
Có phải ra Tết hàng bún ốc khắp chợ thì quê đều đắt hàng hơn không nhỉ? Chẳng tin thì cứ ra ngay ngoài phố. Chẳng ai tưởng nổi ăn một bát bún ốc mà cũng phải xếp hàng như thời bao cấp. Thì bánh chưng, thịt mỡ, dưa hành, giò thủ mãi cũng đến ngán. Ra đầu phố làm bát bún ốc cho đỡ cho xót ruột. Nhưng đừng có ai tưởng người ta thèm mà làm ẩu. Thượng đế bây giờ chán vạn kẻ khôn, khôn từ miếng ăn, miếng uống trở đi. Chẳng có hàng bún ốc nào cũng được chiếu cố đâu nhé.
Chẳng có thứ quà gì " dấm chua lửa nồng" như bún ốc. Này nhé, những sợi bún trắng ngần loã thể giữa một thứ nước dùng trong leo lẻo, ánh vàng của cà chua chưng, chua chua, ngọt ngọt. Vị dấm bỗng gắt gỏng làm tăng cái ngọt (ai dám bảo nhạt như nước ốc ao bèo? ) khiến cái khẩu của ta đạt đến đúng cái ngưỡng, cái ranh giới của sự rùng mình khoái trá mà chưa thấy ai kêu lợm giọng vì ăn bún ốc bao giờ. Và xé lưỡi là cái vị cay của ớt. Chẳng thấy ai ăn bún ốc với tương ớt. Độc vị cái anh ớt chung. Và giấm trắng là " cấm cửa" hàng bún ốc. Nước me, nước khế thiếu gì. Bún ốc có cái đanh đá chết người theo kiểu Hoạn Thư nói điều ràng buộc thì tay cũng già. Nhưng khốn nỗi, ai cũng chịu nàng ở ăn thì nết cũng hay, nên dù có thương cô Kiều đứt ruột, nhân gian chưa thấy ai chê bún ốc.
Chán ăn bát bún ốc chan nước theo kiểu chân chỉ hạt bột thì làm bát bún chấm. Tức là bún để riêng, nước để riêng. Gắp từng gắp bún mà chấm vào thứ nước dùng mang đặc tính ghen tuông ấy. Chán bún ốc riêu thì đã có bún ốc chuối đậu, vừa dân dã, lại vừa thêm chút cầu kỳ, hoa hoè hoa sói. Ăn bún ốc là phải suýt xoa hít hà cái cay nồng đến rộ rỏ những giọt nước mắt thật thà hơn cả những giọt lệ tình (chữ dùng của Thạch Lam, nhà văn Việt Nam đầu tiên đặt bút viết về miếng ăn uống biết bao trân trọng). Nếu ăn bún ốc theo những tiêu chuẩn lịch lãm của người phương Tây, tức là cố không gây tiếng động, chân tay càng ít khua khoẳng càng tỏ ra quý phái, thì quả là... cực hình. Khổ thế đấy, cái thô lậu ở đằng này lại trở thành cái thống khoáng ở nơi khác. Mà lạ, bún ốc phải ăn ở những nơi đầu đường xó chợ mới ngon. Chẳng ai rởm đời mở restaurant bún ốc. Mà nghiệm ra, hàng bún ốc nào nhiều các bà các cô tới thăm viếng ắt thị ngon. Phải chăng vì đàn bà con gái Việt Nam ăn quà đã thành tục ngữ ca dao hay là bà nào cũng mang sẵn máu Hoạn Thư trong người nên ăn thêm bát bún ốc cũng chẳng tai hại gì?
Cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã từng có ý tưởng gọi ngày mùng 8 tháng 3 là của Phụ nữ, như mùa Giáng sinh hay mùa Phục sinh chẳng hạn. Thế nhưng cứ ngắm những nét mặt hoan hỷ của các bà các cô, tiện đường đi chợ ghé hàng bún ốc thì mùa Phụ nữ phải kéo dài cả 365 ngày chẳng trừ ra được ngày nào đâu.
Nguyễn Hữu Chiến Thắng
(theo báo Sành điệu)

Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi