Thu

Tháng Tám đời đau, hóa người thua chó!
Tháng Tám vàng thu, máu đỏ thành sông
Tháng Tám bây giờ đạn vẫn lên nòng
Sẵn sàng bắn gục những ai mong Dân Chủ.
Mùa thu ơi, bao giờ hoa đơm nụ
Đón thuyền về bến cũ Tự Do
Tháng Tám năm xưa, lỡ bước một chuyến đò!
Theo con nước lạc nguồn mà hẹn hò chờ đợi mãi.
*
Ôi mùa thu tháng Tám!
Mùa thu xưa, những ngày lặng lẻ
Đoàn quân đi trong mưa nhưng những quả tim của những kẻ yêu nước vẫn ấm nghĩa sơn hà
Họ vẫn bước đi trong hoang vu mài ai đó đã không thấy phố, không thấy nhà
Chỉ có mưa sa trên màu cờ đỏ (*)
Mùa thu ấy, ôi thê lương ảm đạm.
Bây giờ là tháng Tám
Quê hương đang bị đọa đày bởi đám quân xưa
Toàn dân oán than, rên siết mấy cho vừa
Trước vận nước đong đưa vòng nô lệ.
Tháng Tám nghiệt ngả, bao oan khiên, bao chuyện kể
Kể từ khi bọn đồ tể hoành hành
Đâu đất nước?
Đâu biển đảo?
Đâu sông núi ngàn xanh?
Mùa thu hỡi, ngọn ngành nay đã tỏ.
Tháng Tám đời đau, hóa người thua chó!
Tháng Tám vàng thu, máu đỏ thành sông
Tháng Tám bây giờ đạn vẫn lên nòng
Sẵn sàng bắn gục những ai mong Dân Chủ.
Mùa thu ơi, bao giờ hoa đơm nụ
Đón thuyền về bến cũ Tự Do
Tháng Tám năm xưa, lỡ bước một chuyến đò!
Theo con nước lạc nguồn mà hẹn hò chờ đợi mãi.
Mùa thu tang thương vẫn còn đây, mẹ gọi đàn con mau lên đường quan tái
Gìn giữ non sông, biển ải, biên cương
Bảo vệ giống nòi, bám giữ lấy quê hương
Diệt tan lũ phản bội là con đường quyết tiến.
*
Tháng Tám đời đau!
Em về tháng Tám mùa thu
Như mây bàng bạc viễn du nỗi buồn
Nước trôi xa, nước lạc nguồn
Bao năm chờ đợi màn buông ráng chiều
Mênh mông một dải đìu hiu
Xót xa con nước tiêu điều xót xa
Mùa thu vàng võ sơn hà
Thu ơi lá rũ quê nhà phân ly
Thu sang, tôi biệt kinh kỳ
Em ơi chốn ấy có gì vui không?
Nơi ấy còn ánh nắng hồng?
Thành đô còn vạt áo bồng nữ sinh?
Quê hương còn có thanh bình?
Hay là khắp nẻo khóc tình nước non
Người ở, mắt ngóng mỏi mòn
Người đi, còn vẹn sắc son một lòng?
Bây giờ tám hướng mênh mông
Vàng thu phủ kín cả dòng đời đau…
Thương ai tình vẫn dạt dào
Mỗi mùa tháng Tám niềm đau dậy lòng
Thân trai phận với núi sông
Mà đời cứ mãi bềnh bồng bấp bênh.
Biển Đông sóng dội vang rền
Âm vang mẹ gọi đáp đền non sông
Gái trai già trẻ một lòng
Mau dựng ngày hội Diên Hồng cờ bay.
*
Về đâu thu hỡi?
Mùa tháng Chín, ôi nỗi buồn da diết
Trùm phủ không gian dải nước Việt thương đau
Hà Nội vào thu lá úa một màu
Sài Gòn vương vấn trong niềm đau mất nước!
Thương dân tôi, cả hai miền xuôi ngược
Đời lầm than…vẫn nối bước lầm than
Kéo lê thân như những chiếc lá vàng
Xa xa vọng lời giục vang mẹ gọi.
Hà Nội ơi, đâu lối về một cõi?
Sài Gòn ơi, đâu tiếng nói dân tôi
Tất cả lặng im cúi mặt nhận kiếp nô bồi
Hay vực dậy thoát phận tôi cho giặc?
Hỡi toàn dân hai miền Nam Bắc
Có biết chăng giặc thắt “gọng lưỡi bò”
Sao mải mê van lạy xin cho?
Sao lại cứ lần mò trong tăm tối?
Trăng Hồ Gươm, ánh tàn khuất vội
Để đêm đen bóng tối ngập tràn
Nắng Sài Gòn đâu nắng ấm chứa chan?
Để lữ khách bước đôi hàng nghiêng ngã.
Mùa thu nay vẫn thu vàng rụng lá
Ai oán thu xưa, vẫn lã chã giọt thu rơi
Tôi vẫn đi, vẫn chứng kiến cuộc đời
Như khóm lá thu vời ảo vọng.
Mùa thu sau, tôi ra đi hay còn sống?
Thôi lê chi mãi cuộc sống u buồn
Tháng Tám xa xưa thu phủ màng buông
Từ thu ấy dài nỗi buồn ảm đạm.
Bài thơ mùa thu dài u hoài tháng Tám.
Nguyên Thạch