EM KHÔNG NHỚ
Em không nhớ nghĩa là em đã quên
Ừ mà thôi! em nhớ làm chi nữa
Khi vầng trăng giữa trời chia nửa
Cuối cung đường lối rẽ đôi nơi.
Em đã quên! là tình nghĩa chia phôi
Như lá đỏ rơi trong chiều giá lạnh
Vắng bóng em phố buồn hưu quạnh
Chỉ một mình cây đứng nhớ thời xanh.
Em đi rồi sợi nắng cũng mong manh
Không gượng nổi giữa trời đông đẫm lệ
Anh như thấy chưa bao giờ buồn thế
Một nỗi buồn lòng dạ tái tê.
Anh chạnh lòng nhớ mảnh trăng quê
Nơi ấy có triền đê bốn mùa gió lộng
Dòng sông xanh, cánh đồng trải rộng
Có con đường làng râm mát những hàng tre.
Ngược nỗi nhớ trở về ngóng những chuyến xe
Đếm từng chiếc xe qua mà trong lòng bão táp
Không thấy bóng em chỉ gió mưa quất rát
Em đã quên, quên cả lối về.
Mưa cứ rơi! trôi câu ước lời thề
Cả nỗi nhớ tan dần trong bọt nước
Thôi! em hãy đi, an tâm vững bước
Nhớ làm chi! Những năm tháng...đã qua rồi.
11.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU.
*N hoạ đôi dòng về những điều muốn quên lại cứ nhớ mãi, điều muốn nhớ lại là điều hay quên nhé.
*****
HÀ NỘI ĐỢI NGƯỜI VỀ
Đã qua mùa dông bão
Cây nhãn vẫn nở hoa
Đang chờ ngày kết quả
Hẳn còn đợi người xa.
Nơi dốc khuất sau nhà
Lối ra bờ đê ấy
Giờ bóng người đâu thấy
Chỉ gió mưa lạc loài.
Sóng Tây hồ vỗ lại
Thầm thì tiếng gọi ai
Hồ gươm nước xanh mãi
Nỗi nhớ nhung ai hoài.
Đây Tràng thi, Hàng bài
Sấu già như hoang dại
Đường Cổ ngư thắm mãi
Hoa bằng lăng đợi chờ.
Người ơi đến bao giờ
Sẽ về thăm phố cũ
Qua ngàn năm giấc ngủ
Thăng long thức dậy rồi.
Ngược dòng về nguồn cội
Thăm Cấm thành ngày xưa
Trải qua bao nắng mưa
Nguyên hình hài dáng vóc.
Nơi xa người đừng khóc
Hẹn một mai trở về
Hà nội tình vẫn thế
Sắc son một câu thề.
12.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
*****
GỬI NGƯỜI KHÔNG NHẬN THƠ TÔI
Lặn lội trong giá rét đầu mùa
Gom nhặt câu thơ vương ghép lại
Gửi cho em, em không xem ném lại
Chẳng một lời chê bai.
Dấu nỗi buồn của kẻ liêu trai
Cặm cụi kiếm tìm câu thơ vương vãi
Như góp nhặt cả những điều khờ dại
Tặng người, người chẳng yêu thơ.
Tôi gói về những sầu muộn mộng mơ
Đợi nắng ấm mai ngày hong lại
Chờ đợi người có vui trở lại
Trao tận tay người, người có vui?
Ngóng phương trời mù mịt xa khơi
Chỉ thấy mênh mang bốn bề nắng gió
Lòng chất sầu buồn lây cây cỏ
Mong tin người như hoa đợi sương đêm.
Nơi ấy nỗi buồn có được dịu êm
Hay người cũng cồn cào bão nổi
Trót để người kém vui, tôi xin tạ tội
Thay vần thơ - tôi dâng cả tim mình.
Chỉ ước mong cho người được yên bình
Và hạnh phúc trong cuộc đời nhung lụa
Thơ người trả! tôi chẳng buồn chi nữa
Mang câu thơ trải khắp nước non này.
Gieo thơ rồi giọt lệ rớt môi cay.
13.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
*****
NGƯỜI ƠI
Người ơi buông áo em ra
Sài gòn - Hà nội đường xa em kịp về
Yêu nhau xin một lời thề
Mai - Đào nguyện ước xuân về cùng nhau.
Tạ từ em bước lên tàu
Ngoảnh đi thầm khóc vội lau lệ sầu
Sân ga lấp loáng đèn màu
Lẫn trong sợi nắng nhạt màu hoàng hôn.
Luyến lưu người dang tay ôm
Còi tầu hú báo nguồn cơn cách trùng
Biết bao giờ mới trùng phùng
Gái thuyền quyên gặp anh hùng trao duyên.
Sài gòn - Hà nội hai miền
Chúc người ở lại bình yên, em về!
Nắng mưa nguyên vẹn câu thề
Hẹn nhau xuân đến đào về cùng mai.
Dẫu qua một khúc Nam ai
Ngược chiều tàu chạy bóng ai đứng nhìn
Trải dài non nước niềm tin
Ngàn trùng em ngoảnh lại tìm người thương.
Rưng rưng giọt lệ sương mai
Đem về ướp nụ kẻo phai cánh đào
Sài gòn ơi! gửi lời chào
Trăm thương ngàn nhớ Hà nội nào có quên.
Chúc SÀI GÒN mãi bình yên.
13.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
*****
NHẬN HOA NGƯỜI TẶNG
Hẳn nơi ấy Mai vàng còn phong nguỵ
Xuân chưa về, nắng đỏ bước người đi
Giữa khoảng phân kỳ một chút vân vi
Biết người giận vẫn gửi hoa ra tặng.
Buồn hay vui mà lòng ta chết lặng
Nhận hoa người nặng trĩu cả tâm tư
TI GÔN tươi mà chẳng một phong thư
Hoa đỏ thắm không một lời nhắn gửi.
Hoa rung rinh sao lòng tôi buồn tủi
Hay vọng về bão nổi khơi xa
Ôm vào lòng tôi che chở bông hoa
Để dông tố khỏi dập vùi hương sắc.
Sợ hoa rét trong chiều gió bấc
Sẽ sầu lòng người tặng ở phương xa
Áp vào môi tôi sưởi ấm cánh hoa
Như gửi trả người ta ân nghĩa.
14.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
*****
[color=#000000]
THƠ BUỒN TRÓT GỬI CHO NGƯỜI
Trót gửi người câu thơ buồn
Mặt trời cũng tủi chiều luồn bóng mây
Đông tàn tuốt lá trơ cây
Gửi thơ đi giữa trời đầy gió mưa.
Biết giờ người nhận được chưa
Thơ buồn liệu có muối dưa xót lòng
Ví rằng chẳng nhớ cùng mong
Câu thơ như thể bướm ong hoa tìm.
Ngỡ rằng thơ để làm tin
Mà sao đọc lại trăm ngìn xót xa
Bay rồi một cánh chim Đa
Nỗi buồn giăng mắc trời xa mịt mùng.
Tưởng thơ bày tỏ cội nguồn
Mà sao lại viết giữa tuần trăng suông
Giờ người chăn trải rèm buông
Giận mình nỡ viết thơ buồn gửi đi.
Xuân có hẹn, hoa có thì
Nước non ngàn dặm ai thì đợi ai
Người đi dẫu chẳng đơn sai
Lòng ta vẫn thấy u hoài câu thơ.
Trót rồi gieo mộng, ươm mơ
Gửi người cả những câu thơ ai hoài
Giận mình là một chí trai
Buồn không dấu nổi vật nài vần thơ.
Người xa ơi! biết sao giờ?
14.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU [/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000]*****[/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000]
HẸN MỘT MAI
Mờ mịt trời nam không cánh nhạn
Âu sầu biển bắc cá biệt tăm
Có ai về cho tôi hỏi thăm
Ở nơi ấy em bây giờ vui khoẻ?
Trời đất núi sông ngàn trùng chia rẽ
Mưa gió vô tình phai nhạt phong thư
Nước chảy đá mòn không vơi bớt tương tư
U ám cả trời đông cây cỏ buồn lá đổ.
Xưa ai đã khơi nguồn bể khổ
Để bây giờ còn đó ngàn dâu
Muôn dặm hải hồ biển rộng sông sâu
Biết nơi ấy có em mà đường đời cách trở.
Một kiếp ba sinh mà không thành duyên nợ
Nên ngút ngàn kẻ Bắc người Nam
Ngóng trông về trong nớ chốn Đèo ngang
Ngàn heo hút mơ bóng người lữ thứ.
Hà nội buồn, càng lạnh cơn rét dữ
Thương Sài sòn trong đó gặp phong ba
Mưa gió mịt mùng dài thêm khoảng cách xa
Lòng thầm nhủ đợi mùa hoa Đào nở.
Mang sắc hoa tôi gửi vào trong nớ
Như gửi tình đất bắc nối trời nam
Hẹn xuân về băng giá mây tan
Đào - Mai thắm giữa muôn vàn thơ nhạc.
16.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU [/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000]*****[/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000]
EM HÃY VỀ VỚI TRÁI TIM ANH
Anh mang tim mình dầm trong hạt mưa sa
Để dịu mát cơn nắng thiêu mùa hạ
Quen chịu đựng khi khô cằn sỏi đá
Chẳng ngại gì băng giá mỗi chiều đông.
Em đừng về nơi ấy dòng sông
Chớ tham vọng chốn mênh mông biển cả
Đừng xối xả nơi đầu nguồn thác đá
Một mai rồi nắng gió lại chia xa.
Em cứ dịu hiền như giọt mưa sa
Tim anh đó một đời em lưu lại
Đừng mộng mơ nơi địa đàng hoang dại
Theo mây gió trời phiêu bạt chốn hoang vu.
Không để em buồn, anh sẽ hát ru
Một câu hát ngàn đời không ngủ
Tim anh đó em toàn quyền làm chủ
Cho máu hồng luôn thắm lại ngày xanh.
Ơi giọt mưa mong manh
Hãy trọn đời em về ngự trái tim anh
Trái tim sạch nồng nàn
Giọt mưa càng long lanh.
16.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU [/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000]*****[/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][color=#ccccf]
ĐỌC THƠ ANH
Đọc thơ anh
Khoé mắt em long lanh
Xanh ngàn nỗi nhớ.
Câu thơ vui buồn
Một thủa
Như vầng trăng không thể khuyết bao giờ.
Đọc thơ rồi
Hồn vào mộng vào mơ
Em thầm gọi tên anh nồng nàn trong hơi thở.
Choàng giấc điệp, không anh
Em bỡ ngỡ
Sợ lạc về quá khứ hoang sơ.
Thả hồn tìm rừng mận, mùa mơ
Mong gặp được yến oanh
Nơi đào nguyên mộng ước.
Thơ đứt đoạn
Khoé mắt rưng lệ ướt
Anh đi rồi vần thơ cũng chia đôi.
Nâng câu thơ áp sát bờ môi
Để tìm lại hơi thở người xa vắng
Cả không gian im lìm hoang vắng.
Ngước nhìn trời
Em thấy khuyết vầng trăng
Soi gương giờ thấy khoé mắt em nhăn.
17.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU.
(trả lời:
langtuhanoi[/color][/color]
*****
[color=#000000]
VUI ĐÓN KHÁCH VĂN
Vui đón khách văn tới thăm nhà
Đông ngàn chẳng quản dặm đường xa
Chủ - khách nhã đàm câu thơ mới
Tình nghĩa nhân văn mãi chan hoà.
17.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
*Hân hạnh đón tiếp KHA-LOI
Thân mến.[/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000]*****[/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000]
EM ƠI ĐỪNG NGOẢNH LẠI
Thôi em hãy đi ngoảnh lại làm chi nữa
Để nơi này mặc lá đổ vào thu
Kỷ niệm xưa như một chút thực hư
Chia hai đứa một mai làm kỷ niệm.
Em hãy đi xin đừng lưu luyến
Có ra gì nụ hôn với bờ vai
Anh chẳng còn là kẻ tài trai
Chỉ như khách qua đường lạc bước.
Đến nơi ấy có nhịp cầu Ô Thước
Để riêng anh lặng lẽ bước cương thường
Chốn Đào nguyên ở phía trước đoạn trường
Đi em nhé! Chúc bình yên hạnh phúc.
Em ném lại cho tôi tình khúc
Của một thời hai đứa cuồng sy
Chân trời hồng nơi ấy gọi em đi
Còn tôi với khoảng trơi đầy mưa gió.
Chẳng cần cắn môi đâu, can cớ gì lệ đổ
Khóc cho mình hay thương hại cuộc tình xưa
Em hãy vui, thơ tôi viết tiễn đưa
Đừng ngoảnh lại em ơi! đừng ngoảnh lại.
17.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU [/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000]*****[/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][/color]
[color=#000000][color=#ccccf][color=#000000]
XIN NGƯỜI CỨ ĐI
Người đã cố đi ta níu kéo có ra gì
Thôi cứ để mặc người an bước
Rồi một mai hết cung đường xuôi - ngược
Người có về ta đón lại bến thơ.
Người cứ đi cho thoả ước mơ.
Sự đời đã vậy ta đành biết tính sao hỡi KHA-LOI [/color][/color][/color]
[color=#000000][color=#ccccf][color=#000000][/color][/color][/color]
[color=#000000][color=#ccccf][color=#000000]*****[/color][/color][/color]
[color=#000000][color=#ccccf][color=#000000][/color][/color][/color]
[color=#000000][color=#ccccf][color=#000000][/color][/color][/color]
[color=#000000][color=#ccccf][color=#000000][/color][/color][/color]
[color=#000000][color=#ccccf][color=#000000]
HÀ NỘI ĐỢI NGƯỜI XA
Cái rét đầu đông se xám tường phố cổ
Cây bàng già đầu phố đứng run run
Dẫu chẳng tuyết rơi giăng mắc mưa phùn
Hà nội lạnh bởi lòng bao thương nhớ.
Hoa bắng lăng còn ngàn trong hơi thở
Nước sông Hồng vẫn vỗ mãi trang thơ
Kia Hồ tây thấp thoáng sương mờ
Đường Thanh niên ghế đá chờ...người...hẹn.
Đất tứ linh Long - Ly - Quy - Phượng
Vẫn bốn mùa hoa thắm đợi người xa
Nơi phương trời có bão táp phong ba?
Hà nội nhớ, Hà nội thương và thuỷ chung chờ đợi.
Thăng long ngàn năm dậy hồn thơ mới
Nhuộm sắc đào thắm ước hẹn mùa xuân
Đại la, đường Thành còn đó những dấu chân
Để khắc khoải nhớ mong, người đi mau trở lại.
Vẫn trăm nhớ ngàn thương, người ơi đừng nghi ngại
Hà nội chờ, Hà nội đợi người xa
Năm cửa ô kết muôn sắc ngàn hoa
Trái tim đỏ hẹn ngàn năm tụ hội.
Ơi Thăng long - Đông đô - Hà nội
Đất Anh hùng, đất của thi ca
Có mẹ hiền luôn thương nhớ con xa
Người về nhé! hẹn nhau nơi đất mẹ.
18.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/color][/color][/color]
[color=#000000][color=#ccccf][color=#000000][color=#ccccf][/color]
[/color][/color]
[/color]