<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-05 12:17:34Cún con hôn Mèo con>
- Những danh nhân bị bôi nhọ, ah theo chị thấy chả có chi là bôi nhọ, đó là sự thật, còn họ có phải đúng sự thật hay khổng Còn phải do lịc sử phán xét, chứ mình là một người thích thì tôn thờ, ghét là chửi bới, một hành động thật khg mấy tốt cho lắm
- Đã thốt lên hai chữ "danh nhân", vậy có nghĩa là gì. Là đã công nhận. Vậy tại sao lại còn có thêm cái đuôi "danh nhân bị bôi nhọ".
- Lịch sử đã chứng minh rồi, thế giới cũng đã công nhận (chứ không phải là một nhóm người đâu nha - xem lại link của Thái Nhi đã trích dẫn).
- Thích thì tôn thờ, không thích thì chửi bới. Đúng nhưng chưa đủ. Những gì là chân lý thì phải công nhận. Giống như bố mẹ đẻ ra chúng ta vậy. Tui ko thích bố mẹ anh thì tui chửi, tui ghét. Tôi thích thì tui yêu. => đúng. Nhưng bố mẹ anh thì sao? Họ ghét anh, anh có "ghét" họ không? (nếu anh ghét thì nhân chách anh quá tồi)
Và , đặt hy vọng vào những người cộng sản Việt Nam ? Phải ! Mong là như vậy ! Mong cho máu và mồ hôi của bao nhiêu thế hệ ko đổ ra vô ích. Mong cho những trang sử vàng chống ngoại bang ko bị bôi đen thành "nội chiến", mong cho những thằng lưu manh hải ngoại ko có cơ hội trở về và biến những Nguyễn , Trần , Lê , Phạm thành Michael , John , Anna, Robert..Tình hình chính trị tại Vn vẫn có 1 sự yên bình và tĩnh lặng. Đơn giản thôi , có thể người dân ko thích thú lắm với ông Phan văn Khải , nhưng dù sao ông ta vẫn hơn rất nhiều
- Thế nào là nội chiến? Đất mẹ vẫn dang tay chào đón những người con xa xứ trở về. Nhưng cũng có những kẻ lại ko như vậy. Khánh Ly là một ví dụ. (tôi nhớ đã có chuyện KLy trên DD TQ rồi). Hãy nhớ một điều: Có Trịnh Công Sơn mới có sự nổi tiếng của KL. Còn ko có KLy thì Trịnh Công Sơn vẫn là 1 nhạc sĩ có tài và nổi tiếng.
- Việt Nam yên bình. Quá đúng. Liệu có quốc gia nào mà có chuyện gần 100 nguyên thủ dạo trên đường phố tay trong tay, khi mà người dân vẫn tất bật chuyện thường ngày ko? Hội nghị APEC sắp diễn ra là nhờ những thành quả như vậy đó.
ở hải ngoại. Có thể người dân ko thích gì với hình thức độc đảng,
Đấy mới chỉ là "có thể", trả lời phải chắc chắn.
Đôi khi nói đến chính trị, chúng ta lại có nhiều sự xích míc, chuyện nhỏ xé thành chuyện lớn, chị cung biết, bên đây những lúc các....nhà Chính trị ngồi để bàn luận, lúc nào cũng có sự tranh cải gạy dến sự tranh chấp, nếu khg có sự hoà nhã của nhà phóng viên, thì sẽ như là VNTQ mấy tuần nay
Đã bảo ko bàn đến chính trị, tại sao lại còn "đôi khi"? Lòi đuôi hay ko trong chuyện này?
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)