CÓ PHẢI BÀI THƠ CUỐI
Tôi muốn viết một bài thơ cuối
Chẳng tặng ai, chỉ dành tặng riêng mình !
Xin tạm biệt trăng mười sáu lung linh
Với bè bạn quây quần bên ánh lửa !
Thôi chào nhé! Sẽ chẳng còn đâu nữa
Đêm khuya mưa hai đứa trú bên thềm !
Thôi tạm biệt những nỗi nhớ dịu êm
Khi cầm bút viết dòng thơ dang dở !
Tạm biệt nhé bao đêm dài trăn trở
Bóng hình em cứ hiển hiện bên đời !
Sẽ không còn ngồi đếm lá thu rơi
Khi một mình nhớ em trong chiều vắng !
Thôi tạm biệt những phút giây yên lặng
Chỉ nhìn nhau mà chẳng dám nói chi !
Xin từ biệt những khoảnh khắc mê ly
Trong giấc mơ hàng đêm tôi vẫn gặp !...
Tôi sẽ trở về cuộc đời thường nhật
Chẳng còn chút gì lãng mạn, mộng mơ
Và có lẽ đây sẽ là bài thơ
Tôi viết tặng cho riêng tôi lần cuối !
N-Minh
Tôi muốn viết một bài thơ cuối
Chẳng tặng ai, chỉ dành tặng riêng mình !
Xin tạm biệt trăng mười sáu lung linh
Với bè bạn quây quần bên ánh lửa !
Thôi chào nhé! Sẽ chẳng còn đâu nữa
Đêm khuya mưa hai đứa trú bên thềm !
Thôi tạm biệt những nỗi nhớ dịu êm
Khi cầm bút viết dòng thơ dang dở !
Tạm biệt nhé bao đêm dài trăn trở
Bóng hình em cứ hiển hiện bên đời !
Sẽ không còn ngồi đếm lá thu rơi
Khi một mình nhớ em trong chiều vắng !
Thôi tạm biệt những phút giây yên lặng
Chỉ nhìn nhau mà chẳng dám nói chi !
Xin từ biệt những khoảnh khắc mê ly
Trong giấc mơ hàng đêm tôi vẫn gặp !...
Tôi sẽ trở về cuộc đời thường nhật
Chẳng còn chút gì lãng mạn, mộng mơ
Và có lẽ đây sẽ là bài thơ
Tôi viết tặng cho riêng tôi lần cuối !
N-Minh