📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chuyện Cười

Thư gởi người yêu

13 trả lời, 565 lượt xem — Trang 1 / 1
dear darling của em!!!!

Anh có biết không sau một thời gian thăm dò thị trường ...làm một bản cáo báo đầy đủ của người tiêu thụ....và biết rõ tiềm năng to lớn của anh .... Nên em dốc hết sức để đầu tư vào anh... và em mong sẽ là chủ đầu tư độc quyền của anh .....

Khỏi phải nói thì ai ai cũng công nhận là em wé dễ ...ghét, nhưng em biết đối dzí anh iu e hết sức đáng ...đánh. Em hĩu anh iu rất lo chiện tương lai của ta ko bít "đi đâu dze đâu", thật ra anh ko cần lo lắng gì cả mọi chiện đã có em. Em bảo đảm đời anh mà có em mọi chiện sẽ đâu vào đấy ... chiện ăn thì wa' dễ mỗi ngày 3 bữa hết lang thang đến nhà bà dì lại đến nhà ông chú ..mà như thế mới hay chứ...chiện tiền nong anh iu càng khỏi fai lo mỗi ngày em lĩnh lương dc 2000 cộng thêm tiền nc mắt... dc gan 500d ... nên mỗi khi anh iu thèm ăn chè chúng ta sẽ ra đầu hẻm ngồi nhìn ngư` ta ăn thoải mái .... nếu cuối tuần anh iu thấy buồn em sẽ dắt đi công viên chơi xích đu dzua dzui dzua ko o nhiễm mtruong ....v.v.v

in the end em xin cam kết em sẽ lo lắng đầy đủ cho anh trọn đời ... mỗi năm sẽ cho anh tắm 3 lần...cứ hai năm sắm cho anh một bộ đồ....bảo đảm chúng ta sẽ sống rất chi la hạnh phúc "Co' em đời anh sẽ thăng hoa" (my slogan)

p/s em rất mong nhận dc cái gật đầu của anh

Đăng nhập để trả lời
0
Thơ tình của giáo viên địa lý

Nhờ mai mối, một thầy giáo dạy môn Địa lý làm quen được với một cô gái. Sau khi gặp nhau thì cô gái đi học xa, thầy giáo bèn viết thư cho nàng:

"Em yêu thương, tuy chúng ta chỉ mới gặp nhau một lần nhưng em tựa như nam châm đã hút lấy hồn anh. Em biết anh dạy môn Địa, nếu dùng Địa lý để ví von thì em là Đông bán cầu, còn anh là Tây bán cầu, hai ta hợp nhất sẽ trở thành một quả địa cầu hoàn chỉnh".

Không lâu sau, thầy nhận được thư trả lời: "Nếu vậy thì cả trái đất này chỉ có anh và em thôi sao? Thế thì buồn chết, em không chịu đâu!...".[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm sự của một người... đã chết

Tôi và nàng sinh ra đã là hàng xóm của nhau. Tôi hơn nàng một tuổi. Khi hai đứa còn bé tí, con nhỏ đó đi đâu cũng bắt tôi đi kèm với lí do... sợ ma, cho dù nó đi học giữa ban ngày trời nắng chang chang mà vẫn sợ ma như thường. Bố mẹ hai đứa thì luôn miệng: “Anh lớn thì phải chiều em nhỏ, nó là con gái hay sợ...”.

Chúng tôi lớn lên, khi học cấp ba tôi học hơn cô hàng xóm một lớp. Trường cách nhà chúng tôi chỉ vài cây số, vậy mà buổi nào cô ta đi học thêm hay học về muộn là y như rằng bắt tôi đi cùng, kèm về tận nhà vì cô ta... sợ ma!

Rồi tôi lên thành phố học một trường công nhân kỹ thuật, năm sau nàng vào đại học. Tưởng vậy là yên thân. Ai dè vào ngày lễ ngày tết, nghĩa là những dịp về quê là tôi lại đưa nàng về, vì “đi tàu đêm em sợ ma lắm”. Trời!? Trên tàu đông như hội mà còn sợ ma thì... ma nào nó chịu cho thấu? Nhưng bạn bè hai đứa bảo: “Là con trai phải ga-lăng chứ?”. Vậy là tôi lãnh đủ, suốt ngày phải ga... lăng xăng!

Gần nhau nhiều đâm ra... quen hơi, thế là chúng tôi yêu nhau từ thủa nào không rõ. Khi đã yêu nhau, ngoài ma ra thì nàng còn sợ đủ thứ trên đời. Dĩ nhiên tôi đã trở thành “xe ôm” chuyên nghiệp cho nàng hết ngày đến đêm, từ hè qua đông, đi đâu cũng có nàng bên cạnh. Nàng như cái bóng của tôi vậy. Ồ không, nếu tắt đèn thì cái bóng của tôi sẽ biến mất, chứ những lúc như vậy “cái bóng” sống lại càng gần hơn mới khổ!

Thời gian trôi đi, chúng tôi lấy nhau. Bây giờ thì ban ngày tôi đã được tự do đôi chút vì hai vợ chồng làm khác cơ quan. Nhưng đêm về thì... “Anh ơi, con nó muốn tè, anh ra sân lấy bô giúp em, ngoài sân có tiếng cọt kẹt, em sợ... ma lắm”. Rồi: “Anh ra vườn nhổ cho em mấy cây cỏ mực để em giã cho con uống, ngoài vườn yên lặng như... có ma ấy, em sợ lắm...!”

Thế đấy, nghĩa là trong không gian chỉ có hai trạng thái: “yên lặng và “có tiếng động” thì vợ tôi đều quy cho ma cả!

Rồi con cái chúng tôi lớn lên, chúng lấy vợ lấy chồng, khi chúng tôi lên chức ông bà thì cả hai về hưu. Bây giờ thì bà lão nhà tôi càng sợ ma tợn, bả bảo giờ già yếu rồi nên ma nó đụng nhẹ cái là mình “đi đời nhà ma” ngay! Vậy là tôi phải làm mọi việc thay bà ấy mỗi khi đêm đến!

Sinh - lão - bệnh - tử không ai thoát khỏi quy luật của tạo hoá. Hơn 80 tuổi thì tôi chết. Ba năm sau thì bà nhà cũng đi theo tôi, con cháu chôn chúng tôi cạnh nhau. Sau ba năm sống, à quên, chết yên tĩnh thì bây giờ tôi lại bị bả quấy rầy. Vào buổi tối bà ấy đi đâu cũng bắt tôi đi theo.

- Tôi đi thăm ông Phèng mới mất sáng nay đây, trời tối lắm, ông đi với tôi nhé!

Tôi cười: - Bây giờ bà đã là... ma như người ta rồi thì bà còn sợ cái gì nữa?

- Nhưng tôi sợ... người lắm!

- Rồi, sống thì sợ ma, chết lại sợ người, mà người có gì phải sợ?

- Ban đêm họ tập hợp từng toán ra đắp mộ giả để đòi tiền đền bù, nghe nói người ta sắp quy hoạch di dời khu nghĩa địa này.

Ra thế! Một hôm bà ấy bảo:

- Ông này, ở cuối xóm có hai đôi vừa cưới nhau, tôi với ông đầu thai vào hai nhà đó nhé?

- Cũng được, nhân lúc người ta chưa di dời hài cốt chúng ta. Trên trần gian thì cưới chạy tang, ở đây ta đầu thai chạy... quy hoạch, vui thật. Nhưng bà tính sao?

- Hồi còn sống, ông cứ than khổ vì đi đâu cũng bị tôi bám theo, vậy lần này ta đổi giới tính cho nhau...

Chà, đúng là khôn như... ma. Bà đừng hòng tranh phần ngon nhé, chỉ vì thoát khỏi cảnh bị bà bám riết mà tôi không được hưởng bao nhiêu thú vui: ăn nhậu, cà phê cà pháo, tự do đi đêm về hôm, tự do tán phét, vừa bia bọt vừa xem bóng đá, ngắm các em cẳng dài... ư? Đừng hòng!

Thế là tối hôm sau tôi trốn vợ lên trần gian đầu thai trước!

Chuyện đã hơn 20 năm rồi, bây giờ thì tôi đang ngồi viết tâm sự này đây. Điện thoại của tôi đang “tò te tí”, xin lỗi tôi phải dừng lại, vì cô bạn đang nhắn tin bảo đưa cô ấy về, tính cô ấy hay sợ ma lắm!
Đăng nhập để trả lời
0
Thi nhịn đói

Một cuộc thi nhịn đói được tổ chức. Thành phần tham dự gồm : một nhà sư Trung Quốc, một tu sĩ Ấn Độ và một sinh viên Việt Nam. Mỗi người sẽ bị nhốt trong một căn phòng đóng từ bên ngoài và sẽ phải nhịn ăn, nhịn uống hoàn toàn; nếu ai không chịu đựng nổi nữa thì bấm một nút ở trong phòng, sẽ có người cho ra. Ai chịu được lâu hơn thì thắng.
Cuộc thi bắt đầu, nhà sư Trung Quốc biết võ Thiếu Lâm nên đã vận dụng khí công, người này chịu được mười lăm ngày thì bỏ cuộc.
Tu sĩ Ấn Độ rất quen với những kiểu hành xác nên nghĩ rằng mình đã chắc phần thắng. Được một tháng, tu sĩ Ấn Độ ấn nút và thực sự kinh ngạc khi anh sinh viên Việt Nam vẫn chưa ra.
Một tháng 5 ngày, vẫn chưa thấy dấu hiệu gì từ anh sinh viên. Một tháng 10 ngày, vẫn vậy. Đến một tháng 15 ngày, ban tổ chức vì sốt ruột nên quyết định tự mở cửa để chúc mừng người thắng cuộc. Trong phòng là một hình người da bọc xương, miệng thều thào:
-Cái...cái...nút...hư...hư...rồi!!! [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Nhận diện phim các nước:

- Không biết võ công + té núi + học võ công + trả thù = Kiếm hiệp Hồng Công

- Tình cờ gặp mặt + yêu nhau + chàng (hoặc nàng) chết vì ung thư hoặc máu trắng = Phim Hàn Quốc

- Nhiều cảnh đánh nhau + nhiều cảnh hun nhau + trả thù = Phim hành động Mỹ

- Oan gia + cãi nhau + khóc sướt mướt + thành đôi = Phim tình củm Đài Loan

- Tình tiết chậm chạp + hút thuốc + hun nhau + tắt đèn + hổng biết = Phim VN

- Cảnh phim hòanh tráng + diễn viên đẹp + hổng hiểu gì hết = Phim đoạt giải Oscar

...

Và, không có nội dung + diễn viên chỉ từ 1 đến 1 nhóm ít người + diễn đúng 1 cảnh duy nhất + ít nói (chỉ la) mà vẫn hấp dẫn người xem = phim... xxx [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Quay cóp phải ứng với 6 điều sau: Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, Dũng

Nhân: Khi bạn bè quay cóp bị bắt, phải tỏ ra thông cảm và làm ra vẻ mặt an ủi. Đó gọi là Nhân.

Nghĩa: Khi mình quay cóp bị bắt....thà chít cũng hông khai bạn bè mình ra. Đó gọi là Nghĩa.

Lễ: Đừng bao giờ cao điểm hơn người đã chỉ bài cho mình...để lần sau được chỉ típ đó gọi là Lễ.

Trí: Trong lúc thi phải quan sát triệt để chỗ đứng của giám thị đồng thời lắng nghe bốn phương tám hướng các đáp án của bạn bè....đấy gọi là Trí.

Tín: Đừng bao giờ nghi ngờ đáp án trong khi quay cóp, phải luôn tin tưởng đáp án trong tài liệu là chính xác. Đó gọi là Tín.

Dũng: Cho dù giám thị đi tới đi lui bên cạnh thì mặt mày vẫn không biến sắc,vẫn điềm nhiên...quay cóp tiếp. Đó gọi là Dũng


Còn phải có Tam Tài nữa là Thiên thời , Địa lợi, Nhân hòa

Thiên thời: thiên là trời, tức là thầy cô - giám thị, gặp hôm nào trời có bão thì đừng way.....

Địa lợi: chỗ ngồi thuận lợi, thường là mấy bàn giữa, ở sát tường- chứ bàn đầu hay bàn cuối thì fải có năng lực cao mới way, năng lực thấp thì bỏ đi, thà bị Zero còn hơn bị hạnh kiểm xấu

Nhân hòa: cái nì là bạn bè xung wanh, gặp mí đứa biết che chở và cảnh báo kịp thời thì mới có cơ hội way, chứ gặp mí huynh cứ bô bô cái miệng => làm cho Thiên chú ý thì dù có Địa lợi cũng là đồ bỏ...Nhân thì dễ tạo - ra đường mời nó ly chè hay tô phở

Hòa: la chan hòa giữa mọi người trong lớp có đứa hông quay thì cũng đừng nói la nó chảnh, mà trong các đứa quay cop thi cũng phân biệt người hay kẻ dở nên chưa chắc được muời điểm tròn vo. Ko nên phân bì, mà dù thấy mấy đứa quay hơn điểm mình cũng đừng nên tức kẻo bị uất ức mà sinh mụn nhọt.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-10 20:33:02Tiểu thư nhàn rỗi>
18 cách Tỏ Tình Ngày Xưa!

1. Hôn lên đầu: Anh rất mến em
2. Hôn lên tai: Thật loãng moạn
3. Hôn lên môi: Anh yêu em
4. Hôn lên cổ: Anh muốn em
5. Hôn lên má: Bạn bè
6. Hôn lên vai: Em đẹp lắm
7. Hôn lên trán: Sự an ủi
8. Hôn lên mũi: Em tuyệt dịu
9. Nghịch tóc: Anh không thể thiếu em
10. Nắm tay: Anh rất hạnh phúc
11. Thổi v� o tay: Bắt đầu lo lắng
12. Ôm ngang hông: Anh rất cần em
13. Cười tủm tỉm: Bạn làm anh ta vui vẻ và hạnh phúc
14. Nhìn đấm đuối: Hãy hôn anh đi
15: Siết chặt tay: Đừng xa anh đêm nay
16. Cười lớn sảng khoái: Anh rất vui được ở bên em
17. Tặng 1 chiếc nhẫn: Anh muốn sống với em trọn đời
18. Ôm chặt: Em sẽ là của anh mãi mãi

Và nay...

1. Hôn lên đầu: Cho anh chùi miệng chút nha
2. Hôn lên tai: Coi chừng mất đôi bông
3. Hôn lên môi: Can I have a taste of what you are chewing ?
4. Hôn lên cổ: Coi chừng mất sợ dây chuyền
5. Hôn lên má: I like to smell your facial powder
6. Hôn lên vai: Em lùn wá em ơi!
7. Hôn lên trán: Sự an ủi
8. Hôn lên mũi: I have a doublemint gum in my mouth want to smell it ?
9. Nghịch tóc: Em có ch� không em ?
10. Nắm tay: Don't leave me, I might get lost
11. Thổi vào tay: It's so Cold
12. Ôm ngang hông: Pls don't hit me. I'm sorry
13. Nhìn đắm đuối: Cho anh mượn tiền ăn Lunch nha!
14. Cười tủm tỉm: Are you sure you don't want me to pay for the dinner?
15. Siết chặt tay: Anh sợ bị kidnapped lắm!
16. Cười lớn sảng khoái: Your jokes are so funny
17. Tặng một chiếc nhẫn: I want you to take care of me for the rest of my life .
18. Ôm chặt: I'm so scared
Đăng nhập để trả lời
0
Bà chủ nhà và ông thợ chụp hình

Hai vợ chồng kia rất yêu thuơng nhau, sau 10 năm thử thách bà vẫn chưa có bầu. Cuối cùng ông đồng ý nhờ một nguời đàn ông khoẻ đẹp để cấy giống. Mọi chuyện đã sắp đặt, giờ hành sự đến, ông rời nhà và dặn vợ sẽ có nguời tới làm phận sự, bà cứ tự nhiên tiếp đãi ân nhân.

Trong khi ấy, một nhiếp ảnh gia chuyên chụp hình trẻ em dạo trong vùng tới gõ cửa. Chủ và khách thuộc diện mau mồm miệng. Khách chưa kịp mở lời, chủ đã vồn vã mời vào, bà nhanh nhẩu:
- Tôi biết ông là ai, đến đây làm gì, tôi đang chờ ông đây, xin ông cứ tự nhiên.
- Thật vậy sao, hôm nay tôi có chuơng trình giảm giá đặc biệt, sản phẩm trẻ em là chuyên nghiệp của tôi, bảo đảm không vừa ý không tính tiền bà.
- Thế tốt, đó là điều vợ chồng tôi mong muốn. Xin ông cho biết mình sẽ làm việc ở đâu?
- Bà cứ yên tâm, theo kinh nghiệm của tôi, phải làm hai cái trong bồn tắm, trên bàn ăn, duới bếp và sau đó có thể bò càng duới sàn nhà.
- Trong bồn tắm? Duới sàn nhà? Chồng tôi chưa bao giờ làm như thế, hèn gì.....
- Thưa bà nghề chúng tôi không bảo đảm làm đâu trúng đó, tôi phải thử 5,7 kiểu, mỗi vị trí 1-2 cái, càng nhiều góc cạnh khác nhau, càng hy vọng mang lại kết quả tốt.
- Chồng tôi xưa nay chỉ có một chỗ, làm hoài một kiểu hèn chi...Nếu vậy, xin ông làm liền, tôi nóng lòng lắm rồi.
- Thưa bà, nghề này không cho phép chúng tôi vội vã, mặc dầu chỉ cần 5-10 phút, nhưng thiếu sự chuẩn bị, kết quả sẽ hong làm bà thỏa mãn.
- Phải rồi, chồng tôi không có kinh nghiệm, ông ấy vội vội vàng vàng, phụp một cái là xong, hèn chi...
- Thưa bà, tôi không dám chê ông nhà, nhưng hành nghề như vậy hèn gì trong nhà bà không có một sản phẩm nào ra hồn.
- Phải rồi, chúng tôi cũng muốn có hình ảnh con cháu cho đỡ buồn.

Anh phó nhòm mở cặp lấy ra mấy tấm hình trẻ em. Chỉ một tấm chụp trong sân truờng:
- Thưa bà, cái này chúng tôi làm việc ở sân truờng.
- Ấy chết, ai lại làm ở nhà truờng, không sợ cảnh sát sao?
- Không sao thưa bà, lúc làm cái này chúng tôi chuẩn bị sẵn từ ngoài, vào tới là phụp liền, cảnh sát cũng khoái đứng xem chúng tôi làm suốt buổi !

Phó nhòm đưa tấm hình khác chụp em bé sinh đôi:
- Cặp sinh đôi này thật là khó khăn, bà mẹ các cháu không giữ nổi, chúng tôi làm suốt ngày.
- Trời đất, làm gì mà giữ không nổi !
- Dạ phải, bà ấy luôn chân luôn tay, hai đứa không đứng yên một chỗ, đứa này xáp vô là đứa kia đã ra, cứ thế, lăng xăng mãi, mệt quá, hai đứa vừa ngồi chụm lại, tôi phụp một cái, thật bất ngờ mà lại đẹp thế này.

Đưa tấm hình em bé khác chụp ngoài công viên:
- Bé này, thưa bà tôi đã mất 4 tiếng đồng hồ làm ngoài công viên, còn hư cả đồ nghề nữa.
- Ông nói sao? Làm tới 4 tiếng đồng hồ? còn hư cả đồ nghề nữa?
- Dạ phải, thưa bà thằng nhỏ nhúc nhích quá, tôi phải chui vào bụi rậm, chỉ lòi đồ nghề ra, vì nặng, tôi phải để đồ nghề trên cái nạng, thằng nhỏ nhúc nhích sàng qua sàng lại lia chia, rung chuyển cả mặt đất, đồ nghề mất thăng bằng rơi xuống, đụng phải tảng đá làm tôi thót cả ruột gan.
- Thôi đuợc, tôi đã xem sản phẩm của ông, mình bắt đầu đuợc chưa, tôi cũng chịu hết nổi rồi.
- Thưa bà, xin bà 5 phút, tôi ra xe lấy cái tripot, cái nạng để đựng đồ nghề.
- Trời ơi, đồ nghề của ông phải chống nạng hay sao?
- Thưa bà, cái cà nông ( camera cannon) của tôi vừa dài vừa nặng, tay tôi cầm không nổi. Ấy...ấy....bà sao vậy?

Nghe tới đó, bà chủ nhà kinh hoàng, bủn rủn tay chân té xuống sàn nhà nằm sùi bọt mép
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Tiểu thư nhàn rỗi
Và, không có nội dung + diễn viên chỉ từ 1 đến 1 nhóm ít người + diễn đúng 1 cảnh duy nhất + ít nói (chỉ la) mà vẫn hấp dẫn người xem = phim... xxx [:D]

Cái này TTNR "Sưu tầm" hay là "kinh nghiệm thực tế" vậy?[8|][:D]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: RUOI

Trích đoạn: Tiểu thư nhàn rỗi
Và, không có nội dung + diễn viên chỉ từ 1 đến 1 nhóm ít người + diễn đúng 1 cảnh duy nhất + ít nói (chỉ la) mà vẫn hấp dẫn người xem = phim... xxx [:D]

Cái này TTNR "Sưu tầm" hay là "kinh nghiệm thực tế" vậy?[8|][:D]


R thắc mắc cái chuyện này chi dzị?[8|][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Gửi người E yêu !

Một ngày buồn như con chuồn chuồn , tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen. Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu.

Ðêm nay trăng cao tít mít, anh ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh .Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.

Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăncuđơ, không có tiền mà phải xài card.

Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, ủa nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : "Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không". Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :" Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng". Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi , không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa. Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng ...

Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.
J

Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại
như ngày hôm qua.


Đăng nhập để trả lời
0
Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:

"Đám ruộng hai bờ ở đầu hông
Lâu ngày không cấy chỉ để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cấy hộ có được không?"

Ông chồng đọc xong trả lời:

"Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cấy hộ chết với ông"

Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ tiếp:

"Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "

Ông chồng hồi đáp:

"Biết là ruộng lâu ngày để không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"

Bà vợ rằng:

"Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông về vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch có sướng không"

Ông chồng bực mình:

"Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rãnh ông gieo giống
Chứ còn kẻ khác cấm cho trồng "

Bà vợ chịu không nổi... gửi tiếp :

"Ông à... cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê mình cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch... thế là xong"

Ông chồng tức giận điên người:

"Cỏ dại có mọc lên quá mông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông về lúc đó biết tay ông"

Bà sợ quá xuống nước năn nỉ:

"Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng
Ông về gấp gấp có nghe không?
Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn
Ông về tưới hộ tôi trả công!"

Chồng nghe thế liền đáp lại:

"Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng
Bà mà léng phéng chết với ông
Ông về ông cấy cho tơi xốp
Cho thỏa bao ngày bà đợi mong"

Hôm sau, chồng nhận được thư vợ như sau:

"Luật mới ban hành ông biết ko?
Ruộng mà không cấy sẽ sung công
Vậy ông thu xếp mà về sớm
Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông"





http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=197164

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=198040
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: SGLT

Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:

Haha... Mỗi chuyện "cấy lúa" mà thơ thẩn hay ghê! [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
mời các bạn click vào link này xem ha

http://blog.360.yahoo.com/blog-88dLzIc8cK6EH6zNHYLN?p=454
Đăng nhập để trả lời
0