📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA TÁC GIẢ CZESŁAW MIŁOSZ

1 trả lời, 1.438 lượt xem — Trang 1 / 1
Caffé Greco


Vào những năm tám mươi của thế kỷ 20, ở Roma, phố Condotti
Chúng tôi ngồi với Turowicz[1] trong tiệm Caffé Greco
Và tôi đã nói những lời, đại khái, như sau:

– Chúng ta đã thấy nhiều, đã hiểu nhiều.
Những quốc gia sụp đổ, những đất nước mất hẳn.
Những ảo tưởng của trí óc con người bủa vây chúng ta
Và làm cho con người hủy diệt hoặc chìm vào nô lệ.
Những con én thành Roma đánh thức tôi dậy vào lúc bình minh
Và bây giờ tôi cảm thấy sự nhất thời, nhanh nhẹn
Tách riêng mình ra. Tôi là ai, tôi đã là ai
Không phải là điều quan trọng. Bởi lẽ những người khác,
Những người hào hiệp, cao quí, vẫn hỗ trợ cho tôi
Bất cứ khi nào tôi nghĩ đến họ. Đến đẳng cấp những con người.
Những người đã cho thấy sự thủy chung của mình,
Những người mà tên tuổi bị xoá mất hoặc bị chà đạp dưới đất
Tiếp tục thăm viếng chúng tôi. Từ họ chúng tôi có thể đánh giá,
Về mặt thẩm mỹ, tôi phải nói thế, những công việc, những mong đợi,
những dự kiến.
Bằng cái gì văn học có thể tự cứu mình
Nếu không phải là bằng một khúc ngợi ca, một bài tôn vinh
Dù là không định trước? Và tôi quả ngưỡng mộ các anh,
Bởi các anh đã hoàn thành nhiều việc hơn những bạn đồng hành của tôi
Là những người có lần đã ngồi đây, những thiên tài kiêu hãnh.
Tại sao họ đau lòng vì thấy mình thiếu đức hạnh,
Tại sao họ cảm thấy ray rứt lương tâm, bây giờ tôi đã hiểu.
Với tuổi tác và với sự suy yếu của tuổi tác ấy
Người ta học được cách đánh giá sự khôn ngoan, và sự hào hiệp giản đơn.
Maritain là người trước đây lâu lắm chúng ta đã có đọc
Hẳn đã có lý khi vui mừng. Và với tôi: sự kinh ngạc
Thấy thành Roma vẫn đứng, và chúng tôi lại gặp nhau,
Thấy tôi vẫn còn hiện hữu được một lúc, tôi và những con én.

Rome, 1986

NGUỒN :TIENVE.ORG/
Đăng nhập để trả lời
0
Chân dung thế kỷ XX


Đàng sau một nụ cười ân cần anh em,
Hắn khinh bỉ người đọc báo, nạn nhân của phép biện chứng quyền uy.
Gọi tên “dân chủ” với một cái nháy mắt.
Căm ghét những thú vui sinh lý của con người,
Nhớ hết những kẻ từng ăn, uống và giao hợp
Nhưng một lúc sau cổ họng kết cuộc đã quặn thắt.
Chỉ thị tổ chức những buổi múa hát tiệc tùng trong vườn để dập tắt
cơn giận của quần chúng.

Miệng nói “văn hoá!” và “nghệ thuật!” nhưng thực tế là nhìn thấy ở đó
những trò xiếc.

Hoàn toàn kiệt sức.
Trong giấc ngủ hay trong gây mê. miệng thì thầm “Chúa, ôi Chúa!”
Tự cho mình là một tên La mã đã liên kết chuyện thờ Jésus và
thờ Mithra[2].
Vẫn gắn bó với những tín ngưỡng xưa, có khi cảm thấy mình
bị quỷ ám.
Tấn công quá khứ, nhưng nếu quá khứ bị hủy diệt,
Lại e rằng phần hồn mình sẽ không còn nơi nương tựa.
Thích nhất là chơi bài hay chơi cờ, và hơn thế còn muốn tranh cãi
với chính mình.

Một tay đặt yên lên những trang viết của Marx, kín đáo đọc Kinh thánh.
Đưa con mắt giễu cợt dõi theo những dòng người ra khỏi các nhà thờ
đã bị cháy rụi.
Tấm màn phông của hắn: một thành phố hoang tàn, màu da ngựa.
Trong tay hắn: cuốn sổ của một chú bé “phát xít” bị giết trong vụ Nổi dậy[3].

Kraków, 1945


Đăng nhập để trả lời
0