📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Khoa Học Phổ Thông

Không Khí

10 trả lời, 1.167 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-10 16:45:25HongYen>
Vụ một hộ dân bị nhiễm xạ tại Hà Nội: Nguồn phóng xạ bị bỏ quên trong kho đồ cũ

23:40:44, 07/07/2006

.......

Năm 1995, chính ông Thuận là người cho mang hòm đựng nguồn phóng xạ này lên tầng 6. Sau đó, ông Thuận lên chức Giám đốc Trung tâm Công nghệ tinh chế nhưng nguồn phóng xạ trên vẫn không được cất vào kho đặc biệt mà chỉ để ở nhà kho tầng 6 (có khóa cửa ngoài) của Viện. Suốt 9 năm trời (từ 1995-2004), nguồn phóng xạ thừa nằm lẫn với các vật tư, thiết bị hỏng đang chờ thanh lý khác. Tháng 2/2004, ông Thuận bàn giao chức Giám đốc Trung tâm Công nghệ tinh chế cho ông Nguyễn Bá Tiến để lên chức Phó viện trưởng Viện CNXH. Đến khi có việc sửa chữa các nhà kho ở tầng 6, các đơn vị cấp dưới vẫn không biết gì về thông tin quan trọng ấy. Ngày 26/5, một nhân viên xây dựng vào sửa nhà, thấy hộp sắt tây nằng nặng đã cuỗm luôn đi bán sắt vụn để lấy 25.000 đồng.

"Tại sao lại nhập một nguồn phóng xạ có chu kỳ bán rã dài đến 13,5 năm như Eu -152 với cường độ lớn hơn yêu cầu về để làm thí nghiệm? Mà khi không dùng nữa, trong 9 năm sau cũng không dán nhãn hoặc ghi thông tin cảnh báo nguy hiểm? Trách nhiệm này thuộc về ai?" - một cán bộ công tác lâu năm tại Viện CNXH đặt câu hỏi.

Là một cơ quan nghiên cứu phóng xạ, đáng ra Viện CNXH phải có lực lượng bảo vệ an toàn nghiêm ngặt, tuy nhiên, khi muốn vào Viện này, người ta chỉ cần nói là vào giao dịch với một... công ty khác.

.....

Káp Thành Long - Việt Chiến

http://www.thanhnien.com.vn/Xahoi/2006/7/8/154909.tno
Đăng nhập để trả lời
0
13 Tháng 9 2006 - Cập nhật 20h48 GMT




Nghiên cứu mới về tác động mặt trời


Matt McGrath
Phóng viên chuyên về môi trường của BBC


Hiện tượng trái đất nóng lên kéo theo những biến đổi về khí hậu

Một nghiên cứu mới đây đã đặt ra câu hỏi về tác động của mặt trời đối với chuyện thay đổi khí hậu trái đất.
Viết trong tạp chí Nature, các khoa học gia từ Mỹ và châu Âu nói rằng những thay đổi về ánh sáng của mặt trời chỉ có tác động tối thiểu lên hiện tượng trái đất nóng lên trong 300 năm qua.

Họ tuyên bố rằng các hoạt động của con người trong việc đốt các loại nhiên liệu hoá thạch mới đóng vai trò quan trọng trong việc làm tăng nhiệt độ trái đất.

Tranh cãi

Những người hoài nghi về vai trò của con người trong việc làm thay đổi khí hậu toàn cầu thường chỉ ra rằng mặt trời mới là nguyên nhân tại sao trái đất lại nóng lên.

Những người ủng hộ quan điểm này lý luận rằng nhiệt độ thay đổi trên trái đất là có liên hệ trực tiếp với việc gia tăng các hoạt động của mặt trời; họ cho rằng mặt trời sáng hơn thì sẽ làm trái đất nóng hơn, đặc biệt trong vòng 100 năm qua.

Giờ đây các nhà nghiên cứu từ châu Âu và Hoa Kỳ đã đánh giá xong các dữ liệu về khí hậu và mặt trời trong vòng một thiên niên kỷ qua.

Họ có khả năng đánh giá tác động của mặt trời bằng cách đo một dạng nguyên tử mà các hoạt động của mặt trời tạo ra.

Họ kết luận rằng những thay đổi về ánh sáng mặt trời nói chung ít có tác động tới việc gia tăng nhiệt độ của trái đất.


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worldnews/story/2006/09/060913_solarenergy_climate.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
09 Tháng 10 2006 - Cập nhật 11h22 GMT

Cảnh báo khí hậu Á châu


Bầu trời Kuala Lumpur mờ đục vì ô nhiễm


Các nhà khoa học cảnh báo hàng triệu người ở châu Á-Thái Bình Dương có thể bị mất nhà cửa vì và bão và lũ lụt nhiều hơn do nhiệt độ địa cầu biến đổi.
Các nhà khoa học thuộc cơ quan nghiên cứu CSIRO của Úc nói rằng khí hậu địa cầu biến đổi sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến an sinh và kinh tế của các nước trong khu vực.

Một phúc trình của CSIRO nói rằng thiếu hụt lương thực và nước triền miên cùng với dịch bệnh có thể tác động đến phát triển kinh tế của một số nước.

Đất đai xói mòn và các vùng dân cư bị lấn chiếm do mực nước biển dâng cao có thể làm cho hàng triệu người mất nơi cư trú, phúc trình nói.

Đây là kết luận của một cuộc nghiên cứu do liên minh các tổ chức phát triển môi trường và giáo hội tài trợ.

Bản phúc trình tiên đoán từ nay đến năm 2030 nhiệt độ trái đất tăng 2 độ C, và đến năm 2070 tăng 7 độ.

Các nhà khoa học đổ lỗi cho những nguyên nhân đã được nói đến từ lâu như các loại khí gây hiệu ứng nhà kính, thí dụ CO2, phó sản của việc đốt than đá và xăng dầu.

Phúc trình của CSIRO nói sức tăng trưởng nhanh chóng tại các nước như Trung Quốc và Ấn Độ đã nâng cao đời sống của dân chúng, nhưng việc tiêu thụ năng lượng cũng tăng theo, làm khí hậu biến đổi.

Các nhà nghiên cứu tiên đoán nhiệt độ có thể tăng nhanh hơn tại một số vùng phía bắc Pakistan và Ấn Độ cũng như tại miền tây Trung Quốc.

Mực nước biển từ nay đến năm 2030 có thể tăng đến 16cm, và đến 50cm vào năm 2070, bản phúc trình tiên đoán.

Các nhà khoa học nói nếu mực nước biển tăng 1m sẽ có từ 75 đến 150 triệu người ở Á châu-Thái Bình Dương mất nơi cư trú.

Những nơi bị đe dọa nhiều nhất theo các nhà nghiên cứu là các vùng châu thổ thấp ở Bangladesh, Ấn Độ, Việt Nam và Trung Quốc, cũng như các đảo quốc nhỏ trong Thái Bình Dương.

Phúc trình của CSIRO nói nhiệt độ thay đổi và vũ lượng gia tăng sẽ ảnh hưởng đến sự sinh sản của muỗi khiến cho thêm hàng triệu người bị những bệnh do muỗi truyền đi như sốt rét và sốt xuất huyết.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/regionalnews/story/2006/10/061009_asiaweather.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
LHQ: Lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kiếng vẫn tiếp tục tăng cao

31/10/2006



Một cuộc nghiên cứu mới về môi trường do Liên Hiệp Quốc thực hiện nói rằng lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kiếng do các nước công nghiệp hóa gây ra vẫn tiếp tục tăng cao. Các nhà nghiên cứu kêu gọi chính quyền các nước công nghiệp hóa hãy làm nhiều hơn nữa để hạn chế lượng khí thải độc hại này.

Ủy Ban Liên Hiệp Quốc nghiên cứu những thay đổi thời tiết, có trụ sở đặt tại Bonn, Đức Quốc, đã công bố một phúc trình hôm thứ Hai, và cùng lúc Anh Quốc cho ra mắt một cuộc nghiên cứu kinh tế song song về tác động của tình trạng không kiềm hãm khí thải gây hiện tượng nhà kiếng.

Phúc trình của Liên Hiệp Quốc nói rằng khí thải có tác động giam hãm hơi nóng, phát xuất từ 40 quốc gia khác nhau, kể cả những nước ủng hộ cũng như chống đối Hiệp Định Kyoto Liên Hiệp Quốc, đã tăng lên đến 17 tỉ 900 triệu tấn trong năm 2004, so với con số 17 tỉ 500 triệu tấn vào năm 2000. Khí thải phần lớn xuất phát từ các nhà máy điện, các hãng xưởng và do xe cộ thải ra.

Hoa Kỳ là quốc gia sản xuất nhiều khí carbon dioxít nhất trên thế giới, hơn xa các nước khác, và cũng là nước sản xuất ra các loại khí thải khác có liên quan đến hiện tượng thời tiết quả địa cầu gia tăng.

Tổng Thống George W. Bush đã rút lại chữ ký của Hoa Kỳ trong nghị định thư Kyoto. Nhà lãnh đạo Hoa Kỳ nói hiệp định này có thể gây phương hại cho nền kinh tế Mỹ.

Thay vào đó, Tổng Thống Bush kêu gọi các nước hãy tình nguyện tìm cách giảm thiểu các loại khí thải có thể gây nguy hại cho quả địa cầu.

http://www.voanews.com/vietnamese/2006-10-31-voa7.cfm
Đăng nhập để trả lời
0
LHQ mở chiến dịch trồng 1 tỉ cây trong năm 2007
 
09/11/2006
 
 
Liên Hiệp Quốc đã tung ra một chiến dịch mới, đề ra chỉ tiêu là trong năm 2007 sẽ trồng 1 tỉ cây, nhằm chống lại ảnh hưởng tiêu cực của hiện tượng thay đổi khí hậu.
 
Chiến dịch trồng 1 tỉ cây mang tên là Chương trình Bảo Vệ Môi trường của Liên Hiệp Quốc đã được loan báo hôm thứ Tư, tại hội nghị quốc tế về Thay Đổi Khí Hậu, đang diễn ra tại thành phố Nairo của nước Kenya.
 
Giám Đốc của chương trình này, ông Achim Steiner nói rằng nhân loại không còn bao nhiêu thời giờ nữa, để đối phó với hiện tượng thay đổi khí hậu, cho nên bất cứ ai cũng phải tiếp tay để chống lại chuyện tăng nhiệt toàn cầu, giảm bớt chuyện đất đai bị mòn, và có thêm nước, bằng cách đơn giản là trồng thêm cây.
 
Lên tiếng trước hội nghị, ông Wangari Maathai, người từng đoạt giải Nobel Hòa bình nói rằng chiến dịch này rất thực tế và ông kêu gọi mọi người nên trồng cây để mang lại lợi ích cho các thế hệ tương lai.
 
Hội nghị lần này có khoảng 1000 người tham dự và sẽ kéo dài cho đến ngày 17.

 
Đăng nhập để trả lời
0




Ô nhiễm trên bầu trời Ulan Bator[/align] [/align]21 Tháng 2 2007 - Cập nhật 17h19 GMT[/align]






Victoria Whall
BBC News, Ulan Bator
 
 
Bầu trời Ulan Bator nhiều khi khói phủ đặc tới vài giờ đồng hồ
 

Mông cổ nổi danh là miền đất của Bầu Trời Xanh. Thế nhưng, trong những tháng mùa đông, thủ đô Ulan Bator thường bao phủ với bầu trời dày đặc khói.[/align] [/align]Thành phố nằm trong một thung lũng lọt giữa những đỉnh núi. Do vậy, những đám mây khói đen đặc thường bị kẹt phía trên thành phố trong hàng giờ đồng hồ.
 
Ở một số nơi, khói phủ khiến người ta không còn nhìn thấy các toà nhà.
Các hãng hàng không hoạt động ở Ulan Bator thường đổ lỗi cho tầm nhìn kém khi huỷ hay hoãn các chuyến bay quốc tế.
Khói khiến người ta khó thở và làm ảnh hưởng tới sức khoẻ của người dân Ulan Bator.
 
Giám đốc trung tâm nghiên cứu sức khoẻ môi trường tại Ulan Bator, tiến sỹ N Saijaa nói: "Tỷ lệ tử vong đang tăng lên, sức khoẻ người dân kém đi, các bệnh dịch về đường hô hấp như viêm phế quản, viêm phổi và ung thư phổi thì tăng lên."
 
Làn sóng di dân từ vùng nông thôn
 
Mông Cổ là một trong những quốc gia có dân cư thưa thớt nhất trên thế giới, với chừng 2,6 triệu dân.
Tuy nhiên, quốc gia này đang ngày càng trở nên đô thị hoá. Theo Quỹ Dân Số Liên Hợp Quốc, 60% người dân sống tại các vùng thành thị, trong đó có chừng một phần ba tụ về thủ đô Ulan Bator.






[/align]

Nhiều khu trong Ulan Bator nay biến thành các quận gerSarantuya Myagmarjav, một quan chức từ Bộ Thiên nhiên và Môi Trường nói rằng việc dân đổ dồn về thủ đô hồi năm 1991 là do các vấn đề về kinh tế xã hội tại các vùng nông thôn. Đó là thời điểm nước này chuyển sang nền kinh tế thị trường.
 
Kể từ đó, khuynh hướng đô thị hoá tiếp tục diễn ra, người dân chuyển về Ulan Bator tìm việc làm, lo học hành và hy vọng có một tương lai sáng sủa hơn.
 
Các con số mới nhất từ Sở Thống kê thuộc Văn phòng thị trưởng thành phố cho thấy có hơn 220 ngàn người đổ về Ulan Bator trong thời gian từ 2000 tới 2006.
 
Các căn hộ không có nhiều, mà giá lại tương đối đắt. Cho nên nhiều người dựng lều truyền thống, mà trong tiếng Mông Cổ gọi là Ger, tại các khu định cư được gọi chung là các quận ger.
 
Ở các quận ger, nguồn nước của thành phố không được dẫn tới. Người dân vẫn phải tiếp tục đốt than, đốt củi và bất kỳ thứ gì kiếm được để sưởi ấm.
 
Các quận ger chiếm vai trò lớn trong việc gây ô nhiễm không khí. Thế nhưng các trạm nhiệt điện chạy bằng than và cả số lượng xe hơi ngày càng nhiều cũng góp phần vào làn khói bụi mùa đông.
 
Tồn tại
 
Tuvshinjargal cùng chồng và năm con nhỏ chuyển tới sống tại một trong các quận ger của Ulan Bator hồi năm 2001.






[/align]

Gia đình Tuvshinjargal hy vọng con cái sẽ được học hành tử tế hơn khi tới Ulan BatorGia đình chị từng sống ở một làng quê nhỏ cách đó 95km, nơi họ từng phụ giúp người chị gái chăn nuôi bầy gia súc.
Khi hầu như cả đàn gia súc chết mất vì thời tiết khắc nghiệt, chị gái chị không nuôi nổi gia đình nữa.
Tuvshinjargal nói: "Nếu không có đàn gia súc thì không cách gì sống nổi ở thôn quê. Thêm nữa, chẳng có công việc gì để làm, cho nên không trang trải nổi cuộc sống."
"Chúng tôi muốn cải thiện cuộc sống và hy vọng dễ tìm được việc ở Ulan Bator hơn."
Tuvshinjargal nói, còn một yếu tố nữa. Đó là việc học hành của bọn trẻ.
"Chúng tôi nghĩ có lẽ để con cái đi học ở Ulan Bator thì tốt hơn, vì ở quê khó được tới trường lắm."
 
Lực đẩy mới
 
Cả gia đình đốt than để sưởi ấm gian lều. Họ có điện, nhưng cũng như nhiều gia đình khác sống ở các quận ger, họ không trang trải được tiền điện sưởi ấm.
 
Tuvshinjargal giải thích: "Với chúng tôi, đó là chuyện lớn. Bởi khả năng tài chính không tốt nên chúng tôi chỉ dùng than chứ không dùng sưởi điện được."
 
Sở Quản Lý Chất Lượng Không Khí thuộc Nha Khí Tượng Môi Trường thường đo tỷ lệ khí nitrogen dioxide và sulphur dioxide tại bốn điểm quanh thành phố.
Trong tháng Giêng, hầu như ngày nào mức độ của cả hai loại khí này cũng đều cao hơn tiêu chuẩn chung của Mông Cổ.
 
Mặc dù ô nhiễm không phải là điều gì mới mẻ, nhưng năm nay, dường như người ta có nhiều lý do hơn để phải hành động.
 
Trong tháng Mười Hai, biên tập viên của một số tờ nhật báo đã soạn lá thư chung, kêu gọi cộng đồng tài trợ quốc tế hãy giúp làm giảm ô nhiễm không khí cho Mông Cổ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/worldnews/story/2007/02/070221_mongolia_polution.shtml

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ulan, Bator, Mongolia
 
 
 
 
&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
Bảo vệ môi trường: Chương trình tự nguyện hiệu quả đến mức nào?
09/03/2007
 

Trong bài diễn văn về tình trạng liên bang đọc trước Quốc Hội ngày 23 tháng giêng, Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush thừa nhận rằng cần phải hành động khẩn cấp để giải quyết vấn đề khí hậu thay đổi. Tuy nhiên ông không loan báo một sự thay đổi đáng kể nào trong chính sách về khí hậu của chính quyền do ông lãnh đạo. Tổng thống Bush cương quyết chống đối việc áp dụng những hạn chế bắt buộc đối với số lượng khí cacbon đioxít do các cơ sở công nghiệp thải ra. Thay vào đó, ông chủ trương thực hiện việc phát huy sáng kiến, cải tiến kỹ thuật và tự nguyện hạn chế số khí thải có hiệu ứng nhà kính, nguyên nhân gây ra hiện tượng tăng nhiệt toàn cầu. Vấn đề được đặt ra ở đây là: Liệu các chương trình hạn chế tự nguyện như thế có đủ để cải thiện tình hình khí hậu thay đổi hay không?
 
 
Khí thải do các cơ sở công nghiệp gây ra
 
Một cuốn sách mới xuất bản ở Hoa Kỳ đã tìm cách đánh giá tính hiệu quả của các chương trình tự nguyện hạn chế khí thải gây hiệu ứng nhà kính. Cuốn sách này có một cái tên khá dài: “Reality Check: The Nature and Performance of Voluntary Environmental Programs in the U.S., Europe and Japan.”-xin tạm dịch là: Kiểm tra Thực tế: Tính chất và Hiệu quả của các Chương trình Môi trường Tự nguyện ở Hoa Kỳ, châu Âu, và Nhật Bản.” Trong số hàng ngàn chương trình cấp địa phương, cấp nhà nước, và cấp quốc gia được thực hiện tại các nước này, 7 chương trình có hồ sơ ghi nhận hoạt động từ những năm đầu của thập kỷ 1990 đã được các tác giả của cuốn sách tập trung nghiên cứu.
 
Những chương trình này bao gồm từ kế hoạch của ngành công nghiệp xi-măng ở nước Đức tự nguyện hạn chế mức tiêu thụ nhiên liệu, đến kế hoạch của một hiệp hội công nghiệp đầy thế lực ở Nhật Bản nhằm giảm bớt khí thải trong toàn bộ khu vực năng lượng để ổn định khối lượng khí thải có hiệu ứng nhà kính trên toàn quốc trước năm 2010.
 
Các tác giả cũng đưa vào cuốn sách một kế hoạch của Hoa Kỳ nhằm theo dõi và báo cáo những khối lượng đáng kể của một số hóa chất độc hại cụ thể được thải ra. Sáu công trình nghiên cứu khác được trình bày trong cuốn sách tập trung vào những sáng kiến tự nguyện hạn chế có liên quan tới những vấn đề năng lượng và khí thải có hiệu ứng nhà kính.
 
Một đồng tác giả của cuốn sách, ông William Pizer, nói rằng sự đánh giá những sáng kiến tự nguyện này, dựa vào việc đo lường số phần trăm của các các khí gây hiệu ứng nhà kính được giảm bớt, khác nhau rất nhiều kể về mặt hiệu quả của chương trình. Ông Pizer cho biết:
 
“Hiệu quả thấp nhất là ngành công nghiệp xi-măng của Đức, với số điểm được ước tính là không điểm. Hiệu quả cao nhất là chương trình có tên là 33/50, với số điểm được ước tính gần tới 30 phần trăm.”
 
Chương trình 33/50 của Hoa Kỳ được đặt tên theo mục tiêu phấn đấu của nó, tức là giảm 33 phần trăm trước năm 1992 và 50 phần trăm trước năm 1995 một số hóa chất có ưu tiên cao xuống dưới mức của năm 1988. Ông Pizer nói rằng thành công này đạt được nhờ một số yếu tố.
 
“Thứ nhất là trước đó không có luật lệ nào kiểm soát các hóa chất độc hại. Thời đó người ta không chú ý đến vấn đề này. Thứ nhì, các hóa chất độc hại là một vấn đề dễ gây xúc động. Ngày nay người ta rất lo ngại về các hóa chất độc hại đang được các địa phương phóng thải ra môi trường của họ. Trái lại, khí hậu thay đổi là một vấn đề toàn cầu và liên quan đến một vấn nạn ở cách xa đối với nhiều người.”
 
Đồng tác giả Pizer nói rằng khi các chương trình năng lượng hoặc các chất khí gây hiệu ứng nhà kính được phân tích riêng rẽ, người ta thấy hiện ra một bức tranh rất khác biệt. Ông Pizer giải thích:
 
 “Chúng tôi xem xét kỹ lưỡng tất cả các chương trình này, và về cơ bản chúng tôi ước tính chúng có hiệu quả vào khoảng 5 phần trăm. Do đó, một kết luận đương nhiên là các chương trình này không có hiệu quả gì to lớn cho lắm. Chúng chỉ có hiệu quả một phần nào, và trong một số trường hợp nào đó, chúng tỏ ra có hiệu quả hơn. Nhưng nếu quý vị thật sự nghiêm túc về chuyện thay đổi phương cách hoạt động thì các chương trình tự nguyện không phải là thứ công cụ tốt nhất.”
 
Ông Pizer cho rằng việc giảm hay miễn thuế cùng những biện pháp khuyến khích khác về mặt tài chính có thể thúc đẩy việc áp dụng các quy trình nhằm giảm bớt khí thải, nhưng cũng không nhiều cho lắm. Ông Pizer nói:
 
“Những chương trình như Thỏa thuận về Hiệu quả Năng lượng của Đan Mạch và những Thỏa thuận về Khí hậu của nước Anh đạt được mức cắt giảm cao hơn, và đó là những mức cắt giảm giúp cho quý vị được miễn thuế nếu quý vị chịu tham gia. Do đó, người ta có thể nói rằng những biện pháp khuyến khích có tính cách quan trọng về mặt thúc đẩy các công ty hành động nhiều hơn. Mặt khác, những biện pháp này cũng chẳng có giá trị gì nhiều bởi vì chúng ta vẫn thấy có những chương trình khác đạt được mức giảm thiểu khí thải từ 3 đến 5 phần trăm mà không cần phải có những biện pháp khuyến khích tài chính gì to lớn cả.”
 
Mặc dù việc ổn định khí hậu sẽ đòi hỏi phải có những công cụ mạnh mẽ hơn các biện pháp tự nguyện, ông Pizer nói rằng những bước sơ khởi như theo dõi những vụ phóng thải cung cấp cho những cơ sở gây ô nhiễm nhiều nhất một khung quy chiếu về những biện pháp về sau có thể trở thành những quy định của chính phủ mà những cơ sở này phải tuân thủ. Sau đây là quan điểm của ông Pizer:
 
“Theo tôi nghĩ thì người ta trở nên quen dần với những gì mà phương cách kiểm soát bằng luật lệ có phần chắc sẽ đòi hỏi, và do đó họ sẽ ít e sợ những quy định và luật lệ hơn khi chúng được ban hành. Và họ cũng biết rõ hơn về những loại hành động cần phải được chỉ đạo và loại hành vi nào cần phải được nhắc đến trong khung quy chiếu này.”  
 
Một đồng tác giả khác của cuốn sách, ông Richard Morganstern, cho biết những hành động của ngành công nghiệp tư nhân và các tiểu bang của Hoa Kỳ tự nguyện cắt giảm khí thải đã bắt đầu được ghi nhận trong các dự luật về vấn đề này. Ông nói:
 
“Thí dụ, trong nhiều dự luật đang được Quốc Hội xem xét, có những điều khoản tưởng thưởng cho việc cắt giảm sớm khối lượng khí thải. Một số trong những điều khoản tưởng thưởng này sẽ được trực tiếp kết hợp với các chương trình tự nguyện cắt giảm khí thải.”
 
Ông Samuel Thernstrom, một chuyên gia tại Viện Doanh nghiệp Hoa Kỳ, một nhóm nghiên cứu đặt trụ sở tại thủ đô Washington,  không tin rằng những nỗ lực này đã đi đủ xa, ngay cả dưới dạng các quy định và luật lệ của chính phủ. Trong một báo cáo về chính sách cho Viện Doanh nghiệp, ông kêu gọi phải có những công nghệ mới không gây ô nhiễm và ít tốn kém về năng lượng để ổn định khí hậu về lâu về dài.
 
“Điều chúng ta cần làm không phải là phát triển điều mà tôi gọi là ‘những công nghệ có tính cách tiến hóa’, như các loại xe ô-tô lai tạo có thể mang lại những cải thiện nhỏ về mặt tiết kiệm nhiên liệu. Chúng ta cần phát triển những “công nghệ cách mạng”, thí dụ như các loại xe ôtô chạy bằng nhiên liệu hydro, tức là loại xe thật sự hoàn toàn không có khí thải. Đó là lĩnh vực mà chúng ta cần tập trung vào để có những công nghệ có tính cách đột phá.”
 
Ông Thernstrom tin rằng việc phát triển và thực hiện những chiến lược có tính cách đổi mới một cách cơ bản này sẽ có hiệu quả hơn về lâu về dài trong cuộc chiến chống hiện tượng tăng nhiệt toàn cầu, so với những chương trình cắt giảm khí thải đang được Quốc Hội Hoa Kỳ xem xét.
 
http://www.voanews.com/vietnamese/2007-03-09-voa8.cfm
Đăng nhập để trả lời
0
Kinh tế của Trung Quốc và vấn đề ô nhiễm môi trường
Daniel Schearf
Bắc Kinh
28/02/2007
 

Một chuyên gia về vấn đề năng lượng của Trung Quốc nói rằng Trung Quốc sẽ gặp nhiều khó khăn trong việc đạt được mục tiêu cắt giảm năng lượng trong khi tăng trưởng kinh tế vẫn còn ở mức trên 10%. Ông này cũng nói thêm rằng trong năm tới Trung Quốc có thể sẽ vượt qua cả Hoa Kỳ và trở thành quốc gia đứng đầu trong việc thải ra chất carbon dioxide làm thay đổi khí hậu trái đất.
 
Sự tăng trưởng kinh tế bùng nổ ở Trung Quốc đã nhanh chóng làm cho quốc gia này có nền kinh tế lớn vào hàng thứ tư trên thế giới. Điều đó cũng làm cho quốc gia này trở thành nước tiêu thụ nhiều năng lượng vào hàng thứ nhì và cũng là một trong những quốc gia gây ra ô nhiễm nhất trên thế giới.
 
Chính phủ đã cam kết cắt giảm năng lượng vào khoảng 20% và giảm ô nhiễm 10% trước năm 2010, mà việc sử dụng năng lượng lại là một yêu cầu cho sự tăng trưởng kinh tế. 
 
Tuy nhiên, Cục Thống kê Trung Quốc cho hay Trung Quốc đã không thực hiện được mục tiêu này trong năm ngoái. Hôm nay thứ tư, Cục này cho biết việc sử dụng năng lượng chỉ giảm xuống khoảng 1,2% vào năm 2006, ít hơn nhiều so với mục tiêu đề ra là 4% mỗi năm.
 
Ông Dương Phú Cường là Giám đốc của tổ chức, Quỹ Năng lượng tại Bắc Kinh, đây là một tổ chức của tư nhân có trụ sở tại Hoa Kỳ. Phát biểu với các ký giả nước ngoài hôm nay, ông nói rằng Trung Quốc sẽ không thể đạt được mục tiêu cắt giảm năng lượng trừ phi chính phủ giảm bớt tăng trưởng tổng sản phẩm nội địa xuống dưới mức của tỉ lệ hiện nay.
 







Giám đốc của tổ chức, Quỹ Năng lượng tại Bắc Kinh, Dương Phú Cường
Tổng sản phẩm nội địa phải ở vào khoảng 8 hay 9%. Nếu cao hơn 10% thì không có cách nào có thể cắt giảm việc tiêu thụ năng lượng.
 
Năm ngoái, nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng vào khoảng 10,7%, tốc độ nhanh nhất trong vòng 10 năm nay, mặc dù chính phủ đã nỗ lực không ngừng trong việc làm cho tỉ lệ này giảm xuống.
 
Tuy nhiên, Đảng cộng sản Trung Quốc dựa vào tăng trưởng kinh tế nhanh để biện minh cho tính hợp pháp của họ. Các giới chức địa phương phần lớn đã bỏ qua tình trạng ô nhiễm và việc sử dụng năng lượng một cách có hiệu quả mà chỉ chú ý tới việc gia tăng tổng sanû lượng nội địa.
 
Sự lệ thuộc của Trung Quốc vào năng lượng dùng than đá gây ô nhiễm nặng đã khiến cho nước này đứng đầu trên thế giới trong việc thải ra khí sulfur dioxide, là chất tạo ra mưa acid.
 
Trung Quốc hiện đang là nước đứng hàng thứ hai trong việc thải ra chất carbon dioxide, chỉ sau Hoa Kỳ. Tuy nhiên, ông Dương nói thêm rằng việc người dân sở hữu xe hơi ngày càng tăng sẽ làm Trung Quốc vượt qua Hoa Kỳ trong việc tạo ra khí thải CO2 sớm trong năm tới.  
 
Ông Dương cũng cho biết Bắc kinh cần phải làm nhiều hơn nữa để khuyến khích các tỉnh đầu tư cho những dự án khoa học công nghệ tiết kiệm năng lượng. Hiện nay thì các giới chứcở địa phương thường dựa vào các nhà máy nhiệt điện chạy bằng than đốt,  ít hiệu quả và bẩn, nhưng mang lại lợi nhuận cao và dễ xây dựng.
 
Ông Dương nói rằng thất bại hay thành công trong việc đạt được mục tiêu cắt giảm 20% năng lượng là tùy thuộc vào việc thực thi tại các địa phương.
 
Chính phủ trung ương cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa và phải ra lệnh hoặc có chính sách khích lệ để thúc đẩy việc này. Nếu không thì mục tiêu này khó mà thực hiện được.
 
Ông Dương nói rằng Thủ tướng Ôn Gia Bảo chắc rằng sẽ nhấn mạnh đến vấn đề tiêu thụ năng lượng và giảm bớt nạn ô nhiễm môi trường trong khoá họp hàng năm của quốc hội Trung Quốc vào tuần tới.
 
http://www.voanews.com/vietnamese/2007-02-28-voa10.cfm
Đăng nhập để trả lời
0




Trung Quốc thải khí carbon dioxide nhiều nhất thế giới


21/06/2007








Carbon dioxide là loại khí gây hiệu ứng nhà kính, gây tình trạng tăng nhiệt toàn cầuMột cuộc nghiên cứu mới nhất cho thấy Trung Quốc đã trở thành quốc gia thải chất khí carbon dioxide nhiều nhất thế giới. Đây là loại khí gây hiệu ứng nhà kính, bị coi là thủ phạm gây tình trạng tăng nhiệt toàn cầu.
 
Cuộc nghiên cứu do cơ quan Lượng Định Môi Sinh Hòa Lan được chính phủ tài trợ, cho công bố vào hôm qua.
 
Theo phúc trình này, trong năm ngoái Trung Quốc đã thải 6 tỉ 200 triệu tấn carbon dioxide, nhiều hơn Hoa Kỳ đến 8%.
 
Trước đó, Hoa Kỳ là quốc gia thải nhiều chất khí này nhất. Chất khí này là hệ quả của việc sử dụng các nhiên liệu hóa thạch và các tiến trình công nghệ như sản xuất xi măng gây ra.
 
http://www.voanews.com/vietnamese/2007-06-21-voa4.cfm
Đăng nhập để trả lời
0




Khí Thải Hoa Lục Đầu Thế Giới Vì Sản Xuất Xi Măng
Việt Báo Chủ Nhật, 6/24/2007, 12:02:00 AM




Tin UPI trích loan báo của Tổ Chức Môi Sinh Hòa Lan (the Netherlands Environmental Assessment - NEAA) cho biết khí carbon dioxide của Hoa Lục thải ra hiện nay nhiều hơn Hoa Kỳ 8%. Đây là lần đầu tiên Hoa Lục được công bố là quốc gia xả khí độc hại hàng đầu thế giới vì sản xuất bột clinker làm xi măng.
 
Theo NEAA, clinker làm xi măng là nguyên nhân thải ra 4% khí carbon dioxide --kỹ nghệ thải chất độc nhiều nhất ở Hoa Lục. Nước này hiện xả ra loại khí thải này rất nhiều, chiếm tới 44% toàn cầu.
 
Năm 2005, khí thải độc hại của Hoa Lục ít hơn 2% so với Hoa Kỳ. Tới năm 2006, khí thải tăng thêm 8.7% tại Hoa Lục, vượt khỏi Hoa Kỳ. Liên Âu hiện là trung tâm thải khí độc lớn hàng thứ ba, khoảng một nửa của Hoa Lục. Các nước khác kế tiếp sau là Nga, Ấn Độ và Nhật.
[/align]
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=3&nid=110009
 
Đăng nhập để trả lời
0