Diễn Đàn » Gỡ Rối Tơ Lòng

Tam su cua trai tim

0 trả lời, 225 lượt xem — Trang 1 / 1
Tôi là một trái tim nhỏ bé và đơn độc.

Không có tôi, cuộc sống không có và càng không có tôi thì nữ thần tình ái chỉ là một bà già câm !

Tôi nằm trên ngực trái của các bạn. Một lần nào đó bạn thử áp tai lên ngực của người bên cạnh – tiếng nói của tôi đó ! Bùm tắt, bùm tắt và bùm tắt, cứ thế triền miên – chúng nhạt phèo, nhưng chớ có khinh thường nếu như một ngày đẹp trời nào đó những âm sắc đáng yêu ấy bỗng đổi giọng "cà lăm" thì bạn mệt rồi đấy ! Cũng có khi để giãi bày một mối sầu vạn cổ, tôi bèn chơi ngay một điệu kích động nhanh như ngựa phi : bùm- tắt- tắt, bùm- tắt-tắt hoặc bùm - tắt- bùm... thì có lẽ bạn sắp có tên trong danh sách viện tim rồi. Nhưng chớ có lo lắng lắm, đa phần tôi là một kẻ khỏe mạnh, hãy để những tiếng nói bệnh hoạn đó của tôi cho mấy vị bác sĩ. Tôi đáng yêu hơn nhiều bởi vì tôi cũng có những phút giây lãng đãng...!

Ông chủ tôi là một cậu Thanh Niên 21 tuổi, giỏi Kinh Thánh và học kiệt suất. Một Thanh Niên ưu tú của Hội Thánh lân cân chúng ta. Cậu phải lòng một mái tóc thề đẹp nhất nhóm và cả ban Thanh Niên. Tiếng sét ái tình đánh trúng ngực cậu xuất phát từ đôi mắt của cô Thanh Niên đồng môn ngồi ngay trước mặt cậu. Không biết vô tình hay cố ý mà thỉnh thoảng cô nàng lại hất tung mái tóc dài trứ danh ra sau quệt cả vào mặt cậu chủ tôi, có lẽ cô nàng xài xà bông ngoại nên mấy giây sau cậu chủ tôi đã đi vào ... "sốc" mà không còn biết thầy Truyền Đạo chia sẽ cái gì nữa. Chỉ tội cho cái thân tội nghiệp của tôi, tôi đập loạn xạ lên, tăng năng suất lên dữ dội : phần phải bơm máu cho mấy cái cơ đang gồng cứng, phần phải cung cấp cho cái mặt đỏ rựng đang ngố ra của cậu chàng và rồi kể từ dạo ấy tôi phải làm thêm ca ba. Cậu chàng dở thói thức khuya bên ngọn đèn dầu leo lét xé xoèn xoẹt hàng đống giấy : bức tình thư thứ nhất, phải mất ba đêm mới xong đoạn cuối. Tôi phải làm việc như điên, thật khổ khi phải làm con tim của kẻ đang yêu.

Tối nay tôi chứng kiến một sự vụng trộm : cậu chủ tôi nhanh như con mèo – và còn nhanh hơn thế nữa – đút cái thành quả những đêm không ngủ của mình vào ngăn để Kinh Thánh của hàng ghế cô bạn gái đang ngồi, trong khi tôi đập một nhịp bất thường nhanh chưa từng có : 110 lần/ phút.

Lại ba đêm nữa trôi qua kẻ đang yêu tuyệt vọng còn tôi lại lắm mệt nhoài. Kể cũng có sướng gì đâu khi phải là con tim của kẻ vì yêu mà không được đáp lại. Nhưng rồi trời cao có mắt, cái ngày trọng đại ấy cũng đến , tôi như muốn vỡ ra khi tờ giấy mỏng nói ra những điều đáng nói : "Em còn bé lắm, Anh ơi ! Chỉ biết ăn thôi chẳng biết gì !"

Bạn có khi nào chứng kiến một sự đột quỵ như thế không ? Cậu chủ tôi trong tư thế sám hối gào lên và đấm thùm thụp vào tôi không thương tiếc ! "Ôi ! Đáng đời chưa trái tim ngu ngốc của ta ơi !"

Ôi ! Ôi ! Phải có lúc sai chứ, tôi cũng chỉ là trái tim bé nhỏ thôi mà ! Nhưng chẳng lẽ thế câu lại nhẫn tâm vừa đánh vừa chưởi một kẻ đã cung cúc phục vụ cậu hai mươi mấy năm qua. Một trái tim ngu ngốc ư ? Tôi không thể chịu được sự xúc phạm như thế. Phải, tôi phải trả thù...!

Bạn có nghe nói đến bệnh hở van hai lá chưa ? Ai vô phúc mắc phải nó thì sớm muộn gì cũng phải "tiêu" và "tiêu" trong đau đớn, mệt nhọc ! Với tôi, việc ấy đâu có khó, tôi chỉ làm bộ hở cái van đáng giá ấy một tý mỗi khi làm việc là cái con người đáng ghét ấy bắt đầu thấy mệt nhọc khi làm việc, khó thở, ngay cả lúc đánh răng. Mấy ngày sau, cậu chàng buộc phải "lết" tới bác sĩ. "Hở van hai lá, cho đi siêu âm !". Ông bác sĩ đáng kính vừa phán vừa nhìn chằm chặp vào cái con người khốn khổ, có lẽ ông thương hại vì từng ấy tuổi đã bị bệnh tim. Tôi kịp dừng lại, làm khổ cậu ta thế đủ rồi, anh chàng như vừa mới sống dậy sau khi nghe lời chúc mừng của ông bác sĩ siêu âm : "Các van tim bình thường". Như mà kể từ dạo ấy cậu mất dần đi trong các buổi nhóm TN, không tham gia vào các công tác hầu việc Chúa. Việc học sa sút hẳn. Nhưng rồi giông bão cũng qua đi.

Bây giờ ngồi trước mặt cậu chủ tôi là một cô gái khác. Cậu chủ tôi đã xin tị nạn qua Thanh Niên Nguyễn Tri Phương để khỏi chướng mắt trước kẻ "chỉ biết ăn thôi, chẳng biết gì". Đó là một cô gái không có mái tóc thề trứ danh, không có đôi lông mày xẹt lửa nhưng cô có tấm lòng, cô đã vực dậy sự năng nổ, nhiệt tình trong công tác nhà Chúa của ông chủ tội nghiệp của tôi bằng tất cả sự dịu dàng. Nhưng hỡi ôi, tôi lại không có dịp nào nữa đập lại nhịp đập tình yêu thuở nào. Nguội lạnh rồi chăng ? Không ! Tôi không có đôi mắt nhưng tôi nhìn bằng sự cảm nhận, một sự cảm nhận huyền bí : Đây mới thật sự là ngưới dành cho cậu đấy, cậu chủ ơi !

Nhưng tôi nghĩ lại rồi ! Tôi chỉ là một con tim bé nhỏ, cậu chủ tôi cũng chỉ là một con người bé nhỏ, còn cả một tương lai ở đó là những cơ hội hầu việc Chúa, một khung trời kiến thức, chúng không đợi ai. Với lại tôi còn đây, cô ấy còn đấy, còn khối thời gian để cậu sẽ một lần áp bàn tay của mình lên tôi mà bảo : "Ôi ! Trái tim điệu đàng, à không, dịu dàng của ta ơi !"

Còn khối thời gian phải không các bạn ?

Xin chúc mừng những trái tim đã không vội vã như tôi. Xin chúc mừng ! (st)
Đăng nhập để trả lời
0