Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

Xả stress

1.010 trả lời, 37.798 lượt xem — Trang 2 / 34
Lấy viết dạ đề thơ lên vách nhà của LàngTui...
 
A... tức là hong phải B...
La làng cho sì trét wên lối về (nhà Gió)
Định cư tạm nhà Làng Tui đó
Tối này Gió ngủ chắc hỏng mê (rồi giựt mình)[:D][:D]
 
củm ơn LT trước ( dù cho gởi hay ko cũng bỏ sì trét lại đây) [8D]
Đời Có Bao Lâu Mà Hững Hờ
Đăng nhập để trả lời
0
 !!!

“Không bao giờ” là một từ vừa mang nghĩa tiêu cực lẫn tích cực. Có một số việc bạn đừng bao giờ thử đến, nhưng... 9 việc dưới đây thì khác:


1. Đừng bao giờ ngừng việc tìm thú vui, niềm vui trong cuộc sống: Niềm vui ở đây không cần thiết quá phức tạp hay cầu kỳ. Có được niềm vui không cần thiết bạn phải tiêu tiền và cũng không cần tốn nhiều thời gian cho nó. Niềm vui có được từ những điều nhỏ nhặt nhất và ở xung quanh chúng ta. Niềm vui sẽ giúp bạn tươi tắn hơn, làm việc hiệu quả hơn.

2. Đừng bao giờ đối xử với bạn tốt hơn với gia đình: Đa số chúng ta cho rằng: giả dụ như mình có điều gì đó xấu, khó nghe hay cư xử kém với những thành viên trong gia đình thì vẫn không sao, do họ sẽ dễ dàng tha thứ và bỏ qua vì họ có sẵn tình thương yêu, ràng buộc và máu mủ. Điều này là không chấp nhận được, vì tại sao bạn lại cố khéo léo dùng lời lẽ tế nhị, văn minh với bạn bè, khách hàng đồng nghiệp... lại thô lỗ với người trong gia đình? Bất kỳ ai cũng bị tổn thương tình cảm như nhau và hãy nhớ rằng bạn sống đời với gia đình mình nhiều hơn với bạn bè.

3. Đừng bao giờ tỏ ra mình là một "người biết tất cả": Thật khó chịu và phiền hà khi giao tiếp và làm việc với người lúc nào cũng cho là mình đúng hay biết tất cả. Không thể nào làm việc được với một người họ nghĩ mình luôn luôn đúng và vì thế dù bạn giỏi giang và tường tận sự việc tới đâu cũng phải biết lắng nghe từ người khác và trao đổi hai chiều.

4. Đừng bao giờ bỏ qua cơ hội nói một từ dịu dàng, tử tế: Bạn cảm thấy thế nào khi nhận được những lời nói, từ ngữ dịu dàng dễ nghe và nghĩ rằng người khác cũng mong điều đó ở bạn. Hãy bắt đầu bằng những từ dịu dàng nhất như "cảm ơn, xin lỗi"...

5. Đừng bao giờ ngừng học hỏi: Tiếp tục học hỏi, trau dồi tìm kiếm những nguồn thông tin mới, kỹ năng hiện đại, là điều quan trọng. Bạn sẽ cảm thấy mình giá trị hơn, có ích lợi hơn trong cuộc sống. Học hỏi không có nghĩa là bạn cần đăng ký một khóa học mà là học hỏi, góp nhặt những kiến thức mới từ khắp mọi nơi, có thể từ sách báo, các nguồn thông tin, bạn bè, các buổi thảo luận, các cuộc hội thảo...

6. Đừng bao giờ quên chăm sóc cho chính mình: "Đừng bao giờ quên đeo mặt nạ khí ôxy cho bạn trước tiên" là câu nhắc nhở thường xuyên trên các chuyến bay hãy giúp chính mình được an toàn. Vừa nghe qua có thể thật ích kỷ, nhưng bạn hãy nghĩ xem làm thế nào mà bạn có thể làm một người con tốt, một người luôn chăm sóc chu đáo cho người thân nếu bạn không có đủ sức khỏe lo cho chính mình.

7. Đừng bao giờ than phiền về "người ấy" của bạn trước mặt bố/mẹ họ: Đây là một điều cấm kỵ cho dù bạn rất thân tình với bố mẹ của "người ấy". Sẽ xảy ra rất nhiều chuyện nhiêu khê trong vấn đề này. Ngược lại, nếu có thể, hãy khen ngợi chàng/nàng trước mặt họ vì đó cũng là một lời khen gián tiếp đến những đấng sinh thành đã có công ban tặng bạn một người bạn đời lý tưởng.Và lời khen có "hơi quá" đôi khi cũng sẽ khiến chàng/nàng nghĩ lại về mình. - Nếu như bạn có chút bực bội về "người ấy" thì hãy tâm sự cùng một người bạn thân, bạn sẽ nhận được một số lời khuyên tốt cũng như sự thông cảm và chia sẻ.
8. Đừng bao giờ ngồi yên khi cơ hội đến với bạn: Theo ông Andy Andrews, tác giả quyển sách Seven Decisions That Determine Personal Succen cho biết: "Khi chúng ta lâm vào hoàn cảnh hay thời kỳ khó khăn, chúng ta có khuynh hướng co cụm lại mà không biết rằng hơn lúc nào hết bạn cần sự động viên, khuyến khích, những cơ hội mới hay có những ý kiến giúp đỡ... Những thứ đó có từ chính những người xung quanh bạn". - Hãy bắt đầu từ những kế hoạch nhỏ nhất, bạn muốn đạt được cái gì, làm thế nào bạn đạt được. Hãy tham vấn những người có thể hỗ trợ bạn được thành công và hãy biết nắm bắt cơ hội kịp thời.

9. Đừng bao giờ lơ là hay cho qua những linh cảm: Đó là những cảm giác thật đặc biệt từ bên trong... nó không tên, không xác định được và những linh cảm này là công cụ mạnh mẽ nhất hỗ trợ việc đưa ra những quyết định lớn. Đó là những tín hiệu ngắn ngủi, nhắn gửi bạn một điều gì đó, vì vậy bạn hãy tự hỏi mình linh cảm đó nhắn gửi bạn những ý gì trước khi có một quyết định quan trọng.
 
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
LT xin kể hầu pà kon xóm 8 vài mẩu chuyện Tam quốc :
 
Lại nói về Đổng Công.
Một hôm Đổng Công đến gặp Hoa Đà tiên sinh và nói : ta cần ngươi tư vấn về sức khỏe cho ta
Hoa Đà : ok Sir
ĐT : ngươi cũng biết đó ta có con Bồ là Điêu Thuyền xinh đẹp nổi tiếng thiên hạ. Một lần ta đi săn về thì thấy Bồ của ta đang nằm cùng Bố của ta (ý nói Lữ Bố của ta) . Ta giận lắm đinh rút gươm chém chết cả 2 đứa nó nhưng vì Điêu Thuyền quá xinh đẹp nên ta ko nỡ cuối cùng 3 người ngồi uống trà nói chuyện rồi ta bỏ qua.
HĐ :.........
ĐT : Lần 2 ta đi bàn việc quân về lại thấy Bồ nằm với Bố ta đinh giết nhưng vì Bồ quá đẹp nên ta ko nỡ rồi 3 ta lại ngồi uống trà và ta lai bỏ qua.
HĐ :.....................
ĐT : lần 3 ta đi họp về lại gặp Bồ nhưng Bồ nằm với T.Liêu ta đinh giết nhưng Bồ quá đẹp nên lại uống trà nói chuyện rồi bỏ qua
HĐ : ......................................
ĐT : Lần thứ 4, lần thứ 5 Bồ nằm với Lý, Quách nhưng vì Bồ đẹp quá..nên lai uống trà nói chuyện với Lý, Quách rồi bỏ qua.
HĐ ko nhịn được nữa bèn hỏi : thế rốt cuộc ông cần ask tôi về cái rì????
ĐT : ah ta muốn hỏi với tuổi của ta mà uống trà nhiều thế có bị làm sao ko??
HĐ xỉu.


Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Lại nói về Tháo..
Một hôm Hứa Chử đi qua doanh trại thấy Tháo đang ngồi buồn bực cạnh 3 vò rượu.
Chử bèn hỏi : có việc gì mà chủ tướng buồn vậy lại trượt lô a`??
Tháo tu ực 1 hơi hết 1 vò rượu rồi nói : ta vừa phát hiện 1 tin động trời thằng Tào Thực con ta là GAY..
Hứa Chử gần xỉu hét lên : Hết hồn chim én...
Tháo vác vò thứ 2 uống 1 hơi rồi nói tiếp : ta còn phát hiện thêm 1 tinh kinh dị nữa là thằng Tào Chương cũng là Gay nốt
Hứa Chử : i dont belive in my tai....
Tháo vác vò thứ 3 lên tu nốt rồi lại nói : 1 tin vãi hàng nữa là thằng Tào phi cũng là Gay luôn......................
Hứa Chử ko bình tĩnh nổi gào lên : Trời ơi thế nhà Tào đại nhân ko có ai thích đàn bà cả sao?????????
Tháo chậm rãi trả lời : Cóa chứ , Vợ ta...
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Lại nói về Trương Phi

Linh hồn Trương Phi chết bay đến quỉ môn quan thì gặp Diêm Vương
Diêm Vương bèn nói : Phi ! khi xưa ngươi làm nhiều điều ác, giết người cướp của cho vay nặng lãi..ko thiếu điều gì nhưng theo luật nếu ngươi kể được ra 1 việc làm dũng cảm thì tao cho mày lên thiên đường....
TP đáp : Dạ có 1 lần con đứng giữa trăm vạn quân Tào trong tay ko một tấc sắt nhưng vẫn dám hô Lưu bị muôn năm!
DV : kinh thế cơ ah, thế việc đó xẩy ra lâu chưa ???
TP : Dạ mới vừa nãy thưa ngài
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Lại nói về Quan Vũ
Quan Zu thần oai hiển hách trên chiến trường nhưng ở nhà chỉ là 1 con cún trước vợ, Vũ lao vào quân địch như con sói lao vào bầy dê nhưng vợ lại là Sư tử...Hơn nữa Quan Vũ lại sợ gián (???) but why?? Vì Quan Zu sợ vợ mà vợ sợ gián nên.....
Wife : Sao mày đánh nhau thì giỏi thế mà lau nhà quét nhà thế nào toàn thấy gián là sao...từ giờ tao con thấy 1 con gián là mày bye bye 1 cái răng nghe chưa...vì thế Vũ sợ gián cũng phải..
QZ không biết làm sao bèn cầu cứu Hoa Đà : ngày xưa mày học trung cấp thú y đúng không, làm ơn cho tao thuốc diệt gián không thì vợ tao giết tao mất..
HĐ : Đây cầm lấy cái lọ này...mày xịt quanh nhà đảm bảo lũ gián trong nhà sẽ sang chiến đấu với gián nhà thằng Trương Phi hết..nhớ đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng..
Vài hôm sau, HĐ đến thăm QZ thì thấy 1 cụ già cao lớn, râu dài, móm đang ngồi ăn cháo..
HĐ : Cụ làm ơn cho cháu gặp QZ
Cụ già : Tao đây chứ ai...
HĐ : Trời thế răng mày đâu hết rồi....râu dài + móm làm tao tưởng ông nào..
QZ : Mie, nhờ thuốc của mày nên từ giờ tao toàn ăn cháo...
HĐ : trời, thuốc tốt mà...
QZ : Uh, tốt quá...lũ gián nhà tao sang nhà thằng Phi chiến đấu rất hăng và bắt về cơ man nào là tù binh....
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Lại nói về Khổng Minh và Tư mã Ý ( suốt ngày lại nói....)

Trong một lần ngồi đàm đạo về binh pháp, đạo dùng người, việc nước Nam Man ra nhập WTO...Khổng Minh mới nói với Tư Mã Ý.
Chiến tranh bây giờ không chỉ phụ thuộc vào mưu kế quân sư, sĩ khí, thiên địa nhân mà còn phụ thuộc rất nhiều vào cuộc đấu trí giữa những người trực tiếp cầm quân là các tướng. Chính vì thế tôi chỉ chọn các tướng thông minh cho xung trận thôi.
- TMY : nhưng làm sao đại ca biết thằng nào thông minh
- KM : tôi có bài trắc nghiệm, vừa lúc đó thì Quan Zu đi qua, Khổng Minh liền gọi vào vào hỏi.
Quan Zu nè ai là con ruột của Bố mẹ của Quan tướng quân mà ko phải anh chị em ruột với Quan tướng quân
Quan Zu ngẫm nghĩ 1 chút rồi trả lời : đó chính là tôi Mr Quan Zu.
Khổng Minh cười khà rồi quay sang TMY nói : ô thấy chưa..
TMY phục lắm bèn về áp dụng thử vào quân Ngụy, vừa lúc thấy Hứa Chử đi vào TMY bèn hỏi : Công tử nhà họ Hứa cho ta hỏi ai là con ruột của phụ huynh công tử mà ko phai anh chị em ruột công tử??
HC vò đầu bứt tai suy nghĩ rồi nói : để tôi luyện quân xong sẽ trả lời ông.
Trong lúc về trại HC nghĩ có lẽ mình thử hỏi thằng Trương Liêu xem sao, nó rất láu cá.
HC : Liêu nè ai là con của father and mother Liêu mà ko phải brother hay sister của you?
TL ngẫm nghĩ 1 lát rồi nói : It's Me!!! Trương Liêu.
HC vui lắm lật đật chạy đến chỗ TMY rồi nói : Tối biết ai là con ruột của bố mẹ tôi mà ko phải anh chị em tôi rồi. Đó là Trương Liêu!!!
TMY vò đầu bứt tai : Cậu đúng là thằng đầu óc bã đậu..đó là Quan Zu!!!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Tấm Cám


Phần 1


Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, trong một gia đình nọ, có hai người con gái cùng cha khác mẹ. Tấm là con của bà vợ cả, Cám là con của bà vợ lẽ. Người cha mất rồi, mẹ Tấm cũng mất, nên Tấm phải ở cùng với dì ghẻ là mẹ của Cám.

- Tấmmmm!!!!!!!!! Tao đã cấm mày xào nấm với dấm rồi cơ maaaaaaaaà. Đầu mày có bị ấm không? Cẩn thận tao cho vài đấm.

- Tấmmmm!!!!!!!!! Mày hâm à, mày câm à. Sao mày đâm thủng cái mâm???

Hàng ngày, những lời đay nghiến, chửi bới Tấm xảy ra như cơm bữa, cho dù gì ghẻ đã đôi lần bị phê bình trước tổ dân phố vì vi phạm nếp sống văn minh gia đình văn hoá. Tấm làm gì cũng bị bà mắng, trong khi Cám cũng đâm thủng mâm lúc chơi đùa với Tấm thì lại được mẹ khen là văn võ song toàn.

Một ngày nọ, dì ghẻ bỗng thèm ăn tép xào khế. Bà liền gọi hai cô đến và rằng: “Hai con! Hai con hãy ra ngoài ao tắm rửa giặt giũ cho sạch, cho thơm. Nhân tiện lúc đi ngang qua đồng bắt cho mẹ ít tép. Đứa nào bắt được nhiều tép về đây thì ta thưởng cho yếm đỏ, tôm thì càng tốt” .

Hai cô vâng lời mẹ và chạy đi. Tấm chăm lam, chăm làm. Cô nhảy ào xuống đồng. Một tay cô mò từng con tép, bắt từng con tôm bỏ vào giỏ. Còn tay kia bứt từng con đỉa đang bám chặt vào đùi, nhìn trước ngó sau rồi vứt mạnh về phía Cám đang say giấc trên bờ.

Chẳng mấy chốc, giỏ tép đã đầy kín. Tấm cất tiếng gọi Cám đi về. Tỉnh dậy, Cám bỗng thấy hoảng sợ vô cùng khi nhìn thấy giỏ của mình trống rỗng. Như thế này thì mẹ sẽ đánh mất. Vừa mới hôm qua thôi, Cám còn chứng kiến cảnh mẹ mình đấm lia lịa vào mõm con chó becgie vì nó trót xơi trộm của bà củ khoai lang. Con chó dữ tợn là thế mà phải bỏ chạy, để lại bốn chiếc răng cửa ở bãi chiến trường. Nhớ đến cảnh đó, Cám bất giác đưa tay che lấy miệng mình...

Về đến nhà, dì ghẻ đon đả ra đón Cám và thưởng cho Cám cái yếm đỏ. Còn Tấm, cô khóc tấm tức rồi lủi thủi ra chiếc giếng sau nhà. Cô thấy cuộc đời sau lắm trái ngang. Cô đã bỏ ra bao nhiêu công sức để bắt đầy giỏ tôm tép mang về cho mẹ ghẻ, vậy mà lúc lên bờ, cô đã cả tin khi nghe Cám nói: “Chị Tấm ơi chị Tấm. Đầu chị lấm chị ngụp cho sâu kẻo về mẹ mắng”. Rồi lừa lúc Tấm quay đi, Cám đã tráo bỏ giỏ rỗng của mình lấy giỏ đầy của Tấm rồi phi trâu một mạch về lĩnh yếm mới, bỏ lại đằng sau vài viên gạch do Tấm ném với theo.

“Thôi thì của đi thay người”, Tấm tặc lưỡi. Sau đó cô nhẹ nhàng thả con cá Bống trong giỏ xuống giếng. Con cá Bống này là của một người đàn ông lạ mặt tặng cho. Lúc ở ngoài đồng tép, đang nằm đập thùm thụp hai tay xuống đất vì uất ức, bất chợt ngẩng lên, Tấm bỗng thấy ông ta từ đâu xuất hiện. Ông tự giới thiệu mình là Bụt. Tấm nhớ rõ lắm vì cái tên này lần đầu tiên cô thấy có trên đời. Lúc đầu cô đã nghĩ thầm "Tên gì mà xâu tệ, sao không giới thiệu tên Việt hay Hảo đi cho đẹp???". Tuy nhiên, cô đã trở nên có cảm tình khi nghe ông nhẹ nhàng hỏi: “Vì sao con khóc?”. Sau khi nghe Tấm kể lại mọi chuyện, ông Bụt mới cho Tấm con cá Bống này và dặn, mỗi khi cho Bống ăn cơm, hãy nhớ gọi: “Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.” Dặn xong, ông bỏ chạy vì bị con chó becgie mà Tấm mang theo nhe bộ hàm thiếu bốn chiếc răng cửa ra dọa.

Kể từ ngày đó, mỗi lần sau bữa ăn, Tấm đều lén trút một bát cơm nóng hổi vào trong yếm và nhảy tưng tưng ra ngoài giếng để cho Bống. Những lúc như vậy, Tấm phải vừa nhảy vừa huýt gió để dì ghẻ và Cám khỏi nghi ngờ về hành động của mình. Tuy nhiên, hành động đó của Tấm đã không qua được con mắt tinh đời của dì ghẻ.

Phần 2


“Không điên! Không dở hơi! Không thần kinh! Vậy mà vừa ăn no xong lại nhảy chồm chồm như phải bỏng” – Dì ghẻ nghĩ thầm. “Rõ ràng là khuất tất rồi đây.”

Rồi mụ sai Cám rình Tấm mọi lúc, mọi nơi; ghi lại mọi diễn biến, việc làm thường ngày của Tấm. Cám ghi được tất, không bỏ sót bất kỳ một hành động nào, kể cả những câu chửi thầm Tấm dành cho hai mẹ con Cám mỗi khi nàng tủi phận. Và rồi Cám phát hiện ra chiếc giếng, nơi Tấm thường nhảy tưng tưng đến mỗi khi ăn cơm xong. Ngay sau đó, Cám về thưa với mẹ. Dì ghẻ uất lắm. Bà nghĩ Tấm mang cơm cho giai...

Ngay sáng hôm sau, lúc con gà còn chưa kịp cất tiếng gáy vì chiều hôm trước bị Cám đá vào cổ họng trong lúc tập võ, dì ghẻ đã gọi Tấm dậy: “Con ơi con ơi. Đi chăn trâu phải chăn đồng xa. Chớ chăn đồng gần, làng bắt mất trâu”. Tấm ức lắm. Nàng vừa làu bàu, vừa mắt nhắm mắt mở nhảy lên lưng trâu. Làm sao mà không tức cho được, khi mới hai rưỡi sáng đã bị đánh thức, trong khi lịch ngủ thường ngày của nàng chỉ được bắt đầu vào lúc hai giờ mười lăm.

Tấm vừa đi khuất, dì ghẻ và Cám vội chạy lại gần chiếc giếng. Từ đằng xa, hai mẹ con thi nhau nhặt gạch ném rào rào về phía đó. Chẳng biết họ đã ném bao nhiêu viên, chỉ biết rằng chiều hôm đó cả làng phải nghe chửi vì nhà hàng xóm bên cạnh tưởng mất trộm nguyên liệu.

Tối đến, như thường ngày, Tấm lại mang cơm ra cho Bống ăn...


“Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người.” Người ta nghe Tấm gọi mãi, gọi mãi. Và rồi tiếng Tấm rú vang khi chỉ thấy một cục máu nổi lên mặt nước. Tấm oà khóc. Kẻ nào đã hãm hại Bống? Kẻ nào đã đang tâm làm việc này? Và thế là tối hôm đó, lần thứ hai trong ngày, cả làng lại một lần nữa phải nghe chửi.

Bụt lại hiện lên và hỏi: “Vì sao con chửi?”. Sau khi nghe Tấm kể lại sự tình, Bụt mới bảo Tấm tìm xương Bống về cho vào bốn cái lọ và chôn vào bốn góc giường nơi Tấm nằm. Nghe lời Bụt, Tấm quay về nhà tìm xương Bống. Tìm mãi mà không thấy, Tấm lại khóc. Khóc mãi thì có một tiếng nói the thé vang lên “Cục ta cục tác, cho ta nắm thóc ta bới xương cho”. Ngẩng đầu lên, Tấm nhận ra con gà trống ngày nào, nay chất giọng đã hoàn toàn thay đổi vì di chứng của lần bị Cám đá vào cổ. Tấm ném thóc cho gà. Gà bới một lúc thì tìm thấy xương. Tấm nhặt lấy bỏ vào lọ và đem chôn dưới bốn chân giường nơi mình nằm...

Ít lâu sau, nhà vua mở hội. Mọi người dân trong kinh thành đều được mời tới dự bữa tiệc do vua chiêu đãi. Mẹ con Cám nghe tin dậy từ sáng sớm, chuẩn bị những bộ váy đẹp nhất, những đôi hài đẹp nhất, và đặc biệt là bỏ qua thói quen ăn sáng hàng ngày. Tấm cũng muốn đi lắm. Gì thì gì, ăn uống free, không đi cũng phí. Nhưng dì ghẻ lại không đồng ý. Bà nghĩ ra kế. Ban đầu, bà lấy một lon sữa ông Thọ tính phục vụ kế hoạch. Nhưng thấy không ăn thua, bà kiếm một hộp sữa Cô gái Hà Lan loại 3kg, xúc đầy thóc, đầy gạo, sau đó đem đổ tất vào thùng và bảo Cám quay cho chúng trộn lẫn. Sau đó bà bắt Tấm nhặt thóc gạo riêng ra, xong thì mới cho đi hội. Tấm uất lắm. Cô muốn bóp cổ Cám cho hả giận. Nhưng khi thấy Cám đang nằm thở phì phò vì chóng mặt, lòng nhân từ đã khiến Tấm gạt phắt tư tưởng tội lỗi...

Phần 3


Mẹ con Cám đi rồi, Tấm bắt tay ngay vào công việc. Nhưng nhặt mãi, nhặt mãi mà vẫn không hết, Tấm lại khóc. Bụt hiện lên và hỏi: “Làm sao con khóc?”, và rồi khi biết rõ câu chuyện, Bụt mới cười mà rằng: “Xời, tưởng gì, chuyện nhỏ. Ta sẽ cho chim của ta đến giúp con”.

Ngay lập tức, chim của Bụt bay đến, sà vào thùng thóc. Tấm thích chí lắm. Có trong mơ cô cũng chẳng hình dung ra nổi, Bụt cho chim nhặt thóc giúp mình. Tiện thể, Tấm bê cả thùng hạt dẻ, nhờ chim bóc vỏ hộ...

Trong chốc lát, mọi việc đã xong xuôi. Tấm hớn hở vì sắp được đi trảy hội. Nhưng khi nhìn mình trong gương, Tấm lại khóc. Bộ váy yếm duy nhất dì ghẻ cho cô mặc từ ngày này qua ngày khác, từ mùa đông sang mùa hè, giờ chẳng khác gì bikini hai mảnh. Và đôi guốc cao gót, giờ trông y hệt đôi guốc mộc. Tấm khóc to lắm. Một phần vì cô tủi, và phần nhiều cốt để cho Bụt nghe thấy.

Và Bụt đã nghe thấy thật. Làm Bụt như làm dâu trăm họ, thấy có tiếng khóc ở đâu là phải xuất hiện nơi đó, trừ nhà hộ sinh. Bụt đến chỗ Tấm, và cố gắng cất giọng ngọt ngào: "Lại chuyện gì nữa đây???". Sau khi nghe Tấm kể lể sự tình, Bụt mới bảo Tấm: "Con đào những cái lọ đã chôn ngày trước lên, thì muốn quần áo đẹp thế nào cũng có, toàn Versace không hà". Nói xong, Bụt biến mất luôn. Kể từ đó, không ai còn thấy Bụt nữa xuất hiện lần nào nữa trên giang hồ và nghe đâu, ông đã nằng nặc xin chuyển công tác...

Nghe lời Bụt, Tấm đào tung cả ngôi nhà vì chẳng nhớ lần trước đã chôn lọ ở đâu. Cuối cùng, cô cũng đã tìm thấy chúng. Nào thì áo, nào thì quần, nào thì giày, và còn cả một con ngựa. Tấm đóng bộ gọn gàng, nhảy lên lưng ngựa và phi thẳng đến nơi trảy hội. Lúc đi ngang qua cầu, táy máy thế nào, Tấm rơi một chiếc giày xuống hồ trúng ngay đầu vị vua trẻ đang ngồi câu cá ở dưới đó. Vua liền ngóc đầu lên chửi với theo "Mẹ đứa nào ném giầy vào đầu ông" . Tấm sợ rằng sẽ đến muộn giờ trẩy hội nên Tấm mặc kệ và không quên vứt lại câu chửi thề về phía vị Vua trẻ đó "Sư cha đứa nào chửi bà", nhảy lên lưng ngựa và tiếp tục thúc ngựa phi nước đại.

Đến nơi, đúng lúc nhà vua đang mở cuộc thi kén vợ. Ai ướm vừa chiếc giày mà vua mang ra, người đó sẽ là vợ của vua. Điều lệ cực kỳ đơn giản, dễ chơi, dễ trúng thưởng nên ai cũng muốn thử vận may, trong đó có cả mẹ con nhà Cám. Vậy mà lạ thay, chẳng ai ướm vừa. Người ít nhất cũng rộng ngót một size. Tấm len lỏi chen vào. Cô nhận ngay ra giày của mình. Làm sao mà không nhận ra chiếc giày quá khổ. Tấm ngạc nhiên lắm. Trong khi đó nhà Vua thầm nghĩ "Ông mà bắt được mày thì mày biết tay ông". Tấm bèn xin ướm thử và vừa khít. Nàng trở thành vợ của nhà vua từ đó. Chẳng ai biết được vị vua trẻ đó đang toan tính điều gì chỉ thấy chàng ta nhếch mép cười mỉm trông vẻ rất gian xảo.

Tấm và vua kẻ tám lạng người nửa cân, hai người suốt ngày cãi nhau chí chóe chẳng ai chịu nhường ai, nhà vua ra sức hành hạ tấm thân ngọc ngà của tấm, nào là làm bia cho vua tập bắn, nào là làm bao cát cho vua tập oánh quyền... Tấm cũng chẳng vừa, Tấm bắt ruồi muỗi bỏ vào mồm vua lúc vua ngủ gật.... Chính vì thế mà cả hai người rất tâm đầu ý hợp, nhà vua thật sự rất sung sướng khi đã tìm được một ý trung nhân theo mong muốn của mình.

Thấm thoắt đã đến ngày giỗ bố, Tấm xin phép vua cho nàng trở về nhà. Vừa đến nơi, Tấm đã bị dì ghẻ bắt trèo cau hái quả. Nàng bực mình lắm. Dù gì thì cũng đường đường là chánh cung hoàng hậu, vậy mà phải trèo cây cau. Nhưng rồi nghĩ đến nghĩa vụ làm con, nàng làu bàu vài câu rồi nghe theo lời của mẹ ghẻ, trèo lên cây và không quên cắp nách đôi giày đã đi vào lịch sử.

Lại nói về mẹ con Cám, khi thấy Tấm đã ở chót vót trên ngọn cây, cả hai liền cầm rìu chạy ra mà mắm môi mắm lợi chặt gốc. Cây đổ ụp xuống ao khiến Tấm rơi xuống nước. Cho chắc ăn, mẹ con Cám gí điện xuống nước cho Tấm chết hẳn. Báo hại mấy trai làng đang tắm cách đó không xa cũng bị một phen điện giật. Thấy Tấm đã chết hẳn, Cám mới lấy quần áo của Tấm và mặc vào người rồi đi thẳng vào cung.

Tấm chết đi hoá thành chim vàng anh. Nàng muốn bay vào cung lắm. Nàng muốn được nhìn thấy nhà vua hàng ngày. Nhưng nàng không dám. Không chỉ riêng nàng, tất cả loài chim trong vùng chỉ nghe đến tên nhà vua là đều bay mất dép. Chả là nhà vua đang tập bắn chim. Con vật xấu số nhất bị vua bắn chết mới chỉ cách đây mấy ngày bằng cả một băng AK. Nàng chỉ dám đến bên vua mỗi khi đêm về và hót cho vua nghe những điệu nhạc mà chính nàng cũng không thể hót lại được lần thứ hai. Thấy con chim lạ cứ quấn quít bên mình, một hôm vua hỏi: “Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh chui vào ống quần”. Nghe vậy, vàng anh bay vào ngay, và suýt chết ngạt trong đó...

Từ ngày có vàng anh, nhà vua quên cả Cám mỗi khi đêm về khiến Cám tức lắm. Nó bèn sai quân lính bắt chim, vặt sạch lông vứt ra vườn. Từ đám lông ấy mọc ra hai cây soan đào. Vua thấy đẹp, bỏ chơi chim chuyển sang chơi cây. Cám tức mình lại sai chặt sạch cây trong vườn và lấy gỗ đóng thành khung cửi. Niềm vui chẳng trọn vẹn. Hôm sau suýt nữa thì Cám bị truy tố vì tội lâm tặc.

Khung cửi hàng ngày phát ra tiếng kêu: “Kẽo cà kẽo kẹt, lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt cho”. Điên tiết, Cám đốt thành tro và đem rải ra đường. Từ đám tro ấy lại mọc lên cây thị, và chỉ có duy nhất một quả...

Lại nói về nhà vua. Từ ngày Cám về cung, nhà vua cảm thấy có điều gì lạ lạ. Vua sinh buồn phiền, ngày ngày dạo chơi khắp nơi cho khuây khoả. Một hôm, khát nước, vua đi qua quán của bà già nọ. Vua kêu hai cốc trà đá. Bà cụ mời vua miếng trầu. Thấy miếng trầu ngon sao giống của hoàng hậu têm ngày trước, nhà vua mới gặng hỏi, đồng thời xin bà miếng nữa...

Thì ra một lần bà lão đi ngang qua cây thị, thấy có quả thị ngon, bà mới nói: “Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ăn chứ bà không ngửi”. Gọi mãi, gọi mãi mà thị không rơi, bà mới dùng dép ném. Thấy quả thị đẹp, bà lão mang về nhà để ngắm hàng ngày. Nhưng kỳ lạ làm sao, từ ngày có thị, mỗi lần bà lão đi ra khỏi nhà, khi quay về, nhà cửa lại gọn gàng sạch sẽ, cơm nước đầy đủ. Bà ngạc nhiên lắm. Bà kể cho mọi người nghe, và sau đó phải giấu biệt thị vì ai cũng muốn mượn. Rồi một ngày bà giả vờ đi ra khỏi nhà rồi sau đó quay lại, bà thấy trong quả thị có một người con gái nết na, xinh đẹp bước ra. Bà mừng lắm, chạy vội lại xé tan vỏ thị. Từ đó Tấm ở lại với bà lão.

Khi vua hỏi, bà mới gọi Tấm ra. Hai vợ chồng nhận ra nhau, mừng mừng tủi tủi. Sau đó vua đưa Tấm về cung lại làm hoàng hậu.

Gặp Tấm, thấy nàng xinh đẹp hơn xưa, Cám mới hỏi: “Chị Tấm ơi, chị làm thế nào mà đẹp thế?”. Tấm mới sai đào một cái hố sâu, bảo Cám đứng dưới để Tấm giội nước sôi xuống. Cám vui lắm. Vậy là nó lại sắp được đẹp như Tấm rồi. Cám cười rạng rỡ và không quên dặn Tấm phải đun nước thật sôi giội cho sướng...

Cám chết, Tấm băm vằm xác Cám làm nghìn mảnh, nấu mắm rồi sai quân lính đóng chum dán nhãn Phú Quốc đem biếu dì ghẻ. Dì ghẻ đang ăn khen ngon, bỗng có con quạ đến kêu rằng: “Ngon gì mà ngon, mẹ ăn thịt con có còn xin miếng”. Dì ghẻ giật mình, nhìn xuống đáy chum thấy đầu của Cám. Mụ kêu to ba tiếng rồi lăn đùng ra chết. Tấm cũng suýt bị truy tố vì tội giết người cũng may mắn là có ô dù to nâng đỡ nên mới thoát nạn... Từ đó Tấm suốt ngày ở trong cung chẳng dám đi đâu sợ dân chúng chửi bới chê cười bởi chí ít gì thì Tấm cũng là đương kim hoàng hậu mà.
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Pó tay với cái ông LT này ! xả stret mà nghe xong còn Strest hơn lúc chưa xả ! tui có 1 câu chuyen xin mời xả stret !
 
ngày đám cưới , cô dâu và chú rể vào động phòng ! sau khi hôn nhau say đắm , cô dâu nói với chú rể "
_ Ông xã à ! anh hãy " hành hạ " em đi !
_ Hành hạ em ? - chú rể hỏi
_ Vâng - cô dâu trả lời !
_ Nhưng Hành hạ em bằng cái gì !
_Ghét ghê ! Sao khờ dữ vậy ! Thì hành hạ em bằng cái mà anh dùng để................Giải Bầu Tâm Sự đó !
Chú rể thở dài :
_Được rồi ! Nếu như em thích như vậy !
Nói rồi , anh ta thò tay xuống giường lấy cái " BÔ " đập vào đầu cô dâu 1 cái đâu điếng và nói :
_ Anh chưa thấy ai có sở thích lạ như em !
_!!??
Bạch Tùng Phong(^ __ ^ )

Tôi vẽ em bằng cát
Rồi tôi hun 1 phát
Ôi tình yêu trên cát
Thật là chua và chát
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếp đó cô dâu giận dữ nói!
- Đã vậy thì bây giờ anh thích làm gì thì anh cứ làm đi.
- Có thật lè em muốn như vậy ko? Chú rể hỏi.
Cô dâu mừng rơn nghĩ là đã bắt đúng sóng rồi bèn gật đầu! Chú rể vùng dậy lấy bàn cờ tướng ra và bắt cô dâu ngồi dậy cùng chơi.....[:D]
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện kể tiếp là ngày hôm sau cô dâu tưc tốc về nhà mẹ đẻ xin chỉ thị, bà mẹ khuyên con gái là cứ về mà bôi mỡ từ rún trở xuống, cô bèn về nhà chồng và làm theo. Tối đó cô dâu bảo chú rể cách mà cáhc ông chồng thường phải làm với vợ, nhưng than ôi chú rể là một anh chàng dân toọc chính hiệu! Đang.... bỗng thâý...hụt.......chú rể sợ quá vùng dậy bỏ làng ra đi![:D][:)]..........Một năm sau mới dám quay về làng và chưa dám về nhà, anh ta bèn qua hỏi bà quán nước:
- Bà ơi cho con hỏi năm ngoái ở làng này có ai chết vì bị thủng bụng không?
- Làm gì có chú ơi! Vùng này an ninh tốt lắm! bà bán quán trả lời
Anh ta chạy vội về nhà đã thấy có thằng bé 1 tuổi đang bi bô gọi bố, gọi mẹ...........................[8|]
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
si nghĩ wài...mà hong hỉu...[8|][8|]
Đời Có Bao Lâu Mà Hững Hờ
Đăng nhập để trả lời
0
chuyện kể tiếp ! Chú rể nghe thằng nhóc kêu : " ba ba " ! anh chàng mừng rơn ! bèn tới ẫm thằng bé lên ! ngay lúc đó , ông hàng xóm đi qua và nói :
_ đó là con của tôi ! cám ơn anh vì món " Mật Ong " 1 năm trước ! nó thật là tuyệt vời !
Nghe đến đó , anh chàng lăn ra ọc máu chết tại chổ ! câu truyện kết thúc với 1 kết cục quá.........tốt đẹp ! [:D][:D] Ông hàng xóm đó sướng thật bà con nhỉ !
Bạch Tùng Phong(^ __ ^ )

Tôi vẽ em bằng cát
Rồi tôi hun 1 phát
Ôi tình yêu trên cát
Thật là chua và chát
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: bạch tùng phong

chuyện kể tiếp ! Chú rể nghe thằng nhóc kêu : " ba ba " ! anh chàng mừng rơn ! bèn tới ẫm thằng bé lên ! ngay lúc đó , ông hàng xóm đi qua và nói :
_ đó là con của tôi ! cám ơn anh vì món " Mật Ong " 1 năm trước ! nó thật là tuyệt vời !
Nghe đến đó , anh chàng lăn ra ọc máu chết tại chổ ! câu truyện kết thúc với 1 kết cục quá.........tốt đẹp ! [:D][:D] Ông hàng xóm đó sướng thật bà con nhỉ !

 
Ông hàng xóm đó chẳng phải ai xa lạ chính là Lang Băm đó......May hết chỗ nói....[:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
R có nhiều kẻ thù quá [:(]
xì chét quá
chúa ơi [&o]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Ran

R có nhiều kẻ thù quá [:(]
xì chét quá
chúa ơi [&o]

 
tui ghét R quaaaaaaaaaaaaaaa xã tress xong roài
yêu R quaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa sao còn tress ta[&o]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: saochoihelen

Trích đoạn: Ran

R có nhiều kẻ thù quá [:(]
xì chét quá
chúa ơi [&o]


tui ghét R quaaaaaaaaaaaaaaa xã tress xong roài
yêu R quaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa sao còn tress ta[&o]

 
bà làm cái gì mà yêu ghét lẫn lộn zợ [8|]
xì chét là đúng rồi
 
hờ hờ
chữ  ký thế luôn
 
- em yêu anh không ?
ta gật đầu ...(giả dối ..)
- anh yêu em không ...(tự nhủ thôi, chớ ta nào dám hỏi ..)
vì câu trả lời ...thế nào rồi cũng giả dối ...như nhau ...

 
"có yêu thì nói là yêu
chẳng yêu thì nói một điều cho xong
làm chi dở đục dở trong
lờ đờ nước hến cho lòng tương tư"
 
chủi nờ...[sm=laughing.gif]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Oạch! Té ghế xong! Lồm cồm bò ra!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Ai bảo bà hay cắn bậy, Rắn.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0

 
Chúa ơi Ghét nhỏ này quá [X(]
[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày kia , Lang toi muốn đi xả xui , anh ta ghé vào quán vịt lộn R vừa khai trương năm nẳm năm nào hổng nhớ nữa .. Mấy câu đầu , LT nói văn vẻ làm R nghe xúc động lắm lắm , e thẹn ngại ngùng ... nhưng sau đấy , anh bắt đầu nói văn ... gừng .. , khi chưa kịp .. xuất khẩu thì bị nhóm thanh niên a vào wuynh' hội đồng làm anh bị...[:@] tét mỏ ..xưng vều .. Thiệt là tội nghiệp ghê nơi hỉ .. Chưa kịp xả xui thì đã bị xui thêm .. hix hix...[:(][:D][:D]
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Đăng nhập để trả lời
0
G bảo tui xui , tui xui quá!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
2
Trích đoạn: pansy



Chúa ơi Ghét nhỏ này quá [X(]

 
chúa ơi, nhỏ này
 

 
 bị nhỏ này
 
 

 
 
 
đem làm lẩu òi, tội nghiệp wá,
 
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Cũng chưa bị xấu = cái nì đâu![X(]  
http://ngoisao.net/News/Hau%2Dtruong/2007/10/3B9C15FE/
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Trước hết xin lỗi quý vị độc giả vì thời gian qua là một khoản thời gian quá sức bận rộn và tồi tệ cho tác giả nên không thể sáng tác thêm được , mong tất cả bạn bè thân bằng quyến thuộc xa gần niệm tình tha thứ và tiếp tục ủng hộ . vâng xin cảm ơn !
------------------
Các bạn có biết loại hoa nào trong thiên hạ mà khiến thay triều đổi đại , biến đổi vận mệnh của cả một quốc gia ? Vậy trước tiên xin hầu các bạn với câu chuyện sau .
Truyền thuyết kể rằng sau thời Nam Bắc Triều ở Trung Quốc là đến thời Tuỳ . Tuỵ Dạng Đế là Dương Quảng đẹp trai phong độ lại rất sành điệu , tự nghĩ mình giỏi như Bush đẹp như Pitt trên đời không ai sánh bằng .
Một hôm Dương Quảng đang ngủ ngáy ở Beverly Hills tại Lạc Dương bỗng nằm mộng thấy một loài hoa tuyệt đẹp , đẹp còn hơn cả Angelina Jolie đang nằm bên cạnh . Hoa này toả ra mùi hương khiến cả thiên hạ phải đắm chìm . Sáng dậy Dương Quảng lập tức gọi phone cho thằng em dzợ là Lý Uyên , biểu nó lập tức triệu tập nội các sau đó bắn tin cho báo đài CNN , Newyork Times ... để bố cáo thiên hạ về loại hoa lạ , treo giải thưởng lên tới 100 triệu Mỹ kim ( nhiều hơn lotto độc đắc và không kém giải thưởng bắt Bin Laden là mấy ) cho ai tìm được thông tin về loài hoa lạ .
Báo đài hao tốn giấy mực mấy ngày liền rồi ngày nọ có mấy thằng Mỹ đen du thủ du thực ở dưới Dương Châu [ một Chicago thời đó ] lên đưa cho Dương Quảng một tấm hình loại hoa lạ chụp được ở Dương Châu .
Dương Quảng mừng hơn bắt được vàng , tính tới tính lui định mượn dịp này khuếch trương du lịch , mượn cớ là đi đường bộ gió bụi phong trần làm vấy bẩn , không tiện đi thăm loài hoa tiên , mà đi đường không thì Air Force One hết xăng Senate chưa cho tiền đổ nên đòi đi đường thuỷ . Kêu ngay Lý Uyên quay phone đánh tiếng với mấy thằng Nhật lùn xin vay vài chục tỉ đô đặng mà đào kênh làm du lịch đường thuỷ .
Vậy là từ đó mà có con kênh đào Đại Vận Hà hùng vĩ nổi tiếng bậc nhất ở Trung Quốc , nguyên do cũng chỉ bởi Dương Quảng hâm mộ loài hoa lạ muốn khai thông con dường thuỷ direct để đi thằng từ Lạc Dương đến Dương Châu không phải quá cảnh phiền phức .
Lại nói Lý Uyên có thằng con quý tử ba trời ba đất tên là Lý Thế Dân . Lý Thế Dân hồi ở nhà nổi tiếng là phá gia chi tử chuyên chơi bời lêu lổng , sau vì ông già là Lý Uyên lấy em gái Dương Quảng có quốc tịch Tuỳ rồi được bảo lãnh có thẻ xanh nên thành ra hoàng thân quốc thích nhưng tật xấu không chừa .
Lý Thế Dân tiền ít mà thích hít dầu thơm , thuyền vừa cập bến không đợi đến sáng ngay nửa đêm phóng xe tới chỗ có hoa để coi trước . Nguyên Lý Thế Dân tuy còn chưa có quốc tịch mới có thẻ xanh nhưng Lý Uyên và Lý Thế Dân đều là con lai , nửa dòng máu Mễ sau này dịnh mệnh an bài , được mấy chục triệu dân nhập cư lậu bầu lên làm Tổng Thống thế Dương Quảng , loài hoa nọ nghe ti-dô ở trển báo trước nên gặp Lý Thế Dân liền ngay trong bóng đêm nở tươi rực rỡ sau đó tàn phai .
Từ đó về sau loài hoa này chỉ nở muộn vào ban đêm . Dương Quảng sáng hôm sau phi Cadillac One tới chỉ thấy bó hoa tàn , tức quá quậy um sùm , càng lúc càng quậy dữ , giận cá chém thớt kéo nguyên hạm đồi USS air-carriers đi đánh Cao Ly mấy lần đều bị sa lầy do tụi nó đánh bom tự sát với dánh du kích để báo đài dân chúng chửi tùm lum .
Rốt cuộc chỉ vì một loài hoa mà Dương Quảng đến nổi thânbại danh liệt , cái dự luật hợp thức hoá dân nhập cư lậu đưa lên cũng không ai thèm thông qua, cuối cùng chưa mãn nhiệm kỳ đã bị cha con Lý Uyên - Lý Thế Dân xúi đám nhập cư lậu làm áp lực khiến lưỡng viện bỏ phiếu bất tín nhiệm , phế truất Dương Quảng . Lý Uyên - Lý Thế Dân vận động tranh cử thành công , đánh bại mấy đối thủ mạnh như nghị sĩ cánh tả Đậu Kiến Đức , Thống Đốc Giang Đô Đỗ Phục Uy , Cựu cục trưởng tình boa CIA Vũ Văn Hoá Cập ... lên làm tổng thống lập nên nhà Đường .
Vậy mới thấy trong muôn vàn loài hoa trong thiên hạ thì hoa quỳnh (tên tiếng Hán là Đàm Hoa ) là loài hoa ưu tú nhất . Chả trách nào anh hùng thiên hạ thi nhau vì quỳnh mà chết như điên .
[ Câu chuyện trên trich trong sự tích Đàm Hoa nằm ở phần ngoại truyện của Thuyết Đường , là một câu chuyện thần thoại dân gian Trung quốc có trong tư liệu . tác giả ở trên viết lại theo giọng văn hiện đại .]
------- [to be continued]--------
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Con cá nhà giàu là con cá Nục
Chặt ra nhiều khúc là con cá Chình
Trai gái gập ghình là con cá Ve
Chồng nói vợ nghe là con cá Mát.

Hết tiền hết bạc là con cá Cờ
Tối ngủ hay rờ là con cá Ngứa
Ăn ngày ba bữa là con cá Cơm
Ăn chưa kịp đơm là con cá Hóc.

Dắt nhau lên dốc là con cá Leo
Bụng thở phèo phèo là con cá Nóc
Có ai trên óc là con cá Ngạnh
Đủ vi đủ cánh là con cá Chuồn.

Dắt nhau vô buồng là con cá Ngộ
Ăn cây lót ổ là con cá Chim
Dắt nhau đi tìm là con cá Lạc
Đi theo bạn hát là cá Nòng Đầu.

Ăn sụp phênh sau là con cá Mối
Bỏ vô trong cối là con cá Chày
Dở tay chẳng nổi là con cá Liệt
Đi theo đoàn xiếc là con cá Cãn.

đã rụng răng là con cá Móm
Con gái cua trai là con cá Ngựa
Ngủ còn mơ mộng là con cá Linh
Không thấy thân hình là con cá Bóng.

Nước cần phải lóng là con cá Phèn
Tính em hay ghen là con cá Đổng
Sắp sửa làm ông, con cá Bạc Đầu
Nói dóc không lâu là con cá Xạo.

Cờ nhỏ nhất nhà là con cá Chốt
Tính tình quá dốt, con cá Lù Đù
Ăn uống như tu là con cá Chay
Chữa bệnh rất hay là con cá Dược.[/align]
[/align]
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: langtoi

Con cá nhà giàu là con cá Nục
Chặt ra nhiều khúc là con cá Chình
Trai gái gập ghình là con cá Ve
Chồng nói vợ nghe là con cá Mát.

Hết tiền hết bạc là con cá Cờ
Tối ngủ hay rờ là con cá Ngứa
Ăn ngày ba bữa là con cá Cơm
Ăn chưa kịp đơm là con cá Hóc.

Dắt nhau lên dốc là con cá Leo
Bụng thở phèo phèo là con cá Nóc
Có ai trên óc là con cá Ngạnh
Đủ vi đủ cánh là con cá Chuồn.

Dắt nhau vô buồng là con cá Ngộ
Ăn cây lót ổ là con cá Chim
Dắt nhau đi tìm là con cá Lạc
Đi theo bạn hát là cá Nòng Đầu.

Ăn sụp phênh sau là con cá Mối
Bỏ vô trong cối là con cá Chày
Dở tay chẳng nổi là con cá Liệt
Đi theo đoàn xiếc là con cá Cãn.

đã rụng răng là con cá Móm
Con gái cua trai là con cá Ngựa
Ngủ còn mơ mộng là con cá Linh
Không thấy thân hình là con cá Bóng.

Nước cần phải lóng là con cá Phèn
Tính em hay ghen là con cá Đổng
Sắp sửa làm ông, con cá Bạc Đầu
Nói dóc không lâu là con cá Xạo.

Cờ nhỏ nhất nhà là con cá Chốt
Tính tình quá dốt, con cá Lù Đù
Ăn uống như tu là con cá Chay
Chữa bệnh rất hay là con cá Dược.
[/align]

[/align]

 
Thày Lang Toi bây giờ chắc chơi  dịch Thuỷ sản rồi , nên nắm rõ tông tích từng loài thủy tộc để bào chết thuốc bả chứ nhỉ?
Bài thơ hay quá...chúc mừng thày...[:D]
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ xuất sắc lắm, nhưng sau bài thơ này chắc phải gọi là "Hải sản tôi" quá !...

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Oài! Giừo tìm phưong thuốc chữa bệnh khó lắm mà LB! Còn sau bài đó muốn đặt là gì tuý ý mọi người đó BC ạ!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
Diêm Vương hỏi 53 người chết trong vụ sập cầu Cần Thơ "Các con có hối tiếc ở trần gian điều gì không?", đồng loạt trả lời "Ko được xem phim Vàng Anh ạ!", Diêm Vương: "thật là hư đốn, chết rồi mà vẫn còn mê muội XXX", lại đồng loạt "Dạ không phải ạ, mà chúng con muốn xem nội dung nó đến cỡ nào mà VTV - Đài TH Quốc Gia phải tổ chức cả buổi chia sẻ cảm thông sáo rỗng để bao nhiêu người dưng phải khóc thương cho TL, còn chúng con thì chả ai biết đến ạ ,chả ai khóc ạ" Diêm Vương "Uh nhỉ...Phán Quan đâu lấy cầm con N95 của ta ra hàng Nét tải bản Full, nhớ là cái bản có tiếng ấy, về đây ngâm cứu rồi chiếu cho mọi người cũng coi!
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»