DỢI
Em di rồi ! Mây buồn thay sắc thắm
Nắng hanh vàng xếp cánh trốn bình minh
Vắng em rồi ! Lá phai màu thương tiếc
Mưa long lanh não lòng kẻ vô duyên
Anh về chốn xưa tìm hồi dĩ vàng
Gặp dáng hoa thơ nấu một mối tình
Kìa bướm bay ôn tình sầu khô cạn
Anh nhặt vần thơ gom tro tình ái
Nhớ buổi hồn nhiên kỷ niệm gọi là
Tay dan tay dưa ánh mắt hiền hòa
Sóng bước dôi chân lạc vườn hạnh phúc
Nào dộng tác thừa tiềm thức tri ân
Từng giấc ngủ xa hoa trong hơi thở
Còn dấu tích nào huyên náo dâu dây
Góc ngách nào còn hơi ấm quen quen
Ngụp lặn bơi trong men say tình ấm
Anh va em chưa một ngày ly biệt
Ngôi nhà xưa sao vắng bóng cố nhân
Trời buổi sớm sao mắt nhòa ngấn lệ
Anh tỉnh rồi giữa cảnh cũ hôm nay
Trái tim nào bóp thấu bớt cơn dau
Quên anh mà di bao giờ trở lại
Kết mây hồng anh tết nơ mái tóc
Dem nắng vàng dệt áo phủ dời em
Hái mưa sao làm chiếc ô che dầu
Dưa em vào cung thiên dường cao nhất
Trãi dầy hoa thơ mộng buổi yêu dương
Bao giờ dây em về lại bên anh
Cho anh làm thợ xây nhà tình ái
Anh vẫn chờ nuôi mộng lối tình xưa
The nhan