📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Hướng bàn tay về phía nào?

0 trả lời, 1.773 lượt xem — Trang 1 / 1
"Hướng bàn tay về phía nào?"

Vâng, đó chính là câu hỏi ám ảnh tôi trong ngày thứ hai ở xứ sở mặt trời mọc.

Một người khác (không tầm thường như tôi) sẽ không bao giờ đặt ra những câu hỏi vớ vẩn như thế này. Họ sẽ nghĩ tới những vấn đề lớn lao hơn nhiều. Chẳng hạn: tại sao người Nhật làm được cái này cái kia mà dân VN (vốn được đánh giá là thông minh chẳng kém bố con thằng nào)lại không làm được? Mình có thể học được những gì từ họ?, vv...(cũng phải nói thêm là những câu hỏi kiểu này đều đã được trả lời hết sức thỏa đáng, nhưng vì chúng ta chả làm được gì nhiều ngoài việc trả lời câu hỏi nên nó vẫn cứ là...câu hỏi )

Một người khôn ngoan khác sẽ hình thành ngay trong đầu một kế hoạch làm sao tận dụng tối đa khoảng thời gian ở đây vào việc kiếm tiền. Tiền ấy mà. Bằng mọi cách. Đã mất công xuất ngoại thì phải tha được về nhà cái gì chứ.

Tôi cũng muốn có được những suy nghĩ hay ho và đúng đắn như trên lắm. Nhưng quả thực trong buổi sáng ngày hôm đó, cái câu hỏi chết tiệt nọ cứ bám riết lấy tâm trí tôi.

"Hướng bàn tay về phía nào? Hướng bàn tay về phía nào?..."

Từ ga Tsuga, chúng tôi lên chuyến tàu điện vào lúc 7h15 đi Tokyo. Đây là lần đầu tiên tôi đi tàu điện. Hôm nay anh Trung hẹn chúng tôi 8h30 tại ga Kanda. Đến đó anh sẽ dẫn chúng tôi đến trường ngoại ngữ Kanda để làm thủ tục nhập học. Chuyến tàu vào giờ này đông một cách khủng khiếp. Phần lớn dân Tokyo đi làm bằng tàu điện vì đi bằng ôtô dễ tắc đường mà phí gửi xe lại quá cao. Lúc mới lên tàu, tôi đứng gần cửa, sau đó bị đẩy vào giữa toa. Tại các ga trung gian, số người xuống thì ít mà số người lên ngày một nhiều (đa số mọi người đi tới ga Tokyo). Mọi người ép chặt vào nhau đến mức không thể chặt hơn được nữa. Mùi thơm của mĩ phẩm, mùi da thịt đàn bà cùng với sức nóng tỏa ra từ mấy cô nàng đứng cạnh làm tôi suýt phát cuồng Image . Nhưng tai hại nhất là bàn tay trái của tôi lại đang đặt lên...mông của một cô mặc váy hoa. Cũng chẳng biết phải làm sao vì chật chội thế làm gì còn chỗ nào mà để tay nữa. Bây giờ mà xoay bàn tay còn dở hơi hơn vì cô ta sẽ nghĩ mình giở trò vớ vẩn. Hơn nữa, xoay về hướng nào? Ừ, xoay về hướng nào?. Đằng trước là hai cô mặc váy ngắn. Phía bên phải là một chị mặc quần short. Đằng sau cũng là một cô nào đó. Thế là cái câu hỏi nọ cứ ám ảnh không chịu buông tha tôi trong suốt hành trình tới Tokyo.

Thực sự tới bây giờ tôi vẫn chưa trả lời được.

Thế đó, nước Nhật với tôi bắt đầu một cách kì quặc vậy đó.

Cứ việc nói tôi tầm thường, nhưng nếu có thể, hãy trả lời giúp tôi câu hỏi trên. Sau đó, chúng ta sẽ bàn về những vấn đề vĩ mô hơn
Coding for my life
Đăng nhập để trả lời
0