10g30 khuya. Ngày...tháng…năm
Tôi lao ra khỏi công ty với một cơ thể mệt mỏi và tinh thần chán chường vì chỉ toàn những chuyện linh tinh, vặt vãnh mà phải về nhà muộn.
Đường phố vẫn nhộn nhịp đông đúc, nhưng càng về gần đến khu nhà tôi ở thì đường phố càng thưa bớt người qua lại. Tôi tăng tốc xe để chạy nhanh về nhà với con trai. Nghĩ tới gương mặt giận hờn của nó vì tôi về trễ, tôi lại càng chạy nhanh hơn.
...Trước mặt tôi là người đàn ông té ngã xuống đường. Tôi không hiểu tại sao ông ta lại té khi đang chạy. Một số người dừng lại.
Tôi vẫn chạy ngang với một thái độ vô cảm, không một cái nhìn. Tôi vốn ghét sự tò mò của thiên hạ, gây ra kẹt xe tắc nghẽn đường phố, nhưng hình như có một tiếng nói từ bên trong trái tim phản kháng lại thái độ của tôi.
Nhưng tôi gạt suy nghĩ đó ra khỏi đầu, con trai đang chờ tôi ở nhà, dừng lại đôi lúc không khéo mất cả xe và chưa kể lây vạ vào thân. Những suy nghĩ biện minh đó cũng không thể làm cho tay lái của tôi nhanh hơn.
Nặng nề và chậm chạp, cuối cùng thì tôi cũng về tới nhà. Con trai mừng rỡ, tôi mỉm cười nhưng có một cái gì trong tôi đang vỡ ra, sợ hãi, tôi đã đưa tay lên ngực vì không thể nhận ra được, tôi có một thứ gọi là “trái tim” không?
6g, ngày...tháng... năm
Tôi đứng đợi ở trạm xe buýt vì trời chuyển mưa, từ Chợ Lớn chạy ra đến khu trung tâm thế nào cũng bị ướt. Một anh chàng đỗ xe trước mặt tôi, gương mặt khắc khổ, tuy vậy ăn mặc đàng hoàng và còn rất trẻ. Anh mời một chuyến xe ra Sài Gòn với giá 15.000 đồng.
Một cái lắc đầu….
- 10.000
Một cái lắc đầu tiếp theo…
- 5.000. Từ sáng tới giờ em chưa chạy được cuốc nào, chị đi dùm em với. Em đói quá.
Vẫn lạnh lùng tôi chỉ khẽ lắc đầu.
Tôi đã sợ, đã nghi ngờ, vì anh ta quá trẻ và cũng vì anh ta ăn mặc khá lịch sự. Xe ôm ai lại lịch sự thế? Hay lại là…một kịch bản???
Nhưng suốt trên đường về tôi đã ray rứt chỉ với một câu hỏi “biết đâu anh ta nói sự thật"? Và tôi ước gì thời gian quay trở lại.
Chỉ với 15.000 đồng, biết đâu tôi đã mua được một điều to lớn, đó là sự thanh thản không phải ngồi ray rứt với câu hỏi "biết đâu anh ta thật sự đang cần một khách hàng với giá chỉ 5.000 cho một cuốc xe"?
Ước gì tôi đã đừng quá dò xét người khác bằng những câu chuyện cảnh giác.
Ước gì tôi biết lắng nghe bằng trái tim chứ không phải bằng cặp mắt mở to và cái đầu lạnh lẽo.
Tôi lao ra khỏi công ty với một cơ thể mệt mỏi và tinh thần chán chường vì chỉ toàn những chuyện linh tinh, vặt vãnh mà phải về nhà muộn.
Đường phố vẫn nhộn nhịp đông đúc, nhưng càng về gần đến khu nhà tôi ở thì đường phố càng thưa bớt người qua lại. Tôi tăng tốc xe để chạy nhanh về nhà với con trai. Nghĩ tới gương mặt giận hờn của nó vì tôi về trễ, tôi lại càng chạy nhanh hơn.
...Trước mặt tôi là người đàn ông té ngã xuống đường. Tôi không hiểu tại sao ông ta lại té khi đang chạy. Một số người dừng lại.
Tôi vẫn chạy ngang với một thái độ vô cảm, không một cái nhìn. Tôi vốn ghét sự tò mò của thiên hạ, gây ra kẹt xe tắc nghẽn đường phố, nhưng hình như có một tiếng nói từ bên trong trái tim phản kháng lại thái độ của tôi.
Nhưng tôi gạt suy nghĩ đó ra khỏi đầu, con trai đang chờ tôi ở nhà, dừng lại đôi lúc không khéo mất cả xe và chưa kể lây vạ vào thân. Những suy nghĩ biện minh đó cũng không thể làm cho tay lái của tôi nhanh hơn.
Nặng nề và chậm chạp, cuối cùng thì tôi cũng về tới nhà. Con trai mừng rỡ, tôi mỉm cười nhưng có một cái gì trong tôi đang vỡ ra, sợ hãi, tôi đã đưa tay lên ngực vì không thể nhận ra được, tôi có một thứ gọi là “trái tim” không?
6g, ngày...tháng... năm
Tôi đứng đợi ở trạm xe buýt vì trời chuyển mưa, từ Chợ Lớn chạy ra đến khu trung tâm thế nào cũng bị ướt. Một anh chàng đỗ xe trước mặt tôi, gương mặt khắc khổ, tuy vậy ăn mặc đàng hoàng và còn rất trẻ. Anh mời một chuyến xe ra Sài Gòn với giá 15.000 đồng.
Một cái lắc đầu….
- 10.000
Một cái lắc đầu tiếp theo…
- 5.000. Từ sáng tới giờ em chưa chạy được cuốc nào, chị đi dùm em với. Em đói quá.
Vẫn lạnh lùng tôi chỉ khẽ lắc đầu.
Tôi đã sợ, đã nghi ngờ, vì anh ta quá trẻ và cũng vì anh ta ăn mặc khá lịch sự. Xe ôm ai lại lịch sự thế? Hay lại là…một kịch bản???
Nhưng suốt trên đường về tôi đã ray rứt chỉ với một câu hỏi “biết đâu anh ta nói sự thật"? Và tôi ước gì thời gian quay trở lại.
Chỉ với 15.000 đồng, biết đâu tôi đã mua được một điều to lớn, đó là sự thanh thản không phải ngồi ray rứt với câu hỏi "biết đâu anh ta thật sự đang cần một khách hàng với giá chỉ 5.000 cho một cuốc xe"?
Ước gì tôi đã đừng quá dò xét người khác bằng những câu chuyện cảnh giác.
Ước gì tôi biết lắng nghe bằng trái tim chứ không phải bằng cặp mắt mở to và cái đầu lạnh lẽo.
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...