41 trả lời, 13.125 lượt xem —
Trang 2 / 2
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
#31 —
02.02.2009 16:49
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-03 03:10:20HBĐ>
XẤU ZAI VÀ ĐẸP TRAI
[/align]
Các bà chọn chồng; chồng xấu zai hay đẹp trai, hơn thiệt khó mà cân đong đo đếm. Một chàng nọ thông minh, giàu có,đẹp trai và công việc lại rất ổn. Tuy nhiên cơ quan không gần nhà lắm, hàng tuần thường chỉ về nhà vào thứ bảy hoặc chủ nhật. Thế nhưng mỗi lần về gần đến nhà, chàng lại phải dừng xe xoa dầu gió đầy người, vờ ốm. Vợ chàng phải kêu trời!
Xem ra có khi xấu trai nhưng mà lại ổn.
Vậy có thơ rằng
Xấu Zai
Xấu zai – bù lại xấu mà dai
Giàu có thông minh phải chạy dài
Khoái trá, vợ khoe mình chọn đúng
Trai!
Đẹp trai
Trí tuệ, cao to lại điển trai
Nhưng mà của quý giống như khoai
Kén chồng: ân hận nàng than thở
Sai!
[/align][/align][/align]
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
#32 —
22.12.2009 15:20
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 14:07:22HBĐ>
NGƯỜI HÀ NỘI “THANH LỊCH”
Xe ô tô buýt số 27 khởi hành từ Hà Đông về Hà Nội. Một chàng trai trẻ dáng dấp sinh viên ngồi xuống ghế gần cửa trước, mở sách ra đọc. Khách rất đông, ngay từ bến đầu mà đã kín các ghế ngồi. Đến bến tiếp theo, một chị tầm ngoài 40 tuổi vào xe, nước hoa thơm ngát. Chàng trai nhường chỗ cho chị ta ngồi.
- Cậu thanh niên ơi, cậu không phải là người Hà Nội?
- Vâng ạ. Nhưng sao cô lại nhận ra được?
- À, vì cậu nhường ghế cho tôi ngồi…
- Thế cô là người Hà Nội?
- Đúng rồi, mà sao cậu đoán vậy?
- Cháu đoán vậy vì thấy cô không nói lời “Cảm ơn” với cháu!
HBĐ
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
MẸ ƠI, BỐ CÓ BỒ!
Thanh đang lúi húi nấu cơm chiều dưới bếp. Hằng chạy vào với vẻ mặt căng thẳng:
- Mẹ ơi, mẹ lên đây với con một tí.
Theo chân con gái vào phòng riêng của Hằng ở tầng 2, Thanh thoáng lo lắng không hiểu chuyện gì. Đóng kín cửa phòng, Hằng bảo mẹ:
- Mẹ hãy đọc tin nhắn trong điện thoại của bố thì khắc biết.
Hằng đang học lớp mười một. Vợ chồng Thanh chưa cho cháu dùng điện thoại di động riêng. Thỉnh thoảng Hằng vẫn lấy điện thoại của mẹ hoặc của bố để liên lạc với bạn bè.
Mở mục tin nhắn đến, chỉ lướt qua tin nhắn đầu tiên mà Thanh đã choáng váng không tin vào mắt mình nữa: “Cưng ơi. Ăn xong gắng nghỉ trưa một lát cho đỡ mệt nhé. Hôn em.”
Vậy là ông xã có bồ! Gần hai mươi năm gối kề tay ấp với chồng, Thanh hoàn toàn tin tưởng. Vậy mà anh ấy phản bội mình ư?
Lật nhanh ra tin nhắn trước: “Mèo con của anh ơi, em đã nghỉ và đi ăn cơm trưa chưa? Có phút nào nhớ đến anh không?”. Thật là quá đáng. Lại còn mèo với cả chó. Với vợ thì chẳng mấy khi có được những lời âu yếm ngọt ngào âu yếm. Lại dành cho bọn đĩ điếm ở đâu…
- Con gọi bố vào đây cho mẹ.
Hằng đi ra gọi bố. Thanh biết Tuấn, chồng mình đang ở trên gác thượng phơi quần áo. Tuấn thỉnh thoảng cũng có giao lưu với đám bạn bè cùng cơ quan sau giờ làm việc ở mấy quán bia. Những buổi như vậy Thanh đều lo lắng vì biết chồng mình không uống được rượu. Những ngày còn lại, về đến nhàTuấn là xắn tay làm mọi việc ngay. Hoặc là giúp vợ nhặt rau vò gạo, hoặc đi tưới mấy cây hoa ngoài ban công.v.v. Hôm nay thì vừa lấy xô quần áo giặt từ sáng trong máy giặt ra phơi. Tuấn là dân kỹ thuật, hình thức bình thường, không ướt át trong tình cảm. Bù lại Tuấn rất thông minh. Với vợ con Tuấn chân chất, thương yêu quan tâm chia sẻ trong mọi lĩnh vực. Họ chỉ có một cô con gái, Hằng rất quấn bố. Đồng nghiệp của Thanh thường đùa rằng chúng tớ ghen với cậu vì cậu có gia đình hạnh phúc quá. Vậy mà…
- Có chuyện gì hở em? – Tuấn bước vào phòng và đóng của lại.
- Anh đối xử với em và con như vậy à…- Thanh đưa điện thoại cho chồng và òa lên khóc nức nở.
Tuấn chạy đến định ôm lấy vợ, nhưng Thanh xô ra.
- Em hiểu lầm rồi… Em để anh giải thích…
- Còn gì mà phải giải thích nữa….Thanh càng khóc to hơn.
- Không phải điện thoại của anh đâu em ạ.
- Chẳng phải điện thoại của anh thì là của ai. Đừng có mà dối trá quanh co…
Thanh tức tưởi. Biết tính của chồng giản dị, có phần hơi quá tuyềnh toàng, thuyết phục mãi tuần trước Tuấn mới đồng ý để Thanh đi cùng sắm điện thoại mới cho Tuấn. Chiếc Nokia E71 tuy không phải là loại điện thoại thật sự thời thượng nhưng cũng đủ để cho Tuấn hãnh diện với bạn bè. Điện thoại cũ của Tuấn dùng đã hơn bốn năm nay.
- Điện thoại này là của Hòa, nhân viên trong phòng anh đấy em ạ. Em gọi điện hỏi Hòa thì khắc rõ. Người yêu của Hòa làm ở trung tâm bảo hành của hãng Nokia. Điện thoại của anh bị trục trặc phần mềm nên Hòa cầm về để nhờ cô ấy xem lại…Anh thay sim của anh vào điện thoại của Hòa, cũng là Nokia E71. Tin nhắn mà em đọc được là của Hồng, vợ sắp cưới gửi Hòa đấy. Nó được lưu trong bộ nhớ máy.
- Bắt đền anh, vậy mà em cứ tưởng… Em sắp ngất đi đấy… Mà anh cũng đoảng quá. Sao anh không kiểm tra và xóa nó đi. Nếu con gái không gọi mẹ mà cứ ấm ức một mình vì bố nó có bồ thì còn tệ hơn.
Họ trong vòng tay nhau. Dưới bếp nồi cá đã cháy bốc mùi khét lẹt.
31.1.2010.
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
#34 —
01.09.2010 16:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-01 16:38:04HBĐ>
EM BẤM CHUÔNG ĐẤY!
Lan cùng bọn trẻ chơi trò chơi Bịt mắt bắt dê. Lan chạy theo chúng, cùng cười cùng nói nhưng ánh mắt thì hướng về phía cửa ra vào, nhìn sang nhà đối diện. Hôm nay sao chàng về muộn hơn thường ngày. Thông thường giờ này chàng đã về rồi, hoặc chỉ một mình, hoặc đi cùng với người đàn ông khác. Chàng độc thân, Lan cùng cảnh. Bởi vậy hơn một tháng trước, chỉ mấy ngày sau khi lớp học mầm non của Lan thuê chỗ mới chuyển về đây Lan đã phát hiện ra điều đó. Chân chàng hơi ngắn, cái bụng hơi to. Không đẹp trai. Bù lại chàng có nước da trắng, vẻ mặt điềm tĩnh và phớt đời...
Rồi chàng cũng về. Lần này chỉ một mình. Tiếng cửa sắt mở quen thuộc, nhiều lần đang ở gác 2 không nhìn ra Lan cũng biết chàng về. Đang chạy, đang cười nói cùng học sinh bỗng nhiên Lan im lặng và về ghế ngồi. Hơn hai chục cặp mắt nhìn vào cô giáo ngơ ngác. Vậy là vẫn như thường ngày chàng chẳng thèm nhìn sang nhà đối diện, cứ như không có Lan, không có cái lớp mầm non này ở đây vậy!
Reng. Reng. Reng...
Hắn vừa dắt xe vào nhà bước chân lên nửa cầu thang tầng hai lại vội quay xuống mở cửa. Chẳng thấy ai. Hậm hực quay trở vào. Chắc là bọn trẻ con bấm chuông trêu hắn.
Reng. Reng. Reng.
Hắn mới mở cửa phòng tầng hai thì lại có chuông. Hắn lao nhanh xuống mở cửa với hy vọng túm được kẻ nào quấy rối hắn. Nhưng hai đầu ngõ vẫn vắng lặng. Thằng nhóc này chạy nhanh quá. Hắn nghĩ bụng, thế nào ông cũng tìm được ra mày...
Reng. Reng. Reng.
Lại chuông. Lần này hắn không chạy xuống mà nhào ra ban công. Bóng thằng bé chạy sang nhà đối diện, vào lớp học mầm non.
Máu trào lên mặt, hắn xuống và hùng hổ tiến đến cửa lớp học.
- Cô dạy học sinh như thế à?
Mấy đứa trẻ sợ hãi nấp sau cô giáo như gà con trốn sau lưng mẹ. Nụ cười rất tươi của Lan chào đón hắn. Lan thầm nghĩ hắn đẹp trai hơn, có vẻ đàn ông hơn khi giận dữ.
- Anh hỏi gì em ạ?
- Tôi muốn tìm thằng nhóc nào bấm chuông nhà tôi quấy rối...
Hắn gầm lên, mắt liếc vòng quanh tìm đứa mặc áo phông trắng quần xanh lúc nãy chạy vào.
- Anh đừng mắng lũ trẻ.
- Sao lại không mắng... Cô không dạy được thì để tôi dạy.
Mắt hắn chuyển từ tụi học sinh, hướng về cô giáo, bắt gặp ánh mắt long lanh của nàng. Một chút chùng lại trong lòng hắn.
- Anh đừng mắng lũ trẻ. Chính em bấm chuông đấy anh ạ.
Mắt hắn lại long lên giận dữ. Đã không dạy dỗ bọn trẻ mà còn bao che bênh vực chúng nó. Thế mà cũng làm cô giáo.
- Tôi thấy rõ ràng thằng nhóc bấm chuông chạy vào.
- Đúng vậy anh ạ, nhưng là do em bảo chúng nó đấy.
Hắn nhìn cô giáo, ngạc nhiên trước câu trả lời.
- Cô trêu ngươi tôi à?
- Chẳng qua là em muốn làm quen với anh. Em về đây hơn một tháng rồi. Láng giềng mà anh chẳng để ý gì đến em cả...
Ánh mắt của hắn bắt gặp cái nhìn đắm đuối của nàng. Cũng xinh đấy chứ. Lòng hắn mềm lại.
Hắn thầm nghĩ giá như nàng là con trai!
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
SƯ TỬ ĐANG RA NHÀ TẮM
Gần mười một giờ đêm.
Sau cuộc mây mưa với chồng, Ngọc vào nhà tắm. Nàng không quên cầm theo điện thoại di động. Thay sim cave vào, nàng gửi tin nhắn: (bọn cùng cơ quan với Ngọc gọi sim khuyến mãi là sim cave)
- Cưng ơi, anh đã ngủ chưa?
- Ai đấy?
- Em đây mà, anh không nhận ra ư? Em dùng sim cave. Anh có nhớ em không?
- Anh nhớ em lắm. Em yêu ơi, cho anh hôn em và…nhé.
- Mình có gần nhau đâu anh?
- Thì cứ tưởng tượng mình đang bên nhau…Mà em đi nghỉ đi. Khuya rồi. Hẹn mai em nhé.
- Sao anh vội thế, không nói chuyện với em thêm một tí được à? Thế là chẳng nhớ em rồi! Hay là vợ đang bên cạnh?
- Anh nhớ em lắm, cả ngày trò chuyện với em anh cũng không chán mà. Nhưng con sư tử nhà anh nó sắp vào rồi. Nó vừa ra nhà tắm một tí thôi em ạ.
….
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 23.721
Từ: 02.03.2004
Trạng thái: offline
#37 —
03.08.2007 14:36
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-03 14:37:53Ct.Ly>
Đã mang vào thư viện
Ct.Ly thấy nhiều chuyện BĐH viết chưa xong đấy nhé.
Chúc BĐH một sinh nhật thật vui vẻ nhé. Vạn sự như ý.

★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
#38 —
25.02.2008 15:07
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-25 15:17:01HBĐ>
KHÔNG NGỜ
Hơn một năm nay học lớp sau đại học ở Hà Nội, hầu như tháng nào tôi cũng về Vinh thăm nhà. Vậy mà lần này do bận chuyện bảo vệ luận văn, tôi xa vợ con đã hơn hai tháng. Ngồi trên chuyến tàu đêm tôi đếm từng khắc từng giây, chỉ mong tàu về đúng 5 giờ sáng theo lịch. Tôi sẽ đi xe ôm về mất 15 phút nữa. Sau đó tự mở cửa, rón rén đi qua phòng ngoài, nơi thằng con trai 8 tuổi đang ngủ. Tôi sẽ chui vào chăn, ôm chầm lấy tấm thân nóng bỏng của vợ…Chao ôi, mới biết thời gian trôi lâu vì sự chờ đợi!
Rồi tàu cũng về đúng giờ. Trả tiền xe ôm xong, tôi lao lên tầng 4. Nhưng cửa nhà tôi lại khoá. Tôi như quả bóng xì hơi. Thôi thì phải xuống bà ngoại vậy, chắc là ngày nghỉ mẹ con về đó. Dù không đạt được như kế hoạch của mình thì hi vọng tiếp tục ôm nàng trong chăn vẫn còn. Tôi lại vội vàng bắt xe ôm đi tiếp.
- Con về đấy à? Sao không liên lạc gì với nhau? Vợ con lại ra thăm con vào chuyến xe tốc hành sớm nhất sáng nay rồi. Mẹ vừa đưa nó ra bến xe về. - Mẹ vợ tôi đang quét sân dội tiếp nước lạnh vào tôi.
Thật là hết chỗ nói. Vậy là để dành cho nàng sự bất ngờ, tôi đã không báo trước. Hậu quả là thế này đây. Mà nàng cũng muốn dành sự bất ngờ cho tôi? Ôi vợ yêu của anh – dù chán nản tôi vẫn thầm kêu tên nàng kiêu hãnh.
Lại vội vàng ra đường. Tôi vớ ngay được tắc xi đuổi theo. Dù dục tài xế phóng nhanh, phải mất gần trăm cây số thì chiếc xe đi Hà Nội biển số 31-32 mới hiện ra. Kia rồi, vợ tôi mặc áo màu tím ngồi ngay sau ghế lái xe ngay cạnh cửa sổ. Tôi giục lái xe nháy đèn báo hiệu vẫy cho xe khách dừng lại. Xe tôi vượt lên. Tất cả hành khách trong xe đều hiếu kì nhìn ra…
Tôi nở nụ cười rạng rỡ. Nhưng mặt tôi lập tức méo xệch – ló ra từ cửa sổ xe là gương mặt thằng người yêu cũ của vợ tôi. Hắn ngồi cạnh nàng.
25.2.08
HBĐ
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
CHUYỆN VUI XÓM TÔI[/align]Chuyện thứ nhất
Xóm tôi xưa chỉ dăm chục nóc nhà quây quần quanh một quả đồi. Thế mà khối chuyện vui. Xin được bắt đầu từ láng giềng của tôi: Nhà bà Mấc.
Ông bà Mấc lấy nhau hơn mười năm trời mới được một mụn con. Ông bà quí hắn lắm, chẳng bắt đi làm đồng gì cả, mặc dù đã mười ba mười bốn tuổi đầu. Ấy thế nhưng Phán, cậu con cưng của ông bà lại siêng năng đáo để. Hắn cũng chịu khó giúp việc nhà. Thấy bố hắn đang giã gạo, hắn trèo lên giúp. Có hai người, ông Mấc cũng thấy nhẹ chân hơn. Bà Mấc cũng ngồi thái chuối cho lợn bên cạnh. Họ vừa làm vừa trò chuyện, không khí gia đình thật đầm ấm. Câu chuyện vòng vèo về việc tính tuổi. Phán hỏi:
- Con cầm tinh con gì hở bố?
- Mày cầm tinh con chuột - bà Mấc nhanh nhảu trả lời.
- Thế bố cầm tin con gì?
- Tí, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tị, Ngọ…- Bà Mấc bấm ngón tay nhẩm tính- Bố mày sinh năm Ngọ, cầm tinh con ngựa con ạ.
- Thế hoá ra con đẻ trước bố sao? – Phán hỏi
- Làm gì có chuyện đó. Nếu tao nhớ không nhầm thì tao lấy mẹ mày lâu lắm rồi mới đẻ ra mày kia mà - ông Mấc kêu lên.
- Ừ, tôi cũng nhớ hình như là thế. Nhưng thằng Phán nó học cả một đống chữ trong đầu rồi, tôi và ông lại một chữ bẻ đôi cũng không biết; lẽ nào mà hắn nói sai được. Chắc là cả ông và tôi lú lẫn mà thôi….
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
#40 —
13.03.2008 17:01
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-13 17:04:19HBĐ>
CHUYỆN VUI XÓM TÔI
Chuyện thứ hai
Anh của ông Mấc làm cán bộ gì to lắm ngoài Hà Nội. Cưới con gái, tuy xấu hổ vì có ông em ở quê quê mùa, nhưng ông vẫn phải mời ông Mấc. Được đi Hà Nội lần đầu, lại muốn làm đẹp mặt ông anh, bà Mấc phải bán cả con lợn đang độ lớn để mua quần áo mới cho chồng. Bà vẫn lo nhất cái giọng Nghệ nặng chình chịch đặc sệt tiếng địa phương của ông. Bà dặn ông kĩ lưỡng, không cần ra đến đấy mà ngay cả khi trên tàu xe chí ít không nói được giọng Bắc thì cũng phải nói tiếng phổ thông. Nào là ở mô thì phải nói ở đâu, nác thì phải nói là nước, ngá thì phải nói là ngứa, vân vân và vân vân…
Rồi ngày đó cũng tới, Ngồi trên tàu, thấy cái gì cũng mới lạ ông chỉ chăm chăm nhìn qua cửa sổ. Qua cầu Hàm rồng, ông phải đứng hẳn lên xem. Khốn nỗi cái quần mới hơi dày nên vướng víu, cứ ngứa ngáy sau mông. Nhìn qua cửa sổ, vừa gãi đít ông vừa lẩm bẩm:
- Ngứa đít quá, ngứa đít quá…
Hầu như hành khách quanh ông đều hiếu kì đứng dậy nhìn qua cửa sổ. Mà hiếu kì là phải bởi vì do tiếng Nghệ của ông nên họ đã nghe thành “Ngựa địt quạ, ngựa địt quạ…”.
Điều này thì chưa ai thấy bao giờ!
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
#41 —
16.03.2008 01:19
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-16 01:23:22HBĐ>
CHUYỆN VUI XÓM TÔI
Chuyện thứ ba
Ông Mấc đi Hà Nội về. Cả nhà xúm xít lại nghe ông kể chuyện ngoài đó. Ông bảo:
- Đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn. Trí tuệ được mở mang ra nhiều. Nếu cứ ở nhà quê luẩn quẩn mãi trong cái làng này thì làm sao biết được dòng dõi gốc tích sang trọng của mình.
Người Nghệ Tĩnh là dòng giống của người Nhật. Mà gốc gác mấy đời của ông đều là người Nghệ An. Vậy tổ tiên ông là nước Nhật văn minh. Không tự hào thì mới lạ chứ!
Chuyện là đến ga Vinh để mua vé đi Hà Nội, tại quầy vé đông người mua lắm. Một nhóm mấy cô gái cạnh ông ríu ra ríu rít:
- Mi đi ga mô? (Mày đi ga nào?)
- Tau đi ga Si. (Tao đi ga Si)
- Mi khi mô vô? (Mày khi nào vào?)
- Tau vô mần chi mồ. (Tao vào làm gì bây giờ)
- …..
Thì ra cái phát minh về gốc gác người Nhật của ông được xuất phát từ mẩu hội thoại đầy âm hưởng tiếng Nhật ở sân ga Vinh.
Cái mà ông đắc ý nhất là nhờ chuyến đi Hà Nội mà ông phát hiện ra mình còn có cả năng khiếu ứng khẩu thành thơ. Dù là dân nhà quê, nhưng xem ra ông còn là người cách tân, dám đề xuất những chuyện động động trời hơn so với mấy người Hà thành. Vốn dĩ trong tiệc đám cưới, may mắn thế nào mà ông lại ngồi cùng mâm với những người có máu thơ phú. Rượu vào là lời ra. Họ ra chủ đề “Bồ bịch” để làm “thơ con cóc”.
Ông thứ nhất, sang trọng trong bộ com lê đen cà vạt hoa đỏ (ông Mấc nhìn mặt bắt hình dong thì đoán phải là cỡ cán bộ gì to lắm, mèng ra cũng là vụ trưởng) lên tiếng đầu tiên:
Bồ thì một lúc hai cô
Lại thêm vợ nữa, chạy sô cả ngày
Ai thấu nỗi khổ thân này
Từ sáng đến tối phải cày tả tơi.
Ông thứ hai, có bộ ria mép đen ề à giọng rượu phụ hoạ:
Bồ thì vứt quách một cô
Vợ nên giữ lại, chạy sô làm gì
Ôm nhiều liệu có ích chi
Sức thì phung phí, tiền thì tiêu hao
Ông Mấc chợt nghĩ, nếu mà mình có hai cô bồ, nhất là được cặp bồ với mấy cô Hà Nội chân dài, ăn mặc thiếu vải, nước hoa thơm phức thì mình sẽ thanh lí ngay lập tức cái bà Mấc quê mùa ở nhà. Ý nghĩ chuyển thành thơ, ông cất tiếng:
Bồ nên giữ cả hai nàng
Vợ đem thanh lí, bởi hàng tồn kho
Thế là sẽ hết mối lo
Chẳng phải sớm tối cho bò lợn ăn!
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 120
Từ: 14.07.2006
Trạng thái: offline
Chuyện thứ tư
Nhà ông Mấc chỉ có hai anh em trai. Hồi ông Mấc đang học cấp hai thì anh trai của Mấc đi bộ đội, vào luôn “B dài” tận trong Nam Bộ. Đầu năm 70 của thế kỷ trước, Mỹ ném bom miền Bắc ác liệt. Mới 17 tuổi nhưng như bao trai làng khác, Mấc sục sôi ý chí lên đường nhập ngũ. Nhỏ con, cân nặng không đầy năm mươi kg, Mấc phải buộc thêm gạch vào người để trúng tuyển. Bịn rịn chia tay với Út (bà Mấc bây giờ) là chuyện duy nhất làm mềm lòng chí trai anh hùng của Mấc lúc bấy giờ.
Út là con thứ bảy trong gia đình. Sau Út còn Chút, Chít và Rốt. Út là tên cúng cơm trong nhà, nhưng tên khai sinh của Út là Hồng Nhung. Thiên hạ thường nói vui
Ở nhà là Mít, là Na
Em ra thành phố, em là Quỳnh Hương
Tuy nhiên bố mẹ Út thức thời lắm. Chẳng cần ra thành phố thì tên của Út cũng đã là Hồng Nhung.
Một năm sau, trước khi vào chiến trường mền Nam, Mấc được về phép ba ngày. Chỉ ba ngày thôi cũng đủ để tổ chức đám cưới. Hồng Nhung rời gia đình đông đúc của mình sang nhà bố mẹ chồng.
Hồng Nhung khi đó mười tám tuổi, xinh vào loại nhất làng. Nhà nghèo đông con nên hầu như áo quần của Hồng Nhung đều phải vá. Chỉ khi làm dâu nhà ông Mấc thì cô mới có được bố mẹ chồng sắm cho mấy cái áo phin trắng. Chỉ áo bà ba nâu mà má của Hồng Nhung đã ửng hồng, cho nên khi diện cánh trắng thì trông cô càng bắt mắt hơn. Mắt lá răm lúng liếng, Hồng Nhung cũng đong đưa lắm. Khối người mê cô. Từ anh Lộc, bí thư đoàn xã khoẻ mạnh (anh này không đi bộ đội vì là con út của một gia đình có năm con trai, mà bốn người đang tại ngũ), đến các chàng bộ đội đóng quân ven làng đều tìm cách ve vãn cô khi có điều kiện. Lúc đầu thì cô e ngại, nhưng lâu dần cũng thành quen. Vả lại xa chồng nên lắm lúc cô cũng rạo rực lắm. Thế rồi có dị nghị. Ở nông thôn mà không tai tiếng thì mới là lạ. Gặp cô, bọn trẻ con trêu ghẹo:
Hồng Nhung mặc áo cánh cò
Lo “cưa” bộ đội, để bò ăn khoai.
Hoặc là
Hồng Nhung thấy Lộc đẹp trai
Su chiêng muốn cởi, rốn dài muốn khoe…
Bố mẹ chồng thấy có dị nghị như vậy thì cũng buồn lắm. Nhưng vì không bắt được tận tay nên cũng chẳng thể day tận trán. Bà chỉ mong con về. Nhưng cả hai biền biệt trong chiến trường miền Nam. Đau đáu nhất là cậu cả, đã tám năm rồi không về, lại chưa lấy vợ. Thi thoảng lắm mới có một lá thư hoặc may mắn hơn là có bạn bè ghé thăm báo tin anh vẫn khoẻ, cho dù có đôi lần vướng đôi mảnh bom, mảnh đạn, nhưng chỉ vào phần mềm. Thế là bà hay đi quanh xóm để giãi bày nỗi niềm, hầu vơi đi đôi chút nỗi bực bội trong đầu. Nhà gần cửa hàng mua bán của xã, nhưng lắm lúc bà không mua hết một lúc những thứ cần mua, mà cứ đi nhiều lần để được tâm sự, trò chuyện. Có lần ra cửa hàng, thấy có nhiều người được nhận dầu hoả, nước mắm bằng phiếu mà không phải trả tiền thì bà ngạc nhiên lắm. Hỏi ra thì mới biết đó là tiêu chuẩn do xã cấp nhân ngày thương binh liệtt sĩ 27 tháng bảy. Bà liền sang hàng xóm tâm sự. Hàng xóm của bà có cậu con trai đi bộ đội, sau một tháng tập bắn thì vào ngay Đông Hà, Quảng Trị và hi sinh luôn sau. Anh mặc áo lính chưa được đầy một tháng. Mẹ Mấc phàn nàn:
- Mấy ông cán bộ xã chỉ lo tán gái, chẳng chịu làm việc gì cả. Chỉ có cái việc theo dõi, thống kê các hộ có con đi bộ đội mà cũng làm không tròn. Thật là không có tí công bằng nào bà ạ. Con bà chỉ ở bộ đội có gần một tháng mà nhà bà đã được hưởng tiêu chuẩn thương binh liệt sĩ, trong khi đó con tôi hai đứa đi bộ đội đã gần chục năm mà gia đình tôi chẳng có gì!
HBĐ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
★
★
★
★
★
0