📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

CÁCH BIẾT LÒNG NGƯỜI

31 trả lời, 2.191 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 21:48:11M_Hằng>
1. Kinh nghiệm người xưa



CÁCH BIẾT LÒNG NGƯỜI




Lòng người ta nham hiểm hơn núi sông, khó biết hơn là biết giời.

Giời thì hàng năm có xuân, hạ, thu, đông, hàng ngày còn có buổi sáng, buổi tối, ta do thấy mà biết được.

Đến như người ta thì có kẻ ngoài rõ như cẩn hậu mà trong thật kiêu căng, có kẻ trong rõ thật tài giỏi mà ngoài coi ngu độn, có kẻ ngoài rõ như vững vàng, thư thả mà trong rối rít nóng nẩy. Tâm tính bên trong, diện mạo bên ngoài trái nhau khó lường như thế.

Cho nên quân tử dùng người cho ở xa để xem lòng trung, cho ở gần để xem lòng kính, sai làm nhiều việc để xem cái tài, hỏi lúc vội vàng để xem cái trí, hẹn cho ngặt ngày để xem có tín, ủy cho ra tiền của để xem có nhân, bảo cho việc nguy biến để xem có tiết, cho đánh chén say sưa để xem cử chỉ, cho ở chỗ phiền tạp để xem thần sắc. Xem người đại khái như vậy, thì họa mới có thể biết được người.





TGPN
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 21:50:00M_Hằng>
2. Người xưa tham chính



CÁCH TRỊ DÂN





Tử Sản làm tướng nước Trịnh đã lâu năm, có lòng thương dân, lấy đạo khoan mà trị dân. Khi Tử Sản ốm nặng gọi Tử Thái Thúc đến bảo rằng:

Ta chết, tất nhà ngươi làm tướng nước Trịnh. Ngươi phải biết người có đức mới lấy đạo khoan hòa mà phục được dân, còn người thường phải lấy cách uy nghiêm mà trị dân mới được. Này ví như lửa nóng dân trông thấy mà sợ, cho nên chết vì lửa ít , nước mát dân khinh nhờn , cho nên chết vì nước nhiều. Thế mới biết khoan hòa là khó.

Mấy tháng sau, Tử Sản mất, Tử Thái Thúc thay làm tướng, không nỡ dùng nghiêm mãnh, cứ lấy đạo khoan hòa mà trị dân.

Không được bao lâu, trong nước sinh ra nhiều trộm cướp thường núp sau ở các đồng lầy mà lấy của giết người nhũng nhiễu lương dân.

Tử Thái Thúc hối lại nói rằng:

" Giá mà ta biết sớm theo nhời Tử Sản thì đâu đến thế này !“

Rồi liền đem quân đi đánh bắt bọn cướp ở đồng lầy mà giết hết. Từ đấy nước Trịnh mới bớt trộm cướp.

Đức Khổng Tử nói rằng: " Được lắm ! Chính khoan, thì dân nhờn, dân nhờn, thì lại phải dùng mãnh, mãnh thì dân tàn, tàn lại dùng khoan, khoan giúp cho mãnh, mãnh giúp cho khoan, có thế thì chính mới hòa được ".
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-09 09:50:27hiepelina>
Bài viết ngắn gọn và ý nghĩa. Đúng vậy ! lòng khoan dung cần phải đặt đúng chổ và đúng đối tượng. Đem lòng khoan dung mà "biếu" cho ác quỷ và mong biến nó thành thiên thần là điều hoang tưởng... khà khà... cho nên với huynh ,những loài hung tàn cần phải tiêu diệt tận gốc rễ.... Chuột lớn chuột bé gì cũng trả về hầm cống hết... khà khà.. [:D]

Cảm ơn Muội nha

Mến
W
Hiepelina

Trung tâm giết chuột http://www.vietland.net

HOANG VU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 21:50:54M_Hằng>
3. Người xưa khuyên bảo



VỢ RĂN CHỒNG



Án Tử làm tướng nước Tề, một hôm đi việc quan, có tên đánh xe theo hầu.

Vợ tên đánh xe nhòm qua khe cửa, thấy chồng tay cầm cái dù, tay cầm dây cương, mặt vác lên giời, dương dương tự đắc.

Lúc chồng về nhà, nàng xin bỏ đi: Chồng hỏi tại làm sao ? Nàng nói:

„Án Tử, người gầy thấp bé nhỏ làm đến Tướng nước Tề, danh tiếng lừng lẫy khắp thiên hạ, thế mà thiếp xem ông vẫn có ý trân trọng, nhún nhường, như chửa bằng ai. Chớ như chàng, cao lớn đẫy đà, chỉ mới làm được một tên đánh xe hèn hạ, khốn nạn, thế mà thiếp xem chàng đã ra dáng lấy làm vinh hạnh, tưởng không ai bằng nữa. Nên thiếp xin bỏ chàng, thiếp đi „.

Từ hôm ấy tên đánh xe bỏ được cái bộ vênh váo, chừa đi cái tính nông nổi. Án Tử thấy thế lấy làm lạ, hỏi. Tên đánh xe đem việc nhà kể lại: Án Tử bèn cất cho làm Đại phu .
Thân
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hiepelina

Bài viết ngắn gọn và ý nghĩa. Đúng vậy ! lòng khoan dung cần phải đặt đúng chổ và đúng đối tượng. Đem lòng khoan dung mà "biếu" cho ác quỷ và mong biến nó thành thiên thần là điều hoang tưởng... khà khà... cho nên với huynh ,những loài hung tàn cần phải tiêu diệt tận gốc rễ.... Chuột lớn chuột bé gì cũng trả về hầm cống hết... khà khà.. [:D]

Cảm ơn Muội nha

Mến
W



[:D] sí muội cũng thích mấy bài này, nên đem lên để cùng đọc , cùng ngẫm nghĩ...những chuyện thời nay, và thời xưa.. [:D]

Chúc huynh vui vẻ , cảm ơn huynh ghé chơi.


Bích Y

Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 21:51:54M_Hằng>
4. Người xưa suy ngẫm



ÂM NHẠC




Âm nhạc từ lòng người ta mà sinh ra: Lòng người có cảm giác, mới phát động ra âm. Âm tuy thành ở ngoài miệng, mà thực hóa từ trong lòng.

Cho nên, nghe âm thanh mà biết được phong tục, xét phong tục mà biết được chí hướng. Xem chí hướng mà biết được đạo đức, thịnh, suy, khôn, dại hay dở, đều hiện ra âm nhạc không giấu được ai. Bởi vậy, cứ lấy âm nhạc, mà nghiệm được một nước ra thế nào.

Đất xấu, thì cây cối khẳng khiu, nước đục, thì tôm cá gầy còm. Đời suy, thì lễ nghĩa phiền mà âm nhạc dâm. Những âm dâm đãng, tà khúc, những âm trên bộc trong dâu mà dưới dân gian lấy làm thích là nước loạn, mà trên vua chúa lấy làm vui, là đức suy.

Âm nhạc đã không có tiết tấu, không được trang nghiêm, thuần một màu dâm đãng đã xuất ra, thời chỉ cảm được cái lòng dâm đãng tà khúc mà rồi sinh ra bao nhiêu việc tà khúc gian nguy vậy.

Cho nên người quân tử để tâm vào đạo mà sửa lấy đức để làm âm nhạc , hòa nhạc để cho thành thuận, mà nhạc có hòa, thì mới chỉnh đốn được mọi việc
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 21:52:52M_Hằng>
5. Người xưa ứng xử



ÁO ĐƠN MÙA RÉT




Mẫn Tử Khiên mồ côi mẹ từ thưở nhỏ. Mẹ kế sinh được hai con trai, chỉ yêu con đẻ mà ghét Tử Khiên.

Mùa đông tháng giá, mẹ kế không cho Tử Khiên mặc áo mền bông, chỉ cho mặc áo mền hoa lau. Một hôm, Tử Khiên đẩy xe hầu cha, cha thấy co run rẩy thì quở mắng. Tử Khiên nín không dám nói. Cha giận đánh, ngờ đâu áo rách, bật hoa lau ra.

Cha thấy thế căm giận người vợ kế bạc đãi con mình, liền muốn đuổi đi.

Tử Khiên khóc mà van rằng:

Dì con mà còn ở lại, thì chỉ một mình con rét. Dì con mà phải đuổi đi thì ai may vá cho chúng con, có lẽ ba anh em đều không có áo, phải chịu rét cả.

Cha nghe nói, cảm động, bèn thôi không đuổi người vợ kế nữa. Và từ đó người vợ kế cũng có lòng thương yêu Tử Khiên như thương yêu con đẻ vậy.
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 21:54:31M_Hằng>
6. Người xưa lập luận




LÚC ĐI TRẮNG , LÚC VỀ ĐEN



Một hôm giời nắng, Dương Bố đi chơi. Khi ở nhà ra, thì mặc áo trắng. Đi được nửa đường, gặp trời mưa, quần áo ướt hết, mới vào ẩn mưa ở nhà một người bà con. Người ấy thấy Dương Bố ướt cả cho mượn cái áo thâm.

Một lúc giời tạnh, Dương Bố mặc áo thâm về nhà. Con chó trông thấy, vừa cắn vừa xua đuổi. Dương Bố giận, toan cầm gậy đánh.

Anh là Dương Chu chạy ra bảo:

„Đừng đánh nó làm gì ! Nó đuổi như thế cũng phải. Giả sử con chó trắng nhà ta, lúc đi thì trắng, lúc về thì đen, phỏng em có không lấy làm lạ mà không ngờ được không ? „
Thân
Đăng nhập để trả lời
0


khà khà.... Huynh vào phá Muội nha.... Huynh khóai chuyện chó trắng đen lắm , lâu rồi mới đọc lại.... Con chó còn biết phân biệt trắng đen...khà khà..... còn con người thì lấy đen làm trắng ha muội... Nếu có bài nào nói về yêu đương mùi mẫn thì cho huynh đọc nha.


Xì dầu huynh mến Sí muội (sí muội này ăn được không?) [:D][:D]


W
Hiepelina

Trung tâm giết chuột http://www.vietland.net

HOANG VU
Đăng nhập để trả lời
0
Hay quá sí.... tỷ ui, cho sí muội vào nhà nghe sí tỷ kể chuyện nha [:)][sm=----------------.gif][sm=40.gif][sm=44.gif] Hối lộ tí xíu để được nghe nhìu nhìu [8D]
Thân mến


[image]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/sig 01.JPG[/image]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-17 22:45:25M_Hằng>
cảm ơn huynh và tô tấm kưng ghé chơi [:D] , mời ăn kem trước khi trời vào lạnh nà [8D]

📎 F7A1607C26..272FB697
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 21:57:14M_Hằng>
7. Người xưa ứng đối



VẼ GÌ KHÓ



Có người thợ vẽ, vẽ cho Vua nước Tề mấy bức tranh.

Vua hỏi: Vẽ cái gì khó ?

- Thưa: Vẽ chó, vẽ ngựa khó.

- Vẽ cái gì dễ?

- Vẽ ma, vẽ quỉ dễ.

- Sao lại thế ?

Chó, ngựa ai cũng trông thấy, vẽ mà không giống, thì người ta chê cười, cho nên khó vẽ. Ma quỉ là giống vô hình, không ai trông thấy, tùy ý muốn vẽ thế nào cũng được, chả sợ ai bẻ, cho nên dễ vẽ.

Người nào bỏ những công việc nhật dụng thường hành, chỉ chăm làm những việc kỳ dị quái gỡ để lòe thiên hạ, thì cũng chẳng nào như người thợ chỉ vẽ ma, vẽ quỉ, nghĩa là tránh cái khó mà làm cái dễ vậy.
Thân
Đăng nhập để trả lời
0

khà khà...nếu thi vẻ,huynh nghĩ huynh khong thua ai đâu.... huynh vẻ 10 con giun trong vài giây là xong.... muội muốn học thì huynh chỉ cho.... [:D]

cái mớ kem muội tặng, nhỏ TT dành ăn hết rồi nè.... [:D]
Hiepelina

Trung tâm giết chuột http://www.vietland.net

HOANG VU
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hiepelina

khà khà...nếu thi vẻ,huynh nghĩ huynh khong thua ai đâu.... huynh vẻ 10 con giun trong vài giây là xong.... muội muốn học thì huynh chỉ cho.... [:D]



[:)]... huynh ui con giun..... hay trùn ở trong đất dzị [8D]..mí con này hong học vẽ đâu ! eo ui những động vật da trơn nhớt là nỗi ám ảnh của muội...[&amp;:]




khà khà...cái mớ kem muội tặng, nhỏ TT dành ăn hết rồi nè.... [:D]


phải chi huynh mím miệng lại còn tin...huynh cười sung sướng thế kia...mà còn đổ thừa tô tấm sí muội en dành với huynh àh....[8|]...xiệt tình làm đại ca người ta muh xấu ghê ta ơi...[:D]
Thân
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: M_Hằng





khà khà...cái mớ kem muội tặng, nhỏ TT dành ăn hết rồi nè.... [:D]


phải chi huynh mím miệng lại còn tin...huynh cười sung sướng thế kia...mà còn đổ thừa tô tấm sí muội en dành với huynh àh....[8|]...xiệt tình làm đại ca người ta muh xấu ghê ta ơi...[:D]


Hix....chỉ có sí tỷ mới hiểu rõ thui....đại ca này giọng hết cà lem vào miệng rùi đổ thừa là sí mụi dành ăn [:&#39;(][&amp;:][:(] Sí tỷ đem vài mũi phi tiêu phóng vào người đại ca dùm sí mụi nha [8D][:D]
Thân mến


[image]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/sig 01.JPG[/image]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 21:58:38M_Hằng>
8. Người xưa luận giải


NHÂN TRUNG DÀI SỐNG LÂU



Một hôm vua Vũ Đế nhà Hán nói với các quan rằng: „ Ta xem trong sách thường có nói: Người ta nhân trung dài một tấc, thì sống lâu một năm tuổi“.

Đông Phương Sóc đứng bên, phì cười. Các quan cho là vô phép.

Đông Phương Sóc cất mũ, tạ rằng:

" Muôn tâu Bệ hạ , kẻ hạ thần không dám cười Bệ hạ, chỉ cười ông Bành Tổ mặt dài mà thôi.

- Vua nói: Sao lại cười ông Bành Tổ ?

- Đông Phương Sóc nói: Tục truyền ông Bành Tổ sống tám trăm tuổi , nếu quả thực như câu trong sách tướng Bệ hạ vừa nói, thì nhân trung ông dài tám tấc, mà nhân trung dài tám tấc thì mặt ông dễ dài đến một trượng ".

Vua Vũ Đế nghe nói, bật cười, tha tội cho ông.
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 21:59:47M_Hằng>
9. Lời khuyên người xưa



NGƯỜI NƯỚC LỖ SANG Ở NƯỚC VIỆT



Hai vợ chồng người nước Lỗ, chồng khéo đóng giày, vợ khéo đan mũ, muốn đem nhau sang kiếm ăn ở nước Việt.

Có người đến bảo rằng: " Vợ chồng nhà bác đi chuyến này thế nào cũng cùng khổ ".

Người nước Lỗ hỏi: Sao bác lại nói thế ?

Người kia bảo:" Giày dùng để đi, mà người nước Việt đi chân không, không thích đi giày, mũ dùng để đội, mà người nước Việt để đầu không, không cần đội mũ. Vợ chồng bác làm giày, đan mũ giỏi thật, song đến ở nước người ta, người ta không dùng đến tài nghề của mình, thì làm thế nào mà không khốn cùng ? "

Hai vợ chồng người nước Lỗ nghe nói, không sang ở nước Việt nữa.
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 23:08:55hiepelina>
NGƯỜI NƯỚC LỖ SANG Ở NƯỚC LÃI


Hai vợ chồng người nước Lỗ, chồng khéo đóng giày, vợ khéo đan mũ, nhưng bán bao nhiêu vẫn không dồi dào tiền bạc.

Có người đến bảo rằng: " Vợ chồng nhà bác chuyên cần mà vẫn khổ vì thiếu ăn ".

Người nước Lỗ hỏi: Sao bác lại nói thế ?

Người kia bảo:" Thay vì bác làm giày dép thì theo tôi bác nên qua nước Lãi ThuQuan bán cóc ổi xoài,công chúa M_Hang của nước Thuquan mê món này lắm "

Hai vợ chồng người nước Lỗ nghe nói, đổi nghề bán cóc ổi tại nước LÃI ThuQuan...bao nhiêu công chúa MH đều thầu hết
[:D]
Hiepelina

Trung tâm giết chuột http://www.vietland.net

HOANG VU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-27 19:19:33M_Hằng>
oh..oh..oh.... bên kia 1 câu...bên ni sí muội chỉ 1 chiêu thui " át tàn canh gió lộng " [:@]


huynh xì dầu..tiếp chiêu....đến lúc nào....
📎 displaypic
Thân
Đăng nhập để trả lời
0


Huynh sẽ tiếp chiêu muội trọn kiếp này. Có bao nhiêu muội hãy xuất chiêu nha !
Cái pic muội tặng huynh là lúc huynh đang luyện môn công phu " Hàn Long Xập Xám Chướng "..
Khà khà.... nhờ chiêu này mà huynh mới sung túc ăn nhậu.... và nếu có nuôi thêm muội thì vẵn dư sức...
Cóc,ổi,xoài huynh sẽ vì muội mà hốt về đầy nhà,trái lành trái dập gì huynh cũng lua hết. [:D]

Tặng muội tấm pic lúc sư phụ mới lượm huynh mang về chùa nuôi ! thấy huynh dể nựng wá ha !
[:D][:D]





Hiepelina

Trung tâm giết chuột http://www.vietland.net

HOANG VU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-29 14:12:02M_Hằng>
Trích đoạn: hiepelina

Huynh sẽ tiếp chiêu muội trọn kiếp này. Có bao nhiêu muội hãy xuất chiêu nha !
Cái pic muội tặng huynh là lúc huynh đang luyện môn công phu " Hàn Long Xập Xám Chướng "..
Khà khà.... nhờ chiêu này mà huynh mới sung túc ăn nhậu.... và nếu có nuôi thêm muội thì vẵn dư sức...
Cóc,ổi,xoài huynh sẽ vì muội mà hốt về đầy nhà,trái lành trái dập gì huynh cũng lua hết. [:D]

Tặng muội tấm pic lúc sư phụ mới lượm huynh mang về chùa nuôi ! thấy huynh dể nựng wá ha !
[:D][:D]





[:D]]...ui...nhìn huynh lúc nhỏ...cute..như củ khoa môn áh [8D]...thấy là mún xắt.ttt từng khúc...[[sm=18.gif]----tạm thời cứ treo huynh lũng lẳng ......lâu lâu ghé vô thoi vài cái...để luyện công [8D]
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-29 14:20:32hiepelina>
khà khà...Muội nói muốn cắt huynh từng khúc...nhưng câu này vẫn chưa trọn nghĩa..mà muội phải nói tiếp là.. " sau đó muội lủm huynh ngọt xớt...nuốt tới đâu nghẹn tới đó " [:D][:D]

************

Tặng Muội câu chuyện nhỏ về Mẹ... huynh thì ít post nên mần biếng làm topic ,cho huynh ké chút trong nhà Muội ,đừng có nỡ lòng ' hất hủi" huynh nha muội.
Thương Mẹ cũng là cách học làm người phải không MH?

Hoa hồng tặng mẹ

Một người đàn ông dừng lại trước cửa hàng bán hoa để đặt mua hoa và gởi điện hoa về cho mẹ, người đang sống cách anh 200 dặm. Khi bước ra khỏi ôtô, anh chú ý đến một bé gái đang ngồi khóc nức nở.

Anh đến để hỏi xem có điều gì không ổn và bé gái trả lời: “Con muốn mua tặng một bông hồng đỏ cho mẹ. Nhưng con chỉ có bảy mươi lăm xu, mà một bông hồng giá tới hai đô la lận”

Người đàn ông mỉm cười rồi nói: “Lại đây nào, chú sẽ mua cho con một bông hồng”. Anh mua cho bé gái một bông hồng và đặt hoa gởi tặng mẹ anh. Khi họ chuẩn bị đi, anh đề nghị được đưa cô bé về nhà. Bé gái trả lời: “Vâng ạ. Chú có thể dẫn cháu đến gặp mẹ cháu”. Cô bé chỉ đường cho anh tới một nghĩa trang rồi cô đặt bông hồng lên trên một phần mộ mới xây.

Người đàn ông quay lại tiệm hoa, hủy bỏ dịch vụ điện hoa, rồi cầm bó hoa và lái xe hơn 200 dặm để về nhà tặng mẹ anh.


Sưu tầm
Hiepelina

Trung tâm giết chuột http://www.vietland.net

HOANG VU
Đăng nhập để trả lời
0
@ cảm ơn bài st của huynh, đọc rồi để thấy chút gì cay cay...đồng cảm... với những người sống xa cha mẹ hay chỉ còn có 1, hay là...phải mồ côi [:(]

àh...mà sắp đến trung thu..nên muội ghé nhà thả huynh..tự do áh [8D]...đi đâu thì đi..đi há...mà phải nhai hít 1 mớ bài nì cái đã ( như là bánh ân xá ...)...háháhá....[:D]....

ui..còn wên nữa merci các bài viết bên nhà kia....bài nào cũng làm muội...[:D] dội bạc đạn luôn áh...mà wên...tầm nã huynh là may áh [:D]
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-03 22:25:38M_Hằng>
10. Người xưa nhắc nhở



CÁCH CƯ XỬ Ở ĐỜI



Thầy Nhan Hồi hỏi đức Khổng Tử: " Hồi này muốn nghèo mà cũng được như giàu, hèn mà cũng được như sang, không phải khỏe mà có oai, chơi bời với người ta suốt đêm không lo sợ gì, muốn như vậy có nên không ?".

Đức Khổng Tử nói:

" Người hỏi như thế phải lắm. Nghèo, mà muốn cũng như giàu, thế là biết bằng lòng số phận không ham mê gì. Hèn, mà muốn cũng như sang, thế là biết nhún nhường và có lễ độ. Không khỏe, mà muốn có oai, thế là biết thận trọng, cung kính không nhầm lỗi gì. Chơi bời với mọi người mà muốn suốt đời không lo sợ, thế là biết chọn nhời rồi mới nói ".
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
11. Người xưa xử trí


TU THÂN



Thấy người hay thì phải cố mà bắt chước, thấy người dở thì phải tự xét để sửa mình.

Chính mình có điều hay thì phải cố mà giữ lấy, chính mình có điều dở thì phải cố mà trừ đi.

Cho nên người chê ta, mà chê phải, thì tức là thầy ta, người khen ta, mà khen phải, thì tức là bạn ta, còn người nịnh hót ta lại là người cưù địch hại ta vậy.

Cho nên người quân tử trọng thầy, quý bạn và rất ghét cừu địch, thích đều phải mà không chán, nghe nhời cạn mà biết răn …như thế dù muốn không hay cũng không được.
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
12. Lời lẽ người xưa



CON CÒ CON TRAI



Nước Triệu toan đánh nước Yên. Tô Tần, vì nước Yên, sang nói với vua nước Triệu là Huệ Vương rằng:

" Vừa rồi tôi đi qua trên bờ sông Dịch Thủy, tôi trông thấy con trai đang há miệng phơi mình ở trên bãi, có con cò ở đâu đến, mổ ngay vào thịt con trai. Trai liền ngậm miệng, cắp chặt lấy mỏ cò.

Cò nói: " Hôm nay không mưa, ngày mai không mưa, thế nào trai cũng phải chết. - Trai nói: Hôm nay không rút được mỏ, ngày mai không rút được mỏ, thế nào cò cũng phải chết ".

Hai bên găng nhau, chẳng ai chịu ai. Bỗng đâu có người đánh cá đi qua, trông thấy, chộp được cả trai lẫn cò…Nay mà nước Triệu đem quân sang đánh nước Yên, nước Yên tất phải chống lại. Hai bên đánh nhau lâu, hại người, tốn của, chắc là suy yếu cả.

Tôi e nước Tần thừa cơ ấy, đem quân chụp cả hai nước như người đánh cá chụp cả trai lẫn cò, thì lúc bấy giờ hối cũng không kịp. Dám xin nhà vua thử nghĩ kỹ xem „.

Huệ Vương cho là nói phải, bèn đình việc đánh Yên .
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
13. Một Kiểu Trách Móc Của Người Xưa


CỨU NGƯỜI LÚC NGUY CẤP



Trang Chu nghèo túng sang hỏi vay thóc Ngụy Văn Hầu. Ngụy Văn Hầu nói:

" Tôi có cái ấp, người ta sắp nộp tiền thóc, tôi sẽ cho ông vay ba trăm lạng, ông có bằng lòng không ?".

Trang Chu giận nói:" Khi Chu đến đây, đi giữa đường, nghe có tiếng gọi, ngoảnh lại trông, thì thấy một con cá đang ngắc ngoải trong cái vết bánh xe.

Chu này hỏi: Cá ở đây làm gì thế ? Cá đáp: " Tôi là Thủy Thần ở bể bên Đông mắc cạn tại đây, ông có thể cho tôi một bát nước để cứu tôi lúc nguy cấp này không ?

Chu này bảo rằng: Để tôi đi qua chơi nước Ngô, nước Việt, rồi tôi lấy nước sông Tây Giang về đón ngươi, ngươi có bằng lòng không ? Cá giận nói: Tôi đang cần đến nước, ông chỉ cho tôi được một ít là tôi sống. Nay ông nói như thế, đợi đến lúc ông về, thì dễ ông đến chỗ hàng cá khô đã thấy tôi đấy rồi ".
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
14. Người xưa can ngăn



KHÔNG NÊN SÁT PHẠT LẪN NHAU



Văn Quân đất Lỗ Dương sắp đem quân sang đánh nước Trịnh. Mặc Tử nghe thấy, đến can nói rằng:

Ví bây giờ trong đất Lỗ Dương này, tỉnh nhớn đánh tỉnh nhỏ, nhà nhớn đánh nhà nhỏ, giết người, lấy của lẫn của nhau, thì vua nghĩ ra thế nào ?

Văn Quân nói: Bao nhiêu người ở đất Lỗ Dương đều là tôi con của ta cả. Ví tỉnh nhớn đánh tỉnh nhỏ, nhà nhớn đánh nhà nhỏ, để cướp lẫn của nhau, thì ta đem trị tội thật nặng.

Mặc Tử nói: Bao nhiêu người trong thiên hạ đều là tôi con của giời cũng như bao nhiêu người trong đất Lỗ Dương là tôi con của nhà vua, nay nhà vua đem quân đánh Trịnh, thì há lại tránh khỏi được vạ giời hay sao !

Văn Quân nói: Sao tiên sinh lại ngăn ta đánh Trịnh. Ta mà đánh Trịnh là thuận cái ý của giời. Vua nước Trịnh ba đời giết cha, giời đã ra tay làm mất mùa luôn ba năm. Nay ta phải giúp giời mà giết Trịnh.

Mặc Tử nói: Vua nước Trịnh ba đời giết cha, giời đã ra tay làm mất mùa ba năm. Giời phạt như thế cũng đã là đủ. Nay nhà vua lại còn đem quân đánh Trịnh, mà nói rằng: " Ta đánh Trịnh là ta thuận ý giời " , thì là nghĩa thế nào ?

Ví như ngay đây có một đứa con ngang ngạch , cha nó cầm roi đánh nó, người cha bên láng giềng lại còn vác gậy ra đánh hôi và bảo rằng: " Ta đánh nó là thuận cái chí của cha nó ". Nói như thế thì có nghe được không ?
Thân
Đăng nhập để trả lời
0
Tu Thân

Thấy người hay thì phải cố mà bắt chước; thấy người dở thì phải tự xét xem có dở như thế không để mà sửa đổi.

Chính mình có điều hay, thì phải cố mà giữ lấy; chính mình có điều dở thì phải cố mà trừ đi.

Người chê ta, mà chê phải, tức là thầy ta; người khen ta, mà khen phải, tức là bạn ta; còn người nịnh hót ta lại là người cừu địch hại ta vậy.

Cho nên người quân tử trọng thầy, quý bạn và rất ghét cừu địch, thích điều phải mà không chán, nghe lời can mà biết răn... như thế dù muốn không hay cũng không được.

Kẻ tiểu nhân thì không thế. Cứ ghét người chê mình; rất dở mà lại thích người khen mình; bụng dạ như hổ lang, ăn ở như cầm thú, mà thấy người ta giỏi lại không phục, lại không bằng lòng; thân với kẻ siểm nịnh, xa cách kẻ can ngăn, thấy người chính trực thì cười, thấy người trung tín thì chê... Như thế dù không muốn không dở cũng không được

(Tuân Tử)

*HP ghé thăm sis M_Hằng, góp với sis một bài vừa chôm được [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
Một vị tăng trước khi qua đời, có người bạn cũng là vị thiền sư đến viếng thăm và nói:

- Tôi sẽ độ cho huynh.

Vị tăng đáp:

- Tôi đến đây một mình và sẽ ra đi một mình. Huynh có thể giúp tôi được gì?

Thiền sư đáp:

- Nếu huynh cho rằng huynh thực sự có đến và có đi, thì đó vẫn là ảo tưởng. Hãy để tôi chỉ cho huynh con đường không đến và cũng không đi.

Với những lời này, thiền sư đã chỉ cho bạn mình một con đường trong sáng thênh thang của cảnh giới bất sinh bất tử. Và vị tăng mỉm cười ra đi.
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»