📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Hiệu Đính Truyện

Hiệu đính: "Chuyện đời tôi" Chương 11 - 13

4 trả lời, 2.861 lượt xem — Trang 1 / 1
CHƯƠNG 11


Tôi trở lại lớp giống như một kỳ tích bất ngờ, cả nhóm ai nấy cũng mạnh khoẻ, vẫn vui và vẫn đùa nghịch. Anh Vũ, cô Mai cứ vồn vã hỏi thăm, cảm động nhất là thầy Minh (giáo viên dạy văn), cô Hằng (chủ nhiệm lớp) một số thầy cô bộ môn khác nữa hễ ai gặp tôi cũng đều bắt tôi lên bảng khảo bài, sợ tôi không theo kịp tiến độ học, thấy tôi có một số lổ hỏng nhỏ về kiến thức, thì thầy cô tận tình giảng dạy lại, dù bài ấy đã học cách đây khá lâu rồi. Chỉ riêng thầy Minh là khen ngợi tôi, bởi môn văn của thầy lúc nào tôi cũng xuất sắc đứng đầu, những bài văn tôi viết về mẹ luôn được thầy đọc lên cho cả lớp nghe, làm tôi cảm thấy nổi bật hơn, cái cảm giác nổi bật chẳng được bao lâu thì bị chìm lỉm bởi môn toán rắc rối, thành thử tôi học tốt môn này thì lại bết môn kia.

Anh Thanh luôn ngồi cạnh bên tôi, dù tôi đã cố xem anh như người anh trai, nhưng đôi khi bắt gặp một thái độ nồng nàn, một cử chỉ trìu mến thì lòng tôi lại rung lên tơ đàn tình ái. Anh Thanh như hiểu thấu lòng tôi, thành thử anh làm gì cũng chừng mực, cũng rào trước đón sau, sợ tánh nhạy cảm của tôi, sợ tôi hay tổn thương, rồi suy nghĩ vẫn vơ mà học hành lại dang dở.

Dạo gần đây anh Thanh có thói quen hay đưa vợ tới lớp cùng mình, chị Phương quả thật rất giỏi, chị biết rất rành về toán học, bài tập vật lý, hay sự cân bằng các chuỗi phản ứng, đối với chị giống như một bữa ăn dễ nuốt, còn với tôi chỉ có mà lè lưỡi, bởi toán học khô khan và quá khó, nhất là các căn số cứ làm tôi rối cả lên. Chị Phương không vì tôi chậm hiểu mà không chịu dạy, mà chị cho rằng dạy tôi hiểu cách làm một bài toán đơn giản là cả một vấn đề, đại khái như vấn đề bắt thang lên trời, có lần chị càng cố giảng, thì mặt tôi càng đần thêm ra, tôi không cách nào nắm bắt được cách thức, tôi cứ mơ mơ màng màng, chị Phương lắc đầu chào thua, chị bảo:

- Bình, em bị hỏng kiến thức về toán quá lớn, mất căn bản quá trầm trọng, em thật sự chẳng có một chút khái niệm nào về số học hết hay sao?

Thấy tôi buồn so, chị xoa đầu tôi và nói an ủi, như nói với một đứa trẻ biếng ăn cần phải ăn nhiều:

- Chị không chê em ngốc, em thông minh nữa là đằng khác, có điều trong ý thức và tư duy của em thì toán học chẳng hề tồn tại, em cần nên chấn chỉnh mình Bình à, bất cứ một môn học nào cũng đều phải có niềm đam mê, nỗ lực là một phần, nhưng đam mê là cả một đời em à.

Lời chị Phương nói quả thật thấm thía tôi lắm, có lẽ từ trước tới giờ tôi chỉ thích mỗi môn văn, nên không chú trọng vào những môn khác, tôi có thể để hàng giờ trôi qua vì một quyển tiểu thuyết hấp dẫn, có thể để nhiều ngày trôi qua vì một câu chuyện tình cảm mình đeo đuổi, tôi có thể một ngày làm được hai ba bài thơ, hay ngốn thuộc làu làu mấy mươi bài thơ nổi tiếng khác, mà nhắc tới thơ văn, mắt tôi luôn long lanh rực rỡ, nhắc tới thơ văn tôi chết mê chết mệt, nhưng đem một bài toán lớp năm bắt tôi giải thì khác nào bắt tôi ngồi hóa đá chết sầu.

Chị Phương cũng tâm lý lắm, nên tuyệt không nói chuyện học hành nhiều với tôi, mà tâm sự chuyện gia đình là hai chị em cứ tíu tít mãi. Chị thuộc mẫu người thích sùng bái, chị xem anh Thanh như thần tượng, chị bảo anh Thanh rất nhiều tài, hát, đờn, vẽ vời môn nào ảnh cũng biết chút ít, những lúc buồn mà bên ảnh thì nghe ảnh kể chuyện vui chị không còn buồn nữa, anh Thanh thuộc tuýp đa dạng trong cuộc sống, chỉ tiếc là học vấn không được như ý, ngay cả mấy mảnh bằng thời trung cấp sau mấy lần anh dọn nhà thì dần dà mất cả, anh học cũng siêng, nhưng không suôn sẽ trong vấn đề thi cử, chị cười buồn:

- Bình biết không, nếu mà anh Thanh không bị mất mấy tấm bằng thời tiểu học, trung cấp thì giờ có lẽ ảnh thăng chức sếp rồi. Mà chị cũng bực ảnh lắm dọn nhà gì mà lắm thế, thời sinh viên của ảnh, ảnh dọn nhà hơn chục lần, làm chị tìm kiếm mãi, có lúc đi lạc cả vô mấy khu ổ chuột, hi hi..

- Sao anh Thanh lại có thể bất cẩn thế nhỉ, cả cái đẳng cấp chứng minh trình độ ảnh cũng để mất, đất nước ngày phát triển, nhu cầu cuộc sống cũng thăng tiến vượt bật, bằng cấp bao giờ cũng nằm trên sự đòi hỏi.

- Ừ, em chí lý, suy cho cùng đều do con tạo đẩy đưa cả, không việc gì có thể đoán trước, rồi tiên liệu như thánh, chúng mình đều là người phàm nên phải chấp nhận sự khắc nghiệt của cuộc sống em à.

- Thế anh Thanh từng làm sinh viên, vậy ảnh học ngành nào?

- Kinh Tế- Ngoại Giao, chị thời học bên nuôi dạy trẻ

- Vậy còn bây giờ?

- Anh hiện công tác bên dịch vụ viễn thông, ngành điện thoại đó mà.

Tôi hơi thắc mắc:
- Vậy thì đâu cần phải học bổ túc, công việc ổn định rồi mà?

Chị Phương chau mày

- Tại cơ quan bắt buộc ảnh, họ yêu cầu bằng cấp em à, để bổ sung hồ sơ cho anh Thanh có cổ phần ưu đãi ở công ty

Tôi gật đầu hiểu biết, dù lòng còn ngơ ngơ

- Oh, ra thế!

Thời gian thoi đưa, con tạo cứ xoay vần, là những ngày bình thản. Cuộc sống tôi có nhiều niềm vui, nhóm chúng tôi vẫn náo nhiệt như bao ngày, thế mà tôi dạo này lại nảy sinh cái thói quen thích trầm ngâm. Những giờ phút sinh hoạt của nhóm bao giờ tôi cũng lặng lẽ, có đôi lúc thích mỉm cười vu vơ.

Chính tại thời điểm này, Bích Lâm xuất hiện! Bích Lâm không xinh đẹp, nhưng nàng lại biết ăn nói, khéo léo trong ngoại giao, mà người phụ nữ như thế thì hay nổi trội giữa đám đông. Tôi không biết nhiều về Lâm, cũng như việc làm và nơi ở, thậm chí chúng tôi rất ít khi nói chuyện, bởi Lâm bao giờ cũng nói cao hơn người ta một bậc. Lâm học môn nào cũng biết chút ít, biết vừa đủ, Lâm hay bảo với mọi người trong nhóm của tôi.

- Biết nhiều làm gì, càng biết nhiều thì càng khổ nhiều, biết vừa đủ để biết thì cuộc sống mới dễ thở.

Anh Vũ không tán đồng nên góp ý:

- Nghĩ như vậy là em sai đó Lâm, sự hiểu biết bao giờ cũng sâu rộng, nếu ta chỉ biết cái này một chút, cái kia một chút, mà không cần tìm hiểu thêm cái nọ thì ta sẽ đi dần vào lạc hậu, vì cuộc sống luôn luôn đổi khác từng ngày.

Lâm không chịu cãi lại:

- Làm người ai mà chẳng cần hiểu biết, nhưng mỗi người đều có cách hiểu riêng của họ, đối với một số người thì càng biết càng tốt, nhưng còn đối với phụ nữ như bọn em thì biết nhiều chỉ thêm mệt mỏi, học thành tài thì cũng phải vào xó bếp, muốn ra xã hội thì lại vướng bận chồng con, chán...chán lắm!

Trước cái lý lẽ ngông cuồng của Lâm, anh Vũ chỉ còn biết lắc đầu, anh Thanh nghe mà cứ thấy buồn cười, anh không có ác cảm gì với Lâm, nhưng cách ứng xử trót lọt mọi tình huống của Lâm thì thật ngoạn mục, anh ghé tai tôi nói nhỏ:

- Cô ta có vẽ hơi già dặn, em phải cẩn thận khi nói chuyện nghen Bình, không thôi lại bị lấn lướt.

Tôi cười không đáp. Lâm học được độ hơn tháng, nàng đã trở nên thân thuộc với mọi người, nàng giờ như một tập hợp con trong một tập hợp lớn của lớp 10A2. Lâm ngồi ở hàng ghế thứ năm, dãy bàn thứ ba, song song với dãy bàn của tôi và anh Thanh, những tiết học bao giờ cũng đem lại sôi nổi và hào hứng, lúc trước anh Thanh chỉ tranh luận bài học cùng tôi, giờ thì anh còn tranh luận cùng Lâm nữa, anh luôn quan niệm "học thày không tày học bạn", anh sống hết mình với mọi người, nên nhiều lúc anh gây cảm tình ngầm mà anh không biết, với Bích Lâm thì cô nàng cũng mang tâm trạng đó.

Như bị trúng phải bùa, Bích Lâm càng ngày càng hành động kỳ quặc, nhiều khi quá trớn, lắm lúc lộ liễu, mọi nguyên do khiến Bích Lâm trở thành người khó hiểu đều do anh Thanh mang lại. Chuyện Bích Lâm phải lòng anh Thanh quả thật tôi không thể nào tin, bởi Bích Lâm đã tìm tôi bộc bạch và đưa ra một đề nghị khiếm nhã. Giờ chơi, Bích Lâm kéo riêng tôi ra căn tin trước sự ngạc nhiên của nhiều người mà tôi còn đang phân vân chưa biết chuyện gì, Bích Lâm đem tới hai ly nước mía, và nói sau nụ cười gượng:

- Hôm nay, tôi mời Bình uống nước nghen.

- Cảm ơn chị !

Tôi cũng cười, một nụ cười suông. Bích Lâm nói tiếp, có phần dò xét từng biểu hiện trên khuôn mặt tôi

- Không biết phải bắt đầu nói làm sao? nói như thế nào để cho Bình thông cảm nữa.

- Chị cứ nói bình thường như hàng ngày - Tôi máy móc - còn thông cảm hay không tuỳ thuộc vào những lời chị nói.

- Bình nói thế, thiệt dễ xa nhau quá!

- Điều ấy do chị nghĩ, chị đừng nên phức tạp quá vấn đề có được hay không?

Bích Lâm khẽ liếc đồng hồ đeo tay, thở dài:

- Thời gian sao mà ngắn thế không biết, thôi thì tôi đi thẳng vào vấn đề nhé!

Tôi yên lặng, Lâm thẳng thừng:

-Bình có thể ngày mai đổi chỗ ngồi với tôi được không?

- Sao? tôi chưng hửng

- Năn nỉ mà, tôi có ít việc cần thỉnh giáo anh Thanh, Bình hãy nhường chỗ ngồi cho tôi nha.

Bản năng của mấy nhà văn luôn nhạy cảm, bất chợt tôi hỏi một câu, mà ngẫm lại thấy mình thiệt vô duyên

- Bộ chị thích anh Thanh à?

- Không, không. Bích Lâm vội vã xua tay, mắt nhìn quanh dáo dác, mặt nàng chợt đỏ ửng, dưới ánh đèn điện, tôi thấy vẻ thẹn thùng của Bích Lâm - Làm sao tôi lại thích anh Thanh, anh Thanh đã có vợ rồi, Bình đừng ăn nói bậy bạ lỡ lọt tai ai thì tôi còn mặt mũi nào nữa.

- Oh, xin lỗi - Tôi nhìn Lâm chuyên chú, tôi thấy rõ được trong mắt nàng một tình yêu che giấu, tôi bất ngờ mà cũng chua cay, tôi hồi hộp hỏi: thế chị muốn thỉnh giáo gì anh Thanh?

Lâm khổ sở nhìn tôi lắp bắp:

- Chuyện đó...chuyện đó...

- Thôi đủ rồi - Tôi đứng phắt dậy, cảm giác khó chịu, tôi thấy lòng mình bức bối - Chị muốn ngồi chỗ nào thì tuỳ chị, trong lớp mọi người vẫn ngồi loạn xà ngầu đó thôi - Tôi cúi xuống cầm ly nước mía lên trước sự ngỡ ngàng của Lâm, tôi uống ực một hơi rồi đặt xuống bàn - cảm ơn chị đã mời nước.

Tôi bỏ đi, chuông cũng vừa đổ tiết. Khi Lâm trở lại lớp thì tiết học đã qua giờ khảo bài.

Mấy ngày kế tiếp, Bích Lâm gần như quá quắt hẳn! Nàng đã năm lần bảy lượt đối đầu tôi, nàng luôn tới sớm hơn tôi, và tìm đủ mọi cách để cận kề anh Thanh. Anh Thanh vô tình rơi vào điểm mù của Lâm, anh và Lâm sôi nổi bình luận mọi tiết học, thỉnh thoảng anh cũng quay sang tôi dò ý, tôi hậm hực gật gù đại, nhiều khi thấy anh Thanh cười nói nhiều với Lâm, là tôi hay cáu gắt, tôi quay mặt đi tìm một chỗ ngồi khác, Lâm càng khoái trá, ánh mắt nàng luôn có những tia nhìn khiêu khích khi trông thấy tôi nổi giận.

Tôi quả thật chưa hiểu rốt cuộc tình cảm tôi dành cho anh Thanh là tình cảm gì? tôi cơ hồ thấy mình đau, cơ hồ thấy anh ấy thoắt ẩn thoắt hiện ở đáy vực con tim, tâm hồn tôi cũng rã rời, mà mỗi khi nghĩ về anh Thanh, tôi lại nhớ tới chị Phương, chị ấy thật hiền dịu và còn rất tử tế, tôi chợt nhiên nghiến răng, cái hình ảnh của Bích Lâm sao mà đáng ghét thế không biết, Bích Lâm đã tranh mất anh Thanh của tôi, cái hiệp ước thỏa thuận làm anh em chợt tôi không còn thiết tha nghĩ tới, tôi lại tự dày vò mình, tôi ước chi anh Thanh đừng có học bổ túc thì chắc sẽ chẳng gặp tôi, mà rốt cuộc tôi đã gặp anh ấy, cõi lòng tôi hiện thời đang bị xáo trộn, và lương tâm tôi thời không cho phép tôi làm điều gì có lỗi với chị Phương, lương tâm tôi từng đêm vẫn thầm cân nhắc:

- Bình, mi hãy quên anh Thanh, anh Thanh đã có vợ, có vợ rồi đấy.

- Bình, sao mi lại nhạy cảm thế, hãy xem anh ấy là người anh trai tốt nhất được không?

- Bình, đã bảo rồi miễn cưỡng cũng chẳng đem lại kết quả, mi cứ dứt ra được lúc nào thì tâm hồn mi mới được bình yên lúc đó....

Suy nghĩ đơn phương một chiều mãi khiến tôi càng sa đà, lầm lạc trong tình cảm, mệt mỏi quá, chán chường quá, tôi ngã bệnh, tôi thường hay mê sảng, trong mơ tôi thấy mình đi bên cạnh anh Thanh, anh ấy đưa tôi vào thánh đường, anh ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, tôi thì mặc áo dài trắng, chúng tôi vào thánh đường với một sự trang nghiêm trầm mặc, anh Thanh bảo tôi quỳ cạnh ảnh, rồi bắt tôi trước chúa trời không được nói dối. Anh ấy đan tay, thành khẩn nguyện cầu, tôi cũng đan tay cầu nguyện, tôi nguyện cho mình được sống mãi bên anh ấy, nhưng anh ấy bất thần quay sang tôi hỏi:

- Em có biết anh vừa thỉnh cầu với đức mẹ Maria điều gì không?

Tôi vô thức lắc đầu, anh chợt nói lớn, sắc mặt vô cảm, bất giác anh xa lạ với tôi.

- Suốt cuộc đời này không phản bội vợ. Amen!

Tôi chới với, tôi xúc động, nước mắt trào ra làm nhoè nhoẹt cảnh sắc. Tôi bừng tỉnh, lệ vẫn còn đọng trên mi, đầu vẫn còn choáng váng, tôi vẫn còn sốt, giấc mơ ấy xảy ra vào đêm 16 tháng 4 năm 2002.
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 12


Buổi sáng, ngày 17 tháng 4 năm 2002.

Cơn cảm sốt vơi dần, đầu óc có phần hơi tỉnh táo, nhưng thần sắc thì chẳng khá hơn chút nào, mệt mỏi, uể oải. Giấc mộng vẫn cứ chập chờn không lối thoát.

" Suốt cuộc đời này không phản bội vợ. Amen!...
Suốt cuộc đời này không phản bội vợ. Amen!...
Suốt cuộc đời này không phản bội vợ. Amen!...

Câu nói dứt khoát của anh Thanh làm tôi bàng hoàng, trong giấc mơ anh ấy đã nói rất tuyệt tình, vậy tôi còn trông đợi thêm gì nữa chứ, miễn cưỡng sẽ không mang lại kết quả tốt, gia đình và xã hội sẽ nhìn một đứa con gái như tôi theo chiều hướng xấu xa, tòa án lương tâm sẽ làm tôi bất ổn...Tôi, tôi trong giờ phút này phải biết tự giải cứu mình thôi. Tôi, tôi trong giờ phút này phải mau chóng biết nhìn ra vấn đề. Đúng rồi chỉ có giấy, bút mới thấu hiểu lòng tôi, tôi mở hộc tủ rút một tấm giấy trắng, cầm bút trên tay tôi bắt đầu viết (tôi không hiểu sao lúc ấy mình lại có tâm trạng viết thơ, mà bài thơ ấy lại ghi tường tận về giấc mơ nữa chứ).

Yêu Người Có Vợ

Chiều chúa nhật vang lên lời kinh nguyện
Nép bên người tôi muốn thốt tiếng yêu
Nhưng ngặt nỗi tay người đeo nhẫn cưới
Nói gì đây khi kinh thánh vọng điều

Nhìn đức Mẹ hiền từ dang tay đứng
Tôi khép nép quỳ xuống cạnh người ta
Sao người ta vẫn cứ hờ hững lạ
Chỉ riêng tôi chịu trăm nỗi xót xa

Người có vợ chắc vợ người đẹp lắm
Đi bên người tôi chỉ là nhóc con
Là con bé mười tám vừa mới lớn
Rất nhỏ nhoi trong đôi mắt người ta

Kìa tiếng chuông ngân dài trong canh vắng
Âm thanh buồn, kỷ niệm chợt vỡ tan
E ấp nhìn những ngọn nến lụi tàn
Bùn cháy lên một chút gì tiếc nuối

Thôi từ giã giáo đường ngày chúa nhật
Giã từ anh, người tôi trót thương yêu
Mộng vỡ rồi, đời chua chát thiệt nhiều
Anh có hiểu tâm tình em gái nhỏ

Dưới bài thơ, tôi ghi thêm vài chữ: Trường Phi Bảo, gửi anh VQT.

Viết xong, tôi lắc đầu chán nản, chán nản tôi lại thở dài thườn thượt

-Hù!

Tôi giật cả mình, ngẩn đầu lên tôi thấy Quốc Bảo đang nhoẻn miệng cười, tôi đưa đôi mắt mệt mỏi lườm Bảo, tôi trách khẽ:

- Cậu làm tôi đứng tim, tôi mà chết non là tại cậu đó nhé!

Bảo cúi mặt, anh chàng dường như đang tự hối lỗi, một lát sau anh chàng mới cất được tiếng thăm hỏi:

- Bình, khoẻ chưa? nghe mẹ Bình bảo Bình sốt cao lắm, tôi lo ghê nên ù chạy ra chợ mua hai trái cam cho Bình vắt nước uống nè

- Cam đâu?

Tôi hỏi, bấy giờ tôi mới chú ý tới hai cái tay giấu sau lưng anh chàng. Bảo đặt cam lên bàn, tôi vờ trách:

- Người ta bệnh hai hôm rồi, giờ mới tới thăm, sau không đợi tôi chết luôn rồi hãy tới đưa tiễn.

- Bình đừng nói xui xẻo, chết chóc nghe ghê quá !

- Bảo sợ chết à?

- Uh.

- Rõ là hèn nhát

- Không đâu, Bảo không hèn nhát, Bảo...Bảo...

- Bảo thế nào?

Ánh mắt Bảo dịu dàng nhìn tôi, trong mắt có nhiều tia sáng lạ, tia sáng của tình yêu và hạnh phúc, Bảo tiếp:
- Bảo không muốn chết, đơn giản vì Bảo còn quá nhiều nghĩa vụ chưa làm, mỗi một con người chúng ta khi sanh ra, ai cũng phải có những nghĩa vụ và bổn phận, Tôi cũng thế, mà Bình cũng thế!

Tôi gật đầu, hỏi:

- Thế nghĩa vụ của cậu là gì?

- Phải trả hiếu cho cha mẹ, phải viết thiệt nhiều bài thơ hay, hoặc một vài tác phẩm truyện để đời, tôi muốn tên mình được biết đến, không phải chỉ một vài người, mà cả thế giới.

Tôi cố gượng người dậy, cố gắng mở thật to mắt, cố nhòm một con người đang ấp ủ tham vọng, tôi thểu não lắc đầu:

- Cậu rõ thiệt hoang tưởng, thời đại này là thời đại gì nữa chứ, làm gì có chuyện cả thế giới sùng bái chỉ vì mấy bài thơ tình tỉnh lẻ của cậu, cả chính tôi đây này...- Tôi cố gắng nói to, nhưng chỉ được thều thào, bởi tôi còn rất mệt, quả thật rất, rất mệt - ngay cả chính tôi còn chẳng dám mơ điều ấy, tôi cảm thấy nó không thực, tôi viết thơ, làm văn chỉ trong giờ phút tôi thật nhiều cảm xúc, giờ phút tôi thấy cuộc đời đáng chán, văn thơ tôi lại biết tô thêm màu hồng cho cuộc đời còn đáng hy vọng, chứ tôi thành thật mà nói văn chương tôi còn tệ lắm, kiến thức tôi còn nhiều lỗ thủng lắm, và tôi chẳng là gì giữa cuộc đời mênh mông này.

Bảo ngẩn người, Bảo ngơ ngác, hồi lâu Bảo cười:

- Mỗi người đều có một cái nhìn nhận về bản thân khác nhau, ở Bình sinh ra chỉ để sống với niềm đam mê, ở Bình chỉ cần viết hết cảm xúc, chỉ cần được đồng cảm là thỏa mãn, còn tôi...tôi không chỉ sống cho niềm đam mê, mà còn phải sống cho lý tưởng phía trước, trên thế giới biết bao nhiêu tài năng được trời sinh ra, chẳng lẽ tôi không thể được trời sinh ra để thành nhà văn ưu tú hay sao? Bình à, nếu bạn cảm thấy rằng tôi quá tham vọng, thì xin bạn cũng đừng có phũ phàng đập vỡ giấc mộng của tôi chứ?

Tôi còn đang phân vân trước lý lẽ chưa hẳn là vô lý của Bảo, Bảo đã vội vã quay lưng chạy xuống thang lầu, Bảo vẫn thường có thói quen trốn chạy khi va phải thực tế, tôi cảm thấy tiếc cho Bảo quá, một con người bị tham vọng làm lu mờ.

Tôi nhớ đó là một buổi tối mùa thu. Mùa thu là mùa mà tôi yêu thích nhất. Thu dịu dàng, thu quyến rũ, thu làm tâm hồn con người thư thái, một cơn gió thu hiu hắt, hay nghe tiếng lá khô rơi cũng khiến con người lâng lâng niềm cảm xúc, và tôi...chính tôi cũng được sinh ra vào mùa thu. Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao mùa thu lại dễ dàng đi vào lòng người thi sĩ đến thế! Tôi chợt nhớ mấy câu thơ bất hữu của Lưu Trọng Lư.

"Em có nghe mùa thu
Lá vàng rơi xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô..."

Đó là mùa thu của nhà thơ nổi tiếng, còn riêng mùa thu của tôi thì lại khác:

"Đâu phải lỗi mùa thu
Mà đôi mắt em buồn
Ngơ ngác mấy dòng thương
Tặng một người viễn xứ

Đâu phải lỗi mùa thu
Làm tình yêu tan vỡ
Em về qua nỗi nhớ
Để rụng một vần thơ"

Mùa thu của tôi cơ hồ như thế. Tôi bâng quơ suy nghĩ, quyển vỡ trước mắt, lời thầy giảng còn ngà say. Hôm nay tiếc học cuối là môn Văn, mà tinh thần tôi lại lơ đễnh, tôi chọn một chỗ ngồi xa anh Thanh nhất, một góc khuất, một góc cô đơn, vì tôi quyết định thật rồi, tôi phải rời xa anh ấy, tôi muốn tâm hồn mình bình yên, trước khi tôi còn chưa phân định rõ tình cảm dành cho anh ấy là gì? thì tốt nhất nên dừng lại khi chưa biết phía trước là đèn đỏ hay đèn xanh. Tình yêu cũng có tín hiệu riêng biệt mà!

Tan học, tôi theo chân Hàn My về, tôi dắt xe đạp thả bộ cùng Hàn My, chúng tôi chỉ trao đổi vài câu thông thường, quan tâm lẫn nhau đời sống cùng sở thích. Khi tới đầu hẻm gần nhà Hàn My thì đường ai nấy bước. Đang leo lên chiếc yên xe đạp, chưa kịp đạp tôi nghe phía sau mình tiếng kèn xe bóp liên hồi, rồi tiếng gọi quen thuộc:

- Bình!

Tôi quay lưng lại, tôi giật mình, tôi ấp úng:

- Anh Thanh!

Anh có vẽ giận dỗi

- Cho anh chút thời gian được chứ, anh không làm phiền em lâu đâu

Tôi không dám nhìn vào cặp mắt đang rực lửa của anh, tôi sợ nếu nhìn vào cặp mắt ấy, lửa sẽ đốt tâm hồn tôi mất, và tôi sẽ không thể nào suy nghĩ được điều gì tốt đẹp.

Anh Thanh trở đầu xe, nổ máy, anh chạy chậm kè tôi, tôi ngoan ngoãn theo anh, chúng tôi tới một quán cafe Trung Nguyên gần trường.

Cô phục vụ mang tới hai cốc nước lạnh tới bàn chúng tôi, rồi hỏi:

- Hai anh chị uống chi?

- Cho tôi một tách cafe đen không đường - anh Thanh nói, quay sang tôi- em dùng gì?

- Cho em nước dừa - tôi khẽ nói

Anh Thanh gọi thêm nước dừa cho tôi, chỉ một thoáng chị phục vụ đã mang ra đầy đủ, còn đem cả bánh ngọt đặt lên bàn nữa.

- Bình! anh Thanh ôn tồn gọi

- Dạ!

- Hình như em cố tình lẩn trốn anh thì phải?

Tôi hơi bất ngờ trước câu hỏi thẳng thắn của anh, tôi im lặng, sự im lặng nơi tôi vô tình xây thêm khoảng cách giữa chúng tôi, anh hỏi tiếp

- Tại sao em làm thế? chẳng lẽ em vẫn còn chưa thông suốt sao Bình? em không thể đón nhận anh như một người anh cả sao Bình?

Tôi bặm môi im lặng, anh có vẻ tức tối, anh hét:

- Bình, hãy trả lời anh đi chứ?

Tiếng hét của anh Thanh khiến mấy người ngồi bàn xung quanh chú ý. Tôi định sẽ làm thinh, tôi định kiềm chế lòng, nhưng không hiểu sao nước mắt tôi tràn ra, tôi ngước đôi mắt đầy lệ nhìn anh, làm anh luống cuống, giọng tôi run run:

- Mọi người đang nhìn chúng ta kìa

- Kệ họ?

- Nhưng em không muốn họ hiểu lầm tưởng anh bắt nạt em.

- Em quan tâm anh như vậy sao? em thích bỏ mặc người khác lắm mà?

- Em...em...- tôi chợt nhiên nghiêm túc- em không phải trốn lánh anh, mà là em..em

Anh Thanh lo lắng:

- Em thế nào?

- Em đang trong thời gian suy nghĩ, em muốn mình phải phân định rõ lòng mình. Có phải em đã ngộ nhận không anh?

- Anh mong là thế! Nhưng anh không hài lòng em lẩn trốn anh!

- Tại sao?

- Anh thấy khó chịu.

- Tại sao?

- Khi một người mà anh đã xem như người thân rồi, làm mặt lạnh, anh cảm thấy buồn lắm em à?

Tôi lấy tay gạt lệ, tôi cố nở nụ cười thân thiện, nhưng chỉ toàn nghe những tiếng nấc nơi lòng mình:

- Em xin lỗi, em dại dột quá phải không anh? em ấu trĩ...

- Không phải...- Anh Thanh trườn người qua bàn, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán tôi,hành động bất ngờ của anh làm tôi xúc động mạnh, lệ chảy xuống đôi gò má hóc hóp, tôi nghe anh thì thầm - em không phải ấu trĩ, mà tại em chưa đủ trí khôn thôi.

- Là sao?

- Nghĩa là em không chịu nhìn nhận sự thật,em quá nhạy cảm, em không biết chấp nhận thực tế, em thử nghĩ mà xem, tuổi xuân em còn dài, em còn nhiều thời gian chọn lựa, tình yêu thật sự trổ bông khi và chỉ khi hai con tim hòa chung một nhịp, em tự đơn phương mình, chẳng khác nào em đang bào mòn tuổi trẻ, em đừng có nên bắt đầu tình yêu vội vã mà sao này hối hận, em gái khờ khạo của tôi ơi!

Tôi mím chặt môi, vô thức tôi hỏi một câu ngớ ngẩn:
- Vậy khi nào mới gọi là đủ trí khôn hả anh?

Anh Thanh trố mắt, chau mày, anh phì cười:

- Ha ha...thiệt khó trả lời câu hỏi của em quá, nhưng anh nghĩ rằng trí khôn thì có ở mọi lứa tuổi, có cái khôn rất trẻ con, cũng có cái khôn rất già dặn, em thử so sánh giữa một người chưa trưởng thành với một người chín chắn, thì suy nghĩ của họ bao giờ cũng xê xích nhau cả.

Tôi gật nhẹ đầu, thấy không còn sớm, tôi bảo anh Thanh:

- Thôi mình về anh nhé!

- uh!

Anh Thanh dắt xe tôi ra, anh lấy trong chiếc cặp của mình một chiếc hộp nhỏ vừa, giấy gói quà đẹp mắt , anh trao tôi, tôi ngơ ngác:

- Gì thế anh?

- Nhận đi.

- Sao tự dưng anh tặng quà cho em

- Anh thích, anh muốn có cái gì đó đánh dấu sự quen biết của anh em mình, anh nghĩ đây sẽ là món quà có ích khi em cần tới anh.

Tôi không hiểu rõ lời anh, nhưng rồi cũng miễn cưỡng nhận, tôi thở dài, tôi ngồi ngay ngắn trên yên, trước khi cho xe đi, tôi nheo mắt với anh:

- Mai em sẽ cho anh biết kết quả.

***


Tối về cứ miên man nghĩ ngợi lời anh Thanh, tôi trằn trọc mãi, tôi không ngủ được, cuối cùng tôi ra ngoài trước nhà, mở toang cửa sổ, con đường vắng vẽ, thưa thớt, con hẻm tối đèn nên ngôi nhà đối diện cũng thấy u ám hẳn. Gió từ ngoài luồn qua kẻ tóc tôi, vuốt qua mặt tôi mát lạnh, tôi hít một hơi dài, dễ chịu, bầu trời đêm không sao, nên bầu trời cô độc, cả ánh trăng cũng khuyết tàn trông đáng thương, tôi chợt thèm trò chuyện quá, trong lúc cô đơn mà tìm được một tri kỷ, kể cũng thú lắm chứ!

Nghĩ tới đó, tôi phì cười, cười cùng sự trống trải. Bất thần tôi bỗng đứng tim. Oh, cánh cửa nhà đối diện mở he hé, và một bóng người dần dần hiện ra, cái dáng đi của người đó nhẹ như bay, tôi cố nheo mắt để nhìn cho thật rõ người đó, nhưng tôi chỉ thấy lờ mờ, (tôi không đeo kính cận), đầu óc tôi quay cuồng, và tôi đã ngầm đoán ra được người đó là ai? Bảo, phải rồi, Bảo chứ không thể là ai khác, chỉ có cậu ấy mới có những hành động kỳ quặc thế này thôi. Tôi định lên tiếng gọi, nhưng...sợ phá vỡ sự yên tĩnh và giấc ngủ của mọi người trong nhà, nên đành tiếp tục dõi theo cử động của người đó.

Lúc này Bảo đã đi ra thẳng ngoài lộ, tôi tò mò mở cánh cửa ngoài ban công, tôi đứng ngoài ban công theo dõi Bảo, trong đầu tôi vô số sự suy nghĩ.

- Cái tên này sao đêm khuya khoắt mà trốn nhà đi chơi vậy nè? í mà hắn băng qua đường. í hình như hắn không hề mở mắt thì phải, trời...

Tôi chợt hét, mà mắt tôi nhắm nghiền lại, bởi chiếc xe công tơ nơ khổng lồ hung hăng lao về phía Bảo.

- Xe...Xe...

Trong đầu tôi lúc này là hình ảnh một con cá mập đang nuốt chững một linh vật, trí tưởng tượng tôi làm tôi phát sợ, khi chiếc xe lao qua chỉ còn lại tiếng gió, tôi hé mắt từ từ...Chẳng có chuyện gì ghê gớm xảy ra, không có một vụ tai nạn đáng tiếc nào, và chẳng có một bóng nào trên đường. Tôi xanh mặt, tôi vỗ vỗ lên trán mình vài cái, tôi lắc đầu, quày quả lắc đầu, tôi cho rằng mình đang bị mê sảng, nên không ý thức được mọi việc, tôi vội bước vào nhà, đóng cửa rồi chuồn vô mùng một cách máy móc, lòng tự nhủ:

- Bình ơi, mi bị tẩu hỏa rồi, nghĩ ngợi ban ngày nhiều quá nên mi có triệu chứng tâm thần rồi đấy!

Tuy tôi nhủ lòng thế, nhưng cảm thấy không được yên tâm, trong mình cứ bất ổn, nằm trằn trọc mãi cuối cùng tôi cũng quyết định sáng ngày mai sang nhà Bảo hỏi thăm xem sao.


Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 12


Buổi sáng, ngày 17 tháng 4 năm 2002.

Cơn cảm sốt vơi dần, đầu óc có phần hơi tỉnh táo, nhưng thần sắc thì chẳng khá hơn chút nào, mệt mỏi, uể oải. Giấc mộng vẫn cứ chập chờn không lối thoát.

" Suốt cuộc đời này không phản bội vợ. Amen!...
Suốt cuộc đời này không phản bội vợ. Amen!...
Suốt cuộc đời này không phản bội vợ. Amen!...

Câu nói dứt khoát của anh Thanh làm tôi bàng hoàng, trong giấc mơ anh ấy đã nói rất tuyệt tình, vậy tôi còn trông đợi thêm gì nữa chứ, miễn cưỡng sẽ không mang lại kết quả tốt, gia đình và xã hội sẽ nhìn một đứa con gái như tôi theo chiều hướng xấu xa, tòa án lương tâm sẽ làm tôi bất ổn...Tôi, tôi trong giờ phút này phải biết tự giải cứu mình thôi. Tôi, tôi trong giờ phút này phải mau chóng biết nhìn ra vấn đề. Đúng rồi chỉ có giấy, bút mới thấu hiểu lòng tôi, tôi mở hộc tủ rút một tấm giấy trắng, cầm bút trên tay tôi bắt đầu viết (tôi không hiểu sao lúc ấy mình lại có tâm trạng viết thơ, mà bài thơ ấy lại ghi tường tận về giấc mơ nữa chứ).

Yêu Người Có Vợ

Chiều chúa nhật vang lên lời kinh nguyện
Nép bên người tôi muốn thốt tiếng yêu
Nhưng ngặt nỗi tay người đeo nhẫn cưới
Nói gì đây khi kinh thánh vọng điều

Nhìn đức Mẹ hiền từ dang tay đứng
Tôi khép nép quỳ xuống cạnh người ta
Sao người ta vẫn cứ hờ hững lạ
Chỉ riêng tôi chịu trăm nỗi xót xa

Người có vợ chắc vợ người đẹp lắm
Đi bên người tôi chỉ là nhóc con
Là con bé mười tám vừa mới lớn
Rất nhỏ nhoi trong đôi mắt người ta

Kìa tiếng chuông ngân dài trong canh vắng
Âm thanh buồn, kỷ niệm chợt vỡ tan
E ấp nhìn những ngọn nến lụi tàn
Bùn cháy lên một chút gì tiếc nuối

Thôi từ giã giáo đường ngày chúa nhật
Giã từ anh, người tôi trót thương yêu
Mộng vỡ rồi, đời chua chát thiệt nhiều
Anh có hiểu tâm tình em gái nhỏ

Dưới bài thơ, tôi ghi thêm vài chữ: Trường Phi Bảo, gửi anh VQT.

Viết xong, tôi lắc đầu chán nản, chán nản tôi lại thở dài thườn thượt

-Hù!

Tôi giật cả mình, ngẩn đầu lên tôi thấy Quốc Bảo đang nhoẻn miệng cười, tôi đưa đôi mắt mệt mỏi lườm Bảo, tôi trách khẽ:

- Cậu làm tôi đứng tim, tôi mà chết non là tại cậu đó nhé!

Bảo cúi mặt, anh chàng dường như đang tự hối lỗi, một lát sau anh chàng mới cất được tiếng thăm hỏi:

- Bình, khoẻ chưa? nghe mẹ Bình bảo Bình sốt cao lắm, tôi lo ghê nên ù chạy ra chợ mua hai trái cam cho Bình vắt nước uống nè

- Cam đâu?

Tôi hỏi, bấy giờ tôi mới chú ý tới hai cái tay giấu sau lưng anh chàng. Bảo đặt cam lên bàn, tôi vờ trách:

- Người ta bệnh hai hôm rồi, giờ mới tới thăm, sau không đợi tôi chết luôn rồi hãy tới đưa tiễn.

- Bình đừng nói xui xẻo, chết chóc nghe ghê quá !

- Bảo sợ chết à?

- Uh.

- Rõ là hèn nhát

- Không đâu, Bảo không hèn nhát, Bảo...Bảo...

- Bảo thế nào?

Ánh mắt Bảo dịu dàng nhìn tôi, trong mắt có nhiều tia sáng lạ, tia sáng của tình yêu và hạnh phúc, Bảo tiếp:
- Bảo không muốn chết, đơn giản vì Bảo còn quá nhiều nghĩa vụ chưa làm, mỗi một con người chúng ta khi sanh ra, ai cũng phải có những nghĩa vụ và bổn phận, Tôi cũng thế, mà Bình cũng thế!

Tôi gật đầu, hỏi:

- Thế nghĩa vụ của cậu là gì?

- Phải trả hiếu cho cha mẹ, phải viết thiệt nhiều bài thơ hay, hoặc một vài tác phẩm truyện để đời, tôi muốn tên mình được biết đến, không phải chỉ một vài người, mà cả thế giới.

Tôi cố gượng người dậy, cố gắng mở thật to mắt, cố nhòm một con người đang ấp ủ tham vọng, tôi thểu não lắc đầu:

- Cậu rõ thiệt hoang tưởng, thời đại này là thời đại gì nữa chứ, làm gì có chuyện cả thế giới sùng bái chỉ vì mấy bài thơ tình tỉnh lẻ của cậu, cả chính tôi đây này...- Tôi cố gắng nói to, nhưng chỉ được thều thào, bởi tôi còn rất mệt, quả thật rất, rất mệt - ngay cả chính tôi còn chẳng dám mơ điều ấy, tôi cảm thấy nó không thực, tôi viết thơ, làm văn chỉ trong giờ phút tôi thật nhiều cảm xúc, giờ phút tôi thấy cuộc đời đáng chán, văn thơ tôi lại biết tô thêm màu hồng cho cuộc đời còn đáng hy vọng, chứ tôi thành thật mà nói văn chương tôi còn tệ lắm, kiến thức tôi còn nhiều lỗ thủng lắm, và tôi chẳng là gì giữa cuộc đời mênh mông này.

Bảo ngẩn người, Bảo ngơ ngác, hồi lâu Bảo cười:

- Mỗi người đều có một cái nhìn nhận về bản thân khác nhau, ở Bình sinh ra chỉ để sống với niềm đam mê, ở Bình chỉ cần viết hết cảm xúc, chỉ cần được đồng cảm là thỏa mãn, còn tôi...tôi không chỉ sống cho niềm đam mê, mà còn phải sống cho lý tưởng phía trước, trên thế giới biết bao nhiêu tài năng được trời sinh ra, chẳng lẽ tôi không thể được trời sinh ra để thành nhà văn ưu tú hay sao? Bình à, nếu bạn cảm thấy rằng tôi quá tham vọng, thì xin bạn cũng đừng có phũ phàng đập vỡ giấc mộng của tôi chứ?

Tôi còn đang phân vân trước lý lẽ chưa hẳn là vô lý của Bảo, Bảo đã vội vã quay lưng chạy xuống thang lầu, Bảo vẫn thường có thói quen trốn chạy khi va phải thực tế, tôi cảm thấy tiếc cho Bảo quá, một con người bị tham vọng làm lu mờ.

Tôi nhớ đó là một buổi tối mùa thu. Mùa thu là mùa mà tôi yêu thích nhất. Thu dịu dàng, thu quyến rũ, thu làm tâm hồn con người thư thái, một cơn gió thu hiu hắt, hay nghe tiếng lá khô rơi cũng khiến con người lâng lâng niềm cảm xúc, và tôi...chính tôi cũng được sinh ra vào mùa thu. Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao mùa thu lại dễ dàng đi vào lòng người thi sĩ đến thế! Tôi chợt nhớ mấy câu thơ bất hữu của Lưu Trọng Lư.

"Em có nghe mùa thu
Lá vàng rơi xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô..."

Đó là mùa thu của nhà thơ nổi tiếng, còn riêng mùa thu của tôi thì lại khác:

"Đâu phải lỗi mùa thu
Mà đôi mắt em buồn
Ngơ ngác mấy dòng thương
Tặng một người viễn xứ

Đâu phải lỗi mùa thu
Làm tình yêu tan vỡ
Em về qua nỗi nhớ
Để rụng một vần thơ"

Mùa thu của tôi cơ hồ như thế. Tôi bâng quơ suy nghĩ, quyển vỡ trước mắt, lời thầy giảng còn ngà say. Hôm nay tiếc học cuối là môn Văn, mà tinh thần tôi lại lơ đễnh, tôi chọn một chỗ ngồi xa anh Thanh nhất, một góc khuất, một góc cô đơn, vì tôi quyết định thật rồi, tôi phải rời xa anh ấy, tôi muốn tâm hồn mình bình yên, trước khi tôi còn chưa phân định rõ tình cảm dành cho anh ấy là gì? thì tốt nhất nên dừng lại khi chưa biết phía trước là đèn đỏ hay đèn xanh. Tình yêu cũng có tín hiệu riêng biệt mà!

Tan học, tôi theo chân Hàn My về, tôi dắt xe đạp thả bộ cùng Hàn My, chúng tôi chỉ trao đổi vài câu thông thường, quan tâm lẫn nhau đời sống cùng sở thích. Khi tới đầu hẻm gần nhà Hàn My thì đường ai nấy bước. Đang leo lên chiếc yên xe đạp, chưa kịp đạp tôi nghe phía sau mình tiếng kèn xe bóp liên hồi, rồi tiếng gọi quen thuộc:

- Bình!

Tôi quay lưng lại, tôi giật mình, tôi ấp úng:

- Anh Thanh!

Anh có vẽ giận dỗi

- Cho anh chút thời gian được chứ, anh không làm phiền em lâu đâu

Tôi không dám nhìn vào cặp mắt đang rực lửa của anh, tôi sợ nếu nhìn vào cặp mắt ấy, lửa sẽ đốt tâm hồn tôi mất, và tôi sẽ không thể nào suy nghĩ được điều gì tốt đẹp.

Anh Thanh trở đầu xe, nổ máy, anh chạy chậm kè tôi, tôi ngoan ngoãn theo anh, chúng tôi tới một quán cafe Trung Nguyên gần trường.

Cô phục vụ mang tới hai cốc nước lạnh tới bàn chúng tôi, rồi hỏi:

- Hai anh chị uống chi?

- Cho tôi một tách cafe đen không đường - anh Thanh nói, quay sang tôi- em dùng gì?

- Cho em nước dừa - tôi khẽ nói

Anh Thanh gọi thêm nước dừa cho tôi, chỉ một thoáng chị phục vụ đã mang ra đầy đủ, còn đem cả bánh ngọt đặt lên bàn nữa.

- Bình! anh Thanh ôn tồn gọi

- Dạ!

- Hình như em cố tình lẩn trốn anh thì phải?

Tôi hơi bất ngờ trước câu hỏi thẳng thắn của anh, tôi im lặng, sự im lặng nơi tôi vô tình xây thêm khoảng cách giữa chúng tôi, anh hỏi tiếp

- Tại sao em làm thế? chẳng lẽ em vẫn còn chưa thông suốt sao Bình? em không thể đón nhận anh như một người anh cả sao Bình?

Tôi bặm môi im lặng, anh có vẻ tức tối, anh hét:

- Bình, hãy trả lời anh đi chứ?

Tiếng hét của anh Thanh khiến mấy người ngồi bàn xung quanh chú ý. Tôi định sẽ làm thinh, tôi định kiềm chế lòng, nhưng không hiểu sao nước mắt tôi tràn ra, tôi ngước đôi mắt đầy lệ nhìn anh, làm anh luống cuống, giọng tôi run run:

- Mọi người đang nhìn chúng ta kìa

- Kệ họ?

- Nhưng em không muốn họ hiểu lầm tưởng anh bắt nạt em.

- Em quan tâm anh như vậy sao? em thích bỏ mặc người khác lắm mà?

- Em...em...- tôi chợt nhiên nghiêm túc- em không phải trốn lánh anh, mà là em..em

Anh Thanh lo lắng:

- Em thế nào?

- Em đang trong thời gian suy nghĩ, em muốn mình phải phân định rõ lòng mình. Có phải em đã ngộ nhận không anh?

- Anh mong là thế! Nhưng anh không hài lòng em lẩn trốn anh!

- Tại sao?

- Anh thấy khó chịu.

- Tại sao?

- Khi một người mà anh đã xem như người thân rồi, làm mặt lạnh, anh cảm thấy buồn lắm em à?

Tôi lấy tay gạt lệ, tôi cố nở nụ cười thân thiện, nhưng chỉ toàn nghe những tiếng nấc nơi lòng mình:

- Em xin lỗi, em dại dột quá phải không anh? em ấu trĩ...

- Không phải...- Anh Thanh trườn người qua bàn, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên trán tôi,hành động bất ngờ của anh làm tôi xúc động mạnh, lệ chảy xuống đôi gò má hóc hóp, tôi nghe anh thì thầm - em không phải ấu trĩ, mà tại em chưa đủ trí khôn thôi.

- Là sao?

- Nghĩa là em không chịu nhìn nhận sự thật,em quá nhạy cảm, em không biết chấp nhận thực tế, em thử nghĩ mà xem, tuổi xuân em còn dài, em còn nhiều thời gian chọn lựa, tình yêu thật sự trổ bông khi và chỉ khi hai con tim hòa chung một nhịp, em tự đơn phương mình, chẳng khác nào em đang bào mòn tuổi trẻ, em đừng có nên bắt đầu tình yêu vội vã mà sao này hối hận, em gái khờ khạo của tôi ơi!

Tôi mím chặt môi, vô thức tôi hỏi một câu ngớ ngẩn:
- Vậy khi nào mới gọi là đủ trí khôn hả anh?

Anh Thanh trố mắt, chau mày, anh phì cười:

- Ha ha...thiệt khó trả lời câu hỏi của em quá, nhưng anh nghĩ rằng trí khôn thì có ở mọi lứa tuổi, có cái khôn rất trẻ con, cũng có cái khôn rất già dặn, em thử so sánh giữa một người chưa trưởng thành với một người chín chắn, thì suy nghĩ của họ bao giờ cũng xê xích nhau cả.

Tôi gật nhẹ đầu, thấy không còn sớm, tôi bảo anh Thanh:

- Thôi mình về anh nhé!

- uh!

Anh Thanh dắt xe tôi ra, anh lấy trong chiếc cặp của mình một chiếc hộp nhỏ vừa, giấy gói quà đẹp mắt , anh trao tôi, tôi ngơ ngác:

- Gì thế anh?

- Nhận đi.

- Sao tự dưng anh tặng quà cho em

- Anh thích, anh muốn có cái gì đó đánh dấu sự quen biết của anh em mình, anh nghĩ đây sẽ là món quà có ích khi em cần tới anh.

Tôi không hiểu rõ lời anh, nhưng rồi cũng miễn cưỡng nhận, tôi thở dài, tôi ngồi ngay ngắn trên yên, trước khi cho xe đi, tôi nheo mắt với anh:

- Mai em sẽ cho anh biết kết quả.

***


Tối về cứ miên man nghĩ ngợi lời anh Thanh, tôi trằn trọc mãi, tôi không ngủ được, cuối cùng tôi ra ngoài trước nhà, mở toang cửa sổ, con đường vắng vẽ, thưa thớt, con hẻm tối đèn nên ngôi nhà đối diện cũng thấy u ám hẳn. Gió từ ngoài luồn qua kẻ tóc tôi, vuốt qua mặt tôi mát lạnh, tôi hít một hơi dài, dễ chịu, bầu trời đêm không sao, nên bầu trời cô độc, cả ánh trăng cũng khuyết tàn trông đáng thương, tôi chợt thèm trò chuyện quá, trong lúc cô đơn mà tìm được một tri kỷ, kể cũng thú lắm chứ!

Nghĩ tới đó, tôi phì cười, cười cùng sự trống trải. Bất thần tôi bỗng đứng tim. Oh, cánh cửa nhà đối diện mở he hé, và một bóng người dần dần hiện ra, cái dáng đi của người đó nhẹ như bay, tôi cố nheo mắt để nhìn cho thật rõ người đó, nhưng tôi chỉ thấy lờ mờ, (tôi không đeo kính cận), đầu óc tôi quay cuồng, và tôi đã ngầm đoán ra được người đó là ai? Bảo, phải rồi, Bảo chứ không thể là ai khác, chỉ có cậu ấy mới có những hành động kỳ quặc thế này thôi. Tôi định lên tiếng gọi, nhưng...sợ phá vỡ sự yên tĩnh và giấc ngủ của mọi người trong nhà, nên đành tiếp tục dõi theo cử động của người đó.

Lúc này Bảo đã đi ra thẳng ngoài lộ, tôi tò mò mở cánh cửa ngoài ban công, tôi đứng ngoài ban công theo dõi Bảo, trong đầu tôi vô số sự suy nghĩ.

- Cái tên này sao đêm khuya khoắt mà trốn nhà đi chơi vậy nè? í mà hắn băng qua đường. í hình như hắn không hề mở mắt thì phải, trời...

Tôi chợt hét, mà mắt tôi nhắm nghiền lại, bởi chiếc xe công tơ nơ khổng lồ hung hăng lao về phía Bảo.

- Xe...Xe...

Trong đầu tôi lúc này là hình ảnh một con cá mập đang nuốt chững một linh vật, trí tưởng tượng tôi làm tôi phát sợ, khi chiếc xe lao qua chỉ còn lại tiếng gió, tôi hé mắt từ từ...Chẳng có chuyện gì ghê gớm xảy ra, không có một vụ tai nạn đáng tiếc nào, và chẳng có một bóng nào trên đường. Tôi xanh mặt, tôi vỗ vỗ lên trán mình vài cái, tôi lắc đầu, quày quả lắc đầu, tôi cho rằng mình đang bị mê sảng, nên không ý thức được mọi việc, tôi vội bước vào nhà, đóng cửa rồi chuồn vô mùng một cách máy móc, lòng tự nhủ:

- Bình ơi, mi bị tẩu hỏa rồi, nghĩ ngợi ban ngày nhiều quá nên mi có triệu chứng tâm thần rồi đấy!

Tuy tôi nhủ lòng thế, nhưng cảm thấy không được yên tâm, trong mình cứ bất ổn, nằm trằn trọc mãi cuối cùng tôi cũng quyết định sáng ngày mai sang nhà Bảo hỏi thăm xem sao.


Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 13


Sáng hôm ấy, tôi dùng điểm tâm xong, là vội vã sang nhà Bảo. Bảo vẫn còn ngủ say, nhìn thấy Bảo vẫn lành lặn, tôi mới yên tâm. Nhưng cái hình ảnh hồi đêm thì quả thật rất dễ sợ, rõ ràng là có một chiếc xe lớn, rõ ràng là Bảo đứng giữa lộ, vậy mà...cuối cùng trong tích tắc lại chẳng có gì.

Tôi quay ra khỏi phòng Bảo đã đụng ngay ánh mắt của mẹ Bảo, người đàn bà mà qua lời nhận xét của Bảo thì phải nói mẹ Bảo trông thật trẻ, mặc dù đã ngoài bốn mươi mà vẫn còn cái thanh sắc mềm mại của thiếu nữ, có lần vì sự trẻ trung này mà tôi nhầm lẫn gọi bằng chị thay vì xưng bác, lúc ấy mẹ Bảo cũng rất ngạc nhiên khi nghe tôi xưng hô như vậy, rồi một lần nhìn thấy Bảo đi cùng mẹ ra chợ tôi cứ liên tưởng là hai chị em, nhưng khi trò chuyện cùng mẹ Bảo thì tôi phải công nhận một điều, mẹ Bảo rất chín chắn trong suy nghĩ, cách nói chuyện bao giờ cũng thu hút, mà đặc biệt sống nghiêng về nội tâm.

- Bảo nó dậy chưa cháu? - Mẹ Bảo hỏi

Tôi lắc đầu:

- Vẫn chưa bác à!

- Thằng bé này thiệt tình, ngủ gì mà tới giờ chưa dậy, sao cháu không đánh thức nó?

- Cháu không nỡ...Tôi cười xòa - cứ kệ cậu ấy bác à, mà cháu nghĩ chắc tại đêm qua...

Tôi chợt bụm chặt miệng mình lại, tôi biết là mình đã lỡ lời, mẹ Bảo nhìn tôi chuyên chú, trong đôi mắt của người đàn bà có chiều sâu này đang hình thành một dấu hỏi to tướng.

- Đêm qua thế nào hở cháu?

- Dạ, không...không có gì... Tôi lúng túng

- Nói bác nghe đi Bình, đêm qua thì có liên quan gì tới thằng con nhà bác, nó đã làm gì phiền toái ở bên ngoài sao cháu?

- Không, không phải!

- Vậy thì vì chuyện gì ?


Biết không thể nào lấp liếm được nên tôi đành mang lại sự việc ban tối tôi nhìn thấy kể hết cho mẹ Bảo nghe, tôi thấy được cả sự lo lắng trên khuôn mặt của mẹ chàng. Tôi cúi mặt không dám nhìn vào đôi mắt buồn ấy, tôi nói để thỏa lấp bớt cái sự việc chưa chắc là sự thật

- Chắc cháu nhìn lầm thôi, bác đừng nghĩ ngợi quá bác nhé sẽ không hay.

-Cảm ơn cháu, bác tin những lời cháu nói Bình à. - Mẹ Bảo có vẻ xúc động - Thật nguy hiểm, nếu như chuyện này còn lập lại, Bảo nó mắc chứng bệnh mộng du mà cháu?

- Mộng du! Tôi kêu lên bất ngờ, bất ngờ làm tôi cứng cả họng

- Ừ.

Mẹ chàng gật đầu buồn bã, kéo tay tôi đi ra ngoài trước nhà, người ấn vai tôi ngồi vào chiếc ghế, rồi cười thiểu não.

- Từ nhỏ Bảo nó tỏa ra là một người không được bình thường - Mẹ chàng xúc động nói - Nó luôn khiến người ta phải bận tâm trước những việc không đâu, trong cái đầu của nó là cả một thế giới ma quái, nó luôn nhìn đời bằng những thứ trên mây. Mà cháu biết đó những người như nó, người ta thường gọi là mắc chứng bệnh hoang tưởng.

Tôi im lặng, tôi không tin vào tai mình vừa được nghe lời nhận xét của người mẹ dành cho đứa con, lời nhận xét sao mà phủ phàng quá, nhưng tôi thấy được dù cho có phũ phàng thế nào thì tình thương người mẹ dành cho con bao giờ cũng thiết thực, tôi thừ người, một sự thất vọng vừa theo cơn gió thoáng qua trong ánh nhìn tuyệt vọng của mẹ Bảo, người tiếp:

- Nó ngủ hay bị mớ, đôi khi tỉnh nó cũng hay mơ, và nó luôn tự vẽ cho cuộc đời mình những ánh hào quang không có thật. Nó luôn nghĩ bất cứ ai sinh ra cũng đều có tài, không ai mà bất tài vô dụng, trừ phi họ không biết tận dụng tài năng của mình, nhưng nó đã quên một điều cái tài luôn đi cùng cái đức, chính vì vậy mà nó luôn tự phụ với bản thân, nên nó thường hay tạo ra nhiều ảo giác, nó bất hòa với anh nó, nó giận hờn cha nó, và nó luôn khiêu khích bản thân mình, nó làm cho bác rối lên, bác khổ tâm lắm, Bình ơi!

Tôi nghe mẹ Bảo nói mà thấy lòng mình cũng xót xa, bất giác tôi khóc, mẹ Bảo nhìn thấy tôi khóc thì ngơ ngác, rồi líu lưỡi:

- Bình, cháu sao thế? sao tự dưng mắt cháu đỏ vậy?

- Cháu không có gì, cháu cảm thấy thương bác quá, cháu thấy buồn cho Bảo...
Mẹ chàng giờ hiểu ra, cười nói:

- Cháu là người quá nhạy cảm đó Bình, thảo nào hợp với con bác như thế

-Không đâu, Bảo khác cháu nhiều lắm

- Ý bác là Bảo nó cũng yếu đuối như cháu, nó cần phải có người dìu dắt thì mới có ngày trưởng thành, nó đơn giản còn quá ngông cháu à

Mẹ Bảo chợt nhiên đọc một đoạn thơ:

“Nàng Xuân lẳng lặng đến bao giờ
Mà để hồn Xuân phải ngẩn ngơ
Ý xuân e thẹn cười trong nắng
Trêu cái tình Xuân dạ hững hờ”

- Thơ ai thế bác? Tôi hỏi

- À, của Bảo đó cháu - Mẹ chàng đáp

-Hay đó chứ, rất nghệ sĩ - Tôi cười

Mẹ chàng lắc đầu, thở dài:

- Thời buổi này mà con lang man như nó, liệu bao giờ mới khôn lanh được hở cháu?

-Nhưng đâu phải ai lang man thì chẳng được khôn lanh, theo cháu khôn lanh là do mình có chịu thích ứng với hoàn cảnh sống không? có chịu học hỏi từ thế lực bên ngoài hay không? Mình cần phải biết đương đầu thử thách...

- Thử thách, bác e là Bảo nó không chịu nổi thử thách, khi thử thách lại là thực tế đời thường, những vấn đề cơm áo - Mẹ chàng có vẻ bi quan - Nó sẽ không thể gượng dậy được khi va chạm vào thực tế ấy. Ngày xưa Bác cũng lãng mạn lắm, đọc tiểu thuyết cũng nhiều lắm, cứ ngỡ tình yêu là đẹp, là êm đềm, là tha thiết. Kể từ khi lấy chồng, sanh con, thì cái ý nghĩ đó không còn nữa, tình yêu chỉ là sự cưỡng chế của con tim, hôn nhân chỉ là một giai thoại trong đời người.

Tôi bây giờ không biết phải dùng ngôn ngữ gì để xoa dịu lòng người mẹ đang có cái nhìn tiêu cực về tình yêu, bởi với một người viết văn như tôi tình yêu bao giờ cũng đầy sức cám dỗ, tôi thấy tình yêu thật lộng lẫy, lóng lánh các sắc màu, trong mỗi một sắc màu đều có nhung nhung, nhớ nhớ, chờ chờ, đợi đợi...tôi cắn nhẹ vành môi, tôi ngẩn đầu lên lại chạm phải ánh nhìn chuyên chú của mẹ chàng, rồi có một khoảnh khắc nhỏ, tôi và mẹ chàng đeo đuổi những ý nghĩ vẩn vơ, không ai bảo ai cho đến khi bất ngờ từ phía sau nhà vọng lên một tiếng hát trầm buồn.

" Đến khi anh về, đò lỡ chợ trưa
Chút văn chương còn, chẳng còn nuôi được đời nhau
Đời không vun nữa văn chương tiếng tơ chán chường..."

Tôi thừ người, khi nhận ra tiếng hát của Bảo! Bảo có thói quen hay hát bất kể tâm trạng vui hay buồn, Bảo đều mượn lời hát giải bày, không hát thì xướng thơ, họa thơ, đôi khi ngẫu hứng thì vẽ vời, có những lúc cô đơn Bảo thường đọc tiểu thuyết...Cuộc sống của Bảo ở thời đại bây giờ ít ai đoái hoài tới. Ngoại trừ Bảo! Một con người lập dị!

Tôi xin phép mẹ chàng, cho tôi vào nói chuyện cùng Bảo, tôi nghĩ có thể mình sẽ khuyên được Bảo điều gì đó.

Tôi vào phòng, một căn phòng mà tôi cho rằng rất đặc biệt, ngoài sách văn, truyện tiểu thuyết, và bao gồm một lốc thơ tình tuyển chọn bày trên giá ra thì chẳng có một chút gì khác, đại loại vài cuốn sách giáo khoa chẳng hạn, và ở một góc bên trái được đặt một chiếc tủ thấp, trên đầu tủ đầy những hủ sao xếp bằng thủ công, giấy kiến đủ màu, kế đến bên bệ cửa sổ đặt một chậu kiểng nhỏ, trong chậu hai bông Hướng dương giả, giường ngủ từ srap giường cho tới gối, chăn, tất cả đều mang một màu trắng, trắng toát, mọi thứ thật đơn giản thế mà lại làm tôi thấy lạ mắt.

Bảo đang ngồi trước gương, cậu ấy vừa hát, vừa hý hoái viết cái gì đó trên giấy, tôi đi nhẹ nhàng tiến tới Bảo, chàng có vẽ mê say công việc, chắc lại một bài thơ thẩn gì nữa đây.

- Bảo - Tôi gọi rất nhẹ nhàng, chắc vì quá nhẹ nhàng, mà Bảo không nghe thấy, nên cứ tiếp tục viết, tôi lại gọi lần thứ hai, rồi ba..bực quá tôi kêu to - Bảo!

Bảo giật mình, Bảo xoay người lại, thấy tôi. Bảo vội vã dùng tay bưng bít tờ giấy đang viết dở, nói một câu nhạt nhẽo:

- Bình hãy ngồi yên trên giường, đừng tới cạnh mình, hãy tránh xa mình một chút, mình cần phải viết cho xong mấy chữ cuối, rồi sau đó chúng mình nói chuyện nghiêm túc, được chứ?

Tôi hơi bất mãn về cái hành động trẻ con, cách nói chuyện quá sến của Bảo. Tôi miễn cưỡng gật đầu, và gieo mình xuống giường, chỉ tích tắc Bảo đã quay lại nhoẻn miệng cười với tôi:

- Xong rồi!

-Xong chuyện gì?

- Lời gợi ý? một khổ thơ gởi tặng một người!

Tôi tò mò hỏi:

- Ai?

Bảo yên lặng, chàng bước tới bên cửa sổ mở toang cánh cửa ra, cho anh sáng rọi vào, Bảo lấy sự điềm tỉnh đáp lời tôi, chỉ với hai chữ mà khắc hoạ được cả dáng dấp một con người, chỉ với hai chữ thôi mà tim tôi đã giật thót

- Hàn My!

- Cậu muốn tặng thơ cho Hàn My à? Tôi máy móc - Cậu chỉ mới quen biết người ta có một lần mà tặng thơ, xem ra tình cảm của bạn còn tiến triển nhanh hơn cả tần số

- Không phải một lần, mà rất nhiều lần rồi - Bảo khẳng định

-Hả - Tôi ngạc nhiên, tôi chồm người chụp lấy vai Bảo, giọng tôi căng thẳng- kể nghe xem, hai người gặp nhau từ lúc nào mà sao tôi chẳng hề hay biết.

- Trên khoảng hai tuần rồi.

- Thế ư?

- Ừ! Hàn My chủ động đến tìm tôi, ban đầu tôi chỉ kể những câu chuyên vui thôi, sau đó thì tường thuật lại một bộ phim Nguời Chồng Vô Hình mà tôi dã xem, tôi còn đọc cả những câu văn trong truyện Quỳnh Dao mà tôi thích, nhưng tuyệt đối tôi không bao giờ đọc một bài thơ nào, thế rồi...Hàn My yêu cầu, trước cái vẻ trầm tĩnh ngồi ngoan ngoãn như thánh nữ, nàng đẹp tuyệt trần, cái tâm hồn mộng mơ của nàng đã cuốn hút tôi, phản chiếu vào tôi, tôi không kiềm chế được lòng mình, tôi đã để cho tiếng lòng của tôi rơi vãi. Tôi đọc cho nàng nghe bài Xé Thư Tình, Nụ Hôn Đầu Xuân, Hoa Tình Bạn Nở Trên Cây Tình Bạn, Hoa Tim...tất cả đều do tôi sáng tác. Và mới đây Bình biết không Hàn My hôm rồi bảo là ngưỡng mộ tôi, sau khi tôi đọc cho nàng nghe những dòng thơ tôi viết, nàng đã xúc động, từ lúc ấy Hàn My thường lui đến cái thế giới không có niềm vui của tôi, lúc nào nàng cũng líu lo như chim, nàng làm tôi có chút xao động...

- Đừng nói nữa - Tôi bị sốc trước những điều được nghe, vô thức tôi phản kháng - Đừng nói nữa.

Bảo nhìn tôi khó hiểu

- Tại sao?

-Tôi sợ lạc vào vùng huyễn hoặc, tôi rất sợ, rất sợ...Bảo à!

-Hãy để tôi nói hết, bạn hãy thử tin vào sự nghiêm túc của tôi, mọi tình cảm tôi đều kể tường tận cho bạn hiểu, bạn cần phải biết cái con người sắp từ bỏ mọi ấu trĩ để trưởng thành, không phải bạn từng nói tôi rất ấu trĩ hay sao, tôi xin bạn, xin bạn hãy thử xem tôi như một người lớn, có được không Bình?

Tôi bị Bảo thuyết phục, phần còn háo hức muốn nghe tiếp diễn tiến câu chuyện, tôi thu người ngồi bó gối trên nệm, tôi gật gù và Bảo tiếp:

- Thế này nhé, để bạn hiểu được tôi chỉ ngắn gọn câu chuyện, có lẽ tôi "cảm" nàng mất rồi

- Trời, bạn đang nghiêm chỉnh đó chứ? tôi nghi ngờ vào tai của mình nên hỏi lại.

- Uh - Bảo phủ nhận- tôi đã viết tặng nàng bốn dòng này để truyền đạt một tình yêu không hy vọng, tôi sợ nàng sẽ từ chối, tôi sợ nàng chỉ thích thơ tôi, thay vì thích tôi, tôi sợ... sợ mình điên vì nàng mất Bình ơi! hãy cứu tôi, xin bạn hãy cứu vớt tôi, hãy chuyển tấm chân tình của tôi tới nàng.

Bảo mở hộc tủ lấy một bì thư xếp tấm giấy gọn gẽ cho vào bao, hít một hơi dài rồi thở ra, tôi hiểu Bảo đang hồi hộp, Bảo nhìn chòng chọc vào tôi, cái nhìn lạ lùng, bất giác tôi cảm nhận mình hiện là Hàn My trong đôi mắt của Bảo, tôi máy móc nhặt lấy bì thư, máy móc hỏi:

- Liệu tôi có thể mở ra xem được không?

Bảo so vai:

- Tùy bạn thôi, nếu bạn cảm thấy thật hiếu kỳ thì hãy mở, còn bình thường thì đừng, tuyệt đối đừng.

Tôi tức tối đứng phắt dậy, và nói gắt gỏng. Vâng, thật gắt gỏng:

- Vậy tôi ứ thèm.

Tôi bỏ đi một nước, tôi đóng sầm cửa, Vâng! đóng thật mạnh, tôi quên rằng đây không phải là nhà tôi, nên vừa về tới nhà mình tôi cảm giác ngượng ngùng về hành động lúc nãy, tôi thấy mình thật vô duyên tệ!.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn tháng mười

Hình như bạn đang hiệu đính cho truyện " Chuyện đời tôi " của Trường phi bảo ah

Cảm ơn bạn nhiều, TPB có nhờ xem chỉnh chính tả dùm, nhưng Ct.Ly thật sự bận quá
nên chưa giúp cho TPB

Ct.Ly cảm ơn TM nhiều nhé

Chúc vui
Đăng nhập để trả lời
0