📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Những vần thơ cho em

764 trả lời, 155.058 lượt xem — Trang 12 / 26
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-26 12:47:32Huyền Băng>
Hương Valentine’s cũ



Nhớ ngày ấy…hương yêu còn khoe sắc
Kỷ niệm buồn trong ngày lễ tình yêu (Valentine Day)
Xương Rồng thắm tặng tình nhân lần cuối
Tiễn nhau đi…xuân én lạc trong chiều.

Cô công chúa mi cong màu mắt biếc
Mái tóc thề óng mượt xoả ngang vai
Ngày xưa ấy, không hồng nhung tươi thắm
Đành tặng em hoa dại đóa Rồng gai

Rồi sau đó, anh xa thành phố biển
Đời chông chênh theo số phận con thuyền
Dài năm tháng cách ngăn buồn vận nước
Nên nợ em một món nợ tình duyên.

Con nước đục... lục bình trôi, trôi mãi
Bến lở bồi, phận gái dạt về đâu
Người cuối sông ngóng đợi kẻ giang đầu
Bao thu úa, chưa tròn câu tri ngộ.

Ngày tình yêu, anh trở về góc phố
Đâu người xưa, tím loang lổ chiều buông
Chiếc lá xanh nay rũ úa về nguồn
Khối ký ức… sầu tuôn kỷ niệm...

Bên mộ vắng Xương Rồng gai trổ tím
Hòa mênh mông hương khói quyện cô đơn
Anh trở lại tặng em hoa hồng đỏ
Dư ảnh xưa công chúa hiện chập chờn.



Nguyên Thạch

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-26 12:45:13Huyền Băng>
Tiễn một người đi


Em đến làm chi?
Để rồi đi!
Mắt thôi ngấn đọng, khép bờ mi
Tôi niềm thống khổ người đưa tiễn
Buồn nào hơn?
Phút biệt ly.

Xác em về lại dải đất nâu
Hồn em phiêu bạt mãi nơi đâu?
Đêm mai căn gác, ôi lạnh buốt
Chỉ một mình tôi vuốt nỗi sầu…

Ta đến làm chi?
Cõi vô thường
Để yêu
Để nhớ
Để vấn vương
Sao không là đá, bờ đá lạnh
Để lòng không chạnh với tang thương.

Ta tiễn người đi!
Ai tiễn ta?
Mai vào miên viễn… xa nghìn xa!

Xe tang đã khuất lưng đồi
Ngàn thu vĩnh biệt
Ngàn thu ngàn trùng
Buông xuôi về cõi mông lung
Để người ở lại muôn trùng niềm tây.



Nguyên Thạch

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-26 11:04:19nghinhnguyen>
Mưa tháng sáu

Chiều Tân Sơn Nhứt
tháng sáu cơn mưa mùa ray rứt
tiễn người đi trời cũng u hoài
người vội về, vội đi
thêm lần gặp gỡ
một lần chia ly
nhìn nhau ánh mắt nói gì
cố ngăn làn mi giọt lệ
cầm tay lần cuối..
buông tay
vào phòng cách ly
người lủi thủi bước đi
qua dãy hành lang xa khuất
trên phi đạo chuyến tàu đang chờ chực
đưa người đi phương trời xa
ngoài trời mưa nhạt nhòa
trong sân ga
còn ta và nỗi nhớ.

Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-05 21:43:24Nguyên Thạch>


Tôi còn nợ em tà áo cưới

( Cho NTH )


Tôi còn nợ em áo trắng dài
Nợ em lễ cưới, vai sánh vai
Cho thỏa ước mơ… đời con gái
Xe hoa áo thắm, nét trang đài.

Tôi còn nợ em chiếc áo hồng
Phong lan kết kẹp tóc cài bông
Tôi chưa bù đắp niềm ước vọng
Áo cưới trắng trinh bước theo chồng.

Mỗi mùa mai nở, xuân lại đi
Bảy năm đầy những chuyến chia ly!
Bảy năm ba trẻ thơ thương nhớ
Bảy năm gối thấm lệ phân kỳ.

Tôi hay gom lại chữ thương yêu
Kết lên tà áo cưới mỹ miều
Để mai em ấm trong hạnh phúc
Áo cưới ngàn thơ…áo diễm kiều.



Nguyên Thạch



Nguồn: http://www.ledinh.ca/Tho%20Nguyen%20Thach%20Toi%20Con%20No%20Em.html
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-06 07:05:08Nguyên Thạch>


Tháng Ba thương nhớ

Tôi nơi phương Bắc, bóng chiều tà
Ủ trong hương lạnh tuyết tháng Ba
Ở đây đông đến, đông dịu vợi
Thơ ươm tuyết trắng gởi làm quà.

Hẹn em xuân đến mùa hoa trổ
Khoe sắc đào xinh rộ phố phường
Em sang tô điểm thêm dáng ngọc
Lối đi hoa phủ lời yêu thương.

Xứ lạnh nhưng tim thật ấm nồng
Có thu vàng áo phủ rừng phong
Có hạ nhẹ mềm tô sắc tím
Mượt cả mắt ai, dịu tóc bồng.

Thương ai sầu héo tiết tháng Ba
Nắng như thiêu đốt xạm làn da
Em đi trong lửa màu cờ đỏ
Tiếc quá, mười năm em sẽ già!


Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0




Xa vùng tóc rối

Tháng ba còn nhớ nụ hôn
Trưa buồn tóc rối bồn chồn vấn vương
Mai này đôi ngả đôi phương
Còn in nỗi nhớ niềm thương nghẹn ngào
Chuyện tình như giấc chiêm bao
Xót xa mong đợi ngày nào đoàn viên
Đông tây cách trỡ đôi miền
Một đời yêu để kiếm tìm chờ mong
Ôm bao nhung nhớ bên lòng
Xa vùng tóc rối
Rời vòng tay nhau.

Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-09 15:31:18Nguyên Thạch>
Hương kiêu sa

( Tặng Hương " Đồng tiền " )


Hương tóc rối
bềnh bồng khoe trong gió
dáng thiên thần
ơi vạt trắng tiểu thơ
góc giáo đường, chiều trôi mây giăng tím
ta ngẩn ngơ
trông dáng một tên khờ!

Gã ngoại đạo
đường mơ... thênh thang lắm
dám cả gan... tay nắm cả trời thơ!

Em dáng ngọc, bao tay chờ dạm hỏi
tên ngây ngô như lạc cõi mộng mơ!
Chiều dần buông, gã lẳng lặng đợi chờ
tình thổn thức… lên ý thơ dệt vội...

Tập thơ cứ dày thêm nhiều đêm tối
đem tương tư vẽ lối dáng ai về
bỗng chiều kia, tên ngoại đạo ngô nghê
lời tình tỏ…
trao hẹn thề ước vọng…

Dáng thanh thanh
em kiêu sa trước cổng
Chúa nhìn thương
tội nghiệp... giống thằng Mường
em nhận tập thơ, mà chẳng chút vấn vương
mặc cho gã, nét bất thường... trông lạ.

...

Đông lại đông
ngập nỗi lòng băng giá
yêu thơ người, yêu cả dáng ngây ngô…

Con gái lớn, mẹ trầm trồ khuyên bảo
sao không mau choàng áo lên đi
kẻ đã xa, chờ đợi mà chi
Vui sánh lễ vu quy ngày cưới.

Lời thơ yêu… thơm hương cau hương bưởi
người xưa đâu?
mau về sưởi tình nhau
bóng thời gian dài thổn thức nghẹn ngào
áo trắng đợi
người sao không trở lại?.

...

Hồ thu vắng, chuông giáo đường ngân mãi
gặp lại đây
thời con gái…đã qua!
Nét thanh thanh, dáng ấy vẫn mặn mà
tôi trả lại bóng hằng nga trầm ủ...

Tập thơ xưa
ướp tim em hương nụ
cho ấm thời...ngày cũ… nét kiêu sa.

Nguyên Thạch


📎 89D4664A8A..106D9FE6
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-09 00:47:59nghinhnguyen>
Lời thơ yêu… thơm hương cau hương bưởi
người xưa đâu?
mau về sưởi tình nhau
để thời dài thổn thức nghẹn ngào
áo trắng đợi
người sao không trở lại?.




Áo trắng tình thi

Em ơi tình đời - khúc bi ca
Chốn trần cõi tạm chẳng là nhà
Hãy ngăn ngấn lệ, thôi buồn tủi
Để ôn mộng đẹp tháng ngày qua

Một thời áo trắng đã qua rồi
Hoa phượng mấy mùa đã rụng rơi
Những trang lưu bút còn lắng đọng
Cánh vàng lặng lẽ theo mùa trôi

Từ độ thu buồn thời gian đi
Mộng mơ còn lại tuổi xuân thì
Còn mãi cuộc tình trong hoài niệm
Áo trắng mãi là khúc tình thi.

Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2013 03:52:56 bởi Huyền Băng>



Nguyện cầu Đức Mẹ Tà-Pao*

(Tặng nghinhnguyen bạn thơ xứ Xương Rồng)



Xuân xa vắng, quê anh miền heo hút
lần ghé thăm, viếng Đức Mẹ Tà-Pao
Mẹ đứng nơi đây, sương gió mưa rào
trong mắt Mẹ, ánh hư hao giọt lệ.

Con nguyện Mẹ… cứu dương gian trần thế
cứu dân con thoát bể khổ đau
Mẹ Maria, vương nữ ngọt ngào
dang tay ấm vầng cao che lạnh.

Về Tà-Pao, nỗi lòng con canh cánh
một đời trai nặng gánh Quê Hương
Lạy Mẹ ban ơn sáng tỏ con đường
đường nhân bản cùng tình thương đạo lý.

Lòng nguyện ước…cho con rèn tâm chí
được góp bàn tay trân quí xây đời
cho dân con cuộc sống thảnh thơi
nguyện ơn Mẹ chứng minh lời cầu nguyện.

* Tánh Linh-Bình Thuận


Nguyên Thạch
r




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-03-09 15:03:04nghinhnguyen>
Quí mến chào bạn Nguyên Thạch
Cám ơn bạn đã đến viếng linh địa Tàpao và có lời cầu nguyện.
Có lẽ bạn ở xa nên không có nhiều thông tin về Đức Mẹ Tảpao
NN xin giới thiệu sơ lượt đến NT và các bạn cùng một niềm tin

NN





Chuyện kể
Đức Mẹ Tàpao(*)

Từ năm mươi năm trước
Trên quê hương đất nước
Việt Nam thương yêu này
Bao khổ đau vò dày
Bởi chiến tranh tàn khốc
Ngày hòa bình thức giấc
Chúa ban xuống hồng ân
Từ đây đoàn di dân
Khắp vùng trung, nam, bắc
Mang theo một niềm tin
Đi kiếm tìm đất hứa
(Như ngày xửa ngày xưa
Iraen lập quốc.)
Đến đây trên vùng đất
Có núi đồi suối sông
Thung lũng rộng mênh mông(*)
Dự báo một cánh đồng
Sẽ ngập tràn lúa chin
. . . . . . . . . . . . . . .
Nhưng gian nan nguy hiểm
Vì nước độc rừng thiên
Những người vững niềm tin
Vẫn tràn niềm hi vọng
Vẫn bền long cậy trông
Chúa không bỏ chúng dân
Theo đàn con từng bước
Như ngày xưa Cựu Ước
Theo Môi-se xuất hành
Ban man-na, chim cuốc…
Nay Chúa thắp ngọn đuốc
Khi đàn con bơ vơ
Thấy bóng hình từ mẫu
Hình bóng Mẹ yêu dấu
Đến che chở đàn con
Đi qua những tháng năm
An bình trong sung túc…
. . . . . . . . . . . .
Cuộc chiến mới tiếp tục
Chúng con chạy loạn ly
Chúng con bỏ Mẹ đi
Tình thương Mẹ kiên trì
Tàpao Mẹ vẫn đợi
Mẹ cầu Chúa hòa bình
Đã qua ngày chiến chinh
Để đàn con hồi tại
. . . . . . . . . . . . . .
Hòa bình vừa lập
Qua năm tháng chiến tranh
Khó khăn còn chất chồng
Đoàn người xưa tất bật
Quay về vùng đất xưa
Vật lộn với nắng mưa
Với thiên tai, dịch bệnh
Từng bước đi định mệnh
Thời gian mãi kéo dài
Những cấm cách trái sai
Tưởng niềm tin liệm tắt
Đàn con lại hướng mắt
Tìm bóng hình Mẹ yêu
Trên đồi hoang đìu hiu
Sáng lên hình ảnh Mẹ
Ba mươi năm lặng lẽ
Đứng trông chờ chúng con
Qua năm tháng héo hon
Giờ niềm tin bừng sáng
Một phép lạ rỏ ràng
“Biến một vùng rừng hoang
Thành nên nơi Thánh địa”.
Đoàn con từ bốn phía
Cả từ đông sang tây
Đã tụ hội về đây
Tạ ơn – dâng kinh nguyện
Tâm linh làm chuyển biến
Những trái tim cứng khô
Những con người hồ đồ
Đã trở nên hiền dịu
Xưa những kẻ bêu díu
Nay đã thành chứng nhân
Bao người hưởng thánh ân
Cã thể xác, tinh thần
Nghững cách chia sum hiệp
Biết làm sao kể xiết
Nơi chốn Thiêng linh này
Mãi mãi từ nơi đây
Là chốn nơi cầu nguyện
Là chốn nơi kính viếng
Với niềm tin thông linh
“Mẹ thầy dạy Đức tin”
Từ thông ơn cứu độ

Tàpao như thế đó
Đơn sơ trong niềm tin
Để những ai kiếm tìm
Sẽ múc đầy ơn phúc.

Nghinh Nguyên
__________________________

(*)-Giải khuyến khích bộ mon thơ, kỷ niệm
50 năm Đức Mẹ Ta1pao (1959. 8/12. 2009)
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
Tôi vẫn nhớ
 
Tôi vẫn nhớ
ngày xưa em mắt biếc
nhìn xa xăm, tóc rối phủ bờ vai
mặc canh khuya, mặc sương lạnh canh dài
thầm trách móc, ơi người trai lỗi hẹn!.
 
Những lúc ấy, lòng nhẹ buồn  len lén
Lời vu vơ ngân điệu khúc thương ca
Đêm ấy tôi đi theo tiếng gọi quê nhà
bận, không kịp ghé qua hôn từ biệt..
 
Từ dạo ấy, em tôi thường luyến tiếc
bận gì đâu
Sao chẳng nói từ ly!
trận tuyến gian nguy biệt dạng kinh kỳ
em tự nhủ
còn chi mà tô điểm.
 
Thời gian trôi
điệu nhạc khua chùng phím
nét liêu trai, không kiều diễm như xưa
Quê hương ơi
bóng rũ hàng dừa
buồn nhung nhớ người xưa không trở lại.
 
Ngoại ô buồn
vắng xa người con gái
kẻ chiến trường biền biệt mãi bước chân
Nguời xưa ơi
tiếc nuối ân cần
vấn vương dư ảnh phù vân bay mãi.
 
 
Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-20 10:45:41nghinhnguyen>
Cảm ơn NT , mình có dịp cùng nhau trao đổi một chút tâm tư trên  DĐ này
ĐL thì vẫn vậy, vùng sâu vùng xa chẳng có gì vui.

thên mến
Nghinh Nguyên




Tôi đón nàng xuân
 
Mùa xuân đến rồi tôi nào hay!
Tôi như quên đi cả tháng ngày
Nay ngủ lưng đèo mai suối nhỏ
Nàng xuân giáng trần vẫn chưa hay


Tôi đón nàng xuân giữa núi đồi
Muôn hoa đua nở, cây nẫy chồi
Bấy én nô đùa trong nắng sớm
Hoa bướm giao tình ngát hương trời


Không nhìn cảnh vật tôi nào hay
Góc núi lưng đèo gót chân chai
Nào nhớ xuân về qua ngày tháng
Bao nỗi nhọc nhằn trĩu bờ vai


Tôi nhìn xuân đến chẳng vui xuân
Tâm tư mang nặng nỗi u buồn
Mẹ già ngóng trông, người yêu đợi
Còn tôi vất vưởng giữa rừng xuân


Tôi đón nàng xuân đã bao lần
Vẫn trong buồn tủi của phân tranh
Ai đem máu lửa, đem thù hận?
Giấc mộng thanh xuân cũng phù vân.
                                Taing xuân 7o



                               Nghinh  Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-21 00:24:55Nguyên Thạch>
Vạn lời xin thứ lỗi



Có lẽ...
chiều nay em sẽ khóc
Khi biết là tôi đã vắng xa.
Ngày mai ngày mốt ngày sau nữa
Chỉ đến trong nhau giấc mộng thầm.

Lối về cô lẻ đau gót ngọc.
Mây thu giăng tím,xuống thật gần
Đâu lối xưa yêu,vòng tay ấm
Nay giá đông về buốt riêng ai.

Đêm đêm bên gối hờ ảo mộng
Tìm đâu hơi ấm suốt canh dài
Phố thị nhạt nhòa phai hương phấn
Mất nhau mờ dấu nét trang đài.

Thu đến,Đông sang,Xuân hờ hững
Mồng tơi vẫn đậm ủ lá vàng
Tôi biết tôi không quay trở lại
Thầm mong em bước chuyến sang ngang.

Cứ hãy xem như tôi đã chết
Như khách qua sông đã đắm đò
Cố yêu mà sánh cùng duyên mới
Đời sẽ dần quên những hẹn hò...

Thà vậy còn hơn nhìn thống khổ
Khi cánh chim xưa khuất bạt ngàn

Vạn lời xin lỗi
Xin thứ lỗi
Chợt đến,chợt đi để em buồn.

Mai có trở về thăm phố thị
Ghé tặng đóa xuân nụ hương nồng
Tiếp nối dòng thơ còn dang dở
Ru mãi đời em ở bên chồng.



Nguyên Thạch

📎 muathuchet6x9
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-10 00:40:01Viet duong nhan>
Đêm gánh trăng.

Đêm vắng.
Vườn ai xõa cánh vàng.
Tôi người lãng tử.
Gánh trăng sang.
Tưới làng hoa trắng tơ nghìn dãi.
Mất dấu chân mòn.
Lạc đường hoang.

Hoa có bao giờ.
Thương nhớ trăng ?.
Tôi mơ theo mãi gót chị Hằng.
Tương tư.
Dệt nốt vần thơ nhớ.
Hốt vội trăng vàng.
Ai biết chăng ?.

Sương khuya giá lạnh lắm người ơi.
Cố gánh cho xong.
Mảnh trăng rơi.
Để vườn ai đó hoa tươi thắm.
Lo mãi trăng tàn.
Hoa tả tơi.

Tôi biết.
Sớm mai nắng trổi về.
Lẳng lơ đào thắm.
Lắm người mơ.
Mân mê cành mỏng rồi hái vội.
Chẳng tiếc đêm dài.
Trọn ước mơ.

Nguyên Thạch.
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Dạo qua nhà NThach khá lâu mà hôm nay mới có vài dòng weocom được, chúc vui và đừng buồn vì weocom muộn nha.

Mỗi độ thu về.
Nhớ thu xưa.
Một cõi.
Thu yêu.
Nói sao vừa.
Rừng thu thay lá.
Tôi tàn úa.
Lê bước phong trần.
Giọt thu mưa..


Nguyên Thạch.


Căm lặng

Giã từ chẳng có
phút tiễn đưa
Thu qua
lành lạnh cả nắng trưa
Phong trần tôi ngã
về hư ảo
Nơi ấy bây giờ
đâu quá xưa.

Người ta thay tình
thu thay lá
Vui bên người mới
có xót xa
Thương người dẫm lại
đường ta bước
Mai mốt thêm người
đau giống ta

Phố mấy hôm nay
nhiều mưa lắm
Xé nát vụn vời
nghĩa trăm năm
Thương ta cầm lửa
giờ tay phỏng
Thu ơi trăng khóc
sóng xa xăm.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-26 00:32:23Viet duong nhan>
Tôi mãi đi tìm.

Áo tình.
Nào có để mà thay!.
Lê gót phong sương tấm thân gầy.
Dòng đời.
Đâu hỡi người đan áo.
Gởi từng sợi chỉ.
Chuỗi ngất ngây.

Tình tuổi trăng tàn giữa đêm khuya.
Tê buốt người ơi.
Những đêm mưa.
Giọt thu tí tách.
Mòn ảo vọng.
Ấy chiếc áo tình.
Người đan chưa?.


Nguyên Thạch.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-27 01:37:01Viet duong nhan>
Tình muôn thưở.


Thưở yêu Em Anh nâng từng sợi tóc.
Chải mượt mà rồi cài đoá phong lan.
Hoa thanh thanh một màu tím dịu dàng.
Em chợt hiểu tình ngút ngàn nhung nhớ.
Phận con gái đâu bến bồi bến lở.
Hạnh phúc đầy hay ngập khối đau thương.
Dãi thênh thang Em đã chọn ngã đường.
Lòng tự thú tình yêu Anh chân thật.
Ngày bên nhau môi trên môi thơm mật.
Anh nếm đầy hương đào mận môi xinh.
Em luyến lưu đẹp quá một cuộc tình.
Đôi viền mắt thấy mình trong say đắm.
Tình yêu ơi ta cho nhau nhiều lắm.
Chắp cánh cao bay bổng khỏi trần gian.
Ấp ủ nhau trên núi mộng hoa vàng.
Và nơi đó tình ngút ngàn tuyệt vợi.
Tình sâu đậm ta vẫn chờ vẫn đợi.
Dẫu thời gian có vời vợi xa xăm.
Sá gì đâu tình miên viễn ngàn năm.
Là trường cửu là cuộc tình vô tận.
Khi chớm yêu lòng hỏi lòng mấy bận.
Chẳng chút gì ân hận đã thương Anh.
Chẳng tiếc gì mớ tóc hãy còn xanh.
Khi Anh đã nhuộm bụi đường sương gió.
Ký ức còn đây kể từ đêm đó.
Lầu mộng biển xinh bóng toả hương cao.
Lần đầu tiên ta ngây ngất trao nhau.
Và từ đó thấy tình vương vấn mãi.
Anh phong sương sống cuộc đời hồ hải.
Em nguyện lòng yêu mãi một người thôi.
Dẫu mai kia ta khuất bóng bên đồi.
Lời thề ước trọn tình trong muôn kiếp.


Nguyên Thạch.

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-10 00:42:14Viet duong nhan>
Tiễn đưa.

Tiễn Anh đi.
Mà nghe buồn vời vợi.
Biết rồi đây.
Là tháng đợi ngày mong.
Anh thương ơi.
Yêu là héo cả cõi lòng.
Từng giây phút ngóng trông .
Rồi lo lắng.
Phi trường chiều nay bỗng dưng trời tắt nắng.
Thương nổi niềm.
Em xa vắng người yêu.
Sân ga hôm nay.
Sao mưa đổ thật nhiều.
Nơi góc nhỏ.
Em cô đơn ngồi khóc.
Bỗng thấy.
Cuộc đời.
Tình yêu.
Như cơn lốc.
Mà trong Em bé bỏng lắm người ơi.
Mong được yêu thôi.
Sao cũng quá xa vời?.
Rồi thoáng nhận.
Cõi đời là bể khổ.
Anh đi rồi.
Còn ai đâu thương dỗ.
Còn ai ngồi vuốt tóc kể chuyện nghe.
Ai dìu Em?.
Dạo biển những chiều hè.
Nhìn âu yếm chắp đôi tim trên cát.
Đêm đêm về.
Đâu lời ca tiếng hát.
Tất cả xa rồi.
Còn có ai đâu!.
Chiều bến ga.
Em trách mãi con tàu.
Đã cuốn hút người Em yêu biền biệt


Nguyên Thạch.
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-03 02:25:35Viet duong nhan>
Một cõi êm đềm.


Chiều xưa lành lạnh bước sang đông.
Người đến làm tôi ấm cả lòng.
Người nắm tay tôi trong giây phút.
Nhè nhẹ trong tôi thoáng mênh mông.

Quán vắng đêm xưa người ghé thăm.
Cùng tôi nhìn ngắm ánh trăng rằm.
Tôi Người thỏ thẻ lời tâm sự.
Rồi ngõ cùng tôi chuyện trăm năm.

Ôi thật bất ngờ chuyện tình yêu.
Hồn tôi trong trắng chẳng biết nhiều.
Bao lời tình ngõ tôi không dám.
Để rồi nay bỗng thấy tim yêu.

Người đã dìu tôi bay thật cao.
Ôi những nụ hôn thật ngọt ngào.
Trong tôi là cả trời hạnh phúc.
Êm đềm giây phút quyện bên nhau.

Biển Rạng* chiều nao ngát hương cau.
Vòng tay ấm áp thật dạt dào.
Nhưng tôi vẫn thấy lòng run rẫy.
Những ánh mắt tình lúc trao nhau.

Đà lạt đồi thông thật nên thơ.
Cùng nhau dìu bước trong sương mờ.
Tôi thấy tình người trong muôn lá.
Tim tôi ấp ủ mộng tình mơ.

Sông Hương nước vỗ vuốt mạn thuyền.
Con đò tràn ngập mối tơ duyên.
Tơ lòng hoà nhịp cùng trăng nước.
Người đã dìu tôi cõi thần tiên.

Nha trang biển ấm dãi thước tha.
Dấu chân trên cát dáng ngọc ngà.
Trên lưng tôi ghé lời thỏ thẻ.
Đẹp quá Anh ơi cuộc tình ta.

Lòng tôi rung động thật ngất ngây.
Nhớ mãi người ơi mối tình đầy.
Tôi đã trọn trao đời con gái.
Cho chàng lãng tử cuộc tình say.


Nguyên Thạch.

* Rạng:Mũi Né-Bình Thuận.

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-10 00:45:38Viet duong nhan>
Biệt ly.

Dưới mái ấm đêm nay.
Ngày mai xa cách rồi.
Em xếp lại hành trang.
Mân mê từng vạt áo.
Đầy ấp hương tình nồng.
Cố níu kéo nhớ mong.

Chuyến xe nặng nỗi buồn.
Em thầm dấu lệ tuôn.
Thấy đời đầy nghiệt ngã.
Cả trời tím nhớ thương.

Bến tàu ảm đạm ơi.
Nơi biệt ly trong đời.
Sân ga là nhân chứng.
Nỗi đau xót hồn tôi.

Tiễn Anh nơi phi trường.
Nghe xót xa lạ thường.
Tình yêu và ký ức.
Bỏ lại cả người thương.

Anh rong ruỗi cuộc đời.
Biền biệt cuối phuơng trời.
Làm trai xây mộng ước.
Thương Anh quá Anh ơi.

Em thắm lạnh gió chiều.
Hôm nay mưa thật nhiều.
trời vào thu heo hút.
Thầm đưa tiễn Anh yêu.

Ba năm Anh hẹn về.
Em giữ vẹn lời thề.
Yêu Anh Em vẫn đợi.
Xin nhớ nhé tình quê.

Ba năm cũng nơi nầy.
Thân Em dáng hao gầy.
Con tàu nay về bến.
Người tình xưa lỗi hẹn

Em như lá thu bay.


Nguyên Thạch.
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Bến hồ tương.

Trăng thu đẹp lắm.
Cô Hằng ơi.
Mời cô quá bước ghé xuống chơi.
Thuyền tôi lơ lững.
Trên hồ vắng.
Mặc sức cô Hằng.
Thân lả lơi.

Nét sáng da cô tựa tuyết trinh.
Buồn lắm cô ơi.
Ở một mình.
Cho xin hôn nhẹ làng da mịn.
Đồng ý không cô.
Sao lặng thinh ?.

Tôi ngắm nhìn cô.
Ngắm mãi thôi.
Bỗng thấy con tim nhịp liên hồi.
Mũi cao.
Mắt mộng
Răng đều hạt.
Tôi ước sao mình được nụ môi.

Dạo ấy.
Tôi về.
Bỗng nhớ thương.
Tôi ở trần gian.
Cô thiên đường.
Khoảng cách xa vời đầy ngăn biệt.
Thuyền tôi.
Neo mãi bến hồ tương.


Nguyên Thạch.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-08 23:26:38Viet duong nhan>
Áo Trắng Học Trò.

Ngày [color=#339900]xưa còn bé.
Áo xanh.
Học trò.
Hoa trắng nở quanh sân trường.
Xinh ôi cò lượng phố phường.
Anh người viễn khách.
Lạc đường tình mơ.
Mỗi tà áo.
Một vần thơ.
Áo Em xinh quá.
Ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Một hôm.
Chợt hỏi lòng mình.
Ô hay tà áo.
Phất tình nào hay...

Ve sầu phượng đỏ rực cây.
Bâng khuâng nhung nhớ ngất ngay áo nàng.
Lòng yêu màu áo vô vàn.
Yêu màu áo trắng?.
Hay yêu nàng trinh nguyên?.
Em áo trắng.
Tựa nàng tiên.
Áo ơi.
Tôi đã lạc miền tương tư.
[/color]

[font="Times New Roman"]Nguyên Thạch.
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-08 23:22:18Viet duong nhan>
Lá thư xa cho vợ hiền.

Dãi đêm dài Anh miên man suy nghĩ.
Nhớ về Em Anh ghi vội những vần thơ.
Lời thơ Anh là của đợi của chờ.
Là thổn thức của tình yêu trổi dậy.

Anh vẫn biết định mệnh ta phải vậy.
Xuôi giòng đời cho con nước biết về đâu.
Biết yêu Anh là những chuỗi lo âu.
Là nhung nhớ đếm đêm dài vắng lạnh.
Nóng Hiệp Bình * nhưng sao Em vẫn lạnh.
Vẫn ngại ngùng từng gót nhẹ bước chân đi.
Rồi đêm về gối nhỏ đẫm lệ mi.
Còn ai nữa dỗ dành khi Em khóc.
Miên man tưởng đời Em như cơn lốc.
Mái đầu xanh từng sợi tóc hoang sơ.
Xa lắm rồi Anh không đến những giấc mơ.
Em cô độc trong nghìn trùng nhung nhớ.

Cũng thân gái nhưng người ta là vợ.
Còn duyên Em duyên tình lỡ muộn màng.
Bóng Anh đâu sao Em mãi lang thang.
Tìm kỷ niệm với muôn ngàn ký ức.
Đêm lại về Em mỏi mòn thao thức.
Mong thu qua rồi đông lạnh lại sang.

Tình trĩu vai Em nặng một khối mang.
Biển tình ấy Em ngút ngàn chới với.
Nhớ cao vút những lần Anh không tới.
Từng sợi buồn ray rứt mãi Anh ơi.
Biển hồ yêu đâu phải nói nên lời.
Đành miên viễn một đời yêu thầm lặng...

Nước mắt Em giờ đọng thành biển mặn.
Bảo táp về mang chuỗi đắng cằn khô.
Đắp lên Em thành khối một nắm mồ.
Triệu hạt đắng nở hoa màu tím nhớ...

Thương Em lắm hởi người yêu là vợ.
Mỏi mòn trông chờ đợi bước chân Anh.
Đời phong ba bận bịu chuyến viễn hành.
Đành xếp lại chuyện tình riêng Em nhé.
Cuộc viễn du rồi đôi lần Anh ghé.
Đến hồi tàu còi gọi phải ra đi.
Tình đẹp lắm dẫu biết phải phân kỳ.
Là đau nhói là lòng như muối mặn.

Một ngày mai rồi sóng yên biển lặng.
Ta cùng nhau hồi tưởng đoạn đường qua.
Anh với Em quyến luyến dưới căn nhà.
Được dựng bởi những cột tình vững chắc.
Rồi sẽ qua những năm dài héo hắc.
Ta có nhau chung đắp một tương lai.
Trong tin yêu ta hướng một ngày mai.
Và ngày đó cài Em hoa hồng đỏ.
Cúc tím vàng Anh giăng ngang đầy ngõ.
Đón chân Em đàn con nhỏ hân hoan.
Em sẽ cho Anh tuyệt dịu những đứa con.
Ôi đôi lứa một gia đình mái ấm...

Sẽ cùng nhau đêm trăng thanh ta ngắm.
Rồi nhớ về trăng cũ thưở yêu nhau.
Chờ đến khi vệt sáng một vì sao.
Cùng cầu nguyện ta muôn đời hạnh phúc...


Nguyên Thạch.

Chi chú:* Hiệp Bình.Một thôn quê nhỏ với biệt danh "Địa linh sinh mỹ nữ " thuộc tỉnh Bình Thuận Việt Nam.
R
Đăng nhập để trả lời
0
Đợi Chờ.

Em hờn trách chiều nay Anh không tới.
Mình cô đơn chới với nổi niềm đau.
Anh biết không những lúc vắng xa nhau.
Là khắc khoải tim nhói đau dịu vợi.
Đã yêu Anh lòng này Em vẫn đợi.
Để thấy hồn tựa lá úa thu rơi.
Nói làm sao cho vơi hết Anh ơi.
Mà tình đâu chỉ phải nói nên lời.
Trong thầm lặng tình trùng khơi ngầm sóng.
Em mòn mõi tháng ngày đêm trông ngóng.
Bởi tình Anh là lẽ sống đời Em.
Chỉ Anh thôi Em trao trọn con tim.
Dẫu héo hắt dù hơi tàn sức kiệt.
Đời con gái yêu rồi là không tiếc.
Mặc dặm trường cách trở bởi núi sông.
Cho dù tim băng giá lạnh đêm đông.
Thì Anh nhé Em một lòng chờ đợi.
Dẫu đời Anh có phong ba vời vợi.
Em vẫn là cánh én đợi mùa xuân.


Nguyên Thạch.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-13 13:20:19Huyền Băng>
Đường về quê mẹ.

"Chiều chiều ra đứng ngõ sau.
Ngóng về quê mẹ ruột đau chín chiều".

Câu ca dao dạo nào.
Mẹ ru con ngủ.
Giờ lớn khôn.
Con mới thấu đủ ngọn ngành.
Lìa quê hương.
Khi tuổi hãy còn xanh.
Bước thanh xuân mộng ước chuyến viễn hành.
Lau nước mắt.
Bấm lòng đành xa mẹ.

Tha thứ cho con mẹ ơi.
Lớp đời son trẻ.
Nguyện chí tài con dệt mộng tương lai.
Đừng trách gì con thưa mẹ.
Chí làm trai.
Dẫu gian khổ dẫu miệt mài sương gió.
Bền bỉ hiên ngang vượt dặm ngàn gian khổ
Nhưng đời con.
Hỡi bến đổ là đâu.
Nơi quê nghèo chắc mẹ vẫn nguyện cầu.
Công thành danh toại cho đứa con thoả chí làm trai.
Lần ra đi.
Hãy quyết chí miệt mài.
Mẹ mong ước con thành nhân khi trở lại.

Dáng mẹ yêu.
Con nguyện lòng ghi mãi.
Thương đàn con mẹ dãi nắng dầm mưa.
Đặt bút lên đây con biết nói sao vừa.
Mẹ khuất núi mà con nay đầu gần bạc.
Mẹ chắp cánh bay cao.
Xoãi dài cánh vạc.
Che đời con còn trôi dạt tha phương.
Dâng mẹ hôm nay.
Con xin tạ tội một nén hương.
Rồi con sẽ tìm bước đường về quê mẹ.


Nguyên Thạch.

r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-16 00:31:13Nguyên Thạch>
Không chồng khổ lắm.

Chàng đi chinh chiến đã lâu.
Ở nhà thiếp vá thiếp khâu chữ tình.
Chàng đi bỏ thiếp một mình.
Chàng mang theo bóng để hình thiếp trông.
Đêm thâu canh cánh thiếp mong.
Phận trai nợ nước trã xong chàng về.

Chàng cùng thiếp vẹn lời thề.
Đôi ta tình nghĩa phu thê mặn nồng.
Chàng có vợ thiếp có chồng.
Chẳng uổng công thiếp một lòng sắc son.

Thiếp cho chàng những đứa con.
Đứa thì chàng bế đứa còn bụng mang.
Vợ chồng mà cứ "tình tang".
Con chưa đầy tuổi lại mang thêm bầu.

Ai mơ trai bảnh sang giầu.
Thiếp đây mong được theo hầu chàng yêu.
Thương chàng thiếp mãi nâng niu.
Thiếp ôm thiếp ủ thiếp chìu thiếp cưng.
Thiếp hôn thiếp nựng thiếp nâng.
Làm về nước ấm rửa chân cho chàng.
Chàng ưa mặc áo sắc vàng.
Thiếp giặt thiếp ũi ni hàng thẳng bon.
Bên chàng thiếp điễm tí son.
Trai tài gái sắc ví von thiếp chàng.
Mặc ai ham bạc ham vàng.
Lòng này thiếp chỉ yêu chàng mà thôi.
Ai chê chồng chúa vợ tôi.
.........................................rồi mặc ai.

"Chòng chành...Chòng chành như nón không quai.
Như thuyền...Là thuyền không lái...Như ai...Là ai không chồng...
Gái có chồng như gông đeo vào cổ.
Gái không như phản gỗ long đanh.
Phản gỗ long đanh mà anh còn chữa được.
Chứ gái không chồng chạy ngược mà chạy suôi.
Không chồng...Không chồng khổ lắm chị em ơi...".**


Nguyên Thạch.

**Dân ca.Phổ nhạc :Nguyễn Hữu Minh.Đoàn Du Ca Hát Trên Đường Lâm Đồng.

Repost.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-15 01:01:14Nguyên Thạch>
Nhà em.

Dây leo mà dậu chẳng cao.
Chùm dây bìm bịp.
Vướng vào chân Anh.
Quê Em.
Ruộng lúa ngát xanh.
Có vườn hoa tím đón vành trăng thu.
Lối đi quanh quẹo xa mù.
Tìm Em.
Theo tiếng cúc cu chim rừng.
Quê Em.
Xưa gọi là bưng.
Bạt ngàn trùng điệp núi rừng bao quanh.
Ngoằn ngèo đường đất uốn quanh.
Lòng không yêu chắc Anh đành chào thương.

Người ta.
Ở phố ở phường.
Nhà Em.
Ở chổ con đường không tên.
Người ta.
Xe xuống tàu lên.
Muốn thăm Em phải vượt kênh bơi đò.
Người ta.
Ấp ủ hẹn hò.
Còn Em bầu bạn chim cò đồng quê.

Viễn du.
Đôi lúc Anh về.
Một trời thanh tịnh.
Miền quê an lành.
Suối mơ chim hót trên cành.
Giúp Anh vơi bước quân hành gian nan.

Quê hương một dãi giang sang.
Đành lòng sao để ngoại bang thu dần.

Đêm nay.
Trời thấp thật gần.
Nhớ Em.
Mà chẳng có vần trăng thu.
Đêm khuya lạnh vắng biên khu.
Có chàng trai lính viễn du nhớ người....


Nguyên Thạch.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-18 19:47:37Viet duong nhan>
Ví Dầu.

Ví dầu
Tình mới bắt đầu.
Anh xây từng nhịp ,
Nhịp cầu yêu đương.
Ví dầu,
Tình đã vấn vương.
Ví dầu,
Em bước vào đường tình yêu.
Ví dầu,
Màu nắng cuối chiều.
Đan hình lãng tử vải điều giăng tơ.
Nhìn mây em bỗng ước mơ.
Dáng chàng trai ấy môi chờ nụ duyên.
Ví dầu,
Em đẹp hơn tiên!.
Để anh cuốn hút .
Lạc miền tương tư...
Ví dầu,
Em tuổi đôi mươi.
Kiêu sa nét ngọc dáng người tôi mơ.

Mơ rằng,
Tôi gã trai tơ.
Thì xin ngây ngất gánh thơ yêu nàng.
Tiếc thay!
Đời quá muộn màng.
Em hai mươi mấy,
Tôi tròn năm mươi.

Em xinh đẹp.
Mùa xuân tươi.
Còn tôi .
Mong được làm người đan thơ.

Thơ rằng.
Tình chỉ là mơ.
Có yêu thương hãy.
Xin chờ kiếp sau.
Kiếp này.
Ta chẳng có nhau.
Anh xin lỗi hẹn.
Kiếp sau yêu nàng.



Nguyên Thạch.
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-19 01:15:03Nguyên Thạch>
Phím đàn tơ.


Nâng phím đàn tơ.
Người về trong mơ.
Hồn chợt bơ vơ.
Dệt vội lời thơ.

Người sao vụt biến.
Lòng càng lưu luyến.
Khôn nguôi tình sầu.
Như thưở ban đầu.
Tình mộng với ta.
Ấp ủ bao la.

Cô Em nàng tiên.
Ta mộng vô duyên.
Ôi mối tình đầu.
Như nước qua cầu.
Thương cho hình hài.
Mộng trĩu đôi vai.

Mịt mù xa xăm.
Tình trộm bao năm.
Yêu Em đường dài.
Thân ta miệt mài.
Tình không bến đỗ.
Buồn như hoang mộ.

Chiều tím tơ vươn.
Mãi nhớ người thương.
Ta đọc kinh cầu.
Mong chút nhiệm mầu.
Tình đừng bay xa.
Người đừng bỏ ta.

Đôi tay mời gọi.
Hư không lạc loài.
Lời thơ bơ vơ.
Tình ai hững hờ.
Sau này trăm năm.
Nơi cõi xa xăm.
Ta còn yêu Em.
Ta mãi yêu Em.


Nguyên Thạch.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-18 19:52:35Viet duong nhan>
Thu trong mắt ai.

Chợt thấy tình thu trong mắt ai.
U uẩn trầm tư lệ ngấn dài.
Dường như trong áng thu buồn đó.
Đượm nỗi tình sầu chuyện tương lai.

Thôi nhé mùa thu.
Lỡ làng rồi.
Thuyền tình bão tố.
Vỡ thành đôi.
Nửa cánh bọt bèo theo cơn lốc.
Nửa cánh vật vờ cuối dòng trôi.

Ừ vậy đi thu.
Đến làm chi.
Lưu luyến thêm thôi.
Chẳng được gì.
Lòng thu khép kín.
Rơi từng lá.
Ngậm ngùi đưa tiễn.
Một người đi...


Nguyên Thạch.
 
R
Đăng nhập để trả lời
0