#10 —
26.07.2004 07:03
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-14 02:28:14Ct.Ly>
5.
Quê Rớt ở tận miền Trung. Hồi ấy, nó cũng có một người bạn gái rất thân, tên Hiền. Hiền có đôi mắt đen láy giống như mắt bạn Bạch Tuyết cháu ông Tư, nhưng da ngăm đen chứ không trắng. Hàng ngày, nó và Hiền lùa trâu lên đồi rồi lùng sục hái sim. Những quả sim to như ngón chân cái chín mọng, tím thẫm. Sim không có mùi thơm gắt như sầu riêng, chôm chôm, thứ trái cây hoang dã ấy có mùi thơm dìu dịu mà mãi đến bây giờ , sau mấy năm không được ăn lại, nó vẫn nhớ như in. Từ tháng tư, hoa sim nở tím ngát cả các sườn đồi, những chiếc lá gân vòng cung cứng quèo làm nổi bật cánh hoa mềm mại. Tháng bảy, cũng vào mùa trái cây trong miền Đông, sim chín rộ. Các cô gái vừa hái sim vừa hát. Những câu hát buồn như mảnh đất miền Trung quê nó. Tiếng hát trên ngọn đồi lộng gió, loãng vào không gian mênh mông: "Đói lòng ăn nửa trái sim... Uống lưng bát nước đi tìm người thương". Rớt nằm ngửa mặt nhìn những đám mây bềnh bồng trôi. Mỗi lần nghe ai hát câu này, nó buồn muốn rơi nước mắt. Ngày còn nhỏ mẹ thường hát ru nó ngủ. Nó không biết mặt cha. Chiều nào mẹ nó cũng tựa cửa hát câu ấy. Năm lên bốn, một buổi tối đang ngủ, nó giật mình tỉnh giấc sờ quanh giường, không thấy mẹ đâu, nó chạy ra cửa nhìn về phía cánh đồng. Cánh đồng bàng bạc ánh trăng, một bóng người cắp chiếc nón lá và tay nải vừa đi vừa chạy, nó gào lên: "Mẹ! Mẹ!". Nó bươn chạy theo cái bóng trắng, ngã dúi dụi trên các bờ ruộng trơn trợt. Bóng trắng càng lúc càng xa dần. Nó vừa gào lên vừa chạy cho đến lúc cậu nó đuổi kịp bế xốc nó trong đôi tay cứng như gọng kềm. Nó vẫn cứ gào khóc vùng vẫy cho đến lúc mệt lả, ngủ thiếp trong tay cậu. Lúc tỉnh lại, ngoại nó dỗ dành: "Ngoan ở nhà với ngoại, mẹ đi tìm cha vài bữa mẹ về". Từ đó nó ở với ngoại và cậu. Cậu rất thương nó, nhưng Rớt vẫn thấy buồn. Ngoài giờ học nó chỉ có nhiệm vụ lùa con trâu Bỉnh lên đồi cho ăn cỏ, ngọn đồi đầy sim, chà là và bờ sông với hàng dứa dại xen lẫn các bụi hoa dủ dẻ thơm dịu dàng là thế giới tuổi thơ của nó.
Nhỏ bạn của nó như con sáo thoăn thoắt giữa các bụi sim, hái đầy cả nón lá rồi sà lại bên nó:
- Anh lại khóc nữa hả? Ăn sim không? Con trai gì mà yếu xìu.
Rớt gắt:
- Kệ tao, mày ăn một mình đi!
- Thôi đừng giận mà, em hát cho anh nghe nhé!
- Ừ, mày hát đi!
- Ầu ơ... đói lòng ăn nửa trái sim... ầu... ơ uống lưng bát nước...
Bỗng dưng, nó bật dậy gắt lên vô cớ:
- Thôi đừng hát nữa, nghe buồn lắm!
Bị nạt bất ngờ nhỏ Hiền tròn mắt nhìn nó, đôi mắt đen tuyền lóng lánh. Bỗng dưng thấy mình vô lý, nó nắm tay nhỏ Hiền:
- Thôi cho tao xin lỗi, tao dẫn mày đi tìm hoa dủ dẻ nghen.
Nghe hoa dủ dẻ, nhỏ Hiền quên giận hờn:
- Anh tìm hoa cho em cài đầu nhé!
Hiền và nó chơi với nhau từ thuở mới chập chững biết đi. Bà ngọai nó bảo hai đứa có bà con với nhau, theo vai vế Hiền gọi nó bằng anh, dù Hiền và Rớt ngang tuổi. Nhìn mái tóc cũng cỡn vàng hoe của nhỏ Hiền, nó phì cười.
- Anh cười gì?
- Mày có tóc đâu mà cài.
Nhỏ vùng vẫy ngồi bệt xuống gốc sim. Nó lại năn nỉ:
- Ừ, thôi, mày muốn cài thì cài!
Hai đứa cột trâu rồi nắm tay chạy xuống đồi. Bỗng dưng nhỏ Hiền níu tay nó lại:
- Anh Rớt ơi!
- Gì nữa?
- Thôi em không cài đầu nữa, em gói hương của nó lại để trên gối cho thơm. Mai mốt lớn em để tóc dài anh hái hoa cho em cài đầu nhé.
- Ừ.
- Anh hứa nhé!
- Ừ, mày rắc rối quá.
Hai đứa trẻ lùng sục trong các bụi cây ven sông. Dủ dẻ không mọc thành rừng như hoa sim, các bụi cây rải rác xen lẫn duối và dứa dại bên sông. Hoa dủ dẻ cũng không nhiều như hoa sim, vài khóm hoa lẻ loi giấu mình kỹ lưỡng trong đám lá rậm rạp. Phải những đứa trẻ quen với mùi hương của nó mới có thể lần tìm được. Rớt là người có năng khiếu đặc biệt trong việc phát hiện ra hoa dủ dẻ. Chỉ vài phút lùng sục là nó hái được khóm hoa màu vàng nhạt xinh đẹp. Hương thơm quyến rũ của loại hoa dủ dẻ bọn con gái đứa nào cũng mê. Nó đặt chùm hoa trong tay Hiền, con bé nâng chùm hoa bằng hai tay, hít lấy hít để. Hiền ngước cặp mắt đen láy nhìn Rớt:
- Anh Rớt, kể chuyện cổ tích về hoa dủ dẻ cho em nghe đi!
Bà ngoại thằng Rớt nói loài hoa này là linh hồn của một thôn nữ xinh đẹp đã hy sinh để cứu dân làng. Câu chuyện của bà, nó đã kể đi kể lại cho con Hiền nghe cả trăm lần nhưng lần nào tìm được hoa dủ dẻ, con Hiền cũng bắt nó kể lại. Rớt nằm ngửa trên bãi cỏ bên bờ sông nhìn những đám mây trắng đủ hình thù đang lờ lững bay trên bầu trời trong xanh. Hiền nằm úp bên cạnh, nhỏ nhìn chăm chăm vào miệng Rớt:
- Kể đi anh! - Hiền giục.
- Ngày xửa, ngày xưa ở làng mình có một người đàn bà ăn mày đến ngụ cư, bà cùng với cô con gái sống cạnh nghĩa địa. Con gái của bà rất xinh đẹp nhưng bọn trẻ trong làng không ai chơi với cô. Sau đó bà chết, cô gái sống một mình trong căn nhà nhỏ giữa gò mả. Hàng ngày cô hái lá chùm bao và cỏ vòi voi bán cho cụ lang Điền làm thuốc. Tuy nghèo khổ nhưng cô rất xinh đẹp và đặc biệt người cô luôn tỏa ra mùi hương cực kỳ quyến rũ. Chàng trai nào đi gần cô, mùi hương ấy sẽ làm cho người đó ngơ ngẩn cả tháng. Dân làng đồn cô chơi với ma từ nhỏ nên chúng truyền cho cô mùi hương ma quái để quyến rũ đàn ông. Trong làng chỉ mỗi anh chèo đò trên sông Thu qua lại với cô, nhưng một hôm đang chèo thuyền, nước lũ bất ngờ tràn về nhận chìm con thuyền cùng anh chèo đò. Dân làng ngày càng xa lánh cô, quá buồn cô ngồi khóc đến suốt một ngày một đêm. Khi thiếp đi cô nằm mơ thấy Bụt, ông Bụt bảo: “Con không phải người phàm, con là tiên nữ phạm tội làm bể chén ngọc mà bị đày xuống trần gian, khi nào con làm được việc tốt cứu được nhiều người con sẽ được mọi người yêu quí. Lúc ấy con sẽ được về lại tiên cảnh". Nói xong, ông dạy cho cô các bài thuốc quí và một cái Trâm cài đầu có hình bông hoa nhiều cánh màu vàng rất đẹp. Tỉnh dậy, cô tích cực chữa bệnh cho nhiều người. Cô chữa không lấy tiền. Lúc đầu, nhiều người còn dè dặt nhưng về sau thấy cô chữa bệnh giỏi, người ta kéo đến rất đông. Cụ lang Điền cho cô về ở cùng trong nhà thuốc của cụ để chữa bệnh cho dân làng. Từ đó, hương thơm từ người cô dịu hơn. Dân làng dần dần yêu quí cô. Bỗng dưng, một hôm con sông Thu nước đỏ ngòm, đỏ như máu. Con sông gầm gừ mấy ngày đêm, nước càng lúc càng dâng cao nhấn chìm nhà cửa làng mạc. Dân chúng kéo nhau lên núi Chúa để chạy nước. Đêm ấy, thần núi hiện ra bảo: “Vì có một thầy pháp người Tàu thấy đầu nguồn sông Thu có con rồng đất, sợ đất này sinh nhân tài nên đã dùng pháp thuật chém đầu rồng. Con rồng đau đớn quẫy đạp sinh ra lũ lụt, nước đỏ là do máu rồng chảy ra. Bây giờ chỉ có cô gái có cốt tiên hy sinh cứu rồng thì mới yên được". Các bô lão bàn tính mãi không biết ai có cốt tiên. Đêm ấy, các cụ cầu thần núi, thần mách: “Người cốt tiên có mùi thơm". Sáng ra, các cụ kéo đến xin cô gái cứu dân làng. Cô gái nhận lời, sau khi tắm gội cô nhảy xuống dòng nước. Điều lạ là nước chảy xiết mà xác cô nổi lên và trôi ngược về phía thượng nguồn. Nước dịu dần và rút xuống. Ngày hôm sau, dòng sông xanh thẳm như cũ. Bấy giờ dân làng mới phát hiện từ chỗ cô gái nhảy xuống sông cho đến thượng nguồn chỗ nào cũng thấy mọc những bụi cây lạ, những bụi cây ấy nở ra loài hoa có mùi thơm hệt như mùi thơm phát ra từ người cô gái. Loài hoa ấy còn kết thành những chùm trái thơm lừng và ngọt lịm. Dân làng hái những lá cây bỏ vào nồi nước xông bỗng thấy người nhẹ nhõm.
- Chắc cô gái tên là Dủ Dẻ hả anh?
- Tao không biết. Chắc tên cô ta là Dủ Dẻ.
- Tên kỳ quá hả anh?
- Nghe bà tao bảo người Việt mình ngày xưa đặt tên giản dị lắm chứ không như bây giờ.
- Tên em có Việt Nam không?
- Tên Hiền chắc là tên Việt Nam rồi.
Hiền nhoẻn miệng cười tươi rồi bỏ thằng Rớt nằm lại bên sông, tung tăng chạy trên bãi cát trắng ven sông, dấu chân nhỏ bé của nó in trên bờ cát thành một vệt dài như dấu chân tiên trên núi Chúa…
★
★
★
★
★
0