Tiếng “xực tắc” miệt mài
TT - Cái âm thanh ấy ban đầu cũng hờ hững trôi qua tôi như muôn ngàn thứ âm thanh mà tôi gặp mỗi ngày trên đường phố, trong siêu thị, nơi công sở... Một thành phố nhộn nhịp ắt không thể thiếu những âm thanh, riết rồi quen thuộc đến vô cảm, nghe rồi để trôi qua mỗi ngày...
Cho đến một đêm tôi về muộn khi phố xá đã đi ngủ lâu rồi. Tôi thấy thằng bé ngồi ngay bậc cầu thang chung cư vắng ngắt. Nó đang ngủ. Đôi chân duỗi thẳng khoan khoái, một chiếc dép nhựa chực tuột ra ngoài. Trên tay nó vẫn nắm chặt bộ gõ xực tắc. Thằng bé rao mì gõ.
Tôi bỗng nghe một cảm xúc dịu dàng xâm chiếm lấy mình. Nhìn thấy thương quá đỗi. Một giấc ngủ lén đầy mỏi mệt nhưng ngon lành. Tôi biết là anh nó hay chị nó gì đó ở cái xe mì ngoài kia đang mong nó về báo xem có cô bác anh chị nào gọi mì gõ ăn không. Vậy mà nó ngồi đây, đang mơ những giấc mơ ở tận xứ thần tiên nào. Có lẽ ban đầu nó chỉ định ngồi nghỉ thôi, giải lao vì đôi chân mỏi nhừ. Nhưng rồi giấc ngủ kéo đến không cưỡng lại được...
Vậy là từ hôm đó tiếng xực tắc mì gõ bỗng trở nên có ý nghĩa trong một phần cuộc sống của tôi. Tiếng xực tắc ấy luôn kéo tôi ra khỏi những công việc đang làm để vài phút vài giây suy nghĩ miên man. Có lẽ đó là món ăn được phục vụ chu đáo và tận tâm nhất. Người ăn ngồi tại chỗ gọi, lập tức được mang đến tận nơi dù là nhà trong hẻm sâu ngoằn ngoèo hay tuốt trên tầng lầu cao. Ăn xong, chỉ việc mang tô ra để ngoài cửa, nhét dưới đó hai hay ba ngàn đồng sẽ có người đến dọn.
Tôi đã chuyển chỗ ở đôi ba lần, nhưng ở đâu tôi cũng nghe tiếng xực tắc như nghe những mảnh đời bươn chải tuôn vào từng góc phố mỗi ngày... Ở giữa một thành phố sầm uất mà việc mưu sinh không dễ dàng chút nào này, những đôi chân ve chai, vé số, mì gõ, đậu phộng... vẫn phải đi - miệt mài, cần mẫn. Đó là mảng lặng khác của bức tranh thành phố lộng lẫy: lặng thầm những số phận nghèo.
Những tiếng gõ nghe thanh thanh và gọn ghẽ, như đều đều ru giấc ngủ mọi người, nhưng lại không ru được mình trong những giấc ngủ quên bên chân cầu thang. Nhiều khi mỏi mệt với những cơm áo gạo tiền, tâm hồn chai sạn với những tiểu tiết của cuộc sống thường nhật; một đêm khuya nào đó phải thức làm việc hay chợt khó ngủ, chú tâm lắng nghe, những tiếng xực tắc miệt mài ấy cũng làm sống lại trong tôi chút gì đó thân thương.
NGUYỄN ĐĂNG HÙNG
Thứ Tư, 23/06/2004, 07:53 (GMT+7)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=38640&ChannelID=7
TT - Cái âm thanh ấy ban đầu cũng hờ hững trôi qua tôi như muôn ngàn thứ âm thanh mà tôi gặp mỗi ngày trên đường phố, trong siêu thị, nơi công sở... Một thành phố nhộn nhịp ắt không thể thiếu những âm thanh, riết rồi quen thuộc đến vô cảm, nghe rồi để trôi qua mỗi ngày...
Cho đến một đêm tôi về muộn khi phố xá đã đi ngủ lâu rồi. Tôi thấy thằng bé ngồi ngay bậc cầu thang chung cư vắng ngắt. Nó đang ngủ. Đôi chân duỗi thẳng khoan khoái, một chiếc dép nhựa chực tuột ra ngoài. Trên tay nó vẫn nắm chặt bộ gõ xực tắc. Thằng bé rao mì gõ.
Tôi bỗng nghe một cảm xúc dịu dàng xâm chiếm lấy mình. Nhìn thấy thương quá đỗi. Một giấc ngủ lén đầy mỏi mệt nhưng ngon lành. Tôi biết là anh nó hay chị nó gì đó ở cái xe mì ngoài kia đang mong nó về báo xem có cô bác anh chị nào gọi mì gõ ăn không. Vậy mà nó ngồi đây, đang mơ những giấc mơ ở tận xứ thần tiên nào. Có lẽ ban đầu nó chỉ định ngồi nghỉ thôi, giải lao vì đôi chân mỏi nhừ. Nhưng rồi giấc ngủ kéo đến không cưỡng lại được...
Vậy là từ hôm đó tiếng xực tắc mì gõ bỗng trở nên có ý nghĩa trong một phần cuộc sống của tôi. Tiếng xực tắc ấy luôn kéo tôi ra khỏi những công việc đang làm để vài phút vài giây suy nghĩ miên man. Có lẽ đó là món ăn được phục vụ chu đáo và tận tâm nhất. Người ăn ngồi tại chỗ gọi, lập tức được mang đến tận nơi dù là nhà trong hẻm sâu ngoằn ngoèo hay tuốt trên tầng lầu cao. Ăn xong, chỉ việc mang tô ra để ngoài cửa, nhét dưới đó hai hay ba ngàn đồng sẽ có người đến dọn.
Tôi đã chuyển chỗ ở đôi ba lần, nhưng ở đâu tôi cũng nghe tiếng xực tắc như nghe những mảnh đời bươn chải tuôn vào từng góc phố mỗi ngày... Ở giữa một thành phố sầm uất mà việc mưu sinh không dễ dàng chút nào này, những đôi chân ve chai, vé số, mì gõ, đậu phộng... vẫn phải đi - miệt mài, cần mẫn. Đó là mảng lặng khác của bức tranh thành phố lộng lẫy: lặng thầm những số phận nghèo.
Những tiếng gõ nghe thanh thanh và gọn ghẽ, như đều đều ru giấc ngủ mọi người, nhưng lại không ru được mình trong những giấc ngủ quên bên chân cầu thang. Nhiều khi mỏi mệt với những cơm áo gạo tiền, tâm hồn chai sạn với những tiểu tiết của cuộc sống thường nhật; một đêm khuya nào đó phải thức làm việc hay chợt khó ngủ, chú tâm lắng nghe, những tiếng xực tắc miệt mài ấy cũng làm sống lại trong tôi chút gì đó thân thương.
NGUYỄN ĐĂNG HÙNG
Thứ Tư, 23/06/2004, 07:53 (GMT+7)
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=38640&ChannelID=7