Ngay từ đầu mùa, Jose Mourinho đã mắc một sai lầm cực kỳ ngớ ngẩn khi để tuột mất William Gallas, trụ cột ở Stamford Bridge 5 năm nay, chỉ vì va chạm ở hậu trường.
Một tháng qua, Chelsea đánh mất điểm ở Boro, rồi trước Villa. Còn giờ, Sheva vẫn im bặt, Ballack bị treo giò, trong khi mấy tân binh khác chẳng thể hiện được giá trị. Phải chăng, “người đặc biệt” Mourinho chẳng còn đặc biệt?
Đúng, Mourinho từng rất đặc biệt. Nhờ thế, trong 2 năm liên tiếp, ông đưa Porto lần lượt đoạt Cúp UEFA và Champions League (2003 và 2004). Và cũng nhờ sự đặc biệt ấy, mà Chelsea VĐ Premiership 2 lần gần đây. Tuy nhiên, dù có các danh hiệu nhưng không hẳn là mọi ý kiến đều thừa nhận ông thầy người Bồ. Lý do của những người phản đối là: Thứ nhất, Mourinho được hậu thuẫn quá nhiều tiền; và thứ hai, ở Chelsea, ông được hưởng lợi từ cái nền của người tiền nhiệm Ranieri. Abramovich nhiều tiền là không phải bàn cãi. Còn lý do thứ ba, quả là đội hình 2 năm nay của Mourinho đều dựa vào những trụ cột do chính tay Ranieri dựng lên. Từ thủ môn Cech, bộ đôi hậu vệ Terry-Gallas, bộ đôi tiền vệ Makelele-Lampard, cho đến Drogba đều là những HĐ của Ranieri! Mourinho cũng đã mua rất nhiều, nhưng hơn nửa số đó đã phải ra đi (Veron, Crespo, Duff, Parker...). Ngay cả đội hình Chelsea lúc này vẫn còn dấu ấn của Ranieri. Vậy thì, Mourinho đặc biệt ở đâu?!

Mourinho sẽ còn phải đau đầu.
Ngay Hè 2006, Mourinho vẫn tiếp tục cho thấy ông thiếu sự nhạy cảm trên thị trường chuyển nhượng. Boulahrouz chẳng hề thay thế tốt hơn Ferreira. Ballack có dấu hiệu “giẫm chân” Lampard. Còn Kalou khó có thể chiếm vị trí chạy cánh nếu Robben đủ thể lực. Ngay cả Sheva - sự kỳ vọng lớn lao có giá 30,8 triệu bảng - đến nay cũng gây thất vọng, mới ghi đúng 1 bàn ở Premiership, kém xa Drogba (5 bàn). Ấy là chưa kể trường hợp Obi Mikel, giành giật với MU hết 16 triệu bảng nhưng giờ Mourinho cũng chưa biết phải làm gì với tiền vệ này. Vậy thì, Mourinho đặc biệt cái gì?!
Sẽ thật khó tin, nhưng với cách dùng người như của Mourinho, Chelsea hoàn toàn có thể khủng hoảng... lực lượng trong mùa này. Bởi so với Porto xưa kia, Chelsea hiện không đạt được sự cân bằng trên mọi tuyến: 7 vòng vừa qua ở Premiership cho thấy, hàng thủ và hàng công của Mourinho không đồng đều so với tuyến tiền vệ. Và còn bởi, Chelsea lúc này khác so với chính họ cách đây 2 năm, khi Mourinho không còn 2 cầu thủ tốt cho cùng một vị trí nữa. Lấy ví dụ là hàng thủ. Sau khi mất Gallas và Huth (Boro mượn), Mourinho còn đúng 3 trung vệ. Giả sử Carvalho chấn thương giống năm ngoái (chỉ chơi 22 trận Premiership), và Boulahrouz bị treo giò (mùa trước dính 2 thẻ đỏ ở Hamburg và 1 thẻ đỏ khác ở World Cup), Chelsea sẽ chỉ còn duy nhất Terry chơi trung vệ. Tương tự là hàng công, điều gì sẽ xảy ra nếu cả Sheva và Drogba, vì bất kỳ lý do nào đó không thể ra sân? Khi ấy, Mourinho sẽ chơi 4-4-2 với 2 đỉnh là Robben và Kalou? Rõ ràng là không ổn. Vậy mà Mourinho vẫn cao giọng: “Tôi muốn quy mô đội hình hẹp hơn nữa. Chỉ 18 người là đủ. Không hơn không kém!” Thật nực cười, bởi ngay cả ở World Cup, nơi một đội chơi tối đa 7 trận, các HLV cũng cần tới 20 cầu thủ (và 3 thủ môn). Vậy thì, Mourinho đặc biệt hay thích chơi trội?!
Mourinho từng tiết lộ, ông là fan của Colin Powell, và ông đã học được rất nhiều bài học về cách dùng người của cựu Ngoại trưởng Mỹ. Tuy nhiên, có vẻ như ngay cả bí mật đời tư này cũng chẳng lô-gíc. Bởi Powell cực kỳ khôn khéo trong ngoại giao, còn hình ảnh của Mourinho chưa bao giờ là dễ mến trước công chúng. Bởi Powell chèo lái cả nước Mỹ thành công, còn Mourinho đứng nhờ 2 điểm tựa: Ranieri và Abramovich.
Mourinho là thế đấy!
Một tháng qua, Chelsea đánh mất điểm ở Boro, rồi trước Villa. Còn giờ, Sheva vẫn im bặt, Ballack bị treo giò, trong khi mấy tân binh khác chẳng thể hiện được giá trị. Phải chăng, “người đặc biệt” Mourinho chẳng còn đặc biệt?
Đúng, Mourinho từng rất đặc biệt. Nhờ thế, trong 2 năm liên tiếp, ông đưa Porto lần lượt đoạt Cúp UEFA và Champions League (2003 và 2004). Và cũng nhờ sự đặc biệt ấy, mà Chelsea VĐ Premiership 2 lần gần đây. Tuy nhiên, dù có các danh hiệu nhưng không hẳn là mọi ý kiến đều thừa nhận ông thầy người Bồ. Lý do của những người phản đối là: Thứ nhất, Mourinho được hậu thuẫn quá nhiều tiền; và thứ hai, ở Chelsea, ông được hưởng lợi từ cái nền của người tiền nhiệm Ranieri. Abramovich nhiều tiền là không phải bàn cãi. Còn lý do thứ ba, quả là đội hình 2 năm nay của Mourinho đều dựa vào những trụ cột do chính tay Ranieri dựng lên. Từ thủ môn Cech, bộ đôi hậu vệ Terry-Gallas, bộ đôi tiền vệ Makelele-Lampard, cho đến Drogba đều là những HĐ của Ranieri! Mourinho cũng đã mua rất nhiều, nhưng hơn nửa số đó đã phải ra đi (Veron, Crespo, Duff, Parker...). Ngay cả đội hình Chelsea lúc này vẫn còn dấu ấn của Ranieri. Vậy thì, Mourinho đặc biệt ở đâu?!

Mourinho sẽ còn phải đau đầu.
Ngay Hè 2006, Mourinho vẫn tiếp tục cho thấy ông thiếu sự nhạy cảm trên thị trường chuyển nhượng. Boulahrouz chẳng hề thay thế tốt hơn Ferreira. Ballack có dấu hiệu “giẫm chân” Lampard. Còn Kalou khó có thể chiếm vị trí chạy cánh nếu Robben đủ thể lực. Ngay cả Sheva - sự kỳ vọng lớn lao có giá 30,8 triệu bảng - đến nay cũng gây thất vọng, mới ghi đúng 1 bàn ở Premiership, kém xa Drogba (5 bàn). Ấy là chưa kể trường hợp Obi Mikel, giành giật với MU hết 16 triệu bảng nhưng giờ Mourinho cũng chưa biết phải làm gì với tiền vệ này. Vậy thì, Mourinho đặc biệt cái gì?!
Sẽ thật khó tin, nhưng với cách dùng người như của Mourinho, Chelsea hoàn toàn có thể khủng hoảng... lực lượng trong mùa này. Bởi so với Porto xưa kia, Chelsea hiện không đạt được sự cân bằng trên mọi tuyến: 7 vòng vừa qua ở Premiership cho thấy, hàng thủ và hàng công của Mourinho không đồng đều so với tuyến tiền vệ. Và còn bởi, Chelsea lúc này khác so với chính họ cách đây 2 năm, khi Mourinho không còn 2 cầu thủ tốt cho cùng một vị trí nữa. Lấy ví dụ là hàng thủ. Sau khi mất Gallas và Huth (Boro mượn), Mourinho còn đúng 3 trung vệ. Giả sử Carvalho chấn thương giống năm ngoái (chỉ chơi 22 trận Premiership), và Boulahrouz bị treo giò (mùa trước dính 2 thẻ đỏ ở Hamburg và 1 thẻ đỏ khác ở World Cup), Chelsea sẽ chỉ còn duy nhất Terry chơi trung vệ. Tương tự là hàng công, điều gì sẽ xảy ra nếu cả Sheva và Drogba, vì bất kỳ lý do nào đó không thể ra sân? Khi ấy, Mourinho sẽ chơi 4-4-2 với 2 đỉnh là Robben và Kalou? Rõ ràng là không ổn. Vậy mà Mourinho vẫn cao giọng: “Tôi muốn quy mô đội hình hẹp hơn nữa. Chỉ 18 người là đủ. Không hơn không kém!” Thật nực cười, bởi ngay cả ở World Cup, nơi một đội chơi tối đa 7 trận, các HLV cũng cần tới 20 cầu thủ (và 3 thủ môn). Vậy thì, Mourinho đặc biệt hay thích chơi trội?!
Mourinho từng tiết lộ, ông là fan của Colin Powell, và ông đã học được rất nhiều bài học về cách dùng người của cựu Ngoại trưởng Mỹ. Tuy nhiên, có vẻ như ngay cả bí mật đời tư này cũng chẳng lô-gíc. Bởi Powell cực kỳ khôn khéo trong ngoại giao, còn hình ảnh của Mourinho chưa bao giờ là dễ mến trước công chúng. Bởi Powell chèo lái cả nước Mỹ thành công, còn Mourinho đứng nhờ 2 điểm tựa: Ranieri và Abramovich.
Mourinho là thế đấy!
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..