📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Vết nứt

0 trả lời, 1.555 lượt xem — Trang 1 / 1
Vết nứt.

Bạn đang cùng cô ấy yên bình đi trên bờ đê. Con đê phải không quá thấp để bạn đỡ có cảm giác tầm thường nhưng cũng đừng cao quá để bạn còn nhìn thấy những thân mạ non mơn mởn dưới cánh đồng đang hồn nhiên phô bày sức xuân hơn hớn. Và gió. Gió làm tóc cô ấy xổ tung ra, hững hờ che đi một nửa khuôn mặt. Nhưng cũng đừng mạnh quá, đừng tốc váy cô ấy lên. Bạn biết cô có một hình thể đẹp. Tuy nhiên hình ảnh một người đàn bà tốc váy giữa khung cảnh như thế này xem ra hơi phản cảm.

Bạn đưa tay gỡ vài sợi tóc quấn quít bên má cô và nói ra suy nghĩ vừa rồi.

Cô ấy bảo bạn là người thiếu lãng mạn, là kẻ âm lịch hủ nho.

Bạn nói bạn ưa tính thống nhất giữa con người và cảnh vật. Rằng điều đó an ủi, làm dịu đi những rạn vỡ, đứt gãy trong tâm hồn bạn.

Cô ấy bảo cần gì phải giả dối như thế.

Và cô dùng hai tay tự kéo cao váy lên. “Oa! Tự do biết bao” – cô kêu lên say sưa.

Thế là cơn gió giống như bàn tay của những gã đàn ông sàm sỡ.

Bạn đưa mắt nhìn quanh. Dòng sông đục ngàu và cánh đồng trải dài tít tắp.

Cô cười tinh nghịch, nói rằng ngoài bạn và lũ bò cái đang gặm cỏ dưới chân đê thì chẳng còn ai nhìn thấy nữa đâu.

Bạn ấm ức cãi là trong đàn bò kia còn có cả bò đực nữa.

Cô ấy bảo rất thích bò, chúng thật dễ thương, cô có cảm giác bình yên khi nhìn vào mắt chúng.

Bạn nhớ tới một câu lặp đi lặp lại trong thần thoại Hy Lạp: “Nàng Hera có cánh tay trắng muốt và đôi mắt bò cái…”. Nhưng chúng ngu ngốc. Mọi thứ ngu ngốc đều có khuynh hướng trở nên dễ thương.

Cô cho rằng bạn quá ích kỉ và tự phụ.

Bạn bảo không thích thua kém ai trước mắt cô.

Cô nói sẽ quay mặt đi để bạn được tự nhiên. Cô thề sẽ không nhìn trộm vào những thất bại của bạn.

Bạn gân cổ bảo chưa hề biết tới thất bại.

Cô chẩu môi, nói bạn thật cứng đầu, hết khả năng cải tạo.



Kề vai nhau trên thảm cỏ xanh mượt mà, bạn và cô im lặng như hai kẻ mông muội. Màu xanh bát ngát tràn qua mắt thấm mãi vào trong, cả trí óc ngập tràn cái xanh ngắt. Rồi sẫm lại, đặc quánh, nhận chìm tất cả các ý nghĩ. Lí trí bị vón thành từng cục nhỏ, lặn ngụp ngoi ngóp trong khối đặc quánh đó, lục bục sôi lên, bốc hơi rồi tan biến không dấu vết. Từ hư vô mù mịt, một điểm sáng bất thần lóe lên, loang to đột ngột, sau đó thu nhỏ lại. Không gian loãng ra, nhạt màu dần, xanh trở lại và lùi mãi ra xa.

Cô hỏi cánh cò trắng kia từ đâu đến vậy. Rồi bảo bạn thôi đừng trả lời. Cô ngắt mọt cọng cỏ đưa lên miệng, khép mi lại dường như đang thưởng thức vị ngọt ngai ngái lan tỏa nơi đầu lưỡi.

Bạn nhìn cô. Quanh cơ thể cô hình như có những điểm nhòe vô hướng.

Mặt đất chợt rung nhè nhẹ. Rồi chao đảo. Những điểm nhòe dần dần xâm chiếm cô, nhập vào nhau, khiến hình dáng cô mờ dần mờ dần…

....


Tôi thấy mình đang ngồi trong lớp học của trường ngoại ngữ Kanda, trước mặt là ông thầy Watanabe cởi mở và hơi nhắng. Vừa xảy ra một trận động đất làm tòa nhà khẽ rung lên. Lúc đó tôi đang tranh thủ viết nghịch một chữ Hán vào tập nháp.

Trận động đất nhỏ và không gây ra hậu quả gì cho Tokyo. Nhưng đâu đó trong địa tầng sâu thẳm đã xuất hiện vết nứt.

Và chữ Hán hay những gì tôi viết đã trở nên nguệch ngoạc, không còn mang đúng hình dáng của nó nữa.
Coding for my life
Đăng nhập để trả lời
0