Trích đoạn: Hiền Văn Trần
Trích đoạn: lang thang
Với người thì mới ôm đùi, với Châu nâu thì không ôm đùi được, bị đá giò lái là chết, phải chuyển qua ôm bụng Châu.![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Hai người này lạ thiệt , kẻ đòi ôm đùi Châu Nâu , kẻ kia lại đòi ôm bụng....mới nghe sao mà giống chuyện thầy bói xem voi quá chừng....Mà cứ như bác LB đòi ôm đùi thì còn khả thi chứ như bác LT đòi ôm bụng Châu Nâu thì không biết cánh tay có đủ dài không á.... Ở quê tui , khi mà còn cái cảnh con trâu đi trước cái cày đi sau thì đám chăn trâu tụi tui thường cưỡi lưng trâu ko à...Nhưng đó là cảnh ngày xưa thôi còn bây giờ hết rồi cái cảnh "con trâu đi trước cái cày theo sau" vì trận dịch long móng lở mồm làm trâu chết sạch rồi,gần đây người ta chỉ thấy cảnh " cái cuốc đi trước con người theo sau" thôi a`. ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Vừa rồi tui có ghé dzô đọc trôm thư riêng của Châu Nâu thấy có mấy dòng của bác LB gởi Châu Nâu thế này :
Châu ơi ta bảo Châu này
Châu lên phòng mạch Châu cày với Băm
Phòng mạch đông khách quanh năm
Băm đây Châu đấy ai mà quản công
Thiếu Châu người bệnh đợi mong
Có Châu khách sẽ yêu lòng...8 vui ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Bác LB lại đưa em trèo cao rồi , em cảm ơn , nhưng lên tới đó được rồi ,sợ lên nửa em chóng mặt ngã xuống là bác lại phải nhọc công chăm sóc đó nha. ![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Thi sĩ Hiền văn Trần này đúng là trên trời rơi xuống ,lên không biết cái tài ôm bụng của quan tổng trấn Lang Thang xóm ta . To lớn như con Voi kia mà thày cũng có cách ôm trọn vòng tay …chứ cỡ Châu Nâu thì ăn thua gì mà không lọt thỏm trong tay thày Lang Thang à.
Này nhé để Lang Băm kể về cái vụ ôm Voi của thày Thang cho thi sĩ nghe mà lấy đề tài xướng họa …Có lần thấy một bà Tây xứ Gia –nã -Ðại to đùng to đoàng như Voi , nặng cỡ tấn rưỡi , vung vẩy đi vào Miếu thày coi bói …chẳng biết thày nói thế nào mà mẹ tây kia ngã lăn đùng ra chiếu , bốn vó chổng lên trời ….Lang Băm nhìn thấy hết hồn …
Thày Lang Thang thì nhếch môi quở :
-Mới phán có một câu mà thần hồn nát thần tính đã ngất xỉu rùi …bọn này chỉ được cái xác to thôi chứ ý chí thì bằng cái con kiến ….thua dân An Nam ta ..…Dân ta vào coi bói , mình nói chuyện , mình hù dọa , mình rào trước , mình đón sau sùi bọt mép , cháy cuống họng , mà họ cứ ngồi như thiền định , chẳng chịu cho tay vào túi moi tiền ra đặt lên đĩa cúng thày ….Thày phải đốt vía , thày phải nhờ cả lão Lang Băm làm cò mồi , phụ họa thêm vào , họ mới rụt rè , khiêm tốn đặt lễ mấy cái đồng bạc , chẳng đủ tiền mua cái bánh mì cho hai thày nhai cho đỡ buồn mồm…
Gan nhất là cái nhà chị gì ở đầu xóm ,nom trắng trẻo xinh xinh ấy , vào Miếu chẳng nói chẳng rằng cứ ngồi Tịnh Thổ đúng 17 tiếng đồng hồ đã ,rồi mới chịu đặt lễ , nhờ coi bói xem mua xổ số kỳ này có trúng số độc đắc không ? thế mới khó đoán chứ .Bảo là bói tiền duyên tiền kiếp , hay hậu vận tương lai năm bảy năm nữa nó ra sao thì mình còn “bốc phét” được …ý “bốc quẻ” được . đằng này bói sáng , tới chiều nó quay sổ xổ , đáp án nhãn tiền , nói trúng mà nó lại không trúng thì họ mua xăng tới đốt nhà cho coi …thế mới khốn khổ chứ .
Thày lang Thang vừa nói chuyện vừa vòng tay ôm ngang bụng bà Tây , xốc một cái “hự” là bà này bậy dậy ,mắt nhắm mắt mở miệng đã nổ : Tăng cường ve ry mót …ý lộn …Tăng kìu ve ry mót …ve ry mát …
Chứ như Châu Nâu xóm ta thày ý chấp cả Châu lẫn nghé nha …..
Mà Hiền sĩ đọc trộm được bài thơ Lục Nồi của Lang Băm gửi cho Châu ở đâu vậy ? Thảo nào Châu Nâu đọc bài này xong , vấp té, ngã lộn nhào….bị long móng sứt mồm chữa mãi không khỏi …
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)