📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Hẹn hò qua mạng- Hoài Vân

1 trả lời, 1.546 lượt xem — Trang 1 / 1
Hẹn hò qua mạng
Truyện ngắn của Hoài Vân

Sau một cuộc hôn nhân bất hạnh, Hạnh chia tay với người chồng thiếu trách nhiệm và sống một mình nuôi con đã năm năm. Như con chim sợ cành cong, nàng thu mình lại và hầu như không giao du tìm kiếm tình yêu mới trong năm năm qua. May cho nàng là thời đại ngày nay có mạng internet với những trang làm quen kết bạn, tìm bạn trăm năm đầy rẫy như lá rụng mùa thu. Sau những giờ làm việc và những công việc nhà bất tận buổi tối, nàng lang thang vào mạng. Và nàng đã lựa chọn phương án tìm bạn đời qua mạng như một giải pháp tương đối thận trọng cho cuộc đời mình.

“Thiếu phụ 35 tuổi, đã ly hôn, sống với một con trai 10 tuổi, tính tình giản dị, sống nội tâm, quí trọng gia đình, yêu văn thơ, thích du lịch. Mong muốn tìm bạn nam có cùng hoàn cảnh, hiểu biết, có học thức, nghiêm túc, tuổi trên 35, nếu hợp có thể sẽ là bạn đời”

Sau khi gửi mấy dòng này cùng một tấm ảnh chân dung lên trang E tình yêu, Hạnh nhận được rất nhiều thư làm quen. Nhiều thư đến mức nàng phải soạn sẵn một thư trả lời ban đầu và gửi lại cho tất cả như nhau, chỉ thay mỗi tên người nhận.

Sau vài tuần và dăm ba thư qua lại với tất cả các đối tượng, Hạnh chỉ chọn được ba người có cùng hoàn cảnh (điều kiện tiên quyết của nàng) có vẻ phù hợp nhất để tiếp tục thư từ. Một người tên Thành là công chức ở Hà nội, tỏ ra điềm đạm, hiểu biết, thông minh, sống một mình gà trống nuôi con, hơi vụng về và có vẻ chân thực. Người thứ hai là một kỹ sư tên Sơn làm việc ở Sài gòn, viết thư ngắn gọn, giản dị với lời lẽ dễ thương, sống một mình sau ly hôn. Người cuối cùng là một Việt kiều tên Hiếu sống ở Pháp với những bức thư buồn và tha thiết nhớ về quê hương từ nơi xa xứ.

Đăng nhập để trả lời
0
(2)

Một cuối tuần nọ, kỹ sư Sơn gửi thư cho nàng: “Hay là mình gặp nhau đi, cuối tuần này anh nghỉ làm hai ngày mà không biết làm gì, buồn quá”. Sơn là người ở cùng thành phố với Hạnh, nên nàng cũng nghĩ thầm, tại sao không thử gặp xem sao. Nàng đắn đo mãi mới nhắn tin lại vào số di động mà Sơn đã ghi cho nàng: “Đồng ý, mình gặp nhau ở quán cà phê Nhạc Trịnh lúc 7h tối thứ bảy, bàn đầu tiên bên trái”.

Tối thứ bảy, sau khi trang điểm kỹ lưỡng, Hạnh vẫn không tự tin lắm khi ngắm mình trong gương: Một thiếu phụ không còn trẻ trung với khuôn mặt phúc hậu và đôi mắt dịu dàng đượm buồn đang nhìn nàng. Nàng đến chỗ hẹn với tâm trạng lo lắng, bồn chồn. Quán Nhạc Trịnh là một quán khá lịch sự, yên tĩnh với âm nhạc du dương của tình yêu, nơi Hạnh đôi lúc ghé vào với cô bạn cùng văn phòng để nghe nhạc và thư giãn. Khi bước vào quán, nàng nhìn thấy một thanh niên khá trẻ, có lẽ trẻ hơn nàng, đang ngồi một mình bên góc bàn phía trái, ly cà phê bên cạnh một cái gạt tàn bốc khói. Hạnh do dự đến gần khi thấy anh ta đứng dậy đón nàng:

- Hạnh đúng không?
- Dạ, anh Sơn?
- Anh chờ em hơi lâu rồi, sao em đến muộn vậy?
- Em bị tắc đường chút xíu.

Ngồi xuống đối diện với Sơn, Hạnh lúng túng đưa mắt nhìn trả ánh mắt dò hỏi, xét nét của Sơn. Có vẻ như anh ta đang quan sát và đánh giá Hạnh. Quả là một thanh niên đẹp trai, cao lớn, dáng tự tin và trí thức. Mãi sau đó khá lâu nàng mới lấy lại được bình tĩnh để trò chuyện với Sơn. Câu chuyện cũng mặn mà, đem đến cho cả hai nhiều thông tin mới về nhau. Hạnh thấy nói chuyện với Sơn khá hợp, anh có cùng sở thích văn thơ và biết lắng nghe nàng với ánh mắt nhìn khuyến khích, đầm ấm.

- Anh không phải tên Sơn, mà tên Long - Hạnh chợt nghe tiếng anh ta nhỏ nhẹ.
- Vậy sao? –nàng ngơ ngác.
- Anh mới 34 tuổi, chứ không phải 37 như đã nói qua thư.
- Em cũng đoán thế. – Nàng ngập ngừng xác nhận.
- Và đây mới là thông tin quan trọng nhất: anh không ly hôn, mà chỉ sống một mình xa gia đình. Vợ con anh ở Hà Nội, còn anh phải vào công tác Sài Gòn biệt phái trong ba năm.
- ….

Nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Hạnh, anh ta hơi lo lắng.

- Anh nghĩ là anh nên trung thực với em ngay từ lần đầu gặp gỡ. Anh nghĩ em và anh có thể là bạn tâm tình. Anh không muốn lừa dối em, anh tự nguyện nói thật với em ngay từ đầu để mình không trách gì nhau sau naỳ.
- Cám ơn anh đã thành thực. Nhưng em không nghĩ là em có thể tiếp tục tin anh, biết đâu anh lại có tên khác nữa chứ không phải là Long thì sao nhỉ? - Hạnh tỏ vẻ chán nản.
- Em phải tin anh, và anh vẫn nghĩ mình có thể là bạn mà em?
- Em cũng không nghĩ mình có thể là bạn nếu như anh vẫn vướng bận gia đình và chỉ ở Sài gòn trong thời gian ngắn.
- Anh rất muốn được chia sẻ tình cảm với em trong những thời gian rảnh rỗi ở phương trời xa xôi này, khi anh được tự do một mình.
- Xin lỗi, chắc em phải về rồi. Rất hân hạnh được quen biết anh. - Hạnh chán ngán nhìn đồng hồ, đã gần 10 giờ.
- Hạnh, anh thực sự thích em và muốn kết bạn với em mà. - Hạnh nghe tiếng anh ta nài nỉ, nhưng nàng đã đứng dậy và hướng về phía cửa.

Hạnh lấy xe máy và ra về, trên đường đi vẫn nghe tiếng anh ta lải nhải từ cái xe máy bên cạnh. Làm thế nào để cắt đuôi nhỉ?

- Xin lỗi anh về trước đi, em phải ghé nhà cô em gái có chút việc. - Hạnh dừng lại tạt vào một ngôi nhà bên đường và bấm chuông. Anh ta do dự một giây rồi đi thẳng. Hú vía, Hạnh chờ một lát rồi vội vàng rẽ trái, trước khi chủ nhà kịp ra mở cổng cho kẻ bấm chuông phá rối là Hạnh.

Thế là xong, Hạnh thở dài sau khi xóa thư từ, địa chỉ email của anh chàng “kỹ sư Sơn” khỏi hộp thư của mình. Mạng là vậy sao, hư ảo thật khó lường.
Đăng nhập để trả lời
0