Chẳng có gì có thể làm cho trái tim băng giá của Thùy tan ra được cả. Thùy luôn tự nhủ như vậy mỗi khi nỗi nhớ xen lẫn giận hờn nơi anh dội về dày vò con tim yếu ớt của cô.
Yêu nhau thật nhiều, hứa hẹn thật nhiều để rồi một ngày anh nhẹ nhàng rời xa cô như một cơn gió thoảng cùng với lý do muôn thuở rằng anh không còn hợp với Thùy nữa, anh đã thực sự tìm thấy được nửa kia của mình. Thùy đau đớn, uất nghẹn, gào thét và muốn tát cho anh thật đau để hả giận, muốn anh ngay lập tức tan biến vào hư không nhưng rồi Thùy sợ, sợ anh vĩnh viễn rời xa Thùy bởi cô vẫn còn yêu anh, nhớ hơi ấm và vòng tay siết chặt của anh thật nhiều.
Xa anh, Thùy cố quên bằng cách vùi đầu vào công việc, vào những đợt công tác dài ngày hết nơi này đến nơi khác. Nhiều khi Thùy muốn những chuyến đi ấy cứ dài, dài mãi để Thùy chẳng phải quay về Hà Nội – nơi mà hễ đặt chân lên bất cứ góc phố nào, con đường nào kỷ niệm ngày yêu nhau cũng ùa về thổn thức những niềm đau trong cô. Mỗi chiều khi tan giờ làm việc, Thùy vội vã dắt xe ra khỏi cơ quan, phóng xe như chạy trốn về nhà nhốt mình trong phòng với những cuốn sách đông tây kim cổ. Giờ đây, trong mắt cô vẻ hào hoa của những chàng trai quanh cô đều là giả tạo, dối trá khủng khiếp. Vì thế, Thùy căm ghét tất cả những người có ý định tán cô và xa lánh họ như xa lánh những căn bệnh truyền nhiễm.
Thùy đâu có biết rằng, Thùy cố tình lảng tránh thì tâm trí cô lại càng dành nhiều không gian, thời gian cho những ký ức về anh, những lý ức mà Thùy đang cố vùi sâu, chôn chặt trong cõi lòng trống rỗng, tan nát. Cô vẫn yêu anh, bỏ ngoài tai khuyên ngăn của bạn bè, gia đình rằng giờ đây anh đã có một mái nhà hạnh phúc. Những đêm nhớ anh không ngủ, Thùy cố lục lọi trong trí nhớ để tìm nguyên nhân vì sao anh lại có ý nghĩ điên rồ là chia tay với cô và chạy theo cái hạnh phúc mà thời gian xây đắp chưa bằng một phần ba quãng thời gian anh và Thùy cùng tạo dựng. Anh đã yêu Thùy, đã làm tất cả những gì Thùy mong mỏi, tình yêu của hai người ngày một thăng hoa chỉ chờ chờ kết trái. Vậy mà… càng nghĩ, Thùy càng không hiểu và vì thế mối hận của Thùy đối với anh ngày một dày lên.
Ở cơ quan, Thùy chẳng bao giờ hài lòng khi phải đi công tác xa cùng với đồng nghiệp nam giới, dù người đó là già hay trẻ thì Thùy cũng mặc. Suốt dọc hành trình hầu như cô câm lặng hạn chế đến mức tối thiểu trong giao tiếp dù đó là xã giao. Chẳng ai có thể lý giải nổi vì sao cô lại lạnh lùng như thế nhưng với Thùy, cô hiểu đó là cách cô đang phải trả thù những người thuộc về phái mạnh giống như anh, người từng làm cho con tim Thùy xót xa, đau đớn. Trong thâm tâm Thùy hiểu làm như vậy là không đúng nhưng cô vẫn cứ thực hiện hành động đó một cách vô thức.
Vậy mà, niềm đau, nỗi buồn vẫn cứ dài dằng dặc và Thùy ngày càng cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng đến cùng cực. Thùy cứ sống trong vòng quay luẩn quẩn, không lối thoát đó cho đến một ngày cơ quan có đợt công tác vào Thanh Hóa mà danh sách những người trong đoàn chỉ có Thùy là con gái. Ban đầu cô có ý định thoái thác vì biết rằng sau mỗi chuyến đi, cô chẳng thể quên được anh mà đầu óc lại thêm nặng trĩu những suy tư. Sau đêm dài trằn trọc, cô lại xách va ly cùng đoàn vào xứ Thanh công tác bởi tối ấy cô tình cờ đọc được lời văn: "biển có thể xoa dịu mọi nỗi đau".
Chiều muộn, khi cuộc họp đầy căng thẳng kết thúc, Thùy lặng lẽ rời đoàn ra biển Sầm Sơn hóng gió. Biển chiều thật đẹp, hắt những ánh nắng dịu dàng lấp lánh trông vui mắt. Từng đợt sóng tinh nghịch nô đùa dưới chân buồn buồn, từng cơn gió mơn man mái tóc làm cho đầu óc Thùy giãn ra, tỉnh táo và tạm quên đi hình ảnh của anh trong giây lát. Đã lâu lắm rồi Thùy mới có cảm giác thư giãn như vậy. Cô nhẹ nhàng tháo dép ngồi sát mép nước thích thú nhìn những con sóng bạc đầu ngoài xa.
Bỗng có một bàn tay ấm nóng của ai đó đặt nhẹ lên vai. Thùy giật mình quay lại bắt gặp nụ cười hiền lành và ánh nhìn dịu dàng đầy tin cậy cùng lời đề nghị hóm hỉnh của Kiên – anh chàng làm ở phòng kế hoạch: "Thùy chia cho anh một phần biển nhé". Phải như mọi khi Thùy đã tỏ thái độ khó chịu nhưng trước biển mênh mang, tự dưng cô cảm thấy cần có ai đó bên cạnh cho bớt phần rợn ngợp nên mỉm cười đồng ý. Và câu chuyện của họ lúc đầu gượng gạo, sau đó sôi nổi hơn lên.
Điều khiến Thùy ngạc nhiên nhất là anh chàng mắt cận, ít nói của phòng kế hoạch lại có thể mang đến Thùy hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác về vốn kiến thức sâu rộng, về cách nói chuyện hài hước, có duyên… Anh đã kể cho Thùy thật nhiều điều về biển, về thiên nhiên và cô giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi nghe anh giảng giải cả chiều mà không chán. Anh nói đúng khi những hạt muối biển kết tinh, vón cục càng to thì vị mặn của nó càng đậm, nỗi buồn cũng vậy…
Tối hôm ấy, Kiên và mọi người nghe tiếng hát khe khẽ vọng ra từ phòng cô đồng nghiệp nữ. Ít phút sau, Thùy xuất hiện với dáng vẻ tự tin, điệu một chút phấn hồng lên má và nở một nụ cười trước gương.
tác giả : chưa biết
Yêu nhau thật nhiều, hứa hẹn thật nhiều để rồi một ngày anh nhẹ nhàng rời xa cô như một cơn gió thoảng cùng với lý do muôn thuở rằng anh không còn hợp với Thùy nữa, anh đã thực sự tìm thấy được nửa kia của mình. Thùy đau đớn, uất nghẹn, gào thét và muốn tát cho anh thật đau để hả giận, muốn anh ngay lập tức tan biến vào hư không nhưng rồi Thùy sợ, sợ anh vĩnh viễn rời xa Thùy bởi cô vẫn còn yêu anh, nhớ hơi ấm và vòng tay siết chặt của anh thật nhiều.
Xa anh, Thùy cố quên bằng cách vùi đầu vào công việc, vào những đợt công tác dài ngày hết nơi này đến nơi khác. Nhiều khi Thùy muốn những chuyến đi ấy cứ dài, dài mãi để Thùy chẳng phải quay về Hà Nội – nơi mà hễ đặt chân lên bất cứ góc phố nào, con đường nào kỷ niệm ngày yêu nhau cũng ùa về thổn thức những niềm đau trong cô. Mỗi chiều khi tan giờ làm việc, Thùy vội vã dắt xe ra khỏi cơ quan, phóng xe như chạy trốn về nhà nhốt mình trong phòng với những cuốn sách đông tây kim cổ. Giờ đây, trong mắt cô vẻ hào hoa của những chàng trai quanh cô đều là giả tạo, dối trá khủng khiếp. Vì thế, Thùy căm ghét tất cả những người có ý định tán cô và xa lánh họ như xa lánh những căn bệnh truyền nhiễm.
Thùy đâu có biết rằng, Thùy cố tình lảng tránh thì tâm trí cô lại càng dành nhiều không gian, thời gian cho những ký ức về anh, những lý ức mà Thùy đang cố vùi sâu, chôn chặt trong cõi lòng trống rỗng, tan nát. Cô vẫn yêu anh, bỏ ngoài tai khuyên ngăn của bạn bè, gia đình rằng giờ đây anh đã có một mái nhà hạnh phúc. Những đêm nhớ anh không ngủ, Thùy cố lục lọi trong trí nhớ để tìm nguyên nhân vì sao anh lại có ý nghĩ điên rồ là chia tay với cô và chạy theo cái hạnh phúc mà thời gian xây đắp chưa bằng một phần ba quãng thời gian anh và Thùy cùng tạo dựng. Anh đã yêu Thùy, đã làm tất cả những gì Thùy mong mỏi, tình yêu của hai người ngày một thăng hoa chỉ chờ chờ kết trái. Vậy mà… càng nghĩ, Thùy càng không hiểu và vì thế mối hận của Thùy đối với anh ngày một dày lên.
Ở cơ quan, Thùy chẳng bao giờ hài lòng khi phải đi công tác xa cùng với đồng nghiệp nam giới, dù người đó là già hay trẻ thì Thùy cũng mặc. Suốt dọc hành trình hầu như cô câm lặng hạn chế đến mức tối thiểu trong giao tiếp dù đó là xã giao. Chẳng ai có thể lý giải nổi vì sao cô lại lạnh lùng như thế nhưng với Thùy, cô hiểu đó là cách cô đang phải trả thù những người thuộc về phái mạnh giống như anh, người từng làm cho con tim Thùy xót xa, đau đớn. Trong thâm tâm Thùy hiểu làm như vậy là không đúng nhưng cô vẫn cứ thực hiện hành động đó một cách vô thức.
Vậy mà, niềm đau, nỗi buồn vẫn cứ dài dằng dặc và Thùy ngày càng cảm thấy cô đơn và tuyệt vọng đến cùng cực. Thùy cứ sống trong vòng quay luẩn quẩn, không lối thoát đó cho đến một ngày cơ quan có đợt công tác vào Thanh Hóa mà danh sách những người trong đoàn chỉ có Thùy là con gái. Ban đầu cô có ý định thoái thác vì biết rằng sau mỗi chuyến đi, cô chẳng thể quên được anh mà đầu óc lại thêm nặng trĩu những suy tư. Sau đêm dài trằn trọc, cô lại xách va ly cùng đoàn vào xứ Thanh công tác bởi tối ấy cô tình cờ đọc được lời văn: "biển có thể xoa dịu mọi nỗi đau".
Chiều muộn, khi cuộc họp đầy căng thẳng kết thúc, Thùy lặng lẽ rời đoàn ra biển Sầm Sơn hóng gió. Biển chiều thật đẹp, hắt những ánh nắng dịu dàng lấp lánh trông vui mắt. Từng đợt sóng tinh nghịch nô đùa dưới chân buồn buồn, từng cơn gió mơn man mái tóc làm cho đầu óc Thùy giãn ra, tỉnh táo và tạm quên đi hình ảnh của anh trong giây lát. Đã lâu lắm rồi Thùy mới có cảm giác thư giãn như vậy. Cô nhẹ nhàng tháo dép ngồi sát mép nước thích thú nhìn những con sóng bạc đầu ngoài xa.
Bỗng có một bàn tay ấm nóng của ai đó đặt nhẹ lên vai. Thùy giật mình quay lại bắt gặp nụ cười hiền lành và ánh nhìn dịu dàng đầy tin cậy cùng lời đề nghị hóm hỉnh của Kiên – anh chàng làm ở phòng kế hoạch: "Thùy chia cho anh một phần biển nhé". Phải như mọi khi Thùy đã tỏ thái độ khó chịu nhưng trước biển mênh mang, tự dưng cô cảm thấy cần có ai đó bên cạnh cho bớt phần rợn ngợp nên mỉm cười đồng ý. Và câu chuyện của họ lúc đầu gượng gạo, sau đó sôi nổi hơn lên.
Điều khiến Thùy ngạc nhiên nhất là anh chàng mắt cận, ít nói của phòng kế hoạch lại có thể mang đến Thùy hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác về vốn kiến thức sâu rộng, về cách nói chuyện hài hước, có duyên… Anh đã kể cho Thùy thật nhiều điều về biển, về thiên nhiên và cô giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi nghe anh giảng giải cả chiều mà không chán. Anh nói đúng khi những hạt muối biển kết tinh, vón cục càng to thì vị mặn của nó càng đậm, nỗi buồn cũng vậy…
Tối hôm ấy, Kiên và mọi người nghe tiếng hát khe khẽ vọng ra từ phòng cô đồng nghiệp nữ. Ít phút sau, Thùy xuất hiện với dáng vẻ tự tin, điệu một chút phấn hồng lên má và nở một nụ cười trước gương.
tác giả : chưa biết
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...