📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

QUYỂN SÁCH KÌ BÍ

0 trả lời, 1.316 lượt xem — Trang 1 / 1
Chương 1: QUYỂN SÁCH KÌ BÍ
9:00 AM 01.01.2006
Những tia nắng hiếm hoi xuyên qua song cửa sổ, len lỏi vào từng ngóc ngách tối tăm trong căn phòng “bí mật” của tôi. Vốn dạo này có áp thấp nhiệt đới lại còn cơn bão số 3, nên hầu hết thời gian trong ngày là các cơn mưa lớn nhỏ rả rích khắp nơi, và ánh nắng chỉ còn trong trí nhớ của mỗi người: “những ngày đầu xuân ấm áp”. Sự vật như đang ưỡn ngực chào đón ánh nắng một cách hân hoan, vui mừng: từ cái bàn gỗ cạnh cửa sổ, cái kệ sách ở sát cạnh tường bên trái, cái tủ quần áo “mini” bên cạnh tường bên phải, cái giường ngủ ở giữa phòng đến cái my computer PII cũ xì từ năm 1998 cùng những món đồ linh tinh khác nữa (^_^). Tôi đi loanh quanh trong phòng lục tung mọi ngóc ngách để tìm một vật gì đó (?_?) nhưng… tôi không hiểu mình đang tìm cái gì nữa (>_<). Chỉ 3 phút trước vị chi là 180 giây, căn phòng tôi sạch boong nhưng giờ đây trông bề bộn thí ớn luôn(T_T"). Vừa chán nản vì không tìm thấy đồ cần tìm (mà thật ra tôi cũng chẳng biết nó là cái chi chi), lạI vừa mệt mỏI vì phải đi đi lạI lạI khắp căn phòng, xem xét mọI “hang cùng ngỏ hẻm”, tôi ngồI phịch xuống giường, đôi mắt vẫn không quên quét tia X khắp căn phòng lần nữa. RồI… như nhận ra sai lầm của mình, tôi thở dài một cách ngán ngẩm, “cửa ngõ tâm hồn” đang hướng chằm chằm vào đống xà bần trên sàn nhà như điên dại. Uể oảI làm sao, giờ lạI phảI dọn mớ phế liệu này vào vị trí cũ của nó rùi, lấy ra bày cho đã rùi lạI dẹp dzô (T_T") . Rãnh hết biết! – tôi tự chế giễu. Tôi nói là nói vậy thôi, chứ tôi thừa biết rằng làm như vậy sẽ giúp mình kiểm tra lạI dễ mà chắc chắn hơn việc cái món đồ đó có ở đây hông vậy mờ… Mà nói đi thì phảI nói lạI, món đồ đó là cái gì nhỉ, tại sao bây giờ tôi hông nhớ kìa (T_T"). Mờ dù gì đi nữa, chỉ cần tui nhìn thấy nó chắc chắn tui sẽ nhận ra thui (^_^).
Phù! “Sạch bóng vết dầu mỡ, mềm dịu vớI da chân” (^_^). Căn phòng đã đẹp đẽ trở lại rồI và món đồ thì… đang nằm trên tay tôi (^_^). Đó là một quyển sách đã cũ mèm, dơ hết biết (tạI bỏ trong xó mà ^_^). Mờ lạ thiệt, sao mấy quyển sách bỏ chung dzí nó thì bị mốI mọt ăn sạch hít à, thí mờ quyển sách nì con nguyên hông có suy suyển gì hít đó (o_o). Có lẽ nó làm bằng chất liệu đặc biệt gì đó, mốI mọt hông ăn được. Mà nói thiệt tui cũng hông cần quan tâm đến nó làm chi cho mệt. Điều quan trọng bây giờ là…nhớ lạI xem mục đích của tôi khi tìm cuốn sách này. “Mình cần nó làm chi nhỉ (?_?)” – tôi tự hỏI. Các “vi mạch” trong bộ não tôi bắt đầu hoạt động hết công suất, search và cuốI cùng… not found (T_T"). Căng thật! Tìm được rùi mờ hông bít cần nó làm rì hít à, làm sao bi dzờ nhỉ(?_?). Suỵt… Im lặng, để nghĩ cái coi… Haaaà! Nhớ ra rùi (!_!). MọI chuyện bắt đầu từ hum qua…
9:45 AM 31.12.2005
Thằng Thanh ngồI rung đùi trên ghế đá, miệng không ngớt khoe khoang những chiến công từ năm nảo năm nao của nó: nào là quét cái sân rộng như thửa ruộng, rồI làm cỏ cả một khu vuờn mấy chục mẫu…Thiệt bó tay vớI nó luôn! (T_T"). Cái thằng, học thì học giỏI thiệt đó (lúc nào cũng nằm trong top ten của lớp) (^_^), tộI mỗI cái có tật thích khoe khoang (+_+), mờ những chuyện nó khoe toàn không đẩu không đâu ấy, xạo ve kêu luôn! Đang “tía lia” ngon trớn, chợt như nhớ ra chuyện gì hệ trọng lắm, nó đổI giọng:
- TụI bây biết hông, tao vừa đọc được trong một tờ báo xưa về lờI sấm truyền về ngày tận thế của một nhà tiên tri đó…
- (o_O) Xúm vô hóng chuyện.
- Uuuuiiii! Xưa rùi diễm, tao biết từ lâu rùi - thằng Tuyên xía vô. Ông Nostra Damus chứ ai. (^_^)
Thằng Tuyên ngồI im lặng từ nãy giờ, trán nhăn như khỉ ăn ớt, hai lỗ tai đã lùng bùng vì chứa đầy những chiến công “xưa như trái đất” của thằng Thanh. Trong lớp, nó là thằng ghét thằng Thanh nhất bởI lúc nào cũng nghe tiếng thằng Thanh lãi nhãi bên tai về những chiến công ba xạo của nó… tộI mỗI cái là ba xạo mờ tụI bạn trong lớp vẫn cứ hưởng ứng mớI chết chứ. BởI vậy, có cơ hộI là nó “chọt” thằng Thanh liền và hầu như lần nào nó cũng thành công. Nhưng lần này thì khác, thằng Thanh thản nhiên “chêm” lạI:
- Chờiiii! Xưa rùi diễm, “biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe” nè: Ông Damus là xưa rùi em, tao nói đây là ông Cagicunbit kìa. (o_o)
Thằng Tuyên mặt đỏ như trái gấc chín, vộI nói liền chữa thẹn:
- Thế lờI sấm truyền ấy ra sao mày nói ra nghe xem, biết đâu… biết đâu mày bịa ra thì sao (?_?)
- Có mà mày bịa thì có, tao chưa bao giờ bịa bao giờ… (T_T")
Thằng Thanh ngập ngừng như nhận ra mình hơi bị hớ, nhưng vẫn ra bộ thản nhiên: Ông Damus nói năm 2000 là tận thế còn ông Cagicunbit này nói năm 2006, là năm sau đó em, đúng hơn là từ ngày mai trở đi. (^_^)
- Vậy ổng nói gì mày nói tao nghe coi. (?_?)
Thằng Thanh chợt thay đổI nét mặt lần nữa, căng thẳng hơn và trông thảm hạI hơn nhiều:
- Năm 2006, ngũ hung tinh sẽ xuất hiện, hủy diệt toàn bộ con ngườI trên Trái Đất này. Ma quỷ, quái vật sẽ tung hoành khắp nơi. Chỉ khi lục thiên tinh xuất hiện, Trái Đất mớI trở lạI thanh bình.
- Thế… Thế chừng nào ngũ hung tinh xuất… xuất hiện, rồI chừng nào lục thiên tinh xuất hiện vậy Thanh (*_*) - nhỏ Dung run run hỏI, chừng như đã tin lờI thằng Thanh nói.
- Ừ chừng nào vậy Thanh - Cả đám con gái “mê tín” hùa theo.
TụI con gái lớp tui là chúa “mê tín dị đoan”, nhất là tụI con Dung, Hậu, Thắm... Hôm nào có tiết trống là cả đám túm tụm lạI, “bói ” cho nhau. Nào là bói tên đoán tình duyên nè, rùi bói số đoán vận mệnh, bói chỉ tay đoán gia đạo... hay lật những trang báo có ghi lá số tử vi ra xem rùi bình luận này nọ… Toàn những chuyện nhảm nhí không đâu hông à (T_T"). Mờ hở mình phê bình thì mấy bả mắng xốI xả, còn hông thì nói nào là “bói chơi thôi mà, làm gì dữ” hay “bói cho vui thôi mà, hơi đâu mờ tin mí chuyện đó”… Vậy có chết hông chứ!!! (+_+)
- Trong lời sấm truyền hông có đề cập đến (+_+) - Thằng Thanh nói giọng uể oải.
Một phút yên lặng trôi qua, mỗI đứa chìm vào suy nghĩ riêng, cả tôi cũng đang nghĩ vu vơ hông biết nó nói thật hay xạo nữa.
- Hù…ù..ù.ù! - Thằng Thanh phá tan sự im lặng bằng cách hù đám con gái.
- Á…á..á.á! (*_*)- TụI con gái la toáng lên hoảng sợ.
Thằng Thanh vừa chạy thoát sự truy đuổI ráo riết của bọn con gái vừa cườI đùa:
- Ha! Ha! Mấy bà thiệt mê tín, vậy cũng tin là thật. Ba cái lờI sấm truyền lung tung đó cũng tin nữa chứ. (^_^)
- Grừ! (>.<)Ngon ha, hum nay dám chọc mấy chị nữa ha, cho biết tay nà.
00:00 am 01.01.2006
- Chúc mừng năm mới, con trai! (^_^)
Ba thì thầm vào tai tôi nói lờI chúc mừng, cùng lúc kéo tôi ra khỏI đám đông náo nhiệt kia hay nói đúng hơn là các anh, chị, cô, dì, chú, bác, ông, bà trong nhà. Dòng họ tôi có tập tục rất lạ (o_o): Cứ đến mỗI dịp năm mới là tất cả mọI ngườI trong dòng họ đều phảI tập trung lạI trong nhà tôi, vốn là nhà của tổ tiên từ xa xưa để lại. Các cô chú bác ở xa trên mọI miền đất nước hay ở tận ngoài ngoạI quốc đều phải quay về trong ngày này, giờ này. Nói đâu xa, ngay như ông anh họ tui nè, ở tuốt bên Nhật Bổn – “xứ sở hoa anh đào đó nha” , cũng phảI bay dzìa đây đó; còn cô Sáu tui nữa, ở tận ngoài Hà NộI, trước thềm năm mới vẫn phảI đi làm đến tốI cơ (công việc mờ T_T") nên đón chuyến bay khuya để về tụ họp gia đình rồI lạI bay ra ngoải lại(+_+) và còn nhiều ngườI cũng phảI thế nữa đó… Mà còn điều lạ nữa nè, chỉ có tết Tây hay ngày 01/01 là vậy thôi, đêm giao thừa cũng hông được như thế đâu. Ba kéo tui đi dọc hành lang, băng qua hầu hết các căn phòng mà dường như không có ý định dừng lạI ở bất cứ phònh nào khiến tôi đâm ra nghĩ ngợI lung tung: “TạI sao ba lạI kéo mình đi vậy nhỉ? Có gì nói vớI mình chăng? Mờ có thì sao hông nói ở đó? Rùi vô mấy căn phòng kia hông được sao? Sao phảI đi xa dzị? (?_?)”
- Đến rồI! Hà! (^_^) – Ba nói vớI giọng hớn hở.
Mãi suy nghĩ nên tôi không để ý rằng ba đã dẫn tôi ra ngoài sân vườn. Vườn nhà tôi không rộng lắm, mờ tui cũng hông biết ước lượng sao cho đúng nữa, khoảng chừng một cây sào phơi bánh tráng của mấy dì gần nha tôi à (T_T"). Trong vườn trồng toàn mấy cây gòn cao tít luôn, hồI tôi còn nhỏ xíu xiu, tôi thường trèo lên đó chơi nhưng cùng lắm chỉ trèo được 1/3 cây là “rớt” xuống (T_T"), bây giờ thì chuyện nhỏ, tớI ngọn luôn chớ xá gì (nói xạo thui ^_^). Nhắc đến nó tôi lạI nhớ đến một câu chuyện, không ngạI kể cho bà con cô bác nghe luôn (^_^): Chẳng là hồI đó, tôi còn ngây thơ lắm (hình như bây giờ cũng dzị T_T"), tôi hông biết mấy cây này là cây gì đâu nên tui mớI hỏI bà:
- Bà ơi, cây trồng trong vườn nhà mình là cây gì bà nhỉ (?_?).
Bà mỉm cườI, dịu dàng nói:
- Cây bông gòn, cháu ngoan của bà.
- Giống cây bông gòn vẫn bán trước trường hả bà, cái cây ngọt ngọt ấy (?_?)
- Không phảI đâu, cháu ngoan của bà – Bà khẽ mỉm cườI trước sự ngây thơ của tôi. (^_^)
Bà tôi đầu tóc đã bạc phơ, vầng trán bà đầy nếp nhăn vì những lo toan, nhưng khuôn mặt bà luôn hiền hoà, dịu dàng vớI con cháu. Tôi thương bà tôi lắm! HồI đó, gia đình tôi còn nghèo, bà phảI đi bán chè trôi nước mỗI ngày để phụ với ba mẹ tôi. Có hôm, trờI mưa tầm tã, lúc bà về tớI thì thân ngườI bà đã ướt mem. Tôi biết bà mệt lắm cơ, nhưng không một tiếng than thở, bà cườI hiền từ:
- Cháu ngoan của bà đâu rồi.
Nhiều lúc tôi bướng bỉnh, cứ khóc hoài làm ba mẹ tôi phiền lòng lắm, bà vẫn dịu dàng ôm tôi vào lòng âu yếm vỗ về. Những lúc ấy tôi nín không khóc liền.
Ba dẫn tôi len lỏI qua những cây gòn, đi vòng quanh khu vườn, đi cắt ngang khu vườn, đạp lên 1 gốc cây ở phía Đông Nam, và đạp lên 1 gốc cây ở phía Tây Bắc. Dường như theo một quy luật nào đó. Ba nói như đọc được suy nghĩ của tôi:
- Ba sẽ chỉ con sau!
CuốI cùng ba dẫn tôi đến mộ bà, tôi bật tiếng hỏI:
- Đến đây làm chi vậy ba (?_?)
- Đừng hỏI!
Ba đang lom khom mò mẫm tìm một cái gì đó ở mặt sau bia mộ. Cạch! Tấm bia mộ chuyển động sang phảI, để lộ ra một lốI đi nhỏ (o_o). Một tầng hầm! – Tôi rung động…
Đăng nhập để trả lời
0