📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

CỬA ĐỊA NGỤC

1 trả lời, 889 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 10:12:00mssthuan>
CỬA ĐỊA NGỤC
Chương 7


Tôi cho gửi hành lý của tôi đến Câu Lạc Bộ Quân Đội và Hải Quân, nơi tôi đã xin gia nhập với tư cách một hội viên không có trú sở nhất định. Thật khó có thể tin được tôi vừa mới trở về Hoa thịnh đốn chỉ một ngày đêm. Tôi dọn đến một căn phòng trong ra phía trên Farragut Square và bức tượng của vị Đô Đốc với những khẩu súng cối bao bọc chung quanh. Tôi buồn cười nhận thấy tất cả những bức tượng các vị anh hùng của Hợp Chủng Quốc đều xoay mặt về phương Nam, như cương quyết thách đố kẻ thù xưa! Tôi không đến nỗi lo ngại quá nhiều về việc tự đề phòng cho bản thân trong những trường hợp bình thường, nhưng tôi vẫn hành động một cách dè dặt tựa hồ mình đang sống trong một thế giới xa lạ. Bỗng nhiên tôi hồi tưởng những ngày đầu tiên trên bờ biển ở Guadalcanal, khi rừng sâu hoàn toàn xa lạ, đầy đe dọa và kẻ thù gần như vô hình.
Trong lúc tôi ghi tên vào sổ ở bàn giấy của Câu Lạc Bộ, tôi hỏi viên thư ký về số điện thoại của Đề Đốc Everrett Jonas. Tôi không chắc ông ta còn nhớ tôi. Tôi đã ở Đệ Lục Hạm Đội cách đây tới hai năm.
Ông ta gào lên trong điện thoại:
- Tôi làm sao có thể quên anh được? Anh đã viết trong bào báo của anh rằng tôi là người xuất sắc. Anh đúng là một tên phản bội!
- Nhưng quả thật như thế mà. Đề Đốc là vị sĩ quan hải quân duy nhất có thể trích đọc những đoạn văn thơ khó hiểu của Shakespeare. Đúng là “một kẻ vừa mỉm cười vừa đâm chết người ta lúc nào không hay”.
- Thì ra anh đã nghe biệt danh tôi dùng để gọi anh. Anh đã làm hư hỏng sự nghiệp của tôi. Anh cũng như tôi đều biết rằng Hải Quân không thể chịu nổi những người xuất sắc. Tôi đã hết sức khôn khéo mới ẩn thân được cho tới ngày anh bất thần đến. Anh đã kéo tôi trở lại mười năm, khiến tôi dính chặt vào chiếc ghế xoay này. Tôi đang hận anh đây!
- Như vậy kể từ ngày tôi còn thiếu nợ Đề Đốc. Tôi có thể mời Đề Đốc một bữa cơm trưa để chuộc tội?
- Ngày mai thì được, nếu bữa ăn không kéo dài. Tôi phải đi thuyết trình đúng một giờ rưỡi chiều.
- Chắc không trễ đâu. Đề Đốc có thể đến Câu Lạc Bộ đúng mười hai giờ trưa?
- Tôi sẽ đến đúng giờ hẹn.

Tôi nhận ra ông một cách dễ dàng trong lúc ông bước qua ngưỡng cửa căn phòng ăn rộng lớn dành riêng cho các hội viên và ông cũng nhìn thấy tôi ngay ở bên cạnh cửa sổ. Ông ra dấu cho viên quản lý tránh xa và tiến nhanh về phía tôi. Vừa siết tay tôi, ông vừa ngồi xuống và lên tiếng trước:
- Chào anh Stuart. Tôi không nói đàu với anh về mối ác cảm của tôi đối với anh đâu. Anh có thể gọi cho tôi hai ly Martini.
Tôi đáp:
- Dù sao, tôi cũng rất vui mừng có dịp gặp lại Đề Đốc.
Tôi gọi cô gái mặc đồng phục của Câu lạc bộ đang đi qua gần bàn, và đặt món ăn cùng thức uống. Chúng tôi nhắc lại những mẫu chuyện xưa ở Địa Trung Hải cho đến khi một cô gái khác mang rượu và thức ăn đến.
Lúc bấy giời tôi mới vào đề:
- Tôi không muốn làm mất quá nhiều thì giờ của Đề Đốc. Nhưng tôi muốn hỏi Đề Đốc có biết gì về một người tên John Dillingham.
Ông chăm chú nhìn tôi có tới mười giây, với đôi mắt mở rộng. Ông cao lớn không kém gì Arleigh Burke, mắt xanh và mặt hồng hào, lúc này trông thật là nguy hiểm.
Cuối cùng ông nói:
- Anh không thể viết chuyện ông ấy.
- Vậy nghĩa là Đề Đốc biết ông ấy. Ông ấy bí mật đến thế hay sao?
- Dunbar, anh thật là quỉ quái, anh lại gài cho tôi phải thừa nhận một chuyện. Dù đó là một điều cấm tiết lộ, tôi đã lỡ trả lời anh.
- Tôi đã được nhìn nhận là người đáng tin cậy, có giấy tờ chứng minh hẳn hòi.
- Nhưng vẫn chưa tới mức độ được quyền nghĩ đến chuyện đó. Nhưng căn cứ vào đâu mà anh nghĩ tôi biết được ông ấy? Anh biết rõ tôi biết?
- Tôi gật đầu:
- Bây giờ tôi mới biết. Tôi không có ý định viết chuyện ông ấy đâu. Tôi chỉ muốn tìm hiểu ông ấy có thật hay không… và có đáng tin cậy hay không.
- Ông ấy có thật. Và anh có thể tin được ông ấy. Bây giờ anh đừng hỏi tôi thêm một câu nào nữa. Tôi muốn thưởng thức bữa ăn trưa một cách đích đáng.
- Tôi chỉ xin hỏi thêm một câu nữa thôi. Tôi sắp sửa đi Southampton bằng tàu Queen Victoria vào ngày thứ hai, và…
- Thú quá nhỉ! Không phải canh gác, hoặc là ẩn núp, không phải đề phòng những cuộc oanh tạc. Chỉ có ngủ và ăn.
- Và không có điện thoại. Thú thật! Đề Đốc có thể cho tôi biết đối thủ hiện của Đề Đốc ở Bộ Tư Lệnh?
- Ông nói ngay:
- Tôi không tin có người muốn tranh dành với tôi. Anh gặp chuyện gì lôi thôi vậy, Stuart? Thôi, anh đừng kể cho tôi nghe. Để cho tôi được yên thân.
- Đáng tiếc quá. Gia đình Đề Đốc vẫn được bình yên?
Sau đó tôi đổi đề tài. Ông cứ xem đồng hồ tay mãi đến một giờ mười lăm. Rồi ông cuộn tròn chiếc khăn ăn lại và để lên mặt bàn bên cạnh tách cà phê.
- Stuart, bây giờ tôi phải đi. Cám ơn anh về bữa ăn trưa. Gặp lại anh tôi vui lắm.
Ông đứng dậy bắt tay tôi và nói tiếp:
- Người đàng hoàng nhất tôi quen biết ở Luân đôn là Andrews, Đại úy thuộc Hải Quân Hoàng Gia. Ông ấy hiện ở Bộ Tư Lệnh. Anh có thể nói với ông ta chính tôi đã giới thiệu anh đến. Cũng như với tôi, anh nên cho ông ta biết trước khi anh đến gặp ông ta.
- Tôi xin cám ơn Đề Đốc. Có lẽ tôi không cần phải quấy rấy ông ấy, nhưng tôi muốn tìm hiểu.
- Dunbar, anh đúng là một tên điên. Mong anh ráng giữ mình.
Hết chương 7
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 10:12:34mssthuan>
CỬA ĐỊA NGỤC

Chương 8


Suốt buổi chiều Thứ Bảy, tôi ở Belvedere, trên Warrenton, với Laura và ba tôi. Tôi lái một chiếc xe mướn hiệu Mustang theo những đoạn đường chật hẹp, ngoằn ngoè lên ngôi nhà trên đỉnh dồi. Tôi lái xe một cách cẩn thận, trong lòng hồi hộp vì chuyện đã xảy ra với chiếc Mustang thứ nhất mà nhân viên ở tiệm cho mướn xe đã giao cho tôi. Lúc đó chỉ có một nhân viên trong tiệm. Anh ta yêu cầu tôi lái xe ra khỏi chỗ đậu trong lúc anh ta dời chiếc ở phía trước. Tôi cho máy nổ và lái ra khỏi hơi sớm. Cây cản trước suýt đụng phải chiếc xe mà anh ta đang lái đi cho trống chỗ. Tôi liền bẻ quặt tay lái thật gấp để khỏi va chạm với chiếc xe kia. Và trong lúc tôi làm như thế, tay lái bỗn tuột ra khỏi cây trụ chuyền xuống bánh xe.
Có lẽ quý bạn đã từng trông thấy cảnh tượng này trong những phim khôi hài thời xưa, với một chi61c xe cảnh sát phóng hết tốc lực trên một con đường núi dốc đứng. Có lẽ bạn lại còn cười vang trước cảnh đó. Riêng tôi, nhớ lại những đoạn đường dốc quanh co mà tôi sắp sửa lái xe chạy qua trên Warrenton, tôi không cảm thấy đáng cười chút nào.
Gã nhân viên liền tới bên xe tôi để xem chuyện gì đã xảy ra. Tôi đưa tay lái cho anh ta qua khung cửa sổ mở. Đôi mắt anh ta trợn tròn và muốn lòi hẳn ra ngoài, trong lúc miệng anh ta lắp bắp:
- Trời ơi, chuyện gì kỳ cục thế này. Chiếc xe còn mới tinh mà.
Anh ta nhìn kỹ vào khoảng trống phía dưới trung tâm của tay lái và khẽ huýt một tiến.
- Cây bù loong bị cắt gần đứt hẳn. Ông chỉ quẹo tay lái hơi mạnh một chút là đứt lìa ngay.
Lời nói của anh khiến cho tôi xao xuyến dữ dội. Răng-Vàng đã bảo tôi lần cảnh cáo sẽ không phải bằng lời nói. Như vậy chắc chắn đây là một cảnh cáo đặc biệt dành cho tôi.
Quả thật kỳ lạ khi mình gặp phải một cơn nguy bất thần mà đầu óc mình vẫn giữ được sáng suốt và tỉnh táo. Nhất định đây chỉ là một vụ cảnh cáo, chứ không phải một âm mưu để giết tôi. Nhưng tôi vẫn chưa có thể hiểu được, nếu bọn chúng không do dự giết Ted hoặc người nào đó trên giường của Ted, thì tại sao bọn chúng không hạ sát tôi một cách lạnh lùng. Tôi đâu có đáng giá bắng Ted. Tôi đâu có giữ một bí mật nào trong đầu.
Ý nghĩ này khiến tôi băn khoăn không biết có phải quả thật bọn chúng đã giết Ted. Nhưng đây chỉ là một thắc mắc nhỏ vì nó không chứng minh được điều gì cụ thể. Nếu bọn chúng đã tìm ra bộ phận còn thiếu của chiếc hộp màu đen, hoặc đã đào được những gì Ted giữ trong đầu, bọn chúng đâu còn cần tới Ted nữa.
Tối hôm ấy, tôi ngồi ở hàng ghế sau cùng trên chuyến phi cơ của hãng Hàng không Hoa Kỳ bay sang Nữu Ước. Người nữ chiêu đãi viên bỏ đôi giày gót nhọn chủa nàng dưới chiếc ghế bìa sát chỗ tôi ngồi nhưng nàng không hề ngồi vào ghế. Sau khi phi cơ đã cất cánh, nàng đến dựa người vào tay ghế gần lối đi và trò chuyện với tôi. Đôi chân của nàng gác chéo lại khiến cho hai đầu gối có mang vớ ny-lông trở nên trắng mướt và hai bắp chân thon dài lấp lánh trong lúc nàng cử động chân trên làm rung nhẹ bàn chân đang mang chiếc dép gót bằng. Tôi nghĩ rằng đây chỉ là thói quen đặc biệt của đàn bà, muốn tự tạo ra những nét quyến rũ, như bao nhiêu chiêu đãi viên hàng không khác, nhưng nàng vẫn kéo hình ảnh của Monique de Ménard trở về trong tâm trí tôi. Tôi chợt cảm thấy trong lòng xao xuyến trước sức lôi cuốn của nàng, một sức lôi cuốn nhục dục khiến tôi phải ao ước nàng.
Ra đi là một điều khó quên được. Nỗi nhớ nhà thường canh cánh bên lòng, và thỉnh thoảng lại truyền qua máu làm cho tim mình nao nao. Tôi vẫn nhớ rõ những lần hồi Martha còn sống, chúng tôi ở bên nhau trong mấy ngày cuối tuần ngắn ngủi ở một thành phố xa lạ trước khi tôi tạm biệt nàng để đi một chuyến công tác khác, quang cảnh thành phố bỗng khoác một vẻđáng yêu chịu không nổi khiến cho tôi không thích xa rời một chút nào. Đêm hôm nay, Hoa-thinh-đốn cũng thế, trong lúc tôi ngồi trên phi cơ bay về phương bắc nhìn xuống nóc điện Capitol sáng rực ánh đèn, trong lòng bị thu hút bởi đôi chân của cô gái ở chiếc ghế bên cạnh tôi. Tôi biết đó chỉ là ước ao hão huyền nhưng nỗi ước ao vẫn không kém mãnh liệt. Tôi cảm thấy mình đang bị mất mát thật nhiều, cái cảm giác mình vẫn thường có mỗi khi nhìn lần cuối những gì đáng yêu, trong lúc máy bay bắt đầu hạ cánh xuống phi trường La Guardia.
Tôi đón một chiếc ta-xi đến Khách San New Weston và ký tên vào sổ lúc chín giờ rưỡi.
Khi người bồi mở cửa phòng cho tôi, chuông điện thoại đang reo vang. Tôi nhấc máy lên trong lúc anh ta sắp đặt hành lý. Đó là cô nữ thư ký ở bàn tiếp tân.
Cô ta cho hay:
- Ông Dunbar, có ông Dillingham ở Hoa-thịnh-đốn muốn nói chuyện với ông. Ông ấy muốn ông hãy gọi lại cho ông ấy. Để tôi nhờ cô điện thoại viên liên lạc với ông ấy cho ông?
- Vâng, cảm ơn cô.
Trong lúc chờ điện thoại của Dillingham, tôi cho người bồi một số tiền thưởng và đốt một điếu thuốc lá bằng một tay.
Một lát sau có tiếng Dillingham vang lên:
- A-lô, Dunbar? Tôi xin lỗi quấy rầy ông quá sớm như thế này, nhưng tôi có một chút tin tức mà tôi nghĩ có lẽ ông muốn nghe. Tôi vừa nói chuyện với vị bác sĩ ở Mayflower.
- Vâng?
- Ông ta cho biết người mà ông ta đã chữa bệnh trong phòng của hai anh em Ménard bị thương khá nặng ở mặt và đầu. Mặt sưng vù lên. Nhưng điều đáng lưu ý hơn hết là người đó trọc đầu.
- Trọc đầu?
- Trọc lóc. Cạo sạch tóc, giống hệt Yul Brynner Jacques de Ménard thì lại có một mái tóc đen rất dày.
- Ông nghĩ rằng chuyện đó đáng lưu tâm lắm hay sao?
- Dunbar, ông đúng là một con người gàn bướng. Trong máu ông chắc có nước đá?
- Cách đây mấy phút tôi có ý nghĩ đó là cognac.
- Thế thì có lẽ ông thích biết cái tin này, không khác gì châm thêm cognac vào máu ông, chúng tôi đã kiểm chứng lại tai nạn tắc-xi mà Monique de Ménard đã kể cho ông nghe. Kết quả là: không có một tai nạn nào.
Tôi bảo:
- Hay lắm. Nhưng tại sao cô ấy phải nói dối?
- Tôi không biết. Nhưng nếu tôi là ông chắc tôi sẽ cố tìm cách vào phòng của Ménard trên tàu để xem qua – phòng của người anh chứ không phải của cô em – và tìm hiểu người đàn ông trọc đầu là ai.
- Có lẽ tôi không có thể làm được việc đo.
- Ông nhớ đánh điện cho tôi biết nếu trên tàu ông tìm thấy chuyện gì khác lạ.
- Có lẽ.
- Chúc ông thượng lộ bình an. Ông nên thận trọng và hãy mang tấm huy chương khi nào cần.
Tôi gác máy và ngồi lên giường nhìn sững bức tường trước mặt tôi một hồi lâu cố suy nghĩ nhưng vô ích. Tôi không cảm thấy gì ngoài một nỗi trống rỗng khủng khiếp.

Hết chương 8.
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0