CÁC BẠN ƠI!
Chúng ta tuy không phải là anh em ruột thịt, nhưng dẫu sao cũng cùng một quê hương đất nước, cùng máu đỏ da vàng. Đặc biệt là thế hệ chúng ta không có vương nợ gì ai, kể cả tình cảm tiền bạc...sao nay lỡ để buồn cho nhau chỉ vì vài ba lời nói vôị vàng khiếm nhã. Nếu gặp nhau ngoài đời không biết tuổi tác, nghề nghiệp, học vị bằng cấp ai cao thấp, chẳng biết vốn liếng chữ nghĩa ra sao, nhưng điều quan trọng là tình người thì nhiều khi chúng ta lại nóng vội mà không quan tâm đến mà chỉ theo ý thích hoặc sự hiếu thắng vô bổ trên DĐ mà có phần lộng ngôn một cách thái quá. Thật là đáng tiếc và cũng rất buồn. Tự hỏi tại sao chúng ta lại tự làm cho mình hậm hực và buồn bực vô cớ thế. Nếu bạn ta, người thân của ta đọc những gì ta viết với thái độ hiềm khíc thì mọi người sẽ nghĩ gì về ta, họ còn tin không, còn yêu không khi mà tự ta đã không thấy tin yêu rồi.
Vậy thì tại sao?
Các bạn ơi! chúng ta hãy tạm cho lắng dịu xuống những gì nóng vội bức xúc rồi mai mốt gặp nhau ta lại bắt tay nhau cùng vui trong khung trời rộng mở đầy thơ mộng này.
Tôi yêu bạn, chắc bạn không lỡ thù ghét tôi, tôi tôn trọng bạn chắc bạn không lỡ coi thường tôi.
Mình xin dang tay bắt tay tất cả các bạn, có bạn nào chê mình mà ngoảnh mặt đi không?
THÂN ÁI
VANNH
Chúng ta tuy không phải là anh em ruột thịt, nhưng dẫu sao cũng cùng một quê hương đất nước, cùng máu đỏ da vàng. Đặc biệt là thế hệ chúng ta không có vương nợ gì ai, kể cả tình cảm tiền bạc...sao nay lỡ để buồn cho nhau chỉ vì vài ba lời nói vôị vàng khiếm nhã. Nếu gặp nhau ngoài đời không biết tuổi tác, nghề nghiệp, học vị bằng cấp ai cao thấp, chẳng biết vốn liếng chữ nghĩa ra sao, nhưng điều quan trọng là tình người thì nhiều khi chúng ta lại nóng vội mà không quan tâm đến mà chỉ theo ý thích hoặc sự hiếu thắng vô bổ trên DĐ mà có phần lộng ngôn một cách thái quá. Thật là đáng tiếc và cũng rất buồn. Tự hỏi tại sao chúng ta lại tự làm cho mình hậm hực và buồn bực vô cớ thế. Nếu bạn ta, người thân của ta đọc những gì ta viết với thái độ hiềm khíc thì mọi người sẽ nghĩ gì về ta, họ còn tin không, còn yêu không khi mà tự ta đã không thấy tin yêu rồi.
Vậy thì tại sao?
Các bạn ơi! chúng ta hãy tạm cho lắng dịu xuống những gì nóng vội bức xúc rồi mai mốt gặp nhau ta lại bắt tay nhau cùng vui trong khung trời rộng mở đầy thơ mộng này.
Tôi yêu bạn, chắc bạn không lỡ thù ghét tôi, tôi tôn trọng bạn chắc bạn không lỡ coi thường tôi.
Mình xin dang tay bắt tay tất cả các bạn, có bạn nào chê mình mà ngoảnh mặt đi không?
THÂN ÁI
VANNH