📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

CHIẾC NHẪN TÌNH YÊU - DANIELLE STEEL

49 trả lời, 7.845 lượt xem — Trang 2 / 2
Chương 32


Trong phòng bệnh viện, Ariana ngồi lặng lẽ trên giường suốt buổi sáng, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn nền nhà. Lúc sau, có cô y tá đi qua ghé vào bảo Ariana nên tập bước đi, và đi dạo một chút. Nàng bèn vịn tường tập đi dọc theo hành lang rồi trở về phòng.
Sau bữa trưa người ta dặn nàng là chuẩn bị dời phòng. Và khoảng gần tối thì nàng được đưa đến một khu có đông người trong bệnh viện. Cô y tá nói với Ariana rằng nàng sẽ đỡ hơn nếu được thấy người qua lại.
Nhưng thực ra nghe tiếng cười, tiếng ồn, và ngửi thấy mùi thức ăn chung quanh, Ariana chỉ cảm thấy buồn nôn liên miên. Nàng cứ phải lấy khăn bịt lên miệng, nước mắt chảy liên tục.
Bỗng có tiếng gõ cửa, một người đàn ông lớn dòm vào chỗ nàng nằm. Nàng kinh hãi bỏ khăn bịt miệng xuống hỏi ngay:
- Ai vậy?
Nàng run rẩy và cố gắng không bật khóc. Ông Samual Liebman có vẻ như cảnh sát. Họ đưa nàng về Pháp trở lại chăng?
Nhưng ông nhìn nàng dịu dàng với ánh mắt thân tình và hỏi:
- Cô Tripp phải không ạ? - Đó là tên trên giấy thông hành của nàng. Ông Saint Marne đã bỏ bớt chữ "Von".
- Vâng!
- Cô khoẻ không?
Nàng không dám trả lời. Trông nàng có vẻ sợ sệt, cô đơn. Ông Samuel hiểu ngay tại sao vợ ông thương xót cô gái này. Trông cô ta như một cô bé. Ông nói:
- Cô Tripp, tôi là chồng bà Ruth Liebman.
Ông định đưa tay ra bắt, nhưng nghĩ là Ariana có thể hoảng sợ, nhảy khỏi giường, nên ông chỉ nói:
- Cô biết bà Ruth Liebman, cái bà hồi sáng ở đây đấy!
Từ từ Ariana gật đầu:
- Vâng, vâng... tôi biết... Hôm nay bà có đến đây.
- Bà ấy yêu cầu tôi đến thăm cô. Vì vậy trên đường đi làm về tôi ghé thăm cô một tí.
Thế sao? Viếng thăm xã hội? Người ta còn làm được chuyện đó sao? Ariana ngạc nhiên nhìn ông ta:
- Xin cám ơn ông. - Nàng cố gắng đưa tay ra bắt tay ông.
- Rất vui.
Lúc này khu bệnh viện đầy tiếng ồn, tiếng khóc, tiếng người nói... nên ông Samuel rất khó nói chuyện với Ariana. Nàng mời ông ngồi trên giường. Ông lịch sự cố gắng ngồi xuống một cách không thoải mái. Ông hỏi ngay:
- Tôi có thể giúp được gì cho cô không? Cô cần gì không ạ? - Nàng nhìn chăm chăm vào ông, ông mới thấy câu hỏi của mình quá ngớ ngẩn. Ông nói vớt vát: - Vợ tôi và tôi mong cô hiểu là chúng tôi rất muốn được giúp đỡ cô. Chúng tôi bên này thực tình rất khó hình dung được những gì đã xảy ra bên ấy... Tuy nhiên chúng tôi rất quan tâm... quan tâm sâu xa. Chúng tôi rất vui là thấy cô vẫn còn sống sót... Cô và nhiều người khác... Cô và họ bây giờ phải được sống an lành...
Gần như một bài diễn văn khó khăn cho ông. Ariana vẫn nhìn ông. Thực tình ông ta nghĩ gì? Ông muốn nói nhiều người khác là ai vậy? Hay ý ông chỉ nói những người Đức được sống sót? Nhưng dù ông nói ai, thì rõ ràng ông cũng rất quan tâm. Đây là một người cao quý và có lòng trắc ẩn, có lẽ cha nàng còn sống cũng sẽ rất quý trọng ông này. Nàng nói:
- Xin cám ơn ông Liebman. Ông làm cho tôi cảm thấy sung sướng được qua bên đây.
- Cô phải được sung sướng. Đây là một đất nước rất lớn cô ạ. Đây là một thế giới mới. Cô phải có một cuộc sống mới, cô sẽ gặp những người mới, những bạn bè mới.
Tuy nhiên đôi mắt Ariana lộ vẻ buồn. Nàng không thích những người mới. Nàng thích những người, những bạn bè cũ của nàng. Mà họ thì đã mất tất cả...
Dường như biết được ý nghĩ của Ariana, ông Samuel Liebman cầm tay nàng và bảo:
- Ruth và tôi bây giờ là bạn cô, cô Ariana ạ! Vì thế mà tôi đến thăm cô đây.
Ariana ứa nước mắt, nàng cảm động nói:
- Xin cám ơn ông, ông Liebman.
Ông ta đứng dậy vẫn cầm tay nàng và nói:
- Bây giờ tôi phải về. Nhưng ngày mai Ruth sẽ đến thăm cô. Và tôi cũng sẽ gặp lại cô sớm.
Ariana khóc nức nở hồi lâu. Ông đưa khăn tay cho nàng lau nước mắt. Nàng nói:
- Tôi xin lỗi... làm phiền ông...
- Suỵt, đừng nói thế. Cô không cần khách sáo. Tôi hiểu.
Rồi ông hỏi sơ qua chuyện nàng sống sót như thế nào. Ông thấy thật là tội nghiệp. Có một cái gì vượt quá cô bé mảnh khảnh yếu đuối nhưng dịu dàng này, làm cho cô ta có thể sống sót được như thế. Ông Sam Liebman cám ơn Chúa đã đem đến cho ông một người con gái bù vào những đứa con ông đã mất...
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 33


Việc chuẩn bị cho Ariana tới nhà ông bà Liebman diễn ra vừa vui vừa lo lắng. Sau khi ông Sam thăm Ariana về thì ông bảo bà Ruth nên đem nàng ra khỏi nhà thương càng sớm càng tốt nếu các bác sĩ xác định rõ là nàng không có bệnh gì nguy hại cho các con ông.
Ông gọi các con gái ông vào phòng và giải thích cho họ biết là Ariana sắp đến ở với họ, nàng là người Đức, mồ côi, nên cư xử tử tế với nàng.
Julia và Debbie Liebman cũng giống như cha mẹ họ, rất lấy làm thương xót cho Ariana, vì họ cũng đã thường xuyên nghe tin tức về nước Đức. Nay, hai cô cũng muốn giúp đỡ Ariana. Sáng hôm sau họ yêu cầu bà Ruth cho họ đi theo đến thăm Ariana ở bệnh viện. Nhưng bà nói không nên, vì chỉ làm cho nàng thêm sợ.
Các bác sĩ đề nghị là nên cho Ariana nằm nghỉ ở nhà độ một tuần. Sau đó nếu nàng khoẻ hơn thì có thể dẫn đi ăn trưa hoặc ăn tối ở ngoài được, hoặc đi xem chiếu bóng. Điều cần là phải để cho nàng lấy lại được sức khoẻ đã.
Bà Ruth đến bệnh viện báo cho Ariana hay là hai vợ chồng bà mong Ariana đến ở nhà họ, không phải trong sáu tháng, mà bao lâu tùy nàng muốn được sống trong không khí gia đình. Ariana nhìn bà Ruth, lấy làm ngạc nhiên, và nàng nghĩ rằng có lẽ tiếng Anh của nàng hơi tồi nên không hiểu đúng ý bà Ruth chăng? Thật không thể có chuyện lạ như thế được! Nhưng bà Ruth cầm hai tay Ariana, mỉm cười bảo:
- Ông Liebman và tôi muốn cô đến sống với chúng tôi, Ariana ạ. Cô muốn ở bao lâu tùy ý.
- Ở nhà bà? - Nhưng tại sao bà này làm thế? Nàng cũng có hơi sợ sợ. Bà Ruth nói:
- Vâng, nhà chúng tôi, chung với con gái chúng tôi là Deborah và Julia, và trong vài tuần nữa con trai tôi cũng ở Thái Bình Dương trở về.
Ariana nhìn sững bà Ruth và nói:
- Bà Liebman... Tôi thật không biết nói thế nào...
- Ariana, cô khỏi phải nói gì cả. Mà nếu cô muốn nói gì, cô nói bằng tiếng Anh nhé. Các con tôi không hiểu tiếng Đức.
Ariana mỉm cười cầm lấy tay bà Ruth hỏi:
- Nhưng đến ở nhà bà, phiền cho bà và chồng bà lắm, mà sao ông bà chịu cho tôi ở?
Nàng nhớ lại trường hợp Mã Thomas cũng đã ở trong nhà nàng hai ngày trước khi đi. Nhưng Max là khác, là bạn cũ của gia đình. Còn đàng này thật xa lạ...
Bà Ruth dịu dàng nói:
- Ariana, chúng tôi muốn làm chuyện này, là vì chúng tôi thấy buồn cho cuộc chiến tranh vừa qua lắm.
- Nhưng đâu phải lỗi ở quý vị...
- Chúng tôi cảm thấy sự ghê sợ, xấu xa, buồn nản của chiến tranh có ảnh hưởng tới cả bên đây.
Bà ta nghĩ đến con trai của bà đã chết trong chiến tranh, thực sự để làm gì? Bà chợt nhìn Ariana, và nói:
- Ariana, cô còn quá trẻ!
Nhưng nàng lắc đầu đáp:
- Không còn trẻ mấy nữa bà ạ!
***

Mấy giờ đồng hồ sau, chiếc xe Daimler của ông Sam Liebman đến đón Ariana về ngôi nhà ở Đại lộ Thứ Năm.
Ariana ngồi trên xe nhìn ra phố xá thấy những cặp thanh niên nam nữ tay trong tay dạo phố mùa xuân. Trời tháng Năm rất đẹp. Đây là lần đầu tiên Ariana được nhìn phố xá New York. Nàng cảm thấy mình như một cô bé gái, ngồi với ông bà Liebman.
Chính ông Sam đã xách hộ cho nàng chiếc vali gỗ từ trong phòng bệnh viện ra xe. Ariana đã định trước khi về nhà bà Ruth thì lấy một bộ đồ trong vali ra thay bộ đang mặc đã dơ bẩn. Nhưng bà Ruth sáng hôm ấy đã ghé nhà hàng Best & Cọ mua cho nàng mấy bộ đồ đẹp. Bây giờ trong bộ đồ mới, nàng có vẻ như một cô công chúa nhỏ, làm bà Ruth mỉm cười thỏa mãn.
Trong một lúc, Ariana nhắm mắt lại tưởng tượng mình đang được đi trong đường phố Berlin... trên đường về nhà nàng ở Grunewald... Nhưng nàng thấy những cơn đau như chực ào đến khi nghĩ về quá khứ ấy. Mở mắt ra nhìn chung quanh, uống tất cả hình ảnh hiện tại vào tâm hồn mình mà lại dễ chịu hơn...
Thỉnh thoảng ông bà Liebman mỉm cười với nhau ý nghĩa. Họ bằng lòng với quyết định của họ.
Mười lăm phút sau khi rời bệnh viện, Ariana đã được đưa về tới nhà ông bà. Họ hỏi nàng:
- Trong người cô khoẻ chứ?
- Vâng, cám ơn ông bà, tôi thấy khoẻ hẳn. - Nhưng bà Ruth cũng hết sức cẩn thận đỡ nàng đi. Ông Sam chăm chú nhìn Ariana, ông thấy nàng không chỉ là một cô gái có giáo dục tốt, mà đây là một cô gái thượng lưu của xã hội, với những cử chỉ, động tác chính xác của nàng. Ông lấy làm an ủi là vợ chồng ông đã giúp được nàng.
Bà Ruth dẫn Ariana đi từ từ vào nhà, ngôi nhà sang trọng, trải thảm và trang hoàng đầy đồ cổ quý hiếm, những thứ họ từng mua được ở châu Âu trước chiến tranh. Có những bức tranh thời Trung cổ, những tượng người và ngựa xứ Ba Tư, có chiếc dương cầm lớn ở cuối phòng khách rộng... Trên cầu thang dẫn lên các tầng trên Ariana thấy hai cô gái tóc đen đang chăm chăm nhìn nàng.
Rồi bỗng nhiên hai cô chạy xuống, đưa tay đỡ Ariana, vừa ríu rít nói, vừa cười, vừa nhảy lên nhảy xuống trông hết sức vui nhộn.
- Chào Ariana! Chào Ariana!
Sáng đó Debbie đã ra vườn cắt một bó hoa hồng, và Julia đã làm một chiếc bánh lớn, rồi cả hai lại đi mua những thứ mà họ nghĩ rằng Ariana sẽ cần: nào phấn thoa, son môi, kẹp tóc... các thứ lặt vặt cho phụ nữ... Họ gói lại thành một gói quà, đặt trên bàn khách, chờ tặng Ariana.
Ariana cảm động ứa nước mắt. Nàng lại nhớ tới ngôi nhà của cha mẹ nàng ở Grunewaldcung... Đây cũng không thua gì nhà nàng cả. Nhìn lên một bàn khác lại thấy chiếc bánh lớn của Julia đã làm.
Không thể tìm được lời để nói cảm ơn, Ariana chỉ biết ôm lấy từng cô gái ấy, vừa ứa nước mắt, vừa cười vui. Rồi nàng lại ôm bà Ruth và ông Sam. Thật là một phép lạ cho nàng được vào ở nhà này. Tựa hồ nàng đã đi hết một vòng luân chuyển: từ ngôi nhà sang trọng ở Grunewald, đến phòng giam ghê khiếp ở Mật Vụ Quốc Xã, qua trại phụ nữ, đến ngôi nhà ấm cúng của Manfred, rồi lê thê trên đường với hai bàn tay trắng, và bây giờ trở lại ngôi nhà sang trọng của cái thế giới kẻ hầu người hạ, xe cộ vào ra mà nàng từng biết từ thuở nhỏ.
Nhưng Ariana liếc nhìn vào một tấm gương soi, nàng thấy gương mặt mệt mỏi hốc hác của mình không còn là cô gái trẻ ngày nào ở nhà cha mẹ. Bây giờ nàng chẳng thuộc vào thế giới nào cả, và nếu họ đang tử tế đón chào nàng thì nàng biết ơn, nhưng nàng biết mình không tựa trên thế giới vàng son này được nữa...
Cả nhà ngồi quây quần bên chiếc bánh của Julia để ăn mừng. Julia viết chữ "Ariana" bằng kem trên chiếc bánh. Nhưng khi nhận được một miếng, tự nhiên Ariana không kềm hãm được cơn buồn kỳ lạ. Nàng không ăn được. Bà Ruth ăn giúp nàng.
Xong thì ông Sam trở lại văn phòng hãng ông, hai cô gái đi thăm bà ngoại. Bà Ruth bảo Ariana ngủ cho khoẻ. Bà đưa cho nàng một bộ đồ ngủ và một gói áo quần khác mà bà đã mua ở nhà hàng Best's.

- Ariana, cô thấy trong người có khoẻ không? - Bà Ruth hỏi khi thấy Ariana đã ngồi xuống giường trong phòng dành cho nàng.
- Tôi thấy khoẻ bà Liebman ạ... Ông bà và mọi người tử tế quá... Thật tôi không biết nói thế nào...
- Đừng có nói gì cả, cứ vui vẻ lên là được. - Rồi yên lặng hồi lâu, bà Ruth nói:
- Nói một cách nào đó thì chúng tôi đã sống một lối sống rất có lỗi.
- Lỗi gì thế ạ?
- Lỗi ở chỗ tất cả chúng tôi sống bình yên như vại ở đây, trong khi nhiều người như cô ở châu Âu... phải trả giá đắt cho nguồn gốc Do Thái của mình...
Ariana bỗng hiểu. Té ra họ nghĩ nàng là người Do Thái. Vì thế mà họ nuôi nàng như con họ... Họ tử tế với nàng đến vậy. Nàng nhìn bà Ruth. Có lẽ nàng phải nói cho bà ta rõ. Không thể để cho họ tưởng như thế. Nhưng nàng phải nói thế nào đây? Nói rằng nàng là một người Đức chăng... Cái dân tộc đã giết dân Do Thái? Họ sẽ nghĩ thế nào? Họ sẽ cho nàng là một trong những dân Quốc Xã? Nhưng nàng đâu phải! Cả cha nàng và Gerhard cũng không phải Quốc Xã! Nàng nghĩ mà ứa nước mắt... Họ không thể hiểu được đâu... Họ sẽ ném nàng ra đường, trả xuống tàu, cho về lại Đức... Nàng khóc nức nở. Bà Ruth chạy lại ngồi bên nàng, ôm vai nàng và nói:
- Ôi, lạy Chúa... Tôi rất tiếc... Ariana... Tôi rất tiếc... Thôi từ nay đừng nói thế nữa.
Một tiếng nói từ bên trong Ariana bảo nàng: Khoan đã. Một khi họ biết ta rõ rồi, nói ra họ sẽ hiểu...
Bà Ruth bảo nàng nằm xuống, đắp chăn cho nàng, nàng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, ngủ thiếp đi.
Lúc Ariana tỉnh giấc, nàng lại ngồi dậy, suy nghĩ vấn đề của mình. Nàng phải nói cho họ biết bây giờ, hay nên đợi đã?
Vừa lúc đó Julia gõ cửa, bưng cho Ariana một tách trà. Debbie thì đã làm một bài thơ và đem tặng cho Ariana. Thôi, không thể nói được. Bây giờ nàng đã hòa chung vào họ rồi. Có lẽ quá trễ để nói...
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 34


- Sao đây, ba cô làm cái gì đấy? - Bà Ruth dòm vào phòng Ariana thấy ba cô gái đang cười khúc khích với nhau trong đó. Ariana đang chỉ cho hai cô bé cách đánh phấn thoa son. Bà Ruth nhìn mặt ba cô gái, cười ngất, và bảo:
- A! Phụ nữ vẽ mặt!
Ariana trông buồn cười nhất, phấn hồng có vẻ không hợp với hai gò má của nàng vì tóc vàng của nàng xõa xuống đầy vai.
Julia nhìn mẹ cô ta và hỏi:
- Ngày mai dẫn chị Ariana đi chơi được chưa mẹ?

Julia mới mười sáu tuổi nhưng lớn nhổ giò trông như ngang lứa cùng Ariana. Tuy nhiên khuôn mặt cô ta rất trẻ thơ. Ariana thấy Julia dễ thương một cách lạ thường vì tính tình cởi mở, chân thật, tâm tính lại tươi sáng, thông minh.
Debbie trái lại trầm tĩnh và dịu dàng. Cô ta có vẻ mơ mộng, và không quan tâm đến bạn trai như Julia.
Bà Ruth có hứa là Ariana muốn đi chơi ra ngoài ngày nào với hai cô con gái bà thì đi. Nhưng ý bà vẫn muốn để cho nàng nghỉ ngơi thêm ít hôm. Ariana cũng muốn thế.
Bà Ruth hỏi nàng:
- Ariana, cô thấy trong người có bệnh gì không, hay chỉ là mệt thôi?
- Dạ không có gì đâu ạ. Cháu chỉ hơi mệt thôi... Có lẽ tại chuyến đi biển vừa rồi, say sóng quá.
Bà Ruth thì nghĩ rằng Ariana không chỉ say sóng, mà còn bị chấn động tâm tư quá nặng thời gian vừa qua.
Ariana mau chóng hòa nhập vào cuộc sống gia đình bà Ruth. Nàng giúp hai cô con bà Ruth học thêm thứ này thứ nọ, nàng may giúp cho bà Ruth một vài thứ cần, và ngày nào cũng giúp bà sắp xếp này nọ trong nhà cho thêm phần gọn đẹp...
Trong nhà đang mong chờ Paul ở Thái Bình Dương về. Bà Ruth đã may lại các màn cửa cho phòng của Paul, nhưng nửa chừng thì bà bận quá, Ariana vào may tiếp các màn ấy. Nàng nhìn những bức hình của Paul treo ở tường thấy anh ta trạc tuổi nàng, cao lớn và có vẻ lực sĩ... Bà Ruth có kể về cái chết của cậu Simon con trai lớn của bà ta cho Ariana nghe. Nàng thấy bây giờ họ càng thêm cưng quý Paul và sẽ chỉ có mình anh ta là con trai trong nhà.
Bà Ruth cho Ariana biết là trước khi nhập ngũ Paul đã hứa hôn với một cô gái rất hiền dịu tên là Joan. Bà Ruth nói:
- Con bé đó hiền lành lắm, cũng hai mươi tuổi như Paul, nhưng già dặn và khôn ngoan lắm.
Bà thở dài tiếp:
- Thế rồi cách đây sáu tháng Joan lại lấy một người khác. Dĩ nhiên là chẳng quan trọng gì cho lắm, nhưng có lẽ khi Paul về cũng có nhiều bỡ ngỡ, khó chịu...
Ariana hỏi:
- Thế anh ấy chưa biết sao?
- Lạy Chúa. Chúng tôi đợi nó về mới cho nó biết chứ!
- Thế còn cô Joan? Cô ta đâu cần phải nói là mình đã có chồng. Chỉ cần hủy bỏ việc hứa hôn là đủ rồi... Sau này anh Paul tự tìm hiểu hẳn hay chứ...
Bà Ruth mỉm cười bảo:
- Tôi cũng muốn thế, nhưng hiện đang có thai tám tháng rồi! - Ariana mỉm cười. Bà Ruth tiếp:
- Chúng tôi sợ nó về nó đổ tội lên tôi và cha nó.
Ariana tự hỏi không biết anh chàng Paul này sẽ xử sự ra sao trước chuyện như thế. Theo hai cô em anh ta kể thì tính anh ta rất nóng nảy. Nàng lo là không biết anh ta sẽ phản ứng thế nào khi thấy có người lạ ở trong nhà. Nàng còn nghe hai cô em anh ta kể rất nhiều chuyện về cái tính nghịch phá chọc ghẹo của anh ta khi còn nhỏ. Nàng lo lắng không biết anh ta xem người Đức là kẻ thù, thì có chấp nhận nàng ở trong nhà anh ta không. Cũng vì thế nàng chưa định nói cho mọi người trong nhà biết nàng là người Đức chứ không phải Do Thái. Biết ra, mọi sự sẽ đổ vỡ hết...
Trong khi đó bà Ruth lại suy nghĩ một hướng khác. Bà thấy rằng thật là may khi Ariana đến ở nhà bà. Cô gái xinh đẹp này có thể làm cho Paul bớt phiền bực về chuyện của Joan. Bà thấy Ariana sau hai tuần ở nhà bà đã phục hồi sức khoẻ, xinh đẹp và tươi vui. Nàng lại mau mắn và có trí tuệ sắc sảo. Bà mẹ nào có con gái như thế cũng phải yêu thích. Bà coi Ariana như con gái của bà, và nàng gọi bà bằng dì. Bà cũng đồng ý gọi như thế.
Lúc này bà hỏi Ariana:
- Nào, cô bé, sáng hôm qua con ngất xỉu mà sao sau đó không cho dì hay? - Bà đã nghe mấy gia nhân kể lại.
- Con vẫn khoẻ sau đó mà!
- Dì muốn là con phải cho dì biết những chuyện như thế, nghe chưa?
- Vâng, thưa dì.
- Con có thường bị xỉu như vậy không?
- Đôi khi thôi, lúc nào con mệt quá, hoặc không ăn uống gì được.
- Mấy tháng đầu ở đây cần nhất là con phải chăm sóc sức khoẻ. Nếu con khoẻ mạnh vui tươi thì chẳng phải nghĩ gì về quá khứ đau buồn nữa. Trái lại, không chịu lo lắng sức khoẻ, khi mình đau yếu thì cứ bị quá khứ ám ảnh mãi.
- Dì đừng lo cho con nữa. Dì để tâm trí mà lo cho anh Paul, tuần sau anh ấy đã về. Anh ấy có phải nằm dưỡng sức lâu không dì?
- Chắc không đâu. Dì chắc nó khoẻ. Tuy nhiên dì cũng sẽ theo dõi sức khoẻ cả hai đứa, con và Paul.
Thế rồi hôm Paul về, nghe tin tức của Joan, anh đã ở lì trong phòng anh hai ngày, không cho ai vào thăm cả. Cuối cùng ông Sam phải vào thuyết phục anh ra ngoài.
Cả nhà rất lo lắng thấy Paul buồn bực như thế. Lúc anh ra ngồi dùng bữa sáng, anh nhìn mọi người có vẻ tức giận. Và hình như anh không chú ý gì đến Ariana.
Mãi một lúc sau anh bỗng ngạc nhiên nhìn nàng. Ariana không biết nên mỉm cười hay ngồi yên. Nhưng trước hết là nàng hoảng sợ trước ánh mắt của anh ta. Ánh mắt đầy tra hỏi, như đặt cho nàng nghìn câu hỏi về sự hiện diện của nàng trong nhà này.
Sau khi được biết qua, anh hỏi ngay:
- Cô ở đâu bên nước Đức?
Nàng nhìn thẳng anh ta và trả lời:
- Berlin ạ!
Anh ta gật đầu, nhíu mày, hỏi tiếp:
- Cô có nhìn thấy Berlin sau khi nó bị thất bại không?
- Chỉ thấy trong thời gian ngắn thôi ạ!
Bà Ruth và ông Samuel nhìn nhau lo ngại. Tay Ariana thì hơi run run cầm một miếng bánh để trét bơ.
- Tình trạng nó như thế nào? - Ở Thái Bình Dương anh ta chỉ nghe tin đồn về sự đổ nát của Berlin. Đồn đãi lung tung.
Câu hỏi của Paul đột nhiên gợi lên trong tâm trí Ariana hình ảnh Manfred và đống tử thi bên ngoài Sở Mật Vụ mà nàng đã chứng kiến. Nàng nhắm mắt lại như để quên đi. Im lặng nặng nề. Bà Ruth hoảng quá, bèn nói:
- Mẹ thấy là đang ăn đừng bàn những chuyện chiến tranh nữa.
Nhưng Ariana ứa nước mắt nói với Paul:
- Tôi rất tiếc... thật khó nhớ lại để nói với anh... Tôi mất mát quá nhiều...
Chợt mọi người ngạc nhiên thấy Paul cũng ứa nước mắt, đưa tay qua bàn, bắt tay Ariana và nói:
- Tôi xin lỗi. Tôi thật là ngu. Thôi, tôi sẽ không bao giờ hỏi cô như thế nữa. - Rồi anh đứng lên, bước qua phía nàng, cầm khăn tay của anh, lau nước mắt cho nàng. Mọi người im lặng một lúc rất lâu. Rồi giải tán.
Paul tuy cao lớn như ông Sam, nhưng anh trẻ trung và có đôi mắt nâu giống bà Ruth. Tóc anh đen, hệt như hai cô em gái của anh. Tuy nhiên anh có vẻ mặt nghiêm túc, ít cười. Luôn luôn như nuôi một cơn bão táp giận dữ, chực phóng ra sấm sét và chớp loé.
Nghĩ đến anh chàng này tính tình như thế, Ariana trở về phòng ngồi thừ người. Nàng được bà Ruth cùng hai cô con gái của bà ta sắm cho đủ thứ các đồ dùng. Nàng không biết làm sao trước lòng hào hiệp của họ. Nàng định khi tìm được việc làm sẽ tìm cách đền trả. Nàng vẫn giấu chưa cho họ biết nàng có hai chiếc nhẫn kim cương và hồng ngọc của cha mẹ nàng để lại và vẫn chưa kể cho họ nghe về Manfred. Nàng đã định kể nhiều lần rồi, và định nói cho họ biết nàng đã từng có chồng. Nhưng bây giờ thì thấy không tiện. Họ có vẻ không quan tâm những chuyện đó gì cả.
Lúc ấy Julia từ ngoài mang một đôi dép mới, lẹt xẹt bước vào phòng Ariana và nhìn nàng, hỏi:
- Chị ngồi nghĩ cái gì mà thừ người ra thế?
- Đâu có gì nào? - Nàng nhìn đôi dép mới của Julia và nói:
- Chị thích đôi dép của em lắm!
- Em cũng thích. Chị muốn đi ra phố chơi với anh Paul và tụi em không?
- Thôi ba anh em đi là đủ rồi!
- Không. Anh ấy không giống anh Simon đâu. Anh ấy và em hay cãi nhau lắm. Rồi ảnh theo phe Debbie, em phải la hét ỏm tỏi... Thôi, chị đi với em đi. Mình sẽ dự một cuộc khiêu vũ nữa!
- Julia này, anh ấy đi ra trận hai năm, bây giờ tính tình có thể thay đổi rồi thì sao.
Julia trợn lông mày lên nói:
- Không đâu! Lại thêm chị Joan bỏ anh ấy nữa. Anh ấy còn nổi điên hơn thì có! - Rồi Julia cười khúc khích nói tiếp: - Chị Ariana, chị phải nhìn thấy chị Joanie mới vui, trông như là con voi, từ lúc chị ấy có bầu. Tuần trước em và mẹ có thấy chị ấy đấy!
Một giọng nói từ nơi cửa hỏi vào:
- Có thấy thật à? Nhưng anh muốn em đừng bàn luận chuyện đó nữa với ai, kể cả với anh, trong nhà này!
Paul bước vào, có vẻ khác thường, không cau có như mọi khi. Julia thì đỏ mặt nói:
- Em xin lỗi. Không biết anh đứng đấy.
Ariana nhìn Paul thấy anh ta hoàn toàn còn trẻ con, mà làm bộ như đã lớn. Nàng thấy kỳ lạ là anh ta có phần nào giống như cậu em Gerhard của nàng.
Paul nói với Ariana:
- Ariana, tôi xin lỗi đã cư xử hơi thô thiển. - Ngừng một lát anh ta thêm: - Từ hôm về nhà đến nay có lẽ tôi cư xử hơi thô thiển với mọi người.
Nàng mỉm cười:
- Tôi nghĩ là xa nhà lâu ngày, trở về thấy nhiều thay đổi quá không ai khỏi bực mình.
Anh mỉm cười thêm:
- Có thứ còn thay đổi vĩnh viễn nữa chứ.

Sau đó ba anh em và Ariana đi chơi vịnh Sheepshead ở Brooklyn để ăn sò, và đến đồi đất Manhattan cho Ariana xem tượng thần Tự Do mà nàng chưa được thấy rõ hôm mới đến vì quá say sóng.
Lúc Paul lái xe theo Đại lộ Thứ Ba, anh đua với xe lửa chạy song song, làm cho Ariana xanh mặt.
Paul nhe răng cười và bảo:
- Xin lỗi nhé. Xe mới của mẹ thành thử chạy thích quá.
Cả nhóm đến cắm trại ở Central Park, ăn ngoài trời, và thăm vườn bách thú. Trời tháng Sáu rất đẹp. Tất cả đều vui hưởng tuổi trẻ tươi sáng. Ariana cảm thấy rất hạnh phúc.
***
- A, mùa hè này mình làm cái gì nhỉ. Không lẽ cứ ở trong thành phố à? - Paul nêu vấn đề trong bữa ăn tối hôm đó.
Ông Sam và bà Ruth nhìn nhau. Bà Ruth nói:
- Chương trình của con thế nào? Chưa ai biết sao cả!
Bà bỏ cho Paul miếng thịt lớn vào khay ăn, rồi tiếp:
- Mẹ định thuê nhà ở Connecticut hoặc ngoài Long Island nghỉ mát chơi. Nhưng mẹ và ba chưa nhất quyết.
Ông Sam chen vào:
- Trước hết con còn phải cho ba biết một số quyết định của con. - Ông muốn nói đến chuyện bố trí công việc của anh ta tại hãng của ông.
- Con nghĩ là có nhiều chuyện muốn bàn cùng ba.
- Thế à? Thì mai con đến ăn trưa với ba rồi bàn.
- Dạ.
Hóa ra hôm sau Paul đòi mua chiếc xe hơi Cadillac mới và được nghỉ rảnh một mùa hè, qua mùa thu sẽ bắt đầu làm việc trong hãng của cha. Ông Sam thấy rằng đòi hỏi của con ông cũng là hợp lý, vì sau khi đi làm nhiệm vụ quốc phòng thì cũng như đã tốt nghiệp Đại học, anh ta được hưởng đúng phần quy định cho anh ta thôi. Vả chăng anh trở về được như thế là điều mừng cho ông rồi.
Chiều đó khoảng bốn giờ, Paul tới chỗ phòng Ariana, đứng ở cửa, nói:
- Hay quá, tôi được rồi. - Trông anh có vẻ đắc thắng.
- Gì vậy anh Paul? - Nàng đưa tay mời anh ngồi.
- Thì cha tôi đã đồng ý cho tôi nghỉ mùa hè này, đi chơi. Tới mùa thu mới vào làm việc ở hãng. Và... - Anh ta cười vui sướng - Ông cụ còn cho tôi một chiếc Cadillac mới. Cô thấy sao?
- Tuyệt nhỉ! - Nàng chỉ mới thấy một chiếc Cadillac ở Đức trước đây. Nàng không nhớ rõ lắm liền hỏi:
- Xe Cadillac nó như thế nào nhỉ?
- Là loại xe đẹp nhất đấy. Cô lái xe được không, Ariana?
- Vâng, được.
Bỗng anh sực nhớ hỏi như thế có thể khiến Ariana nhớ lại chuyện cũ. Anh ta bèn cầm tay nàng và bảo:
- Xin lỗi. Tôi cứ quên mãi, hỏi những câu về quá khứ khiến cô buồn.
- Đâu có sao. Không sao. Đừng có ngại gì anh Paul ạ. Vả chăng qua thời gian tôi cũng quên dần chứ... - Rồi nàng mỉm cười nói tiếp:
- Ngay như anh, đôi khi anh làm tôi nhớ lại cậu em trai của tôi. - Paul ngạc nhiên, thấy lần đầu tiên Ariana tự nhắc lại quá khứ. Anh hỏi:
- Cậu ấy như thế nào?
- Kỳ lắm. Có lần thí nghiệm hóa học gì đó, làm nổ trong phòng luôn! - Nàng mỉm cười, nhưng sau đó lại ứa nước mắt. Rồi tiếp:
- Có một lần nó lấy chiếc Rolls của ba tôi, lái thế nào tông vào cây luôn! - Nàng nhắm mắt nói - Nhiều khi tôi tự nhủ là một thanh niên như thế sao lại có thể chết sớm đi được... Nó phải tìm cách sống chứ nhỉ! - Nước mắt nàng ràn rụa. Paul ngồi lặng yên lúc lâu. Anh suy nghĩ gì đó một hồi mới lựa lời hỏi:
- Nhà cô giàu đến thế à? Giàu lắm mới sắm nổi xe Rolls.
- Tôi không rõ, Paul ạ. Cha tôi là chủ ngân hàng. Người châu Âu không mấy khi nói ra sự giàu có của mình. Lúc tôi còn nhỏ tôi thấy mẹ tôi có một chiếc xe Mỹ. Một chiếc xe Ford.
- Bảnh thế!
- Chắc anh thích loại xe đó? - Nhưng càng nhắc, Ariana bỗng nhớ dây chuyền đến Max Thomas, rồi Manfred, lòng nàng thấy nặng nề với những mất mát trong quá khứ.
- Ariana, cô nghĩ gì thế?...
Nàng nhìn Paul. Bây giờ anh ta đã là bạn của nàng. Nàng cần phải thành thật. Nàng bảo:
- Tôi nghĩ là kỳ lạ quá, bây giờ chẳng còn một cái gì cả... chẳng còn một ai thân của tôi cả... ai cũng chết cả... bom đạn tàn phá hết sạch...
- Nhưng cô vẫn còn đây! - Anh cầm tay nàng, nhìn nàng lúc lâu, mới nói: - Tôi rất vui là thấy cô còn sống ở đây.
- Cám ơn anh... - Vừa lúc đó Julia từ ngoài xộc vào phòng...
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 35


Một tuần sau Paul đem chiếc Cadillac màu xanh lá cây của anh ta về và chở Ariana đi một vòng đầu tiên. Rồi phải chở Julia, Debbie, rồi mẹ anh, và sau cùng lại Ariana. Nàng thích lắm, nói:
- Ô, Paul, xe dễ thương quá!
- Vậy hả? Hoàn toàn là của tôi đấy! Ba tôi nói là ông cho tôi mượn cho đến khi nào tôi vào làm việc... Nhưng tôi hiểu ông ấy quá. Coi như ông ấy cho đứt tôi rồi đấy!
Anh ta nhìn chiếc xe một cách tự hào, làm Ariana mỉm cười. Trong tuần, anh cũng đã thuyết phục bà Ruth thuê một ngôi nhà nghỉ mát ở Long Island trong một tháng, đủ rộng cho cả gia đình.
Paul vừa lái xe chở Ariana đi vòng Central Park vừa cho nàng biết là sau kỳ nghỉ hè anh phải ở riêng. Hai mươi hai tuổi là không thể sống với mẹ nữa, Ariana nói:
- Nếu anh ra ở riêng chắc mọi người trong nhà buồn lắm. Nhất là mẹ anh và hai cô em gái anh.
Paul bỗng dừng xe, nhìn Ariana hỏi:
- Còn cô, Ariana, cô cũng buồn nữa chứ?
- Dĩ nhiên!
- Ariana, nếu tôi rời gia đình tôi, thì có hồi nào cô sẽ đến ở với tôi một thời gian không?
- Dĩ nhiên có chứ!
- Không, tôi không nói là ở chơi như bạn bè!
- Paul, nghĩa là sao?
- Ý tôi nói là tôi quan tâm đến cô! Tôi để ý đến cô ghê lắm, ngay từ lúc mới gặp kìa!
Ariana nghĩ ngay tới bữa ăn sáng đầu tiên khi anh hỏi về Berlin làm nàng khóc, rồi anh ta lau nước mắt cho nàng. Nàng cũng thấy lúc ấy có một sức mạnh lôi cuốn nàng, nhưng nàng đã chống lại...
Anh ta ngồi dựa ra ghế sau tay lái và nói một hơi dài:
- Tôi biết là cô nghĩ ngợi. Cô cho rằng tôi chưa hiểu gì cô lắm, rằng cách đây hai tuần tôi còn đang là một người đã hứa hôn với cô gái khác. Cô cho rằng tôi chưa chi đã vội vàng...
Ariana nói:
- Không hẳn như thế đâu!
- Nghĩa là cũng có một phần?
Nàng gật đầu:
- Là ở chỗ anh chưa hiểu gì tôi lắm!
- Hiểu chứ sao chưa! Tôi hiểu cô là người vui vẻ, biết yêu thương, cô không cay đắng mặc dù qua nhiều mất mát đau đớn. Tôi chả cần quan tâm chuyện cô là người Đức tôi là người Mỹ, bởi vì cả hai chúng ta cùng gốc Do Thái cả mà...
Ariana thoáng buồn vô hạn. Đối với gia đình Liebman đều quan trọng là gốc Do Thái. Chuyện gần như đương nhiên. Và đó là lý do nàng được yêu thương trong gia đình này.
Ông Sam và bà Ruth thù ghét người Đức nào không phải Do Thái. Họ cho rằng tất cả những người Đức nào không có gốc Do Thái thì đều là bọn Quốc Xã. Ariana là một tên Quốc Xã nếu không phải là Do Thái. Bây giờ Paul xác nhận lại điều đó một lần nữa đấy. Nàng thất vọng nhìn ra chỗ khác để Paul khỏi thấy nét buồn lo ở mắt nàng. Rồi nàng nói:
- Đừng Paul ạ... Thôi...
- Sao thế? Nôn nóng quá phải không?
Đối với nàng như vậy luôn luôn là quá vội. Nàng còn vấn đề Paul chưa hiểu, tức là nàng đã có chồng rồi. Nếu Manfred còn sống, họ sẽ có con đầu lòng năm nay. Nàng chưa muốn nghĩ đến người đàn ông nào khác. Nàng bảo Paul:
- Paul ạ, tôi còn có những chuyện trong quá khứ... Chưa chuẩn bị sẵn... thành thử để cho anh nghĩ về tôi khác đi là không hay...
- Thế cô có thích tôi không, ngay với tư cách là bạn.
- Thích lắm chứ!
- Thế thì tốt quá. Để một thời gian nhé! Cô tin tôi đi. Tôi chỉ mong có thế! - Và Paul bỗng chồm qua hôn lên môi Ariana. Nàng muốn chống cự, nhưng không thể ngăn Paul được. Nàng muốn đứt hơi khi anh thả nàng ra.
- Ariana, nếu phải chờ thì tôi sẽ chờ. Trong khi đó tôi bằng lòng là bạn của cô cũng được. - Anh ta lại hôn lên má nàng. Ariana thấy phải nói thêm một điều cho rõ, nàng vịn vai anh ta và nói:
- Paul, thực tình tôi thấy anh như một người anh thôi...
Paul cắt ngang:
- Không!
- Anh không hiểu... Tôi... không thể làm vợ ai cả...
Bỗng Paul thấy như có điều gì kỳ lạ, anh quay lại hỏi nàng:
- Ariana.... thế bọn Nazi có làm hại gì cô không?

- Không, Paul, không phải như anh nghĩ. Họ không làm hại gì tôi như anh nghĩ.
Nhưng đêm đó nàng biết là anh ta không tin nàng khi anh ta nghe nàng kêu thét mấy lần trong giấc ngủ. Đã nhiều đêm anh ta nghe nàng kêu ghê rợn như thế. Đêm đó anh se sẽ đi vào phòng và thấy nàng đang ngồi trên giường khóc nức nở, tay cầm một cuốn sách bìa da.
Anh gọi khẽ:
- Ariana! - Và anh đến ngồi bên giường, quàng tay qua vai nàng cho đến khi nàng thôi khóc.
Trong mơ nàng thấy Manfred nằm chết bên ngoài Sở Mật Vụ Quốc Xã... Nhưng nàng không thể nói điều đó cho Paul rõ...
Paul cầm cuốn sách bìa da lên xem thì thấy tên Shakespeare, anh ngạc nhiên:
- Shakespeare? Hèn gì mà cô khóc. Shakespeare cũng từng làm tôi khóc như vậy!
Nàng lắc đầu:
- Không phải thế! - Nàng lấy lại cuốn sách và nói - Cuốn này tôi cứu được khỏi tay bọn Nazi Quốc Xã... Đây là tài sản duy nhất tôi còn được.
Nàng mở ra đến chỗ giấu hai chiếc nhẫn. Paul nhìn thấy, lấy làm kinh ngạc. Ariana nói:
- Đây là nhẫn của mẹ tôi và cha tôi cho. Tôi chỉ còn có thế.
Paul thấy hai chiếc nhẫn nạm kim cương quý giá nhưng anh thấy nàng buồn quá nên không dám hỏi gì thêm. Anh bảo:
- Ariana, đừng khóc nữa. Lạy Chúa hai chiếc nhẫn này, cô đem đi được lọt qua mắt bọn Nazi à? - Nàng gật đầu. Paul nói tiếp:
- Đấy là vô giá đấy Ariana ạ!
- Thế sao? Hình như trước đây một chiếc là của bà ngoại tôi. Rồi mẹ tôi đeo. - Nàng cầm chiếc nhẫn kim cương lên và nói: - Còn chiếc này là của bà cố tôi đấy!
- Thật kỳ lạ là lúc cô đi tàu không bị ai lấy.
- Tôi không để cho ai lấy được đâu. Tất cả cuộc đời tôi chỉ còn có bấy nhiêu. Họ giết tôi mới lấy được!
- Ariana, không có gì đáng để cho ta chết mà giữ nó đâu! - Ariana gật đầu. Trước đây Manfred cũng nói với nàng như thế. Không có gì đáng cho ta chết để giữ nó cả.
Paul hôn nàng và bảo:
- Thôi cô ngủ đi!
Anh ta ra khỏi phòng, Ariana nghĩ ngợi và thấy tuy Paul còn trẻ nhưng anh suy nghĩ rất người lớn. Nàng nghĩ mãi về điều anh ta nói, giống như điều Manfred đã nói...
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 36


- Ariana, sáng nay con có khoẻ không? - Bà Ruth thấy nàng xanh xao nên mới hỏi vậy, trong lúc cả nhà đang ăn sáng. Đêm qua, sau khi Paul ra khỏi phòng, Ariana đã trằn trọc mấy tiếng đồng hồ không ngủ được. Nàng đã tưởng là sau khi anh ta về nhà ít lâu, vui chơi, có bạn mới, thì sẽ không chú ý gì đến nàng nữa, và nàng sẽ đỡ phải bứt rứt. Nhưng trái lại, anh ta quá tử tế và săn đón nàng nên nàng băn khoăn quá. Nàng nhìn bà Ruth với đôi mắt rất buồn, khiến bà phải hỏi lại:
- Trời đất, có chuyện gì vậy Ariana?
- Không ạ, chắc con chỉ mệt chút thôi. Con nghĩ ngơi một chút là khoẻ ạ.
Ăn sáng xong, Ariana trở về phòng thì mửa liên hồi. Lúc bà Ruth vào phòng nàng thấy nàng đã xanh lét. Bà ta kéo ghế ngồi bên và bảo:
- Dì thấy là con phải đến bác sĩ Kaplan ngay...
- Không, con sẽ khỏi ngay, không sao đâu...
Bà Ruth nhìn nàng có vẻ không vừa lòng, bảo:
- Nào, Ariana, phải nghe dì...
- Con không sao đâu dì ạ. Con không muốn đi bác sĩ...
- Sao mà giống Debbie với Julia thế! Hay là thằng Paul nó nói gì con?
- Không, không dì ơi...
- Dì nghi quá, thằng đó nó dễ sợ, nó áp chế con phải không?
Nàng hay nghe hai chữ "áp chế" này bà Ruth nói nhiều lần. Nhưng lần này nàng hiểu bà Ruth nói gì. Nàng đáp:
- Không! Con coi Paul như em con. Và con nhớ thằng em trai của con... Con sẽ không làm điều gì khiến cho dì buồn lòng đâu...
- Dì cũng muốn nói với con chuyện đó, Ariana. Dì không buồn lòng chuyện đó đâu!
Ariana sửng sốt hỏi:
- Dì không buồn lòng à?
- Ờ. - Bà Ruth mỉm cười. - Dì và chồng dì hôm nọ có nói chuyện với nhau. Vợ chồng dì cũng biết là thằng đó nó muốn trả đũa con Joanie. Nhưng, Ariana ạ, nó là thằng tốt bụng. Dì không có ý thúc đẩy con gì cả. Duy có điều nếu vấn đề đặt ra, thì dì muốn con hiểu rằng...
Bà nhìn Ariana cách trìu mến và tiếp:
- Dì muốn con hiểu rằng là cả nhà thương con lắm...
- Ồ, dì Ruth! - Ariana quàng tay ôm lấy bà ta, rồi nói - Con thương yêu dì biết bao!
- Bây giờ con là người trong nhà rồi. Con có quyền tự do làm điều gì con cảm thấy muốn làm. Điều gì con thấy đúng hợp cho con thì làm. Con đừng để ai áp chế con cả. Thằng đó nó bướng bỉnh lắm!
Ariana cười:
- Không đến nỗi thế đâu dì ạ! - Ariana cũng cảm thấy là chưa phải lúc nàng có thể chấp nhận Paul. Nàng không để cho điều đó xảy ra. Bà Ruth bảo:
- Dì cũng có nghĩ là thằng đó nó theo đuổi con, rồi con khổ sở cảm thấy có lỗi với gia đình dì này nọ...
- Anh ấy cũng có nói, nhưng con không để ý lắm...
- Con có quyền làm theo trái tim của con nếu con muốn.
Bà mỉm cười. Ariana bước xuống giường và cười hỏi:
- Các bà mẹ có hay chọn vợ cho con trai không dì?
- Dì không biết. Dì chưa làm như thế. Nhưng dì thấy là chưa có đứa nào xứng làm dâu nhà này Ariana ạ. Phần con thì rất đặc biệt, đáng yêu đấy!
- Cám ơn dì. - Ariana mở tủ định lấy một chiếc áo hồng ra mặc, và một đôi dép mới ra mang. Nàng thấy khoẻ, định quay lại nói với bà Ruth là điên gì mà đi bác sĩ nữa. Thì bỗng nhiên nàng cảm thấy choáng váng chóng mặt và quỵ dần xuống sàn nhà. Bà Ruth nhảy ra khỏi ghế kêu lên:
- Ariana! - Bà vừa kịp đưa tay đỡ nàng.
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 37


Văn phòng của bác sĩ Stanley Kaplan ở đường Năm Mươi Ba và Đại lộ Park. Bà Ruth cho Ariana bước xuống ngay cửa, rồi tìm chỗ đậu xe.
Vị bác sĩ lớn tuổi mời Ariana ngồi và hỏi:
- Sao, cô cảm thấy thế nào?
Lần trước ông khám cho nàng khi nàng mới về nhà bà Ruth, lúc đó nàng xanh xao, sợ hãi. Bây giờ thì trông nàng khoẻ và đẹp hơn. Tuy nhiên vẫn còn những nét ám ảnh của đau thương quanh đôi mắt nàng, mà đáng lẽ ra trong sáng và nhanh nhẹn lắm. Ông hỏi lại:
- Sao? Vẫn còn chóng mặt, nôn mửa và ngất xỉu à?
- Vâng, vẫn cứ bị những cơn ác mộng, tuy là không thường xuyên.
- Vâng, trông cô có vẻ ngủ được nhiều đấy chứ.
Nàng cho ông biết là gần như sau mỗi bữa ăn nàng đều thấy mệt mỏi và ớn lạnh. Ông hỏi:
- Bà Ruth có biết chuyện đó không?
Ariana lắc đầu. Ông liền dặn:
- Cô nên nói cho bà ấy biết. Và cô phải có chế độ ăn uống riêng. Bữa nào cô cũng thấy như vậy à?
- Hầu hết ạ!
- Hèn gì cô gầy thế. Trước đây cô có bị thế không? Cô bị đau bao tử?
- Chỉ từ khi tôi đi bộ đến Paris. Có lần suốt hai ngày tôi không ăn gì cả, và vài lần tôi ăn các món không được vệ sinh...
Ông bác sĩ gật đầu, hỏi thêm:
- Thế còn chứng ngất xỉu?
- Thường xảy ra luôn.
Ông bác sĩ bỏ bút xuống, nhìn Ariana một hồi lâu, mới nói:

- Cô Ariana. Tôi cần cô nói rõ tất cả những gì trong quá khứ. Nếu không biết hết được những chuyện gì của cô thì tôi không làm sao giúp được cô cả. Tôi là một bác sĩ, đã có lời thề thiêng liêng. Những gì cô nói với tôi là tôi không bao giờ lặp lại với ai. Dù với bà Ruth, vợ ông Sam hay các người con họ... Vả tôi cũng già, tôi qua nhiều sự đời. Cô cứ nói hết, tôi hiểu, sẽ giúp cô giải quyết. Nào cô kể tôi nghe.
- Vâng, có lần tôi bị nhốt phòng giam hơn một tháng, họ chỉ cho tôi ăn cháo khoai và bánh mì thiu. Một tuần cho một lát thịt. Song chuyện đó đã hơn một năm nay rồi.
- Các cơn ác mộng bắt đầu từ đó à?
- Tôi lo lắng cho cha và em trai tôi quá... nên bắt đầu bị vài cơn ác mộng.
- Còn bao tử bắt đầu bị gì không?
- Không ạ! - Nàng mỉm cười vì nhớ đến món xúc xích gan mà nàng làm cho Manfred ăn. Có lẽ chính món đó làm hại cho bao tử nàng. Vị bác sĩ bảo:
- Cô Ariana, thế là tôi có thể biết thêm được chút ít rồi đấy.
Xong bác sĩ ngập ngừng hỏi thêm:
- Thế cô có bị họ làm hại...
- Vâng. Có ạ... - Nàng không giải thích gì thêm. Bác sĩ mời nàng nằm qua giường để ông khám bệnh.
Khám xong, ông ngập ngừng hồi lâu rồi kêu lên:
- Cô Ariana! Tôi có điều phải thảo luận lại cùng cô.
- Có gì quan trọng không ạ? - Nàng có vẻ lo sợ.
- Tôi e rằng cô có thai. - Ông chắc rằng nàng sẽ kinh hãi lo sợ. Nhưng bất ngờ thay, ông thấy nàng chỉ lộ vẻ ngạc nhiên và mỉm cười!
Ariana có vẻ như vui mừng hẳn. Nàng nhớ lại, có lẽ đây là kết quả ngay sau lúc nàng và Manfred làm lễ cưới, khoảng cuối tháng Tư, trước khi anh ta ra đi vĩnh viễn... Như vậy bây giờ đã hơn bảy tuần lễ. Nàng nhìn vị bác sĩ và hỏi:
- Bác sĩ chắc chắn chứ?
- Nếu cần thì sẽ thử máu. Nhưng tôi chắc chắn như vậy... Mà cô có biết...
Nàng nhìn vị bác sĩ, nàng thấy là có thể tin cậy ông ta. Nàng nói:
- Vâng, tôi biết... Đó là đứa con của chồng tôi...
- Ông ấy bây giờ ở đâu?
Hai dòng nước mắt chảy xuống má, nàng đáp:
- Anh ấy chết rồi ạ...
- Nhưng cô sẽ có người con của ông ấy đấy... Bác sĩ chia vui cùng Ariana.
Ariana mường tượng lại khuôn mặt Manfred, từ nay nàng không buồn khi nhớ lại anh ta... Nàng thấy như hạnh phúc chợt đến...
Lúc sau, nàng ngồi ở bàn giấy bác sĩ Kaplan, ông hỏi:
- Cô Ariana, bây giờ cô làm thế nào? Cô phải cho bà Ruth biết chứ.
Ariana chưa nghĩ đến chuyện đó. Nàng ngồi lặng lúc lâu. Gia đình Liebman sẽ nói thế nào, họ có chấp nhận đứa con nàng không? Con của một sĩ quan Quốc Xã! Nàng phải làm thế nào bây giờ? Nàng lặng yên nghĩ đến hai chiếc nhẫn kim cương. Chiếc nhẫn của mẹ nàng và cha nàng đã cho... Có lẽ nang sẽ phải rời gia đình Liebman trong vài tháng nữa.
- Thưa bác sĩ, tôi chưa muốn nói với bà Liebman.
- Sao vậy? Bà ta là người tốt lắm. Ariana, bà ta sẽ hiểu thôi.
- Bà ấy đã giúp đỡ tôi quá nhiều rồi, không thể đòi hỏi hơn bác sĩ ạ! Mà chuyện này thì quá đáng...
- Cô nên nghĩ đến đứa con.
Ariana yêu cầu bác sĩ đừng nói với bà Ruth. Vì vậy bác sĩ cho bà ta hay là Ariana không bị gì trầm trọng, chỉ mệt nhọc, cần ăn nhiều, ngủ nhiều, thế thôi.
Trên đường về, bà Ruth bảo Ariana:
- Dì rất mừng nghe bác sĩ nói như vậy. - Từ hôm ấy bà càng tử tế hơn với nàng, làm nàng thêm bứt rứt. Song dù thế nào, nàng cũng phải tự lo liệu và giữ đứa con của nàng. Nó sẽ thế nào? Giống Manfred chăng? Nàng nghĩ rằng đứa bé sẽ là một sứ giả của nàng. Bác sĩ Kaplan cũng cho hay là nàng sẽ sinh vào khoảng cuối tháng Chín hoặc đầu tháng Mười hãy đến cho ông khám lại. Lúc đó có lẽ nàng đã phải rời gia đình Liebmans. Một khi nàng đã ổn định, nàng sẽ cho họ hay. Nghĩ đến một đứa bé nhỏ xíu quấn tã, Ariana mỉm cười một mình... trong phòng nàng:
- Gì mà trông vui thế Ariana? - Paul bước vào lúc nào mà nàng không hay. Nàng nhìn lên anh ta, mỉm cười nói:
- Không, chỉ nghĩ lan man vậy thôi...
- Nghĩ gì? - Anh ta ngồi ngay xuống nền nhà, nhìn lên Ariana. Nàng mỉm cười:
- Không có gì đặc biệt cả.
- Cô biết hôm nay tôi đang tính toán chuyện gì không? Tôi đang tính chương trình nghỉ hè năm nay đấy. Nhà ta sẽ đi ra miền quê nghỉ hè đấy, thú vị lắm. Sẽ chơi quần vợt, bơi lội, nằm phơi nắng, dự dạ vũ. Tuyệt lắm!
Ariana gật đầu, vui vẻ nói:
- Paul, tôi vừa có một quyết định!
- Gì thế?
- Tháng Chín này tôi tìm một việc làm và xin dọn đi.
- Như vậy cả tôi và cô đều đi. Cô muốn kết bạn cùng phòng không?
- Tôi nói thật đấy!
- Thì tôi cũng nói thật! Và cô định làm việc gì thế?
- Chưa biết. Song tôi cũng đã suy nghĩ. Có thể nhờ ba anh giúp ý kiến.
- Tôi có thể giúp ý kiến hay hơn cho cô đấy! - Anh ta hôn lên tóc nàng - Cô chịu nghe không?
- Không, vì anh còn trẻ quá sao hay hơn ông cụ được.
Nàng có vẻ rất vui. Paul cũng thấy là Ariana vui hơn bấy lâu nay. Anh nói:
- À, nếu tháng Chín này cô tìm việc làm, đi làm, thì nghỉ hè này là "nghỉ hè cuối cùng" của tuổi trẻ đấy. Là dịp vui cuối, trước khi ta ổn định cuộc đời.
Nàng cười vui thoải mái nói:
- Đương nhiên là thế, phải là thế chứ sao!
Paul mỉm cười và đứng lên nói:
- Vậy phải chuẩn bị một mùa hè thật tuyệt nhé.

Ariana cũng cười nhìn anh ta. Lòng nàng thấy nhẹ nhàng thư thái như chưa bao giờ thấy.
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 38


Một tuần lễ sau, cả nhà Liebman đến ở tại một ngôi nhà to phía Đông Hampton. Nhà có sáu phòng ngủ, một phòng ăn bao la, một phòng khách rộng... Nhà bếp cũng lớn và đủ tiện nghi. Phía biển lại có một phòng tiếp khách lớn khác và các phòng thay đồ tắm. Phòng tiếp khách này gia đình Liebman định dành cho bạn bè và bà con đến chơi mùa hè.
Cuộc vui nghỉ hè bắt đầu rất thú vị, cho đến một bữa bà Ruth nghe Paul nói là Ariana dự tính khoảng tháng Chín thì tìm việc làm và xin dọn đi. Bà liền hỏi Ariana:
- Sao vậy Ariana? Đừng có khùng. Cả nhà không muốn con dọn đi!
- Nhưng con không thể cậy nhờ dì mãi mãi...
- Con không cậy nhờ cái gì cả! Con là con của nhà này rồi, Ariana. Làm như thế là vô lý. Mà nếu con thấy phải có việc làm, thì mắc mớ gì dọn đi?
Ngừng một lát, bà tiếp:
- Nếu con muốn đi học Đại học thì đi. Có lần con nói muốn như thế phải không? Con muốn làm gì cũng được nhưng tuyệt đối là không có chuyện dọn đi đâu cả.
Lúc Paul lái xe chở Ariana lên New York mua thêm ít đồ dùng, Ariana nhìn Paul kêu:
- Paul, anh nói với má anh làm gì thế! - Nàng có vẻ thất vọng. Họ đi New York để mua thêm hai bộ đồ tắm cho Debbie, ít mỹ phẩm gì đó cho Julia, lấy một tập giấy gì đó của Hội Phụ Nữ Cứu Trợ mà bà Ruth để quên ở nhà. Xong xuôi, Ariana nhìn đồng hồ, nói với Paul:
- Tôi có chút việc, có thì giờ không anh?
- Dư sức! Việc gì vậy?
- Tôi có nói bác sĩ Kaplan là ghé lấy thêm ít vitamin.
- Được quá đi chứ!
Ariana mỉm cười ngồi dựa thoải mái ra ghế xe. Trời mùa hè tươi sáng. Paul hỏi nàng:
- Lúc trở về cô muốn lái xe thử không?
- Lái chiếc xe quý giá của anh ấy à? Anh có say rượu không mà nói thế?
Anh ta cười lớn thấy Ariana vui tính, anh nói:
- Tôi tin tưởng ở cô, cô nói cô lái xe được mà!
- Anh cho tôi lái chiếc xe mới của anh thì hân hạnh quá! - Nàng cảm động thật sự vì biết anh ta cưng chiếc xe ghê lắm.
Lúc đến văn phòng bác sĩ Kaplan nàng đã định vào một mình, nhưng Paul phóc lẹ ra khỏi xe và đưa nàng vào. Anh nói:
- Tôi đưa cô vào một tí. Lâu lắm rồi tôi cũng chưa thăm ông ta.
Bác sĩ Kaplan vui vẻ gặp lại Paul, và ba người nói chuyện đủ thứ. Lát sau bác sĩ Kaplan bảo để ông khám riêng cho Ariana một chút, còn Paul ngồi chờ ở văn phòng ông ta vậy.
Trong phòng khám, bác sĩ hỏi Ariana:
- Cô thấy thế nào, Ariana?
- Cám ơn bác sĩ, khoẻ ạ! - Ông Kaplan cũng thấy sắc diện nàng khoẻ mạnh. Nàng đang mặc trang phục mùa hè, đội mũ lác trông rất tươi trẻ. Ông nói:
- Trông cô khá lắm. Sao, cô chưa nói gì với ai chứ?
- Chưa ạ. - Nàng lắc đầu nói tiếp: - Tôi đã quyết định là khi đi nghỉ hè về sẽ tìm việc làm và xin dọn đi. Lúc đó sẽ nói với họ. Tôi nghĩ là họ sẽ hiểu cho. Nhưng chắc tôi không nên nhờ họ giúp đỡ cho tôi sinh con.
- Ariana, cô nghĩ thế cũng phải. Nhưng cô có biết là lúc ấy cô và em bé sẽ tốn kém thế nào không?
Ariana hơi bị chạm tự ái, nàng nói:
- Dĩ nhiên là tôi có nghĩ đến chứ. Ý bác sĩ nói thế nào ạ?
- Cô mới hai mươi, chưa buôn bán, chưa làm nghề gì, mà một thân một mình với một đứa con trong một xứ sở xa lạ cô chưa hiểu rõ; mà cô là người Đức rất khó tìm việc làm. Thế thì cô phải chuẩn bị từ bây giờ đấy!
- Nghĩa là sao ạ?
- Nghĩa là, Ariana ạ, cô phải kết hôn chính thức với một người nào đó, để con cô có cơ hội tốt đẹp. Dĩ nhiên đối với cô, chuyện đó là kỳ cục. Nhưng tôi thấy áy náy cho cô lắm. Tôi nghĩ chỉ có giải pháp đó. Tôi nghĩ kỹ lắm. Tôi suy nghĩ nhiều lần rồi. Tôi biết cậu Paul từ lúc cậu ấy còn bé con. Tôi thấy rõ tình cảm của cậu ấy đối với cô đấy. Tôi đề nghị chuyện này khi không phải, nhưng không sao. Nếu cô kết hôn với cậu ấy, thì tương lai cô và em bé được bảo đảm.
Ariana choáng váng trước đề nghị thẳng thừng của ông bác sĩ này. Nàng nói:
- Tôi không màng thân tôi đâu bác sĩ ạ!
- Nhưng cô phải quan tâm tới con cô chứ!
- Song tôi không thể làm như bác sĩ đề nghị đâu. Như thế là không ngay chính!
- Cô không thấy là biết bao cô gái đã làm thế sao? Ariana, còn bảy tháng nữa cô mới sinh. Không ai biết được đâu, Paul cũng không biết đâu!
Ariana kinh ngạc trước những lời của ông bác sĩ. Nàng nhìn ông và nói:
- Bác sĩ cho rằng tự tôi không lo nổi cho con tôi sao?
- Không. Cô có thấy ai có thai mà đi làm được đâu? Mà làm việc gì?
Nàng yên lặng một lát và gật đầu. Có thể ông bác sĩ nói có lý! Nàng vẫn cho rằng mình có thể tìm việc làm tại một cửa hàng nào đó. Nhưng... Thực tình nàng cũng yêu Paul đấy. Anh ta cũng quan tâm đến nàng lắm. Tuy nhiên làm như ông bác sĩ nói... quả là lừa dối. Làm sao nàng lại có thể dối trá với Paul đến như vậy được... Nàng nói:
- Tôi làm vậy sao được bác sĩ! Làm vậy là không đúng đâu!
- Cô làm thế chỉ vì con cô thôi. Từ Berlin cô làm thế nào đến được Paris? Hẳn cô phải có lúc nói dối, hoặc bắn, giết kẻ khác để tự cứu mình. Thì bây giờ cô phải làm thế vì em bé. Cô tìm cho con cô một gia đình, đồ ăn, áo mặc, học hành.
Ariana thấy rằng mình đã rất ngây ngô khi nghĩ là hai chiếc nhẫn kim cương có thể bảo đảm được cho nàng và con. Nàng gật đầu nói:
- Tôi phải nghĩ lại bác sĩ ạ.

- Thì nghĩ lại, nhưng đừng để lâu quá. Nếu lâu quá là trễ đấy. Sớm, khi cô sinh con lúc bảy tháng tôi sẽ giải thích hộ là vì sức khoẻ cô yếu ớt, bị xúc động vân vân...
- Bác sĩ nghĩ thật sâu xa! - Nàng nhìn ông ta và nhận thấy ông ta tạo cho nàng cơ hội để được sống còn. Ông đã dạy cho nàng những quy luật của một cuộc chơi mà nàng có thể thắng. Nhưng rồi sẽ tới đâu?
- Tôi luôn giữ bí mật cho cô.
- Xin cám ơn bác sĩ đã cứu đời tôi, và con tôi.
Ông đưa cho nàng các loại vitamin, vỗ vai nàng khi nàng bước ra, và nói:
- Cô phải quyết định nhanh đi, Ariana.
Nàng gật đầu lặng lẽ, rồi nói:
- Vâng ạ!
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 39


- Ariana, chị đi bơi không? - Julia đấm cửa phòng Ariana lúc chín giờ sáng và gọi vang rần.
- Sớm thế? Chị chưa dậy mà!
- Anh Paul cũng chưa dậy nốt. Vậy mà nói đi bơi!
Vừa lúc đó Paul bước tới nói:
- Tôi đây, đi bơi với mấy cô bé quái vật này, Ariana có đi không?
- Ồ, đi, đi chứ! - Nàng vươn vai, mỉm cười. Paul bước thẳng vào, ngồi trên giường nàng, và hôn mái tóc vàng của Ariana.
- Không đi tôi cũng kéo xuống biển nhận nước!
- Hay nhỉ! - Họ cùng cười. Rồi Paul hỏi:
- À này, tối nay cô có thích dự dạ vũ ở Southampton không? Ba má tôi dẫn hai con nhỏ quỷ quái đi suốt đêm đấy!
- Sao có dạ vũ thế?
- Lễ Bốn tháng Bảy. Lễ Độc Lập của nước Mỹ đấy. Cô sẽ thấy... tưng bừng lắm!
Và cả buổi sáng họ đi bơi cùng Debbie và Julia. Buổi chiều thì đi ăn ngoài trời cả gia đình. Sau đó ông Sam và bà Ruth dẫn Debbie cùng Julia đi chơi xa đâu đó. Ariana về phòng, ngủ một giấc. Tới bảy giờ nàng trang điểm để đi dự dạ vũ như Paul nói. Lúc xuống phòng khách Paul vừa thấy đã huýt sáo, cười to và la lên:
- Trời đất ơi, ai có ngờ mà đẹp thế! - Anh ta cũng diện rất kẻng và đưa nàng ra xe mới của anh.
Quá vui, anh ta để cho nàng lái xe, và mời nàng nhắp rượu "gin". Lúc đến nơi, buổi dạ vũ đã tưng bừng từ lâu. Có hai ban nhạc tham dự. Một ban trong nhà, một ban ngoài sân cỏ. Ở dưới bến có nhiều du thuyền đậu sẵn. Trời hôm ấy lại có trăng.
Paul hỏi:
- Ariana, khiêu vũ nhé? - Anh dìu nàng ra sàn nhảy. Lần đầu tiên họ khiêu vũ với nhau. Paul nói:
- Ồ, Ariana khiêu vũ như một thiên thần!
Nàng mỉm cười trước lời khen nịnh của Paul và họ nhảy cho đến hết chương trình nhạc. Đoạn Paul dẫn nàng đến một chỗ hàng "ba" nhìn xuống vịnh, xem các du thuyền đang bập bềnh ở bến, Paul nhìn Ariana và bảo:
- Ariana, mỗi khi đi với cô, tôi thấy hạnh phúc hết sức. Tôi chưa từng thấy ai như cô.
Nàng định đùa anh ta, hỏi về cô Joanie của anh ta, tuy nhiên nàng thấy không phải lúc.
Paul lại nói:
- Ariana, tôi có chuyện muốn nói với cô. - Anh ta cầm cả hai tay nàng, lần lượt hôn từng bàn tay và nói:
- Tôi yêu Ariana. Không biết nói thế nào hơn. Tôi yêu Ariana lắm. Không có Ariana chắc tôi không chịu nổi. Có Ariana tôi thấy hạnh phúc và thấy mình mạnh mẽ như thể làm việc gì cũng được... Nếu sau kỳ hè này mà Ariana đi, và tôi cũng đi, thì mất hết... Chắc tôi không thể để Ariana đi được!
- Paul ạ...
Vừa lúc đó một quả pháo bông nổ vang trên bầu trời. Paul thò vào túi áo anh lấy ra một chiếc nhẫn kim cương. Nàng chưa kịp nhận định gì anh đã đeo vào một ngón tay nàng, và áp môi hôn lên môi nàng say đắm. Nàng tuyệt vọng hôn đáp lại anh ta, mà lòng thì đấu tranh dữ dội.
Sau đó nàng bảo là nàng mệt quá. Paul lái xe đưa nàng về nhà ở Đông Hampton.
Ariana vật lộn với lương tâm. Làm thế nào được! Không phải là nàng không yêu Paul. Không thể lợi dụng tình yêu say đắm của anh ta. Thật là không chính đáng khi bắt anh nhận một đứa con không phải của anh...
Đến lúc xuống xe, Paul quàng tay qua vai Ariana dẫn nàng vào nhà.
Đứng ở phòng khách anh nhìn nàng một cách buồn bã và nói:
- Tôi biết cô nghĩ gì. Cô không thích, không thích chiếc nhẫn, không thích tôi, không thích gì cả... Thì thôi vậy, Ariana, tôi hiểu.
Anh ta nói mà giọng như khóc, rồi anh kéo nàng sát vào anh, và nói khe khẽ:
- Nhưng, lạy Chúa, tôi yêu Ariana quá. Ariana hãy ở với tôi đây một đêm... Cho tôi tưởng tượng như đây là nhà riêng của chúng mình, như chúng ta đã lấy nhau...
- Paul! - Nàng đẩy nhẹ anh ta ra, nhưng thấy mắt anh như muốn khóc. Nàng đành đứng yên để cho anh ta hôn nồng cháy. Lát sau anh đưa nàng lên phòng ngủ. Anh âu yếm nàng rồi mơn man cởi chiếc áo hoa của nàng ra. Anh vuốt ve thân thể nàng, hôn say mê lên thân thể nàng... Hai người không nói lời nào, yên lặng ái ân cho đến gần sáng, nàng ngủ lịm đi trong vòng tay anh ta...
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 40


- Anh làm gì thế? - Ariana hỏi Paul. Nàng vừa thức giấc, ngồi trên giường, thấy Paul đang loay hoay lấy áo quần trong tủ nhét vào một chiếc vali.

Anh đã để sẵn trên đầu giường một khay gồm thức ăn sáng và cà phê nóng. Anh trả lời Ariana:
- Tôi đang bỏ đồ vào vali cho Ariana.
- Nhưng đi đâu? Ba má anh tối nay trở về, không thấy chúng ta thì sẽ lo lắng, làm sao?
- Lúc đó thì chúng ta cũng đã trở về rồi.
- Vậy chứ sắp vali để làm gì? Tôi không hiểu gì cả, Paul! - Giọng nàng có vẻ như hoảng sợ. Nàng vẫn còn ngồi trên giường quàng tấm chăn chứ chưa mặc quần áo.
- Một phút nữa sẽ nói cho cô nghe!
Lúc anh ta sắp xong vali, anh ngồi xuống giường cạnh nàng, cầm bàn tay nàng có đeo chiếc nhẫn anh vừa tặng khi đêm, rồi khe khẽ bảo:
- Bây giờ nói nhé. Sáng nay chúng ta đi Maryland, Ariana ạ!
- Maryland? Để làm gì?
Anh ta nhìn thẳng vào mắt nàng và nói một hơi dài:
- Chúng mình đi Maryland để cưới nhau. Không thể chơi trò con nít như thế này Ariana ạ. Tôi là một người đàn ông trưởng thành, Ariana là một phụ nữ trưởng thành, và nếu cứ xảy ra như khi đêm một lần thì sẽ xảy ra mãi mãi. Tôi không thể đóng trò vui chơi với Ariana được. Tôi yêu Ariana. Và tôi nghĩ là Ariana cũng yêu tôi.
Anh hạ giọng nhỏ hơn:
- Ariana lấy tôi nhé, tôi yêu Ariana với tất cả tấm lòng...
- Ô, Paul! - Nước mắt nàng tuôn ra. Nàng có thể đem lại hạnh phúc cho anh không? Nàng cứ ngồi khóc mãi. Nàng không biết phải làm sao.
- Nào, đừng khóc nữa, trả lời tôi đi, Ariana! - Anh ta hôn cổ nàng, hôn tóc, rồi hôn lên mặt nàng - Ồ, Ariana, tôi yêu Ariana... - Nàng lặng lẽ gật đầu, rồi ngước nhìn anh. Nhưng khuôn mặt Manfred hiện lên trong trí nàng... và cả Max Thomas... Tất cả sẽ nghĩ thế nào khi nàng nhận lời lấy Paul? Nhưng nàng thấy không còn gì quan trọng nữa cả. Bây giờ là cuộc đời nàng. Không còn là cuộc đời họ nữa. Họ đã chết cả rồi... Chỉ còn lại nàng và đứa con trong bụng... và Paul... Nàng mỉm cười đưa tay ra cho Paul cầm. Nàng phải bắt đầu cho một cuộc đời mới...
- Đồng ý chứ? - Paul nhìn nàng và hỏi khe khẽ. Ariana cầm cả hai tay Paul, rồi nàng hôn từng bàn tay anh. Nàng nói:
- Vâng! Paul! Tôi đồng ý! - Nàng ngả đầu vào vai anh và tiếp: - Tôi yêu Paul, Paul ạ! - Nàng lại ngửa người ra nhìn anh, mỉm cười bảo: - Anh là một người đàn ông tuyệt vời lắm!
Paul cười lớn nói:
- Lạy Chúa! Chắc em điên rồi! Nhưng thôi, cứ điên như thế càng tốt!
Một giờ sau họ lên đường đi Maryland. Một vị quan tòa ở Baltimore làm lễ cưới cho họ. Bà vợ ông quan tòa chụp ảnh cho cô dâu chú rể trong khi ông quan tòa bảo Paul:
- Anh có thể hôn cô dâu đi!
***

- Má... Ba... Ariana và con đã lẻn đi làm lễ cưới với nhau rồi... - Paul nhìn cha mẹ anh và mỉm cười tiếp luôn: - Con phải ép cô ấy đi, thành thử con chưa kịp bàn luận với ba má...
Ông bà Liebman sửng sốt, nhưng không tỏ vẻ phản đối. Paul bèn nói:
- Bây giờ con xin giới thiệu với ba má, đây là bà Paul Liebman.
Anh ta cúi người về phía Ariana. Nàng quỳ một chân xuống cạnh anh ta, rồi mới đứng lên hôn anh, đoạn bước đến ôm bà Ruth. Bà ta ôm nàng một lúc lâu. Bà nhớ lại hình ảnh cô gái run rẩy sợ sệt mà bà đã cứu lên khỏi chiếc tàu tị nạn. Ông Sam đứng nhìn một lát, đoạn đưa tay bắt tay con trai ông.
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 41


Như dự tính, Ariana và Paul ở lại Đông Hampton đến tháng Chín, rồi sau lễ Lao Động họ trở về New York tìm nhà ở riêng, Paul bắt đầu làm việc tại hãng của cha anh.
Bà Ruth giúp Ariana đi tìm một ngôi nhà vừa ý. Họ chọn được một ngôi nhà nhỏ xinh xắn phía trên đường Sáu Mươi. Trước hết, họ thuê ở thử một thời gian, rồi sau đó sẽ mua luôn, nếu thấy thích hợp.
Bà Ruth cũng giúp hai vợ chồng Paul mua sắm bàn ghế, giường ngủ vì bà thấy Ariana không được khoẻ. Một hôm bà bảo:
- Ariana, con có đi thăm lại bác sĩ Kaplan chứ?
- Dạ, có. Con đi hôm thứ Năm vừa rồi. - Nàng tránh nhìn bà Ruth một lúc. Bà ta hỏi:
- Bác sĩ nói sao?
- Ông ta nói bệnh xấu và bao tử của con chắc phải chữa một thời gian nữa.
Bà Paul nhìn con dâu, lo lắng hỏi:
- Ông ta có nói là bệnh mãn tính không?
Ariana lắc đầu, và đáp:
- Dạ không. Ông ấy nói không đáng lo. Trước đây là vì cuộc hành trình khổ sở. Còn bây giờ là do con tự chuốc lấy.
- Nghĩa là sao? - Bà Ruth mở to đôi mắt có ý ngạc nhiên. Nhưng rồi bà chợt hiểu, bà hỏi:
- Có phải con có thai không?
- Dạ.
- Ồ, Ariana! - Bà Ruth có vẻ thích thú, bà bước đến ôm Ariana. Nhưng rồi bà lại lo lắng hỏi:
- Ông ta nói sao, có ngại gì không? Con mới khoẻ lại chưa bao lâu, nay đã phải mang thai... Con nhỏ yếu quá. Đâu có phải to mạnh như má, má lo quá!
Bà vẫn cầm tay Ariana. Bà nhớ lại niềm vui của bà lúc có thai lần đầu. Ariana nói:
- Ông ta chỉ dặn là lúc gần sinh phải đi thăm bác sĩ chuyên khoa.
- Cũng hợp lý vậy. Thế chừng nào thì sinh?
- Đầu tháng Tư. - Ariana phải nói dối. Cầu mong bà Ruth không biết sự thực. Thâm tâm nàng vẫn mong có đứa con chính của nhà Liebman. Nàng sẽ sớm đẻ cho Paul một đứa con. Còn đứa con của Manfred đây cũng nhờ Paul bảo bọc và sẽ ra đời được, thì cũng như con anh ta.
Ngày tháng trôi qua, Paul lo lắng giúp đỡ Ariana chuẩn bị sinh con. Bà Ruth cũng mua sắm cho Ariana nhiều áo quần trẻ nít.
Hai tuần trước lễ Giáng Sinh năm đó bụng thai của Ariana đã lớn. Paul tính rằng nàng đã có thai năm tháng rưỡi, nhưng kỳ thực chỉ còn sáu tuần nữa là Ariana đã sinh. Trong nhà không nghi ngờ gì, chỉ nói rằng tại Ariana nhỏ bé nên bụng thai trông lớn quá.
Paul rất khôi hài, luôn luôn xoa bụng của Ariana trước khi anh đi làm việc. Ariana thì luôn mồm bảo:
- Anh đừng xoa thế, nó lại đá em đau bây giờ!
Một buổi tối anh ta nghiêng tai nghe bụng nàng và nói với vẻ nghiêm trang:
- Nó là con trai đấy! Chắc nó đang tập đá bóng.
Ariana cười ngặt nghẽo nói:
- Nó đang tập đá bóng với quả thận của em đấy!
Sáng hôm sau, sau khi Paul đi làm việc, tự nhiên Ariana bỗng đâm nhớ lại cuộc đời cũ, nàng ngồi cả giờ đồng hồ nghĩ ngợi lan man về Manfred, nàng lại lấy hộp nữ trang ra đeo, đeo thử các chiếc nhẫn.
Rồi nàng lại lục hộc bàn ra, mở các phong bì có ảnh xem lại. Nàng ngắm một tấm ảnh chụp chung với Manfred. Nàng ứa nước mắt ngồi thừ ra, không nghe tiếng chân Paul bước vào phòng. Anh đến sau lưng nàng, nhìn thấy tấm ảnh. Ban đầu anh ta còn bỡ ngỡ, sau thấy dấu hiệu Quốc Xã trên ngực áo Manfred, anh hoảng kinh liền hỏi:
- Lạy Chúa, ai vậy?

Ariana nhảy nhổm dậy, kinh hãi, la lớn:
- Anh vào đây làm cái gì vậy? Nàng vẫn cầm tấm ảnh nơi tay.
- Em cho anh biết ai đó vậy?
- Đó là một... sĩ quan Đức. - Nàng nhìn Paul mà vô cùng tuyệt vọng. Nàng đâu muốn chuyện này xảy ra!
- Anh có thể nói đó là một tên Quốc Xã! Em cho anh biết y đã giết bao nhiêu người Do Thái? Và y coi trại tập trung nào?
- Không, anh ta không giết người Do Thái và không coi trại tập trung. Mà chính anh ta đã cứu đời em. Anh ta cứu em khỏi bị hãm hiếp và khỏi làm vợ lẽ một tên tướng! - Nàng bắt đầu khóc nức nở, rồi nói trong nước mắt:
- Nếu không có anh ta thì em đã chết rồi!
Paul chợt hối hận lời mình đã hỏi. Nhưng rồi nhìn tấm ảnh trong tay Ariana anh thấy tức giận vô cùng. Anh hỏi:
- Thế tại sao cô cười thích chí như vậy trong tấm ảnh này? - Anh ta vói tay cầm các tấm ảnh khác mà Ariana để trên bàn. Anh thấy hình Ariana đang khiêu vũ với viên sĩ quan Quốc Xã. Anh hỏi lại:
- Ariana, người đó là ai?
Bỗng anh ta hiểu ra lý do tại sao nàng được sống sót. Và anh nhớ mẹ anh bảo là không nên trách cứ những chuyện Ariana đã làm. Hoàn cảnh ép buộc nàng thôi. Anh dịu dàng kéo Ariana lại gần và bảo:
- Anh rất tiếc... Anh xin lỗi... Trong giây lát anh quên chuyện khổ của em. Chỉ vì nhìn thấy bộ quân phục Đức đó mà anh đâm mất trí!
- Paul, nhưng em cũng là người Đức mà! - Nàng vẫn khóc.
- Nhưng em không giống chúng nó. Nếu em phải làm tình nhân của tên này để khỏi bị giết trong trại, thì anh chẳng quan tâm gì đến chuyện đó đâu!
Tự nhiên Ariana lạnh ngắt, và nàng lặng lẽ ngồi xuống giường. Nàng hỏi:
- Anh nghĩ như vậy à? Anh cho rằng em làm đĩ với người này để được sống sao? Không phải thế đâu. Sự thật là sau khi cha em chết thì Manfred, tức người sĩ quan này, đã đưa em đến ở nhà anh ta, và không đòi gì ở em cả. Anh ta không hãm hiếp, không động đến em, anh ta chỉ làm bạn để bảo vệ che chở em.
- Nghe thì xúc động. Nhưng anh ta mặc quân phục Quốc Xã mà!
- Đúng, Paul ạ. Nhưng có nhiều người mặc quân phục Quốc Xã mà lại rất tử tế. Anh ta là một. Mọi người không phải đều tốt cả, hay xấu cả. Đời sống đâu đơn giản như thế!
- Lạy Chúa, cám ơn bài học của em. Nhưng thật tình anh thấy trong bụng rất khó chịu khi về nhà thấy vợ mình đang khóc trước ảnh một tên Quốc Xã mẹ kiếp nào đó! Và y lại là "bạn" với vợ mình. Quốc Xã không là bạn của ai được cả, Ariana! Em không hiểu thế sao? Em là một người Do Thái mà nói như thế được sao?
Ariana đứng dậy, lắc đầu và nói:
- Không, Paul, em không phải là một người Do Thái. Em là một người Đức.
Anh ta bất ngờ quá sức. Không nói nên lời! Ariana kể lể:
- Ba em là một chủ ngân hàng lớn nhất ở Đức. Nhưng khi bọn Quốc Xã kêu em trai của em đi lính ở tuổi mười sáu thì ba em không cho đi.
Nàng thấy chẳng còn gì quan trọng nữa cả, thôi thì kể tất cả sự thật cho Paul nghe. Nàng tiếp:
- Ba em không bao giờ có cảm tình với Quốc Xã, nên dẫn em trai em trốn qua Thụy Sĩ. Ông định sau đó trở lại dẫn em đi. Nhưng có lẽ xảy ra chuyện bất thường nên ông không trở lại được... Bọn Quốc Xã đến bắt em... Họ lấy nhà của ba em, hà hiếp em. Nhưng Manfred - nàng chỉ vào tấm ảnh - đã cứu em. Cho đến khi chiến tranh kết thúc. Anh ta bị giết ở Berlin.
Nàng nhìn Paul. Mặt anh ta lạnh như đá. Anh hỏi:
- Và các người là tình nhân của nhau?
- Anh vẫn chưa hiểu à? Thì anh ta đã cứu em!
- Và cô yêu anh ta? - Giọng Paul lạnh lùng. Ariana cũng trở nên băng giá. Nàng nói một cách tự nhiên:
- Anh ta là chồng tôi. Và nếu anh ta không chết thì bây giờ vẫn là chồng tôi.
Hai người nhìn nhau. Ý thức rõ rệt câu chuyện. Paul chỉ tay vào bụng Ariana hỏi:
- Thế con ai?
Nàng muốn nói dối để cứu con, nhưng thấy không thể được nữa rồi, nên trả lời:
- Con chồng tôi.
- Tôi là chồng cô, Ariana!
- Không. Manfred.
- Cám ơn. - Paul quay gót đi ra, đóng sầm cửa lại sau lưng anh.
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 42


Sáng hôm sau Ariana nhận được một xấp giấy do trạng sư của Paul chuyển đến, bảo cho nàng hay là ông Paul Liebman có ý định ly dị nàng. Nàng được cho hay là bốn tuần lễ sau khi sinh con, nàng phải dọn ra khỏi nhà đang ở. Trong thời gian này nàng vẫn được trợ cấp. Còn sau khi nàng rời khỏi nhà đang ở, sẽ được cấp tổng cộng năm nghìn đô la, bằng chi phiếu. Sau đó không được trợ cấp gì nữa vì đứa bé không phải là con của ông Liebman, và cuộc hôn nhân giữa họ là giả dối vì bị nàng lừa đảo. Kèm theo hồ sơ là thư xác nhận của cha chồng về sự trợ cấp trên, và thư trách cứ của mẹ chồng về sự phản phúc của Ariana: đã dám tự nhận là Do Thái, lại còn có thai với một tên Quốc Xã.
Bà Ruth còn cấm Ariana bước chân đến gần người nhà họ ở Đại lộ Số Năm, cấm nàng đến gần bất cứ ai trong gia đình họ. Nếu bà ta còn thấy Ariana bén mảng đến với Debbie hay Julia bà sẽ gọi cảnh sát.
Ariana đọc hết các giấy tờ, nàng bỗng mong muốn được gặp Paul một lần chót. Nhưng anh ta tránh biệt và không bao giờ nghe điện thoại của nàng. Muốn nói gì với anh đều nhờ trạng sư thông báo.
Đến hăm bốn tháng Mười Hai năm đó khoảng gần khuya Ariana chuyển bụng, và một mình tìm cách đến được bệnh viện bằng xe tắc xi. Sớm hơn dự đoán của bác sĩ một tháng.
Vừa sợ hãi, kinh hoảng, và đầy đau đớn vì những sự kiện xảy ra, nàng luôn luôn mê sảng, kêu thét lên, gọi tên Manfred, cuối cùng bệnh viện phải cho nàng uống thuốc giảm đau. Mãi cho đến mười giờ đêm Giáng sinh, người ta mới dùng kỹ thuật Caesarean đỡ đẻ cho nàng được an toàn.
Thằng bé đỏ hỏn chẳng giống Manfred hay ai cả. Người y tá cầm tay Ariana hỏi nàng muốn đặt tên gì cho con. Nàng đáp trong cơn mệt mỏi:
- Tôi cũng chẳng biết nữa! - Nàng quá mệt. Thằng bé thì nhỏ quá, nàng không biết nó có sống nổi không. Tuy nhiên trong đớn đau tận cùng như vậy, nàng vẫn cảm thấy một niềm vui ấm êm kỳ lạ nào đó. Người y tá nói:
- Hôm nay lễ Giáng sinh, bà đặt tên em bé là Noel đi!
- Noel à? - Ariana nghĩ ngợi một lúc rồi gượng mỉm cười, mơ màng nói tiếp: - Noel à? Đẹp lắm!
Nàng quay mặt về phía đứa bé, nàng mỉm cười lặng lẽ, như mơ như tỉnh, rồi nói thêm:
- Noel von Tripp! - Rồi nàng ngủ thiếp đi vì quá mệt.
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 43


Đúng bốn tuần sau khi sinh con, thì Ariana phải dọn ra khỏi nhà. Nàng đã thu dọn đồ đạc vào các túi xách, và đang ẵm con chuẩn bị lên xe tắc xi, đến một phòng khách sạn mà một cô y tá đã thuê giùm. Phòng nhỏ gọn, giá không đắt lắm kể cả tiền ăn. Nàng cố tìm gặp Paul một lần chót, nhưng vô ích không thể gặp được. Anh ta không muốn nói gì với nàng, chỉ gửi cho nàng năm nghìn đô la.
Nàng đã gửi trả lại chiếc nhẫn kim cương Paul tặng nàng, và đeo chiếc nhẫn của Manfred, bắt đầu lại cuộc đời mới khác nữa. Nàng nghĩ là sẽ không bao giờ thay chiếc nhẫn của Manfred ra nữa. Sẽ mãi mãi là Ariana von Tripp... Bỏ chữ "von" đi thì hay hơn bên nước Mỹ này, nhưng nàng không muốn bỏ, nàng không thể chối bỏ cuộc đời cũ, nàng sẽ không bao giờ nói dối về bản thân mình nữa. Nàng đã đau khổ vì Quốc Xã, nhưng nàng hiểu rõ hơn ai hết rằng Quốc Xã chỉ là một bọn người riêng, và trong bọn đó lại vẫn có người tốt. Nàng sẽ không bao giờ phản bội Manfred.
Manfred là người chồng mà nàng nhớ thương suốt đời. Nàng sẽ kể cho con nàng nghe về bố nó, một người đã can đảm phục vụ quê hương. Và nàng yêu người ấy cho đến phút cuối của cuộc đời anh ta, và sẽ yêu người ấy cho đến phút cuối của cuộc đời nàng. Nàng cũng sẽ kể cho con nàng nghe về ông ngoại nó, và cậu Gerhard tội nghiệp của nó. Có lẽ nàng sẽ kể cho nó nghe cả chuyện nàng lấy Paul cũng nên. Nàng thấy mình đã sai lầm khi cố ý đánh lừa anh ta, song nàng đã trả giá đắt.
Nàng mỉm cười nhìn đứa con trai của nàng đang ngủ. Nàng đã có một đứa con...
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 44


Ngày Noel được hai tháng tuổi thì Ariana đi tìm việc làm để nuôi con, nàng xin được một chân bán sách trong một cửa hàng. Họ cho nàng được đem theo con, và trả cho nàng số lương nhỏ đủ cho hai mẹ con nàng sống.
Thấm thoát mà làm đã được một năm. Noel đã biết đi sớm. Nàng vừa bán hàng vừa để mắt coi chừng con. Cậu bé hay đi tới đi lui, nhìn xem những cuốn sách màu sắc xanh đỏ...
Lúc này một người bạn của nàng là Mary bảo:
- Ariana, phải tiến hành việc đó đi!
- Mình thấy chẳng muốn đòi hỏi gì ở họ cả Mary ạ!
- Nhưng phải đòi cho con bạn chứ! Bộ muốn đứng bán sách cả đời như thế này à?
Mary nhìn Ariana, ngập ngừng nói tiếp:
- Bạn cứ hỏi đi, không sao đâu! Mình đâu có xin thương hại, mình đòi hỏi quyền lợi của mình.
- Khi tôi ra đi thì những gì của tôi đã nằm trong tay bọn Quốc Xã hết rồi!
- Thì bạn đến Tòa Lãnh Sự hỏi cho rõ! - Ariana thấy Mary có lý lắm, và nàng quyết định hôm nào được nghỉ sẽ đi hỏi. Chính phủ Đức đã thành lập một cơ quan mà ở đó ai bị Quốc Xã chiếm mất đồ đạc có thể đến xin bồi thường thiệt hại. Nhưng Ariana lại không có giấy tờ, bằng chứng gì về sở hữu ngôi nhà ở Grunewald, hoặc nhà của Manfred cả...
Hai tuần sau, vào ngày thứ Năm, được nghỉ, Ariana bồng con đến Tòa Lãnh Sự. Trời tháng Ba rất lạnh, nàng quấn khăn ấm cho con rất kỹ.
Bước vào nàng đã nghe chào bằng tiếng Đức:
- Cô cần gì ạ?
Lâu lắm rồi nàng mới nghe lại tiếng mẹ đẻ, thấy lại một người châu Âu. Nàng nhìn chung quanh, có cảm tưởng như về lại quê nhà.
Ariana chậm rãi giải thích với nhân viên phụ trách lý do nàng đến đây. Nàng liền được trao một tập hồ sơ để về nhà điền vào theo mẫu, và người ta dặn tuần sau đem lại.
Tới ngày hẹn, nàng đến đã thấy đông người nơi phòng khách. Nàng đưa hồ sơ đã điền xong và được mời ngồi chờ phỏng vấn. Nàng vẫn đem con theo, Noel nằm yên ngủ trong xe đẩy. Chung quanh nàng toàn là người Đức với giọng nói ở Bavaria, ở Munich, Leipzig, hay Frankfurt, Berlin... Nàng nhắm mắt lại mơ tưởng như đang ở quê nhà... Bỗng có kẻ nắm lấy cánh tay nàng, nàng hết hồn, mở mắt ra.
- Ô, Lạy Chúa! Lạy Chúa tôi!... - Nàng bỗng bật khóc. Max Thomas đứng trước mặt nàng. Nàng đứng lên nhào vào tay ông ta! Ông đứng lặng yên hồi lâu. Ông hôn nàng. Ông quay qua nhìn bé Noel... Tất cả như một giấc mơ.
Ariana bèn kể lể hết đầu đuôi tự sự. Nhưng lạ thay Max nói là ông biết tất cả rồi. Ông nói ông đã trở về Berlin ngay sau chiến tranh và biết hết mọi sự. Ông hỏi:
- Cô có đi tìm những người thân không?
Nàng lắc đầu:
- Tôi có biết làm sao đâu! Chồng tôi nói là chắc chắn ba tôi đã chết. Rồi tôi đến gặp một ông bạn của chồng ở Paris. Ông ta dò hỏi giúp, nhưng không thấy tung tích đâu cả, nhất là Gerhard!

Ariana thở dài, nói tiếp:
- Ông ta cũng có dò hỏi giùm tin tức chú, cũng chẳng hỏi ra.
Nàng bỗng nghĩ ra rằng nếu Max còn sống thì hy vọng Gerhard cũng có thể còn sống lắm!
Max lắc đầu nói:
- Tôi cũng dò tìm ba cô và Gerhard, nhưng được biết ông cụ đã chết, còn Gerhard thì chẳng biết đâu.
- Họ bảo với chú thế nào?
- Sau khi nghe là ba cô dẫn Gerhard trốn qua Thụy Sĩ, tôi đến đó dò tìm. Một nhân viên khách sạn có nói là thấy Gerhard, khi bà ta nhìn ảnh tôi đưa bà ta xem. Tôi dò tìm cả ba bốn tháng mà cũng chẳng thấy đâu cả. Mà nếu cậu ta còn sống thì phải trở lại Berlin dọ tình hình chứ!
Nghe thế Ariana lại khóc nức nở. Vậy là chắc chắn ba nàng và Gerhard đã chết thật rồi.
Max lại nói:
- Tôi biết cô đã qua Mỹ, nhưng không rõ ở đâu, không ngờ lại gặp ở đây!
- Ủa, chú biết à? Làm sao biết?
- Khi đi tìm, tôi tìm cả ba người, gia đình cô. Tôi mang ơn ba cô rất nặng. Và dĩ nhiên tôi nhớ mãi cái đêm ra đi... Cô còn nhớ chứ?
- Bộ chú tưởng tôi quên à?
- Có thể là cô quên chứ. Lâu rồi...
- Tưởng là lâu. Nhưng chú nhớ, thì tôi cũng nhớ chứ. Nhưng làm sao chú biết Ariana đã đến Mỹ?
- Không rõ. Chỉ là ức đoán. Tôi nghĩ là sau khi Berlin sụp đổ, cô không thể ở lại được, vì là vợ một sĩ quan Đức... Tôi biết chứ... - Ông lưỡng lự một lát rồi hỏi:
- Chắc cô bị ép buộc phải lấy anh ta?
Nàng lắc đầu:
- Không! Chú Max ạ, anh ấy là một người rất tốt. Anh ấy đã cứu tôi.
- Tôi nghe có người nói là anh ta đã bị giết rồi?
Ariana gật đầu. Max nói:
- Tôi có qua Pháp hỏi thăm. Cơ quan di trú Pháp có ghi ngày cô rời Pháp. Tôi có đến ông Saint Marne.
- Sao chú phải tìm làm gì vậy?
- Ariana, tôi mang ơn ba cô. Tôi thuê một thám tử dò tìm, thành thử biết cô còn sống. Nên vẫn có ý tìm.
- Thế sao chú không đến New York đây mà tìm? Ông Saint Marne chắc có nói tôi qua đây chứ?
- Vâng, có. Cô biết tin ông ta chết chưa?
- Jean-Pierre ấy à? Chết rồi à? - Nàng xúc động quá sức.
- Vâng, ông ta bị tai nạn xe hơi ở ngoại ô Paris!
Hai người yên lặng một lúc lâu, Max nói:
- Ông ta có cho tôi vài địa chỉ ở New Jersey. Tôi có hỏi họ, nhưng họ chẳng biết. Sau tôi có đến Hội Phụ Nữ Cứu Trợ của New York, biết được cô đến gia đình Liebmans. Nhưng khi tôi đến nơi thì mọi việc rắc rối thật!
- Họ nói thế nào?
- Họ nói họ không bao giờ gặp cô, và họ không biết cô đâu cả. Bà Liebman nói là có nhớ tên cô, nhưng không cho biết gì hơn.
Ariana gật đầu. Nàng hiểu là bà Ruth giận nàng ghê gớm.
- Thế là tôi đứt mối liên lạc về cô luôn!
- Không sao. Cuối cùng thì chúng ta cũng gặp lại vậy.
Ariana do dự một lát rồi nói:
- Bà Ruth Liebman đã nói dối với chú đấy. Tôi lấy con bà ta mà.
Max ngạc nhiên nhìn nàng. Nàng kể hết mọi sự cho ông ta nghe. Ông ta rất xúc động. Ông ta cầm tay nàng và hỏi:
- Thế còn bây giờ thì sao?
- Tôi đang đợi ly dị. Tháng Bảy là xong.
- Thật buồn, Ariana. Tôi biết nói sao bây giờ!
- Tất cả lỗi ở tôi chú ạ. Lẽ ra tôi không nên làm thế. Nhưng tôi ngu quá, điên nữa! Tôi buồn là bây giờ mất họ cả, mà họ là những người rất tốt. Bà Ruth coi như đã cứu đời tôi và cháu Noel.
- Có lẽ một ngày kia họ sẽ đổi ý.
- Không chắc đâu chú.
- Cháu bé tên là Noel đấy à?
- Vâng, tôi sinh nó vào đêm Giáng sinh.
- Ồ, quý hóa cho cô lắm đấy. - Ông ta kể cho nàng nghe, nhờ bán hai bức tranh của cha nàng tặng hồi đó mà ông ta đã sống qua cuộc chạy trốn, lại có tiền học luật để mai mốt ra trạng sư. Ông ta ở Thụy Sĩ cho đến lúc hết chiến tranh, làm đủ nghề, rồi sau mới qua Mỹ.
Hôm nay ông ta cũng đến Tòa Lãnh Sự này, vừa xin bồi thường thiệt hại, vừa xin làm việc tại đấy, vì ông ta thông thạo tiếng Đức, tiếng Anh. Ông nói:
- Làm đây thì không giàu gì, chỉ là tạm sống. Còn Ariana, có làm ăn khấm khá gì không?
- Chẳng có gì chú ạ. Còn mấy chút nữ trang, với mấy tấm hình của Manfred!
Ông ta gật đầu, nhớ lại bao của cải của chính ông, và của cha Ariana trước đây. Thật khó tin là họ đã đi xa lắc xa lơ Tổ Quốc và không còn gì trên tay ngoại trừ mấy thứ đồ lặt vặt... Kỷ niệm, và những ước mơ...
Max hỏi Ariana:
- Cô có bao giờ nghĩ đến chuyện trở về không Ariana?
- Không chú ạ. Tôi còn gì bên đó hơn bên đây đâu? Và cũng chẳng còn ai thân thuộc, ngoại trừ cháu Noel đây. Và ở đây có lẽ đời cháu sướng hơn.
- Tôi hy vọng như thế. - Max nhìn cậu bé con và mỉm cười. Rồi ông đưa tay bế nó từ tay Ariana. Họ đứng như một gia đình được đoàn tụ. Không ai ngờ họ đã đi một quãng đường xa trong đời họ...
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 45


Buổi lễ diễn ra ở sân trường Đại học Harvard. Những khuôn mặt tươi trẻ, trong sáng, đầu đội mũ tốt nghiệp, mình khoác áo chùng rộng, đứng sắp hàng đông đúc chờ lãnh văn bằng, trông như một biển sóng lấp lánh.
Ariana mỉm cười, đôi mắt mơ màng nhìn đám đông ấy. Max Thosmas ngồi bên cạnh cầm tay nàng, bàn tay có đeo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Ariana nghiêng người qua Max, lúc này tóc đã bạc, và hỏi ông:
- Trông nó bảnh trai không, Max?
- Ariana, làm sao em nhìn ra nó? Anh không thấy ra được nó ở đâu.
Hai người nói với nhau nho nhỏ và cười, như hai người trẻ. Hai mươi năm qua, từ ngày gặp lại, Max làm một người bạn thân thiết của Ariana, và vẫn giữ tư cách đó cho đến bây giờ.
Max đã tới tuổi sáu mươi tư, hơn Ariana mười chín tuổi. Tóc ông đã bạc cả rồi. Nhưng phần nàng thì vẫn còn giữ được sắc đẹp trầm lắng.
- Ô, Max, em rất hãnh diện với thằng con em!
Ông ta choàng tay qua vai nàng và gật đầu:
- Phải rồi. Cậu ta được lắm. - Rồi ông mỉm cười bảo Ariana:
- Luật sư giỏi đấy. Nhưng tiếc là lại ưng đi làm cho cái cơ sở luật pháp kia. Đáng lẽ ra làm với anh thì hay biết mấy!
Nhưng thật ra tuy văn phòng luật pháp của Max ở New York phát triển tương đối khá lớn trong mười mấy năm qua, song so với cái cơ sở đã mướn Noel thì lại tương đối nhỏ. Cơ sở này thuê Noel làm thử mùa hè qua và họ đồng ý chọn cậu ta vào làm trạng sư. Sau khi tốt nghiệp Luật khoa Đại học Harvard. Nay thì cơ hội ấy đã đến cho Noel.
Lễ phát văn bằng diễn ra tới mười hai giờ trưa thì tạm nghỉ. Noel đến ôm hôn mẹ và bắt tay bác Max.
- Bác và mẹ tới giờ còn ngồi đây! Con cứ sợ mặt trời nướng hai người cháy mất! - Đôi mắt cậu ta long lanh nhìn mẹ, Ariana thấy hệt như đôi mắt của Manfred! Nàng bảo:
- Con à, buổi lễ tuyệt vời quá nhỉ! Bác và mẹ rất hãnh diện vì con!
Ariana đưa tay vuốt má đứa con cưng của nàng. Bàn tay nàng đeo chiếc nhẫn kim cương của mẹ nàng và chiếc nhẫn cưới của Manfred.
Mấy năm đầu, sau khi Paul ly dị nàng, Ariana vẫn xoay sở sống chứ không bán một chiếc nhẫn nào cả. Sau đó Max cố gắng lo giấy tờ cho nàng được nhận tiền bồi thường ngôi nhà của cha mẹ nàng ở Grunewald và ngôi nhà của Manfred. Tuy số tiền không lớn lắm, nhưng đủ cho nàng đầu tư đây đó, lấy lời đủ cho hai mẹ con sống dễ dãi. Ít nhất là đến hết đời Ariana. Nàng không mong gì hơn thế. Thời vàng son của nàng đã qua rồi.
Ariana mua một căn nhà nhỏ ở khu Đông New York, bỏ làm ở tiệm sách, dành tất cả thì giờ săn sóc con.
Trong năm đầu Max có ngỏ lời muốn cưới nàng, nhưng nàng không trả lời gì, nên sau đó ông thôi. Cả hai vẫn giữ mối giao hảo, và có những kỷ niệm với người riêng của mình trong quá khứ, nên chỉ giữ tình bạn với nhau. Max cũng mua một căn nhà gần gần chỗ Ariana. Họ thường đi xem kịch, xem hát, hay nghỉ cuối tuần với nhau...
Lúc này Noel nói với mẹ:
- Con cũng rất hãnh diện về má. - Ở tuổi bốn mươi lăm, Ariana vẫn giữ nét đẹp quý phái trầm lắng. Max hỏi Noel:
- Chừng nào cháu bắt đầu đi làm?
- Cháu chả đi làm ngay đâu! Cháu nghỉ hè đã!
Ariana ngạc nhiên hỏi:
- A, thế à, con nghỉ hè ở đâu? - Vì Noel đã là người lớn trong xã hội nên Ariana không xen vào các dự định, kế hoạch của con nữa.
Noel yên lặng một lát rồi nói:
- Có lẽ con sẽ đi châu Âu.
- Thật à? - Ariana ngạc nhiên. Trong bao năm qua nàng dẫn con đi nghỉ hè California, Arizona, Grand Canyon, New Orleans, New England... đủ cả, chỉ trừ có châu Âu, tại vì Max và nàng đều không muốn trở về. Làm thế nào khỏi đau lòng khi đối diện với kỷ niệm những cảnh cũ người xưa nay không còn nữa?
Nàng hỏi Noel:
- Âu châu, nhưng mà nước nào?
- Con chưa định, nhưng có lẽ ghé Đức mẹ ạ... Con muốn... - Nàng gật đầu ngay. Noel nói tiếp: - Chắc mẹ hiểu?
Nàng mỉm cười nhìn cậu con đã lớn, và bảo:
- Mẹ hiểu, con cưng của mẹ! - Nhưng tự nhiên nàng thấy buồn lòng. Nàng chỉ muốn con nàng sống với cuộc đời mới hoàn toàn ở đây, không vướng víu hình ảnh thế giới xưa cũ của nàng.
Max như hiểu ý, nhân lúc Noel đi ra ngoài, liền nói với Ariana:
- Đừng buồn, Ariana. Đối với Noel, đấy không phải là trở về, mà chỉ là đi tới, để xem tận mắt một cái gì nó đã nghe nói đến, đã đọc thấy. Không có một ý nghĩa sâu xa nào như Ariana nghĩ. Tin tôi đi!
Nàng mỉm cười:
- Có lẽ anh nói có lý!
- Đấy chỉ là một sự hiếu kỳ trong sáng. Vả chăng, Đức không chỉ là quê hương của em, mà còn là quê hương của cha nó.
Cả Max và Ariana đều biết rằng đối với Noel, quê hương của cha là thiêng liêng, cha cậu là thần thánh. Bởi Ariana thường kể cho cậu ta nghe Manfred đã cứu đời nàng khỏi tay Quốc Xã như thế nào, Manfred là người tốt như thế nào, quan tâm đến nàng như thế nào...
Lúc Noel trở vào thì bưng cho Max và Ariana hai khay nhỏ thức ăn, và cười lớn nói:
- Bưng hai khay để người ta biết là bác và mẹ không phải là hai vợ chồng.
Cả ba cùng cười. Rồi Noel nói:
- Thấy bác Max và mẹ sung sướng thì con cũng vui.
Cả ba cùng ăn trưa. Đang ăn bỗng Noel nhớm lên nhìn ra xa vẫy tay với một người bạn gái. Ông Max đùa:
- Phải nàng không?
Noel đỏ mặt. Vừa lúc đó cô gái đi đến. Noel đứng dậy. Cô gái có đôi mắt xanh, to, tóc đen, da sậm, chân dài và mang dép có quai. Noel giới thiệu:
- Bác Max, mẹ, đây là Tamara ạ!
Cô gái mỉm cười, lộ hàm răng rất đẹp. Noel giới thiệu tiếp:
- Tamara, đây là mẹ tôi, và bác Max.
- Hai bác mạnh khoẻ ạ! - Cô ta bắt tay rất lễ phép, rồi nhìn qua Noel, hình như có điều gì bí mật. Max mỉm cười với hai người trẻ. Ariana thì hỏi:
- Cô cũng học trường Luật à? - Ariana nhìn cô ta với ánh mắt lịch sự, cố che đậy sự kinh hoảng của nàng khi nghĩ đến sự hiện diện của cô này trong đời Noel. Nhưng cô bé lại có vẻ rất cởi mở và thân thiện. Cô ta đáp:
- Vâng, thưa bà Tripp.
Noel sờ một lọn tóc của Tamara và nói đùa:
- Vâng, mẹ ạ, nhưng cô ta là một luật sư búp bê...
Cô ta cười tươi, giải thích với Max và Ariana:
- Cháu còn phải học hai năm nữa mới tốt nghiệp. Anh Noel thì hôm nay thích chí rồi! - Giữa Noel và Tamara như có một sự hiểu ngầm gì đấy.
Ariana bảo:
- Đến lượt cô cũng sẽ vậy thôi. Cô vẫn tiếp tục học ở Harvard chứ?
- Vâng ạ! - Cô ta lại nhìn qua Noel.
Noel nói:
- Bác và mẹ sẽ thấy cô ta ở New York, khi nào cô ta có bài tập cần nhờ làm! Đúng chưa, nhỏ?
- Ơ, nói thế cũng nói! - Rồi như quên Ariana và Max có mặt ở đấy cô ta nói với Noel: - Chứ ai đánh máy bài cho anh sáu tháng qua?
Noel để một ngón tay lên miệng, bảo:
- Suỵt, bí mật, Tammy! Bộ muốn họ thu hồi văn bằng của tôi lại hả?
Tamara cười:
- Em cũng muốn họ phát bằng cho em, để em ra trường một thể!
Ngay lúc đó buổi lễ lại bắt đầu tiếp tục, và khách mời lên diễn đàn nói với sinh viên. Tamara bắt tay Max và Ariana, rồi biến đi...
Max nói nhỏ với Noel:
- Cô bé rất đẹp đấy!
Noel gật đầu, nói thêm:
- Mai mốt sẽ là luật sư giỏi đấy bác ạ. - Anh ta nhìn về phía Tamara đã biến vào giữa đám bạn của cô. Ariana thì ngồi dựa người ra ghế, mỉm cười nhìn cậu con trai khoẻ mạnh tươi sáng của nàng.
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 46


Tối đó Max, Ariana và Noel dùng bữa tối tại nhà hàng Locke Ober's. Cả ba đều rất mệt vì buổi lễ ban ngày. Họ không nói gì về chuyện Tamara. Max và Noel nói chuyện về Luật học, Ariana thì ngồi nửa lắng nghe nửa suy nghĩ về cô bạn gái của con nàng. Không hiểu vì sao nàng cứ có cảm tưởng đã gặp Tamara đâu đó. Hay có lẽ nàng thấy ảnh cô ta đâu đó trong phòng Noel rồi nhớ lại chăng? Nhưng cũng chẳng có gì quan trọng...
Max nhìn qua Ariana hỏi:
- Ariana, Noel bảo là thích miền Bavaria hơn là vùng Rừng Đen đấy, em nghĩ sao?
Mặt nàng hơi sầm xuống, đáp:
- Thì cũng được. Nhưng Noel ạ, thực tình má nghĩ là con nên đi Ý nghỉ hè hơn!
- Sao vậy? Sao không đi Đức? Má sợ chuyện gì vậy?
- Đừng có nói bậy. Má sợ chuyện gì đâu nào?
- Có, má có sợ gì đấy!
Nàng do dự một lát, nhìn qua Max, rồi nói:
- Má chỉ ngại là con qua đó, con sẽ tìm thấy chút gốc gác của con, thì rồi cảm thấy như quê nhà...
- Má nghĩ, rồi con ở lại luôn bên đó à?
Noel mỉm cười cầm tay mẹ cậu ta. Ariana thở dài nói:
- Rất có thể lắm... Má không rõ là má sợ gì... Má ra đi lâu quá rồi, và hồi ấy thật là tệ hại... Má chỉ nghĩ đến những gì má mất mát ở đấy...

- Nhưng má cũng thấy là con có quyền được biết rõ quê hương nơi má và những người thân của má đã sống lúc nhỏ chứ? Nơi mà cha con sống với ông bà chứ? Đâu đó tại đấy có gốc gác đời con, cũng như đời má, thì tại sao con không được nhìn lại?
Một lúc lâu không ai nói gì. Max mới bảo Ariana:
- Ariana ạ, Noel nói đúng đấy. Cậu ta có quyền được thấy nước Đức. - Ông quay qua Noel, nói tiếp: - Đấy là một đất nước xinh đẹp cháu ạ. Mãi mãi xinh đẹp. Lý do bác và mẹ cháu không muốn trở về là vì vẫn còn yêu quê hương xinh đẹp ấy, không muốn về để đau lòng vì chuyện cũ.
- Cháu hiểu, bác Max. Mẹ ạ, nhưng mà với con thì chẳng bị đau lòng. Con chỉ đến xem cho biết, rồi trở về đây với má, và đất nước này của con. Lúc đó sự hiểu biết của con về má và về bản thân con sẽ phong phú hơn.
Nàng thở dài:
- Cả hai bác cháu đều hùng biện, đúng là luật sư! - Rồi cùng cười. Max trả tiền quán và cùng ra về.
***

Hai tuần sau, máy bay chở Noel rời phi trường Kenedy, và cậu ta dự định ở lại châu Âu khoảng sáu tuần lễ. Khoảng giữa tháng Tám sẽ về lại New York, tìm nhà ở, và đầu tháng Chín khởi sự đi làm.
Trước khi đi du lịch Noel rất bận rộn. Nào thăm bạn bè, dự các tiệc mừng, và mỗi ngày đều cùng Max thảo luận chương trình du lịch. Ariana vẫn không mấy vui, nhưng thấy Noel lăng xăng nàng cũng mỉm cười. Một bữa nàng nói với Max:
- Em thấy tuổi trẻ chẳng có gì khác với hai mươi năm trước.
- Thế sao? Anh lại nghĩ là đã thay đổi nhiều. Có lẽ tại anh già hơn em gần hai mươi tuổi.
Cả hai cùng nghĩ đến ngôi nhà của ông Walmar và cái đêm mà Max ra đi.

Bỗng Max bảo:
- Ariana, anh có điều muốn nói với em... đúng ra là muốn yêu cầu em...
Tự nhiên Ariana hiểu ngay. Qua hơn hai mươi năm ông ta vẫn còn giữ ý định đó sao? Ông ta nhìn nàng và dịu dàng bảo:
- Em kết hôn với anh nhé?
- Max, chuyện đó bây giờ có quan trọng gì đâu?
- Có chứ. Đối với anh! Ariana ạ. Noel bây giờ đã trưởng thành. Khi đi du lịch về nó sẽ ra ở riêng. Rồi em sẽ ở một mình sao? Hai mươi năm qua em đã hy sinh cho con. Ngày tháng còn lại chúng ta hãy sống với nhau! Em bán ngôi nhà của em đi. Chúng ta sống với nhau tại nhà anh.
- Nhưng tại sao chúng ta phải cưới nhau mới được? - Ariana mỉm cười hỏi Max.
Ông cười thoải mái và bảo:
- Ở tuổi em, cần phải sống chính thức, và được mọi người tôn trọng chứ.
Sáng hôm sau họ nói cho Noel ý định của Max. Cậu ta rất vui, nói với mẹ:
- Như thế con an tâm để đi du lịch, và nhất là yên lòng khi ra ở riêng. Thế ngôi nhà của má, má giữ hay bán?
- Má chưa định! - Nàng vẫn còn bối rối về quyết định giữa nàng và Max. Noel bỗng cười lớn, hôn mẹ và nói:
- Bác và mẹ thành hôn và kỷ niệm Lễ Bạc luôn...
- Noel! - Ariana kêu lên. Nàng vẫn cảm thấy kỳ kỳ thế nào. Bao lâu nay nàng vẫn quan niệm cưới nhau chỉ ở tuổi hai mươi hoặc hăm lăm, chứ không phải ở tuổi bốn lăm, khi đã có một đứa con trưởng thành.
Noel hỏi:
- Thế chừng nào cử hành lễ cưới, má?
Max trả lời thay Ariana:
- Chưa định cháu ạ. Chờ cháu đi du lịch về hẳn hay.
Tối đó Max đưa hai mẹ con đi ăn ở nhà hàng Cote Basque. Bữa ăn vừa để chung vui, vừa để mừng Noel đi du lịch về thăm quá khứ trước khi cất cánh bay vào tương lai. Ariana xúc động ứa nước mắt.
Noel vẫn luôn mơ ước thăm Paris. Đến nơi, anh liền đi thăm tháp Eiffel, điện Louvre... Anh ghé các quán cà phê, đọc các báo nổi tiếng, và gửi về nhà một tấm bưu thiếp, ghi: "Tân Lang Tân Thê kính mến..." và ở dưới anh ký "Con".
Rồi anh điện thoại cho một cô bạn của Tammy mà Tammy đã dặn là anh phải ghé thăm. Cô này tên là Brigitte Goddard, con gái một nhà buôn hàng mỹ thuật có cửa hàng lớn là Galerie Gerard Goddard. Brigitte và Tammy thân nhau ở Đại học Harvard. Tammy thường kể cho Noel nghe rằng Brigitte có một gia đình kỳ lạ: cha thì luôn luôn bị ám ảnh bởi quá khứ gì đó, mẹ thì xung khắc với Brigitte, còn người em trai thì "khùng khùng"... Nhưng Brigette thì khá đẹp, tuy đôi mắt đượm buồn.
Điện thoại trả lời không có Brigette ở nhà. Noel bèn đi ăn tối một mình. Anh ghé nhà hàng Maxim's, rồi uống cà phê ở nhà hàng La Tour d'Argent...
Noel quan sát thấy cung cách người Pháp rất khác người Mỹ. Phụ nữ Pháp rất đẹp. Anh thấy họ hơi giống mẹ anh, hấp dẫn nhưng luôn luôn kín đáo, như một đóa hoa ẩn hiện trong vườn...
Sau đó Noel bay qua Berlin, xuống ở phi trường Tempelhof. Anh ở lại khách sạn Kempinski. Anh đi dạo trên đường Kurfurstendan, con đường mà Max đã cho anh biết là quy tụ các nhà văn, các nghệ sĩ, trí thức của Berlin. Cảnh tượng thân tình vui vẻ.
Rồi Noel mua một bản đồ và thuê một chiếc xe hơi đi dạo thăm các nơi đã dự tính, như mẹ anh đã nói. Nhưng Berlin không còn nhiều dấu vết của chiến tranh, chỉ có những nơi hay tượng đài dành riêng để ghi dấu thời kỳ ấy thôi. Anh dừng lại một nơi mà xưa là Sở Mật Vụ Quốc Xã, trên khu "Strasse des 17 Tury". Nơi đây cha anh đã chiến đấu đến phút cuối cùng và chết. Nhiều du khách cũng dừng lại xem như Noel. Anh nhớ lại những lời mẹ anh mô tả buổi sáng cuối cùng mà cha anh đã chết. Tự nhiên anh ứa nước mắt. Anh khóc cho chính anh và mẹ. Anh cảm thấy nỗi đau đớn của mẹ thế nào... Anh lặng lẽ quay đi.
Anh lại thăm Bức Tường Bá Linh. Cái này thì mẹ anh và Max không có ý niệm gì cả... Rồi anh lái xe ra ngoại ô, vùng Charlottenburger. Anh dừng lại bên hồ, nhìn qua khu biệt thự. Nơi đây ba mươi lăm năm trước bà ngoại anh, Kassandra Gotthard đã từng đứng với người yêu là Dolf Sterne...
Anh lái xe từ đó đến thăm khu nhà giam Spandau. Khu này chỉ còn giam một người Quốc Xã duy nhất là Rudolf Hesse. Chính quyền thành phố tốn mỗi năm hơn bốn trăm nghìn đô la để giữ ông ta...
Từ Spandau anh đến Grunewald, lái xe đi dọc theo bờ hồ. Nhưng anh quên mất địa chỉ ngôi nhà mà Max đã dặn, nơi mà ông ngoại anh đã cứu Max...
Anh chỉ nhớ những lời Max mô tả... Bỗng anh thấy trước mắt anh có ngôi nhà như thế. Anh xuống xe, dòm vào cổng. Một người làm vườn bước tới hỏi gì đó. Anh cố đem hết vốn liếng tiếng Đức ít ỏi ra để nói rằng đây là nhà của ông ngoại anh. Người làm vườn tỏ vẻ quan tâm. Noel nói:
- Walmar von Gotthard! - Người đàn ông nhún vai. Lúc đó có một bà già bước ra. Ông làm vườn nói gì đó. Bà già gật đầu. Họ dẫn anh vào xem.
Theo như lời mẹ anh thường mô tả thì Noel thấy ngôi nhà chẳng thay đổi gì lắm. Noel xác định được ngay gian phòng mẹ anh từng ở. Tuy nhiên anh thấy là cuộc sống quá khứ không còn tồn tại gì ở đây...
Anh cảm ơn rất nhiều, xin chụp ảnh, rồi ra về. Anh lại ghé đến nghĩa địa Grunewald thăm mộ bà ngoại Kassandra von Gotthard. Anh đi lang thang trong nghĩa địa một lúc, nhìn những ngôi mộ xanh rêu... Rồi ra về. Anh lái xe đến Wannsee, tìm ngôi nhà mà mẹ anh và cha anh đã ở, nhưng không thể nào tìm ra giữa những dãy nhà cao mới xây dựng...
Anh ở Berlin ba ngày, rồi đến Dresden, tìm ngôi nhà của gia đình cha anh. Ngôi nhà này nay làm viện bảo tàng, hoang vắng, chỉ có một người gác dan ngủ gà ngủ gật. Anh vào xem qua. Lòng cảm thấy một xúc động kỳ lạ nào đó, tựa hồ như anh đã thoát khỏi được những ám ảnh nặng nề, nay đã hiểu rõ được một phần đời cội nguồn của anh... Anh hiểu rõ mẹ anh hơn, hiểu nỗi đau bà đã trải qua, và sức mạnh bà đã có được... Anh tự hứa là sẽ sống sao cho bà tự hào về anh...
Ngày anh trở về Mỹ, xuống máy bay ở phi trường Kennedy, có mẹ anh ra đón. Anh ôm mẹ thật lâu. Anh cảm thấy hạnh phúc được trở về, anh cảm thấy quê hương thật sự của anh.
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 47


- Chừng nào đám cưới đây, bác Max và má?
Ariana nhìn Max, rồi nhìn Noel, bảo:
- Định khoảng lễ Giáng sinh. Sao, con thấy thế nào?
Sau khi đi du lịch châu Âu về Noel đã tìm mua được căn nhà ở khu Đông, ở đường Năm Mươi, nhìn ra sông Đông, gần khu các quán rượu. Anh vẫn thích đi uống với các bạn đồng khoa của anh, và thời gian nghỉ của anh chưa hết hẳn. Anh vẫn chưa tròn hăm sáu tuổi. Từ hôm dọn ra ở riêng, hôm nay anh mới lại đi dùng bữa tối với mẹ và Max.
Nghe mẹ định lễ Giáng sinh làm đám cưới, anh nói:
- Tuyệt lắm, như vậy làm trước sinh nhật của con nhé. Đám cưới lớn không má?
- Không, con ạ. Ở tuổi của mẹ và bác Max, chỉ cần mời vài người bạn thôi. - Có một thoáng xa xôi trong mắt Ariana. Đây là lần thứ ba trong đời nàng, nàng làm đám cưới. Noel nhìn mẹ và hiểu. Từ ngày đi châu Âu về anh hiểu mẹ anh hơn. Anh nói:
- Má, con có thể mời một người bạn của con không?
- Dĩ nhiên được! Ai, má có biết họ không?
- Có. Má gặp cô ấy hôm lễ tốt nghiệp của con đấy. Má nhớ Tamara không?
Max cười lớn nói:
- Cái cô tóc dài đen, xinh đẹp ấy phải không?
- Vâng!
Ariana mỉm cười bảo:
- Má nhớ ra rồi. Cô sinh viên luật pháp búp bê chứ gì?
- Đúng rồi. Cô ấy nhân Giáng sinh sẽ về thăm cha mẹ, nhân tiện con có thể mời dự đám cưới này, nhá?...
- Được chứ, Noel!
Max vẫn thấy nơi Ariana có ám ảnh gì đó về cô gái bạn của con nàng. Tối hôm đó trước khi đi ngủ Ariana hỏi Max:
- Hình như Noel nó chưa nghiêm túc trong việc hôn nhân của nó anh nhỉ?
Max ngồi xuống giường, mỉm cười bảo:
- Anh nghĩ là nó chưa thực sự ổn định việc này.
- Em cũng hy vọng thế. Nó chưa tròn hăm sáu!
Max cười vui, bảo:
- Thế chứ lúc em sinh nó thì em bao nhiêu?
- Cái đó khác, Max! Lúc đó em hai mươi tuổi, nhưng lúc đó là thời chiến tranh!
- Mà nếu không có chiến tranh, em có để tới hăm sáu mới lập gia đình không?
- Ô, Max, bên đó khác, thời đó khác!
Hai người yên lặng một lúc lâu. Rồi Max mới hỏi:
- Sao, Ariana, sau bao nhiêu năm, bây giờ em đã nhất định lấy theo tên anh chưa?
Nàng ngạc nhiên, nói:
- Dĩ nhiên em lấy theo tên anh. Sao hỏi thế?
Max nhún vai:
- Không biết! Lúc này các bà rất độc lập. Anh nghĩ là em vẫn thích mang tên Ariana Tripp.
- Không! Em thích được gọi là bà Thomas hơn. Bây giờ đã đúng lúc rồi.
Max vuốt tóc nàng và nói:
- Ariana, điểm anh thích nhất ở em là em quyết định rất nhanh: hai mươi lăm năm để quyết định một câu trả lời!
Nàng cười lớn, tiếng cười như thủy tinh của những năm còn con gái, làm Max thấy đầy yêu thương.
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 48


- Maximilian, bạn có chấp nhận người phụ nữ này là...
Buổi lễ ở nhà thờ diễn ra ngắn gọn. Noel nhìn mẹ và bác Max đứng bên nhau. Anh rất xúc động.
- Bạn hôn cô dâu đi...
Hai người hôn nhau. Các bạn bè đều cười khúc khích. Sau đó Noel đến gần Max và nói:
- Xong rồi. Bây giờ đến tuần trăng mật ở Ý. Còn hôm nay chỉ là buổi lễ tiếp khách.
Max và Ariana đều cười. Nàng đưa tay vuốt lại mái tóc.
Họ quyết định làm lễ và tiếp khách tại nhà thờ Carlyle này vì nó ở gần nhà, và có một phòng vừa đủ rộng để tiếp số ít bạn bè của họ, khoảng bốn mươi người, và một ban nhạc tứ tấu.
Tammy, bạn gái của Noel đứng rụt rè trong một góc. Cô ta rất ngại ngần giữa đám khách lạ, nhưng có Noel nên cô ta cũng vui. Lúc này cô ta hỏi Noel:
- Anh nghĩ thế nào, Noel?
- Về chuyện gì?
- Anh biết rồi còn hỏi!
- Chuyện em chuyển qua Columbia ấy à? Anh nghĩ là em điên rồi đấy. Học ở Harvard bảnh hơn nhiều chứ.
Tammy nheo mắt có vẻ bực mình nói:
- Anh chỉ chú ý chuyện học của em thôi à?
Noel mỉm cười cầm tay cô ta hôn âu yếm và bảo:
- Đâu phải vậy. Nhưng ý anh nói là tại sao em không gắng ngồi thêm hai năm nữa ở Harvard?
- Không được đâu. Sẽ mệt cho cả anh và em. Anh thì đã đi làm, bận bịu đủ thứ, thì giờ đâu anh lên đó với em. Còn em thì bài vở ngày càng nhiều, khó có thì giờ xuống đây với anh. Nếu em chuyển xuống đây học có phải là tiện cho hai đứa hơn không?
- Tammy, anh không muốn vì anh mà em có những quyết định có ảnh hưởng lớn đến nghề nghiệp mai sau của em đấy. Quan trọng đấy Tammy.
- Thôi, lạy Chúa!
- Nhưng họ có cho em chuyển không? - Anh cũng có phần muốn Tammy chuyển về gần anh.
- Em hỏi rồi, và họ bảo học kỳ tới em chuyển được. Sao? Anh chịu chứ?
Noel thở dài và nói:
- Có lẽ chính ở việc này anh muốn em hiểu rằng anh không nên ích kỷ. Anh rất yêu em, muốn sống với em ở đây, ngay cả bây giờ nữa. Nhưng khiến em phải chuyển trường để gần anh thì thật anh ích kỷ quá. Em phải hiểu như thế! - Anh đứng sát lại gần cô ta và nói tiếp:
- Anh yêu em và muốn em sống cùng anh.
- Thế thì để em chuyển trường về gần đây! - Nàng mỉm cười. Anh cũng nhìn nàng mỉm cười. Lúc đó Max và Ariana bước lại. Noel hỏi mẹ:
- Má còn nhớ Tammy chứ má?
- Má nhớ. - Nàng nhìn cô gái một cách trìu mến. Trông đôi trẻ thật tươi vui hạnh phúc, nhìn họ như thấy một con đường mở rộng ra trước mắt.
Noel nói với Tammy:
- Anh phải giới thiệu lại cho em biết, má anh hôm nay có một tên mới là bà Maximilian Thomas, và đây là bố dượng của anh, Max Thomas. - Rồi anh nhìn ông Max và mẹ anh, nói tiếp:
- Còn đây là bạn gái con, Tamara Liebman.
- Liebman! - Ariana kinh ngạc, nhưng cố gắng kìm chế, nàng hỏi tiếp: - Thế cháu có bà con gì với bà Ruth và ông Samuel Liebman không? - Nàng không dám nói đến tên Paul. Tammy lặng lẽ gật đầu, cô ta lấy làm lạ thấy vẻ mặt Ariana đầy bối rối. Cô ta nói:
- Đấy là ông bà nội của cháu. Nhưng cháu không được biết ông bà vì ông bà chết lâu rồi.
- Ô... - Ariana xúc động đến nghẹn lời. Lát sau nàng mới hỏi:
- Thế cháu là con của...
- Paul và Marjorie Liebman ạ! Và cô Julia của cháu sống ở London. Chắc bà biết cô cháu?
- Vâng... - Ariana gần như nghẹn thở, da mặt nàng xanh tái...
Tammy không thể nào hiểu được tại sao Ariana xúc động đến thế. Cô ta chỉ nghĩ là Ariana phản đối mình. Lúc đang khiêu vũ với Noel, cô ta thầm khóc. Noel hỏi:
- Tammy, sao khóc thế? Nào đi ra ngoài anh hỏi chút nào. - Anh ta dẫn Tammy ra ngoài rồi hỏi:
- Chuyện gì thế, nhỏ?
- Má anh ghét em! - Cô ta khóc thút thít. Tammy hiểu rằng Noel rất thương mẹ. Nếu Ariana không thích thì rất trắc trở. Cô ta hỏi Noel:
- Anh có thấy nét mặt má anh khi nghe tên em không? Chắc tại em là người Do Thái! Anh có nói má anh biết trước à?
- Anh nói làm gì! Tammy, mà hiện nay là thập kỷ 1970. Gốc Do Thái thì có vấn đề gì đâu?
- Không có vấn đề với anh, nhưng có vấn đề với má anh. Cũng như chuyện anh là người Đức thì có vấn đề với ba má em. Nhưng ít ra thì em đã hiểu ba má em. Còn anh, không biết là má anh chống đối Do Thái sao!
- Không! Má anh không bài Do Thái. Không lẽ em nói má anh là Quốc Xã sao? - Tammy không nói thế, nhưng đúng là cha cô đã gọi Noel là thế!
- Noel, anh không hiểu gì cả! - Tammy run rẩy.
- Hiểu chứ! Anh hiểu là em bị rơi vào kiểu tuyên truyền bậy bạ. Em phải hiểu chúng ta là người Mỹ, đen có, trắng có, vàng có, Do Thái có, Ái Nhĩ Lan có, Ả Rập có... Đó là nét đẹp của đất nước ta. Không có vấn đề gốc này gốc nọ...
Noel kéo Tammy vào người anh và nói:
- Đối với anh không quan trọng gì chuyện đó cả, hiểu chưa? - Cô ta gật đầu. Noel tiếp: - Tối nay anh sẽ nói chuyện này với má anh, để xem.
Sau đó Tammy không chịu dự tiếp buổi lễ. Cô ta đến lễ phép chào Ariana và ra về.
* * *

- Noel, bạn con xinh lắm! - Ariana nói với Noel khi xong buổi lễ, trở về nhà. Ba tiếng đồng hồ nữa thì nàng và Max sẽ ra phi trường đi Geneva và Rome để du lịch sau lễ cưới. Nàng nói tiếp với con:
- Cô ấy có vẻ rất đáng yêu. - Rồi nàng yên lặng. Noel đứng dựa lò sưởi, đối diện mẹ. Anh vẫn không hiểu giọng nói của mẹ anh hôm nay. Anh nói:
- Tammy nghĩ rằng má không ưa cô ta, vì cô ta gốc Do Thái. Đúng thế không má?
- Má rất buồn là cô ta nghĩ thế, Noel ạ! Đấy không phải là lý do!
- Thế là được một nửa rồi! Vậy chắc má không thích cô ta? - Anh đã có vẻ hơi tức giận. Ariana bảo:
- Má không nói thế! Cô ta rất dễ thương nữa là khác! Nhưng Noel ạ, con nên ngưng giao tiếp với cô ta.
- Sao? Má không đồng ý à?
- Không phải thế!
- Vậy chứ sao? Con đã hai mươi sáu tuổi mà má còn bảo con nên thế này nên thế nọ là sao?
- Má vì con mà bảo đấy! - Tự nhiên Ariana cảm thấy mệt mỏi và phiền muộn.
Noel thì đã bị chạm tự ái. Anh ta nói:
- Chuyện này không còn là chuyện của má nữa!
- Má rất buồn nghe con nói thế. Tuy nhiên sự thật là một khi cha cô ta biết rõ về con, con sẽ bị thương tổn danh dự đấy, Noel! Ngay bây giờ con phải hiểu điều đó.
- Tại sao vậy? Má làm sao... má biết gì về cha cô ta?
Yên lặng một lúc lâu. Max định cắt ngang câu chuyện để khỏi phiền hà, nhưng Ariana đưa tay ra cản ông và nói với Noel:
- Má đã lấy ba cô ta lúc má vừa đến nước Mỹ!
Lần này thì Noel như bị xúc động mạnh. Anh ta ngồi phịch xuống một chiếc ghế và nói:
- Con chẳng hiểu cái gì cả!
- Má biết thế. Má rất buồn, chỉ vì chưa cho con hay.
- Vậy chứ còn ba con thì thế nào?
- Thì đúng rồi... - Và nàng bắt đầu kể lại cho Noel mọi chuyện, từ lúc Manfred chết, cho đến khi Paul ly dị nàng rồi nàng kết luận:
- Từ đó đến nay má không hề gặp được ai trong gia đình họ. Họ vẫn nghĩ má là một tên Quốc Xã!
Noel rời ghế đến quỳ bên Ariana và nói:
- Bây giờ khác rồi má, họ sẽ không nói gì con và Tammy được nữa đâu!
- Không phải là vấn đề thời gian con ạ!
- Đối với con thì không thành vấn đề gì cả!
Max nãy giờ yên lặng, bây giờ nói với Noel:
- Bác đồng ý với Noel hoàn toàn. Thôi bây giờ cháu để mẹ cháu ngồi với bác cho đến lúc ra phi trường nhé!
- Vâng! - Noel hôn cả hai người rồi bước ra. Anh ngập ngừng ở cửa một lát lâu. Ariana bảo:
- Noel, con không buồn về chuyện má giấu con bấy lâu nay chứ!
- Không buồn má ạ, chỉ ngạc nhiên lắm thôi!
Max nói với Ariana:
- Xong cả thôi. Thực ra em chẳng cần phải giải thích cái gì cho ai cả, kể cả với Noel.
Noel đi tắc xi về nhà riêng. Anh gọi điện thoại ngay cho Tamara:
- Tammy, anh cần gặp em!
- Bao giờ?
- Ngay bây giờ!
Lúc Tammy đến, anh nói ngay:
- Nhỏ, anh có nhiều chuyện rất ngạc nhiên cho em!
- Chẳng hạn như chuyện gì?
Anh không biết bắt đầu thế nào, bèn nói trực tiếp ngay:
- Chẳng hạn như ba em cũng là ba anh đấy!
- Cái gì? - Cô bé nhìn sững Noel có vẻ không hiểu. Noel liền bắt đầu giải thích. Gần nửa tiếng đồng hồ sau mới rõ cớ sự, Tammy nói:
- Em nghĩ là trong nhà không ai biết ba em từng có vợ trước như thế!
- Như vậy ông bà nội của em có biết, và hai cô em nữa. Còn không rõ má em có biết không nhỉ?
- Có lẽ có đấy! Ba em rất tôn trọng sự thật, có lẽ ba em phải nói cho má em biết lúc hai người lấy nhau.
- Thực ra ba em không có gì đáng trách đâu. Chuyện là do má anh muốn giấu ba em một vài sự thật vì một lý do khẩn thiết.
Thảm kịch ấy thuộc về thế hệ khác. Thực ra không tác động gì lắm đến thế hệ sau. Chỉ còn là một câu chuyện xa xưa... Noel hỏi Tammy:
- Tammy, thế bây giờ em có định nói cho ba em nghe về chuyện này không?
- Em không biết. Nhưng có lẽ sẽ nói!
- Anh cũng nghĩ vậy. Chúng ta không nên che đậy những bí mật này cho đến lúc quá muộn! Anh muốn mọi sự giữa chúng ta đều minh bạch, sòng phẳng. Ba má chúng ta đã có nhiều điều gây bất ngờ quá rồi.
- Có nghĩa là anh vẫn muốn sống với em phải không Noel? - Đôi mắt cô ta đầy hy vọng. Noel gật đầu một cách nghiêm trang và nói:
- Đúng vậy Tammy ạ!
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 49


Khi học kỳ mùa đông chấm dứt thì Tammy đã sẵn sàng chuyển về trường Luật Columbia. Một buổi sáng thứ Bảy, Noel đến trường cũ và cùng Tammy dọn về New York.
Anh đã mua hoa, rượu và sâm banh, đủ thứ, để đón nàng.
Chuyện hai người sống với nhau thì cha mẹ Tammy lẫn Ariana đều không biết.
Mãi cho đến tháng Năm, một hôm Ariana ghé đưa mấy bức thư của Noel do lấy theo địa chỉ cũ của nàng nên nhà bưu điện đưa đến nhà nàng. Ariana bỗng gặp Tammy từ trong nhà Noel ôm sách Luật đi ra. Tammy chào:
- Chào bà Tripp, dạ... a... a... bà Max. - Mặt cô ta ửng đỏ, còn Ariana thì lạnh lẽo hỏi:
- Đến thăm Noel à?
- Vâng, cháu đến... xem nhờ vài sách luật... và... bài cũ của anh ấy... - Cô ta ngượng muốn độn thổ luôn. Noel rất có lý. Anh bảo nên nói thật từ lâu cho rồi. Nay bà Ariana có vẻ thất vọng và cảm thấy bị lừa dối. Nghe Tammy trả lời xong, Ariana bảo:
- Nó sẵn sàng giúp đỡ chứ?
- Vâng, vâng... Còn bà mạnh khoẻ chứ ạ?
- Khoẻ, cám ơn. - Rồi bà tới quán điện thoại gần đó gọi cho Noel. Và cuối cùng là Noel hài lòng thấy mẹ đã biết. Chỉ còn cha mẹ Tammy, nếu cô ta đã không chịu nói thì Noel quyết định sẽ nói cho họ biết. Anh bèn quay điện thoai ngay đến ông Paul Liebman, và hẹn giờ xin gặp.
Văn phòng của ông Paul Liebman nằm trong tòa nhà mà năm mươi năm qua gia đình Liebman vẫn đặt cơ sở điều hành. Văn phòng của ông Paul cũng chính là văn phòng của ông Samuel mà trước đây bà Ruth đến để yêu cầu chồng nhận nuôi cô gái Đức tóc vàng tị nạn Ariana...
Bây giờ chính con của cô gái Đức tóc vàng ấy cũng bước vào văn phòng ấy, và bắt tay con ông Sam, cha của cô Tammy.
- Chúng ta có biết nhau trước đây không ông Tripp nhỉ? - Paul vừa hỏi vừa nhìn cậu thanh niên dáng vẻ quen quen. Theo danh thiếp thì cậu này làm việc với một hãng luật pháp khá tiếng tăm. Paul không biết Noel đến về việc của hãng hay việc riêng. Noel đáp:
- Chúng ta có gặp nhau một lần ông Liebman ạ. Hồi năm ngoái.
- Ô, thế à. Lúc này trí nhớ tôi đã kém đi.

Noel mỉm cười:
- Cùng với cô Tamara. Tôi tốt nghiệp Luật ở Harvard năm ngoái đấy ạ!
- À, tôi nhớ rồi. Nhưng ông Tripp ạ, có lẽ ông đến hôm nay không bàn luận về chuyện con gái tôi chứ. Nào, có việc gì? - Ông ta đã nhận lời tiếp Noel chỉ vì tiếng tăm của hãng Luật mà cậu ta làm việc.
- Thưa ông, thực tình là chuyện đó đấy ạ! Và tôi cũng có vài điều khó khăn để thưa cùng ông. Tôi xin được nói thẳng vào vấn đề.
- Tamara có gặp rắc rối gì à? - Ông Paul hơi tái mặt. Bây giờ ông bỗng nhớ ra Noel là ai rồi. Ông không ưa.
Noel trấn an:
- Không ạ, thưa ông. Cô ấy chẳng có gặp rắc rối gì cả. Mà lại rất tốt nữa là khác. - Anh ta cố gắng mỉm cười để át bớt lo lắng, rồi tiếp:
- Chúng tôi đã yêu nhau một thời gian rồi ông ạ!
- Tôi không nghe con tôi nói gì về chuyện này cả.
- Tôi nghĩ có lẽ tại cô ta sợ phản ứng của ông. Trước khi đi xa hơn trong vấn đề này, tôi có câu chuyện muốn thưa cùng ông, bởi vì nếu không thưa ngay, sợ e không giải quyết được.
Noel tránh nhìn người đàn ông lớn tuổi trước mặt anh. Và tự dưng anh thấy có lẽ mình hơi điên rồ khi mang xác đến đây. Câu chuyện thật là khó nói. Anh đánh bạo nói luôn:
- Cách đây hai mươi bảy năm hình như bà cụ thân sinh của ông có tham gia vào một tổ chức cứu trợ người tị nạn. Ở New York đây, bà cụ có quen với một phụ nữ Đức, từ Berlin đến tị nạn. Vì một lý do gì đó ông có lấy người phụ nữ Đức này một thời gian ngắn. Sau biết rằng bà ta có thai với chồng cũ nên ông ly dị bà ta...
Noel ngừng lại một lát, nhìn ông Paul và tiếp:
- Tôi là con trai bà ấy.
Có một cái gì như điện xẹt vào người ông Paul Liebman. Ông ta đứng phắt dậy, sững sờ một lát, rồi nói ngay:
- Ra khỏi phòng tôi ngay! - Ông chỉ về phía cửa. Nhưng Noel đứng yên, bình tĩnh nói:
- Tôi xin nói là tôi và con gái ông, chúng tôi yêu nhau. Và chúng tôi hoàn toàn chính đáng.
- Ông dám nói là ông định lấy con gái tôi à?
- Vâng, thưa ông!
- Không bao giờ! Ông hiểu chưa? Không bao giờ! Phải chăng mẹ ông sắp đặt việc này?
- Hoàn toàn không phải đâu, thưa ông. - Mắt Noel quắc lên. Nhưng anh thấy ông Paul như không còn vẻ giận dữ nữa, nên anh yên lặng. Paul thấy rằng dù sự việc thế nào giữa ông và Ariana thì đến nay ông cũng không còn lẽ gì để mà nói xấu Ariana nữa. Phải bỏ chuyện ấy đi thôi. Ông chỉ nói:
- Tôi không muốn ông gặp Tamara nữa! - Dường như nỗi đớn đau cũ vừa trở lại trong lòng ông.
Noel trầm tĩnh nói:
- Tôi xin nói thẳng để ông hiểu rằng có lẽ cô con gái ông và tôi chẳng thể nào vâng lời ông được. Điều duy nhất để ông chọn lựa là nhận lấy một cách bình tĩnh sự việc đã xảy ra.
Rồi lặng lẽ anh bước thẳng ra cửa. Anh nghe một tiếng nắm tay đập lên bàn. Nhưng cửa văn phòng Paul đã đóng lại.
* * *
Khi Tammy biết được cớ sự về Ariana thì cô ta cảm thấy thương nàng hết sức. Và vào lễ Giáng sinh, nhân dịp họ hứa hôn, Ariana đã cho Tammy món quà mà nàng cất giữ, trân trọng, tha thiết xưa nay, ấy là chiếc nhẫn nạm kim cương của mẹ nàng, chiếc nhẫn mà Kassandra từng đeo và truyền lại cho Ariana.
Tammy mở món quà ra, kinh ngạc kêu lên:
- Ô, lạy Chúa... ô, ô... - Cô ta nhìn Noel, rồi nhìn Ariana, rồi nhìn ông Max. Tammy bước lại phía Noel và khóc. Noel bảo:
- Đấy là chiếc nhẫn hứa hôn đấy, cưng. Má cho em, đeo vào xem nào!

Tammy khóc hơn nữa. Cô ta đã nghe kể về chiếc nhẫn này. Chiếc nhẫn đã qua bốn thế hệ trước cô ta, bây giờ đến lượt cô ta!
Nó vừa vặn ngón áp út bàn tay trái của Tammy, lấp lánh trông rất tuyệt vời. Cô ta nói với Ariana:
- Ô, xin cám ơn bà Ariana. - Cô ta nói rồi lại khóc hơn nữa. Ariana nhìn cô gái với đôi mắt âu yếm và bảo:
- Bây giờ nó là của con, sẽ đem đến cho con nhiều niềm vui...
Sau lễ Giáng sinh ba hôm thì Ariana quyết định đến thăm Paul tại văn phòng ông ta. Nàng không nói chuyện này với Max và Noel.
Nàng mặc bộ đồ đen, và nói với cô thư ký của Paul rằng nàng là "Bà Thomas".
- Bà Thomas à? - Paul hỏi. Nhưng khi thấy Ariana bỗng đứng sửng sốt.
- Chào Paul! - Ariana đứng chờ ông ta mời nàng ngồi, nàng tiếp luôn: - Tôi nghĩ là phải tới gặp anh. Vì chuyện con của chúng ta. Tôi ngồi xuống được chứ?
Paul đưa tay mời nàng ngồi, rồi cũng ngồi xuống, và vẫn chăm chăm nhìn Ariana. Ông thấy nàng thay đổi không bao nhiêu dù hai mươi bảy năm đã trôi qua...
Lát sau ông mới nói:
- Chắc không ích gì.
- Có lẽ vậy. Nhưng điểm chính không phải là chuyện anh và tôi nghĩ thế nào. Mà chuyện chính là con của chúng ta. Ban đầu tôi cũng nghĩ như anh. Tôi phản đối việc chúng lấy nhau. Nhưng thực tế là dù ta muốn hay không, thì chúng cũng lấy nhau thôi.
- Phần chị, tại sao chị nói là phản đối chúng?
- Vì tôi nghĩ anh cay đắng về tôi thì cũng cay đắng đối với con trai tôi. Nhưng điều tôi đã làm quá là hết sức sai lầm đối với anh. Tôi hiểu rõ, nhưng hồi ấy tuyệt vọng quá, mong muốn cho con tôi được sinh ra, nên tôi hành động sai lạc... Tôi biết nói cùng anh thế nào đây, Paul?
Ông ta nhìn nàng hồi lâu rồi mới hỏi:
- Chị có thêm đứa con nào không, Ariana?
- Không. Sau hồi đó, tôi không hề lấy ai cả. Chỉ mới năm ngoái tôi mới tái giá.
Paul gật đầu, rồi nói:
- Sau khi ly dị, tôi lấy một người bạn học cũ. Cùng gốc Do Thái với chúng tôi. Cuối cùng thì tôi thấy như vậy là tốt. Đó là lý do tôi không đồng ý Tamara lấy con trai chị. Chị thấy đấy, chúng tôi là gia đình Do Thái. Và chị? Tôi phản đối không phải Noel là người không tốt. Không, anh ấy là người đàng hoàng. Lại can đảm nữa, khi đến trình bày sự thật với tôi. Tôi tôn trọng một người đàn ông trung thực như thế. Nhưng vấn đề ở đây là liệu có thể điều chỉnh được không...
- Tôi thấy chuyện gốc Đức hay Do Thái không có gì phải điều chỉnh cả... Hồi ấy ngay sau chiến tranh chúng ta thấy là quan trọng. Còn bây giờ tôi thấy chẳng ăn thua...
Paul lắc đầu:
- Vẫn còn quan trọng đấy, Ariana, những chuyện đó không bao giờ thay đổi đâu. Sau này khi tôi và chị chết rồi, bao lâu đi nữa, vẫn thế!
- Nhưng ít nhất anh cho tụi con chúng ta một cơ hội để chứng tỏ điều anh nói chứ?
- Để chứng tỏ là tôi sai à? Rồi sau đó chúng đẻ được vài ba đứa con, thì ly dị nhau, và chạy đến nói lại rằng tôi đúng à?
- Mà anh nghĩ là có thể ngăn cản chúng được à?
- Có thể chứ!
- Chứ anh không thấy rằng các cô gái ngày nay muốn lấy người họ yêu à? Sống độc lập, theo đường lối riêng à? Cô con gái anh đã sống với con trai tôi cả năm nay. Người sẽ thua trong việc này chỉ có thể là anh, Paul ạ. Có lẽ đã đến lúc anh nên chấm dứt sự xung đột giữa chúng ta, và có một cái nhìn mới về thế hệ hiện nay. Con trai tôi nó cũng chẳng muốn làm một người Đức đâu. Và con gái anh cũng chẳng muốn xưng mình là Do Thái đâu.
- Thế nó muốn xưng là gì?
- Là một con người, một phụ nữ, một luật sư. Chúng có những ý tưởng mà tôi thực tình không hiểu nổi. Chúng nó ngày nay hết sức độc lập và suy tư tự do. - Nàng mỉm cười, rồi mới chậm rãi nói tiếp:
- Có lẽ chúng nghĩ nhiều điều cũng phải anh ạ. Con trai tôi nó bảo rằng cuộc chiến tranh vừa qua là của thế hệ tôi và anh, chứ không phải của chúng nó. Đối với chúng ta đôi lúc vẫn còn thấy như là hiện thực trong đời mình.
Paul trầm giọng, nói với Ariana:
- Ariana à, nhìn con trai chị, tôi vẫn hình dung ra cái người đàn ông mặc đồng phục Quốc Xã mà tôi thấy trong những tấm ảnh hồi đó. - Ông ta nhắm mắt lại một lúc rồi mới nói: - Trông cậu ta giống cha quá chứ, phải không?
Nàng mỉm cười gật đầu, và bảo:
- Nhưng Tamara thì không giống anh lắm!
- Tôi biết. Nó giống mẹ nó nhiều hơn. Em gái nó lại giống Julia... còn con trai tôi thì rất giống tôi.
- Tôi rất mừng. - Yên lặng một lúc lâu, Ariana mới hỏi - Anh chị hạnh phúc chứ?
Paul gật đầu, rồi hỏi lại:
- Còn chị? Nhiều khi tôi cũng tự hỏi không biết chị ở đâu, ra sao. Tôi cũng muốn gặp chị để nói rằng tôi vẫn còn nghĩ đến, nhưng rồi e rằng...
- Sao?
- E rằng chị cười. Hồi đó mẹ tôi nghĩ lại, bà bảo rằng chị làm thế chỉ vì đứa con chị. Bà nghĩ rằng có lẽ chị yêu tôi. - Nghe đến đây Ariana ứa nước mắt, nàng nói:
- Tôi yêu anh thực sự Paul ạ!
Paul gật đầu. Hai người ngồi yên lặng hồi lâu, không nói gì.
Cuối cùng Paul mới hỏi:
- Ariana, thế chuyện con chúng ta, bây giờ chúng ta giải quyết thế nào?
- Chúng ta chấp nhận phải không anh?
Ariana mỉm cười, đứng dậy, đưa tay bắt tay Paul. Nhưng ông ta đi vòng qua bàn, ôm vai Ariana và nói:
- Tôi rất tiếc. Hồi ấy không đủ bình tĩnh để nghe Ariana giải thích và hiểu rõ sự việc.
- Paul ạ, có lẽ sự việc nó có cái định mệnh của nó.
Ariana hôn ông ta và ra về. Paul đứng lặng nhìn ra cửa, thấy khung cảnh Wall Street trước mặt...
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 50


Lễ cưới của Noel và Tamara dự trù vào mùa hè tới, sau khi Tamara tốt nghiệp. Hai người đi tìm một ngôi nhà vừa ý và Tamara tìm một việc làm vào đầu mùa thu.
- Nhưng trước hết là tụi con đi du lịch châu Âu đã! - Tammy mỉm cười nói với ông Max và Ariana như vậy. Max hỏi:
- Đến những nơi nào?
- Dạ Paris, Riviera, Italy, và Noel muốn dẫn con qua thăm Berlin.
Ariana bảo:
- Berlin thì đẹp đấy! Hai đứa định đi bao lâu?
- Dạ, độ chừng một tháng. Đây là mùa hè cuối cùng được rảnh của con. Anh Noel định xin nghỉ bốn tuần.
- Định làm gì ở Riviera?
- Con định ghé thăm đứa bạn quen, nó học cùng trường với con.
Đã mấy tháng nay, từ sau khi Paul đồng ý cho Tammy lấy Noel, hai cô cậu này cứ bàn tới bàn lui vụ đám cưới sao cho vui vẻ, xôm tụ.
Ngày cưới đến, Tammy diện rất đẹp, khiến Ariana càng ngạc nhiên. Nàng nói với Max:
- Trời ơi, anh xem, con bé đẹp quá đi mất!
- Noel trông cũng bảnh bao lắm! - Anh ta trông rất lịch sự trong bộ đồ chú rể sang trọng. Mắt xanh sáng, tóc vàng, dáng vẻ của một người Đức chính cống.
Ông Paul Liebman mỉm cười độ lượng, ông đã cho một số tiền lớn. Ariana đã gặp bà vợ ông ta, thấy bà này đúng là một phụ nữ tốt.
Ariana cũng được biết Debbie, em gái Paul, lấy một nhà sản xuất điện ảnh ở Hollywood. Julia dẫn mấy đứa con của bà ta đến dự, những cô cậu rất thông minh và nhí nhảnh. Nhưng Debbie và Julia nói chuyện rất ít với Ariana. Họ vẫn còn ý nghĩ không tốt đối với nàng.
Thỉnh thoảng trong lễ cưới, Paul liếc nhìn Ariana, nàng cũng nhìn lại ông ta và nhớ lại tình yêu của họ. Đồng thời nàng nhớ bà Ruth và ông Samuel Liebman, nàng cũng thấy hối tiếc trong lòng...
* * *

- Nào bà Tripp, thế là xong nhé! - Noel cười và hôn lên cổ Tammy.
- Em yêu anh, Noel!
- Anh cũng yêu em vô cùng! - Họ đang ngồi trên máy bay đi hưởng tuần trăng mật.
Tammy nhìn chiếc nhẫn nạm kim cương đang đeo ở tay. Nàng biết bà Ariana thương nàng lắm, và nàng cũng thương bà ta như thương yêu Noel.
Nàng nói với Noel:
- Noel, em muốn mua một cái gì thật tuyệt ở Paris để tặng má anh.
- Như món gì? Em muốn mua gì cho má?
- Em cũng chưa biết. Một món gì thật lạ. Chẳng hạn một bức tranh quý, hoặc một chiếc áo của nhà Dior.
- Lạy Chúa tôi! Mà sao em nghĩ đến chuyện tặng quà cho má? - Tammy đưa bàn tay lấp lánh chiếc nhẫn lên để trả lời Noel.
Cha của Tammy tặng cho hai vợ chồng nàng chi phí ăn ở tại khách sạn sang trọng Plaza - Athenee. Sau bữa ăn tối đầu tiên ở đấy, họ sửa soạn đến thăm Brigitte ở nhà hàng Relais Plaza. Nơi đây khách khứa ăn mặc rất lạ, có người mặc áo hở ngực đeo đầy đồ trang sức, có người mặc đồ jeans, có kẻ mặc áo choàng lông...
Tammy nhận ra ngay người bạn gái của mình. Brigitte Goddard nói với Tammy:

- Mình không ngờ bạn ăn mặc chững chạc quá nhỉ. Còn Noel, trông đẹp trai quá nhé!
Tammy cười:
- Bọn mình cưới nhau rồi đấy!
Cả ba cùng cười vui vẻ, và họ vui hưởng một buổi tối rất thân tình. Tuần lễ kế tiếp, Brigtte đưa Noel và Tammy đi từ đầu đến cuối Paris, từ nhà hàng Fouquet's đến Brasserie Lipp trong khu Latin... Gần như ai cũng biết Brigitte, và ai cũng muốn được mời cô ta khiêu vũ. Noel và Tammy rất lấy làm thán phục. Tammy thì thầm với Noel:
- Con nhỏ tài tình thật anh nhỉ?
- Ờ, hơi điên điên nữa! Anh nghĩ là anh thích như em hơn, cưng ạ!
- Lạ đấy!
- Có lẽ anh không mong gặp gia đình cô ta lắm!
- Ô, gia đình nó tốt lắm anh!
- Mình đừng ở lâu với họ. Nếu cần, ở chơi vài hôm thôi nhé Tammy! Anh muốn đi chơi riêng với em nhiều hơn. Em nên nhớ đây là thời gian trăng mật của chúng ta!
Nàng hôn anh ta và nói:
- Em rất tiếc, anh yêu...
- Hứa đi, ở hai ngày với họ thôi nhá. Mình đi qua Ý, nghe chưa?
- Vâng, thưa ngài! - Tammy đưa tay chào Noel kiểu nhà binh. Lát sau Brigitte khiêu vũ xong, trở lại kéo họ qua nhà thời trang Dior.
Ở nhà thời trang Dior, Tammy lựa mua được cho Ariana một chiếc áo tuyệt đẹp và một cặp hoa tai, tất cả tới bốn trăm đô la. Noel há hốc mồm. Tammy bảo:
- Tháng Chín em đi làm rồi, đừng lo, Noel!
Nhưng cả hai đồng ý là món quà này đặc biệt xứng đáng với mẹ của Noel, nhất là Ariana đã cho Tammy chiếc nhẫn nạm kim cương quá tuyệt. Ngay hôm đầu Brigitte đã chú ý chiếc nhẫn của Tammy đang đeo. Cha của Brigitte có cả một quầy hàng trang sức cổ rất quý nhưng Brigitte chưa thấy chiếc nhẫn nào tuyệt đẹp như của Tammy.
Buổi chiều cuối cùng của Noel và Tammy ở Paris, Brigitte dẫn họ đến cửa hàng Gerard Goddard ở Faubourg-St-Honore. Ba người đi lòng vòng cả tiếng đồng hồ xem các bức tranh quý của Renoir, Picasso, và các đồ mỹ nghệ Faberge... Noel rất thích thú, nói:
- Thật còn bảnh hơn một viện bảo tàng nho nhỏ nữa.
Brigitte gật đầu nói:
- Ba em có nhiều thứ đẹp lắm.
Noel và Tammy mỉm cười vì thấy Brigitte có vẻ không biết đánh giá những tác phẩm nghệ thuật của cha cô ta. Chính vì thế mà cha cô gửi cô đi học ở Radcliff để có thêm kiến thức lịch sử và nghệ thuật. Tuy nhiên cô ta ở trường lại ưa bóng đá, khiêu vũ, chơi với các sinh viên y khoa, thực vật... Được hai năm cha cô ta nản quá đem cô về lại Pháp.
Lúc này Brigitte lại nói đang học chụp ảnh, làm phim, đủ các cái, rất nhộn. Cô ta có vẻ không có định hướng gì cả, chỉ thích vui đùa, và gần như là bất cần đời...
Tammy nói nhỏ với Noel:
- Con bé kỳ lạ ở chỗ là gần như không bao giờ trưởng thành chín chắn cả!
- Anh hiểu. Nhiều người như vậy lắm. Thế còn anh em cô ta thì sao?
- Cũng vậy nữa! Còn có vẻ nặng hơn là khác!
- Thế sao? - Noel tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Có lẽ họ không được hạnh phúc anh ạ. Em cũng không rõ lắm. Anh phải gặp cha mẹ họ mới hiểu. Bà mẹ thì kỳ khôi, ông cha thì như ẩn sĩ, bị ma ám thế nào ấy!
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 51


Chuyến bay qua Nice chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ, và Bernard Goddard đón họ ở cổng nhà. Anh ta rất đẹp trai. Nhưng có vẻ lơ đãng thế nào. Chỉ khi cô em gái anh ta quàng tay lên cổ anh và chào thì anh mới như sực tỉnh lại.

Chào Tammy và Noel xong, Bernard nói:
- Tôi dự trù tháng Mười Một này đi New York đấy chứ! - Anh ta mỉm cười dịu dàng, và Noel bỗng có cảm giác kỳ lạ là anh này giống một người nào đó mà anh đã thấy trong những tấm hình đâu đó.
Bernard hỏi:
- Đến lúc đó anh chị có mặt tại New York không nhỉ?
Tammy nhìn Noel, rồi trả lời Bernard:
- Vâng, có chứ!
Brigitte ngạc nhiên nhìn ông anh và hỏi:
- Tháng Mười Một à? Em tưởng là lúc đó anh đã đi Brazil rồi chứ!
- Thôi, anh không đi Brazil nữa. Mimi muốn đến Buenos Aires.
Lúc Tammy và Noel theo họ vào trong nhà, thì Tammy hỏi khẽ Noel:
- Anh có muốn sáng mai đi chỗ khác không?
- Đúng. Anh sẽ nói với họ là anh phải đi gặp một khách hàng của hãng.
Ngôi nhà to lớn kiểu cổ của nước Ý, nền nhà toàn đá hoa, sân thượng có ghế ngồi, có điện thoại...
Bữa ăn trưa được dọn ngoài sân cỏ. Brigitte và Bernard tỏ vẻ rất vui. Còn Tammy và Noel thì đã định là sáng mai đi ngay nên cũng không thấy bứt rứt gì.
Buổi ăn tối, Tammy và Noel được giới thiệu với cha mẹ Bernard và Brigitte. Bà mẹ vẫn còn xinh đẹp tuy hơi nặng nề. Bà ta có nụ cười rất tươi, và đôi chân khá dài, hấp dẫn. Bà tỏ ra là bà chủ hiếu khách đối với Tammy và Noel. Còn ông chồng bà thì có vẻ buồn buồn, với mái tóc vàng, đôi mắt xanh khá đẹp. Noel thấy ông già này có một cái gì rất hay hay, anh rất thích, trông ông hệt như anh chàng Bernard...
Sau bữa ăn tối, bà Goddard dẫn Tammy ra phòng khách xem tranh. Ông Gerard Goddard nói chuyện với Noel. Noel rất chú ý giọng nói của Gerhard vì nó pha giọng Thụy Sĩ, giọng Bỉ thế nào đó. Và anh rất thắc mắc về vẻ mặt buồn buồn của ông chủ nhà này.

Lúc bà chủ và Tammy trở lại, thì cả nhà ngồi nói chuyện. Tammy vô tình để bàn tay đeo nhẫn trên bàn, những hạt kim cương lấp lánh ánh đèn rất đẹp. Gerard Goddard nhìn chăm chăm vào chiếc nhẫn. Ông không cần xin phép, cầm lấy tay Tammy và xem xét chiếc nhẫn.
Brigitte cũng rất thích, nên hỏi:
- Đẹp quá, phải không ba?
Bà Goddard có vẻ không bằng lòng, quay qua nói chuyện riêng với con trai bà.
Ông Goddard nói:
- Đẹp lắm, cho tôi xem kỹ được không?
Tammy tháo ra mỉm cười đưa cho ông ta xem, và nói:
- Đấy là nhẫn cưới của tôi do Noel tặng.
- Thế à? - Ông quay qua Noel, hỏi: - Anh mua ở đâu vậy? Ở Mỹ à? - Ông ta có vẻ như lấy làm lạ lắm.
- Dạ, của mẹ tôi đấy ạ.
- Thế à?
- Vâng, nó có một lịch sử gia tộc lâu dài lắm, song mẹ tôi mới có thể kể ông nghe, chứ tôi không kể được.
- Vâng, vâng. - Ông ta có vẻ xa xôi, một lát, mỉm cười nói với Noel: - Tôi muốn đến New York và ghé thăm bà ấy. Anh cũng biết, chúng tôi có mở một cửa hàng đồ trang sức quý. Tôi muốn biết bà nhà có gì quý chăng.
Noel mỉm cười nói:
- Có lẽ mẹ tôi không muốn bán món gì, thưa ông Goddard. Song tôi biết mẹ tôi còn có một chiếc nhẫn quý nữa của bà ngoại tôi để lại.
- Thế à?
Tammy mỉm cười, chen vào:
- Vâng, một chiếc nhẫn đẹp tuyệt vời, cỡ bằng chừng này. - Nàng đưa ngón tay ra làm mẫu.
- Các vị có thể chỉ cho tôi cách tìm đến nhà bà chăng?
- Thưa được ạ! - Noel vừa trả lời vừa lấy một tập giấy ra, viết địa chỉ của mẹ anh và số điện thoại. Anh nói thêm: - Tôi chắc bà sẽ vui lòng gặp ông, khi nào ông đến New York.
- Mùa hè này bà có ở đấy không?
Noel gật đầu. Ông chủ mỉm cười. Rồi cả nhà nói qua những chuyện khác một lúc lâu. Sau đó Tammy và Noel lên phòng nghỉ sớm để mai đi qua Canes. Còn Brigitte và Bernard đi dự một dạ vũ đã được mời. Chỉ còn ông Gerard và vợ ngồi lại ở phòng khách. Bà liền hỏi:
- Tôi thấy ông chú ý chiếc nhẫn của cô gái ấy. Để làm gì vậy?
- Chiếc nhẫn ấy lạ lắm, rất cần cho cửa hàng mình. Tôi phải đến New York tuần này để xem bà ta còn chiếc nào không?
- Thế à? - Bà ta gật đầu. Bà hiểu ông. Ông tuy chẳng nên danh nên phận gì, nhưng ông đã điều hành nhà hàng đồ cổ rất tốt, hơn cả cha bà mong muốn.
Ban đầu cha bà nhận ông vào làm việc, dạy cho ông về nghệ thuật và đồ cổ, cho ông ở lại trong nhà luôn. Sau chiến tranh họ cùng trở về Paris. Lúc ấy bà có thai với Gerald. Thế là ông là rể luôn, và điều hành công việc của bố vợ.
Hơn hai mươi bốn năm qua ông đã góp phần làm nên tài sản cho gia đình nhà vợ và cho chính ông. Và trong hai mươi bảy năm qua ông vẫn ngóng tin, tìm kiếm cha ông và chị ông... Ông đã trở đi trở lại Berlin sáu mươi lần, đều không có tin tức gì. Trong thâm tâm ông nghĩ rằng cha và chị đã chết. Nếu không thì ông phải tìm thấy họ, hoặc họ tìm thấy ông chứ. Tên ông cũng chẳng đổ mấy, từ Gehard von Gotthard đổi thành Gerard Goddard thì cũng dễ hiểu. Ông đổi như vậy chỉ vì sau chiến tranh khó có thể mang tên họ Đức mà không bị liên lụy gì ở Pháp...
Đôi khi ông tự hỏi nếu tìm ra được cha và chị thì ông sẽ làm gì? Có thay đổi gì chăng? Chắc chắn là đời ông hẳn khác đi nhiều. Có thể ông sẽ bỏ bà Giselle, có uy thế hơn với các con, và có thể bán cả gian hàng mỹ nghệ của ông để lấy tiền sống cuộc đời mới. Ông mỉm cười tự nghĩ có lẽ tìm ra được cha và chị, ông sẽ bắt đầu lại giấc mộng cuộc đời ông.
Sáng hôm sau Tammy và Noel tạm biệt hai anh em cô Brigitte, ra đi. Ông Gerard Goddard từ trên lầu vội vã đi xuống. Ông nhìn chăm chăm vào Noel, tự hỏi phải chăng... Ồ, nhưng thật là điên... Không thể được... Ồ, nhưng thật là điên... Không thể được... Ồ, nhưng bà Max Thomas kia, phải chăng... Ồ, không, không thể...
- Xin cám ơn rất nhiều, thưa ông Goddard.
- Không có gì... Noel... Tamara... hy vọng gặp lại anh chị ở đây. - Ông vẫy tay chào họ. Đoạn một lát quay qua nói với con ông:
- Brigitte, ba rất mến hai bạn con từ New York đến!
- Con cũng thích họ lắm ba ạ. Hai người đó rất dễ thương.
Cô ta nhìn cha lấy làm lạ lạ. Lát sau cô ta lại nghe ông gọi điện thoại cho hãng Air France. Cô vào phòng ông và hỏi:
- Ba định đi đâu à?
Ông gật đầu:
- Tối nay ba đi New York.
- Đi công việc hả ba? - Ông gật đầu. Brigitte hỏi:
- Con đi với ba được không? - Ông ngạc nhiên nhìn con. Ông thấy cô bé thật tội nghiệp. Nhưng lần này ông phải đi một mình. Ông nói:
- Thôi để lần sau ba cho con đi. Chuyến này hơi phức tạp. Ba phải thương lượng gay go. Và chắc ba sẽ về ngay thôi.
- Lần sau ba nhớ cho con đi với đấy!
Ông lặng lẽ gật đầu.
Ông dự trù đi không quá hai ngày. Ông hôn tạm biệt bà Giselle và các con một cách vội vã rồi ra ngay phi trường cho kịp chuyến bay đêm đó. Máy bay ghé Paris rồi đi thẳng New York. Từ phi trường Kennedy ông kêu xe tắc xi, rồi bảo dừng ở một trạm điện thoại gần địa chỉ Noel đã cho ông. Ông quay điện thoại theo số Noel cho.
- Bà Thomas phải không ạ?
- Vâng.
- Có lẽ bà không biết tôi, nhưng con gái tôi là bạn của cô Tammy.
- Có gì trở ngại không ạ? - Ariana bỗng hoảng sợ.
- Không, không có gì ạ! Sáng nay hai người ấy đã đến Ý và mọi việc tốt đẹp cả. Tôi nghĩ rằng... À vâng tôi có công việc qua đây... Một tác phẩm của Renoir... và tôi rất thích chiếc nhẫn của cô dâu bà. Cô ta nói bà còn một chiếc nữa, tôi hôm nay rảnh, nên có ý... - Ông ngập ngừng...
- Chiếc nhẫn ấy tôi không bán đâu ạ...
- Dĩ nhiên, tôi hiểu vậy chứ. - Ông ta có vẻ lúng túng như trẻ con. Ariana hiểu ngay có lẽ đây là cái ông Gerald Goddard mà Tammy đã nói với nàng, và tự dưng thấy mình hơi bất lịch sự. Nàng liền nói:
- Nhưng nếu ông muốn xem thì xin mời ông quá bộ đến nhà tôi chút xíu được không ạ?
- Vâng, thế thì hay lắm lắm thưa bà Thomas... Nửa giờ đồng hồ thôi cũng tốt lắm ạ.
Lúc xe đến địa chỉ, ông ta run run bước xuống xe. Người lái xe hỏi:
- Ông có cần tôi chờ không ạ? - Nhưng ông ta lắc đầu, đưa cho người tài xế tờ năm chục đô la, rồi xách vali bước đến cửa nhà Ariana. Ông bấm chuông và đứng chờ. Ông mặc bộ đồ cắt rất tuyệt, đeo chiếc cà vạt của nhà Dior, mang đôi giày đóng ở London. Toàn bộ đều sang trọng đắt tiền, nhưng ông cảm thấy mình như một đứa trẻ lạc loài.
- Vâng, phải ông Goddard không ạ? - Ariana mỉm cười nhìn ông khách. Chiếc nhẫn kim cương đeo trên tay trái nàng. Họ nhìn nhau. Cả hai đều có đôi mắt xanh đen như nhau. Ariana không nhận ra ông là ai cả. Nhưng Gerard von Gotthard thì biết ngay ra là mình đã tìm ra được một trong hai người mà bao lâu nay ông nhớ mãi... vẫn khuôn mặt ấy... vẫn đôi mắt ấy...
- Ariana! - Tiếng gọi đó khiến Ariana nhớ lại cầu thang ở nhà nàng... phòng thí nghiệm của đứa em trai... những trò chơi thuở nhỏ... Ariana... như một tiếng vọng từ xa xôi trong quá khứ. Nàng bật khóc và ngả vào tay đứa em.
- Lạy Chúa tôi... Lạy Chúa... em hả Gerhard?... Ồ, Gerhard...
Nàng ôm đứa em, với tất cả nỗi đau thương của một đời người. Và Gerhard khóc nức nở trong vòng tay của người chị.
Họ đứng yên như mãi mãi thời khắc không trôi, quá khứ và hiện tại như lẫn lộn nhau... Hồi thật lâu Ariana mới dẫn em vào nhà. Cả hai mỉm cười sung sướng. Họ đã mang nặng một nỗi niềm cô đơn quá nửa cuộc đời nay mới tìm thấy lại nhau, và được sống trong tự do.

HẾT

(Nguồn vietlove)
"Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»