📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Góc thơ PCT

58 trả lời, 11.514 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-27 04:13:52Tuệ Nghi>
5. Ghét

Ghét ai mặc áo giống màu
Để tôi vội vã theo sau bẽ bàng
Ghét ai giọng nói dịu dàng
Để tôi thảng thốt, ngỡ ngàng tưởng em

Ghét ai có dáng thân quen
Để tôi xao xuyến ngỡ em đến rồi

Ghét con đường phố đông người
Để tôi không thấy em tôi chỗ nào
Ghét hàng cây cứ lao xao
Làm tôi nhớ tiếng thì thào yêu thương

Ghét tôi: yêu ghét lạ thường
Ghét em: cứ để tôi vương tơ lòng./.


Bài thơ giận dỗi quá dễ thương, lâu rồi mới đọc một bài thơ gợi nhiều cảm xúc nhẹ nhàng như "Ghét" yêu thế này... thanks tác giả...
Nếu có lần tôi gặp người không hỏi
Là có lần tôi học biết lãng quên
Đăng nhập để trả lời
0
27. Buồn!

Vẫn biết đời buồn bao ấm lạnh
Mà sao cục nghẹn vẫn chèn ngang
Như thể người yêu giờ xa lánh
Nào biết khi mô hết ngỡ ngàng?

Bóng đá đâu còn một cuộc chơi
Là yêu là ghét của bao người
Có cả cuồng điên và vụng dại
Tự hào dân tộc (tuy dở hơi!)

Bóng đá phơi ra chuyện thế thời
Ăn – đút – tranh dành – tiếp tục xơi
Thằng bố đêm ngày lo chuyện xoáy
Đứa con chẳng lẽ lại không mơi?

Hôm nay Văn Quyến bị tạm giam
Trả cho cái nợ của lòng tham
Tội nhân và nạn nhân là nó
Vừa giận vừa thương kẻ nhúng chàm!

Lỗi của bầy đàn, riêng gì ai
Tiếc cho thân phận một nhân tài
Giống tốt nẩy mầm trên đất xấu
Thầy hư, trò láo, nói không sai!

Bóng đá đang kỳ giá rét đông
Xuân sang, rồi sẽ nắng lên hồng?
Một đời đã trót lăn theo bóng
Thế sự, nhân tình. Ai biết không?
(21-12-2005)
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào Tụệ Nghi, cảm ơn bạn đã ghé thăm quán thơ "quán cóc liêu xiêu một câu thơ" của tôi. Tôi cũng đã đọc mạch thơ của bạn và cũng vào cả website theo link bạn chỉ ra.
Bài nào bạn viết cũng chắc tay, tôi chỉ lấy ví dụ một bài mà tôi rất thích:

"...Tôi không thể quên anh
Như quên dễ dàng một tên ăn trộm
Những quý giá bạc tiền như nước trôi sông
Lúc lớn khi ròng
Anh đánh cắp ở tôi là trái tim bật lửa
Thắp sáng sự trắng trong
Ấu thơ và một thời con gái
Còn gì nữa không?
Một bóng mờ xướt mãi trái trinh nguyên!"

May mắn cho những ai không là "anh" trong mấy câu thơ trên!
Đăng nhập để trả lời
0
28. Gửi người xa Hà nội

Anh muốn gửi cho em một góc Hồ Gươm
Làm mảnh gương soi lại thời thơ ấu
Gửi cho em một khúc đường Hàng Đậu
Cô bé nào tóc xõa gió trăng
Gửi cho em cuối chợ Đồng Xuân
Mấy quả ô mai, nửa ly sen đá
Gửi cho em cả sân Phúc Xá
Thủa thiếu thời anh đá bóng say mê
Gửi cho em cái nắng đầu hè
Lũ học trò đã bắt đầu rã đám
Và cơn mưa giữa khuya thầm lặng
Khúc nhạc buồn trên mái ngói rơi rơi

Muốn gửi cho em đêm đạn pháo đầy trời
Còi báo động bỗng chen vào giấc ngủ
Đội mũ rơm đến trường em hớn hở
Mẹ vai gầy vội vã kịp vào ca
Hà nội ta nghèo, nhưng Hà nội giàu hoa
Những đứa con làm thơ trên chiến luỹ
Những người thợ hiền lành bình dị
Và những ai tung cánh bốn phương trời…

Tiếng tàu điện leng keng thành dĩ vãng mất rồi
Cũng muốn gửi cho em làm nhung nhớ
Muốn gửi cho em cả từng hơi thở
Biết chưa nào, Hà nội nhớ em anh?
Đăng nhập để trả lời
0
29. Biển khóc

(HL một ngày mưa 9/6/2005)

Biển đang khóc một ngày mưa rầu rĩ
Em xa anh biển cũng lắm u buồn
Nhòa hết cả những đảo xa hùng vĩ
Hàng phi lao đứng lặng nhớ hoàng hôn

Em chưa nói với anh điều muốn nói
Đã xa nhau như không gặp bao giờ
Để hoài vọng vẫn sống cùng mong đợi
Biển cũng buồn nên khóc mãi thành thơ

Mai xa biển, em không xa kỷ niệm
Suốt ngày dài chung khóc với trời mây
Em chưa nói anh nghe lời ước nguyện
Nếu nói rồi, đâu khắc khoải hôm nay?...
Đăng nhập để trả lời
0
30. Tôi và em

Em hút tôi như nam châm hút sắt
Tôi níu em bằng lực trọng trường
Nếu hai ta chỉ có yêu và thương
Có lẽ chúng mình đã nhập oà làm một?

Một chút giận hờn, một lời trách móc
Thoáng bâng quơ ghen lặng, tức thầm
Để em và tôi phải cách xa đủ tầm
Và ta cứ hút nhau mãi mãi!


31. Giấc mơ

Lấy mây làm gối
Kéo gió làm chăn
Thuận tay véo má chị Hằng
Nghịch những vì sao vụn

Ngả ngớn trong đêm vô tận
Lạc thú rung làn da
Vũ trụ là ta

Không còn lo cái chết
Không cần biết ngày mai còn hay hết
Cô đơn kiếp người

Trời bỗng đổ mưa rơi
Ta trở về trần trụi
Chân chạm bùn
Hai tay chới với
- Đâu rồi, giấc mơ?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-10 10:31:19Trăng Quê>
Trích đoạn: PCT

31. Giấc mơ

Lấy mây làm gối
Kéo gió làm chăn
Thuận tay véo má chị Hằng
Nghịch những vì sao vụn

Ngả ngớn trong đêm vô tận
Lạc thú rung làn da
Vũ trụ là ta

Không còn lo cái chết
Không cần biết ngày mai còn hay hết
Cô đơn kiếp người

Trời bỗng đổ mưa rơi
Ta trở về trần trụi
Chân chạm bùn
Hai tay chới với
- Đâu rồi, giấc mơ?
 
Phan Chí Thắng



Bài thơ hay quá! Một phong cách viết khác hẳn, thoát tục và có lẽ được viết trong một cảm xúc thăng hoa nhất! Một mình giữa vũ trụ bao la như đang bay tới những vì sao
Lấy mây làm gối
Kéo gió làm chăn
Và cái cảm giác làm chủ cả thiên hà đã cho phép nhà thơ như được phóng túng với thiên nhiên
Thuận tay véo má chị Hằng
Nghịch những vì sao vụn

Cho Trăng Quê viết mấy câu về Giấc mơ nhé!

GIẤC MƠ
 
Đêm qua Sao nằm mơ
Nói chị Hằng nhớ Cuội
Cuội đỏ mặt bối rối
- Tôi có biết gì đâu? [:D]
 
Nói rồi chay ra sau
Dưới gốc đa ngẫm nghĩ
Sao mình xa nhà nhỉ?
Sao mình lên tới đây?
 
Cô Gió và nàng Mây
Nhìn Cuội cười rồi nói
 
- Cuội đổi cả trần giới
Để trọn đời bên Trăng!

Trăng Quê

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
Dạo này anh PCT bỏ bê nhà cửa vì đợt sóng gió vừa rồi hén hihi rãnh rãnh mời anh về chơi nha, bn đã wét dọn sạch sẽ rồi á....cảm ơn tập thơ của anh nhiều lắm....Chúc anh vui và sáng tác đều...
 
Không còn lo cái chết
Không cần biết ngày mai còn hay hết
Cô đơn kiếp người

 
Chẳng còn gì..
Ngoài ta với thơ thôi
Đấp đổi,
Tình rơi,
Lỗi
Thơ tình...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Sau khi đọc hết những dòng suy nghĩ này , ta cùng quay lại lần nữa vần thơ lắng đọng của “Dạ lan” và nghe thêm khúc tình ca mênh mang “Hương ngọc lan” của nhạc sĩ Huy Tuấn, lời Dương Thụ, để cho lòng mình cảm thấy xúc động nôn nao, để tim mình cảm nhận hết những gì yêu dấu, ít nhất trong số chúng ta, có một người để lòng mình trôi theo cảm giác, mùi hoa ngọc lan, hoàng lan trong vừơn nhà ai vẫn toả hương đâu đây.

Bạn PT bình thơ PCT hơi bị hay đấy. Nhưng ở mấy dòng trên có chút nhầm lẫn: tác giả phần nhạc ca khúc "Hương ngọc lan" chính là Anh Quân, chồng của ca sỹ tóc ngắn.
http://nguyenhung.vnweblogs.com
Series bài viết Chân dung các nhà thơ
Đăng nhập để trả lời
0

PCT

6. Một mình

Điếu thuốc lá một mình cháy đỏ
Không có em hay không có anh?
Con chim khiếu hót điệu gì nhung nhớ
Trên lầu cao nó cũng một mình

Cho ánh sáng, ngọn nến dần thui chột
Em yêu anh thổn thức hao gầy
Tơ óng ả nhờ con tằm rút ruột
Và làm thơ, anh chết từng giây

Nếu biết yêu nhau mà khổ thể
Xin trả về thời cũ chưa quen
Nhưng nếu để
cuộc đời
trôi qua trong lặng lẽ
Thì đâu phải là anh
Càng không phải là em./.



Nỗi cô đơn nhớ thuơng trong xa cách, nỗi nhớ cháy bỏng da diết cồn cào của một người yêu giành cho người mình yêu giữ dội đến thế sao !
Những người đàn ông vốn hay “ quí điếu thuốc hơn sức khỏe của mình” khi trong lòng có việc, thường châm một điếu để ghi nhận một sự kiện sau này sẽ trở thành kỷ niệm không thể quên - điếu thuốc cũng một mình cháy đỏ, con chim khiếu cũng một mình hót trong lồng đẹp, người con trai cũng chỉ một mình trong căn phòng quạnh quẽ, và thêm một người con gái đang ở rất xa nữa cũng đang trong tâm trạng một mình ? Ta cảm thấy không gian xung quanh như cô đặc , sánh lại vì nỗi nhớ. Điều gì đã tác động lên tâm trí người con trai lúc ấy, khiến anh quặn lòng đến thế ? Vì người con gái đã gửi tình yêu của mình vào thơ, những câu thơ chở đầy nỗi nhớ , những vần thơ đầy cảm xúc "rút ruột mình như con tằm nhả tơ" ? Hay một tin nhắn từ phương trời xa đang nhớ đến anh khôn nguôi , những dòng tin nhắn cồn cào vời vợi nỗi nhớ thương chạy qua biết bao cánh đồng gập ghềnh khúc khuỷu… để đến bên anh. Tác giả dùng hình ảnh điếu thuốc, con chim khiếu rất giàu hình tượng. Thử hình dung khung cảnh ấy và đặt cảm xúc của mình vào mà xem, ta sẽ thấy những lời vô cùng tâm trạng.
Riêng hình ảnh “con tằm rút ruột nhả tơ” rất quen thuộc với mỗi con nguời có tâm hồn cao đẹp luôn sống vì người khác, hình ảnh ấy nói lên tình yêu mênh mông rộng lớn bao la hơn biển cả của người con gái gửi cho người yêu của mình, tình yêu bỏng cháy cùng nỗi nhớ thương trong sự cách xa lúc nào cũng da diết, nồng nàn . Như thế thì liệu trái tim có bằng sắt thép hay đá tảng cũng phải mềm đi dưới sức mạnh , sức công phá mãnh liệt của tình yêu người ta giành cho mình. Nói về đề tài tình yêu , dù ta có đi hết chặng đường đời thì tình yêu vẫn suốt đời là ngọn hải đăng soi sáng cho ta đi tìm giữa biển biếc bao la của rất nhiều câu hỏi “ vì sao” “ tại sao” , của ngàn ngàn triệu triệu lần “ từ ngạc nhiên này” đến “ngạc nhiên khác”.
Chính vì những lý do không thể hiểu nổi ấy , ta đọc đến câu thơ:
”Nếu biết yêu nhau mà khổ thể
Xin trả về thời cũ chưa quen
Nhưng nếu để
cuộc đời
trôi qua trong lặng lẽ
Thì đâu phải là anh
Càng không phải là em./.”

ta mới thấy một phần của câu trả lời tưởng như vô định trong cái khẳng định về tình cảm của hai người giành cho nhau” Nếu…. Nhưng… Thì…”
Đến đây, ta nên nói một lời cảm ơn chân thành đến tác giả, vì chỉ qua những câu thơ chất chứa tâm sự này, đã cho ta hiểu thêm một gam màu mới trong bảng màu tình yêu . Có ai đó nếu đọc bài thơ này và cả bài cảm nhận này, thì chớ cố mở thêm bài hát “Một mình” của nhạc sĩ Thanh Tùng lên nghe nữa, vì tin chắc là trái tim sẽ khó mà chịu nổi sức cộng hưởng của lời thơ trong“ Một mình” cùng lời ca cũng “ Một mình” đấy nhé.
Sau rốt, là một bài thơ đã 26 tuổi đời mà đến hôm nay vẫn nóng hổi tính thời sự như năm nào - cũng vời vợi nỗi nhớ mà nhà thơ Trần Hoài Thu ( tức nhà báo Trần Đình Chính) đã gửi gắm bằng tất cả lòng mình với một giọng thơ se sắt đến nao lòng, tâm trạng ấy cũng đâu có khác mấy với tâm trạng của “Điếu thuốc một mình” phải không nhỉ…

Ở hai đầu nỗi nhớ
Có một không gian nào
Ðo chiều dài nỗi nhớ?
Có khoảng mênh mông nào
Sâu thẳm hơn tình thương?

Ở đầu này nỗi nhớ
Anh mơ về bên em
Ngôi sao như xuống thấp
Cho ta gần nhau hơn
Ở đầu kia nỗi nhớ
Nằm đếm tiếng mưa rơi
Ðược mấy triệu hạt rồi
Mà chưa vơi nỗi nhớ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-10 07:49:34PT>
Trích đoạn: PCT

1. Khi thành phố vắng em

Nếu một ngày thành phố vắng bóng em
Mỗi chiếc lá rơi nghiêng như ánh mắt
Chiều Hồ Tây gió lay trời trong vắt
Phố bụi mù, cay nỗi nhớ trong anh

Khi đêm buông, thành phố ngủ yên lành
Em lấp lánh một vì sao xa lắm
Anh bỗng hiểu thế nào là đằm thắm
Rất gũi gần rạng rỡ nụ cười em





Một ngày đầu đông năm ấy, người con gái lại đi xa, xa thành phố thân yêu , xa tất cả. Cô để lại sau lưng mình cả một trời thương trời nhớ.
Và khi vắng bóng hình người con gái ấy, người con trai đã nhờ “ chiếc lá “, nhờ” gió hồ Tây”, nhờ “ bụi phố”, nhờ “ màn đêm thành phố”, nhờ “ vì sao xa ” để nói hộ lòng mình.
Cảm nghĩ cay cay chạy suốt tâm trí của ngừơi con trai từ đầu đến kết bài thơ. Ngay từ đầu tiên của bài thơ, tác giả dùng từ “Nếu” – ta thấy không ổn lắm thì phải. Vì cặp liên từ “Nếu” phải đi đôi với “ Thì”
”Nếu một ngày thành phố vắng bóng em
…….
Thì bụi mù , cay nỗi nhớ trong anh”

tức là nêu lên một điều kiện sự việc có thể sẽ xảy ra. Nhưng thực ra theo sát ý của bài thơ này, ta cảm nhận thấy cái việc người con gái đã không còn ở thành phố này nữa là điều có thật, nó đã xảy ra. Cho nên tác giả mới dùng làm tựa bài thơ bằng những câu chữ đau đáu yêu thương” Khi thành phố vắng em” chứ không phải là giả sử ( đã sửa lỗi chính tả)“Nếu thành phố vắng em”.
Cũng có thể ý của tác giả khác hẳn theo sự cảm nhận rất một mình này. Nhưng ta sẽ đi theo hướng “Khi” có lẽ thấy hay và hợp hơn rất nhiều hướng “Nếu”?
Khi thành phố vắng em rồi, những cơn gió đầu mùa đông thổi ào làm rơi nhiều , rất nhiều lá. Mỗi chiếc lá rơi nghiêng ấy cũng làm ngừơi con trai nhớ ánh mắt người thương hôm nào. Phố sang mùa , đường Cổ Ngư đầy mộng mơ sạch tinh tươm thì lấy đâu ra bụi làm anh “đỏ mắt”( ta cũng thường gặp đâu đó trong đời nhiều câu chuyện đổi tại “ bụi”, đổi tại” con gì bay vào mắt” mỗi khi xúc động trong lòng), để làm “ lòng anh cay”. Tác giả sử dụng lý do này thật dễ đi vào lòng ngừơi là vì nhiều lẽ riêng. Nhưng đọc lên câu “ cay nỗi nhớ “ thì quả thật nếu ai cũng đã rơi trong tâm trạng này sẽ thấy quá đúng. Càng đọc thơ , càng hiểu cách sử dụng hình ảnh của tác giả, ta càng thấm tình cảm chất chứa bên trong từng câu chữ . Ban ngày, nỗi nhớ ấy đã bao la khôn xiết cũng phải nhường chỗ cho đêm về. Nỗi nhớ ấy vắt từ ngày sang đêm sao mà cháy lòng đến thế! Khi thành phố đã chìm trong giấc ngủ , rất khuya rồi mà nỗi lòng của ngừơi con trai vẫn còn thao thức . Nỗi lòng ấy thức cùng bầu trời đêm thành phố, trong lòng mình - người con trai ngắm bóng hình người con gái qua hình ảnh “ vì sao xa xăm” sáng lấp lánh trên trời cao. Đọc đến câu thơ này ta lại liên tưởng đến câu thơ “ Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh “của nhà thơ Chế Lan Viên ( Không nhớ chính xác ), một tâm hồn đồng điệu gửi cả vào “ ngôi sao” nơi xa xôi kia. Càng ở xa thì càng cảm thấy như thật gần , vì một điều dễ hiểu đầy tình cảm đang trào dâng :
Anh bỗng hiểu thế nào là đằm thắm
Rất gũi gần rạng rỡ nụ cười em”

Những phút giây bên nhau , hạnh phúc thay khi chỉ cần thấy em cười, nụ cười rạng rỡ đằm thắm thiết tha. Khi xa rồi, ngừơi con trai càng cảm nhận nụ cười ấy để rồi “ Bỗng hiểu” những gì đã có là một điều hạnh phúc. Khi xa rồi, nỗi nhớ càng da diết cháy bỏng hơn.
”Khi thành phố vắng em”, thành phố là thế đấy, tình cảm người ở lại là thế đấy.
Để khoá bài cảm nhận , ta thử theo Bùi Sim Sim thẫn thờ với “Hà Nội nhớ” … cũng là nhớ nhé :
Xa một tuần có lâu quá không em
Sao anh thấy ngày bỗng dài đến thế
…..
Thơ anh viết xuống dòng buồn nghiêng dấu nặng
Nỗi nhớ về em lấp mãi chẳng đầy.

để cho sự cảm nhận “Khi thành phố vắng em” là vời vợi khôn cùng…
”Em cười rạng rỡ gũi gần anh” ( Xin phép tác giả cho đảo chữ câu thơ cuối ).
( PT đọc rất nhiều lần bài thơ này , từ khi nó mới ra đời. Và mỗi lần đọc lại thấy như cảm thông nhiều hơn với ý thơ sâu sắc mà tác giả muốn truyền tải đến bạn đọc. Cảm ơn Xerotn đã nhìn ra lỗi chính tả của tớ. Còn những dòng cảm nhận trên tất nhiên theo cách nhìn của riêng tớ , nên có làm Xerotn không thấy hợp mắt cũng là lẽ thừơng tình thôi, nhưng thưa với Xerotn rằng tớ không hề viết lung tung vô cảm làm hỏng bài thơ này. )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-16 08:40:50PCT>
Hai nửa câu thơ lục bát

Em là câu sáu dịu êm
Anh là câu tám một miền thuơng yêu
Ca dao mát gió ban chiều
Xanh đồng, xanh biển, xanh nhiều uớc mơ

Em là hồn của câu thơ
Em là nắng sớm, là mưa đêm hè
Câu thơ anh hát em nghe
Nhờ em nên gió trăng về với hoa

Bây giờ câu sáu đi xa
Để cho câu tám mặn mà với ai?
Nếu như phải xẻ làm hai
Thì xin xẻ dọc, cả đời mang theo
Em mang theo ba chữ yêu
Anh mang bốn chữ: rất nhiều cô đơn...
16/3/05
Đăng nhập để trả lời
0
Làm sao vô cảm được?

Làm sao viết được bài thơ vô tình
Mà có đủ cả nắng mưa, mây nước
Tả khoé mắt em bỗng nhiên chợt ướt
Làn môi tươi nâng lấp lánh nụ hôn?

Làm sao viết được bài thơ vô hồn
Có người mẹ còng lưng, nhăn nheo má
Chợ lao động trai quê ngồi như quạ
Cô thợ xây vôi bạc hết cuộc đời?

Làm sao viết được bài thơ vô tâm
Đất nước đang oằn mình lên phía trước
Người nông dân cúi gằm trên ruộng nước
Mấy trẻ ranh chích choác ngõ không người?

Làm sao viết được bài thơ, em ơi
Không có tím bằng lăng đau nỗi nhớ
Lúa non xanh vui đùa như trẻ nhỏ
Hàng phượng hồng nồng thắm một tình yêu?

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-02 05:16:33PT>
Trích đoạn: PCT


2. Gửi Trăng

Em cứ là vầng trăng
Ở trên cao vời vợi
Giát vàng lên trần giới
Ru hồn thơ nhân gian

Trăng khi khuyết khi tròn
Bởi tròn nên phải khuyết
Như người ta ly biệt
Để rồi đến bên nhau

Trăng treo trên đỉnh đầu
Ước mơ thời trai trẻ
Tóc bạc rồi, có lẽ
Nhuốm màu trăng tinh khôi?

Tình yêu của muôn đời
Trăng chở che chia sẻ
Ai muốn mình buồn tẻ
Như những đêm không trăng?

Em cứ là vầng trăng
Đồng quê hay thành phố
Anh xin làm em nhỏ
Đón Trung Thu suốt đời

Em hãy cứ sáng ngời
Cao xa, gần gũi thế
Bút lòng anh có thể
Chấm mực trăng làm thơ

r





Trăng mãi là nguồn cảm xúc cho giới nghệ sỹ chuyên và không chuyên suốt đời ca ngợi. Trăng là danh từ “ chung” cho tất cả mọi người yêu cái đẹp, sư huyền ảo của trăng đã tốn rất rất nhiều giấy mực của các nhà thơ. Biết bao áng thơ, văn đã đi vào lòng người với hình ảnh vầng trăng hiền dịu.
Ở bài thơ “Gửi Trăng” của PCT, tác giả có chủ ý nên đã viết trăng ở đây là “Trăng” viết hoa chữ cái đầu tiên có nghĩa là trăng trở thành "danh từ riêng” của PCT rồi. Trong lịch sử làng thơ Việt từ trước tới giờ chỉ có nhà thơ Hàn Mạc Tử “dám” nhận Trăng là của mình khi ông đã rao:
”Ai mua trăng tôi bán trăng cho “
nay có một nhà thơ không chuyên nữa hình như “ không dám” nhận trăng về mình khi đặt tựa cho bài thơ là “ Gửi Trăng” . Tác giả chỉ mong Trăng cứ “ở trên cao vời vợi”, Trăng hãy cứ “ cao xa, gần gũi thế” … để người làm thơ được “ Ru hồn thơ nhân gian” và để được suốt đời “ chấm mực trăng làm thơ”.
Vẻ đẹp của trăng qua ngòi bút đa tình của tác giả cho ta thấy một vẻ đẹp mênh mang thần tiên có thật trên trần gian:
“Em cứ là vầng trăng
Ở trên cao vời vợi
Giát vàng lên trần giới
Ru hồn thơ nhân gian”

Khổ thơ tiếp theo mang tính triết lý sâu sắc:

“Trăng khi khuyết khi tròn
Bởi tròn nên phải khuyết
Như người ta ly biệt
Để rồi đến bên nhau”


Cuộc đời vốn phức tạp không đơn giản chút nào: Ly biệt rồi để cho ta gần nhau hơn ( Cũng như giận hờn nhiều để cho càng yêu thương thêm trong chuyện tình cảm của con người) thông qua hình ảnh trăng tròn, trăng khuyết - Đấy chính là cuộc sống.
Tiếp theo khổ thơ:

” Trăng treo trên đỉnh đầu
Ước mơ thời trai trẻ
Tóc bạc rồi, có lẽ
Nhuốm màu trăng tinh khôi?”

Một câu hỏi đồng thời cũng là câu trả lời: Cuộc đời từ lúc tóc xanh đến khi tóc ngả màu sương gió, rất nhiều chuyện xảy ra trên bước đường đời - những uớc mơ vật vã ngày xưa, những kết quả đạt được hôm nay - không chỉ là từ những lý do đời thường lắm bộn bề bon chen , mà có cả nét “màu trăng tinh khôi” đồng hành như làm dịu đi bao nỗi niềm đau đáu riêng, chung khác vốn có trong cuộc đời.
Trong tình yêu thì cũng cần lắm một “vầng trăng” để chia sẻ, để gửi gắm lòng mình trong những đêm có trăng và cả những đêm vắng trăng.
Hai khổ thơ cuối , tác giả dùng mệnh lệnh thức “ Hãy” và “ Cứ” như một lời tha thiết nhắn gửi Trăng: Trăng cứ sáng đẹp mãi như thế, dù bất cứ trăng ở nơi nào “đồng quê hay thành phố” thì trăng cũng sẽ suốt đời là nguồn cảm hứng cho tâm hồn thi sỹ là “Anh” chắp cánh cho vần thơ mãi bay cao.
Có ai đó đã đem bài thơ “Gửi Trăng” này về treo trên quán nhỏ nhà mình ,vì bài thơ rất đẹp … đẹp như Trăng là điều dễ hiểu..
Thơ là một cách thể hiện tâm tư, tình cảm của ngừơi làm thơ. Đời đi vào thơ nhẹ nhàng, truyền cảm và thơ ôm chặt đời để ta thấy một trái tim vẫn nồng nàn, đằm thắm một niềm yêu của PCT.

Đăng nhập để trả lời
0
Tự chúc Tết

Văn chương dăm chữ rặt tầm phơ
Thi phú đôi câu rõ dại khờ
Thương quá nắng lay từng mắt lá
Giận nhiều những kẻ lắm thờ ơ
Xuân đến, xuân đi, xuân chưa héo
Tháng qua, tháng lại, tháng còn tơ
Chén rượu rót tràn, bưng mặt khóc
Câu thơ ngâm dở, nén lòng mơ
Đăng nhập để trả lời
0
25. Hai mươi năm sau ly hôn

Hai mươi năm có nhiều không
Mẹ đi lấy chồng cha kiếm vợ sau
Thuyền nào bến nấy đã lâu
Tóc xanh nay đã hai màu phôi phai
Mỗi người mỗi kế sinh nhai
Mỗi phương trời, mỗi trần ai kiếp người
Ly hôn, ly mãi cuộc đời
Để cô con gái suốt thời cô đơn

Cũng hay trời đất xoay vần
Cưới con, cha phải góp phần lo chung
Đến hôm đám cưới, ngượng ngùng
song thân bên gái tay cùng trong tay
Diễn kịch cho thật tròn vai
Để cô dâu mới không ai xì xào
Hồi môn cha lấy, mẹ trao
Khách quan hai họ nhìn vào cũng vui

Hôm sau cha thoáng ngậm ngùi
Chia tay kịp chuyến tàu xuôi cha về
Vẫn con đường ấy ven đê
Hai mươi năm trước bỏ quê, bỏ người…
Mẹ ôm con gái xinh tươi
Trong lòng thấm khấn Phật Trời giúp cho:
Vợ chồng dẫu đói dẫu no
Xin đừng bắt phải chịu trò ly hôn!
Đăng nhập để trả lời
0
26. Nỗi nhớ

Nỗi nhớ giống như nước
ở bầu thì tròn,
ở ống thì dài,
là sương mai
mưa phùn lất phất
mưa bão quất
tơi bời

Không phải rượu
Mà ta say chơi vơi
Không phải dấm tươi
Sao lòng chua xót

Là nỗi dịu ngọt
Men nồng khát khao
Là sóng dạt dào
trắng xóa

Là giọt nước mắt rưng rưng trên má

Ta bụm hai bàn tay, nín thở
giữ nước,
Nỗi nhớ vẫn chảy ra ngoài…
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: PCT

26. Nỗi nhớ

Nỗi nhớ giống như nước
ở bầu thì tròn,
ở ống thì dài,
là sương mai
mưa phùn lất phất
mưa bão quất
tơi bời

Không phải rượu
Mà ta say chơi vơi
Không phải dấm tươi
Sao lòng chua xót

Là nỗi dịu ngọt
Men nồng khát khao
Là sóng dạt dào
trắng xóa

Là giọt nước mắt rưng rưng trên má

Ta bụm hai bàn tay, nín thở
giữ nước,
Nỗi nhớ vẫn chảy ra ngoài…

 
[size=+2]Nhớ [/size]
 
[color=darkblue]Đêm đêm
Người đàn ông
mặc áo xanh
ngồi bên khung cửa sổ
[/color]
[color=darkblue][/color] 
[color=darkblue] 
Gương mặt ưu tư
Ánh mắt buồn
và nhớ
 
 
Ai lặng nhìn anh
nghe tim mình đập rõ
 
 
Đêm đêm
gió mang theo từng hơi thở
Sao anh không đến bên
người tình nhỏ
của anh?
 
 
Đêm đêm
những giọt sưong long lanh
những tâm hồn hoang vắng
những con tim buốt lạnh
 
 
Có thể ngày mai sẽ là một ngày đầy nắng
Bởi đêm dài nỗi nhớ cứ vây quanh

 
 
Đêm đêm
em muốn nhón nhẹ chân
Quàng tay vào cổ anh được chứ?
Ôm trọn gương mặt anh
ấm áp ngàn giọt nhớ
Nụ hôn dài ngọt tới tận ban mai...
 
Trăng Quê
[/color]

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
34.Nỗi dối


Nỗi buồn làm ta cứng rắn
Nỗi đau cho ta lớn khôn
Nỗi nhớ nhắc ta ngày tháng
Nỗi dối - ta thật vô hồn!

Vẫn biết thằng quan ấy đểu
Mà ta vẫn cứ bắt tay
Làm như mình luôn yêu quý
Cái bản mặt rõ là dày!

Vẫn biết đường xa bụi mờ
Mà ta lại làm câu thơ
"Trời xanh con chim đang hót
Trong ngần tiếng gọi ước mơ!"

Vẫn biết không thể gần em
Số phận an bài như thế
Mà ta dối lòng, thật tệ
Mong ngày được cầm tay nhau!

Hoá ra trong nhiều nỗi niềm
Nỗi dối xảy ra thường xuyên
Nếu không mảy may nỗi dối
Có lẽ ta đã là tiên?
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: PCT

34.Nỗi dối


Nỗi buồn làm ta cứng rắn
Nỗi đau cho ta lớn khôn
Nỗi nhớ nhắc ta ngày tháng
Nỗi dối - ta thật vô hồn!


Bốn nỗi  mêng mông  cuộc đời
Hỉ , nộ, ái, ố   trong  ta
Những đêm  chập chờn  ảo mộng
Vỗ về  uớt đẫm  giấc mơ.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn:
[size=+2]Nhớ [/size]
 
[color=darkblue]Đêm đêm
Người đàn ông
mặc áo xanh
ngồi bên khung cửa sổ
[/color]
[color=darkblue][/color] 

 
Nàng  ơi , hãy chuẩn bị thi  hứng để làm thơ :
Đêm đêm
Người đàn ông áo đỏ...
Nhé  nàng .



Đăng nhập để trả lời
0
35. Tìm cơn mưa thẳng

Sao tôi cứ tìm cơn mưa thẳng
Tìm mãi hoài nào có thấy đâu!

Mưa xiên xiên, lá chuối rũ tàu
Mưa rả rích, nỗi buồn tấm tức
Mưa lửng lơ là mưa phùn gió bấc
Mưa cuồng phong là cơn bão đầu hè
Mưa Sài gòn em vội bỏ đi
Mưa Hà nội nhắc lời hẹn cũ...

Tôi vẫn đi tìm cơn mưa bất hủ
Hạt rơi thật thẳng, thật xênh xang

Đến hôm nay, tôi mới ngỡ ngàng
Mưa gửi đến từ xa, làm sao thẳng?
Đăng nhập để trả lời
0
36. One click!

Với một cú nhắp chuột
Delete rất nhiều files
Ổ cứng sạch như mới
Đơn giản nhất trần ai!

Xóa hết bao hình ảnh
Vứt chết những câu thơ
Nhờ kỹ thuật vi tính
Tẩy sạch cả ngày xưa

Cho tôi xin con chuột
Tôi one click vào đêm
Không còn sao lấp lánh
Không còn gió dịu êm

Cho tôi xin con chuột
Tôi one click vào tim
Con tim hết bối rối
Con tim sẽ lặng im
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-12 08:29:02PCT>
37. Tiếng rao đêm


"Ngô nướng, khoai lang, sắn luộc đê..."
Tiếng rao len lỏi mảng trời khuya
Gió lạnh ôm quanh khuôn ngực lép
Chân gầy mòn mỏi vẹt dép lê


Buôn bán lãi lờ ba đồng lẻ
Kiếm được bao tiền gửi về quê?
Người ấy rao đêm trong ngõ vắng
Xa lắm, bầy con ngóng mẹ về...


(Viểt trong lúc dự họp tổng kết 2006 của ngành, ngày 12/01/2006)
Đăng nhập để trả lời
0
38. Thu vàng

Ai đem thu nhốt vào lòng
Để cho chín nhớ mười mong thế này
Lá vàng vì lá chót say
Thu vàng vì lỡ vơi đầy mắt em
Nước hồ vương tím hoa sen
Trời chưa nổi gió, sóng quên dạt dào...



39. Đêm không ngủ

Đêm ngủ, ta không ngủ
Mùa đông lạnh nơi nào
Thoáng nỗi buồn xôn xao
và niềm vui bất chợt

Đêm ngủ còn ta hát
Ru ta không ngủ yên
Sáng mai mặt trời lên
Thấy ta đầy sắc ấm

Đêm âm thầm dịu mặn
Như nụ hôn thật dài
Ngoài kia là đất trời
Trong ta là trời đất

Hoa mộc thơm ngan ngát
Cành khế gọi cành lan
Tự nhiên ta hân hoan
Vì đêm nay không ngủ
Đăng nhập để trả lời
0
40. Nàng thơ

Em là cô gái mười lăm
Bím tóc đung đưa
theo nhịp chạy chân trần
Đôi mắt long lanh cười nắng sớm
Môi hồng hoa nở rạng mùa xuân

Em là người mẹ trẻ
đạp xe về cho con bú buổi trưa
Ngực áo thấm những giọt sữa
Bức tranh tình yêu ngàn xưa

Em - người đàn bà tần tảo
Nuôi con khôn lớn học hành
Quên cả phấn son khăn áo
Không kịp ngẩng đầu ngắm trời xanh

Cuối mắt em đã nhiều chân chim
Hai bàn tay không còn như ngọc
Chải đầu, lược vương nhiều sợi tóc
Thương con, chăm cháu mỗi ngày

Tôi vẫn mơ màng làm thơ
Đời tôi ghềnh thác, ngu ngơ
Có em luôn luôn thầm lặng
Em là nàng thơ[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-12 15:34:00PCT>
41. Nói chuyện với linh hồn

Ngươi ở đâu, hỡi linh hồn ta
Ở trong máu thịt, ở xương da
Hay trong nắng sớm rung rinh lá
Rộn tiếng thơ ngây trẻ gọi bà?

Ngươi ở đâu, hỡi linh hồn riêng
Đất quê sỏi đá, ánh trăng nghiêng
Có cô con gái cười nhăn mũi
Cất tiếng hò ơ tựa mạn thuyền?

Ngươi ở đâu, hỡi linh hồn thơ
Với bao hồn nữa vẫn bơ vơ
Nước non ngàn dặm vùi tro bụi
Đất nước hôm nay rực bóng cờ?

Ta ở đây và ngươi ở đây
Những khi đắm đuối vẫn cùng say
Những lần trăn trở đời đen bạc
Ta vẫn cùng ngươi chịu đọa đày

Khi không còn ta, ngươi ở đâu
Núi cao, đồng rộng, hay biển sâu?
Lấy ai ngồi chép bài thơ mới
Ai thả vần thơ dưới nhịp cầu?
Đăng nhập để trả lời
0
Sóng là...

Sóng là nước thôi tĩnh lặng
Bão là gió đã điên cuồng
Hoa là tình lên viên mãn
Thơ là mật đọng yêu thương

Sóng trào khi em ào đến
Bão dâng bởi em xa rồi
Hoa là em đang hiển hiện
Thơ là em hát trong tôi
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: PCT


5. Ghét

Ghét ai mặc áo giống màu
Để tôi vội vã theo sau bẽ bàng
Ghét ai giọng nói dịu dàng
Để tôi thảng thốt, ngỡ ngàng tưởng em

Ghét ai có dáng thân quen
Để tôi xao xuyến ngỡ em đến rồi

Ghét con đường phố đông người
Để tôi không thấy em tôi chỗ nào
Ghét hàng cây cứ lao xao
Làm tôi nhớ tiếng thì thào yêu thương

Ghét tôi: yêu ghét lạ thường
Ghét em: cứ để tôi vương tơ lòng./.


r


13. Những con đường phố

Trên con đường một chiều
Ta chỉ nhìn thấy lưng thiên hạ
Người đi đường cũng chỉ nhìn thấy lưng ta – xa lạ
Ta không nhìn thấy em

Trên con đường hai chiều
Dòng người vội vã
Những khuôn mặt đăm chiêu – lạ quá
Ta vẫn không nhìn thấy em.

Ta cứ tìm khuôn mặt thân quen
Mỗi ngày, trên phố
Mặc dù biết rõ
Em không ở
Thành phố này.

r




Để bình luận cho hết ý thơ 2 bài "đáng ghét" trên phải mất cả ngày miên man sắp xếp câu theo hàng theo lối mới viết xong bài cảm nhận .
Ở đây, ta tạm nói ngắn gọn : Tình yêu vốn đầy ảo giác. Chả thế mà cũng giống tâm trạng mong và chờ trong bài thơ
Khoảng trống
Trịnh Đường

Biết chắc không có anh
Em vẫn đi ra cửa
Tay cầm nắm đấm xoay
Mắt run theo taymở

Cái gì sau cánh cửa ?
Một khoảng trống mênh mông ..
Em đứng vào khoảng trống
vẫn không fải là anh !

Chiều nay sau cánh cửa
Khoảng trống lại gọi em
Không cưỡng được lòng mình
Em lại đi ra cửa..!

Nhiều khi ta cũng thường gặp sự " nói ngược" trong thơ :" Ghét" là "Yêu"," Không ở thành phố này" là "Ở ngay trong thành phố này".
Với hai bài thơ " Ghét" và " Những con đường phố" tác giả dành cho bạn gái nào giàu trí tưởng tượng, nhất là bạn nữ Thư Ký có khuôn mặt "tròn gần như cái đĩa lơ lửng mà không rơi " ở cách đây vài dãy phố.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»