📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

TRUYỆN CỦA NGUYỄN ĐẠT

1 trả lời, 1.302 lượt xem — Trang 1 / 1
Đôi giày của gã lạc lõng


Hắn ưa gã nhất. Gã lạc lõng nhất trong những kẻ lạc lõng. Gã để y nguyên quần áo, đôi giày đi đường, nằm trên đống cỏ khô rải đầy trên sàn nhà kho, cái nhà kho không chứa gì hết trong ngôi nhà bỏ hoang. Cô nàng xinh tươi, tình nguyện làm bông hoa cho đẹp đời những gã lạc lõng trong cuộc hành trình vô định.

Gã nói: “Tôi đã ở thị trấn ấy một năm.” “Như vậy anh rành về thị trấn ấy lắm?” “Không đâu,” gã nói “Tôi chỉ biết mỗi một con đường đi tới nhà bưu điện.”

Gã ưa cô nàng, ưa nhất khi cô nàng ngó gã ngồi tựa lan can hút thuốc và nhìn hút cánh rừng sương khói tỏa bay về phía thị trấn. Và nàng nói: “Chỉ phụ nữ mới có năng khiếu về cuộc sống, còn đàn ông thì ngồi nhìn cuộc sống trôi qua.”[1]

Trong cái nhà kho, gã nằm trên đống cỏ khô, một mình. Cô nàng vào cái nhà kho ấy, ngồi trò chuyện với gã. “Anh kể về mẹ anh đi.” “Trong đời, tôi thương nhất một người phụ nữ, đó là mẹ tôi. Ba năm rồi tôi chưa về thăm, chỉ tới nhà bưu điện nói chuyện điện thoại. Bà vẫn khỏe, tôi nói dịp Giáng Sinh tôi sẽ mua tặng bà một món quà có ý nghĩa nhất.” Cô nàng hỏi gã đã mua quà gì tặng mẹ, gã lắc đầu: “Tôi thất hứa rồi. Tôi phải mua thêm một đôi giày đi đường. Đôi giày này đây.” Gã giơ cao cả hai chân cho cô nàng thấy đôi giày mới, to như hai ổ bánh mì.

Hắn ưa thêm gã lạc lõng ở vụ đôi giày. Hắn cũng vậy, đôi giày luôn cần thiết đối với hắn, cần thiết tới mức càng có nhiều đôi giày càng tốt. Hắn đang có hai hay ba đôi giày, không kể đôi giày hắn đang đi. Ba hay bốn đôi cũng tốt. Nếu gặp một đôi giày ưng ý, hắn sẽ mua thêm. Nhưng không phải cần thiết là cứ đôi giày nào cũng được. Phải là một đôi giày ưng ý, chắc bền, mép giày phải rộng bè ra. Đôi giày hắn đang đi, hắn cũng ưng ý, chỉ có điều đôi giày này không được nặng. Hắn ưng ý hơn, nếu đôi giày này nặng thêm một chút nữa. Hắn sẽ cảm nhận rõ rệt một đôi giày dưới chân, đang bước trên mặt đất. Chẳng là, hắn hơi quá vội đi gặp người bạn đã trên ba mươi năm không gặp, lại là người bạn đang rơi vào một vụ việc rắc rối. Hắn có nghe nói vụ việc đó, có nghe nói người bạn đã về Sài Gòn hai hay ba lần, nhưng hắn nào đã gặp. Nếu hắn đủ bình tâm để tới gặp người bạn ấy, hắn sẽ đi đôi giày ưng ý hơn đôi giày này, nghĩa là đôi giày nặng hơn. Hắn nhớ, dù hắn đang có ba hay bốn hay năm đôi giày, đôi giày này có cái khuyết điểm về tiêu chuẩn trọng lượng. Ấy tuy nhiên, hắn không thể bình tâm từ lúc biết tin người bạn đang ở Sài Gòn, tối nay sẽ có mặt tại một quán có nhạc sống ở đường Âu Cơ, quận Tân Bình. Cái quán ở số mấy hắn không nhớ, nhưng chắc chắn dễ tìm. Hắn từng qua lại trên đường Âu Cơ nhiều lần, thấy cái quán đó, nó mang cái tên mà hắn không ưa chút nào: Nhạc Trịnh. Nhưng thây kệ, hắn tới để gặp người bạn đã trên ba mươi năm không gặp, người bạn lại đang rơi vào một vụ việc rắc rối. Người bạn từng là đồng ngũ và khá thân với hắn, trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Hắn đã thây kệ người bạn là một nhà thơ, tác giả của hàng trăm bài thơ thuộc loại hắn dị ứng, dị ứng tới nỗi hắn không nhìn nhận đấy là thơ cho được. Hắn đã thây kệ cái vụ thơ thẩn đó, cả cái bút danh của người làm thơ đó, du tử với du sĩ cóc nhái gì. Nhưng hắn đã thân thiết với người bạn, một người bạn tốt, ít nhất trong quan hệ bằng hữu với hắn. Hắn đã ngạc nhiên, và bởi vì, như bù trừ, người bạn làm thơ, cái loại thơ thẩn chỉ làm êm những vành tai xinh xắn của phụ nữ, hắn từng nói vậy, lại khá tinh tế trong nhận xét về văn xuôi. Tất nhiên hắn được hài lòng, những nhận xét của nhà thơ du tử về truyện ngắn hắn viết. Trong sự ngạc nhiên của hắn, có cả việc hắn từng đọc truyện ngắn mà nhà thơ du tử viết khá nhiều. Nhận xét truyện ngắn của người khác thì khá tinh tế, tinh tế hơn một chục nhà phê bình văn học ở Sài Gòn trên ba mươi năm trước đây, và tinh tế hơn một ngàn nhà phê bình văn học ở Sài Gòn hôm nay, nhưng nhà thơ du tử viết truyện ngắn cũng thuộc loại văn mơn man những vành tai phụ nữ, hắn từng nói vậy. Người bạn này, khốn khổ, từng nghe hắn nói vào lỗ tai như vậy, ấy vậy mà không hề giận hắn. Một tay bản lĩnh, hắn nghĩ về người bạn du tử. Anh chàng ngông nghênh, người bạn cho hắn là như vậy. “Chàng Nguyễn bây giờ còn ngông nghênh nữa không nhỉ?”, hắn nghe nói người bạn từng hỏi thăm hắn với một người nào đó, trong một lần về Sài Gòn.

Cả hai người cùng thây kệ những điều đó, ngồi với nhau hàng ngàn lần trong quán cà phê Hân ở đường Đinh Tiên Hoàng - Đa Kao nổi tiếng u trầm. Hắn từng buồn bã ít nhiều, khi người bạn có mặt trong số bạn bè của hắn di tản sang Mỹ, chạy nạn cộng sản tràn vào miền Nam.

Hắn lại càng không thể bình tâm, khi nghe tin người bạn bị bệnh hiểm nghèo. Tình hình bệnh tật ra sao, mà nay lại có mặt ở Sài Gòn? Cộng với cái vụ việc rắc rối, đã tháo gỡ được chưa?

Hắn vào quán Nhạc Trịnh, hóa ra quá sớm. Bà chủ quán nói hai tiếng đồng hồ nữa nhà thơ du tử mới tới. Hắn không thể tự đày mình trong cái quán lát nữa đây sẽ hát toàn “nhạc Trịnh”, ra ngoài để sẽ trở lại lúc bạn tới. Hai tiếng đồng hồ quá dài trong cuộc chờ này. Hắn có trong túi bốn mươi ngàn đồng, số tiền tương đương tiền một buổi đi chợ của gia đình tầm tầm, có hai ba nhân khẩu. Hắn ngồi uống nước mía ở cái xe bán nước mía ngay ngoài quán Nhạc Trịnh. Hắn uống chậm rãi để “câu giờ”, uống ba ly nước mía, vẫn còn tới hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có thể gặp bạn. Hắn đi tới đi lui dọc dài con đường mang tên bà Âu Cơ. Và hắn thấy sao mà trên vỉa hè con đường bày quá nhiều, toàn giày dép cũ mới tạp-pí-lù. Nghĩa là rất có thể gặp một đôi giày ưng ý, với giá bán “xôn”. Hắn hỏi giá một đôi giày, tất nhiên một đôi giày hắn ưng ý, trông hệt hai ổ bánh mì. “Bốn chục ngàn, bố già! Rẻ quá mà!” Tất nhiên quá rẻ, nhưng trong túi hắn, sau khi hắn đã trả tiền uống bal y nước mía, chỉ còn ba mươi mốt ngàn đồng. “Ba mươi ngàn đồng”. Tất nhiên anh chàng bán giày dép tạp-pí-lù mau chóng thỏa thuận. Đêm xuống rồi mà nhà thì xa, giày dép bày đầy trên vỉa hè không ai ghé hỏi…

Hắn trở lại quán, tất nhiên xách theo cái túi ni-lông đựng đôi giày to xù. Người bạn chưa tới. Bà chủ quán Nhạc Trịnh cho biết, phải nửa tiếng đồng hồ nữa nhà thơ du tử mới tới được. Hắn phải kêu uống một ly gì đó, ly cà phê sữa đá để uống cho lâu, nghe các cô ca sĩ hạng làng nhàng hát “nhạc Trịnh” mệt nghỉ. Ly cà phê sữa đá để nghe “nhạc Trịnh” ắt phải là giá cắt cổ, nhưng với người bạn Việt Kiều thì hẳn không thành vấn đề, hắn nghĩ. Ở bên Mỹ, chẳng hiểu ông du tử có cuộc sống khá không. Hắn tự hỏi và tự trả lời: không khá so với cuộc sống bên đất Mỹ, nhưng về đất Việt thì ông du tử vẫn có thể làm ông hoàng tử.

Nếu bà chủ quán Nhạc Trịnh không ra cửa quán đón nhà thơ du tử, hắn không tài nào nhận ra người bạn đã trên ba mươi năm không gặp. Ảnh nhà thơ du tử in kèm bài báo công an thành phố Sài Gòn chửi rủa nhà thơ, rất giống khuôn mặt người bạn trong trí nhớ hắn, nhưng rất khác với nhà thơ đang đi vào quán. Phục sức chỉnh tề, chân đi xăng-đan lộ vớ trắng y hệt “bệnh nhân người Anh”, nghĩa là nhà thơ gầy guộc một cách quý tộc ăng-lê, làm hắn đỡ xót xa khi nghĩ người bạn đang bệnh hiểm nghèo. Nhà thơ đi chung với một anh chàng to lớn, lù đù, mang kính trắng dày cộm càng tăng vẻ trì độn. Hắn nhận ra anh chàng này là tác giả bài báo công an thành phố chửi rủa nhà thơ du tử. Khi người bạn đi ngang bàn hắn đang ngồi trước ly cà phê sữa đá chờ đợi, cái bàn trên bậc sàn gỗ cao hơn hẳn sàn quán trải sỏi trắng, hắn bước xuống vội vã, đôi giày xục lên ít nhiều viên sỏi dưới chân. Hắn khẽ la lên: “Ông Phách, nhận ra tôi không?” Người bạn, khuôn mặt trắng nhợt, nói rất dịu dàng: “Nghe giọng nói quen lắm, nhưng tên là gì mình không thể nhớ ra” Hắn nói tên với vẻ hân hoan của kẻ vén tấm màn bí mật. Hắn nghe nhà thơ du tử “à” một tiếng dài, như tiếng sáo của anh chàng Ấn Độ dụ rắn. Người bạn vốn luôn dịu dàng hết mức, nói sau tiếng “à” đầy dư âm: “Gã lạc lõng!... Ôi, đã trên ba mươi năm rồi nhỉ?!” Hắn rút tay ra khỏi bàn tay của nhà thơ du tử, nắm bàn tay hắn từ lúc nào, chỉ vào cái bàn hắn đang ngồi: “Vào ngồi chứ, tôi đợi ông cả nửa tiếng đồng hồ ở đây” Nhà thơ du tử chỉ tay về phía anh chàng to lớn lù đù: “Mình ngồi với đứa cháu một chút. Chút xíu nữa mình xuống ngay với bạn.” Hắn không hiểu người bạn có biết “đứa cháu” ấy là tác giả bài báo chửi rủa mình, nhìn theo người bạn cùng “đứa cháu” đi lên lầu theo bà chủ quán, cái lầu lộ thiên như cái sân thượng, tha hồ ngắm trăng thanh hưởng gió mát của bầu trời đêm Sài Gòn.

Hắn chờ mãi không thấy nhà thơ du tử, chợt hiểu nhà thơ muốn tránh gặp hắn. Hắn nghĩ, có lẽ nhà thơ du tử muốn giữ bí mật chuyến trở về đất Việt, nên ngại gặp hắn, người mà nhà thơ biết là đang cộng tác với một vài tờ báo trên đất Mỹ. Hắn cực kỳ bối rối về ly cà phê sữa đá hắn gọi uống trong khi chờ bạn. Trong túi hắn, chính xác còn một ngàn đồng. Hắn nghĩ cách đào thoát, đúng là như vậy, đào thoát. Không thể ghi sổ thiếu nợ được, đây là lần đầu tiên hắn vào cái quán mắc dịch nhạc Trịnh này. Hắn nhìn mũi tên chỉ vào toa-lét. Vào toa-lét rồi đi ra luôn khỏi quán, mấy cô gái chạy bàn áo dài thanh lịch phát hiện, hắn độn thổ chỗ nào? Hắn thù cái lầu lộ thiên như cái sân thượng bát ngát, nơi nhà thơ du tử ẩn mình cùng “đứa cháu” và bà chủ quán. Ấy tuy nhiên, cái lầu ấy đã giúp hắn đào thoát: lúc ngồi uống nước mía, hắn nhìn thấy bên hông quán Nhạc Trịnh, có cầu thang dẫn lên lầu.

Hắn rời bàn có ly cà phê sữa đá, lên lầu, rồi xuống lầu bằng cái cầu thang bên hông quán. Hắn bỏ quên đôi giày mới mua ba mươi ngàn đồng, đôi giày của gã lạc lõng trên cái bệ xi măng, sát bên cái bàn có ly cà phê sữa đá.



NGUỒN:TIENVE.ORG/
Đăng nhập để trả lời
0
Vào lúc 3 giờ


7 giờ, có lẽ như vậy. Buổi sáng trời trong, buổi sáng xám đục, buổi sáng…

Anh ta thức dậy, luôn luôn thức dậy sau một đêm anh ta có thể đã ngủ ngon giấc, có thể không. Anh ta rửa mặt, đánh răng, anh ta làm các thứ nói chung là vệ sinh cá nhân. Xong, anh ta khóa cửa căn nhà nhỏ, ra đường.

Anh ta vui quá chừng. Anh ta chẳng nhớ lại gì của đêm qua. Anh ta vui quá chừng, vậy thôi. Tất nhiên tôi đoán vậy, tôi đâu phải là anh ta. Buổi sáng hôm nay coi vậy mà hay hay. Buổi sáng trời không trong không xám đục. Cái xe hủ tíu mì ngó hay hay, hình trên kính của cái xe hủ tíu mì ngó hay hay, vẽ mấy cảnh diễn trong tuồng tích hát bộ. Anh ta kêu một tô mì. “Mì sợi lớn nghe!” giọng phấn khởi. Sáng nào anh ta cũng ăn một tô mì sợi lớn không ngán. Mì sợi lớn, ngó đã thấy ngon, anh ta nói vậy. Anh ta nói vậy với tôi hay với ai, tôi không nhớ. Buổi sáng hôm nay anh ta vừa ăn xong, đốt điếu thuốc Bastos, bao thuốc màu xanh đậm. Anh ta uống miếng trà nóng, màu trà nhợt nhạt. Người vào ngồi cùng bàn, cái bàn dài giống bàn của học trò tiểu học, có quen biết anh ta. “Dạo này còn kèm trẻ không?” “Vẫn còn kèm trẻ chớ!”, anh ta nói xong, nhớ ra rằng không còn kèm trẻ nữa. Cậu bé đã học xong quyển sách Tiếng Pháp Vỡ Lòng, gia đình ấy chỉ kêu anh ta dạy cậu bé mỗi quyển sách Tiếng Pháp Vỡ Lòng. Anh ta vẫn còn tiền xài. “Tôi có biết chỗ này, có mấy đứa lận, muốn học tiếng Pháp, anh chịu dạy không?” “Chịu chớ!”

Trong lúc người quen biết anh ta vừa ăn tô hủ tíu hải sản vừa nói chuyện, anh ta kêu thuốc lá: “Hai đồng con mèo”. Cô gái chạy bàn mang ra mấy điếu thuốc lá Jet. “Hết thuốc Ca-ra-ven rồi, thuốc Jet được không?” “Được chớ!” Cô gái chạy bàn cười cười, má lúm đồng tiền. “Có nhiều người thích hút thuốc Jet hơn thuốc Ca-ra-ven”. Anh ta cũng cười cười nhưng không có má lúm đồng tiền. “Cô nói đúng đó, nhiều người thích hút thuốc Jet hơn thuốc Cra-ven-na .Tên thuốc con mèo là Cra-ven-na, không phải Ca-ra-ven” Cô gái chạy bàn không cười má lúm đồng tiền nữa. “Ca ra ven na niếc gì cũng một thứ”. Anh ta gật đầu. “Cũng một thứ con mèo mà”.

Người quen biết anh ta ăn xong tô hủ tíu hải sản, anh ta mời hút thuốc. Người này lắc đầu, “Tôi không hút thuốc gì ngoài thuốc con mèo”, lấy ở túi áo ra bao thuốc Cra-ven-na có in hình con mèo, rút một điếu hút, xong bỏ lại bao thuốc vào túi áo. “Sao, anh chịu dạy mấy đứa nhỏ chớ?” “Chịu chớ!” Người quen biết anh ta hút một hơi dài điếu thuốc con mèo. “Bao giờ bắt đầu được?” “Lúc nào bắt đầu cũng được”, anh ta nói xong, châm điếu thuốc Jet vẫn cầm ở tay vì người quen biết anh ta chỉ hút thuốc con mèo.

Anh ta đi bộ, lúc nào anh ta cũng thủng thẳng đi bộ. Lúc này anh ta đi ra khỏi sân quán, nơi đặt cái xe hủ tíu mì, hấp tấp hay lơ đãng sao đó, suýt va phải cô gái đang đi vào sân, chắc là để ăn hủ tíu mì. Cô gái ngó anh ta, ngạc nhiên. Anh ta ngó cô gái, thấy quen quen. Cô gái gật đầu chào anh ta, giọng nhỏ nhẹ: “Anh đi đâu mà vội quá vậy?” “Có vội vã gì đâu, đi lăng quăng đó mà” “Anh có nuôi cá hả?” “Đâu có”. Đi trên vỉa hè rộng của con phố thẳng tắp, anh ta chợt nhớ ra cô gái ở cùng ngõ hẻm, cách nhà anh ta vài mươi căn. Cô gái hay tới mua gì đó ở quán tạp hóa liền sát quán cà phê bình dân đối diện nhà anh ta. Anh ta nhớ chính xác lúc ấy đúng 3 giờ, anh ta nói với ai đó ở quán cà phê bình dân này: 3 giờ, đêm cũng như ngày, là giờ quá sớm hoặc quá trễ để bắt đầu mọi chuyện. Kể cả uống cà phê. Vào giờ này, một mình anh ta với ly cà phê pha vợt, ông chủ quán ở trần, nằm ngái ngủ trên ghế bố, con mèo mang thai nằm im lìm dưới chân, cái quạt trần quay lờ đờ phía trên đầu, phát tiếng kêu rọt rẹt.

Bây giờ là buổi sáng, anh ta có chỗ uống cà phê thích hợp. Anh ta nghĩ vậy, một quán cà phê thích hợp. Trên tường quán có treo bức tranh Thiếu Nữ Trên Hòn Đá Cũ, họa sĩ đặt tên cho bức tranh như vậy, anh ta từng đọc ở tờ báo nào đó nói về bức tranh.

Anh ta nhìn đăm đăm khuôn mặt, dáng ngồi của thiếu nữ trên hòn đá màu rêu xám. Không gian sau lưng thiếu nữ trải dài tới chân trời xa thẳm, một màu xanh lẫn giữa màu tím, anh ta có lúc phải nhắm mắt lại với cảm xúc hoài niệm mênh mông. Anh ta luôn cảm thấy nỗi một cô đơn khi anh ta ngắm bức tranh, dù sao anh ta cũng không ngớt ngắm nó mỗi sáng uống cà phê ở quán này. Anh ta cảm thấy bức tranh có một sức thu hút mà anh ta không thể chống lại được.

Anh ta chợt cảm thấy hình như anh ta đã gặp ở đâu đó, một người giống hệt thiếu nữ trong bức tranh. Rồi một niềm vui tràn ngập buổi sáng của anh ta, khi anh ta chợt nhận ra người đó không ai khác, là cô gái ở cùng ngõ hẻm nhà anh ta. Cô gái anh ta vừa gặp ở quán có xe hủ tíu mì, ngỡ anh ta đi mua lăng quăng cho cá. Trong giây lát, anh ta cũng ngỡ trong nhà anh ta có hồ nuôi cá.

Tiếng nói sau lưng anh ta: “Ông bạn đừng làm đổ xe đạp của tôi đấy”. Một người trẻ tuổi hơn anh ta, xem chừng người này trẻ hơn anh ta tới chục tuổi, vào ngồi ở một bàn phía trong quán. Thân hình to lớn của người này gần che khuất bức tranh Thiếu Nữ Trên Hòn Đá Cũ. Chiếc xe đạp có lẽ dựng gần sát sau lưng anh ta. Ở tư thế này, anh ta chỉ còn một cách là ít cử động, hoặc tốt hơn hết là ngồi bất động để không làm đổ chiếc xe đạp. Anh ta không còn ngắm được trọn vẹn bức tranh trên tường quán, nơi người này ngồi: nền quán cao hơn hẳn phía ngoài vài tấc là ít. Anh ta cũng khó xoay trở để nhìn gì khác, chẳng lẽ anh ta nhìn ly cà phê trên mặt bàn, cái muỗng có mấy con ruồi bu lại, cái bình trà đã vỡ nắp, đậy thế bằng cái nắp phin cà phê méo mó. Cũng chẳng sao hết, nhưng anh ta đã uống hết cà phê trong ly, uống hết thêm hai lần nước trà nữa. Anh ta kêu trả tiền, nương thế đứng lên một cách hết sức cẩn thận để không làm đổ chiếc xe đạp.

Anh ta đi bộ về nhà, không thủng thẳng như mọi khi, anh ta cảm thấy nao nức, anh ta vui quá chừng là đằng khác. Anh ta vui quá chừng từ lúc bước ra đường.

Đi qua vài mươi căn nhà, anh ta chú ý nhưng không thể biết căn nhà nào là nhà cô gái anh gặp sáng nay ở quán có xe hủ tíu mì.

Anh ta ngồi uống một mình ở quán cà phê bình dân, đối diện nhà anh ta. Cô gái không tới để mua gì ở quán tạp hóa bên cạnh, suốt khoảng thời gian anh ta uống cà phê, suốt cả tuần lễ, suốt cả nỗi mong đợi của anh ta. 3 giờ, đêm cũng như ngày, luôn quá sớm hoặc quá trễ cho mọi chuyện, anh ta nghĩ.



Sài Gòn, 17-4-2006


Đăng nhập để trả lời
0