📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

thơ Trần Mộng Tú

20 trả lời, 4.599 lượt xem — Trang 1 / 1
.


      Đến




        Em đến đó nhưng em không ở lại
        em ra về có thêm một trái tim
        bàn tay nhỏ cầm trái tim luống tuổi
        em ngỡ em đang cầm một mặt trời

        Mặt trời theo em vào trong giấc ngủ
        sưởi ấm cho em suốt cả một đêm
        em không đắp chăn mà sao không lạnh
        mặt trời nằm ngoan cạnh trái tim em

        Em đến đó nhưng em không ở lại
        anh tặng cho em những mảnh linh hồn
        vai em nhỏ mảnh hồn anh sáng quá
        em ngỡ em đang gánh một vầng trăng

        Vầng trăng sáng đan sợi vàng sợi bạc
        em mê đi như ở giữa chiêm bao
        trái tim em hoang mang trong lồng ngực
        nhưng thân em thì lấp lánh đầy sao

        Em đến đó nhưng em không ở lại
        tình yêu hai ta rất đỗi lạ lùng
        những câu thơ tình cho nhân gian đọc
        mặt trời mặt trăng có thật hay không ?





      thơ Trần Mộng Tú



      .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 08:45:24sóng trăng>
.


      Bông Hoa Đỏ



        "Xuân xưa chưa theo chồng
        Hồn như vuông lụa nhỏ
        Anh đến từ phương xa
        Đặt vào bông hoa đỏ.

        Em gói hoa vào lòng
        Sợ hương bay theo gió
        Ngờ đâu hoa có gai
        Rạch hồn vuông lụa nhỏ.

        Như xuân không trở lại
        Anh đến rồi anh đi
        Để mặc em ngơ ngẩn
        Nhìn vết thương dậy thì.

        Hạ về em nức nở
        Thu sang gió ngập phòng
        Gấp hồn như gấp lụa
        Mùa đông em sang sông.

        Tháng năm tàn như mộng
        Chảy một giòng sóng đời
        Anh trở về đòi lại
        Bông hoa anh bỏ rơị

        Anh ơi hoa đã héo
        Vết thương xưa đã lành
        Vuông lụa chồng em giữ
        Không còn gì cho anh."





      thơ Trần Mộng Tú
Đăng nhập để trả lời
0
.




        Con Mèo Cô Đơn



          Con mèo nằm ngoài sân
          Cô đơn đùa với nắng
          Tôi bên trong cửa kính
          Cô đơn ngắm con mèo

          Cỏ màu xanh ngọc thạch
          Chiếc lưng trắng quay tròn
          Nắng lung linh từng giọt
          Mèo xoay quanh nỗi buồn

          Tôi nhìn tôi trên kính
          Chiếc bóng mờ vết loang
          Cửa hôn nhân khép chặt
          Giam tôi rất nhẹ nhàng

          Mèo có góc sân nhỏ
          Tôi có khung kính mờ
          Hai ta cùng bé nhỏ
          Niềm cô đơn vô bờ

          Mèo ơi phơi trong nắng
          Khô hộ tôi nỗi buồn
          Quê xưa, người tình cũ
          Vẫn ướt sũng trong hồn.




        thơ Trần Mộng Tú
Đăng nhập để trả lời
0
.



        Kiếp Sau




          Đêm qua em nằm mơ
          Mẹ đem em gả chồng
          Cho một chàng thi sĩ
          Số chàng rất long đong

          Hai vợ chồng làm thơ
          Trong một gian lều cỏ
          Mái dột mái cứ dột
          Làm thơ vẫn làm thơ

          Thơ chàng dán trên vách
          Thơ em che trời mưa
          Một đàn con tám đứa
          Lớn lên chỉ mê thơ

          Ngoài vườn đầy hoa nở
          Trong lòng ngập mộng mơ
          Cửa lều thường không khép
          Nên Xuân đến bốn mùa

          Mặc người đời mua bán
          Mặc cuộc đời hơn thua
          Cả nhà làm thi sĩ
          Nên nghèo xác nghèo xơ

          Em cầu cùng thượng đế
          Kiếp sau có lấy chồng
          Xin lấy chàng thi sĩ
          Dầu biết chàng tay không...



        thơ Trần Mộng Tú
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 09:02:51sóng trăng>
.



        Liệu Chàng Còn Yêu Em




          Liệu chàng còn yêu em
          Như ngày xưa mới gặp
          Chưa dám gọi tên nhau
          Đã nghe lòng say đắm

          Liệu chàng còn yêu em
          Như ngày xưa thơ dại
          Mùa thu áo em vàng
          Chàng về trồng hoa cúc

          Liệu chàng còn yêu em
          Như ngày xưa hờn dỗi
          Muà đông gió se lòng
          Một mình chàng sám hối

          Liệu chàng còn yêu em
          Như ngày chia tay đó
          Em dứt áo ra đi
          Để tim chàng lệ nhỏ

          Liệu chàng còn yêu em
          Còn có đợi có chờ
          Còn để trái tim nguyên
          Cho mối tình đã vỡ

          Hãy tha thứ cho em
          Núi sông ngăn cách trở
          Tình đã phụ tình rồi
          Xin đừng mong ngóng nữa



        thơ Trần Mộng Tú
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-24 07:29:49sóng trăng>
.


        Trong suốt


          Tôi bắt đầu tháo bỏ chàng
          như tháo đôi hoa ra khỏi tai
          tháo từng chiếc
          từng chiếc một
          hai tai đã khỏa thân

          Tháo sợi dây chuyền ra khỏi cổ
          chiếc cổ gầy chàng đã cúi xuống hôn
          sợi dây chuyền lấy ra nụ hôn vướng lại

          Chàng bảo hãy cởi anh ra khỏi em
          như cởi áo
          tôi mở từng chiếc khuy
          tôi treo chàng lên mắc
          tôi đi tới đi lui trong phòng
          ngực lạnh
          vai lạnh
          hai tay lạnh
          tôi lại mặc chàng vào

          Anh đang ở trong đôi giầy
          em bỏ giầy ra
          tôi quăng giầy thật xa
          còn hai bàn chân nhỏ
          hai bàn chân trần
          đặt trên mặt đất
          mỗi ngón chân như một câu thơ
          làm sao vứt

          Anh nằm trong thỏi son
          em đừng tô môi nữa
          tôi chạm ngón tay mình lên môi
          nụ hôn chàng còn đó

          Tôi đi rót cốc nước
          nâng chiếc ly lên nhìn
          thủy tinh trong suốt
          ngửa mặt uống cạn chàng
          ném chiếc ly qua cửa
          tình bay vào không gian



          Tháng 7/06



        thơ Trần Mộng Tú


        nguồn: damau.org

        .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-24 07:31:00sóng trăng>
.


        Ngày Hạ Chí



          Anh đến với em vào ngày hạ chí
          ngày mặt trời tình tự với đêm
          buổi chiều trên cao buổi chiều không cúi xuống
          sao bóng anh ngã xuống bóng em
          ngày hạ chí thân thể anh như đuốc
          anh kéo mặt trời xuống thắp sáng em
          những tia lửa rắc cả vào trong áo
          ngày tham lam không nhường chỗ cho đêm


          Ngày hạ chí như có ngàn nến thắp
          soi buổi chiều trong suốt hồn em
          anh đứng đó như mặt trời không tắt
          tự nhóm than nung đỏ đời mình

          Khi anh đến em rơi vào hạ chí
          anh dắt em trong vũng sáng hoang mang
          đêm không xuống mà hồn em sao thắp
          làm thế nào phân biệt thời gian

          Sammamish 20/6/06



        thơ Trần Mộng Tú

        nguồn: damau.org

Đăng nhập để trả lời
0
.


        Lòng Nào Như Suối Cạn


          Ngày xưa trong quán nhỏ
          Đời không có mùa đông
          Trên môi cà phê ngọt
          Trong mắt giọt tình nồng

          Hôm nay trong quán lạ
          Hai đứa ngồi nhìn nhau
          Trên môi cà phê đắng
          Trong mắt giọt tình sầu

          Một năm trời lận đận
          Đời ngọt những vết thương
          Một năm trời bôi bác
          Đời vui những tấn tuồng

          Anh bây giờ đã khác
          Trán đà thêm nếp nhăn
          Em bây giờ đà khác
          Má đà phai sắc hồng

          Mắt nào không lệ chảy
          Môi nào thơm hương hoa
          Lòng nào như suối cạn
          Tình nào đã chia xa

          Một năm trời xứ lạ
          Không còn gì cho nhau
          Giọt tình cuồng trong mắt
          Cũng tan theo nỗi sầu



        thơ Trần Mộng Tú
Đăng nhập để trả lời
0
.


        Tạ Tình




          Hãy tha thứ cho em
          Không một lời từ tạ
          Không nụ hôn cuối cùng
          Trên mộ anh bia đá

          Hãy tha thứ cho em
          Không một lời kinh nguyện
          Không một đóa hoa hồng
          Không một hàng lệ nến

          Hãy tha thứ cho em
          Để rêu phong lối cũ
          Để mộ chí hoen mờ
          Để anh sầu trong mộ

          Hãy tha thứ cho em
          Một đi không ngoảnh lại
          Để sỏi đá mỏi mòn
          Để cho anh ngóng đợi

          Hãy tha thứ cho em
          Núi sông ngàn cách trở
          Tình đã phụ tình rồi
          Xin đừng mong ngóng nữa



        thơ Trần Mộng Tú
Đăng nhập để trả lời
0
.


        Trái Tim Hồng


          Có một khoảng không trong hồn em trống lắm.
          Người đi qua sao không ghé lại thăm
          Hồn em đó như cây mùa thu đứng
          Chờ lá vàng về phủ đến trăm năm.

          Tóc hờn giận nên tóc chia nghìn sợi
          Người không về đo sợi ngắn sợi dài
          Tay chung thủy giấu hoài trong đáy túi
          Ngón cô đơn chờ đan ngón tay người

          Giày con gái bỏ quên trong góc tủ
          Người không về nên chân chẳng muốn đi
          Đôi chân nhỏ tay ai thường ấp ủ
          Những đêm trăng thơm ngát đóa tường vi

          Trán ngây thơ tương tư mùi khói thuốc
          Người không về mắt cũng nhạt màu nâu
          Môi bớt đỏ và răng cười bớt trắng
          Em nhớ người, em khóc suốt đêm thâu

          Em sẽ chết với mảnh hồn trống đó
          Chúa đứng đón em ở cổng Thiên Đàng
          Xin trả Chúa trái tim hồng lãng mạn
          Dưới thế gian con dại dột cho chàng...


        thơ Trần Mộng Tú
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 05:14:53sóng trăng>
.


        Cả một dòng sông đứng lại chờ





          Tôi xa người nắng buồn trên vai
          Môi tôi mùi thuốc còn thơm hơi
          Người xa tôi một dòng sông trắng
          Dẫy núi bên kia có ngậm ngùi

          Tôi xa người hàng cây bâng khuâng
          Nước dâng chiều xuống nhớ muôn trùng
          Người xa tôi có ra đứng ngóng
          Một cánh chim bay ở cuối rừng


          Tôi xa người như xa mùa xuân
          Ngực tôi còn đọng chút hương trầm
          Mảnh trời trong mắt còn xanh biếc
          Người đã mơ hồ như vọng âm


          Tôi xa người như xa cơn mưa
          Tóc tôi còn ướt đến bây giờ
          Nhớ tôi người có châm điếu thuốc
          Nhớ tôi người có đi trong mưa


          Tôi xa người như xa quê hương
          Những dấu thân yêu mất cuối đường
          Người nhặt hộ tôi hoa dĩ vãng
          Lau giùm dòng lệ ở vết thương


          Người xa tôi gió cũng lặng thinh
          Tôi rung nỗi nhớ ở quanh mình
          Người như suối chẩy qua rừng vắng
          Cả một dòng sông đứng lại chờ



          9/93


        thơ Trần Mộng Tú
        nguồn: amvc.free.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 05:15:53sóng trăng>
.


        Hồn em giờ rất lạ





          Anh trốn vào trong em
          Len qua từng tĩnh mạch
          Theo máu ghé vào tim
          Em, chao đi một nhịp


          Anh hòa tan trong máu
          Như suối chia muôn nơi
          Dòng nào lạc qua phổi
          Cho em thở bồi hồi


          Anh lang thang khắp nẻo
          Dừng lại ở buồng gan
          Em lọc tình trong đục
          Hỏi anh có bàng hoàng


          Lòng em bao nhiêu đoạn
          Anh chưa biết ngắn dài
          Sao vội vàng buộc lại
          Ðể cho em rối bời


          Anh lan ra tứ chi
          Như nhựa cây cho lộc
          Em thong dong giữa đời
          Có anh che bóng lá


          Trên những ngón tay em
          Anh cho thơ tứ tuyệt
          Trên vầng trán thanh xuân
          Anh cho em nhật nguyệt


          Hồn em giờ rất lạ
          Một chiếc bình đầy anh.



        thơ Trần Mộng Tú
        nguồn: amvc.free.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 05:16:38sóng trăng>
.


        Mưa Seatle



          Ðêm qua trở gối nghe mưa
          Tình như chăn hẹp không vừa ấm tôi
          Co hoài vẫn hụt một nơi
          Tôi kéo vuông chiếu buông rơi đóa sầu
          Sáng nay ra phố gội đầu
          Giọt mưa sợi tóc ôm nhau khóc òa
          Cong tay hứng hạt mưa sa
          Mưa giăng mắt lưới xóa nhòa chỉ tay
          Gió đi trên những nhành cây
          Tôi nghe tiếng gẫy đâu đây quanh mình
          Mưa dầm chết đuối bình minh
          Áo nào rộng đủ che tình tôi khô


          12/96



        thơ Trần Mộng Tú
        nguồn: amvc. free.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 05:17:58sóng trăng>
.

        Thế nào em cũng khóc




          Em vẫn tưởng tượng ra
          ở một thành phố xa xăm
          trong một địa chỉ em nhớ từng con số
          có anh đang sống
          anh đang thở
          và anh đang nghĩ đến em


          Em vẫn tưởng tượng ra
          khi anh đi dạo trong làng
          vào những đêm trăng sáng
          anh dừng lại
          chạm tay vào một bông hoa đang ngủ
          anh nghĩ đến em
          và trên những ngón tay anh
          bỗng thơm mùi hương cũ


          Em vẫn tưởng tượng ra
          mỗi buổi sáng mờ sương
          khi anh chạy bộ qua công viên
          anh dừng lại
          ném viên sỏi nhỏ xuống hồ
          nhìn những vòng nước loang xa, loang xa

          anh nhớ đến em
          và những lần hò hẹn


          Em vẫn tưởng tượng ra
          trong một cao ốc
          nơi anh làm việc
          trên mặt bàn ngổn ngang sách giấy
          giữa trò chơi chữ nghĩa hàng ngày
          anh sẽ nhặt ra
          một chữ T nhỏ xíu
          và cất vào bên trái, phía tim


          Em vẫn tưởng tượng ra
          ở một con đường nào đó
          khi anh dừng xe
          phân vân giữa đèn đỏ, đèn vàng
          anh gọi tên em, rất khẽ
          với một thoáng mơ màng


          Em vẫn tưởng tượng ra
          khi chúng mình gặp lại nhau
          anh không gọi tên em
          em không gọi tên anh
          chúng mình sẽ đứng lặng nhìn nhau

          và thế nào em cũng khóc



          6/96



        thơ Trần Mộng Tú
        nguồn: amvc. free. fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 05:18:38sóng trăng>
.

        Thức ăn cho trái tim



          Cái sọt rác sau lưng em
          Có những mẩu giấy điện toán vo tròn
          Có mảnh giấy bọc Taco lem luốc
          của cô Mễ ngồi bên
          Người bạn Cam Bốt vứt vào đó
          vuông lá chuối gói bánh
          Em cũng ném vào đó
          trang nháp của bài thơ
          Những mẫu tự Việt Nam
          nằm ngơ ngác


          Người quét dọn da đen
          cầm lên ngắm nghía
          Em bảo đó là chiếc lá
          gói thức ăn cho trái tim tôi

          Trong đời sống này
          em nào có khác gì trang bản thảo
          bị ném vào
          một cái sọt khổng lồ
          cũng ngơ ngác mầu da
          vụng về ngôn ngữ
          dùng thơ văn
          để gói trái tim mình

          11/96


        thơ Trần Mộng Tú
        nguồn: amvc.free.fr
    Đăng nhập để trả lời
    0
    .


          Bài thơ tháng 12



            Tôi ở đâu mà tôi tới đây
            Ngày xưa ai đứng ở nơi này
            Giọt mưa trời khóc ngàn năm trước
            Sao còn ướt trên lưng bàn tay



            Tôi ra đời đã được bao lâu
            Sao trái tim tôi nếp gấp nhầu
            Mặt đất tôi đi bao ngàn dặm
            Sao vẫn chông chênh những bước đầu



            Tôi kết tinh từ mảnh vân hà
            Từ báo cọp xưa hay đóa hoa
            Bụi phấn tôi mang trên thân thể
            Từ tảng đá nào đã vỡ ra



            Tôi yêu người yêu thật là xa
            Tình trong tiền kiếp tình không già
            Giòng sông trăng chẩy vào trái đất
            Chẩy lâu rồi hay mới đêm qua




            tháng 12



          thơ Trần Mộng Tú
          nguồn: amvc.free.fr
    Đăng nhập để trả lời
    0
    .


          Sợi tóc



            Sáng hôm nay em thấy ở trong gương
            Ðường ngôi lệch sợi tóc buồn vừa thức
            Chiếc lược lạnh vùi trong vùng tóc ấm
            Những chiếc răng rẽ mãi một đường ngôi
            Ôi nếu tình mà rẽ được như ngôi
            Ta đã buộc đời nhau ngàn sợi tóc
            Sợi tóc mỏng của một thời mơ mộng
            Của một thời tình lạc giữa chiêm bao
            Của một thời xô vỡ cả trăng sao
            Biển căng ngực và núi rền tiếng thở


            Ðời mới lớn vừa mở tung cánh cửa
            Tóc trượt chân đã ngã xuống vai nhau
            Tình trượt chân nên không bước cạnh nhau
            Sợi tóc mỏng vẫy hoài gương lược cũ




          thơ Trần Mộng Tú
          nguồn: amvc.free.fr
    Đăng nhập để trả lời
    0
    .


          Ngọn nến muộn màng



            Em đứng thẳng cho anh nhìn vào mắt
            Anh vớt hộ em những giọt long lanh
            Con sông chẩy cả một thuyền quá khứ
            Trong mắt em ngơ ngác đám lục bình


            Em đứng nghiêng cho anh nhìn sóng lượn
            Ðêm mầu xanh hay biển tóc em xanh
            Gió thổi ngược tóc bay về dĩ vãng
            Có sợi nào còn vướng ngực áo anh


            Em cúi xuống cho anh hôn lên gáy
            Kỷ niệm gầy như những chiếc xương vai
            Hương phấn đó em mang từ tiền kiếp
            Cho anh ôm tình cũ một vòng tay


            Co chân lên cho anh nâng gót nhỏ
            Gót chân son nôn nả nhịp xe đời
            Nói cho anh chuyến tầu nào em lỡ
            Sân ga nào còn giữ lệ em rơi


            Em ngồi xuống đêm không còn trẻ nữa
            Cánh chim bay tha hết cọng thời gian
            Trên vai anh em gửi đời cát lở
            Tình thắp cho em ngọn nến muộn màng




          thơ Trần Mộng Tú
          nguồn: amvc.free.fr
    Đăng nhập để trả lời
    0
    .


          Xóa bình minh


            Em đi buổi sáng mù sương
            Dấu chân có tỏ trên đường em qua


            Em đi buông một đóa hoa
            Hương thơm dội lại cánh xa cuối trời


            Em đi đuôi mắt ngậm ngùi
            Rừng phân ưu đứng lá ngồi tịnh tâm


            Em đi sông gọi tiếng thầm
            Lục bình chia nhánh đá trầm mình đau


            Em đi trời xuống thật sâu
            Mây chia trong tóc gió nhầu trên vai


            Em đi biển có thở dài
            Muối tìm mãi dấu chân ai trên bờ


            Em đi rách một trang thơ
            Sách ngồi ôm ngực u ơ gọi tình


            Em đi xóa một bình minh

            6/98



          thơ Trần Mộng Tú
          nguồn: amvc.free.fr
    Đăng nhập để trả lời
    0
    .

          Lá Ðỏ




            Anh nhặt cho em chiếc lá đỏ
            Trên cành phong vừa rụng sáng nay
            Ôi anh! đẹp quá mùa thu tới
            Em nhốt đầy lòng gió heo may.




          thơ Trần Mộng Tú
    Đăng nhập để trả lời
    0
    .


          Buộc Áo Giữa Ðường




            Ở đây mưa trắng không gian
            Mưa vùi dập mộng chưa tan tác đời
            Gió về chẳng có định nơi
            Thổi vào hoang tịch mảnh đời tha hương
            Ở đây tình lạc trong sương
            Nên em buộc áo giữa đường giữ anh.



          thơ Trần Mộng Tú
    Đăng nhập để trả lời
    0