📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Mùa trái chín - Dạ Thảo Linh

9 trả lời, 1.563 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>kimblue</b> -- <b>29.6.2004 6:21:28 </b> &gt;>

1.
Mặt trời đã lên cao, Thiện xếp gọn đống sách vở vào tủ rồi đi ra vườn. Thiện vươn vai hít thật sâu làn không khí trong lành. Ngày hôm qua, nhà trường đã làm lễ tổng kết năm học, kỳ nghỉ hè đúng vào dịp mùa trái chín, Thiện có ba tháng nghỉ ngơi trước khi vào năm học mới. Khu vườn đã nhộn nhịp từ sáng sớm, những người hái trái cây làm việc từ lúc những tia nắng hồng vừa ló dạng phía hồ Mặt Trăng. Mấy cô gái xứ dừa miền Tây về miền Đông hái trái cây thuê cho các chủ vườn. Họ trèo cây thoăn thoắt, vừa làm việc vừa hát chọc ghẹo các chàng trai đang đóng sọt chôm chôm. Xe tải nườm nượp về chất hàng sang Trung Quốc, mọi người làm việc không ngơi tay, chỉ có bọn trẻ con là sướng. Mùa hè, chúng chỉ có nhiệm vụ đuổi chim kéc vào buổi sáng, thời gian còn lại tha hồ rong chơi. Khu vườn nhà Thiện rộn rã tiếng hát, tiếng rì rào của lá cây, tiếng răng rắc của cành khô gãy vụn dưới chân người, mùi sầu riêng găn gắt thơm nồng, mùi chôm chôm nhè nhẹ thoảng trong gió. Thiện yêu khu vườn của mình lắm. Từ ngày mới chập chững, Thiện lẫm đẫm theo cha ra vườn. Chưa biết ăn cơm, Thiện đã ăn sầu riêng, lớn lên Thiện vẫn ghiền sầu riêng nhất trong các loại trái cây. Mùa trái cây, mỗi sáng Thiện ra vườn tìm sầu riêng. Những người làm vườn cho gia đình cậu nhặt chất thành đống. Thiện chọn trái ngon nhất tách vỏ. Trong lúc Thiện đang loay hoay tách sầu riêng, Lâm vạch hàng rào dâm bụt chui qua thông báo:
- Ê! Thằng ngố mới xuất hiện ở xóm mình là siêu nhân bắt dế cơm mày ạ! Mỗi ngày nó xách mấy xâu.
- Thật không?
- Thật, tao thấy nó vào vườn, không mang theo cuốc thuổng gì cả, chỉ mang theo chai nhỏ bọc trong cái túi xốp màu đen, mà chiều nào nó cũng xách về rất nhiều dế cồ, dế mái mày ạ!
Đăng nhập để trả lời
0

Mùa trái cây, dế cơm đùn đẩy mặt đất. Bọn trẻ mang cuốc đi đào, rồi đổ nước xuống cho dế trồi lên. Chú nào chú nấy múp míp như ngón tay cái. Dế cơm nặn ruột, nhét hạt đậu phộng vào rồi nướng thơm lừng, ăn phát ghiền luôn. Hang dế cơm rất sâu nên khó bắt, Thiện với Lâm đào rã tay, đổ cả chục thùng nước chỉ tóm được vài chục con là cùng.
- Nhà nó ở đâu?
- Ai?
Lâm ngơ ngác hỏi lại khiến Thiện bật cười:
- Tao hỏi thằng bắt dế chứ ai? Hèn chi con Trâm gọi mày là tồ!
- À, tao thấy nó đi về phía đồi Rồng.
- Đồi Rồng?
- Ừ.
- Nó mới tới đó hả?
- Ừ.
- Nó ở với ai?
- Tao không biết.
Ngọn đồi ôm hồ Mặt Trăng nhìn xa như hình hai con rồng cuộn nên người ta gọi là đồi Rồng. Trên đồi chỉ có chuối và cây rừng, từ lâu không có người ở. Đất xứ này nông dân trồng cà phê, cây ăn trái như chôm chôm, sầu riêng. Trên đồi còn nhiều đất hoang, người ở xa đến đây lập nghiệp thường leo lên đồi vỡ đất trồng chuối, trồng đu đủ. Dưới chân đồi, nước mênh mông nhưng đưa lên rất khó nên cà phê và các loại cây ăn trái khác không sống được.
Lâm cất giọng ồ ồ phá ngang suy nghĩ của Thiện.
- Nó bắt dế làm gì nhiều thế mày nhỉ?
- Chắc là ăn - Thiện suy đoán.
- Ăn sao hết!
- Ừ nhỉ!
Dế cơm chỉ là món ăn cho vui miệng của bọn trẻ. Nhà đứa nào cũng có cả mẫu vườn, đủ loại trái cây. Trái cây Long Khánh ngon có tiếng, thương lái mọi miền đổ về đây mua, nhà vườn bán không kịp. Bọn trẻ chỉ cần nhặt trái rụng trong vườn, đứa nào đứa nấy rủng rỉnh tiền, muốn ăn gì cũng được. Vậy mà lâu lâu phải ăn dế cơm nướng.
Năm nay chim kéc nhiều hơn mọi năm. Chúng ồ ạt bay về từng đàn, nhiều lúc tạo thành đám mây màu xanh lá non, trông rất thích mắt. Chôm chôm chín rộ là lúc chúng hoành hành. Đám trẻ có nhiệm vụ bảo vệ không cho chúng phá vườn cây. Mỗi khi bầy chim đáp xuống, trái rụng đỏ đất như cơn bão tràn qua, chúng ăn một nửa, bỏ một nửa, người lớn nóng ruột lắm. Bọn trẻ chia thành nhóm ba đứa, trụ trên các căn chòi cao nghễu nghện. Cứ hai vườn có một tổ canh giữ. Tổ của Thiện có Lâm tồ và nhỏ Trâm. Vũ khí của tổ là nạng thun, thùng thiếc, ống xì đồng và cái miệng lảnh lót của con Trâm.
Mùa trái chín, bắt đầu từ mùa hè, cũng là mùa mưa ở miền Đông Nam bộ. Buổi sáng nắng rực rỡ, khoảng ba bốn giờ chiều trời mới mưa nên bọn chim kéc thường bay về tầm bảy giờ sáng, lúc màn sương đang còn lẩn quất trong các tàng lá, đọng hờ trên những chùm chôm chôm chín đỏ. Chúng phá phách cho đến lúc mặt trời lên cao mới chịu bay về trú ẩn trong khu rừng Linh Quy gần đó. Chúng rỉa lông, ca hát và dưỡng sức cho đợt "tấn công" vào ngày hôm sau. Khi ấy bọn trẻ có thể rời vị trí "chiến đấu" của mình để khám phá thế giới vườn vừa quen thuộc, vừa mới lạ. Mùa trái chín, mỗi ngày khu vườn khoác cho mình một chiếc áo mới. Một mùa chôm chôm có thể bất ngờ ló ra từ đám lá cây, mới ngày hôm qua nó còn e lệ nép vào bóng lá bằng lớp vỏ vàng mơ, thì hôm sau đã kiêu hãnh chìa chiếc áo đỏ tươi để khoe tài cùng bạn bè.
Đăng nhập để trả lời
0

Sáng hôm nay, như thường lệ, bọn trẻ chia nhau nằm các góc vườn. Bỗng có tiếng người hét lên: "Ăn trộm! Ăn trộm". Thiện vọt về hướng rẫy trái cây của bà Mười. Lúc này người lớn cũng ùa lại. Bà Mười rất khó tính. Vườn rẫy rộng mênh mông nhưng đố ai ăn được của bà một trái chôm chôm. Tục lệ ở đây, ai vào vườn muốn ăn trái cây cứ ăn bằng no, còn muốn xách về phải được gia chủ cho phép. Nhưng nhà bà Mười không chấp nhận tục lệ ấy, cái gì bà cũng bán, kể cả chôm chôm dạt. Vừa chạy, Thiện vừa nghĩ: "Có lẽ tên trộm này lấy cái gì giá trị lắm chứ vài trái cây có đáng là bao, ai bắt làm gì?"
Thằng bé đang bị trói thúc ké dưới góc cây vú sữa. Dưới chân nó, quả sầu riêng chưa bằng đầu người. Bà Mười xỉa xói:
- Đồ nít ranh, mới bây lớn mà tập đi ăn cắp. Cha mẹ mày đâu hử?
-...
- Con hoang hử?
-...
- Mày điếc hử?
Thằng bé bướng bỉnh cúi gầm đầu không thèm trả lời.
- Bốp... Bốp... Bướng này! Bướng này! - Bà Mười hét lên the thé.
- Tao đâu ngờ bà Mười ác quá!
- Thằng bé đó là ai vậy?
- Thằng bắt dế.
- Hả?
- Ừ, thằng bắt dế tao nói với mày hôm qua đó.
- Nó tên gì?
- Tên nó buồn cười lắm! Tao mới quen nó hôm đi câu cá, nó bảo tên nó là Rớt.
- Tên là Rớt hả?
- Thấy mặt nó nghệch, tao đặt nó là Rớt ngố, nó nhe răng cười hì hì.
Bà Mười cắt ngang cuộc trò chuyện giữa Thiện và Lâm bằng một mệnh lệnh khiến mọi người sững sờ.
- Cho kiến vàng cắn nó!
Nói xong, bà với tay giật ổ kiến vàng trên tàng cà phê cạnh đó, ném vào người Rớt ngố. Thằng bé chẳng hề tỏ vẻ sợ sệt, nó nghiến răng chịu đựng bầy kiến luồn vào người. Kiến vàng chỉ thua kiến nhọt chất độc, nhưng đôi càng chúng nghiến vào thịt da đau chảy nước mắt, người lớn còn nhảy nhổm huống chi là trẻ con.
Thiện quyết định xông vào cứu thằng Rớt, dù biết việc làm ấy có thể bị bà Mười xỉa xói. Nhưng không thể để như vậy, Thiện hiên ngang bước lại chỗ cậu bé bị trói. Bà Mười hét:
- Thiện, mày làm gì đó?
- Cháu mở trói cho nó! - Thiện trả lời.
- A thằng này láo!
Bà Mười nắm tay Thiện vừa lôi xềnh xệch, vừa mắng:
- Mày đồng lõa với nó hả? Đi, đi qua nhà cha mày nói chuyện.
- Thả thằng bé ra!
Giọng người đàn ông phát ra từ phía sau bụi chuối già hương. Bà Mười quay lại xoa tay cười với người đàn ông quắc thước, vạm vỡ vừa xuất hiện.
- Anh Tư, thằng bé này nó ăn trộm trái cây của tôi, anh trị nó giùm tôi.
Không trả lời bà Mười, ông Tư đi thẳng lại mở trói cho thằng bé. Lúc này, Rớt ngố vội phủi kiến lia lịa, xong nó ngờ nghệch nhìn ông Tư. Thiện hích vào vai nó.
- Cám ơn ông Tư đi!
Nó lí nhí:
- Cám ơn ông!
Lúc này, ông Tư quay qua bà Mười, nói:
- Nó ăn cắp của chị hết bao nhiêu tôi đền?
Bà Mừơi trừng mắt với ông Tư và quày quả bỏ đi. Ông Tư vỗ vai thằng Rớt.
- Cháu thích ăn trái cây qua vườn ông, ông cho!
Thằng Rớt lầm lũi bỏ đi. Lâm ghé tai Thiện nói nhỏ:
- Nó lì ghê mày há!
Thiện ậm ừ, trở lại vườn. Lúc này Thiện mới phát hiện Trâm đang ôm gốc cây sầu riêng khóc nức nở. Thì ra nó tội nghiệp thằng Rớt. Lâm tồ trêu nó:
- À, mày cững biết khóc nữa à! Tao cứ tưởng mày dữ như bà Mười.
Thiện nạt Lâm:
- Mày ngậm miệng lại đi!
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào kimblue,

Xin chân thành cảm ơn bạn đã góp sức cho thư quán.

Mong bạn không quên gõ số chương, để khi đem truyện vào thư viện sẽ được hoàn chỉnh hơn.

Chúc vui nhé.

[sm=----.gif]
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0

Gởi bạn thatsonanhhung.
Câu chuyện mình đang đánh máy ko có chương mà chỉ chia thành 1,2,3...
Nếu nói 1 chương thì quá ít nên mình ko nghi thành chương mà làm đúng theo ý đồ tác giả.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ.
Mình sẽ cố gắng đánh máy nhiều hơn.
Kimblue,
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào kimblue,

Cảm ơn bạn đã hồi âm cho mình.[:D]

Chúc bạn mau "hoàn thành" tác phẩm này nhé. [;)]

Một lần nữa xin thay mặt BĐH, chân thành cảm ơn sự đóng góp của bạn.[:)]
Thân ái,
TSAH




Tự thắng mình là chiến công oanh liệt nhất .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>kimblue</b> -- <b>26.7.2004 0:02:10 </b> &gt;>

2.
Ông Tư Hổ có mặt trên vùng đất này từ khi miền Đông còn là rừng rậm. Đêm đêm, cọp về cạnh nhà dân để thò đuôi vô bếp sưởi ấm. Còn ở thượng nguồn sông Đồng Nai, cá sấu bơi lũm chũm. Chuyện ấy là theo lời kể của ông Tư Hổ, chứ bây giờ vùng quê này chẳng còn rừng bao nhiêu, chỉ có rừng cao su và vườn cây trái ngút ngàn. Nghe đâu ông Tư tên thật không phải là Hổ, do hồi đó ông giết được nhiều hổ nên người ta gọi thế, dần dần thành tên, bây giờ chẳng ai biết tên thật là gì? Chuyện ông Tư đánh cọp được người lớn kể lại như sau :

Tư theo cha từ miền trung vào Đồng Nai lập nghiệp, khi cậu mới mười lăm tuổi. Hành trang của hai cha con chỉ có cái túi vải và những thế võ gia truyền. Ông Chín Sơn, cha của cậu Tư là một võ sư nổi tiếng đất Bình Định. Ông đã từng giữ chức vô địch ở Lục tỉnh Trung Kỳ suốt mấy năm liền. Giận bọn cường hào ác bá, ông thành lập toán cướp chuyên cướp bọn nhà giàu chia cho người nghèo. Mỗi lần đi cướp, ông cùng hội đoàn của mình sử dụng hỏa hổ khống chế quan quân. Hỏa hổ là ống tre dựng sỏi trộn với dầu rái, đây là thứ vũ khí khá lợi hại do một tù trưởng vùng Bình Khê theo Vua Quang Trung sáng chế ra. Quân đội Tây Sơn đã dùng vũ khí này đánh hai chục vạn quân Thanh tan tác. Mỗi lần bị bao vây, ông dùng "hỏa hổ" tấn công bọn nhà giàu. Những ống tre đốt lên ném đi, nổ tung, văng sỏi dính dầu rái, bay đến đâu phỏng đến đấy, bọn chúng rất sợ. Sau khi cướp xong, ông làm nhiệm vụ "khóa đuôi" cho đồng bọn trốn thoát. Trong một lần tấn công vào nhà ông chánh tổng, ông này nuôi vài chục võ sĩ trong nhà. Đêm ấy, biết băng cướp Chín Sơn sẽ tấn công, gã chánh tổng nham hiểm chuẩn bị rất nhiều mâm đồng. Khi băng cướp của ông xuất hiện, bọn chúng dùng mâm đồng ném ra. Mâm đồng bay vun vút khó đỡ, gậy và mã tấu đều bị nó vô hiệu hóa. Bị tấn công bất ngờ bởi thứ vũ khí kỳ lạ ấy, ông Chín Sơn trọng thương. Một cái mâm đồng chém trúng ống quyển, làm gãy chân vị tướp cướp lừng danh của đất miền Trung. Thấy người chỉ huy ngã xuống, bọn võ sĩ trong nhà lao ra dùng mã tấu xả thẳng cánh vào băng cướp. May lúc đó họ tung hỏa hổ kịp thời cứu ông. Tên chánh tổng trả thù bằng cách giết cả nhà ông. Hai cậu con trai trốn thoát. Cậu Năm được sư huynh của ông đưa qua Cao Miên. Cậu Tư theo cha trốn vào rừng, thấy nghề ăn cướp đã đến hồi mạt vận, sau khi chữa lành vết thương, ông dẫn con vào miền Nam lập nghiệp. Giữa rừng rú bạt ngàn, ông dạy những thế võ gia truyền cho con trai. Ba năm trôi qua hai cha con khám phá rừng hoang, trồng tỉa hoa màu và bẫy thú sinh sống.
Trong lần đi canh rẫy bắp, hai cha con đang nằm trong chòi, bỗng cọp xuất hiện. Chúa tể rừng xanh gầm gừ quanh chòi suốt đêm, những móng vuốt bén nhọn cào vách roạc roạc nghe rợn cả người. Căn chòi đóng bằng những cây gỗ tròn rất chắc, "ông ba mươi" thò chân vào kẽ vách và mắc kẹt. Bất thần cậu Tư tung cửa nhảy ra ngoài, bằng thế gậy của bài "Ngọc Trản thần công", cậu hạ gục con cọp dữ. Tuy nhiên, khi cậu quay lại thì một con cọp khác xuất hiện. Có lẽ nghe tiếng gầm của cọp đực nên cọp cái ứng cứu. Giống cọp bao giờ con cái cũng khôn ngoan và hung dữ hơn con đực. Cậu Tư vung gậy múa tiếp bài roi gia truyền của dòng họ. Bài này đã từng được ông nội của cậu, một võ sư mù biểu diễn, mọi người dùng nước tạt vào mà ông không bị ướt. Con cọp cái không hề nao núng trước bài quyền ấy. Sau một hồi quần thảo bất phân thắng bại, mồ hôi của cậu túa ra như tắm. Bỗng dưng, con cọp lùi lại, nó rùn người khuỵu hai chân sau xuống. Đang lúng túng không biết xử trí ra sao, cậu nghe tiếng hét của cha: "Hãy ngồi xuống!". Nhớ thế võ cuối cùng của bài quyền, cậu Tư ngồi thụp xuống. Thấy con người bỗng dưng ngừng múa gậy lại ngồi xuống, cọp gầm lên một tiếng. Sau cú đập đuôi dũng mãnh, nó lao vút lên không và phủ xuống đầu đối thủ bằng bộ vuốt sắt nhọn. Bất ngờ cậu Tư đánh thốc cây gậy từ dưới lên ngay giữa ngực, bị trúng đòn bất ngờ con cọp hực lên một tiếng rồi đổ vật xuống. Cú đánh đã làm vỡ tim của nó...
Từ đó về sau dân làng gọi tên cậu là Tư Hổ, đến nay không còn ai nhớ được tên thật.

Cậu Tư Hổ ngày xưa, bây giờ đã là ông Tư. Ông sống một mình trong khu vườn rộng gần mười mẫu đất, khu vườn của ông trồng đủ loại cây trái. Chôm chôm nhãn nhà ông, trái nhỏ bằng đầu ngón chân cái. Nhìn bên ngoài rất xấu xí, trông như chôm chôm dạt nhưng khi bóc ra ăn thơm lừng và ngọt lịm. Sầu riêng trái không to lắm chỉ bằng đầu người mà múi nào múi nấy lớn như nắm tay trẻ con, hạt lép, cơm vàng lườm và thơm nức mũi. Loại sầu riêng ấy được nhân giống trồng rất nhiều và đặt tên là sầu riêng Chín Sơn. Mọi người cho rằng chính cha ông Tư Hổ đã tìm ra giống sầu riêng này.
Sau sự kiện thằng Rớt ăn cắp trái cây bà Mười được ông Tư giải thoát, bọn trẻ khoái ông Tư ra mặt, ngày nào chúng cũng đến vườn ông để chơi cho ông vui và để phụ giúp khi ông cần việc. Một hôm, ông Tư hỏi :
- Các cháu có muốn học võ không?
- Muốn ạ, muốn ạ! - Bọn trẻ reo lên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>kimblue</b> -- <b>26.7.2004 7:18:35 </b> &gt;>

3.

Đêm ấy, trăng sáng rực rỡ. Bầu trời sau cơn mưa cao vời vợi và sạch bóng như lau. Vài đám mây trắng hững hờ trôi nhẹ qua mặt chị Hằng. Thiện cùng Lâm và Trâm trịnh trọng mang đến nhà ông Tư Hổ một con gà trống tía, con gà này Thiện nuôi từ nhỏ, chân có vảy ngược đá rất hăng. Thiện khoái chú gà lắm những nghĩ đến bài roi "Ngọc Trản" bay vun vút nên nó nhắm mắt hy sinh con gà trống. Đặt con gà xuống đất, lũ trẻ chắp hai tay cúi đầu theo đúng kiểu của phim kiếm hiệp:
- Chúng con bái sư phụ ạ!
- Ha ha ha...
Ông Tư bật cười sang sảng, nụ cười đầy nội lực rung chuyển cả cây cối trong vườn. Ông xoa đầu chúng và bảo:
- Thôi đi mấy ông tướng, nhiễm phim võ hiệp quá rồi! Ai bảo mang gà qua đây, lát nhớ mang về, chỉ ngoan là ông dạy cho.
Buổi đầu, ông Tư bắt chúng ngồi xếp bằng và dạy lý thuyết võ học. Giọng ông trầm, ông nói nhỏ mà tiếng vang trong khu vườn tĩnh mịch:
- Các con phải nhớ, học võ để rèn luyện thân thể, bảo vệ kẻ yếu, làm việc trượng nghĩa chứ không phải để ăn hiếp bạn bè, nhớ chưa?
- Dạ nhớ! - Chúng đồng thanh đáp.
- Khi nào còn nhịn được thì nhịn, không múa may bừa bãi. Khi học phải kiên trì, văn ôn võ luyện.
Đảo mắt nhìn khắp một lượt rồi ông nói tiếp:
- Bây giờ ông kể cho các cháu nghe chuyện này:
Ngày xưa có một người học trò lên núi xin học võ, thầy không dạy gì cả, chỉ bắt anh ta làm mỗi một việc là xuống dưới chân núi xách nước lên đỉnh. Ban đầu xách đi, sau phải chạy. Nhiều ngày như thế, đến lúc anh này xách hai thùng nước chạy như bay từ chân núi lên đỉnh núi mà sắc mặt như không. Miệt mài ba năm vẫn chưa được thầy dạy cho thế võ nào cả, anh ta chán nản xin thầy ra về. Thầy chỉ nói "Tùy con". Vừa xuống núi, anh gặp ngay toán cướp rượt đánh. Hoảng sợ, anh ta chạy lên núi. Thấy thân pháp phi thường của anh, bọn cướp hoảng sợ tháo lui. Bấy giờ anh ta mới hiểu lợi ích của chuyện thầy dạy dỗ và trở thành võ tướng nổi tiếng của vua Quang Trung, giúp người anh hùng áo vải đánh đông dẹp bắc, lập nên nghiệp lớn.
Bọn trẻ tròn xoe mắt nghe câu chuyện hấp dẫn của ông Tư vừa kể...
Buổi học đầu tiên mệt nhoài cả người. Cứ ngỡ học các thế võ dũng mãnh như phim Hồng Kông, ai dè ông Tư bắt chúng đứng trung bình tấn. Chân khuỵu xuống, giữ thẳng lưng, hai nắm tay đặt ngang thắt lưng và đứng yên như thế hàng giờ liền. Thoạt đầu thấy dễ, nên đứa nào cũng hăng hái, nhưng chỉ đứng độ mười lăm phút hai chân mỏi nhừ, muốn sụm xuống. Thiện và Lâm cứ ngọ nguậy xuống vì mỏi. Nhỏ Trâm bỏ cuộc sớm nhất, đứng chưa được nửa giờ nó đã ngồi bệt xuống đất.
Đám trẻ học chừng được một tuần thì ở nhà ông Tư xuất hiện một nhân vật mới. Khi đã tề tựu đông đủ, ông Tư dẫn ra một con nhỏ trạc tuổi bọn chúng. Lâm Tồ ghé tai Thiện thì thầm:
- Ê, mày coi con nhỏ này da trắng như tuyết, môi đỏ như son, tóc đen như mun.
Thiện phì cười vì cái câu nhận xét mà nó bê nguyên xi trong truyện "Bạch Tuyết và bảy chú lùn".
Ông Tư e hèm rồi nói:
- Nè các cháu, ông giới thiệu với các cháu, Bạch Tuyết là cháu ruột của ông.
- Ồ!
- Bạch Tuyết ư?- Lâm hỏi lại.
Cô bé nhoẻn miệng cười:
- Đúng rồi, em là Bạch Tuyết.
- Bạn bước ra từ chuyện cổ tích.
Lâm Tồ bỗng buột miệng nói câu rất văn chương làm bọn trẻ không nhịn được cười, nhưng Thiện thầm đồng ý với nó: "Đúng là cô bé bước ra từ chuyện cổ tích".
Ông Tư nói thêm:
- Bạch Tuyết ở thành phố về đây nghỉ hè. Thôi, các cháu làm quen với nhau. Hôm nay các cháu nghỉ học một bữa, ông đãi chè sầu riêng.
- Ôi! Hoan hô ông Tư! - Trâm reo lên.
Nhỏ Trâm là chúa ăn quà. Nó thích nhất món chè sầu riêng. Thực ra không chỉ nhỏ Trâm thích, đứa nào cũng mê chè sầu riêng. Món ăn này được cơ là một trong những đặc sản của nhà vườn miền Đông. Những hạt bắp nếp còn non, trắng như sữa, ngọt lịm được siết ra, hầm cho nhừ. Khi bắp gần chín, tách trái sầu riêng bóc lấy cơm đánh nhuyễn, còn hạt sầu riêng được gọt vỏ, xắt nhỏ trộn vào nồi chè. Chỉ cần thêm tí đường rồi đun lửa riu riu cho đến khi nồi chè quánh lại. Khi mở vung, mùi sầu riêng thơm nức mũi, hạt bắp mềm ngọt lịm tan trên đầu lưỡi, còn hạt sầu riêng ăn bùi bùi như khoai môn, thật không có loại chè nào trên thế giới ngon bằng chè sầu riêng.
Cô bé Bạch Tuyết vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngợi. Lâm Tồ bốc phét:
- Bạch Tuyết mà ăn chè này rồi thì chè ở Sài Gòn chẳng có "nghĩa địa" gì cả.
Bạch Tuyết ngơ ngác:
- "Nghĩa địa" là gì?
Lâm cười:
- Là chẳng nghĩa lý gì cả?
- Bạn dùng từ ngộ quá.
- Từ lóng đó, bạn nhà quê quá!
Trâm bầu phì cười:
- Vậy chắc mày "thành phố"!
Lâm biết mình bị hớ nên sượng sùng cúi gầm xuống chén chè húp sột soạt.
Bọn trẻ đưa Bạch Tuyết rong chơi trong các vườn cây, cô bạn mới ăn trái cây thỏa thích. Ngán trái cây, cả nhóm rủ nhau ra hồ Mặt Trăng câu cá. Lâm Tồ có tài rê cá rất giỏi. Nó móc con nhái bén vào lưỡi câu, dây câu là một cuộn cước dài quấn vào lon sữa bò. Sau khi móc mồi, Lâm Tồ vung tay hất cần câu, con nhái bén bay vút ra xa. Rồi nó từ từ cuốn dây câu lại. Con nhái được kéo đi, nhảy chồm chồm lên mặt nước như còn sống dậy. Thiện và Trâm ngồi câu cá rô sau bụi sậy. Bạch Tuyết ngồi trên tảng đá theo dõi Lâm Tồ. Lâm Tồ quăng câu đến lần thứ ba, bỗng phập... ùm... Một con cá lóc bằng bắp chân nuốt chửng con nhái vào bụng.
- Hoan hô! Hoan hô!
Bạch Tuyết nhảy lên vỗ tay hoan hô, Thiện và Trâm buông cần câu chạy lại phụ với Lâm. Lâm đứng dạng hai chân, ngửa người ra sau từ từ cuốn dây câu lại. Bỗng ùm... oàm..., con cá vẫy mạnh vọt ra xa. Lâm lại thả dây câu. Đến lần thứ tư thì chú cá thấm mệt. Lâm Tồ vung tay hất con cá lên bờ. Con cá đen trũi vùng vẫy rất mạnh. Thiện và Trâm phải lấy hết sức bình sinh mới giữ được nó. Nhỏ Trâm dùng đất sét ở bờ hồ bao quanh bộ vảy đen nhánh của con cá, rồi thảy vào đống lửa bằng cây sậy khô đã đốt sẵn. Mười phút sau, chúng bóc đất sét, lớp vảy cá dính theo, lộ thịt trắng nõn. Cứ thế chấm muối ớt mà ăn.
- Cá lóc nướng trui là nhất hạng.
Lâm xuýt xoa, nhón ruột cá bỏ vào mồm. Bạch Tuyết cũng tham gia khá nhiệt tình, chẳng có vẻ gì là con gái thành phố cả. Chỉ tiếc cuộc vui của chúng luông vắng mặt thằng Rớt. Cho đến bây giờ, chưa biết gì thêm về hoàn cảnh của Rớt "ngố". Nhiều lần, bọn trẻ cố gắng làm thân với Rớt, nhưng cứ hễ gặp mặt là nó làm ra vẻ ngờ nghệch và lảng đi.
Bữa tiệc cá lóc vừa tàn, Rớt "ngố" xuất hiện, trên tay lủng lẳng hai xâu dế cơm. Nó đưa Thiện một xâu.
- Nè, các bạn nướng ăn đi.
Lâm dò hỏi:
- Sao mày bắt dế giỏi vậy?
Rớt cười và bỏ đi.
Bạch Tuyết tròn xoe mắt nhìn những con dế cơm bị cọng cỏ chỉ xỏ qua giáp. Chúng cong mình búng tanh tách. Rớt cười cười rồi cắm cúi leo lên Đồi Rồng, cái dáng nhỏ bé của nó khuất dần sau vườn đu đủ. Đồi Rồng và mộ cổ là hai vùng đất có tiếng là linh thiêng nhất. Cả hai nơi đều có miếu thờ một vị thần có tên là cụ Thạch, Thạch có nghĩa là đá. Theo truyền thuyết thì mộ cổ và đồi Rồng là nơi cư ngụ của cụ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>kimblue</b> -- <b>26.7.2004 7:54:07 </b> &gt;>

4.

Ngôi mộ cổ nằm giữa rừng cây rậm rạp, bên cạnh gốc đa cổ thụ là ngôi miếu thờ ông Đá. Người lớn đồn ngôi mộ rất linh thiêng nhưng lũ trẻ đã quen thuộc nên không đứa nào sợ. Nghe ông Tư kể, đó là ngôi mộ của một vị tù trưởng người Việt cổ sinh sống ở vùng này, bên trong chứa rất nhiều châu báu, người Pháp đã khai quật mang đi hết.
Bọn trẻ nhìn quanh đĩa dế cơm chiên bột để nghe ông Tư kể chuyện về ngôi mộ cổ Hàng Gòn. Ông Tư kể đến đây, Lâm Tồ bỗng cắt ngang lời ông:
- Nghe nói ông Đá linh thiêng, sao không vật mấy người đào mộ hả ông?
- Có chứ! - Ông Tư thành kính nhìn về hướng ngôi mộ rồi trả lời - Những người lính Pháp tham gia đào mộ đã chết bằng nhiều cách khác nhau.
Ông kể tiếp:
- Lúc ấy trước ngôi mộ có một tượng đá bán thân, tượng được tạc trên một phiến đá rất to chôn sâu trong lòng đất. Có một sĩ quan Pháp đi tuần qua đây ngồi trên đầu pho tượng, sau về đau bụng, hộc máu rồi chết. Không hiểu có phải do bị ô uế hay không, mà đêm hôm ấy...
- Rồi sao nữa hả ông?
- Đêm ấy, một đêm trăng, những người dân Hàng Gòn đang yên giấc bỗng nghe một tiếng nổ lớn. Sau đó là những âm thanh rầm rập như đoàn quân đang tập trận. Những người gan dạ mở cửa thắp nhang vái ông Đá, cầu ông tha tội vì họ không thể ngăn chặn lính Pháp lỡ phạm vào ông. Nhiều người nhìn thấy, dưới bóng trăng mờ ảo, pho tượng của ông Đá từ từ trồi lên khỏi mặt đất rồi bay về phía đồi Rồng, đến đỉnh đồi thì biết mất...
- Eo ôi! Ghê quá! - Bạch Tuyết thốt lên.
- Sáng hôm sau, dân làng góp công, góp của lập hai ngôi miếu, một cái dưới gốc cây Đa, một cái trên đồi Rồng để thờ ông.
Cây đa phải hơn hai trăm tuổi, cành lá sum suê, dây leo chằng chịt. Cây đa sừng sững, tán lá của nó che mát gần hết khu vực ngôi mộ. Ở đó mỗi chiều, bầy cu xanh về chuẩn bị ngủ qua đêm. Đó mới là điều hấp dẫn đối với chúng tôi chứ thực ra mấy phiến đá trắng được đẽo gọt công phu nằm dưới hầm sâu, chìm khuất trong đám lau sậy chẳng có gì lạ lẫm. Ngoài tài câu cá, Lâm Tồ còn có tài thổi xì đồng. Nó thổi rất giỏi, với cái ống đồng nhỏ bằng ngón tay cái và mấy viên đạn đất sét là nó có thể hạ gục vài chúc cu xanh béo tròn béo trục. Lâu lâu, nó rủ Thiện ra mộ cổ để thổi cu xanh. Từ đám sậy, nó rê ống đồng trên lá đa và sau tiếng "phụt" khá nhẹ nhàng, một chú cu xanh rơi xuống đất. Mỗi bữa, nó chỉ thổi đúng ba con. Thiện hỏi:
- Vì sao không thổi nhiều một tí?
Nó bảo:
- Ông tao nói của trời có hạn, chỉ bắt vừa đủ ăn thôi, còn để nó sinh sản cho con cháu có cái mà dùng.
Hơn một tháng trôi qua, kể từ lúc thằng Rớt xuất hiện, vẫn chưa ai biết gì về nó cả. Nó bí ẩn như người ngoài hành tinh. Thiện bàn với Lâm:
- Chúng mình lên đồi để xem thằng Rớt ở với ai trên ấy.
- Có rủ bọn con gái đi không?
- Thôi, rủ tụi nó làm gì?
Sáng hôm sau, hai đứa lần lên đồi. Mặt trời lên cao, nắng rực rỡ trên các ngọn cây đu đủ. Những trái đu đủ lúc lỉu bám vào thân cây như những chú heo con. Mùi hương hoa đu đủ buổi sáng thoang thoảng rất dễ chịu. Ngôi miếu hoang thấp thoáng hiện ra trước mặt, mái ngói rêu phong cũ kỹ, đám dây leo bám chằng chịt trên bốn bức vách. Ngôi miếu này được người dân xây lên từ dạo họ nhìn thấy ông Đá bay lên đồi. Hàng năm, đến rằm tháng giêng mới có người leo lên quét dọn thắp nhang. Ngôi miếu nằm trên đỉnh đồi, nên leo lên được tới đó có thể phóng tầm mắt nhìn bao quát cả vùng đất rộng lớn bên dưới. Dưới chân đồi, những khu vườn xanh tít tắp tận chân trời, xen lẫn trong các khu vườn là những ngôi nhà trắng toát. Mùa này chôm chôm chín nên những khu vườn ánh đỏ, từng chùm trái cây thấp thoáng giấu mình dưới những tàng lá xanh. Thiện thận trọng đi vào trong miếu. Mạng nhện chằng chịt khắp nơi. Trong góc miếu, một chiếc chiếu rách và cái mùng cũ kỹ, một cái nồi nhôm móp méo đen kịt. Lâm lên tiếng phá tan sự im lặng bao trùm ngôi miếu:
- Hóa ra thằng ngố ở đây một mình mày á
Thiện thắc mắc:
- Thật lạ, tại sao nó có một mình, trẻ con đứa nào cũng phải có cha mẹ chứ?
- Tao cũng không biết nữa.
- Thôi mình về, tao nghĩ mình nên hỏi thẳng nó thì sẽ rõ.
Nấp trên cây vú sữa nhìn các bạn đi tìm mình, Rớt rất cảm động. Nó muốn ra gặp các bạn để kể với các bạn nghe chuyện của mình lắm. Từ ngày được ông Tư giải thoát, Rớt quen với các bạn. Họ tỏ ra thân thiện với Rớt, nhưng nó chưa có dịp kể chuyện riêng về cuộc đời mình cho các bạn nghe.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-14 02:28:14Ct.Ly>

5.

Quê Rớt ở tận miền Trung. Hồi ấy, nó cũng có một người bạn gái rất thân, tên Hiền. Hiền có đôi mắt đen láy giống như mắt bạn Bạch Tuyết cháu ông Tư, nhưng da ngăm đen chứ không trắng. Hàng ngày, nó và Hiền lùa trâu lên đồi rồi lùng sục hái sim. Những quả sim to như ngón chân cái chín mọng, tím thẫm. Sim không có mùi thơm gắt như sầu riêng, chôm chôm, thứ trái cây hoang dã ấy có mùi thơm dìu dịu mà mãi đến bây giờ , sau mấy năm không được ăn lại, nó vẫn nhớ như in. Từ tháng tư, hoa sim nở tím ngát cả các sườn đồi, những chiếc lá gân vòng cung cứng quèo làm nổi bật cánh hoa mềm mại. Tháng bảy, cũng vào mùa trái cây trong miền Đông, sim chín rộ. Các cô gái vừa hái sim vừa hát. Những câu hát buồn như mảnh đất miền Trung quê nó. Tiếng hát trên ngọn đồi lộng gió, loãng vào không gian mênh mông: "Đói lòng ăn nửa trái sim... Uống lưng bát nước đi tìm người thương". Rớt nằm ngửa mặt nhìn những đám mây bềnh bồng trôi. Mỗi lần nghe ai hát câu này, nó buồn muốn rơi nước mắt. Ngày còn nhỏ mẹ thường hát ru nó ngủ. Nó không biết mặt cha. Chiều nào mẹ nó cũng tựa cửa hát câu ấy. Năm lên bốn, một buổi tối đang ngủ, nó giật mình tỉnh giấc sờ quanh giường, không thấy mẹ đâu, nó chạy ra cửa nhìn về phía cánh đồng. Cánh đồng bàng bạc ánh trăng, một bóng người cắp chiếc nón lá và tay nải vừa đi vừa chạy, nó gào lên: "Mẹ! Mẹ!". Nó bươn chạy theo cái bóng trắng, ngã dúi dụi trên các bờ ruộng trơn trợt. Bóng trắng càng lúc càng xa dần. Nó vừa gào lên vừa chạy cho đến lúc cậu nó đuổi kịp bế xốc nó trong đôi tay cứng như gọng kềm. Nó vẫn cứ gào khóc vùng vẫy cho đến lúc mệt lả, ngủ thiếp trong tay cậu. Lúc tỉnh lại, ngoại nó dỗ dành: "Ngoan ở nhà với ngoại, mẹ đi tìm cha vài bữa mẹ về". Từ đó nó ở với ngoại và cậu. Cậu rất thương nó, nhưng Rớt vẫn thấy buồn. Ngoài giờ học nó chỉ có nhiệm vụ lùa con trâu Bỉnh lên đồi cho ăn cỏ, ngọn đồi đầy sim, chà là và bờ sông với hàng dứa dại xen lẫn các bụi hoa dủ dẻ thơm dịu dàng là thế giới tuổi thơ của nó.
Nhỏ bạn của nó như con sáo thoăn thoắt giữa các bụi sim, hái đầy cả nón lá rồi sà lại bên nó:
- Anh lại khóc nữa hả? Ăn sim không? Con trai gì mà yếu xìu.
Rớt gắt:
- Kệ tao, mày ăn một mình đi!
- Thôi đừng giận mà, em hát cho anh nghe nhé!
- Ừ, mày hát đi!
- Ầu ơ... đói lòng ăn nửa trái sim... ầu... ơ uống lưng bát nước...
Bỗng dưng, nó bật dậy gắt lên vô cớ:
- Thôi đừng hát nữa, nghe buồn lắm!
Bị nạt bất ngờ nhỏ Hiền tròn mắt nhìn nó, đôi mắt đen tuyền lóng lánh. Bỗng dưng thấy mình vô lý, nó nắm tay nhỏ Hiền:
- Thôi cho tao xin lỗi, tao dẫn mày đi tìm hoa dủ dẻ nghen.
Nghe hoa dủ dẻ, nhỏ Hiền quên giận hờn:
- Anh tìm hoa cho em cài đầu nhé!
Hiền và nó chơi với nhau từ thuở mới chập chững biết đi. Bà ngọai nó bảo hai đứa có bà con với nhau, theo vai vế Hiền gọi nó bằng anh, dù Hiền và Rớt ngang tuổi. Nhìn mái tóc cũng cỡn vàng hoe của nhỏ Hiền, nó phì cười.
- Anh cười gì?
- Mày có tóc đâu mà cài.
Nhỏ vùng vẫy ngồi bệt xuống gốc sim. Nó lại năn nỉ:
- Ừ, thôi, mày muốn cài thì cài!
Hai đứa cột trâu rồi nắm tay chạy xuống đồi. Bỗng dưng nhỏ Hiền níu tay nó lại:
- Anh Rớt ơi!
- Gì nữa?
- Thôi em không cài đầu nữa, em gói hương của nó lại để trên gối cho thơm. Mai mốt lớn em để tóc dài anh hái hoa cho em cài đầu nhé.
- Ừ.
- Anh hứa nhé!
- Ừ, mày rắc rối quá.

Hai đứa trẻ lùng sục trong các bụi cây ven sông. Dủ dẻ không mọc thành rừng như hoa sim, các bụi cây rải rác xen lẫn duối và dứa dại bên sông. Hoa dủ dẻ cũng không nhiều như hoa sim, vài khóm hoa lẻ loi giấu mình kỹ lưỡng trong đám lá rậm rạp. Phải những đứa trẻ quen với mùi hương của nó mới có thể lần tìm được. Rớt là người có năng khiếu đặc biệt trong việc phát hiện ra hoa dủ dẻ. Chỉ vài phút lùng sục là nó hái được khóm hoa màu vàng nhạt xinh đẹp. Hương thơm quyến rũ của loại hoa dủ dẻ bọn con gái đứa nào cũng mê. Nó đặt chùm hoa trong tay Hiền, con bé nâng chùm hoa bằng hai tay, hít lấy hít để. Hiền ngước cặp mắt đen láy nhìn Rớt:
- Anh Rớt, kể chuyện cổ tích về hoa dủ dẻ cho em nghe đi!
Bà ngoại thằng Rớt nói loài hoa này là linh hồn của một thôn nữ xinh đẹp đã hy sinh để cứu dân làng. Câu chuyện của bà, nó đã kể đi kể lại cho con Hiền nghe cả trăm lần nhưng lần nào tìm được hoa dủ dẻ, con Hiền cũng bắt nó kể lại. Rớt nằm ngửa trên bãi cỏ bên bờ sông nhìn những đám mây trắng đủ hình thù đang lờ lững bay trên bầu trời trong xanh. Hiền nằm úp bên cạnh, nhỏ nhìn chăm chăm vào miệng Rớt:
- Kể đi anh! - Hiền giục.
- Ngày xửa, ngày xưa ở làng mình có một người đàn bà ăn mày đến ngụ cư, bà cùng với cô con gái sống cạnh nghĩa địa. Con gái của bà rất xinh đẹp nhưng bọn trẻ trong làng không ai chơi với cô. Sau đó bà chết, cô gái sống một mình trong căn nhà nhỏ giữa gò mả. Hàng ngày cô hái lá chùm bao và cỏ vòi voi bán cho cụ lang Điền làm thuốc. Tuy nghèo khổ nhưng cô rất xinh đẹp và đặc biệt người cô luôn tỏa ra mùi hương cực kỳ quyến rũ. Chàng trai nào đi gần cô, mùi hương ấy sẽ làm cho người đó ngơ ngẩn cả tháng. Dân làng đồn cô chơi với ma từ nhỏ nên chúng truyền cho cô mùi hương ma quái để quyến rũ đàn ông. Trong làng chỉ mỗi anh chèo đò trên sông Thu qua lại với cô, nhưng một hôm đang chèo thuyền, nước lũ bất ngờ tràn về nhận chìm con thuyền cùng anh chèo đò. Dân làng ngày càng xa lánh cô, quá buồn cô ngồi khóc đến suốt một ngày một đêm. Khi thiếp đi cô nằm mơ thấy Bụt, ông Bụt bảo: “Con không phải người phàm, con là tiên nữ phạm tội làm bể chén ngọc mà bị đày xuống trần gian, khi nào con làm được việc tốt cứu được nhiều người con sẽ được mọi người yêu quí. Lúc ấy con sẽ được về lại tiên cảnh". Nói xong, ông dạy cho cô các bài thuốc quí và một cái Trâm cài đầu có hình bông hoa nhiều cánh màu vàng rất đẹp. Tỉnh dậy, cô tích cực chữa bệnh cho nhiều người. Cô chữa không lấy tiền. Lúc đầu, nhiều người còn dè dặt nhưng về sau thấy cô chữa bệnh giỏi, người ta kéo đến rất đông. Cụ lang Điền cho cô về ở cùng trong nhà thuốc của cụ để chữa bệnh cho dân làng. Từ đó, hương thơm từ người cô dịu hơn. Dân làng dần dần yêu quí cô. Bỗng dưng, một hôm con sông Thu nước đỏ ngòm, đỏ như máu. Con sông gầm gừ mấy ngày đêm, nước càng lúc càng dâng cao nhấn chìm nhà cửa làng mạc. Dân chúng kéo nhau lên núi Chúa để chạy nước. Đêm ấy, thần núi hiện ra bảo: “Vì có một thầy pháp người Tàu thấy đầu nguồn sông Thu có con rồng đất, sợ đất này sinh nhân tài nên đã dùng pháp thuật chém đầu rồng. Con rồng đau đớn quẫy đạp sinh ra lũ lụt, nước đỏ là do máu rồng chảy ra. Bây giờ chỉ có cô gái có cốt tiên hy sinh cứu rồng thì mới yên được". Các bô lão bàn tính mãi không biết ai có cốt tiên. Đêm ấy, các cụ cầu thần núi, thần mách: “Người cốt tiên có mùi thơm". Sáng ra, các cụ kéo đến xin cô gái cứu dân làng. Cô gái nhận lời, sau khi tắm gội cô nhảy xuống dòng nước. Điều lạ là nước chảy xiết mà xác cô nổi lên và trôi ngược về phía thượng nguồn. Nước dịu dần và rút xuống. Ngày hôm sau, dòng sông xanh thẳm như cũ. Bấy giờ dân làng mới phát hiện từ chỗ cô gái nhảy xuống sông cho đến thượng nguồn chỗ nào cũng thấy mọc những bụi cây lạ, những bụi cây ấy nở ra loài hoa có mùi thơm hệt như mùi thơm phát ra từ người cô gái. Loài hoa ấy còn kết thành những chùm trái thơm lừng và ngọt lịm. Dân làng hái những lá cây bỏ vào nồi nước xông bỗng thấy người nhẹ nhõm.
- Chắc cô gái tên là Dủ Dẻ hả anh?
- Tao không biết. Chắc tên cô ta là Dủ Dẻ.
- Tên kỳ quá hả anh?
- Nghe bà tao bảo người Việt mình ngày xưa đặt tên giản dị lắm chứ không như bây giờ.
 - Tên em có Việt Nam không?
- Tên Hiền chắc là tên Việt Nam rồi.

Hiền nhoẻn miệng cười tươi rồi bỏ thằng Rớt nằm lại bên sông, tung tăng chạy trên bãi cát trắng ven sông, dấu chân nhỏ bé của nó in trên bờ cát thành một vệt dài như dấu chân tiên trên núi Chúa…

Đăng nhập để trả lời
0