Rồi anh biệt tăm cá nhạn, tôi thấy mình như không còn trách nhiệm gì với lời hứa năm xưa nữa. Có lẽ vì con Phúc đang sống trong vòn gtya yêu thương thật sự của gia đình anh TRiệu đã làm tôi quên hay sao ấy.
Ông Vũ buồn bã ngăn tiếng thở dài. Giọng bác sĩ Trâm vẫn đều đều:
- Lần đâu tiên gặp lại Phúc tôi đã thực sự ngạc nhiên. Con bé giống Mai Phương nhưng cũng có nét gì đó rất không Mai Phương. Nghịch ngợm,hiếu động, lí lắc, hồn nhiên, rõ là không phải tính của mẹ nó, rồi đôi mắt cũng vậy. Giờ tôi nhận ra ngay tất cả những cái rất không phải Mai Phương thì đó là của ai?
Liếc xéo ông Vũ, Trâm nói:
- Cũng dễ hiểu tại sao anh đã… thương.. nó… Chẳng qua con Phúc chính là anh đó thôi. Nhưng may mắn, Phúc được lớn lên trong một gia đình nền nếp, nên những thói hư tật xấu của ông cha hầu như không thấy ở nó.
Ông Vũ cười gượng gạo:
- Cô có tưởng tượng quá không bác sĩ? Cô nói những lời như búa bổ, cô không sợ tôi vỡ tim ra hay lại tự tử lần nữa à?
Trâm bĩu môi:
- Hôm nay anh là người khác bữa trước rồi. Tôi đố anh dãm chết khi anh dã tỉnh hồn, khi cô con gái xinh đẹp quí như ngọc của anh còn đang nằm nhăn nhó kêu đau trong bệnh viện.
- Quả thật, hom nay tôi không dám chết, những còn gì khổ sở hơn là sống dối diện với lương tâm mình, để thấy mình luôn là kẻ tội lỗi, để không bao giờ tôi được gọi “con ơi”…
Nhìn gương mặt ông Vũ đau xót trong ánh sáng lờ mờ của màn đêm. Trâm xót lòng:
- Anh Vũ à! Chị Thanh và anh Triệu muốn tôi sẽ nói với Phúc sự thật.
Ông Vũ hốt hoảng:
- Đừng! Đừng Trâm ơi! Tội con bé lắm! Tội lắm. Vả lại tôi đã suy nghĩ rất kĩ rồi. Nếu Phúc nhận tôi là cho nó đi nữa thì trên đời này, tôi cũng một giọt máu rơi mà tôi không muốn có lúc yêu thương bồng bột… Còn người cha từ trái tim yêu thương thân thiết và cả ruột thịt thậ sự của Phúc vẫn là anh Triệu. Vậy thì tôi nỡ nào vì mình mà để con phải ngỡ ngàng, phải khổ sở.
- Thế tôi phải làm gì với lời hứa của Mai Phương?
- Mai Phương làm sao biết được chuyện gì sẽ xảy ra hai mươi năm sau khi cô ấy chết… Tôi van Trâm, đừng nói gì cả. Dầu gì ngày mai tôi cũng xuất viện…
Trâm đứng dậy nghiêm nghị nhìn ông:
- Thôi được! Bây giờ mời người bệnh về phòng.

ĐOẠN KẾT
- Cô Trâm ơi! Sao mấy hôm Phúc không thấy chú Vũ qua chơi?
- À! Ông ta ra viện rồi…
Phúc chớp mắt, lòng cô buồn bã:
- Ôi! Chú ấy được về nhà mà không qua tạm biệt, chia tay gì cả.
Mai ngó em:
- Hôm qua ông Vũ về, em ngủ rồi, ông ấy bảo chị hãy để em ngủ và gởi lời chào mà chị quên…
- Tội nghiệp! Về nhà chắc chú Vũ buồn lắm. Thui thủi một mình, con cái không có… Không biết cô Nga có đến chăm sóc không?
Cô Trâm nhìn Phúc:
- Hai người đó định chung sống với nhau đó
Phúc lộ vẻ vui ra mặt:
- Vậy cũng mừng, cô Nga thương chú ấy nhiều lắm. Hai trái tim cô đơn sẽ không còn cô đơn nữa.
Cô chợt im lặng khi nghĩ đến Nguyên. Không biết anh ấy nghĩ thế nào mà hôm nay cô không nghe anh nói về mẹ mình.
- Vết thương của Phúc may rất đẹp!
Phúc cười:
- Vết thương mà cũng có nhan sắc nữa hả cô? Cháu sợ cái sẹo đó quá cô ơi!
- Bảo đảm không có sẹo nhưng không được ăn bậy. Ông Nguyên nhà cô là lúc nào cũng cho cô món bổ. Này! Ăn thị tbò và tôm cua nhiều vào thì ráng mà chịu nha!
Cánh cửa phòng xịch mở. Ông Vũ nhẹ nhàng bước vào. Hôm nay ông rất lịch sự, quần áo màu nhã, may đúng model dành cho lứa tuổi của ông. Tay cầm một con gấu bằng nhung xù rất dễ thương.
- Chào bác sĩ.
- Không dám, chào người bệnh tim mãn tính.
Ông Vũ thẳng thắn:
- Tôi muốn thăm cô bạn nhỏ, được không bác sĩ?
- Được chứ! Cô ta cũng vừa thắc mắc với tôi về sự mất tăm của ông mấy hôm nay đó.
Vừa nói cô Trâm vừa kéo tay Mai đi ra.
Ông Vũ trìu mến nhìn Phúc. Ông đưa con gấu nhung xù to tướng ra:
- Phúc bớt đau nhiều không?
- Phúc đòi đi dạo lòng vòng bệnh viện mà bác sĩ không cho đó chứ!
Ông Vũ mỉm cười, rõ là cái “giọng địêu” trả lời trật lề nhưng rất trúng tâm quen thuộc của ông chớ còn ai nữa.
- Con gấu Misa này dễ thương thật!
- Tôi.. chú… biết thế nào Phúc cũng thích, vừa trông nó có nét gì ngông nghênh một cách dễ thương giống Phúc vậy.
- Chú Vũ nói đúng. Người ta thường thích cái gì giống mình.
Rồi cô tinh nghịch nheo con mắt nhìn ông Vũ:
- Anh Khải bảo Phúc và chú Vũ có nhiều nét giống nhau, cô Trâm cũng vậy. Làm Phúc nở mũi to vì mình được giống người nổi tiếng. Bây giờ lại nghe chính người nổi tiếng nói: “Phúc giống con gấu Misa”. Thế là thế nào nhỉ?
- Thế có nghĩa là chú Vũ là gấu cha và Phúc là… gấu con. Hai cha con nhà gấu giống nhau, Phúc thích không?
Phúc khe khẽ gật đầu. Cô có cảm giác ông Vũ muốn hướng tình cảm của ông đối với cô sang một chiều hướng trong sáng, tốt đẹp hơn qua món quà và những câu nói ngẫu nhiên như trò chơi giữa hai người.
Cô nghiêng đầu nhìn ông tinh quái:
- Gấu ba sắp có gấu mẹ vĩ đại phải không?
- Ừ! Chú Vũ đến để chia tay với Phúc. Chú về ở Đà Lạt với cô Nga. Khí hậu ở đó hợp với những người có tuổi như chú và cô ấy.
Phúc cắn môi:
- Bao giờ chú mới đi?
- Sáng mai
Phúc ngạc nhiên:
- Sao nhanh dữ vậy? Không đợi Phúc ra viện. Phúc với anh Nguyên đến phụ dọn nhà cho chú và cô Nga,
Ông Vũ gượng cười thay cho câu trả lời. Ông đau lòng nhìn con gái mà không biết nói gì cả. Trong khi ó vẫn huyên thuyên như chú sao nhỏ kể chuyện các cô y tá đã nói về ông, một con người nổi tiếng như thế nào.
Cuối cùng, ông cũng phải đứng dậy. Mắt púc ngừng lại nơi ông, hai giọt nắng long lanh làm ông xúc động:
- Gấu cha đi nhé con! Phúc!
Ông cầm tay cô xiết chặt, rồi ông cũng bàng hoàng khi thấy con mình nhập vai rất nhanh vào trò chơi đóng kịch này:
- Dạ! Gấu ba lên Đà Lạt ở khoẻ, không được đau tim nữa… ở đây Gấu con cũng sẽ rất nhớ gấu Ba…
Trời ơi! Cái đôi mắt nâu và cái cằm lì của con ông sao mà dễ ghét thế… Ông Vũ nghẹn lời cúi xuống hôn nhanh lên trán cô. Phúc cũng rất xúc động, cô kéo đầu ông xúông và cũng “thơm” trên má ông một cái. Cô chưa kịp định thần để nghĩ xem động lực nào đã xui cô làm thế thì cô đã thấy Nguyên đứng trước mặt mình. Kinh hoàng, cô buông tay ông Vũ ra. Nét mặt Nguyên lạnh như đang cố giấu đi những cảm xúc của mình. Anh đưa hai tay cho ông Vũ bắt:
- Đừng phiền tôi anh bạn nhỏ. Con bé bao giờ cũng duy nhất yêu mình anh. Với nó, tôi chỉ có mặt trong một trò chơi mà tôi chưa kịp đặt tên.
Ông nhìn Phúc dịu dàng:
- Chú Vũ về, Hoài Phúc nhé.
Nguyên bước đến bên cửa sổ nhìn theo dáng đơn độc bước đi như chạy của ông Vũ trên hành lang vắng. Chiều đng xuống chầm chậm. Phúc thắc thỏm chờ anh trở lại giường cũng như thắc thỏm chờ một câu nói của anh…
Nhưng Nguyên vẫn im lặng đứng bên cửa sổ. Phúc chống tay ngồi dậy, cố cắn răng để khỏi kêu đau. Cô bước từng bước đến bên anh. Giọng cô lo lắng khi tay cô chạm vào vai anh:
- Giận em sao Nguyên?
Nguyên giật mình. Anh ôm cô:
- Ai bảo em đi ra đây? Lại bướng nữa…
Phúc nhăn mặt khi Nguyên đỡ cô nằm xuống. Cô nắm tay Nguyên:
- Em chỉ tội nghiệp ông Vũ.
- Điều đó anh phải thông cảm với em hơn mọi người chớ Phúc… Anh đang nghĩ đến chú Vũ, mẹ anh rồi em chớ anh chẳng hề giận dỗi gì cả…
Phúc nhỏ nhẹ:
- Anh nghĩ gì về mẹ vậy? Có buồn mẹ không đó anh?
- Anh không buồn mẹ vì anh rất yêu em. Mẹ đã già rồi, có lẽ với chú Vũ mẹ sẽ tìm được sự yên ổn. Hai tái tim cô đơn sau bao nhiêu năm dài khốn khổ vì những ảo tưởng đên cuồng, hoài bão tan vỡ sẽ gặp nhau đấy Phúc. Dù họ đã ở gần nhau rất lâu…
Nguyên thở dài nhìn Phúc. Cô thấy hình nưh anh đang rất muốn thổ lộ một điều gì đó với cô. Phúc lo lắng:
- Chuyện gì vậy anh?
- Chuyện gì đâu?
- Rõ ràng là có mà… trông mắt anh kìa, nó xa vắng làm sao ấy
- À!... anh đng nghĩ tới thân phận của con người… như chú Vũ chẳng hạn. Chú ấy là đạo idễn nổi tiếng. Chú àn dựng, sắp xếp số phận nhiều người theo ý chú. Nhưng cuối đời với những bất ngờ và oan trái không lường trước, chú Vũ đành đem cái hàoi bão thực sự, duy nhất có được của đời mình gán ghép vào một trò chơi trẻ con như một sự bất lực trước số mạng.
Phúc hoang mang, cô ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi e dè nói:
- Chú Vũ thương đứa con điên điên đã chết lắm, nên lúc nãy em có nói đùa như để an ủi cho chú vui. Anh đừng nghĩ xấu về chú ấy…
- Em không biết chứ… chú Vũ đang khổ tâm vì còn một đứa con xinh đẹp, thông minh còn sống của mình.
Phúc trố mắt:
- Ủa! Nó đang ở đâu?
Nguyên cười lấp lửng:
- À! Nó vẫn còn ở trong trò chơi chưa đặt tên của chú ấy chớ ở đâu?
Phúc phụng phịu liếc anh:
- Thấy ghét! Vjay anh đặt tên cho trò chơi đó đi.
- Có sẵn rồi! “Gỗ mun” nè! Cuộc đời là một chỗi dài những bất ngờ. Anh nghĩ, niềm vui và nỗi bất ngờ gây cảm xúc mạnh nhất đối với chú Vũ sẽ là một ngày nào đó em nói với chú ấy rằng: “Ba ơi! Lê Vũ Hoài Phúc chính là tên trò chơi của ba”
Phúc nghiêng đầu nhìn anh:
- Lạ nhỉ! Sao hôm nay anh lại đặc biệt quan tâm đến chú Vũ vậy?
Nguyên có vẻ xa xôi:
- Có gì lạ đâu? Vì anh là đàn ông, rồi sau này anh cũng sẽ là một người cha.
Phúc cười rất vô tư:
- Thế..,. anh định chừng nào sẽ “đạo diễn” cho em nói như vậy với chú Vũ?
Nguyên âu yếm cúi xuống nhìn vào đôi mắt nâu trong sáng của Phúc:
- Một ngày gần đây thôi, “Gỗ mun” ạ! Vì dù sao em cũng đã lớn.
HẾT
HÃY ĐỂ CHO CHÚNG TÔI HAI CHỮ BÌNH YÊN
0
Truyện LỠ LẦM Tác giả :TRẦN THỊ BẢO CHÂU

Đánh máy :CuLong767805

Đã được mang vào thư viện

Cảm ơn Culong 767805 nhiều há

Chúc vui
0
«« « 1 2 » »»